Chương 8: Đồ đệ quá ngốc bạch ngọt lộ chân tướng như thế nào

Trong phòng im ắng, nếu Lâm Tiêu lắc đầu, Lâm Thanh Thanh cũng không dám làm càn, chỉ đành phải ngồi chịu đựng, một tay chống cằm, chốc lát nhìn Quân Mặc, chốc lát nhìn Lâm Tiêu, cũng không biết đang suy nghĩ gì.

Lâm Tiêu từ đầu đến cuối đều đứng cách Quân Mặc không xa, khoảng cách gần gũi chỉ cần Quân Mặc khoát tay là có thể nắm chặt cổ tay hắn.

Chờ đợi này, chờ hơn nửa canh giờ.

Lâm Thanh Thanh có chút không kiềm chế được, làm nữ nhi của Thanh Tiêu chân nhân Lâm Tiêu, nàng cũng được mọi người nâng lên như Đại tiểu thư, vả lại lúc này nàng tuổi còn nhỏ, cách giai đoạn gặp biến đổi lớn hắc hóa một trời một vực, căn bản không hiểu chuyện, chỉ thấy phụ thân nhà mình đứng tựa như không có việc gì, Quân Mặc lại có Tiếu sư thúc chữa thương, đâu nghĩ tới hai người kia còn có gì không ổn?

Bởi vậy, trong chốc lát liền nghĩ tới người hôm nay chạm mặt kia.

Nàng nhịn không được nhấp môi, lộ ra một nụ cười ngọt ngào.

Lâm Tiêu trừng trị xong biển ý thức, hơi nghiêng đầu, liền thấy nụ cười trên mặt Lâm Thanh Thanh, hắn đương nhiên minh bạch nụ cười này đến từ đâu.

Làm người thừa kế hoàng triều Đại Hạ, Hiên Viên Triệt đương nhiên phải có vẻ ngoài rất loá mắt, vả lại, hắn còn là nam chính, nam chính trong ngôn tình.

Nam chính ngôn tình, bình thường chính là —— tuổi thơ khổ cực, lòng dạ cứng rắn vặn vẹo, sau đó gặp nữ chính liền hóa thành nhu hoà, làm cho nữ chính yêu thích, các loại cùng nữ chính vui vẻ với nhau, rồi hiểu lầm và gỡ bỏ hiểu lầm, tiếp tục hiểu lầm lại tiếp tục gỡ bỏ, tiếp tục thích nhau… theo thứ tự không ngừng lặp đi lặp lại.

Nhưng có một việc nhất định phải xác định đó chính là, nam chính này ở bất kỳ phương diện nào cũng phải hơn nam thứ một bậc.

Tỷ như diện mạo, tỷ như tâm cơ, tỷ như quyền thế, tỷ như tài phú… Lại tỷ như, hắn đối đãi nữ chính thế nào, người nữ chính chờ đợi cũng vẫn là hắn.

Vả lại, theo sắp đặt, Lâm Thanh Thanh lúc bé đã từng giúp Hiên Viên Triệt, hai người ngay từ đầu chính là bất đồng.

Mặc dù bên người có Đại sư huynh ôn nhu suất khí, thanh mai trúc mã làm bạn, nhưng sao có thể so sánh được với sư đệ mới mẻ đầy thần bí này? Vả lại sư đệ kia, đối với tất cả mọi người tàn nhẫn vô tình, lại chỉ tốt đối với một mình nàng.

Rốt cuộc, bên kia Tiêu Tử Diệp chậm rãi thu tay về bắt đầu ngồi thẳng, mà trên mặt Quân Mặc cũng thêm vài phần huyết sắc.

Ánh mắt của Lâm Thanh Thanh sáng lên, vui mừng nói: “Phụ thân, ngài xem sư huynh đã không có việc gì, chúng ta đi thôi. Đi chậm, vạn nhất hạt giống tốt kia bị người đoạt đi thì phải làm sao?”

“Tiểu sư muội, không nên liên tục kéo sư tôn.” Quân Mặc ôn hòa lên tiếng, nhẹ nhàng kéo tay áo Lâm Thanh Thanh, lại lập tức đem Lâm Thanh Thanh kéo ra.

Lâm Tiêu mặt không đổi sắc giật cánh tay, rũ tay xuống, dưới áo bào, đầu ngón tay tái nhợt hơi run lên.

Thật là đau dữ dội, nếu tiếp tục như vậy, hắn phỏng chừng không nhịn được phải làm một ít việc phụ thân không nên làm.

Xúc động, kiêu căng, sơ ý, vả lại còn mang theo tiêu chuẩn của nữ chính —— vì cùng nam chính nói yêu thương, hết thảy những thứ khác đều là mây bay, mà ngay cả phụ thân cũng không ngoại lệ.

“Đại sư huynh ngươi làm gì thế!” Lâm Thanh Thanh bĩu môi, có chút ủy khuất mà nhìn Quân Mặc: “Đại sư huynh ngươi vì sao hung dữ với ta? Ngươi trước kia không như vậy!”

“Ta không có, chẳng qua là sư tôn cũng vừa mới bị thương, ngươi không nên làm phiền hắn như vậy.” Quân Mặc trấn an khuyên một câu, nhẹ giọng nói: “Ta dẫn ngươi đi được rồi.”

“Ngươi không được! Hiên Viên hạt giống tốt như vậy, phụ thân đi càng nắm chắc, Đại sư huynh ngươi nghe lời ta nhất, không cần náo loạn, nhanh chóng tu dưỡng tốt, phụ thân lợi hại như vậy, sẽ không giống ngươi nói yếu như vậy đâu.” Lâm Thanh Thanh hừ một tiếng, một bàn tay đẩy tay Quân Mặc ra.

Nhìn dấu đỏ trên mu bàn tay của thiếu niên, Lâm Tiêu nhíu mày: “Thanh nhi.”

Lâm Thanh Thanh nhịn không được rụt lại một chút, hơi mở to hai mắt nhìn, cắn môi, nhấc chân đạp một cước lên đùi Quân Mặc, quay đầu bỏ chạy.

Lâm Tiêu nhìn đồ đệ ngốc bạch ngọt lộ ra cười khổ, bộ dáng lại vẫn ôn hòa, sắc mặt nhất thời lạnh vài phần.

“Sư tôn không nên tức giận.” Quân Mặc cung kính khom người, ôn thanh nói: “Sư muội tính tình tiểu hài tử, chỉ muốn sư tôn thu một đồ đệ tốt, lại không hiểu được…”

Hắn dừng một chút lời chưa nói, có chút chần chờ mà nhìn Tiêu Tử Diệp vận công bên kia, muốn nói lại thôi.

Lâm Tiêu quỷ dị mà cảm thấy mình đã hiểu lời Quân Mặc nói, nhìn mặt hắn vẫn tái nhợt, bỗng nhiên đưa tay đặt lên cổ Quân Mặc.

Đồng tử Quân Mặc phút chốc co lại, rõ ràng có phản kháng, lại một khắc trước khi tránh né cứng rắn khắc chế, tùy ý Lâm Tiêu làm hắn mê đi.

“Hừ, rốt cuộc nhịn không được?” Tiêu Tử Diệp mở mắt, cười lạnh nhìn Lâm Tiêu.

“Ngốc.” Lâm Tiêu hé môi, thản nhiên nói ra một chữ, cũng không biết đang nói Quân Mặc hay Tiêu Tử Diệp.

Tiêu Tử Diệp đương nhiên cảm thấy hắn đang nói mình, bởi vì đây gần như là thái độ bình thường trong vài thập niên qua, hai người không ưa nhau, hiển nhiên cũng mâu thuẫn gay gắt, chỉ là vì có Mạnh Thanh Vân, còn có các trưởng lão đè ép, cho nên hai người mới miễn cưỡng duy trì hòa bình ngoài mặt thôi.

“Họ Lâm ngươi nói ai đó?!” Gương mặt tuấn tú tái nhợt của Tiêu Tử Diệp nổi lên màu đỏ nhạt vì tức giận.

Lâm Tiêu không để ý đến hắn, chỉ vung ống tay áo lên đem Quân Mặc đặt trên giường, đắp chăn xong liền xoay người đi. Đi tới cửa hắn dừng lại, khoát tay, liền có thứ gì bay về phía Tiêu Tử Diệp.

Sắc mặt Tiêu Tử Diệp nhất thời biến đổi, thầm nghĩ một tiếng không xong, trong lòng kinh nghi hôm nay hết thảy đều là bẫy của Lâm Tiêu, lại dùng ám chiêu gì đến hại mình, lập tức xuất toàn lực cản “Ám khí” kia, vừa cúi đầu nhìn, mặt tái mét.

“Ngọa tào! Lâm Tiêu ngươi đồ lừa bịp! Đầu ngươi bị va vào cửa à?!” Hắn giận dữ quát, nhưng ngẩng đầu nhìn lên, đâu còn thấy Lâm Tiêu?

Nhìn viên đoán thể đan bị chân khí làm vỡ nát trong tay, Tiêu Tử Diệp quả thực đau lòng đến chết, hắn chẳng thể ngờ Lâm Tiêu không phải muốn hại hắn, mà là cho hắn một viên đan dược, vả lại còn là loại đan dược cực phẩm này.

Đoán thể đan này, cho dù là toàn bộ Huyền Chân tông một năm mới cho ra mười viên a! Thứ này lại cứ như vậy cho hắn? Còn làm hại hắn tự tay bóp nát, chưởng môn sư huynh biết, nhất định sẽ mắng chết mình! Kháo, cho dù chưởng môn sư huynh không mắng, hắn cảm thấy mình cũng sắp bị ngốc chết!

Rối rắm đến cực điểm nhìn chăm chú hồi lâu, hắn bỗng khoát tay đem đan dược bể tan tành kia toàn bộ nhét vào miệng, quay đầu bỏ chạy.

Đan bể nát cũng là đoán thể đan, chuyện này ngày sau tính sổ, bây giờ đi về bế quan mới đúng!

Hừ, trả thù lao cũng âm hiểm như vậy, Lâm Tiêu ngươi quả nhiên là tiểu nhân!

Không nói đến bên này Tiêu Tử Diệp kinh ngạc như thế nào, lại nói Quân Mặc trong phòng vừa mới an tĩnh lại, hẳn là ngủ say, liền chậm rãi mở mắt.

Nhìn gian phòng trang hoàng xa hoa của Lâm Tiêu, đáy mắt hắn hiện lên một tia sáng lấp lánh xinh đẹp, vả lại càng ngày càng sáng.

Ha.

Không thể tưởng được, hắn cho tới nay vất vả tìm cơ hội, lại nhanh như vậy liền được Lâm Tiêu tự tay đưa đến trước mặt mình!

“Sư tôn, đây chính là… chính ngươi để cho ta ở lại chỗ này…” Bên môi hắn giương lên một tia cười nhàn nhạt, trong ánh mắt tràn đầy ôn nhu, nhưng đáy mắt ám trầm, như bị giết chóc lấp đầy.

Hắn vươn tay, sờ soạng trên đầu giường, rất nhanh liền từ giá ngầm tìm được một khối ngọc bội màu xanh.

Ánh mắt của hắn thâm trầm nhìn một lúc lâu, chuẩn bị đem đồ vật thu hồi bỗng ngưng lại, nở một nụ cười cổ quái.

Yên lặng mà vận chuyển chân khí, từ đầu ngón tay ép ra một giọt máu, hắn chuyển động giọt máu, ở trên ngọc bội vẽ một ký hiệu vô cùng huyền diệu.

Làm người ta kinh ngạc chính là, sau khi ký hiệu huyết sắc kia vẽ xong, lại giống như bị ăn luôn, toàn bộ thấm vào ngọc bội, làm người ta nhìn không ra chút dấu vết.

Hắn cũng không bỏ ngọc bội vào, mà sau khi lật xem trái phải, đặt phía dưới gối đầu.

Hắn cười một tiếng thật thấp: “Ngươi đã dám để một mình ta ở tại chỗ này, như vậy thì nhất định không biết, ‘Sư tôn’ hắn chính là đem đồ vật quan trọng nhất của Quân gia chúng ta giấu ở chỗ này. Ha ha, quả nhiên, ngươi quả nhiên là…”

Vài chữ cuối cùng hắn cũng không nói ra, nhưng đôi môi mở ra hợp lại lại nói ra tám chữ làm lòng người kinh hãi.

Tá thi hoàn hồn!

Đoạt xá trọng sinh!

Chapter
1 Chương 1: Vô nghĩa và lôi kéo
2 Chương 2: Sư tôn ta không phải cố ý
3 Chương 3: Kéo hắn không nói lời nào
4 Chương 4: Cắt đứt tay áo
5 Chương 5: Mông thật nóng
6 Chương 6: Tràn đầy bất mãn
7 Chương 7: Sư tôn không giống
8 Chương 8: Đồ đệ quá ngốc bạch ngọt lộ chân tướng như thế nào
9 Chương 9: Sư tôn luôn đúng
10 Chương 10: Quang minh chính đại mà nhìn
11 Chương 11: Muốn hắn hay muốn ta
12 Chương 12: Tai hoạ ngầm xuất hiện
13 Chương 13: Nam nữ chính cùng một chỗ để làm chi
14 Chương 14: Cảm giác thù hận quen thuộc
15 Chương 15: Sư tôn không vui
16 Chương 16: Sư tôn oa oa oa
17 Chương 17: Cầm đan đan cút đi
18 Chương 18: Tiểu súc sinh chạy đi đâu
19 Chương 19: Ta đã tới chậm thật áy náy
20 Chương 20: Nguyên anh manh manh
21 Chương 21: Bọ ngựa bắt ve sầu
22 Chương 22: Thiên lôi ở phía sau
23 Chương 23: Ngô, thật ngọt
24 Chương 24: Cánh cửa của tân thế giới
25 Chương 25: Đồ đệ bỗng nhiên bỏ chạy
26 Chương 26: Cách vách có cái gì
27 Chương 27: Cảm giác về mẹ kế
28 Chương 28: Nói về chân tướng lúc đó
29 Chương 29: Về sau không cho nói
30 Chương 30: Đồ đệ rất ngốc làm sao bây giờ
31 Chương 31
32 Chương 32: Hại nam chính một phen
33 Chương 33: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính (thượng)
34 Chương 34: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính (trung)
35 Chương 35-1: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính
36 Chương 35-2: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính (2)
37 Chương 36: Sư tôn giúp một chuyện đi
38 Chương 37: Thông suốt (thượng)
39 Chương 38: Thông suốt (hạ)
40 Chương 39: Ngươi có hiểu hay không
41 Chương 40: Đừng rời bỏ ta
42 Chương 41: Sư đệ lại đánh vào mặt hắn một lần (thượng)
43 Chương 42: Sư đệ lại đánh vào mặt hắn một lần (trung)
44 Chương 43: Sư đệ lại đánh vào mặt hắn một lần (hạ)
45 Chương 44: Uy áp cũng không có chỗ dùng
46 Chương 45: Mặt đánh đến sưng
47 Chương 46: Ta thật sự không vội
48 Chương 47: Một con sói con
49 Chương 48: Sư tôn nói hắn cũng đơn thuần
50 Chương 49: Ta muốn cả thế giới đều phản bội hắn
51 Chương 50: Tới kẻ nào xử kẻ đó
52 Chương 51: Các độc giả đều chân thành
53 Chương 52-1: Bàn về tốc độ lộ tẩy của tôn tôn (1)
54 Chương 52-2: Bàn về tốc độ lộ tẩy của tôn tôn (2)
55 Chương 53: Cho sư tôn tự ngược
56 Chương 54: Thình lình xảy ra biến cố
57 Chương 55: Truy đuổi trong truy đuổi
58 Chương 56: Ngươi muốn cái gì ta cũng cho
59 Chương 57: Hệ thống tự hủy
60 Chương 58: Nhưng vẫn muốn đánh hắn
61 Chương 59: Loại cảm giác huyết mạch tương liên
62 Chương 60: Giày xéo trong bùn lầy
63 Chương 61: Ngươi quả nhiên thích ta
64 Chương 62: Thử thay đổi một chút
65 Chương 63: 【 Sư đồ Hằng ngày 】 Bàn về thắt lưng của sư tôn
66 Chương 64-1: Ta muốn xem dáng vẻ bốc đồng của ngươi (1)
67 Chương 64-2: Ta muốn xem dáng vẻ bốc đồng của ngươi (2)
68 Chương 65: Nhân vật phản diện đều là thần trợ giúp
69 Chương 66: Lệch xuống phía dưới áo
70 Chương 67: Yêu thú biến hình
71 Chương 68: Một chút cũng không miễn cưỡng
72 Chương 69: Thở ra một độc kế (thượng)
73 Chương 70: Thở ra một độc kế (hạ)
74 Chương 71: Lửa giận của Vương gia
75 Chương 72-1: Ngươi lại còn dám cọ (1)
76 Chương 72-2: Ngươi lại còn dám cọ (2)
77 Chương 73: Tâm ma của Quân Mặc (thượng)
78 Chương 74: Tâm ma của Quân Mặc (hạ)
79 Chương 75
80 Chương 76: Hoàn toàn bùng nổ
81 Chương 77: Các ngươi đều điên rồi sao
82 Chương 78: Vui quá hóa buồn
83 Chương 79: Ngọt cực kỳ
84 Chương 80: Hù chết hệ thống
85 Chương 81: Sư tôn luôn thẹn thùng
86 Chương 82: Ta cho sư tôn thứ tốt hơn
87 Chương 83: Tiểu tử ngươi lại đây cho ta
88 Chương 84: Tìm chết
89 Chương 85: Sư tôn chờ ta một lát
90 Chương 86: Ta ở trấn nhỏ an gia cho chúng ta
91 Chương 87-1: Bí mật của hệ thống
92 Chương 87-2: Bí mật của hệ thống (2)
93 Chương 88: Đừng không cần ta
94 Chương 89: Hai kẻ thù truyền kiếp
95 Chương 90: Có muốn mặc giá y không
96 Chương 91: Hung thủ diệt môn
97 Chương 92: Sao Bắc đẩu tuyệt sát trậnc
98 Chương 93-1: Chiến đấu đến cùng 【chương kết】
99 Chương 93-2: Chiến đấu đến cùng 【chương kết】(2)
100 Chương 93-3: Chiến đấu đến cùng 【chương kết】(3)
101 Chương 94: ✿ Phiên ngoại ✿ Hợp tịch đại điển
Chapter

Updated 101 Episodes

1
Chương 1: Vô nghĩa và lôi kéo
2
Chương 2: Sư tôn ta không phải cố ý
3
Chương 3: Kéo hắn không nói lời nào
4
Chương 4: Cắt đứt tay áo
5
Chương 5: Mông thật nóng
6
Chương 6: Tràn đầy bất mãn
7
Chương 7: Sư tôn không giống
8
Chương 8: Đồ đệ quá ngốc bạch ngọt lộ chân tướng như thế nào
9
Chương 9: Sư tôn luôn đúng
10
Chương 10: Quang minh chính đại mà nhìn
11
Chương 11: Muốn hắn hay muốn ta
12
Chương 12: Tai hoạ ngầm xuất hiện
13
Chương 13: Nam nữ chính cùng một chỗ để làm chi
14
Chương 14: Cảm giác thù hận quen thuộc
15
Chương 15: Sư tôn không vui
16
Chương 16: Sư tôn oa oa oa
17
Chương 17: Cầm đan đan cút đi
18
Chương 18: Tiểu súc sinh chạy đi đâu
19
Chương 19: Ta đã tới chậm thật áy náy
20
Chương 20: Nguyên anh manh manh
21
Chương 21: Bọ ngựa bắt ve sầu
22
Chương 22: Thiên lôi ở phía sau
23
Chương 23: Ngô, thật ngọt
24
Chương 24: Cánh cửa của tân thế giới
25
Chương 25: Đồ đệ bỗng nhiên bỏ chạy
26
Chương 26: Cách vách có cái gì
27
Chương 27: Cảm giác về mẹ kế
28
Chương 28: Nói về chân tướng lúc đó
29
Chương 29: Về sau không cho nói
30
Chương 30: Đồ đệ rất ngốc làm sao bây giờ
31
Chương 31
32
Chương 32: Hại nam chính một phen
33
Chương 33: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính (thượng)
34
Chương 34: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính (trung)
35
Chương 35-1: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính
36
Chương 35-2: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính (2)
37
Chương 36: Sư tôn giúp một chuyện đi
38
Chương 37: Thông suốt (thượng)
39
Chương 38: Thông suốt (hạ)
40
Chương 39: Ngươi có hiểu hay không
41
Chương 40: Đừng rời bỏ ta
42
Chương 41: Sư đệ lại đánh vào mặt hắn một lần (thượng)
43
Chương 42: Sư đệ lại đánh vào mặt hắn một lần (trung)
44
Chương 43: Sư đệ lại đánh vào mặt hắn một lần (hạ)
45
Chương 44: Uy áp cũng không có chỗ dùng
46
Chương 45: Mặt đánh đến sưng
47
Chương 46: Ta thật sự không vội
48
Chương 47: Một con sói con
49
Chương 48: Sư tôn nói hắn cũng đơn thuần
50
Chương 49: Ta muốn cả thế giới đều phản bội hắn
51
Chương 50: Tới kẻ nào xử kẻ đó
52
Chương 51: Các độc giả đều chân thành
53
Chương 52-1: Bàn về tốc độ lộ tẩy của tôn tôn (1)
54
Chương 52-2: Bàn về tốc độ lộ tẩy của tôn tôn (2)
55
Chương 53: Cho sư tôn tự ngược
56
Chương 54: Thình lình xảy ra biến cố
57
Chương 55: Truy đuổi trong truy đuổi
58
Chương 56: Ngươi muốn cái gì ta cũng cho
59
Chương 57: Hệ thống tự hủy
60
Chương 58: Nhưng vẫn muốn đánh hắn
61
Chương 59: Loại cảm giác huyết mạch tương liên
62
Chương 60: Giày xéo trong bùn lầy
63
Chương 61: Ngươi quả nhiên thích ta
64
Chương 62: Thử thay đổi một chút
65
Chương 63: 【 Sư đồ Hằng ngày 】 Bàn về thắt lưng của sư tôn
66
Chương 64-1: Ta muốn xem dáng vẻ bốc đồng của ngươi (1)
67
Chương 64-2: Ta muốn xem dáng vẻ bốc đồng của ngươi (2)
68
Chương 65: Nhân vật phản diện đều là thần trợ giúp
69
Chương 66: Lệch xuống phía dưới áo
70
Chương 67: Yêu thú biến hình
71
Chương 68: Một chút cũng không miễn cưỡng
72
Chương 69: Thở ra một độc kế (thượng)
73
Chương 70: Thở ra một độc kế (hạ)
74
Chương 71: Lửa giận của Vương gia
75
Chương 72-1: Ngươi lại còn dám cọ (1)
76
Chương 72-2: Ngươi lại còn dám cọ (2)
77
Chương 73: Tâm ma của Quân Mặc (thượng)
78
Chương 74: Tâm ma của Quân Mặc (hạ)
79
Chương 75
80
Chương 76: Hoàn toàn bùng nổ
81
Chương 77: Các ngươi đều điên rồi sao
82
Chương 78: Vui quá hóa buồn
83
Chương 79: Ngọt cực kỳ
84
Chương 80: Hù chết hệ thống
85
Chương 81: Sư tôn luôn thẹn thùng
86
Chương 82: Ta cho sư tôn thứ tốt hơn
87
Chương 83: Tiểu tử ngươi lại đây cho ta
88
Chương 84: Tìm chết
89
Chương 85: Sư tôn chờ ta một lát
90
Chương 86: Ta ở trấn nhỏ an gia cho chúng ta
91
Chương 87-1: Bí mật của hệ thống
92
Chương 87-2: Bí mật của hệ thống (2)
93
Chương 88: Đừng không cần ta
94
Chương 89: Hai kẻ thù truyền kiếp
95
Chương 90: Có muốn mặc giá y không
96
Chương 91: Hung thủ diệt môn
97
Chương 92: Sao Bắc đẩu tuyệt sát trậnc
98
Chương 93-1: Chiến đấu đến cùng 【chương kết】
99
Chương 93-2: Chiến đấu đến cùng 【chương kết】(2)
100
Chương 93-3: Chiến đấu đến cùng 【chương kết】(3)
101
Chương 94: ✿ Phiên ngoại ✿ Hợp tịch đại điển