Chương 59: Loại cảm giác huyết mạch tương liên

Lúc nhận được tin Vương Thanh Hoan lại mang người tìm tới phủ đệ chỗ mình che giấu sư tôn, dù đang cùng Hiên Viên Thành thương lượng bày bố chiến trường, Quân Mặc không có bất cứ chần chờ nào liền trở về.

Hai năm nay, Quân Mặc ở đế đô an bài vô số phủ đệ bí mật, cơ hồ mỗi một chỗ đều bị người thăm dò.

Những người đó không lúc nào không nghĩ mọi cách tìm nhược điểm của mình, ngày đó người nhìn thấy chuyện ở hắc ma trấn rất nhiều, sau Lâm Tiêu lại không xuất hiện nữa, cho nên, sư tôn hôn mê, chắc chắn sẽ trở thành nhược điểm và uy hiếp mà tất cả địch nhân của hắn muốn bắt được nhất. Huống chi, uy hiếp này không chỉ có tác dụng với Quân Mặc, còn có tác dụng với Huyền Chân tông.

Hai năm, những người này rốt cuộc vẫn tìm ra nơi đó.

Thời điểm xa xa nhìn thấy thân ảnh quen thuộc kia, trái tim Quân Mặc gần như ngừng đập.

Người nọ cứ như vậy mặt không đổi sắc đứng ở nơi đó, cao lãnh giống như vương giả coi thường hết thảy, nhưng Quân Mặc lại biết rõ, người nọ chẳng qua là thất thần, hoặc là có chuyện gì không nghĩ ra mà thôi.

Sư tôn tỉnh!

Cách hai năm, khi mình chờ sắp điên cuồng, sư tôn rốt cuộc tỉnh!

Nhận biết này làm Quân Mặc mừng như điên, sau đó nhìn thấy Vương Thanh Hoan hướng về phía sư tôn động thủ.

Một khắc kia, con ngươi của Quân Mặc đều đỏ —— hắn chán ghét mọi thứ sinh vật động thủ với trân bảo của hắn!

Không chút do dự mà đưa tay tát bay tiện nhân kia, hắn mím môi đem người ôm vào trong ngực, cảm thụ hương vị băng lãnh quen thuộc, chỉ cảm thấy hốc mắt nóng lên.

Sư tôn, nhất định là cảm thấy hắn sắp hỏng mất, cho nên mới tỉnh lại, nhất định là vậy.

Nhưng hắn lại chỉ dám nhát gan từ phía sau lưng ôm sư tôn, thậm chí không dám nhìn vẻ mặt sư tôn.

Thời điểm Vương Thanh Hoan nói ra những lời kia, hắn đối với chuyện mình lúc trước vì sao không bất chấp đại giới giết tiện nhân này mà hối hận, cũng may, sư tôn cũng không bị tiện nhân này lôi kéo, sư tôn vì mình dừng bước lại…

Sư tôn theo bản năng mà gọi tên hắn, sau đó, nói cho hắn biết —— sư tôn mất trí nhớ.

Trong nháy mắt cảm giác thật sự là, không cách nào dùng ngôn ngữ hình dung.

“Sư tôn không cần lo lắng, hết thảy đều sẽ khá hơn.” Quân Mặc nhẹ giọng nói, thử thăm dò dắt tay Lâm Tiêu, thấy Lâm Tiêu chỉ nhíu mày nhưng không cự tuyệt, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm đem chân khí của mình di chuyển một vòng trong thân thể Lâm Tiêu như lệ thường, từng chút kiểm tra tình trạng kinh mạch: “Đồ nhi nói cho sư tôn nghe chuyện đã xảy ra trong khoảng thời gian này, được hay không?”

Lâm Tiêu gật đầu, nháy mắt chân khí nhập thể, không thoải mái nhíu mày một cái, loại cảm giác làm hắn không khống chế được tới cũng nhanh đi cũng nhanh, hắn cũng không rút tay về.

Hắn cũng không nhìn thấy động tác thật cẩn thận khống chế chân khí của Quân Mặc, càng không biết người này cố ý dốc sức tránh đan điền của hai người, thấy hắn không bài xích mới không biến sắc thư giãn con ngươi.

Lâm Tiêu quan sát dáng vẻ người trước mắt, không biết tại sao nhớ tới lời Vương Thanh Hoan đã nói ngày đó.

Giam cầm, sư đồ dan díu cùng nhau…

Hắn theo bản năng cảm giác người trước mắt cũng sẽ không làm ra loại chuyện này đối với hắn, nhưng hai ngày nay, hắn nhìn người này đối với mình cẩn thận quan tâm và thương tiếc đến mức làm cho người ta bất đắc dĩ, luôn cảm thấy đây cũng không phải quan hệ sư đồ bình thường.

Nhưng mà…

Hắn mím môi, cúi đầu nhìn ngón tay thon dài giao triền lẫn nhau của hai người, còn có người này luôn mang theo vài phần cẩn thận, tràn ngập thăm dò đến gần, lại không đành lòng cự tuyệt.

Hắn nhìn người này, giống như thấy được một cái tôi khác, mặc dù bọn họ có khi đứng rất xa, thế nhưng vẫn có thể cảm giác người này đã đến, thậm chí mỗi một tia tình cảm dao động của người này.

Loại cảm giác này, giống như là… hai người là hai bộ phận tách ra từ một chỉnh thể, quá mức hòa hợp, thế cho nên hoàn toàn không sinh ra bất luận ý niệm phòng bị hoặc thương tổn gì.

Quân Mặc đương nhiên không biết Lâm Tiêu đang suy nghĩ gì, hai ngày nay ngoại trừ cùng Hiên Viên Thành thương lượng chiến trường sắp sửa mở ra ở Vạn Thú Cốc, thời gian khác vẫn luôn ở cùng Lâm Tiêu, nói với Lâm Tiêu một ít chuyện lúc trước.

Bọn họ sớm đổi một tòa phủ đệ khác, trước khi xác định thực lực của sư tôn hồi phục hoặc hiểu rõ tình cảnh giờ phút này của bọn họ, Quân Mặc không dám mạo hiểm, chỉ vì bối cảnh của tên Vương Thanh Hoan, thật sự làm hắn kiêng kị vô cùng.

Quân Mặc thậm chí hoài nghi…

“Ngươi đang suy nghĩ gì?” Lâm Tiêu hỏi.

Quân Mặc vội hoàn hồn, đem chân khí chậm rãi lui ra, nhẹ giọng nói: “Kinh mạch sư tôn khôi phục rất tốt, xem ra cũng không có vấn đề gì lớn.”

Lâm Tiêu không ý kiến gật đầu, mất trí nhớ mà thôi, cũng không quên mất những thứ nguyên bản. Mặc dù hắn không nhớ rõ những công pháp tu chân và chiêu thức phép thuật, hai ngày nay đứa ngốc này sẽ tới nói huyên thuyên, cũng dần dần quen thuộc.

Quân Mặc thấy hắn hơi có vẻ ngạo kiều, nhịn không được nâng khóe miệng, rót một chén linh trà cho hắn, rồi mới lên tiếng: “Hai ngày nay ta nói nhiều như vậy, sư tôn nhớ cái gì sao?”

Quân Mặc dứt lời, có chút chờ mong nhìn Lâm Tiêu.

Quân Mặc nhớ rõ sư tôn lúc ấy gọi mình Tiểu Mặc, vả lại còn chán ghét Vương Thanh Hoan như vậy, đây không phải có nghĩa là, sư tôn vẫn có một chút ký ức?

Đáng tiếc Lâm Tiêu lại lắc đầu, trên khuôn mặt tuấn tú vẫn không cảm xúc đến cao lãnh, lạnh lùng: “Cái gì ta cũng không nhớ.”

Vẻ mặt kia, giống như mèo yêu kiêu ngạo đến cực điểm, mặc dù hắn có chút để ý, cũng sẽ không cho bất luận kẻ nào từ trên người hắn nhìn ra manh mối.

Quân Mặc vui vẻ cười, ôn thanh nói: “Vậy ta sẽ nói nhiều hơn cho sư tôn nghe, nghe nói, luôn sẽ có tác dụng. Sư tôn không cần gấp, nếu sư tôn có thể nhớ ta, nhất định có thể khôi phục ký ức.”

Mặc dù, Quân Mặc có chút sợ hãi Lâm Tiêu khôi phục ký ức, nhớ tới những chuyện không hay ngày đó.

Lâm Tiêu liếc Quân Mặc một cái, nhẫn nhịn không vạch trần an ủi của Quân Mặc —— nhưng hắn ngoại trừ cảm thấy thân cận một chút với Quân Mặc, luôn có một loại dung túng không cách nào kháng cự ra, cũng không nhớ lại bất cứ chuyện gì.

Về tên? Vậy nhất định là vì nghe được Vương Thanh Hoan nói, hắn mới thuận miệng nói ra mà thôi. Không sai, chính là như vậy!

Huống hồ, kỳ thật hắn cũng không vội, hắn có dự cảm, chờ đến khi tiến độ hoàn thành, cái gọi là hệ thống kia khởi động lại xong, hắn hẳn là sẽ nhớ vài thứ.

Nghĩ như vậy, hắn theo bản năng dùng ý niệm mở ra màn hình, nhìn tiến độ khởi động —— mười phần trăm.

Hai ba ngày, mới đến mười phần trăm, đây chẳng phải là nói, ít nhất cũng phải chờ một tháng?

Quân Mặc xoay người rót cho Lâm Tiêu một ly trà, lại một lần nữa đem chén đưa đến bàn tay Lâm Tiêu.

Khi Quân Mặc ngẩng đầu lên đang chuẩn bị nói, động tác hơi ngừng lại, trong ánh mắt hiện lên một tia mờ mịt và hoảng sợ.

Hắn nhíu mày ngẩn ngơ một lúc lâu, tựa hồ đang làm gì, sau đó lại có chút khiếp sợ trừng mắt nhìn, sau đó lại lập tức dường như không có việc gì bỏ qua một bên, chỉ làm như cái gì cũng không phát sinh chuyển hướng đề tài.

“Sư tôn uống nhiều linh trà chút, ngươi ngủ hai năm, kinh mạch nhất định bị hao tổn, chờ mấy ngày nữa đồ nhi tìm linh dược trở về, có thể điều trị kinh mạch cho sư tôn.”

“A.” Lâm Tiêu lên tiếng, đang ngây người hiển nhiên không chú ý Quân Mặc bất thường.

Vừa rồi cái đó… là cái gì?

Quân Mặc cố gắng áp chế các loại cảm xúc trong lòng, kinh hãi khó hiểu, lại theo bản năng không muốn cho Lâm Tiêu biết hắn có thể thấy được cái kia.

Hắn đột nhiên nghĩ đến, có một thời gian, Lâm Tiêu luôn thích nhìn chằm chằm chỗ trống trước mắt ngẩn người, sau đó, người này luôn sẽ thay đổi một ít, đối với hắn cũng càng ngày càng tốt.

Chẳng lẽ, chẳng lẽ sư tôn nhìn đúng là cái này?!

Hắn mím môi, không biến sắc liếc “Nhìn” màn hình mỏng đến cực điểm, thỉnh thoảng lóe ra mơ hồ, nhận ra được phía trên tựa hồ có một khung vuông, bên trong khung vuông có một thanh dài màu xanh đầy khoảng một phần mười. Mà ở dưới khung vuông, một ít chữ màu đen và đỏ, vì mặt trên giống như bao phủ một lớp sương mù, hắn cũng không thể thấy rõ ràng.

Cái này, có phải có liên quan tới lai lịch của sư tôn hay không?!

Trong lòng hắn đột nhiên cả kinh, không dám nhìn nhiều, sợ bị Lâm Tiêu phát hiện, vẫn nhịn không được hô hấp hơi căng thẳng —— bí mật tra nhiều năm tựa hồ rốt cuộc vén lên một góc trước mặt hắn, trong lòng hắn nhịn không được sinh ra kích động.

Nhưng trong lòng hắn lại rõ sư tôn cẩn thận cỡ nào, bởi vậy mặc dù hắn ngạc nhiên nghi ngờ, lại vẫn rất nhanh đè xuống nhiều ý tưởng trong lòng, chỉ trầm mặt, lại một lần nữa đem thân phận của Lâm Tiêu cùng mình, cùng với mọi người Huyền Chân tông kỹ càng tỉ mỉ nói một lần, lại đem các gút mắt giữa hắn và Vương gia, Hiên Viên Triệt nói, sau đó mới nói chuyện mới tra được gần đây.

Hắn trầm giọng nói: “Trước đó vài ngày sư tôn nhìn thấy tên Vương Thanh Hoan kia, là thiếu chủ Vương gia, hiện giờ đã là tu vi nguyên anh điên phong. Hai năm trước hắn vẫn luôn mưu đồ gây rối với sư tôn, càng không ngừng châm ngòi tình cảm của sư tôn và ta.

Hai năm trước sư tôn vì truy đuổi kẻ thù mà tẩu hỏa nhập ma, ta dùng bí pháp Ngọc Thanh quyết hoán đổi… cứu sư tôn, đáng tiếc sư tôn mặc dù không có chuyện, nhưng trước sau đều không tỉnh lại, cho đến hai ngày trước.

Ta vì kiếm tìm thiên tài địa bảo, liền cùng Hiên Viên Thành con của Vương quý phi hợp tác, dò xét được không ít bí mật của Vương gia. Vương Thanh Hoan kia tựa hồ đã sớm nhớ thương sư tôn, vả lại kẻ hắn gọi là sư ca, đúng lúc chính là kẻ thù của sư tôn, ta liền luôn tra chuyện này, gần đây, ta phát hiện một bí mật khó lường.”

Quân Mặc nói đến chỗ này dừng một chút, trầm ngâm nói: “Vương Thanh Hoan kia, hẳn là ba năm trước đây đã chết, mà Vương Thanh Hoan hiện tại, coi như không phải là bị người đoạt xá trọng sinh, ít nhất, cũng là xác sống bị người điều khiển!”

Đoạt xá trọng sinh?

Xác sống?

Lâm Tiêu ngơ ngẩn, trong đầu có cái gì chợt lóe rồi biến mất, nhưng cũng rất nhanh bị đau đầu kịch liệt cắt ngang. Hắn hơi nhắm chặt mắt, sau đó nghe được Quân Mặc chậm rãi nói.

“Tên Lý Thuần Phong kia, một năm trước đã từng xuất hiện một lần, lúc ấy hắn muốn cướp đoạt thân thể sư tôn, thật may là mặc dù ta thiếu chút nữa bị hắn đánh chết, nhưng thân thể sư tôn lại được ta đặt ở nơi khác, hắn mới không được như ý.

Chính là một lần động thủ kia, cho ta nhìn thấy dao động linh hồn của hắn, ta nhớ rõ linh hồn của hắn. Người kia, tuyệt đối là kẻ năm đó tại đỉnh Thanh Kính đưa giải dược thi cổ cho sư tôn. Hắn, ít nhất là cấp phân thần kỳ, thao túng một con rối Vương Thanh Hoan nguyên anh kỳ, đơn giản đến cực điểm!”

Chapter
1 Chương 1: Vô nghĩa và lôi kéo
2 Chương 2: Sư tôn ta không phải cố ý
3 Chương 3: Kéo hắn không nói lời nào
4 Chương 4: Cắt đứt tay áo
5 Chương 5: Mông thật nóng
6 Chương 6: Tràn đầy bất mãn
7 Chương 7: Sư tôn không giống
8 Chương 8: Đồ đệ quá ngốc bạch ngọt lộ chân tướng như thế nào
9 Chương 9: Sư tôn luôn đúng
10 Chương 10: Quang minh chính đại mà nhìn
11 Chương 11: Muốn hắn hay muốn ta
12 Chương 12: Tai hoạ ngầm xuất hiện
13 Chương 13: Nam nữ chính cùng một chỗ để làm chi
14 Chương 14: Cảm giác thù hận quen thuộc
15 Chương 15: Sư tôn không vui
16 Chương 16: Sư tôn oa oa oa
17 Chương 17: Cầm đan đan cút đi
18 Chương 18: Tiểu súc sinh chạy đi đâu
19 Chương 19: Ta đã tới chậm thật áy náy
20 Chương 20: Nguyên anh manh manh
21 Chương 21: Bọ ngựa bắt ve sầu
22 Chương 22: Thiên lôi ở phía sau
23 Chương 23: Ngô, thật ngọt
24 Chương 24: Cánh cửa của tân thế giới
25 Chương 25: Đồ đệ bỗng nhiên bỏ chạy
26 Chương 26: Cách vách có cái gì
27 Chương 27: Cảm giác về mẹ kế
28 Chương 28: Nói về chân tướng lúc đó
29 Chương 29: Về sau không cho nói
30 Chương 30: Đồ đệ rất ngốc làm sao bây giờ
31 Chương 31
32 Chương 32: Hại nam chính một phen
33 Chương 33: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính (thượng)
34 Chương 34: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính (trung)
35 Chương 35-1: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính
36 Chương 35-2: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính (2)
37 Chương 36: Sư tôn giúp một chuyện đi
38 Chương 37: Thông suốt (thượng)
39 Chương 38: Thông suốt (hạ)
40 Chương 39: Ngươi có hiểu hay không
41 Chương 40: Đừng rời bỏ ta
42 Chương 41: Sư đệ lại đánh vào mặt hắn một lần (thượng)
43 Chương 42: Sư đệ lại đánh vào mặt hắn một lần (trung)
44 Chương 43: Sư đệ lại đánh vào mặt hắn một lần (hạ)
45 Chương 44: Uy áp cũng không có chỗ dùng
46 Chương 45: Mặt đánh đến sưng
47 Chương 46: Ta thật sự không vội
48 Chương 47: Một con sói con
49 Chương 48: Sư tôn nói hắn cũng đơn thuần
50 Chương 49: Ta muốn cả thế giới đều phản bội hắn
51 Chương 50: Tới kẻ nào xử kẻ đó
52 Chương 51: Các độc giả đều chân thành
53 Chương 52-1: Bàn về tốc độ lộ tẩy của tôn tôn (1)
54 Chương 52-2: Bàn về tốc độ lộ tẩy của tôn tôn (2)
55 Chương 53: Cho sư tôn tự ngược
56 Chương 54: Thình lình xảy ra biến cố
57 Chương 55: Truy đuổi trong truy đuổi
58 Chương 56: Ngươi muốn cái gì ta cũng cho
59 Chương 57: Hệ thống tự hủy
60 Chương 58: Nhưng vẫn muốn đánh hắn
61 Chương 59: Loại cảm giác huyết mạch tương liên
62 Chương 60: Giày xéo trong bùn lầy
63 Chương 61: Ngươi quả nhiên thích ta
64 Chương 62: Thử thay đổi một chút
65 Chương 63: 【 Sư đồ Hằng ngày 】 Bàn về thắt lưng của sư tôn
66 Chương 64-1: Ta muốn xem dáng vẻ bốc đồng của ngươi (1)
67 Chương 64-2: Ta muốn xem dáng vẻ bốc đồng của ngươi (2)
68 Chương 65: Nhân vật phản diện đều là thần trợ giúp
69 Chương 66: Lệch xuống phía dưới áo
70 Chương 67: Yêu thú biến hình
71 Chương 68: Một chút cũng không miễn cưỡng
72 Chương 69: Thở ra một độc kế (thượng)
73 Chương 70: Thở ra một độc kế (hạ)
74 Chương 71: Lửa giận của Vương gia
75 Chương 72-1: Ngươi lại còn dám cọ (1)
76 Chương 72-2: Ngươi lại còn dám cọ (2)
77 Chương 73: Tâm ma của Quân Mặc (thượng)
78 Chương 74: Tâm ma của Quân Mặc (hạ)
79 Chương 75
80 Chương 76: Hoàn toàn bùng nổ
81 Chương 77: Các ngươi đều điên rồi sao
82 Chương 78: Vui quá hóa buồn
83 Chương 79: Ngọt cực kỳ
84 Chương 80: Hù chết hệ thống
85 Chương 81: Sư tôn luôn thẹn thùng
86 Chương 82: Ta cho sư tôn thứ tốt hơn
87 Chương 83: Tiểu tử ngươi lại đây cho ta
88 Chương 84: Tìm chết
89 Chương 85: Sư tôn chờ ta một lát
90 Chương 86: Ta ở trấn nhỏ an gia cho chúng ta
91 Chương 87-1: Bí mật của hệ thống
92 Chương 87-2: Bí mật của hệ thống (2)
93 Chương 88: Đừng không cần ta
94 Chương 89: Hai kẻ thù truyền kiếp
95 Chương 90: Có muốn mặc giá y không
96 Chương 91: Hung thủ diệt môn
97 Chương 92: Sao Bắc đẩu tuyệt sát trậnc
98 Chương 93-1: Chiến đấu đến cùng 【chương kết】
99 Chương 93-2: Chiến đấu đến cùng 【chương kết】(2)
100 Chương 93-3: Chiến đấu đến cùng 【chương kết】(3)
101 Chương 94: ✿ Phiên ngoại ✿ Hợp tịch đại điển
Chapter

Updated 101 Episodes

1
Chương 1: Vô nghĩa và lôi kéo
2
Chương 2: Sư tôn ta không phải cố ý
3
Chương 3: Kéo hắn không nói lời nào
4
Chương 4: Cắt đứt tay áo
5
Chương 5: Mông thật nóng
6
Chương 6: Tràn đầy bất mãn
7
Chương 7: Sư tôn không giống
8
Chương 8: Đồ đệ quá ngốc bạch ngọt lộ chân tướng như thế nào
9
Chương 9: Sư tôn luôn đúng
10
Chương 10: Quang minh chính đại mà nhìn
11
Chương 11: Muốn hắn hay muốn ta
12
Chương 12: Tai hoạ ngầm xuất hiện
13
Chương 13: Nam nữ chính cùng một chỗ để làm chi
14
Chương 14: Cảm giác thù hận quen thuộc
15
Chương 15: Sư tôn không vui
16
Chương 16: Sư tôn oa oa oa
17
Chương 17: Cầm đan đan cút đi
18
Chương 18: Tiểu súc sinh chạy đi đâu
19
Chương 19: Ta đã tới chậm thật áy náy
20
Chương 20: Nguyên anh manh manh
21
Chương 21: Bọ ngựa bắt ve sầu
22
Chương 22: Thiên lôi ở phía sau
23
Chương 23: Ngô, thật ngọt
24
Chương 24: Cánh cửa của tân thế giới
25
Chương 25: Đồ đệ bỗng nhiên bỏ chạy
26
Chương 26: Cách vách có cái gì
27
Chương 27: Cảm giác về mẹ kế
28
Chương 28: Nói về chân tướng lúc đó
29
Chương 29: Về sau không cho nói
30
Chương 30: Đồ đệ rất ngốc làm sao bây giờ
31
Chương 31
32
Chương 32: Hại nam chính một phen
33
Chương 33: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính (thượng)
34
Chương 34: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính (trung)
35
Chương 35-1: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính
36
Chương 35-2: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính (2)
37
Chương 36: Sư tôn giúp một chuyện đi
38
Chương 37: Thông suốt (thượng)
39
Chương 38: Thông suốt (hạ)
40
Chương 39: Ngươi có hiểu hay không
41
Chương 40: Đừng rời bỏ ta
42
Chương 41: Sư đệ lại đánh vào mặt hắn một lần (thượng)
43
Chương 42: Sư đệ lại đánh vào mặt hắn một lần (trung)
44
Chương 43: Sư đệ lại đánh vào mặt hắn một lần (hạ)
45
Chương 44: Uy áp cũng không có chỗ dùng
46
Chương 45: Mặt đánh đến sưng
47
Chương 46: Ta thật sự không vội
48
Chương 47: Một con sói con
49
Chương 48: Sư tôn nói hắn cũng đơn thuần
50
Chương 49: Ta muốn cả thế giới đều phản bội hắn
51
Chương 50: Tới kẻ nào xử kẻ đó
52
Chương 51: Các độc giả đều chân thành
53
Chương 52-1: Bàn về tốc độ lộ tẩy của tôn tôn (1)
54
Chương 52-2: Bàn về tốc độ lộ tẩy của tôn tôn (2)
55
Chương 53: Cho sư tôn tự ngược
56
Chương 54: Thình lình xảy ra biến cố
57
Chương 55: Truy đuổi trong truy đuổi
58
Chương 56: Ngươi muốn cái gì ta cũng cho
59
Chương 57: Hệ thống tự hủy
60
Chương 58: Nhưng vẫn muốn đánh hắn
61
Chương 59: Loại cảm giác huyết mạch tương liên
62
Chương 60: Giày xéo trong bùn lầy
63
Chương 61: Ngươi quả nhiên thích ta
64
Chương 62: Thử thay đổi một chút
65
Chương 63: 【 Sư đồ Hằng ngày 】 Bàn về thắt lưng của sư tôn
66
Chương 64-1: Ta muốn xem dáng vẻ bốc đồng của ngươi (1)
67
Chương 64-2: Ta muốn xem dáng vẻ bốc đồng của ngươi (2)
68
Chương 65: Nhân vật phản diện đều là thần trợ giúp
69
Chương 66: Lệch xuống phía dưới áo
70
Chương 67: Yêu thú biến hình
71
Chương 68: Một chút cũng không miễn cưỡng
72
Chương 69: Thở ra một độc kế (thượng)
73
Chương 70: Thở ra một độc kế (hạ)
74
Chương 71: Lửa giận của Vương gia
75
Chương 72-1: Ngươi lại còn dám cọ (1)
76
Chương 72-2: Ngươi lại còn dám cọ (2)
77
Chương 73: Tâm ma của Quân Mặc (thượng)
78
Chương 74: Tâm ma của Quân Mặc (hạ)
79
Chương 75
80
Chương 76: Hoàn toàn bùng nổ
81
Chương 77: Các ngươi đều điên rồi sao
82
Chương 78: Vui quá hóa buồn
83
Chương 79: Ngọt cực kỳ
84
Chương 80: Hù chết hệ thống
85
Chương 81: Sư tôn luôn thẹn thùng
86
Chương 82: Ta cho sư tôn thứ tốt hơn
87
Chương 83: Tiểu tử ngươi lại đây cho ta
88
Chương 84: Tìm chết
89
Chương 85: Sư tôn chờ ta một lát
90
Chương 86: Ta ở trấn nhỏ an gia cho chúng ta
91
Chương 87-1: Bí mật của hệ thống
92
Chương 87-2: Bí mật của hệ thống (2)
93
Chương 88: Đừng không cần ta
94
Chương 89: Hai kẻ thù truyền kiếp
95
Chương 90: Có muốn mặc giá y không
96
Chương 91: Hung thủ diệt môn
97
Chương 92: Sao Bắc đẩu tuyệt sát trậnc
98
Chương 93-1: Chiến đấu đến cùng 【chương kết】
99
Chương 93-2: Chiến đấu đến cùng 【chương kết】(2)
100
Chương 93-3: Chiến đấu đến cùng 【chương kết】(3)
101
Chương 94: ✿ Phiên ngoại ✿ Hợp tịch đại điển