Chương 53: Không Thể Tỉnh Lại

"Vương Khải Trạch, anh nhất định phải cứu anh ấy.

Làm ơn!" Cả người Mạc Hy Tuyết dính đầy máu tươi của Phương Từ Khiêm, đôi bàn tay không ngừng run lẩy bẩy, nước mắt trào ra như mưa chẳng có cách nào khống chế được.

Vương Khải Trạch cẩn thận đỡ Mạc Hy Tuyết ngồi xuống ghế, "Cô bình tĩnh ngồi ngoài đây đợi, tôi sẽ làm hết sức có thể để cứu Phương Từ Khiêm." Dứt lời, người đàn ông đi vào, cánh cửa phía trước đóng sầm lại.

Cả người Mạc Hy Tuyết không kìm được mà run lẩy bẩy, cô co ro lại một góc, có vẻ như rất hoảng sợ.

Cho dù người con gái ấy có mạnh mẽ đến đâu nhưng chứng kiến cảnh vừa rồi chẳng một ai có thể giữ được bình tĩnh cả.

Mạc Hy Tuyết biết rất rõ, trong lòng cô vẫn còn yêu Phương Từ Khiêm, thậm chí còn yêu sâu đậm.

Thế nhưng, cô sợ bản thân mình tổn thương lần nữa nên mới không dám chấp nhận người đàn ông này.

Cô cũng từng động lòng, cũng từng có ý định trở về bên cạnh Phương Từ Khiêm, nhưng khi ấy nỗi bất an trong lòng Mạc Hy Tuyết lại dâng lên.

Người con gái ấy chẳng biết mình đã ngồi ở ngoài đợi bao nhiêu lâu nữa, cô khóc, khóc không ngừng, thiếu chút nữa là ngất.

Sau quãng thời gian ba năm bên Pháp, đây là lần đầu tiên Mạc Hy Tuyết rơi nước mắt.

Trong lòng cô, một sự lo sợ đang bao phủ, giờ cô chỉ hy vọng rằng người đang nằm trong phòng phẫu thuật kia không có mệnh hệ gì mà thôi.

Mấy tiếng trôi qua đối với Mạc Hy Tuyết như thể dài mấy thế kỉ vậy.

Khi Vương Khải Trạch bước ra, cô vội vàng chạy đến, mặc cho bản thân mình không đi dép, "Anh ta...!Anh ta...!Sao rồi? Có...!Có làm sao không?" Mạc Hy Tuyết lắp bắp nói chẳng lên lời, tâm trạng vô cùng rối bời.

Vương Khải Trạch tháo khẩu trang ra, anh vỗ nhẹ lên vai Mạc Hy Tuyết một cái, "Phẫu thuật thành công rồi.

Tuy nhiên, do va đập quá mạnh dẫn đến một số dây thần kinh bị tê liệt, não bộ ngừng hoạt động tạm thời.

Tuy đã không còn nguy hiểm nữa nhưng mà khả năng Phương Từ Khiêm tỉnh lại rất thấp, trường hợp này hoàn toàn vượt qua khả năng của tôi.

Bây giờ cậu ấy có tỉnh lại được hay không thì chỉ có thể trông chờ vào kì tích thôi."
Bỗng chốc, toàn thân Mạc Hy Tuyết đột nhiên cứng đờ lại, hai mắt cô theo phản xạ mà trợn to nhìn Vương Khải Trạch, hai cánh môi tím ngắt hơi mấp máy, "Anh nói sao? Không thể tỉnh lại được ư?"
"Gần như là vậy.

Vẫn có thể tỉnh lại nhưng khả năng rất thấp." Vương Khải Trạch nhẹ nhàng gật đầu, anh ôn tồn trả lời, "Bây giờ, điều tốt nhất mà chúng ta có thể làm đó chính là ở bên cạnh trò chuyện, chăm sóc, động viên Phương Từ Khiêm thôi.

Lỡ như kỳ tích sẽ thật sự xảy ra." Hai mắt của bác sĩ Vương híp chặt lại dừng trên người của Mạc Hy Tuyết, "Cô có thể ở cạnh cậu ấy trong thời gian này không? Vì đối với Phương Từ Khiêm, Mạc Hy Tuyết cô chính là người quan trọng nhất."
Biết rằng Phương Từ Khiêm đã gây ra rất nhiều tổn thương cho Mạc Hy Tuyết, nhưng Vương Khải Trạch vẫn cảm thấy xót xa cho người bạn của mình còn nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt mà chẳng rõ sống chết kia.

Giờ đây, anh chỉ hy vọng Mạc Hy Tuyết sẽ đồng ý thỉnh cầu này.

Trong ánh mắt của người con gái có chút dao động.

Trầm ngâm một hồi, nhưng cuối cùng Mạc Hy Tuyết cũng gật đầu đồng ý.

Dù sao Phương Từ Khiêm cũng cứu cô một mạng, không thể nào bỏ mặc người ta trong thời điểm này được.

Những ngày tiếp theo, Mạc Hy Tuyết đều có mặt ở bệnh viện sau khi giải quyết hết mọi việc ở công ty.

Mà tình trạng của Phương Từ Khiêm thì vẫn như vậy, hôn mê không tỉnh, chẳng khác gì một người thực vật cả.

Nhà họ Phương cũng thường xuyên cử người đến thay ca cho Mạc Hy Tuyết, để cô về nghỉ ngơi.

"Hy Tuyết, chúng ta có thể nói chuyện riêng một lát được không?" Mạc Hy Tuyết đang định rời khỏi bệnh viện thì bị Vương Khải Trạch gọi lại.

Hai người đến một quán cà phê ngay cạnh bệnh viện.

Mạc Hy Tuyết uống một ngụm cà phê cho có lệ, sau đó, cô ngẩng đầu ngước nhìn vị bác sĩ trước mặt mình, "Vương Khải Trạch, anh có gì muốn nói với tôi?"
"Hy Tuyết, tôi vốn muốn im lặng, nhưng nhìn tình trạng của Phương Từ Khiêm hiện giờ, tôi không thể không nói được." Người đàn ông ngập ngừng một lát,, "Tôi biết là cô vẫn luôn hận Phương Từ Khiêm, nhưng suốt ba năm qua, cậu ấy đã hối hận lắm rồi.

Hy Tuyết, coi như nể tình tôi, cô chấp nhận tha thứ cho cậu ấy một lần có được không?" Nhìn bộ dạng của Phương Từ Khiêm dạo gần đây, Phương Khải Trạch chẳng thể chịu nổi nữa rồi.

Vương Khải Trạch kể lại, ba năm trước, kể từ ngày Mạc Hy Tuyết bỏ đi, Phương Từ Khiêm luôn ở trong bộ dạng thất thần, hệt như một cái xác chết vậy.

Tìm kiếm thì không rõ tung tích, ngày nào cũng trút giận lên đám người làm.

Cho dù Vương Khải Trạch khuyên thế nào cũng không chịu nghe.

Hơn nữa, Phương Từ Khiêm còn bị khủng hoảng tinh thần một thời gian dài.

Đêm nào cũng mơ thấy Mạc Hy Tuyết, rồi tỉnh lại trong sợ hãi.

Anh biết mình đã sai khi khiến cô đau khổ trong một thời gian như vậy, Phương Từ Khiêm hối hận rồi, anh muốn bù đắp cho cô, nhưng cuối cùng người con gái ấy lại chẳng còn ở bên cạnh anh nữa.

Lúc đó, Vương Khải Trạch đúng là giận Phương Từ Khiêm thật, nhưng anh cũng xót cho bạn mình.

Thấy Phương Từ Khiêm cũng biết hối lỗi, cho nên Vương Khải Trạch mới giúp anh tìm Mạc Hy Tuyết.

Nhưng khi tìm được rồi, cô gái ấy đối với anh lại hoàn toàn xa cách, thậm chí gặp mặt còn không muốn.

Đôi mắt đen láy của Mạc Hy Tuyết hơi cụp xuống.

Cô biết bản thân mình đã dao động bởi những lời kia của bác sĩ Vương.

Chuyện này cô cùng đã hiểu rõ một phần nào rồi.

Mấy hôm trước, cô có gặp lại người bạn thân của mình, Hứa Minh Vy.

Cô ấy cũng kể cho cô nghe Phương Từ Khiêm tìm kiếm cô vất vả như thế nào.

Ban đầu, Hứa Minh Vy quả thật rất giận Phương Từ Khiêm, nhưng dần dần cô ấy đã bị người đàn ông này lay động.

Hứa Minh Vy kể rằng có lần Phương Từ Khiêm đã dầm mưa cả đêm chỉ để biết nơi mà Mạc Hy Tuyết đang sinh sống mà thôi.

Một lát sau, Mạc Hy Tuyết ngẩng đầu lên, khoé mắt đã đỏ hoe, "Vương Khải Trạch, tôi nghĩ anh cũng biết Phương Từ Khiêm chẳng qua chỉ coi tôi là Lạc Hy Hy mà thôi.

Anh nói xem tôi làm cách nào có thể chấp nhận trở thành thế thân cho người khác?"
"Nhưng Lạc Hy Hy đó chính là…" Nói đến đây, cổ họng của Vương Khải Trạch nghẹn ứ lại, anh không cách nào nói tiếp được nữa.

Nhớ đến lời hứa với Phương Từ Khiêm, người đàn ông này đành im lặng, mặc cho cô gái trước mặt vặn hỏi anh thế nào

Chapter
1 Chương 1: Dây dưa một đêm
2 Chương 2: Gia đình lạnh nhạt
3 Chương 3: Mâu thuẫn gay gắt
4 Chương 4: Người đàn ông tên phương từ khiêm
5 Chương 5: Từ chối lời cầu hôn
6 Chương 6: Dở trò hãm hại
7 Chương 7: Hôn lễ sóng gió 1
8 Chương 8: Hôn lễ sóng gió 2
9 Chương 9: Mặt dày lưu manh
10 Chương 10: Âm mưu không thành
11 Chương 11: Phương thiếu ghen rồi
12 Chương 12: Mạc hy vân thông báo tin kết hôn
13 Chương 13: Về nhà họ mạc
14 Chương 14: Anh sẽ là gia đình của em
15 Chương 15: Hãm hại trong hôn lễ
16 Chương 16: Gậy ông đập lưng ông
17 Chương 17: Gặp lại ở trung tâm thương mại
18 Chương 18: Iền của anh là để em tiêu
19 Chương 19: Cha ruột tàn nhẫn
20 Chương 20: Một lòng bảo vệ em
21 Chương 21: Cảm xúc kỳ lạ
22 Chương 22: Yêu
23 Chương 23: Chỉ có mình em
24 Chương 24: Gặp tai nạn
25 Chương 25: Ngày tháng hạnh phúc
26 Chương 26: Bí mật của phương từ khiêm 1
27 Chương 27: Bí mật của phương từ khiêm
28 Chương 28: Người đàn ông tàn nhẫn
29 Chương 29: Con người thật của phương từ khiêm
30 Chương 30: Sống trong đau khổ
31 Chương 31: Có từng yêu chưa
32 Chương 32: Chạy trốn
33 Chương 33: Phát hiện trốn thoát
34 Chương 34: Không rõ tung tích
35 Chương 35: Sự trở về của phượng hoàng
36 Chương 36: Gặp lại nhau
37 Chương 37: Theo đuổi lại em
38 Chương 38: Không muốn buông tay
39 Chương 39: Thẳng thừng từ chối giúp đỡ
40 Chương 40: Hiểu lầm lẫn nhau
41 Chương 41: Mâu thuẫn càng thêm gay gắt
42 Chương 42: Sự chân thành của phương từ khiêm
43 Chương 43: Sặc mùi thuốc súng
44 Chương 44: Gây sự
45 Chương 45: Dồn Vào Đường Cùng
46 Chương 46: Tai Hoạ Ập Xuống
47 Chương 47: Nỗi Khổ Giằng Xé
48 Chương 48: Cứu Tinh Xuất Hiện
49 Chương 49: Chúng Ta Ly Hôn Đi
50 Chương 50: Gậy Ông Đập Lưng Ông
51 Chương 51: Mạc Hy Vân Nổi Điên
52 Chương 52: Gặp Tai Nạn
53 Chương 53: Không Thể Tỉnh Lại
54 Chương 54: Tỏ Tình Thất Bại
55 Chương 55: Giống Hệt Đứa Trẻ Con
56 Chương 56: Ý Định Giết Người
57 Chương 57: Xung Đột Gay Gắt
58 Chương 58: Hồi Ức 1
59 Chương 59: Hồi Ức 2
60 Chương 60: Trở Về Với Cuộc Sống Hạnh Phúc
61 Chương 61: Hôn Nhân Đằm Thắm
62 Chương 62: Tạm Biệt Thôi Dật Nghiêm
63 Chương 63: Cảm Giác Bất An
64 Chương 64: Tan Vỡ Hạnh Phúc
65 Chương 65: Trở Về Quỹ Đạo Của Nó
66 Chương 66: Nguyên Nhân 1
67 Chương 67: Nguyên Nhân 2
68 Chương 68: Cơn Giận Của Mạc Hy Tuyết
69 Chương 69: Nắm Tay Nhau Vượt Qua Khó Khăn
70 Chương 70: Tuần Trăng Mật Muộn
71 Chương 71: Làm Loạn
72 Chương 72: Không Phải Cha Con
73 Chương 73: Sự Thật Từ Quá Khứ
74 Chương 74: Lời Cảnh Cáo Của Mạc Hy Tuyết
75 Chương 75: Tích Cực Tìm Kiếm
76 Chương 76: Cha Của Thôi Dật Nghiêm
77 Chương 77: Thật Sự Là Cha Con
78 Chương 78: Không Chấp Nhận Được Sự Thật
79 Chương 79: Bù Đắp Thiếu Sót
80 Chương 80: Đại Kết Cục
81 Chương 81: Ngoại Truyện 1 Mang Thai
82 Chương 82: Ngoại Truyện 2 Bạn Nhỏ Phương Duẫn
83 Chương 83: Ngoại Truyện 3 Hứa Minh Vy Và Vương Khải Trạch
Chapter

Updated 83 Episodes

1
Chương 1: Dây dưa một đêm
2
Chương 2: Gia đình lạnh nhạt
3
Chương 3: Mâu thuẫn gay gắt
4
Chương 4: Người đàn ông tên phương từ khiêm
5
Chương 5: Từ chối lời cầu hôn
6
Chương 6: Dở trò hãm hại
7
Chương 7: Hôn lễ sóng gió 1
8
Chương 8: Hôn lễ sóng gió 2
9
Chương 9: Mặt dày lưu manh
10
Chương 10: Âm mưu không thành
11
Chương 11: Phương thiếu ghen rồi
12
Chương 12: Mạc hy vân thông báo tin kết hôn
13
Chương 13: Về nhà họ mạc
14
Chương 14: Anh sẽ là gia đình của em
15
Chương 15: Hãm hại trong hôn lễ
16
Chương 16: Gậy ông đập lưng ông
17
Chương 17: Gặp lại ở trung tâm thương mại
18
Chương 18: Iền của anh là để em tiêu
19
Chương 19: Cha ruột tàn nhẫn
20
Chương 20: Một lòng bảo vệ em
21
Chương 21: Cảm xúc kỳ lạ
22
Chương 22: Yêu
23
Chương 23: Chỉ có mình em
24
Chương 24: Gặp tai nạn
25
Chương 25: Ngày tháng hạnh phúc
26
Chương 26: Bí mật của phương từ khiêm 1
27
Chương 27: Bí mật của phương từ khiêm
28
Chương 28: Người đàn ông tàn nhẫn
29
Chương 29: Con người thật của phương từ khiêm
30
Chương 30: Sống trong đau khổ
31
Chương 31: Có từng yêu chưa
32
Chương 32: Chạy trốn
33
Chương 33: Phát hiện trốn thoát
34
Chương 34: Không rõ tung tích
35
Chương 35: Sự trở về của phượng hoàng
36
Chương 36: Gặp lại nhau
37
Chương 37: Theo đuổi lại em
38
Chương 38: Không muốn buông tay
39
Chương 39: Thẳng thừng từ chối giúp đỡ
40
Chương 40: Hiểu lầm lẫn nhau
41
Chương 41: Mâu thuẫn càng thêm gay gắt
42
Chương 42: Sự chân thành của phương từ khiêm
43
Chương 43: Sặc mùi thuốc súng
44
Chương 44: Gây sự
45
Chương 45: Dồn Vào Đường Cùng
46
Chương 46: Tai Hoạ Ập Xuống
47
Chương 47: Nỗi Khổ Giằng Xé
48
Chương 48: Cứu Tinh Xuất Hiện
49
Chương 49: Chúng Ta Ly Hôn Đi
50
Chương 50: Gậy Ông Đập Lưng Ông
51
Chương 51: Mạc Hy Vân Nổi Điên
52
Chương 52: Gặp Tai Nạn
53
Chương 53: Không Thể Tỉnh Lại
54
Chương 54: Tỏ Tình Thất Bại
55
Chương 55: Giống Hệt Đứa Trẻ Con
56
Chương 56: Ý Định Giết Người
57
Chương 57: Xung Đột Gay Gắt
58
Chương 58: Hồi Ức 1
59
Chương 59: Hồi Ức 2
60
Chương 60: Trở Về Với Cuộc Sống Hạnh Phúc
61
Chương 61: Hôn Nhân Đằm Thắm
62
Chương 62: Tạm Biệt Thôi Dật Nghiêm
63
Chương 63: Cảm Giác Bất An
64
Chương 64: Tan Vỡ Hạnh Phúc
65
Chương 65: Trở Về Quỹ Đạo Của Nó
66
Chương 66: Nguyên Nhân 1
67
Chương 67: Nguyên Nhân 2
68
Chương 68: Cơn Giận Của Mạc Hy Tuyết
69
Chương 69: Nắm Tay Nhau Vượt Qua Khó Khăn
70
Chương 70: Tuần Trăng Mật Muộn
71
Chương 71: Làm Loạn
72
Chương 72: Không Phải Cha Con
73
Chương 73: Sự Thật Từ Quá Khứ
74
Chương 74: Lời Cảnh Cáo Của Mạc Hy Tuyết
75
Chương 75: Tích Cực Tìm Kiếm
76
Chương 76: Cha Của Thôi Dật Nghiêm
77
Chương 77: Thật Sự Là Cha Con
78
Chương 78: Không Chấp Nhận Được Sự Thật
79
Chương 79: Bù Đắp Thiếu Sót
80
Chương 80: Đại Kết Cục
81
Chương 81: Ngoại Truyện 1 Mang Thai
82
Chương 82: Ngoại Truyện 2 Bạn Nhỏ Phương Duẫn
83
Chương 83: Ngoại Truyện 3 Hứa Minh Vy Và Vương Khải Trạch