Chương 63: 【 Sư đồ Hằng ngày 】 Bàn về thắt lưng của sư tôn

Sau lần hai người đem đối phương đè trên quầng sáng xoa bóp mấy lần, tựa hồ có cái gì đó bắt đầu trở nên khác lạ.

Lâm Tiêu nhìn ra được, Quân Mặc cũng không muốn có những người khác tham gia vào cuộc sống của họ, vả lại cơ hồ chưa bao giờ ở trước mặt mình đề cập đến chuyện bên ngoài, thật giống như sợ nói nhiều, mình liền sẽ bỏ lại Quân Mặc cùng người khác bỏ trốn.

Đi ra ngoài hay không đi ra ngoài đối với Lâm Tiêu không thành vấn đề, theo thói quen thích mưu tính trước hành động sau của Lâm Tiêu mà nói, trước khi hoàn toàn hiểu biết thế giới này, hắn cũng không muốn ra ngoài, hắn nhìn ra được tình cảnh của Quân Mặc hiện nay có thể nói là bộ bộ kinh tâm*, cho nên hắn cũng không muốn mình trở thành lỗ hổng công phá Quân Mặc.

*từng bước, từng bước đi vào lòng người

Trí nhớ kiếp trước của Lâm Tiêu cơ bản đã trọn vẹn, rồi sau đó vẫn trống rỗng. Dựa theo sách nguyên bản hắn viết, Huyền Chân tông chính là Lâm gia viết tắt, mà Quân Mặc chính là phản chiếu của hắn, nhưng mấy ngày nay, tình huống hắn biết lại cùng phỏng đoán của hắn cách xa một trời một vực.

Kỳ thật năm đó chuyện Lâm gia cùng Lý gia, bản thân Lâm Tiêu cũng không rõ, cho nên có nhiều chỗ hắn đem một ít quỹ đạo tái hiện ở đại lục Long Uyên, mà những bí mật ngay cả hắn cũng không biết, hiển nhiên là do thế giới này tự động bổ sung, cơ hồ sau lưng mỗi một bí mật đều có dấu vết để lại, đáng tiếc, hắn biết quá ít.

Cho nên mặc dù có lúc Quân Mặc dò hỏi hắn có muốn ra ngoài một chút hay không, hắn cũng không biểu hiện nhiều hứng thú. Như thế, trôi qua hơn mười ngày mà thanh tiến độ vẫn chậm như rùa lên được 65%.

Trong khoảng thời gian này, chỉ cần mình không tu luyện, đứa ngốc này liền giống như hận không thể đem bản thân cột vào dây thắt lưng mình, để mỗi phút mỗi giây đều có thể nhìn thấy mình.

Chẳng qua, mấy ngày gần đây, đứa ngốc ngược lại tới ít đi, thỉnh thoảng vui vẻ, cũng là nói không bao lâu liền tựa vào đầu gối mình ngủ thật say, quầng thâm dưới mắt chứng tỏ Quân Mặc mỏi mệt.

Một ngày này, lại là tình cảnh như vậy.

Nắng ấm hoàng hôn rơi ngoài cửa sổ, tà tà trộm chạy vào phòng, phủ ánh sáng nhu hòa lên người thanh niên đang ngủ say trên gối Lâm Tiêu, làm cho người ta không khỏi cảm thấy ấm lòng.

Tay Lâm Tiêu xuyên qua sợi tóc mềm mại của thanh niên, nhẹ nhàng xuôi theo, mỗi một lần, đều có thể làm cho mặt mày của thanh niên ngủ say nhiều thêm mấy phần thoải mái và trầm tĩnh.

Thuận mao* a.

*vuốt lông, hành động dỗ dành

Lâm Tiêu không khỏi suy nghĩ, vừa vận chân khí tu luyện, vừa duy trì động tác này, cho đến khi hoàng hôn hạ xuống, cũng không cảm thấy nhàm chán, bên môi mang theo độ cong cơ hồ nhìn không thấy, cả người lần đầu tiên mềm mại như vậy, bộ dáng kia giống như là mèo tìm được ổ, gân cốt biếng nhác, co giãn eo, sau đó lại một lần nữa làm động tác chỉ có chính mình mới có thể cảm thấy có ý nghĩa, tự mình cũng có thể vui vẻ tự đắc, vĩnh viễn không biết chán.

“Ngô, sư tôn…”

Âm thanh khàn khàn mang theo vài phần ỷ lại phát ra từ miệng thanh niên, thanh niên theo bản năng cọ cọ lòng bàn tay Lâm Tiêu, hơi quay đầu, đã đem mặt vùi vào bụng của hắn, lại buồn bực hồi lâu mới có chút quyến luyến không thôi bò dậy.

Lâm Tiêu ân một tiếng, ngón tay một lần nữa xuyên qua sợi tóc đen bóng của Quân Mặc, sau đó đưa tay xoa xoa đỉnh đầu Quân Mặc, nhìn mấy phần tóc rối kia, tâm tình rất tốt.

“Ta lại ngủ lâu như vậy.” Quân Mặc nhìn thoáng qua sắc trời ngoài cửa sổ, nhịn không được nhíu mày, Quân Mặc trở tay nắm chắc tay Lâm Tiêu, một xúc cảm lạnh lẽo nhất thời truyền vào lòng bàn tay.

“Sư tôn đừng dung túng ta như vậy.” Quân Mặc đi qua đóng cửa sổ, đưa tay mở ra chăn trên giường, đem người trước mặt bọc thành bánh chưng: “Về sau ta ngủ quên, sư tôn cứ đánh thức ta.”

Quân Mặc đưa tay xoa bóp chân dài xúc cảm thật tốt kia, hỏi: “Tê chân sao? Ngồi lâu có phải đau lưng không?”

Bắp chân Lâm Tiêu bị Quân Mặc bóp co lại, lui vào trong chăn, hơi nâng cằm lên: “Ngốc.” Tu sĩ kim đan kỳ, làm sao có thể bị lạnh? Huống hồ Lâm Tiêu còn luôn vận chân khí, tay lạnh, cũng không có nghĩa bị lạnh. Vả lại, thường thường bế quan tu luyện mười mấy năm cũng có, ngồi một buổi chiều mà thôi, làm sao vô dụng đến mức mỏi eo?

“Ta biết sư tôn rất mạnh, sẽ không lạnh, cũng sẽ không mỏi eo đau lưng.” Quân Mặc xoa tay, chờ đến khi lòng bàn tay ấm ấm, liền vén chăn, chừng mực bóp chân Lâm Tiêu: “Bất quá ngồi một buổi chiều, sư tôn nhất định rất nhàm chán, thời gian gần đây ta ít trở về, thật vất vả cùng sư tôn chung một chỗ, hẳn là bồi sư tôn thật tốt.”

“Cũng được.” Lâm Tiêu lắc đầu, trên thực tế Lâm Tiêu chơi đùa tóc Quân Mặc (thuận mao) cũng không cảm thấy có gì nhàm chán, vả lại nhìn bộ dáng thứ này bị mình thuận mao thuận đến mở ra bụng, thật sự rất thú vị.

Thủ pháp của Quân Mặc rất tốt, bóp rất thoải mái, vả lại Quân Mặc còn đem chân khí dung hợp trong thủ pháp, Lâm Tiêu chỉ cảm thấy một cảm giác thông suốt từ trên đùi truyền khắp toàn thân.

Hắn cảm thấy mình giống như lại bị đứa ngốc này lấy lòng, mặc dù thắt lưng hắn không đau, chân không tê dại, chuyện này đích thật là rất thoải mái… Từ từ.

“Lấy tay ra.” Giọng của hắn không thể nhận ra mà run lên một chút, mắt phượng hiện lên vài phần cảnh cáo.

Đáng tiếc Quân Mặc đang ngây người, cũng không nghe thấy, vì thế khi Quân Mặc lại đặt móng vuốt lên eo Lâm Tiêu, vả lại còn theo thói quen vuốt ve bóp nhẹ vài cái, Lâm Tiêu khổ sở phát hiện tay chân mình đều đã tê rần.

Cho nên đây quả thực rõ ràng là hãm hại phụ thân!

Lâm Tiêu nhuyễn thắt lưng tựa vào đầu vai Quân Mặc, lão kiểm* suất khí bức người rất nhanh nổi lên một tầng hồng nhạt, hắn rụt lui, không ngờ Quân Mặc đuổi theo, bộ dáng kia, giống như phát hiện cái gì khó lường, làm cho độ xấu hổ của Lâm Tiêu nháy mắt bùng nổ.

*lão kiểm: mặt già

Soạt một cái ngửa ra sau, sau đó đưa tay đem hai móng vuốt bên hông nhanh chóng ném ra, Lâm Tiêu cao quý lãnh diễm quấn chăn, ngã đầu liền nằm nghiêng trên giường.

(⊙o⊙)…

Quân Mặc trố mắt nhìn hai tay bị đập đỏ lên của mình, lại nhìn bóng dáng lạnh như băng của sư tôn, ánh mắt theo bản năng lưu luyến ở eo Lâm Tiêu, dù có chăn nên Quân Mặc không thể thấy rõ độ cong của vòng eo mềm dẻo kia, nhưng điều này cũng không gây trở ngại hắn sinh ra hứng thú thật lớn đối với vị trí kia.

Lần trước hình như, sư tôn bị hắn đụng đến thắt lưng, thân mình liền nhuyễn đến khó tin!

Mờ mịt và hưng phấn trong lòng Quân Mặc không khỏi đồng thời nhảy lên, tuy rằng hắn còn không rõ ý nghĩa trong đó, nhưng loại hưng phấn mang tính chất sinh lý này lại nói cho hắn biết —— thắt lưng của sư tôn, có huyền cơ!

“Sư tôn…” Hắn rất nhanh thu lại chiếm hữu dục dày đặc đến sắp rơi ra trong mắt mình, thật cẩn thận lại rất đương nhiên mà nằm bên cạnh Lâm Tiêu, không biết xấu hổ đưa tay đem người kéo lại, trực tiếp ôm vào trong ngực: “Ta có một chuyện muốn cùng sư tôn thương lượng.”

Hắn biết rõ dạng ở chung nào sẽ không kích thích người này tạc mao thậm chí là phản cảm, thời điểm nhìn thấy vành tai đỏ rực của Lâm Tiêu, liền nuốt xuống tất cả đề tài có liên quan đến “Thắt lưng không thể sờ”, mà tay thì thản nhiên đưa tới cổ Lâm Tiêu, làm cho người này nằm đến càng thoải mái, tay kia thì đặt ở bên thắt lưng Lâm Tiêu, rũ xuống bụng, bất quá không có bất luận hành động thiếu suy nghĩ gì, động tác kia nho nhã, làm người ta hoàn toàn không đoán ra hắn chính là muốn càng nhiều, cho nên theo thói quen từng chút xâm chiếm giới hạn của người nào đó.

“Ân.” Lâm Tiêu không động, chỉ hừ một âm mũi cho hắn.

Tay Quân Mặc ôm Lâm Tiêu hơi nắm chặt, nhẹ giọng nói: “Từ ngày mai, sư tôn theo ta cùng đi.”

“Ân.” Lâm Tiêu lên tiếng.

Quân Mặc mím môi, đáy mắt hiện lên một tia mặc sắc: “Xin lỗi, nếu ta cường đại hơn một chút, sư tôn có thể ở nơi này dưỡng thương thật tốt, mà không phải theo ta hối hả ngược xuôi.”

“Ân.” Lâm Tiêu trả lời hắn vẫn vô cùng đơn giản như vậy.

Đổi lại bất cứ ai, có lẽ đều bị hành vi có thể xem là có lệ như vậy khiến cho bốc hỏa trong lòng, chỉ có Quân Mặc không nghĩ như vậy, hắn chỉ nhìn thấy, người trong ngực đối với hắn tín nhiệm đến cực điểm, cũng dung túng đến cực hạn —— dễ dàng tha thứ cho chiếm hữu dục của mình, nhân nhượng mình không cường đại, tín nhiệm mỗi một sắp đặt của mình…

“Sư tôn, sư tôn…” Quân Mặc nỉ non ghé vào lỗ tai Lâm Tiêu gọi vài tiếng, nhếch lên khóe miệng tràn đầy thỏa mãn và hạnh phúc có thể khiến người ta mù mắt: “Có thể có một sư tôn như vậy, thật sự là may mắn lớn nhất đời ta.”

“… Ân.” Lâm Tiêu thản nhiên ân một tiếng, di chuyển đầu tìm được một vị trí tốt hơn, âm thanh lạnh đến rùng mình: “Ngủ đi.”

Quân Mặc chẳng hề muốn ngủ, nhìn vành tai mới vừa lui đỏ ửng lại nháy mắt bạo hồng, suýt chút nữa nhịn không được nhào lên, hung hăng gặm một hơi!c

Chapter
1 Chương 1: Vô nghĩa và lôi kéo
2 Chương 2: Sư tôn ta không phải cố ý
3 Chương 3: Kéo hắn không nói lời nào
4 Chương 4: Cắt đứt tay áo
5 Chương 5: Mông thật nóng
6 Chương 6: Tràn đầy bất mãn
7 Chương 7: Sư tôn không giống
8 Chương 8: Đồ đệ quá ngốc bạch ngọt lộ chân tướng như thế nào
9 Chương 9: Sư tôn luôn đúng
10 Chương 10: Quang minh chính đại mà nhìn
11 Chương 11: Muốn hắn hay muốn ta
12 Chương 12: Tai hoạ ngầm xuất hiện
13 Chương 13: Nam nữ chính cùng một chỗ để làm chi
14 Chương 14: Cảm giác thù hận quen thuộc
15 Chương 15: Sư tôn không vui
16 Chương 16: Sư tôn oa oa oa
17 Chương 17: Cầm đan đan cút đi
18 Chương 18: Tiểu súc sinh chạy đi đâu
19 Chương 19: Ta đã tới chậm thật áy náy
20 Chương 20: Nguyên anh manh manh
21 Chương 21: Bọ ngựa bắt ve sầu
22 Chương 22: Thiên lôi ở phía sau
23 Chương 23: Ngô, thật ngọt
24 Chương 24: Cánh cửa của tân thế giới
25 Chương 25: Đồ đệ bỗng nhiên bỏ chạy
26 Chương 26: Cách vách có cái gì
27 Chương 27: Cảm giác về mẹ kế
28 Chương 28: Nói về chân tướng lúc đó
29 Chương 29: Về sau không cho nói
30 Chương 30: Đồ đệ rất ngốc làm sao bây giờ
31 Chương 31
32 Chương 32: Hại nam chính một phen
33 Chương 33: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính (thượng)
34 Chương 34: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính (trung)
35 Chương 35-1: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính
36 Chương 35-2: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính (2)
37 Chương 36: Sư tôn giúp một chuyện đi
38 Chương 37: Thông suốt (thượng)
39 Chương 38: Thông suốt (hạ)
40 Chương 39: Ngươi có hiểu hay không
41 Chương 40: Đừng rời bỏ ta
42 Chương 41: Sư đệ lại đánh vào mặt hắn một lần (thượng)
43 Chương 42: Sư đệ lại đánh vào mặt hắn một lần (trung)
44 Chương 43: Sư đệ lại đánh vào mặt hắn một lần (hạ)
45 Chương 44: Uy áp cũng không có chỗ dùng
46 Chương 45: Mặt đánh đến sưng
47 Chương 46: Ta thật sự không vội
48 Chương 47: Một con sói con
49 Chương 48: Sư tôn nói hắn cũng đơn thuần
50 Chương 49: Ta muốn cả thế giới đều phản bội hắn
51 Chương 50: Tới kẻ nào xử kẻ đó
52 Chương 51: Các độc giả đều chân thành
53 Chương 52-1: Bàn về tốc độ lộ tẩy của tôn tôn (1)
54 Chương 52-2: Bàn về tốc độ lộ tẩy của tôn tôn (2)
55 Chương 53: Cho sư tôn tự ngược
56 Chương 54: Thình lình xảy ra biến cố
57 Chương 55: Truy đuổi trong truy đuổi
58 Chương 56: Ngươi muốn cái gì ta cũng cho
59 Chương 57: Hệ thống tự hủy
60 Chương 58: Nhưng vẫn muốn đánh hắn
61 Chương 59: Loại cảm giác huyết mạch tương liên
62 Chương 60: Giày xéo trong bùn lầy
63 Chương 61: Ngươi quả nhiên thích ta
64 Chương 62: Thử thay đổi một chút
65 Chương 63: 【 Sư đồ Hằng ngày 】 Bàn về thắt lưng của sư tôn
66 Chương 64-1: Ta muốn xem dáng vẻ bốc đồng của ngươi (1)
67 Chương 64-2: Ta muốn xem dáng vẻ bốc đồng của ngươi (2)
68 Chương 65: Nhân vật phản diện đều là thần trợ giúp
69 Chương 66: Lệch xuống phía dưới áo
70 Chương 67: Yêu thú biến hình
71 Chương 68: Một chút cũng không miễn cưỡng
72 Chương 69: Thở ra một độc kế (thượng)
73 Chương 70: Thở ra một độc kế (hạ)
74 Chương 71: Lửa giận của Vương gia
75 Chương 72-1: Ngươi lại còn dám cọ (1)
76 Chương 72-2: Ngươi lại còn dám cọ (2)
77 Chương 73: Tâm ma của Quân Mặc (thượng)
78 Chương 74: Tâm ma của Quân Mặc (hạ)
79 Chương 75
80 Chương 76: Hoàn toàn bùng nổ
81 Chương 77: Các ngươi đều điên rồi sao
82 Chương 78: Vui quá hóa buồn
83 Chương 79: Ngọt cực kỳ
84 Chương 80: Hù chết hệ thống
85 Chương 81: Sư tôn luôn thẹn thùng
86 Chương 82: Ta cho sư tôn thứ tốt hơn
87 Chương 83: Tiểu tử ngươi lại đây cho ta
88 Chương 84: Tìm chết
89 Chương 85: Sư tôn chờ ta một lát
90 Chương 86: Ta ở trấn nhỏ an gia cho chúng ta
91 Chương 87-1: Bí mật của hệ thống
92 Chương 87-2: Bí mật của hệ thống (2)
93 Chương 88: Đừng không cần ta
94 Chương 89: Hai kẻ thù truyền kiếp
95 Chương 90: Có muốn mặc giá y không
96 Chương 91: Hung thủ diệt môn
97 Chương 92: Sao Bắc đẩu tuyệt sát trậnc
98 Chương 93-1: Chiến đấu đến cùng 【chương kết】
99 Chương 93-2: Chiến đấu đến cùng 【chương kết】(2)
100 Chương 93-3: Chiến đấu đến cùng 【chương kết】(3)
101 Chương 94: ✿ Phiên ngoại ✿ Hợp tịch đại điển
Chapter

Updated 101 Episodes

1
Chương 1: Vô nghĩa và lôi kéo
2
Chương 2: Sư tôn ta không phải cố ý
3
Chương 3: Kéo hắn không nói lời nào
4
Chương 4: Cắt đứt tay áo
5
Chương 5: Mông thật nóng
6
Chương 6: Tràn đầy bất mãn
7
Chương 7: Sư tôn không giống
8
Chương 8: Đồ đệ quá ngốc bạch ngọt lộ chân tướng như thế nào
9
Chương 9: Sư tôn luôn đúng
10
Chương 10: Quang minh chính đại mà nhìn
11
Chương 11: Muốn hắn hay muốn ta
12
Chương 12: Tai hoạ ngầm xuất hiện
13
Chương 13: Nam nữ chính cùng một chỗ để làm chi
14
Chương 14: Cảm giác thù hận quen thuộc
15
Chương 15: Sư tôn không vui
16
Chương 16: Sư tôn oa oa oa
17
Chương 17: Cầm đan đan cút đi
18
Chương 18: Tiểu súc sinh chạy đi đâu
19
Chương 19: Ta đã tới chậm thật áy náy
20
Chương 20: Nguyên anh manh manh
21
Chương 21: Bọ ngựa bắt ve sầu
22
Chương 22: Thiên lôi ở phía sau
23
Chương 23: Ngô, thật ngọt
24
Chương 24: Cánh cửa của tân thế giới
25
Chương 25: Đồ đệ bỗng nhiên bỏ chạy
26
Chương 26: Cách vách có cái gì
27
Chương 27: Cảm giác về mẹ kế
28
Chương 28: Nói về chân tướng lúc đó
29
Chương 29: Về sau không cho nói
30
Chương 30: Đồ đệ rất ngốc làm sao bây giờ
31
Chương 31
32
Chương 32: Hại nam chính một phen
33
Chương 33: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính (thượng)
34
Chương 34: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính (trung)
35
Chương 35-1: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính
36
Chương 35-2: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính (2)
37
Chương 36: Sư tôn giúp một chuyện đi
38
Chương 37: Thông suốt (thượng)
39
Chương 38: Thông suốt (hạ)
40
Chương 39: Ngươi có hiểu hay không
41
Chương 40: Đừng rời bỏ ta
42
Chương 41: Sư đệ lại đánh vào mặt hắn một lần (thượng)
43
Chương 42: Sư đệ lại đánh vào mặt hắn một lần (trung)
44
Chương 43: Sư đệ lại đánh vào mặt hắn một lần (hạ)
45
Chương 44: Uy áp cũng không có chỗ dùng
46
Chương 45: Mặt đánh đến sưng
47
Chương 46: Ta thật sự không vội
48
Chương 47: Một con sói con
49
Chương 48: Sư tôn nói hắn cũng đơn thuần
50
Chương 49: Ta muốn cả thế giới đều phản bội hắn
51
Chương 50: Tới kẻ nào xử kẻ đó
52
Chương 51: Các độc giả đều chân thành
53
Chương 52-1: Bàn về tốc độ lộ tẩy của tôn tôn (1)
54
Chương 52-2: Bàn về tốc độ lộ tẩy của tôn tôn (2)
55
Chương 53: Cho sư tôn tự ngược
56
Chương 54: Thình lình xảy ra biến cố
57
Chương 55: Truy đuổi trong truy đuổi
58
Chương 56: Ngươi muốn cái gì ta cũng cho
59
Chương 57: Hệ thống tự hủy
60
Chương 58: Nhưng vẫn muốn đánh hắn
61
Chương 59: Loại cảm giác huyết mạch tương liên
62
Chương 60: Giày xéo trong bùn lầy
63
Chương 61: Ngươi quả nhiên thích ta
64
Chương 62: Thử thay đổi một chút
65
Chương 63: 【 Sư đồ Hằng ngày 】 Bàn về thắt lưng của sư tôn
66
Chương 64-1: Ta muốn xem dáng vẻ bốc đồng của ngươi (1)
67
Chương 64-2: Ta muốn xem dáng vẻ bốc đồng của ngươi (2)
68
Chương 65: Nhân vật phản diện đều là thần trợ giúp
69
Chương 66: Lệch xuống phía dưới áo
70
Chương 67: Yêu thú biến hình
71
Chương 68: Một chút cũng không miễn cưỡng
72
Chương 69: Thở ra một độc kế (thượng)
73
Chương 70: Thở ra một độc kế (hạ)
74
Chương 71: Lửa giận của Vương gia
75
Chương 72-1: Ngươi lại còn dám cọ (1)
76
Chương 72-2: Ngươi lại còn dám cọ (2)
77
Chương 73: Tâm ma của Quân Mặc (thượng)
78
Chương 74: Tâm ma của Quân Mặc (hạ)
79
Chương 75
80
Chương 76: Hoàn toàn bùng nổ
81
Chương 77: Các ngươi đều điên rồi sao
82
Chương 78: Vui quá hóa buồn
83
Chương 79: Ngọt cực kỳ
84
Chương 80: Hù chết hệ thống
85
Chương 81: Sư tôn luôn thẹn thùng
86
Chương 82: Ta cho sư tôn thứ tốt hơn
87
Chương 83: Tiểu tử ngươi lại đây cho ta
88
Chương 84: Tìm chết
89
Chương 85: Sư tôn chờ ta một lát
90
Chương 86: Ta ở trấn nhỏ an gia cho chúng ta
91
Chương 87-1: Bí mật của hệ thống
92
Chương 87-2: Bí mật của hệ thống (2)
93
Chương 88: Đừng không cần ta
94
Chương 89: Hai kẻ thù truyền kiếp
95
Chương 90: Có muốn mặc giá y không
96
Chương 91: Hung thủ diệt môn
97
Chương 92: Sao Bắc đẩu tuyệt sát trậnc
98
Chương 93-1: Chiến đấu đến cùng 【chương kết】
99
Chương 93-2: Chiến đấu đến cùng 【chương kết】(2)
100
Chương 93-3: Chiến đấu đến cùng 【chương kết】(3)
101
Chương 94: ✿ Phiên ngoại ✿ Hợp tịch đại điển