Chương 46: 46: Chuẩn Bị

Mọi thứ đều vượt ngoài mong đợi của Minh Ngọc.

Thường thì những nhân vật xuyên không hay trùng sinh như cô, sẽ từ một nhân vật quần chúng tự biến mình thành nhân vật chính.

Số phận toàn là lấn lướt nhân vật chính thật sự không thôi.

Hơn nữa Minh Ngọc còn là chính tác giả của bộ truyện này, sợ gì cái tên Thụy Thế Mẫn ba lần bảy lượt đòi cướp vợ của cô chứ.
- Hừ, dạo gần đây ta nên đến thăm nhạc phụ đại nhân nhiều rồi.
Minh Ngọc đang cùng Tinh Nhi ngồi trên lầu cao, chỗ dành cho khách VIP.

Cô vừa chống tay gác cằm, vừa nhoẻn miệng cười tự nói thầm với chính mình.
- Này, chàng làm gì mà ngồi cười một mình vậy?
- Ái Cơ à, nàng có biết chuyện quốc gia đại sự các cao nhân thường bàn bạc ở đâu không?
- Trong phòng kín đúng không?
- Cụ thể hơn là lầu xanh đấy.

Trong phim cổ trang mà có kiểu nam chính ăn chơi suốt ngày đi lầu xanh thì auto giả vờ vô dụng.
- Rồi sao?
Thấy nàng có vẻ không hứng thú với chuyện quốc gia đại sự như vậy, Minh Ngọc bèn ngồi đàng hoàng lại rồi nhìn thẳng vào mắt nàng, giọng điệu thật trang trọng:
- Phụ hoàng one hundred percent là sẽ truyền ngôi cho hắn ta rồi đó.

Ta cũng không thể nào cướp ngôi được.

Nhưng hắn lại có thể cướp vợ ta.
- Vậy định làm gì đây?
- Đôi khi vua vẫn phải e dè một quân thần nào đó, nếu không dân chúng sẽ hỗn loạn.

Mà muốn vua dè chừng thì đầu tiên phải nắm quyền lực quan trọng trong tay cái đã.

Nếu tớ giữ ấn phù điều binh khiển tướng thì Thế Mẫn phải dè chừng rồi.
- Ấn phù? Làm sao để giữ ấn phù?
- Nếu cầm quần đi đánh giặt thì hiển nhiên sẽ được giữ thôi.

Vả lại, tình nghĩa huynh đệ trong quân ngũ khá quan trọng đấy.
- Mà giặc ở đâu ra để đánh? Chàng...!thật sự ra trận được sao?
- Tất nhiên là ta cầm quân được rồi.

Với cả không nhất thiết phải là giặt nước khác đến.

Mấy bọn sơn tặc trong nước cũng đủ phiền rồi.

Ổn định nội bộ quan trọng lắm đấy.
- Đừng tự tin quá Minh Ngọc à.

Chàng tốt nhất đừng xảy ra chuyện gì hết.
- Ta biết rồi mà.

Ta cũng mong nàng như vậy.
Minh Ngọc khẽ cười rồi với lấy bàn tay mịn màng của nàng mà nắm chặt.

Cô rất sợ mất đi người phụ nữ đang ngồi ngay trước mặt mình.

Tên nam chính chết tiệt đó, đừng hòng đem nàng đi.
Sau một ngày vui chơi ở lầu Minh Tinh, hai người trở về phủ đệ.

Trời đã khuya, ánh trăng soi sáng khắp dọc đường đi.

Hai người hôm nay đã nói với nhau rất nhiều chuyện.

Dẫu sao, trước đây cũng là chị em tốt, nên hiểu nhau lắm.
Vừa mới xuống xe ngựa, họ chưa kịp bước vào trong thì vài ba tên thái giám đã đứng chặn trước cửa, hô thật to ba từ:
- Thánh chỉ đến!
Cả phủ Minh Ngọc vội vàng quỳ xuống nghe chỉ.

Nàng và cô ngơ ngác nhìn nhau rồi vội cúi đầu.

Vẫn là tên thái giám giọng điệu kêu ngạo đó:
- Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết.

Nay, có giặc ngoại xâm đến lấn chiếm nước ta, lệnh cho thất hoàng tử Thụy Thế Thành cùng ngũ hoàng tử Thụy Thế Mẫn nhận ấn phù, tất cả đều phong làm nguyên soái cầm quân ra trận.

Ngày mai lập tức lên đường.

Khâm thử!
- Nhi thần nhận chỉ.

Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!
- Thất hoàng tử có thể đứng dậy được rồi.

Cung chúc cho ngài cùng ngũ hoàng tử thượng lộ bình an.
- Đa tạ tổng quản.

- Minh Ngọc giơ tay nhận thánh chỉ.
- Ta đi trước.
- Mời.
Sau khi mấy người đó đã rời đi, Minh Ngọc mới nhìn Tinh Nhi bằng ánh mắt đầy kinh ngạc.

Hai người vội xích lại gần nhau rồi thì thầm to nhỏ.
- Cầu được ước thấy à?
- Chàng có khả năng điều khiển thế giới này sao?
- Không.

Làm gì có chuyện đó.

Thiết nghĩ chắc do vụ sứ thần kia nên mới gây chiến giữa hai nước.

Nhưng mà...!Nếu chỉ có ta và ngũ huynh đi thì nguy hiểm thật.
- Ta sẽ đi theo chàng.
- Tinh Nhi!
- Chàng nói rồi mà, có phúc cùng hưởng có hoạ cùng chia.

Nếu chàng lỡ gặp chuyện gì, há chẳng phải tên đó được như ý nguyện rồi sao?
- Đúng! Nói rất đúng!
Không còn gì để phản bác lại nữa, nhưng Minh Ngọc vẫn còn rất lo lắng cho Tinh Nhi.

Việc xin phụ hoàng cho nàng đi theo cũng đơn giản thôi.

Còn không xin được thì mình trốn đi cùng.
Nhưng ngày mai đã phải đi ngay rồi, tức là tối nay phải lo chuẩn bị quân phục để đánh giặc.

Không có thời gian để xin xỏ ai đâu.

Minh Ngọc nhìn đám người hầu đang lẽo đẽo theo sau mình, bèn kéo tay Tinh Nhi rồi đống sầm cửa lại.
Hai người nắm chặt tay nhau, nhìn nhau đầy luyến tiếc.
- Ngày mai nàng chịu khó giả dạng thành thị vệ của ta nha.
- Tưởng gì.

Oki!
- Thế giờ ta có nên làm gì để nâng cao tinh thần chiến đấu không?
- Gì? - Tinh Nhi chớp mắt mấy cái nhìn người nam nhân cao to trước mặt mình.

- Chàng nói đại ra luôn đi.
- Ta muốn nàng.

- Minh Ngọc bỗng dưng xoay người ôm chầm lấy nàng từ đằng sau.
- Tưởng dưỡng sức để mai đi chiến đấu chứ?
- Ta có nước cưỡi ngựa chạy trốn chứ đánh đấm gì? Cho hôn mấy cái coi.
Tinh Nhi đưa tay chạm vào má cô, cử chỉ đầy ngọt ngào, ánh mắt đầy gợi tình.

Hai người cứ vậy mà quấn quýt lấy nhau đêm nay..

Chapter
1 Chương 1: 1: Xuyên Sách
2 Chương 2: 2: Chung Vui
3 Chương 3: 3: Tớ Là Con Trai
4 Chương 4: 4: Rơi Vào Trầm Tư
5 Chương 5: 5: Khó Nhằn
6 Chương 6: 6: Mẹ Hiền
7 Chương 7: 7: Hồi Phủ
8 Chương 8: 8: Tắm
9 Chương 9: 9: Tối Tốt Lành
10 Chương 10: 10: Đau Đầu
11 Chương 11: 11: Học Hành
12 Chương 12: 12: Sợ
13 Chương 13: 13: Tiệc
14 Chương 14: 14: Lựa Chọn
15 Chương 15: 15: Luyện Kiếm
16 Chương 16: 16: Chuẩn Bị
17 Chương 17: 17: Hỉ Sự
18 Chương 18: 18: Động Phòng
19 Chương 19: 19: Ngại Ngùng
20 Chương 20: 20: Muốn Con
21 Chương 21: 21: Trà
22 Chương 22: 22: Xuyên Không Hay Trùng Sinh
23 Chương 23: 23: Bối Rối
24 Chương 24: 24: Khoái Cảm
25 Chương 25: 25: Tấu Chương
26 Chương 26: 26: Hoàng Cung
27 Chương 27: 27: Giao Dịch
28 Chương 28: 28: Lời Đồn
29 Chương 29: 29: Khai Trương
30 Chương 30: 30: Tính Toán
31 Chương 31: 31: Sinh Con Hay Không
32 Chương 32: 32: Nguyện Ý
33 Chương 33: 33: Đêm Của Đôi Ta
34 Chương 34: 34: Chèo Thuyền
35 Chương 35: 35: Sứ Thần
36 Chương 36: 36: Thách Đấu
37 Chương 37: 37: Tiệc Tàn
38 Chương 38: 38: Nghi Phạm
39 Chương 39: 39: Bí Bách
40 Chương 40: 40: Buồn
41 Chương 41: 41: Hồi Phủ
42 Chương 42: 42: Yêu
43 Chương 43: 43: Hoảng
44 Chương 44: 44: Tức Giận
45 Chương 45: 45: Trở Lại
46 Chương 46: 46: Chuẩn Bị
47 Chương 47: 47: Xuất Thành
48 Chương 48: 48: Ra Trận
49 Chương 49: 49: Chào Đón
50 Chương 50: 50: Trả Cho Nàng
Chapter

Updated 50 Episodes

1
Chương 1: 1: Xuyên Sách
2
Chương 2: 2: Chung Vui
3
Chương 3: 3: Tớ Là Con Trai
4
Chương 4: 4: Rơi Vào Trầm Tư
5
Chương 5: 5: Khó Nhằn
6
Chương 6: 6: Mẹ Hiền
7
Chương 7: 7: Hồi Phủ
8
Chương 8: 8: Tắm
9
Chương 9: 9: Tối Tốt Lành
10
Chương 10: 10: Đau Đầu
11
Chương 11: 11: Học Hành
12
Chương 12: 12: Sợ
13
Chương 13: 13: Tiệc
14
Chương 14: 14: Lựa Chọn
15
Chương 15: 15: Luyện Kiếm
16
Chương 16: 16: Chuẩn Bị
17
Chương 17: 17: Hỉ Sự
18
Chương 18: 18: Động Phòng
19
Chương 19: 19: Ngại Ngùng
20
Chương 20: 20: Muốn Con
21
Chương 21: 21: Trà
22
Chương 22: 22: Xuyên Không Hay Trùng Sinh
23
Chương 23: 23: Bối Rối
24
Chương 24: 24: Khoái Cảm
25
Chương 25: 25: Tấu Chương
26
Chương 26: 26: Hoàng Cung
27
Chương 27: 27: Giao Dịch
28
Chương 28: 28: Lời Đồn
29
Chương 29: 29: Khai Trương
30
Chương 30: 30: Tính Toán
31
Chương 31: 31: Sinh Con Hay Không
32
Chương 32: 32: Nguyện Ý
33
Chương 33: 33: Đêm Của Đôi Ta
34
Chương 34: 34: Chèo Thuyền
35
Chương 35: 35: Sứ Thần
36
Chương 36: 36: Thách Đấu
37
Chương 37: 37: Tiệc Tàn
38
Chương 38: 38: Nghi Phạm
39
Chương 39: 39: Bí Bách
40
Chương 40: 40: Buồn
41
Chương 41: 41: Hồi Phủ
42
Chương 42: 42: Yêu
43
Chương 43: 43: Hoảng
44
Chương 44: 44: Tức Giận
45
Chương 45: 45: Trở Lại
46
Chương 46: 46: Chuẩn Bị
47
Chương 47: 47: Xuất Thành
48
Chương 48: 48: Ra Trận
49
Chương 49: 49: Chào Đón
50
Chương 50: 50: Trả Cho Nàng