Chương 85: 85: Sống Không Bằng Chết

Nguyệt Độc Thất ngồi trước ngôi mộ im ru, dĩ nhiên không một ai lên tiếng trả lời cô.

Cô thở dài, mỉm môi nhẹ, đưa tay phủi đi lớp bụi hơi mỏng bám trên bia đá.
Đứa trẻ sinh ra chưa hề có tên, cô không phải bố mẹ của đứa bé, không có quyền đặt tên cho ai cả.
Khói hương bay lượn trên tầng không, xuyên qua lớp đá cứng rắn của chiếc mộ nhỏ rồi tan tản ra hai bên.
“Cô đến đây làm gì?!” Đột nhiên từ phía sau lưng, có một giọng nói đanh chua cáu gắt vang vọng.
Nguyệt Độc Thất hơi giật mình, cô ngoảnh mặt lại nhìn.

Tống Y Du khó chịu chằm chằm vào cô và chiếc mộ mới đắp đối diện Nguyệt Độc Thất.
Ả nhếch môi, “Tôi hỏi cô đến đây làm gì? Thả lòng từ bi hả? Xin cảm kích nhé nhưng không ai cần đến sự thương hại của cô đâu.

Thắp hương? Sao cô không để cho mộ của con nhỏ kia lạnh thấu da thịt đi? Cô không hận nó à?”
Nguyệt Độc Thất không trả lời Tống Y Du ngay.

Cô cúi mặt nhìn xuống đất, ánh mắt không biểu lộ cảm xúc, khó đoán được là cô đang nghĩ gì.
Cô quay lưng với Tống Y Du, mặc kệ ả muốn nói gì thì nói, lạnh nhạt: “Đứa trẻ là con của cô, Tống Y Du.

Cô không cần đứa bé, cũng đừng nói lời tàn độc như vậy với con mình.

Bé gái ấy đã mất rồi, đúng theo mong nguyện của cô, nên cô cần gì phải độc miệng với đứa nhỏ nữa?”
Tống Y Du nhíu mày, cô ta nghe không vừa được chữ nào vào tai.

“Ha, cô thì hay lắm.

Năm lần bảy lượt đều giữ được cái thai, mạng cũng dai đấy! Thật tiếc vì tôi không thể để cái mộ kia xây lên cho đám nhóc đó!”
Nguyệt Độc Thất trầm tư chẳng động nhưng ở phía bên kia đã âm thầm đưa tay che chiếc bụng đang lớn dần.

“Tống Y Du, tôi và cô không liên quan gì đến nhau hết.

Tôi đến thăm đứa nhỏ này không phải vì muốn giả vờ rãi lòng từ thiện như cô biên diễn.

Cô cũng nên biết hành động của mình đã khiến đứa trẻ vô tội này chịu nhiều thiệt thòi như thế nào! Cho đến khi cô cảm nhận được lòng thành của một người mẹ, tới lúc ấy xin cô hãy quay đầu, thử xin lỗi trước bia mộ con bé dù chỉ một lần..

con bé đang khóc.”
Tống Y Du không hiểu, cô ta nhăn mặt, trong lòng còn đang nghĩ Nguyệt Độc Thất bị điên rồi.
“Tống Y Du, tôi và cô không liên quan gì đến nhau hết.

Tôi đến thăm đứa nhỏ này không phải vì muốn giả vờ rãi lòng từ thiện như cô biên diễn.

Cô cũng nên biết hành động của mình đã khiến đứa trẻ vô tội này chịu nhiều thiệt thòi như thế nào! Cho đến khi cô cảm nhận được lòng thành của một người mẹ, tới lúc ấy xin cô hãy quay đầu, thử xin lỗi trước bia mộ con bé dù chỉ một lần..

con bé đang khóc.”
Tống Y Du không hiểu, cô ta nhăn mặt, trong lòng còn đang nghĩ Nguyệt Độc Thất bị điên rồi.
Nguyệt Độc Thất đoán được lại không mấy quan tâm.

Vốn muốn ở lại lảm nhảm vài điều với đứa bé kia để linh hồn nhỏ đỡ được một nỗi đơn côi nhưng bóng hình Tống Y Du cứ chặn hết ý định của cô.
Đặt lại bánh và hoa thật cẩn thận, cô khẽ thì thào: “Tạm biệt con nhé, cô sẽ đến thăm con vào lần sau.” Tống Y Du tất nhiên không nghe được.

Nguyệt Độc Thất cứ vậy xoay người bước đi, lướt ngang qua cô ả.
Suy nghĩ của Tống Y Du vẫn còn bị mây đen lấp kín lý trí, quá khó để bây giờ cô ta hiểu ra  câu từ Nguyệt Độc Thất muốn truyền tải và cái chết của bé gái kia.

Thay vì bảo Tống Y Du độc ác, Nguyệt Độc Thất cảm thấy cô ta giống một kẻ đáng thương hơn.

Không thể thoát khỏi sự ép đặt của tâm cơ..
Chiếc xe EcoSport màu bạc chầm chậm khởi động rồi lăn bánh dọc theo con đường trở về nhà.
Tống Y Du vẫn còn đứng chực trước ngôi mộ bỗng nhiên đượm nét hiu quạnh.

Nhìn hộp bánh ga tô trứng và đóa hoa gypsophila trắng, tay cô ta bất giác thắt chặt thành một nắm đấm.
Ban đầu là cảm giác chướng mắt, chỉ muốn đi đến và đập dập mấy món quà kia.

Suy đi tính lại, cô ta hờ hững lườm nguýt mộ đá song bỏ đi.
...
Tuy nhiên, không có nghĩa là những tháng ngày sau này của Tống Y Du được bình yên.

Tống Y Du cách mấy hôm có trở về Tống gia van xin cha cho phép mình ở lại.
Tống Mạc nhìn đứa cô ta dáng vẻ thê thảm.

Chẳng nghĩ bản thân lại có một đứa con gái dốt nát như vậy.

Trên mạng, báo chí, hay cả ti vi gần đây vẫn tràn lan các tin tức dơ bẩn của ả ấy, mấy tuần rồi còn chưa dập tắt được làn sóng đó.
Bê bối của Tống Y Du không ngờ vậy mà còn nổi hơn cả tai tiếng của các nghệ sĩ trong giới giải trí.

Xem ra lần này khó lòng mà thoát được.
Tống Mạc đã rất tức giận từ nhiều tuần rồi.

Ông ta tống cổ Tống Dĩ An ra đường ở, cũng chẳng biết cậu ta giờ đây đã lưu lạc xó nào.

Rất muốn tát vào gò má Tống Y Du vài cái cho tỉnh nhưng sự bất lực đã tràn trề khiến ông giơ tay cũng lười nhác.

Tống Y Du khóc lóc thảm thiết trên nền đất, chẳng mấy chốc đã chạm đến trái tim người mẹ ở trong phòng.
Lộ Sa lén lút ra ngoài nhìn con gái.

Bà biết mình không có quyền chen ngang vào vấn đề của Tống Mạc và Tống Y Du.

Nhưng dẫu sao Tống Y Du cũng do bà đứt ruột đẻ ra, làm thế nào để nhắm mắt cho qua?
Lộ Sa chầm chậm tới gần, bà nhẹ nhàng đỡ lấy gương mặt nhem nhuốc vì lăn lộn ngoài đường của Tống Y Du, ánh mắt như sắp rơi lệ.
Tống Mạc chống cằm, hắng giọng quát: “Nó ngu ngốc như vậy, không xứng làm con của Tống gia, bà đừng thương xót cho nó!”
Lộ Sa cắn môi, cay nghiệt bà trừng mắt với ông: “Nó ngu ngốc cũng là do tôi đẻ ra mà ngu ngốc! Vì nó giống tôi nên mới ngu ngốc, vì tôi ngu ngốc cam chịu ông mới sinh ra một đứa nhỏ toàn phẩm xấu xí đấy!”
Tống Mạc giật mình, không tin được Lộ Sa có một ngày sẽ phản kháng ông.
Tống Y Du nghe không hiểu Lộ Sa nói gì vì cô ta vẫn chưa biết họ tên đầy đủ của bà Lộ Sa sở dĩ là Tống Lộ Sa.

Người mẹ này của Tống Y Du đáng lí ả ta phải gọi một tiếng cô ruột!
Vì sợ Lộ Sa hậm hực mà nói những điều không nên nói, thành ra cuối cùng Tống Y Du đã được cho phép trở về nhà.
Nhưng mọi chuyện vốn không kết thúc dễ dàng.

Dạo gần đây, cứ vào hằng đêm khi cô ta chuẩn bị chợt mắt.

Giấc mộng lặp đi lặp lại luôn bám víu, tra tấn tinh thần của Tống Y Du khiến cô ta không sao ngủ được.
Trong giấc mơ mơ hồ không rõ, một đứa trẻ chỉ cao gần tới đầu gối liên tục khóc than, gọi ả một cách thảm thương: “Mẹ...!mẹ ơi..

sao mẹ lại bỏ con? Mẹ..

ơi!!”
Tống Y Du ôm đầu khó chịu: “Ta không phải mẹ ngươi, ta không có đứa con nào cả!!”
Ả bật người tỉnh dậy.

Tống Y Du nhận thấy được bản thân đang gặp chuyện gì.

Người ta thường hay nói thai nhi rất linh thiêng.

Trước đây Tống Y Du không hề tin vào tâm linh hay ma cỏ, nhưng cơn mơ làm cô ta rợn hết da dẻ.
Đứa trẻ tựa ảo ảnh kia theo ả mấy ngày ròng, Tống Y Du phát điên, tiết chế không nổi quay ra đập hết đồ đạc trong phòng rồi gào thét loạn xạ: “Tránh xa ta ra! Đồ quỷ quyệt, đừng có ám ta nữa!”
Lộ Sa sợ hãi đến độ bà muốn mời thầy về cúng cho Tống Y Du.

Nhưng Tống Mạc không đồng ý, thứ nhất ông ta nghĩ Tống Y Du đang giả vờ, thứ hai ông ta cho rằng đám người tự xưng mình thầy trừ tà ngoài kia là lừa đảo.
Cùng đường cùng lối, sáng hôm sau Tống Y Du hai mắt thâm quầng vẫn không thoát được tai họa.
Mặt trời chỉ vừa mọc đến đỉnh núi được một phút.

Trước cổng lớn Tống gia, một dàn phóng viên chen chúc nhau ghi hình rồi lại hỏi búa xua.
Tống Y Du chưa rõ được sự việc thì đã thấy Lộ Sa hoảng hốt chạy lên phòng cô.

Bà nắm lấy tay con gái, hai mắt lệ nhoà: “Tống Y Du, có người vừa tố con âm mưu giết người, làm tổn hại đến cuộc sống của người khác.”
Tống Y Du trố mắt.

Lộ Sa không ngừng lo lắng, tay bà ép chặt da thịt Tống Y Du: “Chuyện đã làm lớn lắm rồi, con có nguy cơ ngồi tù đấy! Con nói với mẹ đi, chuyện này chỉ là bịa đặt thôi đúng không? Con sẽ không làm hại đến đời tư người khác đúng không?”
“Rầm!”
Tống Y Du chưa kịp phản kháng, ngoài kia Tống Mạc vừa đá phăng cửa phòng cô ta.

Mặt ông ấy giận đỏ chót: “Mày điên rồi! Cái giá phải trả nếu mày không đi tù, căn nhà này cũng bị xiết nợ! Mày làm bố mẹ mày ra nông nổi gì đây?!”
Tống Y Du đứng hình, hai mắt co giật liên tục.

“Không! Làm sao có thể?” Lại nhớ đến những lời Vị Yến nói lúc trước, cô ta cầm điện thoại lập tức bấm một dãy số.
Đầu dây bên kia ro re một khoảng mới có người lên tiếng, câu đầu tiên đã cười khanh khách không có ý định lịch sự: “Cô thế nào, Tống Y Du? Cảnh sát chắc đã tìm đến chỗ cô rồi đúng không? Hai ngày qua tôi đợi cô đủ rồi, tôi đang ngồi chờ cô đến và cùng nhau ở tù đây!”
Tống Y Du tay run bần bật.

Vị Yến đã khùng thật! Chị ta đã tố cáo cô.

Mấy hôm rầy chưa nghe tin Vị Yến chính thức thời gian cấm túc trong tù là vì chị ta và cảnh sát đã có một cuộc làm việc nho nhỏ, nhằm khai báo hết mọi tội ác của Tống Y Du suốt thời gian qua.
Câm lặng, Tống Y Du đã không còn đường lui nào nữa, cô ả bây giờ sống không bằng chết!.

Chapter
1 Chương 1: 1: Hạc Thiếu Phu Nhân Lại Quậy Phá
2 Chương 2: 2: Hôn Tôi Một Cái
3 Chương 3: 3: Chưa Từng Biết Mặt Hạc Phu Nhân
4 Chương 4: 4: Hoàn Toàn Là Khóc Thật
5 Chương 5: 5: Lý Do Của Cậu Chỉ Có Vậy Thôi Sao
6 Chương 6: 6: Hoá Ra Là Hạc Phu Nhân Giả Mạo
7 Chương 7: 7: Đồ Vô Liêm Sỉ
8 Chương 8: 8: Anh Thật Sự Rất Đẹp Trai
9 Chương 9: 9: Bạn Tốt Cũng Muốn Ly Hôn Chồng
10 Chương 10: 10: Vợ Tôi Sẽ Ghen
11 Chương 11: 11: Họa Cũ Đến Nhà
12 Chương 12: 12: Cô Yêu Hắn Sao
13 Chương 13: 13: Hổ Giấy Yếu Ớt
14 Chương 14: 14: Còn Hơn Chó Hoang Cướp Chủ
15 Chương 15: 15: Vừa Yêu Vừa Hận
16 Chương 16: 16: Hạc Lão Phu Nhân
17 Chương 17: 17: Không Vừa Ý
18 Chương 18: 18: Nữ Hoàng Và Chiếc Váy Bó
19 Chương 19: 19: Nặc Tiểu Ưu
20 Chương 20: 20: Vậy Con Tôi Thì Sao
21 Chương 21: 21: Bảo Vệ Đứa Trẻ
22 Chương 22: 22: Nổi Giận
23 Chương 23: 23: Yêu Thương Cuối Cùng
24 Chương 24: 24: Mạch Cẩm Là Người Xấu
25 Chương 25: 25: Con Gái Nặc Gia
26 Chương 26: 26: Nguyện Ý Chơi Đùa
27 Chương 27: 27: Chìm Trong Mật Ngọt
28 Chương 28: 28: Như Âm Hồn Không Tan
29 Chương 29: 29: Tôi Cũng Biết Đau Lòng
30 Chương 30: 30: Truyền Thuyết Ném Đồ Của Chị Đại
31 Chương 31: 31: Vòng Quay Ngựa Gỗ Em Vui Không
32 Chương 32: 32: Ép Người
33 Chương 33: 33: Kích Động
34 Chương 34: 34: Đừng Trách Tôi
35 Chương 35: 35: Cao Tay
36 Chương 36: 36: Có Người Chống Lưng
37 Chương 37: 37: Phát Hiện Ra Rồi
38 Chương 38: 38: Giận Hay Không Giận
39 Chương 39: 39: Không Thừa Nhận Là Muốn Hành Anh
40 Chương 40: 40: Không Kịp Xin Lỗi
41 Chương 41: 41: Rắp Tăm Muốn Giết Người
42 Chương 42: 42: Châm Lửa
43 Chương 43: 43: Chính Là Hạnh Phúc Vui Mừng
44 Chương 44: 44: Dư Miên Điên Loạn
45 Chương 45: 45: Rất Giống Con Bé
46 Chương 46: 46: Hoạn Thư
47 Chương 47: 47: Có Thể Gọi Ta Là Mẹ Không
48 Chương 48: 48: Chủ Mưu Đến Rồi
49 Chương 49: 49: Em Chính Là Cô Bé Ấy
50 Chương 50: 50: Hận
51 Chương 51: 51: Lần Đầu Tiên Em Gặp Anh
52 Chương 52: 52: Em Thích Anh
53 Chương 53: 53: Không Muốn Em Đứng Cạnh Con Trai
54 Chương 54: 54: Sau Này Sẽ Làm Vợ Của Tôi
55 Chương 55: 55: Cha Và Con Gái
56 Chương 56: 56: Xin Cha Đừng Ngoại Tình!
57 Chương 57: 57: Cũng Có Thể Xuống Tay Với Con
58 Chương 58: 58: Tan Một Hạnh Phúc
59 Chương 59: 59: Chuyến Bay Định Mệnh Cướp Em Khỏi Tay Anh
60 Chương 60: 60: Nước Mắt Của Anh
61 Chương 61: 61: Đứa Cháu Được Trời Ban Tặng
62 Chương 62: 62: Nhờ Sao Băng Mang Em Đến Gặp Anh
63 Chương 63: 63: Cô Ấy Tên Là Nguyệt Độc Thất
64 Chương 64: 64: Không Sa Thải Em
65 Chương 65: 65: Chiếc Bẫy Ngọt Ngào
66 Chương 66: 66: Không Từ Chối Mật Ngọt
67 Chương 67: 67: Mất Cảnh Giác
68 Chương 68: 68: Kết Hôn Chớp Nhoáng
69 Chương 69: 69: Cô Dâu Của Anh Anh Yêu Em
70 Chương 70: 70: Ai Hơn Ai
71 Chương 71: 71: Từ Từ Tâm Sự
72 Chương 72: 72: Con Đường U Tối Mang Họ Tống
73 Chương 73: 73: Sinh Non!
74 Chương 74: 74: Chưa Đủ Bản Lĩnh Của Một Người Cha
75 Chương 75: 75: Mộng Đẹp Tan Vào Hư Không
76 Chương 76: 76: Lòng Tham Và Lợi Dụng
77 Chương 77: 77: Cháu Mãi Không Lớn
78 Chương 78: 78: Yêu Em Nhiễu Sự Đều Trở Nên Xinh Đẹp
79 Chương 79: 79: Đừng Đả Động Đến Con Dâu Chư Nhị
80 Chương 80: 80: Biển Không Sóng
81 Chương 81: 81: Không Xong Đời
82 Chương 82: 82: Thua Cuộc
83 Chương 83: 83: Kẻ Ra Đi Người Ở Lại
84 Chương 84: 84: Cái Gọi Là Đồng Đội Này Quá Đê Tiện
85 Chương 85: 85: Sống Không Bằng Chết
86 Chương 86: 86: Sự Trả Thù Đẹp Đẽ Nhất
87 Chương 87: 87: Âm Thầm Trong Tim
88 Chương 88: 88: Cô Dâu Anh Lừa Về Đêm Tân Hôn
89 Chương 89: 89: Hạ Sinh Hai Tiểu Thiên Thần
90 Chương 90: 90: Đại Hạnh Phúc Của Anh Và Em End
91 Chương 91: Ngoại truyện 1: Gia đình nhắng nhít
92 Chương 92: Ngoại truyện 2: 999 đóa hoa hồng dỗ vợ (Tiệp Như - Võ Tinh Huy)
93 Chương 93: Ngoại truyện 3: Cướp dâu (Vị Yến - Nghiêm Lăng)
Chapter

Updated 93 Episodes

1
Chương 1: 1: Hạc Thiếu Phu Nhân Lại Quậy Phá
2
Chương 2: 2: Hôn Tôi Một Cái
3
Chương 3: 3: Chưa Từng Biết Mặt Hạc Phu Nhân
4
Chương 4: 4: Hoàn Toàn Là Khóc Thật
5
Chương 5: 5: Lý Do Của Cậu Chỉ Có Vậy Thôi Sao
6
Chương 6: 6: Hoá Ra Là Hạc Phu Nhân Giả Mạo
7
Chương 7: 7: Đồ Vô Liêm Sỉ
8
Chương 8: 8: Anh Thật Sự Rất Đẹp Trai
9
Chương 9: 9: Bạn Tốt Cũng Muốn Ly Hôn Chồng
10
Chương 10: 10: Vợ Tôi Sẽ Ghen
11
Chương 11: 11: Họa Cũ Đến Nhà
12
Chương 12: 12: Cô Yêu Hắn Sao
13
Chương 13: 13: Hổ Giấy Yếu Ớt
14
Chương 14: 14: Còn Hơn Chó Hoang Cướp Chủ
15
Chương 15: 15: Vừa Yêu Vừa Hận
16
Chương 16: 16: Hạc Lão Phu Nhân
17
Chương 17: 17: Không Vừa Ý
18
Chương 18: 18: Nữ Hoàng Và Chiếc Váy Bó
19
Chương 19: 19: Nặc Tiểu Ưu
20
Chương 20: 20: Vậy Con Tôi Thì Sao
21
Chương 21: 21: Bảo Vệ Đứa Trẻ
22
Chương 22: 22: Nổi Giận
23
Chương 23: 23: Yêu Thương Cuối Cùng
24
Chương 24: 24: Mạch Cẩm Là Người Xấu
25
Chương 25: 25: Con Gái Nặc Gia
26
Chương 26: 26: Nguyện Ý Chơi Đùa
27
Chương 27: 27: Chìm Trong Mật Ngọt
28
Chương 28: 28: Như Âm Hồn Không Tan
29
Chương 29: 29: Tôi Cũng Biết Đau Lòng
30
Chương 30: 30: Truyền Thuyết Ném Đồ Của Chị Đại
31
Chương 31: 31: Vòng Quay Ngựa Gỗ Em Vui Không
32
Chương 32: 32: Ép Người
33
Chương 33: 33: Kích Động
34
Chương 34: 34: Đừng Trách Tôi
35
Chương 35: 35: Cao Tay
36
Chương 36: 36: Có Người Chống Lưng
37
Chương 37: 37: Phát Hiện Ra Rồi
38
Chương 38: 38: Giận Hay Không Giận
39
Chương 39: 39: Không Thừa Nhận Là Muốn Hành Anh
40
Chương 40: 40: Không Kịp Xin Lỗi
41
Chương 41: 41: Rắp Tăm Muốn Giết Người
42
Chương 42: 42: Châm Lửa
43
Chương 43: 43: Chính Là Hạnh Phúc Vui Mừng
44
Chương 44: 44: Dư Miên Điên Loạn
45
Chương 45: 45: Rất Giống Con Bé
46
Chương 46: 46: Hoạn Thư
47
Chương 47: 47: Có Thể Gọi Ta Là Mẹ Không
48
Chương 48: 48: Chủ Mưu Đến Rồi
49
Chương 49: 49: Em Chính Là Cô Bé Ấy
50
Chương 50: 50: Hận
51
Chương 51: 51: Lần Đầu Tiên Em Gặp Anh
52
Chương 52: 52: Em Thích Anh
53
Chương 53: 53: Không Muốn Em Đứng Cạnh Con Trai
54
Chương 54: 54: Sau Này Sẽ Làm Vợ Của Tôi
55
Chương 55: 55: Cha Và Con Gái
56
Chương 56: 56: Xin Cha Đừng Ngoại Tình!
57
Chương 57: 57: Cũng Có Thể Xuống Tay Với Con
58
Chương 58: 58: Tan Một Hạnh Phúc
59
Chương 59: 59: Chuyến Bay Định Mệnh Cướp Em Khỏi Tay Anh
60
Chương 60: 60: Nước Mắt Của Anh
61
Chương 61: 61: Đứa Cháu Được Trời Ban Tặng
62
Chương 62: 62: Nhờ Sao Băng Mang Em Đến Gặp Anh
63
Chương 63: 63: Cô Ấy Tên Là Nguyệt Độc Thất
64
Chương 64: 64: Không Sa Thải Em
65
Chương 65: 65: Chiếc Bẫy Ngọt Ngào
66
Chương 66: 66: Không Từ Chối Mật Ngọt
67
Chương 67: 67: Mất Cảnh Giác
68
Chương 68: 68: Kết Hôn Chớp Nhoáng
69
Chương 69: 69: Cô Dâu Của Anh Anh Yêu Em
70
Chương 70: 70: Ai Hơn Ai
71
Chương 71: 71: Từ Từ Tâm Sự
72
Chương 72: 72: Con Đường U Tối Mang Họ Tống
73
Chương 73: 73: Sinh Non!
74
Chương 74: 74: Chưa Đủ Bản Lĩnh Của Một Người Cha
75
Chương 75: 75: Mộng Đẹp Tan Vào Hư Không
76
Chương 76: 76: Lòng Tham Và Lợi Dụng
77
Chương 77: 77: Cháu Mãi Không Lớn
78
Chương 78: 78: Yêu Em Nhiễu Sự Đều Trở Nên Xinh Đẹp
79
Chương 79: 79: Đừng Đả Động Đến Con Dâu Chư Nhị
80
Chương 80: 80: Biển Không Sóng
81
Chương 81: 81: Không Xong Đời
82
Chương 82: 82: Thua Cuộc
83
Chương 83: 83: Kẻ Ra Đi Người Ở Lại
84
Chương 84: 84: Cái Gọi Là Đồng Đội Này Quá Đê Tiện
85
Chương 85: 85: Sống Không Bằng Chết
86
Chương 86: 86: Sự Trả Thù Đẹp Đẽ Nhất
87
Chương 87: 87: Âm Thầm Trong Tim
88
Chương 88: 88: Cô Dâu Anh Lừa Về Đêm Tân Hôn
89
Chương 89: 89: Hạ Sinh Hai Tiểu Thiên Thần
90
Chương 90: 90: Đại Hạnh Phúc Của Anh Và Em End
91
Chương 91: Ngoại truyện 1: Gia đình nhắng nhít
92
Chương 92: Ngoại truyện 2: 999 đóa hoa hồng dỗ vợ (Tiệp Như - Võ Tinh Huy)
93
Chương 93: Ngoại truyện 3: Cướp dâu (Vị Yến - Nghiêm Lăng)