Chương 51: 51: Lần Đầu Tiên Em Gặp Anh

Tiếng xe hơi đổ ghì trước cánh cổng một ngôi biệt thự xa hoa, cao lớn.

Người từ trong xe chậm rãi mở cửa bước xuống.

Gót giày chỉ vừa mới chạm đất thì người từ trong biệt thự đã chạy ra đón ào ạt.

Mặt mày ai cũng niềm nở, tươi vui.
Tư Đồ Chư Nhị mặc sườn xám đen, tóc búi cao, mặt bà trang điểm lên vô cùng thanh toát và cao quý, tôn lên dáng vẻ của một phu nhân quyền lực nổi tiếng.

Bên cạnh bà còn là một cậu thiếu niên trạc mười sáu tuổi.

Dáng người cao ráo, lại rất khôi ngô, tuấn tú chẳng mấy chốc cậu thiếu niên này đã thành công gây được sự chú ý cho những cô gái mặc đồ giúp việc ra tiếp đón.
Từ trong xe đi xuống cuối cùng là người đàn ông lịch lãm, ông ta có vẻ chỉ vừa bước qua độ tuổi trung niên nhưng gốc gác gương mặt vẫn nhất tuyệt điển trai.
Quản gia cúi đầu chín mươi độ, đưa tay chĩa về hướng biệt thự: “Hạc tổng và Hạc phu nhân, mừng hai người đến thăm Nặc gia!”
Tư Đồ Chư Nhị chỉ mỉm cười nhẹ với quản gia rồi cùng hai người đàn ông tiến vào biệt thự.

Ba người chỉ vừa mới nhấc chân đi thêm một bước thì từ đằng trước đã vang lên tiếng gọi thanh lên của phụ nữ: “Mọi người đến rồi!”
Liếc nhìn về phía đối diện, Dư Miên đứng trên bục thang cao, tươi cười nhìn bọn họ.

Mỹ sắc bà chói loá, tuy năm ấy đã ba mươi chín tuổi nhưng nhìn Dư Miên không khác mấy thời kỳ đôi mươi.

Nét đẹp tươi tắn như đóa hoa vẫn còn nở rộ, tháng năm không cách nào vẽ thêm những nếp nhăn trên làn da mịn màng ấy.
Tư Đồ Chư Nhị gặp lại bạn cũ đã lâu chưa thấy, hai người chạy tới ôm chầm lấy nhau: “Chà, đã lâu rồi mới gặp lại, Dư Miên!”
Dư Miên đưa tay xoa xoa chiếc lưng thẳng tắp kia của Chư Nhị.

Dư Miên và Chư Nhị vốn là bạn thân từ nhỏ.

Sau này cuộc sống của hai người có nhiều biến cố lớn nên không thể gặp được nhau, cho đến thời điểm cả hai đã lập gia đình như thế này mới có dịp hội tụ.

Tư Đồ Chư Nhị buông Dư Miên ra, quay mặt nhìn về hướng chồng và con trai, bà lắc tay bảo họ mau đi tới.

Song quay sang giới thiệu với Dư Miên: “Đây là chồng tớ, Hạc Lập Duân, đã lâu rồi hai người vẫn chưa gặp lại nhau nhỉ? Còn thằng bé này là Hạc Cảnh Thần, năm nay mới lên mười sáu tuổi thôi.” Nói về chồng mình xong, Chư Nhị nhìn qua cậu thiếu niên đã cao hơn bà nửa cái đầu bên cạnh.
Hạc Cảnh Thần rất lễ phép, nghe mẹ kể về mình xong thì cúi người chào Dư Miên.
Dư Miên bị ngoại hình của cậu bé Hạc Cảnh Thần làm cho ngỡ ngàng, lại còn rất cao nữa.

“Ồ? Thằng bé chỉ mới mười sáu thôi? Sao có thể anh tuấn thế này?” Không tiếc lời khen dành cho Hạc Cảnh Thần.
Rồi bà ngoắc tay bảo ba người cùng đi vào.

“Đừng đứng mãi ở đây, mọi người cứ tự nhiên nhé!”
Ba người cùng ngồi tại phòng khách của biệt thự Nặc gia.

Dư Miên liền sai người bưng lên những loại trà hữu hạn rót mới khách quý.

“Hôm nay nếu mọi người rảnh có thể ở lại ăn cơm với chúng ta một bữa?”
Tư Đồ Chư Nhị quay sang nhìn chồng, Hạc Lập Duân khẽ gật đầu một cái bà mới mỉm cười đồng ý với Dư Miên.
Bốn người ngồi tán gẫu một hồi rất hoà thuận.

Chỉ là câu chuyện bị ngắt quãng cho đến khi từ trên lầu truyền xuống một giọng nói vừa thanh vừa trong như của một đứa trẻ.

Quả đúng là một đứa trẻ, cô bé ấy chậm rãi đi từ cầu thang xuống, trên người vẫn còn mặc một chiếc đầm ngủ màu hồng nhạt, bên tay trái còn ôm theo một con thỏ bông to bằng nửa người cô.
“Mẹ ơi?”
Cả không gian như ngừng lại bởi sự xuất hiện bất ngờ này.

Dư Miên nhìn con gái còn đang dụi dụi mắt ngái ngủ, bà hoảng loạn đứng dậy chạy đến bên cạnh cô.

Đưa tay nắm lấy bờ vai nhỏ ấy: “Ôi trời, Tiểu Ưu? Sao con không thay đồ trước?”
Nặc Tiểu Ưu giương mắt nhìn bà, ánh mắt trong trẻo như hai giọt nước mưa vừa rơi xuống trần thế.

“Mẹ? Hôm nay có khách ạ?”
Dư Miên nhìn đứa con gái ngốc nghếch mà cười bất lực, xoa đầu con gái, bà nói: “Ừ.

Con mau lên thay đồ rồi xuống đây.”
Nặc Tiểu Ưu chỉ hơi liếc nhìn những vị khách ngồi trong phòng khách đó, nhẹ gật đầu rồi chạy đi.

Dư Miên nhìn bóng cô con gái nhỏ khuất sau chiếc cầu thang, nhoẻn miệng cười rồi từ từ trở lại gian phòng khách.
Tư Đồ Chư Nhị gần mười năm không gặp lại Dư Miên đã thấy bà có một đứa con gái rồi, không khỏi bất ngờ, bà hỏi: “Con bé là con gái cậu?”
Dư Miên từ tốn ngồi xuống ghế, đầu di chuyển gục một cái: “Con bé vẫn còn nhỏ lắm.” So với Tư Đồ Chư Nhị, Dư Miên kết hôn trễ hơn và sinh con cũng trễ hơn đôi chút, vì vậy con gái bà so với Hạc Cảnh Thần còn khá bé con.
Nặc Tiểu Ưu được các chị giúp việc thay đồ, chải tóc rất gọn gàng.

Cô khoác lên mình một bộ váy trắng tinh khiết, trên vạt áo đầm là những chiếc ren vải gợn sóng.

Nặc Tiểu Ưu có mái tóc dài tự nhiên rất mượt thế nên cô bé chẳng bao giờ chịu buột tóc.

Chỉ cột một đuôi tóc nhỏ bằng nơ rồi thôi.
Nặc Tiểu Ưu vừa bước xuống cầu thang đã hoàn toàn chiếm trọn sự chú ý của những đôi mắt trong phòng khách.

Dư Miên ngoắc tay với con gái, Nặc Tiểu Ưu ngại ngùng theo lời mẹ.
Tiểu tiên nữ đứng trước Tư Đô Chư Nhị khiến bà bất ngờ.

Cô bé chỉ cao đến bụng của Hạc Cảnh Thần nhưng gương mặt giống hệt phiên bản nhỏ của Dư Miên.

Đôi mắt to tròn, long lanh, chiếc mũi cao, đôi môi nhỏ hồng chúm chím và chiếc má có phần ửng lên của cô bé.

Nhìn không khác nào một cô búp bê biết cử động.
“Ôi!” Chư Nhị trầm trồ.
Nặc Tiểu Ưu không biết ba người trước mắt là ai.

Vòng tay trước ngực chào một tiếng rồi lủi thủi đứng bên cạnh Dư Miên.

Dư Miên kéo tay bảo con gái ngồi xuống, song mới từ từ giới thiệu cho con bé.
“Tiểu Ưu, đây là cô Chư Nhị, là thanh mai trúc mã của mẹ.

Còn bên cạnh là chồng của cô ấy, Hạc Lập Duân.

Còn kia là con trai của cô, Hạc Cảnh Thần.” Bà giới thiệu đoạn đến lúc nói về Hạc Cảnh Thần, ánh mắt nhỏ của Nặc Tiểu Ưu dừng trên người anh.
Cô bé nhỏ chưa từng nhìn ai sững sờ như vậy, gương mặt anh nghiêm nghị, sóng mũi cao thẳng tắp, bờ môi mỏng luôn khép lại và đôi mắt sắc bén như sói xám.
Mãi đến khi Dư Miên cất tiếng nói tiếp mới đánh thức được Nặc Tiểu Ưu.

“Con bé tên Nặc Tiểu Ưu, năm nay chín tuổi.”
Tư Đồ Chư Nhị cũng rất thích có con gái, nhưng bà không sinh được tiểu thiên thần như thế.

Ngay từ cái nhìn đầu tiên đã khiến Chư Nhị yêu mến Nặc Tiểu Ưu.
Bà quay sang nhìn người đàn ông bên cạnh: “Ông xem con bé thế nào?”
Rõ ràng là Chư Nhị đang hỏi về ngoại hình của Nặc Tiểu Ưu nhưng Hạc Lập Duân lại nhìn về phía con trai mình, ông đáp: “Ừ, phù hợp.”
Cả không gian như đứng lại, Tư Đồ Chư Nhị thúc cùi chỏ vào tay ông: “Ông đang nói cái gì vậy?”
Hạc Cảnh Thần không để ý đến những màn trò chuyện vừa rồi.

Ngay từ nhỏ tính khí đã rất trầm, lại còn ít nói, nên khá khó để Hạc Cảnh Thần hoà nhập với ai đó, nhất là những cuộc nói chuyện của người lớn.
Giữa chừng thì đột ngột anh đứng lên, quay sang nhìn bà Tư Đồ Chư Nhị, nói: “Con ra ngoài một chút.” Biết tính khí con trai khó gần nên bà cũng không cấm cản, gật đầu rồi để Hạc Cảnh Thần đi về phía sau vườn Nặc gia.
Nặc Tiểu Ưu từ lúc gặp anh đều không dời mắt đi đâu khác ngoài gương mặt hờ hững nhưng rất có sức hút ấy.
Cô thấy anh tránh đi, hơi mím môi, nhìn về phía Dư Miên đang không ngừng nói chuyện rất vui vẻ.

Chực chờ một lúc, cô bẻng lẻng đứng dậy chạy ra ngoài sân mất.
Lúc chạy ra sân, đôi mắt bé nhỏ không ngừng đảo quanh tìm hình bóng kia.

Lại dừng lại trước dáng người cao cao đứng bên hồ cá.

Hai tay anh chống hông, ánh mắt đăm chiêu nhìn xuống mặt nước.
Bước chân Nặc Tiểu Ưu rất nhẹ, cô muốn tới gần người đó nhưng không muốn anh biết được.

Tự dặn mình tiến thêm vài bước nữa thôi thì đột nhiên đôi chân ấy xoay lại.

Cô khựng ngay người, đưa mắt nhìn lên trên, phải ngưỡng cổ rất mỏi mới nhìn thấy hết được gương mặt lạnh lùng đó đang cúi xuống nhìn mình.
Hai ánh mắt chạm vào nhau.

Đánh dấu lần đầu tiên anh và em gặp mặt, lúc ấy nắng trong vườn chiếu xuống nhè nhẹ giữa ban trưa, từng đợt gió lùa qua làm tung bay mái tóc dài và chiếc váy trắng tinh của em.
Anh hơi hé miệng, hàng mày nhướng lên: “Em ra đây làm gì?”
Nặc Tiểu Ưu bị giọng nói trầm ấm làm cho bừng tỉnh, “Em..

em..”
Hạc Cảnh Thần thấy cô ấp úng mãi không chịu nói thành một câu hoàn chỉnh.

Anh thở dài một hơi, ngồi xuống để Nặc Tiểu Ưu không mỏi cổ.

Anh ngồi lại bằng cô đang đứng.
“Em đi theo anh à?” Đây là lần đầu tiên Hạc Cảnh Thần nói chuyện với con nít, lại không hiểu sao anh rất dịu dàng.
Cô hồi hộp quá không dám nói, chỉ nhẹ gật đầu trả lời anh.
Hạc Cảnh Thần bật cười: “Mẹ em không hỏi gì sao?”
Nặc Tiểu Ưu chợt nghĩ một lát: “Mẹ em không biết.”
Hạc Cảnh Thần đứng dậy, anh nói: “Mau vào trong đi.

Nắng sẽ khiến em bị cảm đấy.”
Từng lời nói anh thốt ra đều ghi vào đầu cô bé nhỏ.

Anh đi trước để cô tự đi theo.

Chợt mãi không nghe tiếng bước chân nhỏ kia.

Quay đầu lại vẫn thấy Nặc Tiểu Ưu còn giậm chân tại chỗ.
“Sao em không đi?” Anh hỏi.
Nặc Tiểu Ưu rất lâu sau mới lên tiếng đáp lại: “Mỗi ngày anh đều đến đây được không?”.

Chapter
1 Chương 1: 1: Hạc Thiếu Phu Nhân Lại Quậy Phá
2 Chương 2: 2: Hôn Tôi Một Cái
3 Chương 3: 3: Chưa Từng Biết Mặt Hạc Phu Nhân
4 Chương 4: 4: Hoàn Toàn Là Khóc Thật
5 Chương 5: 5: Lý Do Của Cậu Chỉ Có Vậy Thôi Sao
6 Chương 6: 6: Hoá Ra Là Hạc Phu Nhân Giả Mạo
7 Chương 7: 7: Đồ Vô Liêm Sỉ
8 Chương 8: 8: Anh Thật Sự Rất Đẹp Trai
9 Chương 9: 9: Bạn Tốt Cũng Muốn Ly Hôn Chồng
10 Chương 10: 10: Vợ Tôi Sẽ Ghen
11 Chương 11: 11: Họa Cũ Đến Nhà
12 Chương 12: 12: Cô Yêu Hắn Sao
13 Chương 13: 13: Hổ Giấy Yếu Ớt
14 Chương 14: 14: Còn Hơn Chó Hoang Cướp Chủ
15 Chương 15: 15: Vừa Yêu Vừa Hận
16 Chương 16: 16: Hạc Lão Phu Nhân
17 Chương 17: 17: Không Vừa Ý
18 Chương 18: 18: Nữ Hoàng Và Chiếc Váy Bó
19 Chương 19: 19: Nặc Tiểu Ưu
20 Chương 20: 20: Vậy Con Tôi Thì Sao
21 Chương 21: 21: Bảo Vệ Đứa Trẻ
22 Chương 22: 22: Nổi Giận
23 Chương 23: 23: Yêu Thương Cuối Cùng
24 Chương 24: 24: Mạch Cẩm Là Người Xấu
25 Chương 25: 25: Con Gái Nặc Gia
26 Chương 26: 26: Nguyện Ý Chơi Đùa
27 Chương 27: 27: Chìm Trong Mật Ngọt
28 Chương 28: 28: Như Âm Hồn Không Tan
29 Chương 29: 29: Tôi Cũng Biết Đau Lòng
30 Chương 30: 30: Truyền Thuyết Ném Đồ Của Chị Đại
31 Chương 31: 31: Vòng Quay Ngựa Gỗ Em Vui Không
32 Chương 32: 32: Ép Người
33 Chương 33: 33: Kích Động
34 Chương 34: 34: Đừng Trách Tôi
35 Chương 35: 35: Cao Tay
36 Chương 36: 36: Có Người Chống Lưng
37 Chương 37: 37: Phát Hiện Ra Rồi
38 Chương 38: 38: Giận Hay Không Giận
39 Chương 39: 39: Không Thừa Nhận Là Muốn Hành Anh
40 Chương 40: 40: Không Kịp Xin Lỗi
41 Chương 41: 41: Rắp Tăm Muốn Giết Người
42 Chương 42: 42: Châm Lửa
43 Chương 43: 43: Chính Là Hạnh Phúc Vui Mừng
44 Chương 44: 44: Dư Miên Điên Loạn
45 Chương 45: 45: Rất Giống Con Bé
46 Chương 46: 46: Hoạn Thư
47 Chương 47: 47: Có Thể Gọi Ta Là Mẹ Không
48 Chương 48: 48: Chủ Mưu Đến Rồi
49 Chương 49: 49: Em Chính Là Cô Bé Ấy
50 Chương 50: 50: Hận
51 Chương 51: 51: Lần Đầu Tiên Em Gặp Anh
52 Chương 52: 52: Em Thích Anh
53 Chương 53: 53: Không Muốn Em Đứng Cạnh Con Trai
54 Chương 54: 54: Sau Này Sẽ Làm Vợ Của Tôi
55 Chương 55: 55: Cha Và Con Gái
56 Chương 56: 56: Xin Cha Đừng Ngoại Tình!
57 Chương 57: 57: Cũng Có Thể Xuống Tay Với Con
58 Chương 58: 58: Tan Một Hạnh Phúc
59 Chương 59: 59: Chuyến Bay Định Mệnh Cướp Em Khỏi Tay Anh
60 Chương 60: 60: Nước Mắt Của Anh
61 Chương 61: 61: Đứa Cháu Được Trời Ban Tặng
62 Chương 62: 62: Nhờ Sao Băng Mang Em Đến Gặp Anh
63 Chương 63: 63: Cô Ấy Tên Là Nguyệt Độc Thất
64 Chương 64: 64: Không Sa Thải Em
65 Chương 65: 65: Chiếc Bẫy Ngọt Ngào
66 Chương 66: 66: Không Từ Chối Mật Ngọt
67 Chương 67: 67: Mất Cảnh Giác
68 Chương 68: 68: Kết Hôn Chớp Nhoáng
69 Chương 69: 69: Cô Dâu Của Anh Anh Yêu Em
70 Chương 70: 70: Ai Hơn Ai
71 Chương 71: 71: Từ Từ Tâm Sự
72 Chương 72: 72: Con Đường U Tối Mang Họ Tống
73 Chương 73: 73: Sinh Non!
74 Chương 74: 74: Chưa Đủ Bản Lĩnh Của Một Người Cha
75 Chương 75: 75: Mộng Đẹp Tan Vào Hư Không
76 Chương 76: 76: Lòng Tham Và Lợi Dụng
77 Chương 77: 77: Cháu Mãi Không Lớn
78 Chương 78: 78: Yêu Em Nhiễu Sự Đều Trở Nên Xinh Đẹp
79 Chương 79: 79: Đừng Đả Động Đến Con Dâu Chư Nhị
80 Chương 80: 80: Biển Không Sóng
81 Chương 81: 81: Không Xong Đời
82 Chương 82: 82: Thua Cuộc
83 Chương 83: 83: Kẻ Ra Đi Người Ở Lại
84 Chương 84: 84: Cái Gọi Là Đồng Đội Này Quá Đê Tiện
85 Chương 85: 85: Sống Không Bằng Chết
86 Chương 86: 86: Sự Trả Thù Đẹp Đẽ Nhất
87 Chương 87: 87: Âm Thầm Trong Tim
88 Chương 88: 88: Cô Dâu Anh Lừa Về Đêm Tân Hôn
89 Chương 89: 89: Hạ Sinh Hai Tiểu Thiên Thần
90 Chương 90: 90: Đại Hạnh Phúc Của Anh Và Em End
91 Chương 91: Ngoại truyện 1: Gia đình nhắng nhít
92 Chương 92: Ngoại truyện 2: 999 đóa hoa hồng dỗ vợ (Tiệp Như - Võ Tinh Huy)
93 Chương 93: Ngoại truyện 3: Cướp dâu (Vị Yến - Nghiêm Lăng)
Chapter

Updated 93 Episodes

1
Chương 1: 1: Hạc Thiếu Phu Nhân Lại Quậy Phá
2
Chương 2: 2: Hôn Tôi Một Cái
3
Chương 3: 3: Chưa Từng Biết Mặt Hạc Phu Nhân
4
Chương 4: 4: Hoàn Toàn Là Khóc Thật
5
Chương 5: 5: Lý Do Của Cậu Chỉ Có Vậy Thôi Sao
6
Chương 6: 6: Hoá Ra Là Hạc Phu Nhân Giả Mạo
7
Chương 7: 7: Đồ Vô Liêm Sỉ
8
Chương 8: 8: Anh Thật Sự Rất Đẹp Trai
9
Chương 9: 9: Bạn Tốt Cũng Muốn Ly Hôn Chồng
10
Chương 10: 10: Vợ Tôi Sẽ Ghen
11
Chương 11: 11: Họa Cũ Đến Nhà
12
Chương 12: 12: Cô Yêu Hắn Sao
13
Chương 13: 13: Hổ Giấy Yếu Ớt
14
Chương 14: 14: Còn Hơn Chó Hoang Cướp Chủ
15
Chương 15: 15: Vừa Yêu Vừa Hận
16
Chương 16: 16: Hạc Lão Phu Nhân
17
Chương 17: 17: Không Vừa Ý
18
Chương 18: 18: Nữ Hoàng Và Chiếc Váy Bó
19
Chương 19: 19: Nặc Tiểu Ưu
20
Chương 20: 20: Vậy Con Tôi Thì Sao
21
Chương 21: 21: Bảo Vệ Đứa Trẻ
22
Chương 22: 22: Nổi Giận
23
Chương 23: 23: Yêu Thương Cuối Cùng
24
Chương 24: 24: Mạch Cẩm Là Người Xấu
25
Chương 25: 25: Con Gái Nặc Gia
26
Chương 26: 26: Nguyện Ý Chơi Đùa
27
Chương 27: 27: Chìm Trong Mật Ngọt
28
Chương 28: 28: Như Âm Hồn Không Tan
29
Chương 29: 29: Tôi Cũng Biết Đau Lòng
30
Chương 30: 30: Truyền Thuyết Ném Đồ Của Chị Đại
31
Chương 31: 31: Vòng Quay Ngựa Gỗ Em Vui Không
32
Chương 32: 32: Ép Người
33
Chương 33: 33: Kích Động
34
Chương 34: 34: Đừng Trách Tôi
35
Chương 35: 35: Cao Tay
36
Chương 36: 36: Có Người Chống Lưng
37
Chương 37: 37: Phát Hiện Ra Rồi
38
Chương 38: 38: Giận Hay Không Giận
39
Chương 39: 39: Không Thừa Nhận Là Muốn Hành Anh
40
Chương 40: 40: Không Kịp Xin Lỗi
41
Chương 41: 41: Rắp Tăm Muốn Giết Người
42
Chương 42: 42: Châm Lửa
43
Chương 43: 43: Chính Là Hạnh Phúc Vui Mừng
44
Chương 44: 44: Dư Miên Điên Loạn
45
Chương 45: 45: Rất Giống Con Bé
46
Chương 46: 46: Hoạn Thư
47
Chương 47: 47: Có Thể Gọi Ta Là Mẹ Không
48
Chương 48: 48: Chủ Mưu Đến Rồi
49
Chương 49: 49: Em Chính Là Cô Bé Ấy
50
Chương 50: 50: Hận
51
Chương 51: 51: Lần Đầu Tiên Em Gặp Anh
52
Chương 52: 52: Em Thích Anh
53
Chương 53: 53: Không Muốn Em Đứng Cạnh Con Trai
54
Chương 54: 54: Sau Này Sẽ Làm Vợ Của Tôi
55
Chương 55: 55: Cha Và Con Gái
56
Chương 56: 56: Xin Cha Đừng Ngoại Tình!
57
Chương 57: 57: Cũng Có Thể Xuống Tay Với Con
58
Chương 58: 58: Tan Một Hạnh Phúc
59
Chương 59: 59: Chuyến Bay Định Mệnh Cướp Em Khỏi Tay Anh
60
Chương 60: 60: Nước Mắt Của Anh
61
Chương 61: 61: Đứa Cháu Được Trời Ban Tặng
62
Chương 62: 62: Nhờ Sao Băng Mang Em Đến Gặp Anh
63
Chương 63: 63: Cô Ấy Tên Là Nguyệt Độc Thất
64
Chương 64: 64: Không Sa Thải Em
65
Chương 65: 65: Chiếc Bẫy Ngọt Ngào
66
Chương 66: 66: Không Từ Chối Mật Ngọt
67
Chương 67: 67: Mất Cảnh Giác
68
Chương 68: 68: Kết Hôn Chớp Nhoáng
69
Chương 69: 69: Cô Dâu Của Anh Anh Yêu Em
70
Chương 70: 70: Ai Hơn Ai
71
Chương 71: 71: Từ Từ Tâm Sự
72
Chương 72: 72: Con Đường U Tối Mang Họ Tống
73
Chương 73: 73: Sinh Non!
74
Chương 74: 74: Chưa Đủ Bản Lĩnh Của Một Người Cha
75
Chương 75: 75: Mộng Đẹp Tan Vào Hư Không
76
Chương 76: 76: Lòng Tham Và Lợi Dụng
77
Chương 77: 77: Cháu Mãi Không Lớn
78
Chương 78: 78: Yêu Em Nhiễu Sự Đều Trở Nên Xinh Đẹp
79
Chương 79: 79: Đừng Đả Động Đến Con Dâu Chư Nhị
80
Chương 80: 80: Biển Không Sóng
81
Chương 81: 81: Không Xong Đời
82
Chương 82: 82: Thua Cuộc
83
Chương 83: 83: Kẻ Ra Đi Người Ở Lại
84
Chương 84: 84: Cái Gọi Là Đồng Đội Này Quá Đê Tiện
85
Chương 85: 85: Sống Không Bằng Chết
86
Chương 86: 86: Sự Trả Thù Đẹp Đẽ Nhất
87
Chương 87: 87: Âm Thầm Trong Tim
88
Chương 88: 88: Cô Dâu Anh Lừa Về Đêm Tân Hôn
89
Chương 89: 89: Hạ Sinh Hai Tiểu Thiên Thần
90
Chương 90: 90: Đại Hạnh Phúc Của Anh Và Em End
91
Chương 91: Ngoại truyện 1: Gia đình nhắng nhít
92
Chương 92: Ngoại truyện 2: 999 đóa hoa hồng dỗ vợ (Tiệp Như - Võ Tinh Huy)
93
Chương 93: Ngoại truyện 3: Cướp dâu (Vị Yến - Nghiêm Lăng)