Chương 27: Cảm giác về mẹ kế

Nghe được Lâm chân nhân cho tới bây giờ đều là khiết phích, bắt bẻ, nghiêm túc, tuyệt đối không thể nào cùng người khác xài chung hết thảy đồ vật, thế nhưng muốn cùng hùng hài tử ở chung, Quân Mặc thầm vui vẻ không thôi, khẩn trương không thôi, Hiên Viên Triệt như có điều suy nghĩ, mà Lâm Thanh Thanh lại là cả người đều không ổn.

“Tại sao?!” Nàng nhịn không được thét to, trên mặt lộ ra phẫn nộ.

Hài tử luôn vô cùng sùng bái phụ thân, nhất là đối với Lâm Thanh Thanh không có mẫu thân mà nói, Lâm Tiêu mặc dù luôn trong bộ dáng không cho người tới gần, nhưng đối với nàng lại vô cùng tốt, nàng rõ ràng cảm giác được, phụ thân giống như tiên giáng trần, đối với mình luôn luôn nhiều hơn vài phần khoan dung và sủng ái.

Nhưng mặc dù như vậy, nàng vẫn cực kỳ muốn như những hài tử khác, từ nhỏ được phụ thân ôm, ở cùng một chỗ với phụ mẫu.

Nàng không có mẫu thân, trong mắt tự nhiên cũng chỉ còn lại có phụ thân làm cho nàng sùng bái đến cực điểm, đáng tiếc, phụ thân chưa bao giờ cho bất luận kẻ nào vào phòng, lại càng không nói đến ở lại.

Nhưng hiện giờ, phụ thân lại để một ngoại nhân tiến vào nơi nàng hy vọng xa vời cũng không dám, nàng sao có thể chịu đựng?!

“Ta mới là người thân nhất của phụ thân, phụ thân lại không cùng ta ở cùng một chỗ, lại muốn cùng Đại sư huynh ở cùng một chỗ?! Ta không đồng ý!” Lâm Thanh Thanh phẫn nộ đến nghẹn đỏ khuôn mặt nhỏ nhắn, lại làm cho Lâm Tiêu có một cảm giác “Muốn cho mẹ kế vào ở, không có cửa”.

“Thanh Thanh. Đây là quyết định của sư thúc, nàng không cần…” Hiên Viên Triệt nhẹ giọng an ủi, đáng tiếc, lần này Lâm Thanh Thanh bị kích thích hiển nhiên không nhỏ, đôi mắt đều đỏ.

“Ta không đồng ý! Ta sẽ không đồng ý! Nơi này là phòng của phụ thân, phụ thân đã đáp ứng ta, sau khi nương chết, không cho người bên ngoài tiến vào ở!” Trên mặt Lâm Thanh Thanh nước mắt tí tách rơi trên mu bàn tay, càng lau càng nhiều.

Lâm Tiêu ngồi thẳng người, lẳng lặng mà nhìn Lâm Thanh Thanh, cặp mắt phượng thanh lãnh như xuyên thấu qua nàng nhìn người nào. Thần sắc trong mắt kia người bên cạnh thấy không rõ, nhìn không thấu, lãnh đến cực hạn, cũng nóng đến cực hạn.

Nữ tử như vậy, rất đơn thuần, tâm tư đơn giản, trong suốt. Rất nhiều thời điểm, nàng vô ý làm chuyện tổn thương người khác, lại đả thương người sâu nhất.

Bởi vậy đơn thuần, nhất là đơn thuần quá lâu, liền có nghĩa là ngu xuẩn, có nghĩa là ích kỷ.

Vì đơn thuần ngây thơ về lâu dài, giá phải trả là máu của bao nhiêu người.

Lâm Tiêu không cười, không hề động, biểu tình trên mặt lại nghiêm túc đến làm người sợ hãi, thanh lãnh, che đậy lạnh nhạt và giễu cợt sâu trong đáy mắt.

“Sư tôn, ta không ở.” Khuôn mặt tuấn tú tái nhợt của Quân Mặc bỗng nhiên xuất hiện trong tầm nhìn của Lâm Tiêu, đánh gãy tầm mắt hắn nhìn Lâm Thanh Thanh.

Lâm Tiêu ngẩng đầu, một đôi mày kiếm chậm rãi nhíu lại: “Ngươi nói, cái gì?”

Quân Mặc trong lòng hơi kinh hãi, rũ mi mắt xuống, để lông mi che khuất đáy mắt, xác định lệ khí trong mắt mình sẽ không toát ra, lúc này mới mở miệng nói: “Tiểu sư muội tâm tình không tốt, sư tôn không cần bởi vì đồ nhi…”

Lời kế tiếp Quân Mặc cũng không nói, hắn bất quá nhẹ nhàng nâng mí mắt một chút, ngay trong đồng tử Lâm Tiêu thấy được hình ảnh của mình.

Hắn nhịn không được hô hấp đình trệ, câu nói kế tiếp theo bản năng liền nói không được nữa.

Sư tôn đang nghiêm túc nhìn mình, trong ánh mắt kia, giờ phút này ngoại trừ mình ra, lại không có thứ gì khác. Đúng là, làm cho hắn say mê trong đó.

Đúng, không sai, hắn muốn chính là cái này —— để trước mắt người này chỉ có một mình hắn!

“Nói.” Tiếp tục nói. Lâm Tiêu lạnh lùng nói ra một chữ như vậy, mắt phượng hẹp dài càng phát ra thanh lãnh. Lâm Tiêu chính là muốn nhìn một chút, người này vì tiểu sư muội của hắn, rốt cuộc muốn làm đến mức nào.

Hành vi vừa rồi của Quân Mặc gọi là gì? Không nghe lệnh thầy, đây là muốn phạm thượng tác loạn a.

Quân Mặc không khỏi có chút khẩn trương, nhìn môi mỏng hồng nhạt hơi khép mở một chút, trong ánh mắt cái gì cũng không thấy được, đầu óc cũng biến thành mông mông: “Không. Không có gì. Đồ nhi chỉ muốn chiếu cố sư tôn…”

Hắn gần như nỉ non nói xong, thẳng đến khi nhìn thấy đôi môi mỏng kia thật nhanh gợi lên một độ cong không thể nhận ra, mới kịp phản ứng mình nói gì.

Đáng chết. Hắn đây là làm sao vậy? Rõ ràng muốn làm tốt, thế nhưng liền thay đổi như vậy?

Nếu hắn ở nơi này, bên người có sư tôn là cao thủ nguyên anh, hắn còn cùng thuộc hạ gặp mặt thế nào, còn tu luyện Ngọc Thanh bí quyết thế nào?

Nhưng lo lắng và hối ý trong đầu hắn, rất nhanh liền biến mất tăm, chỉ vì môi mỏng hồng nhạt kia chậm rãi cong lên, sau đó khẽ nhếch, nói ra hai chữ trong trẻo lạnh lùng: “Rất tốt.”

Đầu lưỡi hồng nhạt giữa môi răng chợt lóe rồi biến mất, Quân Mặc bỗng cảm thấy miệng khô, thân mình nóng lên, thậm chí kiềm chế không được khát vọng, muốn nhìn môi mỏng hồng nhạt kia nếu nhiễm màu đỏ thẫm, trông thế nào…

“Ngươi đang nhìn cái gì?” Thanh âm thanh lãnh của Lâm Tiêu làm hắn tỉnh lại, Quân Mặc áp chế suy nghĩ quay cuồng trong lòng, chỉ đưa lên một nụ cười ngoan ngoãn: “Đang nghĩ về sư tôn.”

Nói tới đây dừng một chút, cứng rắn thêm một câu: “Thân thể đã khỏi chưa.”

Lâm Tiêu liếc mắt nhìn hắn, thần sắc thản nhiên phất tay, ý bảo hắn mang theo hai kẻ phía sau cút đi.

Quân Mặc nhìn sư tôn giống như mèo lười nằm xuống, trong mắt nổi lên vui vẻ, quay người sang, nụ cười trên mặt lại thêm vài phần khách sáo cùng xa cách: “Tiểu sư muội, sư đệ, đi thôi, không nên quấy rầy sư tôn tu dưỡng.”

Sau đó, hắn quả nhiên “Thỉnh” Lâm Thanh Thanh và Hiên Viên Triệt đi ra.

Thời điểm Hiên Viên Triệt đi, cho Quân Mặc một ánh mắt chỉ có lẫn nhau mới hiểu. Mà chờ Quân Mặc vào phòng, trên mặt Hiên Viên Triệt trong nháy mắt hiện lên tàn nhẫn, khi nhìn về phía Lâm Thanh Thanh, đáy mắt hiện lên vài phần giãy dụa và rối rắm, đáng tiếc, Lâm Thanh Thanh không nhìn đến.

Lâm Thanh Thanh rất phẫn nộ, nàng đương nhiên không không muốn đi, càng không muốn quên đi như vậy, nhưng ánh mắt vừa rồi Lâm Tiêu nhìn nàng thật đáng sợ, làm cho nàng sợ hãi mà quên nói chuyện và phẫn nộ, chờ nàng hoàn hồn, nàng và Hiên Viên Triệt đã bị Quân Mặc đuổi ra ngoài.

Nhìn bộ dáng Quân Mặc xoay người, ở trước mặt nàng đóng lại cửa phòng, Lâm Thanh Thanh cơ hồ muốn bóp nát nắm tay.

Phụ thân dựa vào cái gì đối với hắn tốt như vậy?!

Tim của nàng tràn đầy ghen tị và phẫn nộ, nghĩ đến lần trước nghe nói, trong đôi mắt nhìn Quân Mặc cơ hồ bốc hỏa.

Ngày đó phụ thân vừa mới chống đỡ lôi kiếp, là được Đại sư huynh ôm trở về, cũng là Đại sư huynh tự mình lau tắm thân thể, thay quần áo cho phụ thân.

Hắn coi chừng phụ thân, ai tới gần, hắn liền phòng bị, sát ý thị huyết thậm chí dọa ngất vài sư đệ sư muội.

Thời điểm người của chấp pháp đường bên kia lại đây muốn dẫn phụ thân đi, hắn thụ thương nặng như vậy cũng sống chết chặn cửa, thật sự chống đỡ được đến lúc bọn chưởng môn sư thúc chạy tới, Sở sư thúc nói, nếu là trễ chốc lát, hắn cũng bị phế đi đan điền.

Sở sư thúc nhìn thấy ánh mắt của hắn, nàng đời này cũng không quên được.

Sở sư thúc nói thêm phụ thân là vì bảo vệ hắn mà nhảy vực, nàng càng không thể quên.

Rõ ràng người này vẫn là Đại sư huynh ôn nhuận như ngọc trước kia, nhưng nàng rốt cuộc từ trên người hắn nhìn không thấy yêu thương đối với mình, hơn cũng nữa không cách nào nhìn thấu hắn.

Nàng hiện giờ nhìn hắn, lại càng chán ghét hơn so với những tiên tử đuổi theo phụ thân muốn kết đạo lữ!

“Hừ! Ta không bao giờ tốt với ngươi! Không có cha mẹ thân nhân, liền đến đoạt của ta, ta hận ngươi! Ta chán ghét ngươi!” Lâm Thanh Thanh cắn môi, khóc ra tiếng, quay đầu chạy.

Phía sau nàng, Hiên Viên Triệt giật mình, câu “Không có cha mẹ thân nhân” kia làm hắn trong nháy mắt hiểu ra —— a, ở nơi này cái gì là quý phủ của Lâm Tiêu, rõ ràng nên là quý phủ của… con cháu hoàng triều Đại Hạ bọn hắn…

Chapter
1 Chương 1: Vô nghĩa và lôi kéo
2 Chương 2: Sư tôn ta không phải cố ý
3 Chương 3: Kéo hắn không nói lời nào
4 Chương 4: Cắt đứt tay áo
5 Chương 5: Mông thật nóng
6 Chương 6: Tràn đầy bất mãn
7 Chương 7: Sư tôn không giống
8 Chương 8: Đồ đệ quá ngốc bạch ngọt lộ chân tướng như thế nào
9 Chương 9: Sư tôn luôn đúng
10 Chương 10: Quang minh chính đại mà nhìn
11 Chương 11: Muốn hắn hay muốn ta
12 Chương 12: Tai hoạ ngầm xuất hiện
13 Chương 13: Nam nữ chính cùng một chỗ để làm chi
14 Chương 14: Cảm giác thù hận quen thuộc
15 Chương 15: Sư tôn không vui
16 Chương 16: Sư tôn oa oa oa
17 Chương 17: Cầm đan đan cút đi
18 Chương 18: Tiểu súc sinh chạy đi đâu
19 Chương 19: Ta đã tới chậm thật áy náy
20 Chương 20: Nguyên anh manh manh
21 Chương 21: Bọ ngựa bắt ve sầu
22 Chương 22: Thiên lôi ở phía sau
23 Chương 23: Ngô, thật ngọt
24 Chương 24: Cánh cửa của tân thế giới
25 Chương 25: Đồ đệ bỗng nhiên bỏ chạy
26 Chương 26: Cách vách có cái gì
27 Chương 27: Cảm giác về mẹ kế
28 Chương 28: Nói về chân tướng lúc đó
29 Chương 29: Về sau không cho nói
30 Chương 30: Đồ đệ rất ngốc làm sao bây giờ
31 Chương 31
32 Chương 32: Hại nam chính một phen
33 Chương 33: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính (thượng)
34 Chương 34: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính (trung)
35 Chương 35-1: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính
36 Chương 35-2: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính (2)
37 Chương 36: Sư tôn giúp một chuyện đi
38 Chương 37: Thông suốt (thượng)
39 Chương 38: Thông suốt (hạ)
40 Chương 39: Ngươi có hiểu hay không
41 Chương 40: Đừng rời bỏ ta
42 Chương 41: Sư đệ lại đánh vào mặt hắn một lần (thượng)
43 Chương 42: Sư đệ lại đánh vào mặt hắn một lần (trung)
44 Chương 43: Sư đệ lại đánh vào mặt hắn một lần (hạ)
45 Chương 44: Uy áp cũng không có chỗ dùng
46 Chương 45: Mặt đánh đến sưng
47 Chương 46: Ta thật sự không vội
48 Chương 47: Một con sói con
49 Chương 48: Sư tôn nói hắn cũng đơn thuần
50 Chương 49: Ta muốn cả thế giới đều phản bội hắn
51 Chương 50: Tới kẻ nào xử kẻ đó
52 Chương 51: Các độc giả đều chân thành
53 Chương 52-1: Bàn về tốc độ lộ tẩy của tôn tôn (1)
54 Chương 52-2: Bàn về tốc độ lộ tẩy của tôn tôn (2)
55 Chương 53: Cho sư tôn tự ngược
56 Chương 54: Thình lình xảy ra biến cố
57 Chương 55: Truy đuổi trong truy đuổi
58 Chương 56: Ngươi muốn cái gì ta cũng cho
59 Chương 57: Hệ thống tự hủy
60 Chương 58: Nhưng vẫn muốn đánh hắn
61 Chương 59: Loại cảm giác huyết mạch tương liên
62 Chương 60: Giày xéo trong bùn lầy
63 Chương 61: Ngươi quả nhiên thích ta
64 Chương 62: Thử thay đổi một chút
65 Chương 63: 【 Sư đồ Hằng ngày 】 Bàn về thắt lưng của sư tôn
66 Chương 64-1: Ta muốn xem dáng vẻ bốc đồng của ngươi (1)
67 Chương 64-2: Ta muốn xem dáng vẻ bốc đồng của ngươi (2)
68 Chương 65: Nhân vật phản diện đều là thần trợ giúp
69 Chương 66: Lệch xuống phía dưới áo
70 Chương 67: Yêu thú biến hình
71 Chương 68: Một chút cũng không miễn cưỡng
72 Chương 69: Thở ra một độc kế (thượng)
73 Chương 70: Thở ra một độc kế (hạ)
74 Chương 71: Lửa giận của Vương gia
75 Chương 72-1: Ngươi lại còn dám cọ (1)
76 Chương 72-2: Ngươi lại còn dám cọ (2)
77 Chương 73: Tâm ma của Quân Mặc (thượng)
78 Chương 74: Tâm ma của Quân Mặc (hạ)
79 Chương 75
80 Chương 76: Hoàn toàn bùng nổ
81 Chương 77: Các ngươi đều điên rồi sao
82 Chương 78: Vui quá hóa buồn
83 Chương 79: Ngọt cực kỳ
84 Chương 80: Hù chết hệ thống
85 Chương 81: Sư tôn luôn thẹn thùng
86 Chương 82: Ta cho sư tôn thứ tốt hơn
87 Chương 83: Tiểu tử ngươi lại đây cho ta
88 Chương 84: Tìm chết
89 Chương 85: Sư tôn chờ ta một lát
90 Chương 86: Ta ở trấn nhỏ an gia cho chúng ta
91 Chương 87-1: Bí mật của hệ thống
92 Chương 87-2: Bí mật của hệ thống (2)
93 Chương 88: Đừng không cần ta
94 Chương 89: Hai kẻ thù truyền kiếp
95 Chương 90: Có muốn mặc giá y không
96 Chương 91: Hung thủ diệt môn
97 Chương 92: Sao Bắc đẩu tuyệt sát trậnc
98 Chương 93-1: Chiến đấu đến cùng 【chương kết】
99 Chương 93-2: Chiến đấu đến cùng 【chương kết】(2)
100 Chương 93-3: Chiến đấu đến cùng 【chương kết】(3)
101 Chương 94: ✿ Phiên ngoại ✿ Hợp tịch đại điển
Chapter

Updated 101 Episodes

1
Chương 1: Vô nghĩa và lôi kéo
2
Chương 2: Sư tôn ta không phải cố ý
3
Chương 3: Kéo hắn không nói lời nào
4
Chương 4: Cắt đứt tay áo
5
Chương 5: Mông thật nóng
6
Chương 6: Tràn đầy bất mãn
7
Chương 7: Sư tôn không giống
8
Chương 8: Đồ đệ quá ngốc bạch ngọt lộ chân tướng như thế nào
9
Chương 9: Sư tôn luôn đúng
10
Chương 10: Quang minh chính đại mà nhìn
11
Chương 11: Muốn hắn hay muốn ta
12
Chương 12: Tai hoạ ngầm xuất hiện
13
Chương 13: Nam nữ chính cùng một chỗ để làm chi
14
Chương 14: Cảm giác thù hận quen thuộc
15
Chương 15: Sư tôn không vui
16
Chương 16: Sư tôn oa oa oa
17
Chương 17: Cầm đan đan cút đi
18
Chương 18: Tiểu súc sinh chạy đi đâu
19
Chương 19: Ta đã tới chậm thật áy náy
20
Chương 20: Nguyên anh manh manh
21
Chương 21: Bọ ngựa bắt ve sầu
22
Chương 22: Thiên lôi ở phía sau
23
Chương 23: Ngô, thật ngọt
24
Chương 24: Cánh cửa của tân thế giới
25
Chương 25: Đồ đệ bỗng nhiên bỏ chạy
26
Chương 26: Cách vách có cái gì
27
Chương 27: Cảm giác về mẹ kế
28
Chương 28: Nói về chân tướng lúc đó
29
Chương 29: Về sau không cho nói
30
Chương 30: Đồ đệ rất ngốc làm sao bây giờ
31
Chương 31
32
Chương 32: Hại nam chính một phen
33
Chương 33: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính (thượng)
34
Chương 34: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính (trung)
35
Chương 35-1: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính
36
Chương 35-2: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính (2)
37
Chương 36: Sư tôn giúp một chuyện đi
38
Chương 37: Thông suốt (thượng)
39
Chương 38: Thông suốt (hạ)
40
Chương 39: Ngươi có hiểu hay không
41
Chương 40: Đừng rời bỏ ta
42
Chương 41: Sư đệ lại đánh vào mặt hắn một lần (thượng)
43
Chương 42: Sư đệ lại đánh vào mặt hắn một lần (trung)
44
Chương 43: Sư đệ lại đánh vào mặt hắn một lần (hạ)
45
Chương 44: Uy áp cũng không có chỗ dùng
46
Chương 45: Mặt đánh đến sưng
47
Chương 46: Ta thật sự không vội
48
Chương 47: Một con sói con
49
Chương 48: Sư tôn nói hắn cũng đơn thuần
50
Chương 49: Ta muốn cả thế giới đều phản bội hắn
51
Chương 50: Tới kẻ nào xử kẻ đó
52
Chương 51: Các độc giả đều chân thành
53
Chương 52-1: Bàn về tốc độ lộ tẩy của tôn tôn (1)
54
Chương 52-2: Bàn về tốc độ lộ tẩy của tôn tôn (2)
55
Chương 53: Cho sư tôn tự ngược
56
Chương 54: Thình lình xảy ra biến cố
57
Chương 55: Truy đuổi trong truy đuổi
58
Chương 56: Ngươi muốn cái gì ta cũng cho
59
Chương 57: Hệ thống tự hủy
60
Chương 58: Nhưng vẫn muốn đánh hắn
61
Chương 59: Loại cảm giác huyết mạch tương liên
62
Chương 60: Giày xéo trong bùn lầy
63
Chương 61: Ngươi quả nhiên thích ta
64
Chương 62: Thử thay đổi một chút
65
Chương 63: 【 Sư đồ Hằng ngày 】 Bàn về thắt lưng của sư tôn
66
Chương 64-1: Ta muốn xem dáng vẻ bốc đồng của ngươi (1)
67
Chương 64-2: Ta muốn xem dáng vẻ bốc đồng của ngươi (2)
68
Chương 65: Nhân vật phản diện đều là thần trợ giúp
69
Chương 66: Lệch xuống phía dưới áo
70
Chương 67: Yêu thú biến hình
71
Chương 68: Một chút cũng không miễn cưỡng
72
Chương 69: Thở ra một độc kế (thượng)
73
Chương 70: Thở ra một độc kế (hạ)
74
Chương 71: Lửa giận của Vương gia
75
Chương 72-1: Ngươi lại còn dám cọ (1)
76
Chương 72-2: Ngươi lại còn dám cọ (2)
77
Chương 73: Tâm ma của Quân Mặc (thượng)
78
Chương 74: Tâm ma của Quân Mặc (hạ)
79
Chương 75
80
Chương 76: Hoàn toàn bùng nổ
81
Chương 77: Các ngươi đều điên rồi sao
82
Chương 78: Vui quá hóa buồn
83
Chương 79: Ngọt cực kỳ
84
Chương 80: Hù chết hệ thống
85
Chương 81: Sư tôn luôn thẹn thùng
86
Chương 82: Ta cho sư tôn thứ tốt hơn
87
Chương 83: Tiểu tử ngươi lại đây cho ta
88
Chương 84: Tìm chết
89
Chương 85: Sư tôn chờ ta một lát
90
Chương 86: Ta ở trấn nhỏ an gia cho chúng ta
91
Chương 87-1: Bí mật của hệ thống
92
Chương 87-2: Bí mật của hệ thống (2)
93
Chương 88: Đừng không cần ta
94
Chương 89: Hai kẻ thù truyền kiếp
95
Chương 90: Có muốn mặc giá y không
96
Chương 91: Hung thủ diệt môn
97
Chương 92: Sao Bắc đẩu tuyệt sát trậnc
98
Chương 93-1: Chiến đấu đến cùng 【chương kết】
99
Chương 93-2: Chiến đấu đến cùng 【chương kết】(2)
100
Chương 93-3: Chiến đấu đến cùng 【chương kết】(3)
101
Chương 94: ✿ Phiên ngoại ✿ Hợp tịch đại điển