Chương 30: Sống trong đau khổ

"Mạc Hy Tuyết, cô đừng có như một cái xác chết vậy!"

"Mau ngồi dậy cử động cho tôi, tôi không muốn làm tình với một cái xác chết đâu!"

Mặc cho người bên cạnh kêu như thế nào, toàn thân của Mạc Hy Tuyết vẫn nằm bất động ở trên giường. Cô xoay người sang một bên, hai mắt khép hờ lại, dòng nước mặn chát khẽ rơi xuống làm ướt đẫm chiếc ga màu trắng. Phương Từ Khiêm dường như rất bực bội khi Mạc Hy Tuyết chẳng nói chẳng rằng gì cả.

Người đàn ông đó còn muốn ra tay đánh cô, thế nhưng cuối cùng lại thôi.

Suốt những ngày tháng bị giam nhốt trong nhà giam không có ánh sáng này, Mạc Hy Tuyết không khác gì một con rối mặc cho người ta điều khiển, bị đoạt mất tự do mà chẳng thể làm gì cả. Ban đầu, cô quyết liệt phản kháng, nhưng càng về sau càng nhận ra, cho dù người con gái ấy có tốn sức như thế nào, Phương Từ Khiêm cũng sẽ giam cầm Mạc Hy Tuyết ở đây.

Từ đó, người con gái ấy luôn giữ im lặng, cô rất hiếm khi mở miệng nói chuyện.

Làm một con rối gỗ ở trong tay người khác để cho con người ta mua vui, lên tiếng để làm gì?

Phương Từ Khiêm nhốt cô trong nhà, còn người đàn ông đó lại rất ít khi trở về. Có lẽ là anh không muốn nhìn thấy vẻ mặt buồn bã, ảo não của Mạc Hy Tuyết. Nhân lúc Phương Từ Khiêm không có ở đây, Mạc Hy Tuyết luôn tìm cách để chạy trốn khỏi nơi này nhưng hoàn toàn vô ích. Ông trời dường như muốn tuyệt đường sống của cô, muốn cô bị Phương Từ Khiêm giày vò như vậy.

Ngày ngày đều có người đưa thức ăn đến đây, Mạc Hy Tuyết hạ mình van xin bọn họ thả cô ra ngoài, nhưng ai nấy đều làm như không nghe thấy lời cô nói. Mạc Hy Tuyết thật sự bất lực và tuyệt vọng, cô không biết mình phải làm gì để thoát khỏi cảnh tù túng như thế này đây.

Mỗi lần Phương Từ Khiêm đến đây tìm cô chỉ là để giải phóng dục vọng ở trong người của anh mà thôi. Mỗi khi nhớ đến Lạc Hy Hy, Phương Từ Khiêm mới đến nhìn Mạc Hy Tuyết, chưa để cho người con gái ấy nói câu gì, Phương Từ Khiêm lập tức đè cô gái đáng thương ấy xuống giường, thô bạo mà chiếm đoạt cô.

Hứng chịu từng đợt công kích mạnh mẽ đến từ Phương Từ Khiêm, hai tay gầy yếu của Mạc Hy Tuyết siết chặt lấy ga giường, hai mắt cô nhắm chặt lại chỉ cầu nguyện rằng người phía trên có thể xong sớm một chút. Từng động tác ra vào của Phương Từ Khiêm không còn là sự ân cần, ôn nhu, dịu dàng như trước đây nữa, bây giờ nó chẳng khác gì những cơn sóng ồ ạt mang theo một nỗi đau đớn ăn sâu vào trong xương tủy không ngừng tấn công cô.

Mạc Hy Tuyết chẳng thể cảm nhận được khoái cảm giống như trước kia. Giờ đây, thứ Phương Từ Khiêm mang lại cho cô chỉ là sự đau đớn đến tột cùng mà thôi.

Tàn nhẫn hơn nữa là, khoảnh khắc khi hai người hòa vào làm một, đi kèm với những tiếng thở dốc bên tai là một âm thanh khàn đặc nhuốm đầy dục vọng, "Hy Hy! Hy Hy!" Hai chữ ấy dường như là một thứ báu vật quý giá của Phương Từ Khiêm không thể nào dứt ra được.

Thời điểm ấy, Mạc Hy Tuyết không kìm được mà rơi nước mắt.

Cô cắn môi không để cho bản thân mình bật ra những tiếc nức nở đau thương tột cùng bên tai của người đàn ông ấy. Một mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào khoang miệng cô. Đôi mắt đẫm lệ đau thương mà cũng đầy bất lực. Mạc Hy Tuyết chưa bao giờ cảm thấy bản thân mình vô dụng như lúc này cả. Cô bị biến thành một món đồ chơi mà lại không thể phản kháng, chỉ có thể im lặng cho người ta dày vò.

Những chuyện xảy ra như thế không phải là ngày một ngày hai mà còn thường xuyên như cơm bữa.

Vào khoảnh khắc ấy, trái tim cô như bị người ta bóp nghẹt lại, cảm giác đau đớn không thể hình dung được bằng lời nói. Bản thân thì không ngừng bị chà đạp, tinh thần tổn thương nghiêm trọng, có khi Mạc Hy Tuyết chỉ ước rằng bản thân mình chết đi cho xong mà thôi.

Bây giờ, Mạc Hy Tuyết chỉ có thể chống trả bằng cách giữ im lặng, thường xuyên khiến Phương Từ Khiêm tức điên lên nhưng lại không thể làm gì được.

Ngay cả lúc này cũng vậy.

Phương Từ Khiêm mặc quần áo cẩn thận xong liền lôi cả người Mạc Hy Tuyết dậy, trên người cô còn chằng chịt những dấu vết đỏ ửng do người đàn ông này để lại. Hai mắt Phương Từ Khiến nhìn chằm chằm khuôn mặt không chút sinh khí của người con gái, "Cô giả bộ đáng thương cái gì, mau ngồi dậy mặc đồ vào cho tôi! Mạc Hy Tuyết, có làm như vậy tôi cũng chẳng thương hại cô đâu."

"Mặc quần áo?" Mạc Hy Tuyết chau mày, sau đó cô liền bật cười, "Món đồ chơi như tôi thì cần gì phải mặc đồ nhỉ? Để như vậy không phải rất tốt hay sao? Mỗi lần Phương thiếu đến đây thì bớt được một giai đoạn rồi." Tiếng cười ngập tràn sự đau đớn của cô gái vang lên giữa gian phòng tối tăm lạnh lẽo, chỉ có ánh đèn ngủ mập mờ.

Phải rồi.

Chỉ là một món đồ chơi thôi mà.

Có mặc quần áo hay không cũng đâu có quan trọng.

Đôi chân mày của Phương Từ Khiêm khẽ chau lại. Ánh sáng quá yếu nên người ta không thể nào trông thấy khuôn mặt của anh lúc này như thế nào. Nhưng luồng sát khí tỏa ra từ người của anh cũng đủ để chứng minh rằng, Phương Từ Khiêm thật sự đã bị những lời nói của Mạc Hy Tuyết chọc cho nổi điên lên.

"Mạc Hy Tuyết, cô tốt nhất đừng có quá đáng. Mau mặc quần áo vào, tôi không muốn nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác thảm hại này của cô đâu."

Mạc Hy Tuyết không ngừng cười, "Mặc như thế nào? Phương thiếu thích tôi ăn diện kiểu gì, chẳng lẽ anh lại muốn tôi ăn giống như Lạc Hy Hy à?" Nước mắt chảy xuống làm cho gương mặt trắng bệch ấy của cô trở nên ướt đẫm.

Muốn cô trở thành Lạc Hy Hy phải không?

Nhưng rất tiếc, chuyện này cô không làm được.

Mạc Hy Tuyết muốn là chính cô, chứ không phải sống dưới cái tên Lạc Hy Hy kia.

Quãng thời gian bị giam cầm ở đây với cô chẳng khác gì địa ngục cả. Quần áo cô mặc, thức ăn mà cô ăn, tất cả những thứ ấy đều là Lạc Hy Hy thích. Nếu Mạc Hy Tuyết làm Phương Từ Khiêm nổi điên lên, người đàn ông này đe doạ rằng sẽ động tay vào mảnh đất kia của mẹ cô. Không còn cách nào khác, Mạc Hy Tuyết chỉ đành cắn răng mà chịu đựng.

Nhìn bộ dạng hiện giờ của vợ mình, sắc mặt của Phương Từ Khiêm có chút khó coi, "Mạc Hy Tuyết, đừng có hủy hoại hình ảnh Lạc Hy Hy mà tôi tạo ra qua cô."

Cô không trả lời, vẫn tiếp tục cười, một âm thanh vướng đầy nỗi đau về thể xác lẫn tinh thần. Bị dày vò lâu như vậy, Mạc Hy Tuyết cũng cảm thấy bản thân mình điên rồi.

Cô bị Phương Từ Khiêm bức điên rồi!

Chapter
1 Chương 1: Dây dưa một đêm
2 Chương 2: Gia đình lạnh nhạt
3 Chương 3: Mâu thuẫn gay gắt
4 Chương 4: Người đàn ông tên phương từ khiêm
5 Chương 5: Từ chối lời cầu hôn
6 Chương 6: Dở trò hãm hại
7 Chương 7: Hôn lễ sóng gió 1
8 Chương 8: Hôn lễ sóng gió 2
9 Chương 9: Mặt dày lưu manh
10 Chương 10: Âm mưu không thành
11 Chương 11: Phương thiếu ghen rồi
12 Chương 12: Mạc hy vân thông báo tin kết hôn
13 Chương 13: Về nhà họ mạc
14 Chương 14: Anh sẽ là gia đình của em
15 Chương 15: Hãm hại trong hôn lễ
16 Chương 16: Gậy ông đập lưng ông
17 Chương 17: Gặp lại ở trung tâm thương mại
18 Chương 18: Iền của anh là để em tiêu
19 Chương 19: Cha ruột tàn nhẫn
20 Chương 20: Một lòng bảo vệ em
21 Chương 21: Cảm xúc kỳ lạ
22 Chương 22: Yêu
23 Chương 23: Chỉ có mình em
24 Chương 24: Gặp tai nạn
25 Chương 25: Ngày tháng hạnh phúc
26 Chương 26: Bí mật của phương từ khiêm 1
27 Chương 27: Bí mật của phương từ khiêm
28 Chương 28: Người đàn ông tàn nhẫn
29 Chương 29: Con người thật của phương từ khiêm
30 Chương 30: Sống trong đau khổ
31 Chương 31: Có từng yêu chưa
32 Chương 32: Chạy trốn
33 Chương 33: Phát hiện trốn thoát
34 Chương 34: Không rõ tung tích
35 Chương 35: Sự trở về của phượng hoàng
36 Chương 36: Gặp lại nhau
37 Chương 37: Theo đuổi lại em
38 Chương 38: Không muốn buông tay
39 Chương 39: Thẳng thừng từ chối giúp đỡ
40 Chương 40: Hiểu lầm lẫn nhau
41 Chương 41: Mâu thuẫn càng thêm gay gắt
42 Chương 42: Sự chân thành của phương từ khiêm
43 Chương 43: Sặc mùi thuốc súng
44 Chương 44: Gây sự
45 Chương 45: Dồn Vào Đường Cùng
46 Chương 46: Tai Hoạ Ập Xuống
47 Chương 47: Nỗi Khổ Giằng Xé
48 Chương 48: Cứu Tinh Xuất Hiện
49 Chương 49: Chúng Ta Ly Hôn Đi
50 Chương 50: Gậy Ông Đập Lưng Ông
51 Chương 51: Mạc Hy Vân Nổi Điên
52 Chương 52: Gặp Tai Nạn
53 Chương 53: Không Thể Tỉnh Lại
54 Chương 54: Tỏ Tình Thất Bại
55 Chương 55: Giống Hệt Đứa Trẻ Con
56 Chương 56: Ý Định Giết Người
57 Chương 57: Xung Đột Gay Gắt
58 Chương 58: Hồi Ức 1
59 Chương 59: Hồi Ức 2
60 Chương 60: Trở Về Với Cuộc Sống Hạnh Phúc
61 Chương 61: Hôn Nhân Đằm Thắm
62 Chương 62: Tạm Biệt Thôi Dật Nghiêm
63 Chương 63: Cảm Giác Bất An
64 Chương 64: Tan Vỡ Hạnh Phúc
65 Chương 65: Trở Về Quỹ Đạo Của Nó
66 Chương 66: Nguyên Nhân 1
67 Chương 67: Nguyên Nhân 2
68 Chương 68: Cơn Giận Của Mạc Hy Tuyết
69 Chương 69: Nắm Tay Nhau Vượt Qua Khó Khăn
70 Chương 70: Tuần Trăng Mật Muộn
71 Chương 71: Làm Loạn
72 Chương 72: Không Phải Cha Con
73 Chương 73: Sự Thật Từ Quá Khứ
74 Chương 74: Lời Cảnh Cáo Của Mạc Hy Tuyết
75 Chương 75: Tích Cực Tìm Kiếm
76 Chương 76: Cha Của Thôi Dật Nghiêm
77 Chương 77: Thật Sự Là Cha Con
78 Chương 78: Không Chấp Nhận Được Sự Thật
79 Chương 79: Bù Đắp Thiếu Sót
80 Chương 80: Đại Kết Cục
81 Chương 81: Ngoại Truyện 1 Mang Thai
82 Chương 82: Ngoại Truyện 2 Bạn Nhỏ Phương Duẫn
83 Chương 83: Ngoại Truyện 3 Hứa Minh Vy Và Vương Khải Trạch
Chapter

Updated 83 Episodes

1
Chương 1: Dây dưa một đêm
2
Chương 2: Gia đình lạnh nhạt
3
Chương 3: Mâu thuẫn gay gắt
4
Chương 4: Người đàn ông tên phương từ khiêm
5
Chương 5: Từ chối lời cầu hôn
6
Chương 6: Dở trò hãm hại
7
Chương 7: Hôn lễ sóng gió 1
8
Chương 8: Hôn lễ sóng gió 2
9
Chương 9: Mặt dày lưu manh
10
Chương 10: Âm mưu không thành
11
Chương 11: Phương thiếu ghen rồi
12
Chương 12: Mạc hy vân thông báo tin kết hôn
13
Chương 13: Về nhà họ mạc
14
Chương 14: Anh sẽ là gia đình của em
15
Chương 15: Hãm hại trong hôn lễ
16
Chương 16: Gậy ông đập lưng ông
17
Chương 17: Gặp lại ở trung tâm thương mại
18
Chương 18: Iền của anh là để em tiêu
19
Chương 19: Cha ruột tàn nhẫn
20
Chương 20: Một lòng bảo vệ em
21
Chương 21: Cảm xúc kỳ lạ
22
Chương 22: Yêu
23
Chương 23: Chỉ có mình em
24
Chương 24: Gặp tai nạn
25
Chương 25: Ngày tháng hạnh phúc
26
Chương 26: Bí mật của phương từ khiêm 1
27
Chương 27: Bí mật của phương từ khiêm
28
Chương 28: Người đàn ông tàn nhẫn
29
Chương 29: Con người thật của phương từ khiêm
30
Chương 30: Sống trong đau khổ
31
Chương 31: Có từng yêu chưa
32
Chương 32: Chạy trốn
33
Chương 33: Phát hiện trốn thoát
34
Chương 34: Không rõ tung tích
35
Chương 35: Sự trở về của phượng hoàng
36
Chương 36: Gặp lại nhau
37
Chương 37: Theo đuổi lại em
38
Chương 38: Không muốn buông tay
39
Chương 39: Thẳng thừng từ chối giúp đỡ
40
Chương 40: Hiểu lầm lẫn nhau
41
Chương 41: Mâu thuẫn càng thêm gay gắt
42
Chương 42: Sự chân thành của phương từ khiêm
43
Chương 43: Sặc mùi thuốc súng
44
Chương 44: Gây sự
45
Chương 45: Dồn Vào Đường Cùng
46
Chương 46: Tai Hoạ Ập Xuống
47
Chương 47: Nỗi Khổ Giằng Xé
48
Chương 48: Cứu Tinh Xuất Hiện
49
Chương 49: Chúng Ta Ly Hôn Đi
50
Chương 50: Gậy Ông Đập Lưng Ông
51
Chương 51: Mạc Hy Vân Nổi Điên
52
Chương 52: Gặp Tai Nạn
53
Chương 53: Không Thể Tỉnh Lại
54
Chương 54: Tỏ Tình Thất Bại
55
Chương 55: Giống Hệt Đứa Trẻ Con
56
Chương 56: Ý Định Giết Người
57
Chương 57: Xung Đột Gay Gắt
58
Chương 58: Hồi Ức 1
59
Chương 59: Hồi Ức 2
60
Chương 60: Trở Về Với Cuộc Sống Hạnh Phúc
61
Chương 61: Hôn Nhân Đằm Thắm
62
Chương 62: Tạm Biệt Thôi Dật Nghiêm
63
Chương 63: Cảm Giác Bất An
64
Chương 64: Tan Vỡ Hạnh Phúc
65
Chương 65: Trở Về Quỹ Đạo Của Nó
66
Chương 66: Nguyên Nhân 1
67
Chương 67: Nguyên Nhân 2
68
Chương 68: Cơn Giận Của Mạc Hy Tuyết
69
Chương 69: Nắm Tay Nhau Vượt Qua Khó Khăn
70
Chương 70: Tuần Trăng Mật Muộn
71
Chương 71: Làm Loạn
72
Chương 72: Không Phải Cha Con
73
Chương 73: Sự Thật Từ Quá Khứ
74
Chương 74: Lời Cảnh Cáo Của Mạc Hy Tuyết
75
Chương 75: Tích Cực Tìm Kiếm
76
Chương 76: Cha Của Thôi Dật Nghiêm
77
Chương 77: Thật Sự Là Cha Con
78
Chương 78: Không Chấp Nhận Được Sự Thật
79
Chương 79: Bù Đắp Thiếu Sót
80
Chương 80: Đại Kết Cục
81
Chương 81: Ngoại Truyện 1 Mang Thai
82
Chương 82: Ngoại Truyện 2 Bạn Nhỏ Phương Duẫn
83
Chương 83: Ngoại Truyện 3 Hứa Minh Vy Và Vương Khải Trạch