Chương 252: Phiên ngoại — Lâm Phi

Nghe những lời này của Vệ Lan, nàng chẳng những trong lòng không thả lỏng, ngược lại càng thêm cảnh giác, nàng trầm tư đang muốn tiếp tục tìm hiểu thái độ của Tử Lạc Vân đối với Vệ Lan, bỗng nhiên cách đó không xa một mỹ nam tử dung mạo tuấn tú đi đến.

Lâm Oánh Nhi vừa nhìn thấy rõ ràng người thiếu niên kia, trong mắt nhất thời hiện lên một tia tính toán, khóe môi diễm lệ nhếch lên ý cười, bỗng nhiên vươn tay kéo Vệ Lan đi về phía đó ôn nhu nói:

-“Đại ca, sao huynh lại tới đây?”

Người thiếu niên kia nhìn đến Lâm Oánh Nhi cũng lộ ra nụ cười sủng nịnh nói:

-“Không có gì, hôm nay tiến cung tìm hoàng thượng làm ít chuyện, nhìn sắc trời còn sớm liền muốn tới thăm muội.”

Nói xong hắn có điểm nghi ngờ nhìn Vệ Lan đứng bên cạnh Lâm Oánh Nhi hai mắt sáng ngời hỏi:

-“Oánh nhi vị cô nương này là . . . . . . ?”

Lâm Oánh Nhi đem Vệ Lan đẩy lên phía trước, cười nói:

-“Đây là Vệ cô nương, là thị vệ bên người Lạc Vân, hôm nay mới tiến cung.”

Nói xong Lâm Oánh Nhi quay đầu nhìn Vệ Lan cười nói:

-“Muội muội, đây là đại ca ta, đại ca thường tiến cung, đối với đường đi trong cung so với ta còn quen thuộc hơn! Hay là để đại ca đưa ngươi đi thăm xung quanh một chút! Lạc Vân lúc này phỏng chừng cũng đã xong việc, ta liền không thể bồi muội rồi!”

Nói xong Lâm Oánh Nhi giống sợ hãi Vệ Lan cự tuyệt vội trừng mắt nhìn vị thiếu niên kia, không đợi Vệ Lan đáp lời liền xoay người lại nhanh chóng rời đi.

Vệ Lan nhìn theo bóng lưng Lâm Oánh Nhi đã xa dần, tuy rằng muốn cự tuyệt nhưng Lâm Oánh Nhi đã rời đi, nàng cũng không nên lại theo sau, đành phải đối người thiếu niên kia ngượng ngùng cười nói:

-“Kỳ thật ngươi không cần giúp ta, tự bản thân ta đi là được rồi!”

Vị thiếu niên kia cũng không phải ai khác, hắn chính là đại ca của Lâm Oánh Nhi – Lâm Phi.

Lâm Phi tuy rằng tuổi tác không lớn, nhưng cũng làm được đến chức Lễ bộ Thị lang, lòng dạ thâm sâu, giỏi dùng mưu kế. Hơn nữa làm người cũng rất tiêu sái, tuy rằng còn không có thú chính thê, nhưng bên người thị thiếp lại rất nhiều.

Đối với loại người giống như hắn thường thường lưu luyến ong bướm tìm hoa, trên người Vệ Lan lại có khí chất thanh thuần, cả người nàng đối với hắn có lực hấp dẫn trí mạng, khi hắn đầu tiên nhìn thấy nàng sau một phút sững sờ liền không rời mắt được.

Mà ánh mắt trước khi rời đi của Lâm Oánh Nhi hắn xem rất rõ ràng, liền đối Vệ Lan mỉm cười nói:

-“Vệ cô nương không cần phải khách khí, nếu Oánh nhi đã nhờ vả, tại hạ há lại không giúp đỡ cô nương?”

Vệ Lan vốn tính tình ngay thẳng, nàng gặp Lâm phi kiên trì tự nhiên cũng không tiện cự tuyệt, khóe môi mỏng nhếch lên một ý cười ngọt ngào nói:

-“Vậy Vệ Lan đa tạ công tử!”

Nhìn nụ cười thiên chân vô tà bên môi nàng, Lâm phi nháy mắt cư nhiên xem đến ngây người, kỳ thật nữ nhân ở bên cạnh hắn cũng không ít, dung mạo so với Vệ Lan còn đẹp hơn vài phần, nhưng không có ai có được khí chất thanh thuần, không nhiễm bụi trần như nàng, lập tức trong đầu Lâm Phi có ý niệm phải bằng mọi cách có được nàng.

Vệ Lan gặp Lâm Phi ngơ ngác nhìn mình không khỏi trong lòng có điểm không vui, bất quá cũng không có tức giận mà chỉ không hề để ý tới Lâm Phi, một mạch đi thẳng về phía trước.

Lâm phi sau khi Vệ Lan rời đi, thế này mới phục hồi tinh thần, hắn vội bước nhanh đuổi theo cười nói:

-“Vệ Lan cô nương, nghe Oánh nhi nói ngươi là thị vệ bên người thái tử gia?”

Vệ Lan cũng không muốn cùng Lâm Phi tiếp xúc quá nhiều liền vô tình cười cười nói cho có lệ:

-“Đúng, ta vâng lệnh sư phó vào cung bảo hộ thái tử gia.”

Lâm Phi nghe xong có điểm nghi hoặc nói:

-“Sư phó? Vệ Lan cô nương có phải là . . . . . . . ?”

Vệ Lan không muốn nhiều lời với hắn liền cười dời đi đề tài, chỉ vào tòa cung điện phía trước hỏi:

-“Một tòa cung điện ở địa phương như thế này?”

Lâm Phi nhìn theo bàn tay Vệ Lan chỉ không khuôn mặt tuấn tú hơi đổi, sau đó nói:

-“Là phượng hoàng cung.”

-“Phượng Hoàng cung? Đây chẳng phải là nơi ở của hoàng hậu nương nương sao?

Lâm Phi nhìn chung quanh một chút thấy không có người, thế này mới đè thấp thanh âm nói:

-“Vệ Lan cô nương, về sau trước mặt người ngoài trăm ngàn lần đừng nói như vậy.”

Vệ Lan có điểm nghi ngờ nhìn Lâm Phi hỏi:

-“Vì sao? Tòa cung điện này thoạt nhìn rất được!”

Lâm Phi tiến từng bước tới gần Vệ Lan nhỏ giọng nói:

-“Nghe nói nơi đó vốn là tẩm cung của mẫu phi hoàng thượng tiền Hoàng hậu nương nương, sau khi bà qua đời trong cung không ai dám nhắc tới chuyện này, nếu bị hoàng thượng phát hiện, chính là tội chém đầu đó.”

Bởi vì đối với Phượng Hoàng cung cảm thấy tò mò, cho nên Vệ Lan cũng không có phát hiện Lâm Phi dần dần tiến sát gần nàng, nghe xong lời Lâm Phi nói không khỏi cảm thấy kỳ quái, nhân tiện hỏi:

-“Nếu là tẩm cung của tiền Hoàng hậu nương nương tại sao phải trở thành như vậy?”

Kỳ thật đối với sự tình năm đó Lâm Phi cũng chỉ nghe phụ thân của mình nói qua một ít, chính hắn cũng không rõ ràng, hơn nữa hắn hiện tại đứng gần Vệ Lan, ngửi thấy mùi hương trên người nàng, tâm thần đều say nơi nào còn có tâm tư trả lời nàng?

Lập tức chỉ nói cho có lệ:

-“Vì cái gì ta cũng không biết, chỉ nghe nói năm đó tiền Hoàng hậu nương nương giống như làm sai chuyện gì. Bất quá Vệ Lan cô nương nếu là thị vệ bên người thái tử gia, tin tưởng về sau sẽ biết.”

Vệ Lan lúc đầu chỉ là quan tâm sau dần chuyển sang tò mò, nhất thời quên mất giữ khoảng cách, vừa nghe hắn đem Phượng Hoàng cung nói thần thần bí bí như thế, liền hưng phấn mà một phen kéo tay Lâm Phi nói:

-“Không bằng chúng ta bây giờ đi xem?”

Nàng vừa dứt lời một thanh âm lạnh lùng đã truyền tới:

-“Xấu nha đầu ngươi muốn đi vào trong đó?”

Nụ hôn đầu ngoài ý muốn.

Edit: Bắp rang bơ

Nghe Vệ Lan nói xong, Tử Lạc Vân trong lòng có điểm hờn giận, cái gì gọi là vì sao hắn lại tới? Chẳng lẽ hắn không được muốn tới lúc nào là tới sao? Hơn nữa vừa nhìn thấy Vệ Lan cùng Lâm Phi nắm tay nhau, khuôn mặt tuấn tú đen thêm vài phần, hắn lạnh lùng hừ một tiếng không trả lời Vệ Lan, hướng ánh mắt nhìn chằm chằm vào Lâm Phi. Lâm Phi đầu tiên nhìn thấy Tử Lạc Vân thì sửng sốt, rất nhanh nở nụ cười đối với Lạc Vân hành lễ:

- “Lâm Phi bái kiến Thái tử gia”.

Tử Lạc Vân thấy Lâm Phi hành lễ đối với mình , sắc mặt âm trầm vẫn không chút thay đổi, thái độ vẫn cực kỳ lãnh đạm, hắn thản nhiên liếc mắt nhìn Lâm Phi thanh âm lạnh lùng nói:

-“Lâm Thị Lang sao lại đến hậu cung.”

Đối mặt với thái độ lãnh đạm của Lạc Vân, Lâm Phi sớm đã thành thói quen cho nên trên mặt vẫn lộ vẻ cung kính tươi cười nói:

-“Thần hôm nay đến đây tìm Oánh nhi, nhưng vừa rồi Oánh nhi có việc nên nhờ thần bồi Vệ cô nương.”

Tử Lạc Vân lạnh lùng hừ một tiếng, nha đầu này được lắm, bản thái tử phái nàng làm thị vệ vậy mà, vẫn để hắn tự xử lý là tốt nhất! Dừng một chút hắn hướng Lâm phi nói:

-“Lâm Thị Lang bây giờ sắc trời đã không còn sớm, ngươi tuy là đại thần trong triều nhưng vẫn không thích hợp ở lại trong cung muộn như thế này, vẫn là sớm xuất cung đi.”

Lâm Phi có điểm không vừa lòng đứng một bên nhìn Vệ Lan, Vệ Lan bất đắc dĩ cũng không có giúp hắn nói chuyện, ý thức được điều này, hắn không tình nguyện hướng Lạc Vân nói:

-“Thần xin cáo lui trước!”

Nói xong hắn bất động thanh sắc nhìn Vệ Lan một cái rồi xoay người rời đi. Lâm Phi rời khỏi, Vệ Lan có điểm không hiểu nhìn Lạc Vân hỏi:

-“Thái tử gia, hắn là đến xem Oánh Nhi, sao người lại đuổi hắn ra khỏi cung?”

Tử Lạc Vân không vui nhìn Vệ Lan, giận tái mặt không biết trả lời như thế nào:

-“Ta đem hắn đuổi đi ngươi mất hứng sao? Xú nha đầu, xem ra ta thực sự đã xem thường ngươi, mới tiến cung mà đã bắt đầu câu dẫn nam nhân sao?”

Nghe Lạc Vân nói, Vệ Lan tức giận, lông mày nhăn lại:

-“Tử Lạc Vân! Ngươi đây là có ý gì? Hắn đi hay không có liên quan gì đến ta đâu? Ta xem hắn là ca ca của người ngươi thích nên mới có ý tốt nhắc nhở ngươi, ngươi lại đem ca ca của Oánh nhi tỷ tỷ đuổi đi, cẩn thận, Oánh nhi tỷ tỷ đối với ngươi sinh khí! Hừ!”

Vệ Lan làm cho sắc mặt của Tử Lạc Vân so với trước đen thêm vài phần. Hắn lạnh lùng nhìn thẳng Vệ Lan, giọng nói không một chút cảm tình:

-“Xú nha đầu ngươi đây là đang nói hươu nói vượn gì thế? Ta đem hắn đuổi đi cùng Oánh nhi có quan hệ gì? Nếu ngươi trong lòng đang lưu luyến hắn thì không nên đưa Oánh nhi vào để làm gì?”.

-“Ngươi!”

Trong lòng Vệ Lan vô cùng tức giận, nàng có làm gì cùng Lâm Phi đâu mà Tử Lạc Vân lại nói như vậy? Hơn nữa nàng căn bản không biết hắn, nàng là nhìn thấy Lạc Vân đối với hắn lạnh nhạt, hơn nữa hắn lại là ca ca của Lâm Oánh Nhi, cho nên mới hảo tâm nhắc nhở, nhưng không thể ngờ được Lạc Vân đem nàng nói đến như vậy, thật không chịu nổi! Thật sự là tự tìm chịu tội! Nhìn đến Vệ Lan tức nói không ra lời, nghĩ là nàng bị nói trúng, trong lòng Lạc vân càng thêm tức giận, bi phẫn thành tiếng cười:

-“Như thế nào? Bị ta nói trúng rồi sao? Không trả lời được phải không?”

Vệ Lan tức giận, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, nàng bỗng vươn tay đẩy mạnh một phen lớn tiếng nói:

-“Ngươi nói bậy, ta mới không phải như vậy…”

Mà điều làm Vệ Lan không ngờ là phía sau Tử Lạc Vân có một cành cây khô, bị thình lình đẩy như vậy, cành cây khô không thể đỡ được, cơ thể đứng không vững, mất đi khả năng thăng bằng nhất thời đổ về phía sau, mà bởi vì thói quen hắn theo bản năng kéo tay Vệ Lan một phen. Vệ Lan căn bản không nghĩ đến Tử lạc vân sẽ bị mình đẩy ngã, tình lình thân thể nhất thời bị Tử lạc Vân kéo ngã trên tuyết, vừa vặn lại nằm trên Tử lạc Vân. Mà không khéo môi của nàng lại kề bên môi của Lạc Vân. Biến cố này làm cho Vệ Lan ngây người, nàng cũng không dám động đậy cũng không dám ghé vào trên người Tử Lạc vân, chỉ cảm thấy oanh địa một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn nhất thời hồng đến tận tai. Mà Tử lạc Vân cũng bị biến có dột nhiên này mà ngẩn người, hai tay của hắn đặt lên một khối cơ thể nhuyễn ngọc ôn hương, một đôi môi mềm mại mang chút lạnh lẽo đang khắc ấn trên môi hắn.

Hắn chỉ cảm thấy có một cảm giác kì dị, từ sâu trong tâm hắn chậm rãi lan tỏa, cảm giác kì diệu này làm cho hắn trong một khắc không nghĩ đẩy Vệ Lan ra, hắn theo bản năng đưa tay ra sau lưng Vệ Lan dùng sức đem nàng kéo vào trong lòng mình, sau đó xoay một cái đem nàng dặt xuống dưới thân. Vệ Lan bị động tác của Lạc Vân hù dọa, thân thể run nhè nhẹ, run run giọng nói:

-“Ngươi…Ngươi muốn làm gì?”

Mà con ngươi Tử Lạc Vân giờ phút này đang nhìn gắt gao vào cặp môi đỏ mọng giống như mãnh thú đang nhìn chằm chằm con mồi, hắn không đợi Vệ Lan nói xong mạnh mẽ cúi đầu hôn lên cặp môi mềm mại đỏ mọng kia.

Chuyện tốt bị phá vỡ.

Edit: Bắp rang bơ

Một cỗ rung động ở trong lòng nàng dần dần tràn ngập, cảm giác mật ngọt chưa từng có làm cho nàng bối rối không biết phải làm sao. Thân thể nàng run lên nhè nhẹ, nàng không dám đẩy Lạc Vân ra cũng không dám động đậy gì. Tử Lạc Vân chỉ cảm thấy một mùi thơm đễ chịu truyền đến từ nơi tiếp xúc mềm mại lại ngọt vô cùng, hắn lần đầu tiên không thể khống chế được mà hôn xú nha đầu vẫn không để mình vào mắt này. Nhưng hắn lại thấy môi nàng mềm mại như vậy, ngọt ngào tốt đẹp như vậy, hắn không nghĩ buông tay mà lại muốn càng nhiều hơn. Một cỗ xao động xa lạ làm cho Tử Lạc vân càng xúc động, hai tay của hắn lại càng siết chặt cơ thể nhu nhược, vô xương vô cốt kia vào sâu trong lòng mình, đầu lưỡi nhẹ nhàng đẩy đôi môi đang mím chặt kia, mãnh liệt cướp đoạt những thứ ngọt lành trong miệng nàng. Vệ Lan chưa từng tiếp xúc với nam nhân nào ở khoảng cách gần như vậy, chớ đùng nói đến bị một nam nhân đè xuống đất cưỡng ép, lúc này thân thể giống như muốn hòa tan thành vũng nước, không có một chút sinh lực nào để động đậy đành để cho Lạc Vân bá đạo hôn.

Không biết qua bao lâu, lâu đến mức khi Vệ Lan cảm thấy mình không thể thở nổi, bỗng nhiên nghe thấy một tiếng thét chói tai kinh động hai người đang hôn nhau cuồng nhiệt. Nghe tiếng thét này, thân thể Lạc Vân cương lại, vẫn cố chấp hôn Vệ Lan thêm một chút nữa rồi mới nặng nề đẩy Vệ Lan đứng lên. Thanh âm chói tai kia đúng là của Lâm Oánh Nhi phát ra, nàng vốn đi ngự thư phòng để tìm Tử lạc Vân, lại nghe cung nhân báo tin Lạc Vân đã rời đi, cho nên nàng liền một đường tìm đến, lại không nghĩ rằng, ở trong này nàng nhìn thấy cảnh không nguyện ý nhìn thấy nhất. Lâm Oánh Nhi nhìn đôi môi mới vừa hôn còn sưng kia của Vệ Lan, sóng mắt đột nhiên hừng hực tia lửa giận, nháy mắt cơ hồ mất đi lí trí, cũng quên luôn Tử Lạc Vân đang đứng trước mặt. Nàng vô cùng oán hận, trừng mắt nhìn Vệ Lan, liếc mắt một cái hướng đến Tử lạc Vân, phẫn nộ hỏi:

-“Ngươi…. làm sao ngươi.. Làm sao ngươi có thể làm vây? Làm sao ngươi có thể … như vậy?”

Nói tới đây Lâm Oánh nhi dừng một chút bỗng nhiên đem phẫn nộ, chuyển ánh mắt đến bên Vệ Lan đang giữ im lặng hét lên:

-“Nhất định là ngươi, hồ ly tinh câu dẫn người khác! Ngươi là nữ nhân không biết xấu hổ, ta còn xem người là tỷ muội tốt, ngươi như thế nào lại câu dẫn Lạc Vân.”

Vệ Lan không biết phải làm sao, nhìn lâm Oánh Nhi phẫn nộ, đây căn bản không phải là nàng sai, nàng không biết tại sao Lâm Oánh nhi lại tức giận mắng mình như vậy, trong lòng nàng cảm thấy ủy khuất, nàng căn bản không như Lâm Oánh Nhi nói, nàng không câu dẫn lạc Vân, đây chẳng qua là ngoài ý muốn. Nhưng nàng không biết nói với Lâm Oánh Nhi như thế nào, vụng trộm nhìn qua Lạc Vân thấy hắn không nói lời nào, đành cúi đầu nhỏ giọng nói:

-“Oánh Nhi tỷ tỷ, không phải như vậy…”

Mà Vệ Lan chưa nói hết câu, Lâm Oánh Nhi đã phẫn nộ, ngắt lời nàng:

-“Không phải như vây? Ngươi còn không biết xấu hổ, chính mắt ta trông thấy ngươi còn chống chế sao?”

Vệ Lan ủy khuất nhìn Lâm Oánh nhi, nàng không rõ vì sao Lâm Oánh Nhi trở nên như thế. Nàng muốn cùng Lâm Oánh Nhi giải thích, nhưng cái gì cũng không nói ra được, đành phải quay đầu trừng mắt với Tử lạc Vân. Mà Tử lạc Vân biểu tình lại vô cùng bình tĩnh, đối mặt với phẫn nộ của Lâm Oánh Nhi hắn căn bản không để trong lòng, trong đầu thậm chí còn nhớ đến nụ hôn hồi nãy. Đối mặt với cái trừng mắt của Vệ Lan, hắn đột nhiên bỗng thấy buồn cười, tiểu nha đầu này trong đầu nàng không biết chứa cái gì? Chẳng lẽ nàng thẹn thùng sao? Bất quá nhìn bộ dạng ủy khuất của nàng hắn nghĩ vẫn nên giúp nàng một chút thôi. Nghĩ đến đây Tử Lạc Vân thản nhiên thoáng nhìn vẻ mặt phẫn nộ của Lâm Oánh Nhi không vui nói:

-“Oánh Nhi, việc này không liên quan tới nàng.”

Lâm oánh Nhi thật không ngờ Tử Lạc Vân lại nói giúp cho Vệ Lan, nàng thương tâm oán hận nhìn Lạc Vân hỏi:

-“Vì sao? Lạc Vân ngươi tại sao lại đối xử với ta như vậy? Làm sao ngươi có thể cùng nàng như vậy?”

Đối với những chất vấn của Lâm Oánh Nhi, Tử Lạc Vân có điểm không kiên nhẫn, lông mày nhăn lại, ngữ khí không có chút độ ấm nói:

-“Bản thái tử có gì với ngươi sao? Chẳng lẽ bản thái tử muốn làm gì cần phải được ngươi đồng ý sao? Lâm Oánh Nhi ngươi đừng quên ngươi chỉ tiểu đồng bồi đọc của bản thái tử mà thôi, đừng quên thân phận của mình! Hừ!”

Nghe Tử Lạc Vân nói xong, dung nhan của Lâm Oánh Nhi nháy mắt trở nên trắng bệch, nàng không thể tin được, mở to mắt nhìn Lạc Vân, nàng không tin, không tin Lạc Vân sẽ đối với nàng lạnh lùng như thế, nàng không tin! Đôi mắt Lâm Oánh nhi trào ra dòng lệ trong suốt, thương tâm nói:

-“Ngươi làm sao có thể đối với ta như vậy? Chẳng lẽ nhiều năm như vậy ngươi còn không hiểu rõ tâm tư của ta đối với ngươi sao?”

Nhìn Lâm Oánh nhi khóc thương tâm, trong lòng Vệ Lan có điểm không đành lòng, nàng lấy tay nhẹ kéo kéo tay áo Lạc Vân nhỏ giọng trách cứ:

-“Thái tử gia, người thật quá mức…”

Mà Vệ Lan trách cứ làm Tử Lạc Vân nháy mắt đen mặt, đáng chết, xú nha đầu này chẳng lẽ nàng không thấy được hắn là vì nàng sao? Vẫn là nàng căn bản không cần hắn? Liền như vậy đem đẩy hắn cho người khác?

//Nhóc này còn dễ thương hơn cha hắn nữa, haha//

Phiên ngoại — Âm mưu của Lâm Phi

Edit: Muỗi Vove

Nhìn bóng lưng Tử Lạc Vân rời đi Vệ Lan do dự một chút, sau đó dùng ánh mắt đồng tình áy náy nhìn Lâm Oánh Nhi, cũng không biết nói cái gì đành bước theo Tử Lạc Vân.

Tử Lạc Vân nghe thấy tiếng bước chân phía sau, mày kiếm nhíu chặt, nhưng hắn vẫn giữ nguyên bộ dạng trầm mặc không để ý tới nàng.

Mà Vệ Lan tuy rằng đi theo nhưng đối với thái độ của Tử Lạc Vân vừa rồi có điểm bất mãn, đôi môi anh đào cong lên cũng lười nói chuyện. Kỳ thật Vệ Lan nhìn thấy Lâm Oánh Nhi khóc rất muốn lưu lại an ủi nàng, giải thích rõ ràng, nhưng nàng thân là thị vệ bên người Tử Lạc Vân tất phải theo sát hắn, cho nên mới không tình nguyện đi theo.

Nhìn bóng dáng hai người đi xa dần Lâm Oánh Nhi tức giận đến tái mặt, răng cắn chặt môi dưới, khuôn mặt mỹ lệ bởi vì phẫn nộ mà trở nên vô cùng vặn vẹo, oán hận ngập tràn.

Hắn làm sao có thể đối xử với nàng như thế? Nàng có cái gì thua kém Vệ Lan? Dựa vào cái gì mà tiện nhân kia vừa mới tiến cung liền hấp dẫn ánh mắt của hắn? Thậm chí hắn còn hôn nàng? Hơn mười năm qua nàng luôn ở bên cạnh hắn, hắn biết rõ tâm ý của nàng nhưng tại sao vẫn đối với nàng thờ ơ, nàng không cam lòng nàng thực sự không cam lòng! Để có được tình yêu của hắn nàng không tiếc cự tuyệt những nam nhân hướng nàng cầu hôn, mà nay hắn vì một nha đầu xấu xí mà lạnh nhạt với nàng, nàng như thế nào nuốt trôi cơn tức này?

Nàng vẫn cho là hắn yêu nàng, hắn không biểu lộ ra chỉ là vì hắn còn chưa biết yêu, nhưng nay xem ra đã không giống như những gì nàng tưởng tượng. Hắn vẫn biết nhưng lại luôn giữ một khoảng cách với nàng, tình cảm của nàng hắn căn bản chẳng thèm ngó tới!

Hắn làm sao có thể không thương nàng? Nàng mặc dù không phải công chúa kim chi ngọc diệp, nhưng trong mắt người ngoài cũng là nữ nhi của trọng thần trong triều, hơn nữa nàng xinh đẹp như hoa được mọi người xưng danh đệ nhất mỹ nhân, có điểm nào thua kém nha đầu dung mạo bình thường kia?

Hai tay Lâm Oánh Nhi gắt gao siết chặt, móng tay dài cắm sâu vào trong da thịt, nhưng nàng không thấy đau, trong lòng nàng lúc này chỉ tràn ngập oán hận cùng ghen tị, nhìn theo phương hướng Tử Lạc Vân cùng Vệ Lan thanh âm nguyền rủa vang lên:

-“Vệ Lan ta sẽ không để ngươi đắc ý lâu đâu, cứ chờ đấy, ta nhất định sẽ khiến ngươi phải hối hận, muốn ngươi mất đi hết thảy sống không bằng chết!”

Lâm Oánh Nhi giờ phút này thần sắc tràn đầy oán độc, nơi nào còn có nửa điểm ôn nhu hiền thục? Mà lúc này đột nhiên có một giọng nói truyền đến cắt đứt suy nghĩ của Lâm Oánh Nhi:

-“Đây không phải là muội muội kiêu ngạo của ta sao? Như thế nào biến thành bộ dáng như vậy?”

Lâm Oánh Nhi trong lòng chấn động, nàng rất nhanh liền khôi phục lại biểu tình bình thường sau đó quay đầu sang, chỉ thấy Lâm Phi từ bên trong bụi hoa chậm rãi hướng nàng đi tới mang trên mặt một chút ý cười châm chọc nhìn nàng.

Nhìn thấy người đến là Lâm phi, Lâm Oánh Nhi cũng không che dấu, nàng lạnh lùng liếc mắt nhìn Lâm Phi, không vui nói:

-“Ngươi muốn nói cái gì?”

Lâm Phi cũng không để ý đến thái độ của Lâm Oánh Nhi, khẽ cười một tiếng nói:

-“Lâm Oánh Nhi, ngươi thật khiến vi huynh thất vọng đến cực điểm, vốn ta còn tưởng rằng ngươi có bao nhiêu lợi hại, không thể ngờ sau chừng ấy năm vẫn không nắm được trái tim Tử Lạc Vân, thậm chí còn thua kém cả một nha đầu mới tiến cung!”

Lâm Oánh Nhi nghe xong lời nói của Lâm Phi thì tức giận đến sắc mặt xanh mét quát lên một tiếng:

-“Đủ! Lâm Phi ngươi muốn làm cái gì? Chuyện của ta khi nào thì đến phiên ngươi tới chỉ trích?”

Lâm phi lại sắc mặt trầm xuống bước đến trước mặt Lâm Oánh Nhi, một tay hung hăng nắm lấy cằm Lâm Oánh Nhi lạnh lùng thốt:

-“Lâm Oánh Nhi, ngươi cho ngươi là cái gì? Ngươi cho rằng ngươi bây giờ là nữ nhân của Tử Lạc Vân sao? Hay là ngươi thực sự đem mình trở thành thiên kim tiểu thư của Lâm gia?”

Nhìn sắc mặt Lâm Oánh Nhi dần trở nên tái nhợt, bàn tay Lâm Phi tăng thêm mấy phần lực đạo, cười lạnh một tiếng tàn nhẫn nói:

-“Ngươi chớ quên thân phận của mình! Ngươi chẳng qua chỉ là đứa con do tiện tì sinh ra, là một con cờ cho Lâm gia lợi dụng!”

Lâm Oánh Nhi cắn chặt môi, oán hận nhìn Lâm Phi khàn giọng nói:

-“Lâm Phi, ngươi cũng đừng vội đắc ý, ngươi đã biết ta là một quân cờ, như vậy đối với một quân cờ vẫn còn hữu dụng như ta, ngươi tốt nhất đối với ta khách khí một chút, nếu không Lâm gia các ngươi cứ đợi cùng nhau xuống Địa ngục thôi!”

Lâm Phi đối với sự uy hiếp của Lâm Oánh Nhi cũng không thèm để ý, tay của hắn buông ra khe khẽ vuốt mặt nàng nói:

-“Chậc chậc, ngươi quả nhiên bộ dạng quốc sắc thiên hương, đáng tiếc tư sắc như vậy lại vẫn không mê hoặc được Tử Lạc Vân! Lâm Oánh Nhi, ngươi nghĩ rằng Lâm gia chúng ta thực sự cần những quân cờ vô dụng sao? Ha ha ngươi cũng quá đề cao chính mình rồi!”

Lâm Oánh Nhi cười lạnh, nàng liếc mắt nhin Lâm Phi lạnh lùng thốt:

-“Thật không? Nếu như vậy Lâm gia các ngươi vì sao vẫn còn đợi đến hôm nay? Nếu như vậy Lâm gia các ngươi vì sao bằng mọi cách muốn ta tiến cung?”

Lâm Phi sắc mặt âm trầm, hắn bỗng nhiên lạnh lùng cười nói:

-“Lâm Oánh Nhi, ta không thể không thừa nhận ngươi chứng thật rất thông minh, bất quá ngươi tốt nhất nên biết tiết chế một chút. Nam nhân đều không thích nữ nhân trong mình đầy tâm kế như thế! Nếu ngươi thực sự cho rằng Lâm gia thiếu nợ ngươi, như vậy ngươi liền sai lầm rồi! Quân cờ rốt cuộc cũng chỉ là một quân cờ, ngươi nghĩ rằng ta và phụ thân thực sự sẽ đem toàn bộ hi vọng đặt trên người ngươi sao? Hừ! Ta cho ngươi biết lão gia hỏa kia kỳ thật đối với ngươi sớm đã nổi lên sắc tâm! Nếu không phải ta, ngươi bây giờ sớm đã trở thành nữ nhân của hắn! Trở thành một tiện tỳ làm ấm giường thôi! Lâm Oánh Nhi, ngươi nếu không biết tốt xấu cũng đừng trách ta vô tình! Nếu ngươi thức thời liền ngoan ngoãn theo lời của ta mà làm!”

Chapter
1 Chương 1: thành thân
2 Chương 2: Đằng sau việc hôn nhân
3 Chương 3: vắng vẻ
4 Chương 4: sóng ngầm mãnh liệt
5 Chương 5: nạp phi 1
6 Chương 6: Nạp Phi 2
7 Chương 7: Quyết định của hoàng thượng
8 Chương 8: Xua đuổi
9 Chương 9: Tâm kế của Diệp Linh
10 Chương 10: Xử phạt của Tử Dạ
11 Chương 11: ủy khuất 1
12 Chương 12: ủy khuất 2
13 Chương 13: Làm khó dễ 1
14 Chương 14: làm khó dễ 2
15 Chương 15: Đối lập
16 Chương 16: Giá lâm
17 Chương 17: Tranh chấp
18 Chương 18: Tâm sự của hoàng đế 1
19 Chương 19: Tâm sự của hoàng đế 2
20 Chương 20: xung đột 1
21 Chương 21: xung đột 2
22 Chương 22: lại mặt 1
23 Chương 23: lại mặt 2
24 Chương 24: Ban thưởng
25 Chương 25: Điều kiện
26 Chương 26: áo choàng chồn bạc
27 Chương 27: Yêu cầu của Diệp Linh
28 Chương 28: Sóng ngầm
29 Chương 29: Thế thái mỏng lạnh
30 Chương 30: Thân tình lãnh đạm 1
31 Chương 31: Thân tình lãnh đạm 2
32 Chương 32: Tử y nhân
33 Chương 33: Ứng Vương gia
34 Chương 34: Khuất nhục
35 Chương 35: Diễn trò
36 Chương 36: Nhục nhã
37 Chương 37: Diệp Linh oán hận
38 Chương 38: Lời đồn đại
39 Chương 39: Mang thai
40 Chương 40: Mưu đồ bí mật 1
41 Chương 41: Mưu đồ bí mật 2
42 Chương 42: Tâm tính vặn vẹo
43 Chương 43: Đau thương
44 Chương 44: Đêm gặp ứng Vương
45 Chương 45: Tình tố ám sinh*
46 Chương 46: Lòng đố kị
47 Chương 47: Nổi giận
48 Chương 48: Rối rắm 1
49 Chương 49: Rối rắm 2
50 Chương 50: Nhẫn nhục
51 Chương 51: Đẻ non
52 Chương 52: Nghi hung
53 Chương 53: Khách không mời mà đến
54 Chương 54: Hình đường
55 Chương 55: Báo tin
56 Chương 56: Cố nhân
57 Chương 57: Phiêu linh
58 Chương 58: Ảm đạm
59 Chương 59: Tàn khốc
60 Chương 60: Không thể nhịn được nữa
61 Chương 61: Diệp Linh đến
62 Chương 62: Gian kế
63 Chương 63: Khâm vật ban thưởng
64 Chương 64: Hoa hồng
65 Chương 65: Đều có tâm cơ
66 Chương 66: Nguyền rủa
67 Chương 67: Sát ý
68 Chương 68: Quỷ dị
69 Chương 69: Thái độ kỳ quái
70 Chương 70: Khả nghi
71 Chương 71: Ngăn trở
72 Chương 72: Âm mưu
73 Chương 73: Tuyệt vọng
74 Chương 74: Huyết Yến
75 Chương 75: Báo ứng
76 Chương 76: Núi Thiên Hoa
77 Chương 77: Bị tập kích
78 Chương 78: Rơi xuống vách núi
79 Chương 79: giải độc 1
80 Chương 80: Giải độc 2
81 Chương 81: Mất trí nhớ
82 Chương 82: Nghi hoặc
83 Chương 83: Lãnh khốc vô tình
84 Chương 84: Mẫu tử xung đột
85 Chương 85: Tâm sự của Yến Đào
86 Chương 86: Đồng tình chi tâm
87 Chương 87: Kháng cự
88 Chương 88: Xa lạ
89 Chương 89: Mất trí nhớ
90 Chương 90: Nàng
91 Chương 91: Xuất cốc
92 Chương 92: Tâm sự của Du Hàn
93 Chương 93: Kế hoạch của Diệp Linh
94 Chương 94: Dụng tâm kín đáo
95 Chương 95: Chán ghét
96 Chương 96: Không thể trốn tránh
97 Chương 97: ức vua thoái vị 1
98 Chương 98: Bức vua thoái vị 2
99 Chương 99: Quyết định thống khổ
100 Chương 100: Thương nghị
101 Chương 101: Điểm đáng ngờ
102 Chương 102: Phản bội
103 Chương 103: Mối hận năm đó
104 Chương 104: Mộng
105 Chương 105: Giãy dụa thống khổ
106 Chương 106: Cô phụ
107 Chương 107: Tâm tê phế liệt
108 Chương 108: Buồn bã
109 Chương 109: Tranh đoạt
110 Chương 110: Ứng Vương tuyên chiến
111 Chương 111: Có thai
112 Chương 112: Bi phẫn
113 Chương 113: Uy hiếp
114 Chương 114: Bất đắc dĩ của Du Hàn
115 Chương 115: Thanh Nhi sầu não
116 Chương 116: Quyết định của Tử Ảnh
117 Chương 117: Đều có tâm tư
118 Chương 118: Ngoan độc kế
119 Chương 119: Mưa gió điềm báo
120 Chương 120: Tàn nhẫn thương tổn 1
121 Chương 121: Tàn nhẫn thương tổn 2
122 Chương 122: Chân tướng đích thực
123 Chương 123: Tử Dạ không yên
124 Chương 124: Du Hàn phẫn nộ
125 Chương 125: Ngoài ý liệu
126 Chương 126: Che dấu tâm sự 1
127 Chương 127: Che dấu tâm sự 2
128 Chương 128: Một đêm quỷ dị
129 Chương 129: Một đêm quỷ dị
130 Chương 130: Tranh chấp
131 Chương 131: Hiệp thương
132 Chương 132: Nữ tử thần bí
133 Chương 133: Thích khách
134 Chương 134: Hành động
135 Chương 135: Triều đình phong vân 1
136 Chương 136: Triều đình phong vân 2
137 Chương 137: Máu tươi triều đình
138 Chương 138: Họa thủy
139 Chương 139: Hận ý
140 Chương 140: Hoàn cảnh xấu hổ
141 Chương 141: Thảm đạm kết thúc
142 Chương 142: Khả nghi
143 Chương 143: Thân phận bại lộ
144 Chương 144: Yêu hận đan xen
145 Chương 145: Trùng hợp
146 Chương 146: Thống khổ quyết định
147 Chương 147: Địa lao
148 Chương 148: Tra tấn lẫn nhau
149 Chương 149: Hình đường thẩm vẫn
150 Chương 150: Chân tướng
151 Chương 151: Tỷ muội gặp lại không nhận thức
152 Chương 152: Điên cuồng sát ý
153 Chương 153: Tỷ muội tương tàn
154 Chương 154: Ranh giới sống chết
155 Chương 155: Tư tâm
156 Chương 156: Buông tay
157 Chương 157: Khóc lóc om sòm
158 Chương 158: Đại công tử Diệp Hạo
159 Chương 159: Chuyện cũ
160 Chương 160: Tình cảm cấm kị
161 Chương 161: Người trong bức họa
162 Chương 162: Điên
163 Chương 163: Thủy Vân cung
164 Chương 164: Mất trí nhớ
165 Chương 165: Khó có thể chấp nhận
166 Chương 166: Sai chỗ
167 Chương 167: Lừa gạt
168 Chương 168: Gặp gỡ trong đêm
169 Chương 169: Nghi ngờ
170 Chương 170: Chất vấn
171 Chương 171: Trúng độc
172 Chương 172: Mất mát
173 Chương 173: Thanh y nam tử
174 Chương 174: Linh Sơn tiên tử
175 Chương 175: Manh mối
176 Chương 176: Dã tâm
177 Chương 177: Trên đường đi gặp
178 Chương 178: Chọn tú
179 Chương 179: Xuyên qua
180 Chương 180: Tưởng niệm
181 Chương 181: Đột nhiên thay đổi thái độ
182 Chương 182: Sát tâm
183 Chương 183: Giống như đã từngquen biết
184 Chương 184: Sự thực tàn khốc (188)
185 Chương 185: Niềm vui ngoài ý muốn
186 Chương 186: Tư Lạc viện
187 Chương 187: Hương Linh công chúa
188 Chương 188: Sách lược
189 Chương 189: Mất mát
190 Chương 190: Bỏ qua khúc mắc (200)
191 Chương 191: Khó có thể chấp nhận
192 Chương 192: Đối chọi gay gắt 1
193 Chương 193: Dạ yến
194 Chương 194: Vô Ảnh
195 Chương 195: Quyết tuyệt
196 Chương 196: Rời đi
197 Chương 197: Nhu tình
198 Chương 198: Hiểu lầm
199 Chương 199: Điên cuồng
200 Chương 200: Tuyên bố việc hôn nhân
201 Chương 201: Dễ dàng thu phục lòng người
202 Chương 202: Yến Đào bi thương 1
203 Chương 203: Tâm sự của Mộc nhi
204 Chương 204: Chuyển biến tâm tư
205 Chương 205: Âm mưu kinh thiên động địa
206 Chương 206: Quyết định
207 Chương 207: Huynh muội gặp lại (232)
208 Chương 208: Chuyện cũ như mây khói
209 Chương 209: Vĩnh viễn là đại ca của muội
210 Chương 210: Oan gia ngõ hẹp
211 Chương 211: Rơi vào bẫy
212 Chương 212: Chuyện cũ 2
213 Chương 213: Chấp nhận chờ đợi
214 Chương 214: Suy nghĩ của Diệp Linh 1
215 Chương 215: Suy nghĩ của Diệp Linh 3(248)
216 Chương 216: Suy nghĩ của Diệp Linh 5
217 Chương 217: Gió thổi mưa giông trước cơn bão
218 Chương 218: Âm mưu sau lưng
219 Chương 219: Đuổi theo
220 Chương 220: Ngẫu nhiên biết chân tướng
221 Chương 221: Tra tấn
222 Chương 222: U lan và mẫu đơn (262)
223 Chương 223: Oán hận
224 Chương 224: Hủy diệt
225 Chương 225: Đoán
226 Chương 226: Sóng gió 1
227 Chương 227: Sóng gió 3
228 Chương 228: Sóng gió 5
229 Chương 229: Người xa lạ
230 Chương 230: Người áo xám
231 Chương 231: Kế sách ứng đối
232 Chương 232: Cái chết bất minh
233 Chương 233: Quyết định
234 Chương 234: Tâm ý
235 Chương 235: Công thành 1
236 Chương 236: Công thành 3
237 Chương 237: Đánh lui kẻ địch
238 Chương 238: Không đồng sinh nhưng cộng tử
239 Chương 239: Ba người gặp nhau
240 Chương 240: Bị chặn đường
241 Chương 241: Yến Đào
242 Chương 242: Hảo hảo yêu nàng
243 Chương 243: Đồng môn tương tàn
244 Chương 244: Vì yêu sinh hận
245 Chương 245: Giãy dụa 2
246 Chương 246: Đại kết cục 2 – Ấm áp từ Diệp Hạo
247 Chương 247: Phiên ngoại – Thành thân
248 Chương 248: Phiên ngoại – Lòng chua xót
249 Chương 249: Phiên ngoại – Mười năm hẹn ước
250 Chương 250: Phiên ngoại — Bạch y thiếu nữ
251 Chương 251: Phiên ngoại — Một bụng đen tối 2
252 Chương 252: Phiên ngoại — Lâm Phi
253 Chương 253: Phiên ngoại — Quá khứ không chịu nổi
254 Chương 254: Phiên ngoại — Thiếu niên xúc động
255 Chương 255: Phiên ngoại — Âm mưu 1
256 Chương 256: Phiên ngoại — Đại kết cục văn
Chapter

Updated 256 Episodes

1
Chương 1: thành thân
2
Chương 2: Đằng sau việc hôn nhân
3
Chương 3: vắng vẻ
4
Chương 4: sóng ngầm mãnh liệt
5
Chương 5: nạp phi 1
6
Chương 6: Nạp Phi 2
7
Chương 7: Quyết định của hoàng thượng
8
Chương 8: Xua đuổi
9
Chương 9: Tâm kế của Diệp Linh
10
Chương 10: Xử phạt của Tử Dạ
11
Chương 11: ủy khuất 1
12
Chương 12: ủy khuất 2
13
Chương 13: Làm khó dễ 1
14
Chương 14: làm khó dễ 2
15
Chương 15: Đối lập
16
Chương 16: Giá lâm
17
Chương 17: Tranh chấp
18
Chương 18: Tâm sự của hoàng đế 1
19
Chương 19: Tâm sự của hoàng đế 2
20
Chương 20: xung đột 1
21
Chương 21: xung đột 2
22
Chương 22: lại mặt 1
23
Chương 23: lại mặt 2
24
Chương 24: Ban thưởng
25
Chương 25: Điều kiện
26
Chương 26: áo choàng chồn bạc
27
Chương 27: Yêu cầu của Diệp Linh
28
Chương 28: Sóng ngầm
29
Chương 29: Thế thái mỏng lạnh
30
Chương 30: Thân tình lãnh đạm 1
31
Chương 31: Thân tình lãnh đạm 2
32
Chương 32: Tử y nhân
33
Chương 33: Ứng Vương gia
34
Chương 34: Khuất nhục
35
Chương 35: Diễn trò
36
Chương 36: Nhục nhã
37
Chương 37: Diệp Linh oán hận
38
Chương 38: Lời đồn đại
39
Chương 39: Mang thai
40
Chương 40: Mưu đồ bí mật 1
41
Chương 41: Mưu đồ bí mật 2
42
Chương 42: Tâm tính vặn vẹo
43
Chương 43: Đau thương
44
Chương 44: Đêm gặp ứng Vương
45
Chương 45: Tình tố ám sinh*
46
Chương 46: Lòng đố kị
47
Chương 47: Nổi giận
48
Chương 48: Rối rắm 1
49
Chương 49: Rối rắm 2
50
Chương 50: Nhẫn nhục
51
Chương 51: Đẻ non
52
Chương 52: Nghi hung
53
Chương 53: Khách không mời mà đến
54
Chương 54: Hình đường
55
Chương 55: Báo tin
56
Chương 56: Cố nhân
57
Chương 57: Phiêu linh
58
Chương 58: Ảm đạm
59
Chương 59: Tàn khốc
60
Chương 60: Không thể nhịn được nữa
61
Chương 61: Diệp Linh đến
62
Chương 62: Gian kế
63
Chương 63: Khâm vật ban thưởng
64
Chương 64: Hoa hồng
65
Chương 65: Đều có tâm cơ
66
Chương 66: Nguyền rủa
67
Chương 67: Sát ý
68
Chương 68: Quỷ dị
69
Chương 69: Thái độ kỳ quái
70
Chương 70: Khả nghi
71
Chương 71: Ngăn trở
72
Chương 72: Âm mưu
73
Chương 73: Tuyệt vọng
74
Chương 74: Huyết Yến
75
Chương 75: Báo ứng
76
Chương 76: Núi Thiên Hoa
77
Chương 77: Bị tập kích
78
Chương 78: Rơi xuống vách núi
79
Chương 79: giải độc 1
80
Chương 80: Giải độc 2
81
Chương 81: Mất trí nhớ
82
Chương 82: Nghi hoặc
83
Chương 83: Lãnh khốc vô tình
84
Chương 84: Mẫu tử xung đột
85
Chương 85: Tâm sự của Yến Đào
86
Chương 86: Đồng tình chi tâm
87
Chương 87: Kháng cự
88
Chương 88: Xa lạ
89
Chương 89: Mất trí nhớ
90
Chương 90: Nàng
91
Chương 91: Xuất cốc
92
Chương 92: Tâm sự của Du Hàn
93
Chương 93: Kế hoạch của Diệp Linh
94
Chương 94: Dụng tâm kín đáo
95
Chương 95: Chán ghét
96
Chương 96: Không thể trốn tránh
97
Chương 97: ức vua thoái vị 1
98
Chương 98: Bức vua thoái vị 2
99
Chương 99: Quyết định thống khổ
100
Chương 100: Thương nghị
101
Chương 101: Điểm đáng ngờ
102
Chương 102: Phản bội
103
Chương 103: Mối hận năm đó
104
Chương 104: Mộng
105
Chương 105: Giãy dụa thống khổ
106
Chương 106: Cô phụ
107
Chương 107: Tâm tê phế liệt
108
Chương 108: Buồn bã
109
Chương 109: Tranh đoạt
110
Chương 110: Ứng Vương tuyên chiến
111
Chương 111: Có thai
112
Chương 112: Bi phẫn
113
Chương 113: Uy hiếp
114
Chương 114: Bất đắc dĩ của Du Hàn
115
Chương 115: Thanh Nhi sầu não
116
Chương 116: Quyết định của Tử Ảnh
117
Chương 117: Đều có tâm tư
118
Chương 118: Ngoan độc kế
119
Chương 119: Mưa gió điềm báo
120
Chương 120: Tàn nhẫn thương tổn 1
121
Chương 121: Tàn nhẫn thương tổn 2
122
Chương 122: Chân tướng đích thực
123
Chương 123: Tử Dạ không yên
124
Chương 124: Du Hàn phẫn nộ
125
Chương 125: Ngoài ý liệu
126
Chương 126: Che dấu tâm sự 1
127
Chương 127: Che dấu tâm sự 2
128
Chương 128: Một đêm quỷ dị
129
Chương 129: Một đêm quỷ dị
130
Chương 130: Tranh chấp
131
Chương 131: Hiệp thương
132
Chương 132: Nữ tử thần bí
133
Chương 133: Thích khách
134
Chương 134: Hành động
135
Chương 135: Triều đình phong vân 1
136
Chương 136: Triều đình phong vân 2
137
Chương 137: Máu tươi triều đình
138
Chương 138: Họa thủy
139
Chương 139: Hận ý
140
Chương 140: Hoàn cảnh xấu hổ
141
Chương 141: Thảm đạm kết thúc
142
Chương 142: Khả nghi
143
Chương 143: Thân phận bại lộ
144
Chương 144: Yêu hận đan xen
145
Chương 145: Trùng hợp
146
Chương 146: Thống khổ quyết định
147
Chương 147: Địa lao
148
Chương 148: Tra tấn lẫn nhau
149
Chương 149: Hình đường thẩm vẫn
150
Chương 150: Chân tướng
151
Chương 151: Tỷ muội gặp lại không nhận thức
152
Chương 152: Điên cuồng sát ý
153
Chương 153: Tỷ muội tương tàn
154
Chương 154: Ranh giới sống chết
155
Chương 155: Tư tâm
156
Chương 156: Buông tay
157
Chương 157: Khóc lóc om sòm
158
Chương 158: Đại công tử Diệp Hạo
159
Chương 159: Chuyện cũ
160
Chương 160: Tình cảm cấm kị
161
Chương 161: Người trong bức họa
162
Chương 162: Điên
163
Chương 163: Thủy Vân cung
164
Chương 164: Mất trí nhớ
165
Chương 165: Khó có thể chấp nhận
166
Chương 166: Sai chỗ
167
Chương 167: Lừa gạt
168
Chương 168: Gặp gỡ trong đêm
169
Chương 169: Nghi ngờ
170
Chương 170: Chất vấn
171
Chương 171: Trúng độc
172
Chương 172: Mất mát
173
Chương 173: Thanh y nam tử
174
Chương 174: Linh Sơn tiên tử
175
Chương 175: Manh mối
176
Chương 176: Dã tâm
177
Chương 177: Trên đường đi gặp
178
Chương 178: Chọn tú
179
Chương 179: Xuyên qua
180
Chương 180: Tưởng niệm
181
Chương 181: Đột nhiên thay đổi thái độ
182
Chương 182: Sát tâm
183
Chương 183: Giống như đã từngquen biết
184
Chương 184: Sự thực tàn khốc (188)
185
Chương 185: Niềm vui ngoài ý muốn
186
Chương 186: Tư Lạc viện
187
Chương 187: Hương Linh công chúa
188
Chương 188: Sách lược
189
Chương 189: Mất mát
190
Chương 190: Bỏ qua khúc mắc (200)
191
Chương 191: Khó có thể chấp nhận
192
Chương 192: Đối chọi gay gắt 1
193
Chương 193: Dạ yến
194
Chương 194: Vô Ảnh
195
Chương 195: Quyết tuyệt
196
Chương 196: Rời đi
197
Chương 197: Nhu tình
198
Chương 198: Hiểu lầm
199
Chương 199: Điên cuồng
200
Chương 200: Tuyên bố việc hôn nhân
201
Chương 201: Dễ dàng thu phục lòng người
202
Chương 202: Yến Đào bi thương 1
203
Chương 203: Tâm sự của Mộc nhi
204
Chương 204: Chuyển biến tâm tư
205
Chương 205: Âm mưu kinh thiên động địa
206
Chương 206: Quyết định
207
Chương 207: Huynh muội gặp lại (232)
208
Chương 208: Chuyện cũ như mây khói
209
Chương 209: Vĩnh viễn là đại ca của muội
210
Chương 210: Oan gia ngõ hẹp
211
Chương 211: Rơi vào bẫy
212
Chương 212: Chuyện cũ 2
213
Chương 213: Chấp nhận chờ đợi
214
Chương 214: Suy nghĩ của Diệp Linh 1
215
Chương 215: Suy nghĩ của Diệp Linh 3(248)
216
Chương 216: Suy nghĩ của Diệp Linh 5
217
Chương 217: Gió thổi mưa giông trước cơn bão
218
Chương 218: Âm mưu sau lưng
219
Chương 219: Đuổi theo
220
Chương 220: Ngẫu nhiên biết chân tướng
221
Chương 221: Tra tấn
222
Chương 222: U lan và mẫu đơn (262)
223
Chương 223: Oán hận
224
Chương 224: Hủy diệt
225
Chương 225: Đoán
226
Chương 226: Sóng gió 1
227
Chương 227: Sóng gió 3
228
Chương 228: Sóng gió 5
229
Chương 229: Người xa lạ
230
Chương 230: Người áo xám
231
Chương 231: Kế sách ứng đối
232
Chương 232: Cái chết bất minh
233
Chương 233: Quyết định
234
Chương 234: Tâm ý
235
Chương 235: Công thành 1
236
Chương 236: Công thành 3
237
Chương 237: Đánh lui kẻ địch
238
Chương 238: Không đồng sinh nhưng cộng tử
239
Chương 239: Ba người gặp nhau
240
Chương 240: Bị chặn đường
241
Chương 241: Yến Đào
242
Chương 242: Hảo hảo yêu nàng
243
Chương 243: Đồng môn tương tàn
244
Chương 244: Vì yêu sinh hận
245
Chương 245: Giãy dụa 2
246
Chương 246: Đại kết cục 2 – Ấm áp từ Diệp Hạo
247
Chương 247: Phiên ngoại – Thành thân
248
Chương 248: Phiên ngoại – Lòng chua xót
249
Chương 249: Phiên ngoại – Mười năm hẹn ước
250
Chương 250: Phiên ngoại — Bạch y thiếu nữ
251
Chương 251: Phiên ngoại — Một bụng đen tối 2
252
Chương 252: Phiên ngoại — Lâm Phi
253
Chương 253: Phiên ngoại — Quá khứ không chịu nổi
254
Chương 254: Phiên ngoại — Thiếu niên xúc động
255
Chương 255: Phiên ngoại — Âm mưu 1
256
Chương 256: Phiên ngoại — Đại kết cục văn