Chương 13: Nam nữ chính cùng một chỗ để làm chi

Loại cốt truyện này, trong lúc vô tình liền sai lệch, về sau sẽ trở lại như trước đây.

Lâm Tiêu từ lúc giảm mười phần trăm kia, cũng đã có giác ngộ này, hắn không ngờ tới chính là, cốt truyện đã sai, thế nhưng bất tri bất giác lại trở về.

Thời điểm hắn biết chuyện này, cách lúc hắn bế quan đã nửa tháng.

Nửa tháng này, hắn nhiều lần bị chân khí hành hạ đến chết, lại từ trong nửa chết nửa sống được chân khí chữa khỏi, sau đó sảng khoái từ đầu đến chân, đúng lúc lại nháy mắt từ thiên đường té xuống địa ngục, tiếp tục một lần rèn luyện thân thể, sức lực.

Suốt nửa tháng về sau, thời điểm hắn mở mắt lần nữa, cấp độ đã nâng lên một bậc, từ kim đan trung kỳ lúc đầu biến thành kim đan hậu kỳ, chỉ một cơ hội là có thể trở thành cường giả nguyên anh!

Nhưng sau khi biết được tu vi của mình, tùy ý nhìn lướt qua biển ý thức mới phát hiện không biết lúc nào giá trị cốt truyện tăng trở lại một phần trăm.

Hắn nhịn không được nhíu mày, thấp giọng hỏi một câu: “Vì sao?”

【 kí chủ quyền hạn không đủ, không thể tìm đọc! 】

Nhìn dòng chữ to màu đỏ rõ ràng mang theo cảm xúc này, Lâm Tiêu nếu đoán không ra hệ thống lừa đảo này lại đang giận dỗi thì hắn chính là kẻ ngốc.

Nhưng đồ chơi này ép một hai lần còn có thể, bức bách quá cũng không thú vị. Huống chi, cùng thứ xuẩn manh tức giận, thời gian dài sẽ kéo thấp chỉ số thông minh.

Cho nên dưới tình huống không biết chuyện, hắn lại bắt đầu thời gian củng cố nửa tháng, mà lúc này đồ đệ nhà hắn đã ở Tĩnh Tư Nhai đợi một tháng!

Một tháng này Quân Mặc trôi qua thật giống như là Tiểu Bạch Thái*, lúc đầu còn có người nhớ đưa cho hắn một ít đồ dùng sinh hoạt, về sau vì Lâm Tiêu bế quan mà quản sự duy nhất Lâm Thanh Thanh lại vội vàng đi theo tiểu sư đệ Hiên Viên Triệt liên hệ tình cảm, cho nên dần dần lại không có ai nhớ còn có một Đại sư huynh bị nhốt tại Tĩnh Tư Nhai.

*nhân vật đáng thương không có cha mẹ, phải lưu lạc

Cho nên nói, lịch sử luôn tồn tại điểm tương đồng và quán tính, bất tri bất giác có thể đâm vào đầu gối người nào đó một đao.

Một ngày này, Lâm Thanh Thanh hiếm khi nhớ tới mình còn có phụ thân đang bế quan, còn bế quan suốt một tháng, những tiểu đệ tử khác tự nhiên không dám vào thăm, chỉ có nàng có quyền này, đến cũng sẽ không bị Lâm Tiêu răn dạy.

Cho nên, Lâm Thanh Thanh liền mang theo một chút điểm tâm đến, vừa vặn Lâm Tiêu đang tu luyện đến thời điểm cuối, cuối cùng đi một chu thiên lớn tới một nửa, thấy nàng tiến vào, hơi nâng mắt liền nhắm lại.

Suy nghĩ một chút, cảm thấy không đúng, lại mở mắt ra: “Bên ngoài như thế nào?”

Lâm Thanh Thanh chớp chớp đôi mắt, tùy ý mà nói: “Mọi thứ cũng ổn a.”

Nói đến chỗ này dừng một chút, trên mặt nổi lên một tầng đỏ ửng: “Phụ thân, người có nhớ một lần chúng ta đi đế đô, thời điểm chúng ta cùng đi hoàng cung, ta chính là sớm thấy qua Hiên Viên Triệt.”

Nàng lại gần bên Lâm Tiêu, cười hì hì nói: “Tuy rằng phụ thân không thu hắn cho nữ nhi làm tiểu sư đệ, nhưng cơ duyên của hắn cũng không tồi, được Sở sư thúc thu nhận, bây giờ chính là đệ tử bảo bối của Sở sư thúc, tu vi so với Đại sư huynh còn mạnh hơn!”

Nàng cười hì hì khen, mắt thấy Lâm Tiêu mặt không đổi sắc, tựa hồ cũng không bị mình làm tức giận, liền có chút do dự muốn hỏi Lâm Tiêu —— có phải có thể giúp Hiên Viên Triệt tra một chút chuyện mẫu thân của hắn hay không.

Lâm Tiêu lại bỗng lạnh lùng hỏi: “Đại sư huynh của ngươi đâu?”

Loại hành vi con mình bị người ghét bỏ quên mất, còn đến trước mặt “Thân cha” là hắn tán dương nam nhân khác, hắn cực kỳ không thích, được chứ?

Lại không nghĩ, một câu hỏi mà thôi, Lâm Thanh Thanh lại bỗng như nhớ ra cái gì đó, kinh hô một tiếng: “A!”

Trong lòng Lâm Tiêu bỗng dưng trầm xuống, một loại dự cảm xấu làm hắn nháy mắt mở mắt: “Ân?”

Một tiếng này, xem như tương đối nghiêm khắc.

Nhìn Lâm Thanh Thanh biểu tình có chút chột dạ, lại có chút áy náy, trong lòng Lâm Tiêu lộp bộp một tiếng.

Tới!

Độc giả trước kia cũng đã có nói —— nữ chính và nam chính ở cùng một chỗ để làm chi? Ngược Mặc Mặc!

“Ta, ta đem Đại sư huynh ném vào Tĩnh Tư Nhai.” Lâm Thanh Thanh hèn nhát nói.

Lâm Tiêu trong nháy mắt liền nín thở, nhìn vẻ mặt xấu hổ của Lâm Thanh Thanh, nghe nàng đem sự tình nói ra, chân khí vốn sắp trở về vị trí cũ, nháy mắt đứt đoạn, kích thích tâm trạng hắn chấn động, liền phun ra một búng máu, nhiễm đỏ mảng lớn quần áo.

“Ta, ta lúc ấy rất tức giận, rõ ràng chính là Đại sư huynh sợ Hiên Viên đến đây, về sau phụ thân thích Hiên Viên, lại còn kéo tay áo phụ thân không cho phụ thân thu người! Hừ, ta chính là không ưa hắn như vậy!

Hiên Viên đáng thương như vậy, từ nhỏ không có mẫu thân, lại có nhiều người khi dễ hắn như vậy, Đại sư huynh sao có thể như vậy? Huống chi Đại sư huynh đã làm sai, một chút áy náy cũng không có, chỉ lo đuổi theo phụ thân trở về, thật sự là quá đáng ghét!

Ta, ta thấy bộ dáng hắn như vậy, liền lừa hắn, nói phụ thân cho hắn đi Tĩnh Tư Nhai hối lỗi, không được phụ thân cho phép liền không cho hắn xuống!”

Nữ nhân này, lại tự mình truyền mệnh lệnh của hắn, làm đồ đệ ngốc bạch ngọt của hắn lên Tĩnh Tư Nhai?!

Tĩnh Tư Nhai!

Tĩnh Tư Nhai!

Tĩnh! Tư! Nhai!

Chỉ cần là ba chữ kia, chính là bắt đầu nhân sinh đau đớn thê thảm của Quân Mặc!

Giống như đời trước hắn xảy ra bước ngoặt tai nạn xe, từ nay bắt đầu góp nhặt từng ngày, thực tủy tri vị* mà hủy đi một người!

*ăn quen miệng

Một phần trăm!

Ha!

Hắn cuối cùng là biết một phần trăm này là thế nào tới, hẳn là phát sinh với mệnh đồ của tiểu tử ngốc nghếch sao?!

Thật là đáng chết!

“Đã bao lâu?” Lâm Tiêu âm thanh rất lãnh, trong ánh mắt mang theo bén nhọn.

“Một, một tháng… Phụ thân! Phụ thân hộc máu, phụ thân không sao chứ? Ta, ta sai, ta về sau cũng không dám…” Lâm Thanh Thanh thất kinh mà kêu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch.

Nhưng mà Lâm Tiêu đã không rảnh để ý tới nàng, trong tim của hắn tràn đầy dự cảm xấu.

Hắn đã đến, hắn thay đổi cốt truyện không thu Hiên Viên Triệt làm đồ đệ, sau đó, hắn phát hiện thi cổ vốn sẽ không có trên người mình lại có, phát hiện “lời nói dối của Lâm Thanh Thanh” vốn không có lại có, như vậy, không phải đây là nói rõ —— thiên đạo, tự động sửa chữa toàn bộ cốt truyện, tự động làm đúng cốt truyện?

Như vậy, giờ phút này Quân Mặc…

Hắn cơ hồ không dám nghĩ tiếp, miễn cưỡng nuốt xuống tanh ngọt, cứng rắn đem chân khí rối loạn nhét vào đan điền, hoàn thành chu thiên cuối cùng, chỉ vì dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới Tĩnh Tư Nhai.

Hắn sẽ che chở Quân Mặc, bất kể thế lực hạ thi cổ cho hắn đáng sợ thế nào, hắn cũng sẽ che chở tên tiểu tử kia.

Hoàng hôn buông xuống, màn đêm sắp đến, một thân bạch y hiện ra trong gió đêm, phát ra tiếng vang kịch liệt, vết máu dính trước ngực hắn và vệt máu bên môi chưa khô, mặc dù trong đêm tối cũng chói mắt đến cực điểm, chẳng qua là liếc mắt nhìn sẽ khiến cho lòng người nhịn không được hung hăng thắt lại…

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Quân Mặc: tôn tôn ta đau quá, bị sư muội lừa thật là khổ sở.

Lâm Tiêu: ngốc bạch ngọt, nữ nhân càng xinh đẹp càng sẽ gạt người, t*ng trùng thượng não thì chỉ số thông minh liền sẽ hạ thấp.

Quân Mặc: cho nên tôn tôn, nữ nhân thật sự không thích hợp với ta, ta rất dễ lừa… Vả lại ta đối với các nàng không thượng não…

Lâm Tiêu: …

Chapter
1 Chương 1: Vô nghĩa và lôi kéo
2 Chương 2: Sư tôn ta không phải cố ý
3 Chương 3: Kéo hắn không nói lời nào
4 Chương 4: Cắt đứt tay áo
5 Chương 5: Mông thật nóng
6 Chương 6: Tràn đầy bất mãn
7 Chương 7: Sư tôn không giống
8 Chương 8: Đồ đệ quá ngốc bạch ngọt lộ chân tướng như thế nào
9 Chương 9: Sư tôn luôn đúng
10 Chương 10: Quang minh chính đại mà nhìn
11 Chương 11: Muốn hắn hay muốn ta
12 Chương 12: Tai hoạ ngầm xuất hiện
13 Chương 13: Nam nữ chính cùng một chỗ để làm chi
14 Chương 14: Cảm giác thù hận quen thuộc
15 Chương 15: Sư tôn không vui
16 Chương 16: Sư tôn oa oa oa
17 Chương 17: Cầm đan đan cút đi
18 Chương 18: Tiểu súc sinh chạy đi đâu
19 Chương 19: Ta đã tới chậm thật áy náy
20 Chương 20: Nguyên anh manh manh
21 Chương 21: Bọ ngựa bắt ve sầu
22 Chương 22: Thiên lôi ở phía sau
23 Chương 23: Ngô, thật ngọt
24 Chương 24: Cánh cửa của tân thế giới
25 Chương 25: Đồ đệ bỗng nhiên bỏ chạy
26 Chương 26: Cách vách có cái gì
27 Chương 27: Cảm giác về mẹ kế
28 Chương 28: Nói về chân tướng lúc đó
29 Chương 29: Về sau không cho nói
30 Chương 30: Đồ đệ rất ngốc làm sao bây giờ
31 Chương 31
32 Chương 32: Hại nam chính một phen
33 Chương 33: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính (thượng)
34 Chương 34: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính (trung)
35 Chương 35-1: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính
36 Chương 35-2: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính (2)
37 Chương 36: Sư tôn giúp một chuyện đi
38 Chương 37: Thông suốt (thượng)
39 Chương 38: Thông suốt (hạ)
40 Chương 39: Ngươi có hiểu hay không
41 Chương 40: Đừng rời bỏ ta
42 Chương 41: Sư đệ lại đánh vào mặt hắn một lần (thượng)
43 Chương 42: Sư đệ lại đánh vào mặt hắn một lần (trung)
44 Chương 43: Sư đệ lại đánh vào mặt hắn một lần (hạ)
45 Chương 44: Uy áp cũng không có chỗ dùng
46 Chương 45: Mặt đánh đến sưng
47 Chương 46: Ta thật sự không vội
48 Chương 47: Một con sói con
49 Chương 48: Sư tôn nói hắn cũng đơn thuần
50 Chương 49: Ta muốn cả thế giới đều phản bội hắn
51 Chương 50: Tới kẻ nào xử kẻ đó
52 Chương 51: Các độc giả đều chân thành
53 Chương 52-1: Bàn về tốc độ lộ tẩy của tôn tôn (1)
54 Chương 52-2: Bàn về tốc độ lộ tẩy của tôn tôn (2)
55 Chương 53: Cho sư tôn tự ngược
56 Chương 54: Thình lình xảy ra biến cố
57 Chương 55: Truy đuổi trong truy đuổi
58 Chương 56: Ngươi muốn cái gì ta cũng cho
59 Chương 57: Hệ thống tự hủy
60 Chương 58: Nhưng vẫn muốn đánh hắn
61 Chương 59: Loại cảm giác huyết mạch tương liên
62 Chương 60: Giày xéo trong bùn lầy
63 Chương 61: Ngươi quả nhiên thích ta
64 Chương 62: Thử thay đổi một chút
65 Chương 63: 【 Sư đồ Hằng ngày 】 Bàn về thắt lưng của sư tôn
66 Chương 64-1: Ta muốn xem dáng vẻ bốc đồng của ngươi (1)
67 Chương 64-2: Ta muốn xem dáng vẻ bốc đồng của ngươi (2)
68 Chương 65: Nhân vật phản diện đều là thần trợ giúp
69 Chương 66: Lệch xuống phía dưới áo
70 Chương 67: Yêu thú biến hình
71 Chương 68: Một chút cũng không miễn cưỡng
72 Chương 69: Thở ra một độc kế (thượng)
73 Chương 70: Thở ra một độc kế (hạ)
74 Chương 71: Lửa giận của Vương gia
75 Chương 72-1: Ngươi lại còn dám cọ (1)
76 Chương 72-2: Ngươi lại còn dám cọ (2)
77 Chương 73: Tâm ma của Quân Mặc (thượng)
78 Chương 74: Tâm ma của Quân Mặc (hạ)
79 Chương 75
80 Chương 76: Hoàn toàn bùng nổ
81 Chương 77: Các ngươi đều điên rồi sao
82 Chương 78: Vui quá hóa buồn
83 Chương 79: Ngọt cực kỳ
84 Chương 80: Hù chết hệ thống
85 Chương 81: Sư tôn luôn thẹn thùng
86 Chương 82: Ta cho sư tôn thứ tốt hơn
87 Chương 83: Tiểu tử ngươi lại đây cho ta
88 Chương 84: Tìm chết
89 Chương 85: Sư tôn chờ ta một lát
90 Chương 86: Ta ở trấn nhỏ an gia cho chúng ta
91 Chương 87-1: Bí mật của hệ thống
92 Chương 87-2: Bí mật của hệ thống (2)
93 Chương 88: Đừng không cần ta
94 Chương 89: Hai kẻ thù truyền kiếp
95 Chương 90: Có muốn mặc giá y không
96 Chương 91: Hung thủ diệt môn
97 Chương 92: Sao Bắc đẩu tuyệt sát trậnc
98 Chương 93-1: Chiến đấu đến cùng 【chương kết】
99 Chương 93-2: Chiến đấu đến cùng 【chương kết】(2)
100 Chương 93-3: Chiến đấu đến cùng 【chương kết】(3)
101 Chương 94: ✿ Phiên ngoại ✿ Hợp tịch đại điển
Chapter

Updated 101 Episodes

1
Chương 1: Vô nghĩa và lôi kéo
2
Chương 2: Sư tôn ta không phải cố ý
3
Chương 3: Kéo hắn không nói lời nào
4
Chương 4: Cắt đứt tay áo
5
Chương 5: Mông thật nóng
6
Chương 6: Tràn đầy bất mãn
7
Chương 7: Sư tôn không giống
8
Chương 8: Đồ đệ quá ngốc bạch ngọt lộ chân tướng như thế nào
9
Chương 9: Sư tôn luôn đúng
10
Chương 10: Quang minh chính đại mà nhìn
11
Chương 11: Muốn hắn hay muốn ta
12
Chương 12: Tai hoạ ngầm xuất hiện
13
Chương 13: Nam nữ chính cùng một chỗ để làm chi
14
Chương 14: Cảm giác thù hận quen thuộc
15
Chương 15: Sư tôn không vui
16
Chương 16: Sư tôn oa oa oa
17
Chương 17: Cầm đan đan cút đi
18
Chương 18: Tiểu súc sinh chạy đi đâu
19
Chương 19: Ta đã tới chậm thật áy náy
20
Chương 20: Nguyên anh manh manh
21
Chương 21: Bọ ngựa bắt ve sầu
22
Chương 22: Thiên lôi ở phía sau
23
Chương 23: Ngô, thật ngọt
24
Chương 24: Cánh cửa của tân thế giới
25
Chương 25: Đồ đệ bỗng nhiên bỏ chạy
26
Chương 26: Cách vách có cái gì
27
Chương 27: Cảm giác về mẹ kế
28
Chương 28: Nói về chân tướng lúc đó
29
Chương 29: Về sau không cho nói
30
Chương 30: Đồ đệ rất ngốc làm sao bây giờ
31
Chương 31
32
Chương 32: Hại nam chính một phen
33
Chương 33: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính (thượng)
34
Chương 34: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính (trung)
35
Chương 35-1: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính
36
Chương 35-2: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính (2)
37
Chương 36: Sư tôn giúp một chuyện đi
38
Chương 37: Thông suốt (thượng)
39
Chương 38: Thông suốt (hạ)
40
Chương 39: Ngươi có hiểu hay không
41
Chương 40: Đừng rời bỏ ta
42
Chương 41: Sư đệ lại đánh vào mặt hắn một lần (thượng)
43
Chương 42: Sư đệ lại đánh vào mặt hắn một lần (trung)
44
Chương 43: Sư đệ lại đánh vào mặt hắn một lần (hạ)
45
Chương 44: Uy áp cũng không có chỗ dùng
46
Chương 45: Mặt đánh đến sưng
47
Chương 46: Ta thật sự không vội
48
Chương 47: Một con sói con
49
Chương 48: Sư tôn nói hắn cũng đơn thuần
50
Chương 49: Ta muốn cả thế giới đều phản bội hắn
51
Chương 50: Tới kẻ nào xử kẻ đó
52
Chương 51: Các độc giả đều chân thành
53
Chương 52-1: Bàn về tốc độ lộ tẩy của tôn tôn (1)
54
Chương 52-2: Bàn về tốc độ lộ tẩy của tôn tôn (2)
55
Chương 53: Cho sư tôn tự ngược
56
Chương 54: Thình lình xảy ra biến cố
57
Chương 55: Truy đuổi trong truy đuổi
58
Chương 56: Ngươi muốn cái gì ta cũng cho
59
Chương 57: Hệ thống tự hủy
60
Chương 58: Nhưng vẫn muốn đánh hắn
61
Chương 59: Loại cảm giác huyết mạch tương liên
62
Chương 60: Giày xéo trong bùn lầy
63
Chương 61: Ngươi quả nhiên thích ta
64
Chương 62: Thử thay đổi một chút
65
Chương 63: 【 Sư đồ Hằng ngày 】 Bàn về thắt lưng của sư tôn
66
Chương 64-1: Ta muốn xem dáng vẻ bốc đồng của ngươi (1)
67
Chương 64-2: Ta muốn xem dáng vẻ bốc đồng của ngươi (2)
68
Chương 65: Nhân vật phản diện đều là thần trợ giúp
69
Chương 66: Lệch xuống phía dưới áo
70
Chương 67: Yêu thú biến hình
71
Chương 68: Một chút cũng không miễn cưỡng
72
Chương 69: Thở ra một độc kế (thượng)
73
Chương 70: Thở ra một độc kế (hạ)
74
Chương 71: Lửa giận của Vương gia
75
Chương 72-1: Ngươi lại còn dám cọ (1)
76
Chương 72-2: Ngươi lại còn dám cọ (2)
77
Chương 73: Tâm ma của Quân Mặc (thượng)
78
Chương 74: Tâm ma của Quân Mặc (hạ)
79
Chương 75
80
Chương 76: Hoàn toàn bùng nổ
81
Chương 77: Các ngươi đều điên rồi sao
82
Chương 78: Vui quá hóa buồn
83
Chương 79: Ngọt cực kỳ
84
Chương 80: Hù chết hệ thống
85
Chương 81: Sư tôn luôn thẹn thùng
86
Chương 82: Ta cho sư tôn thứ tốt hơn
87
Chương 83: Tiểu tử ngươi lại đây cho ta
88
Chương 84: Tìm chết
89
Chương 85: Sư tôn chờ ta một lát
90
Chương 86: Ta ở trấn nhỏ an gia cho chúng ta
91
Chương 87-1: Bí mật của hệ thống
92
Chương 87-2: Bí mật của hệ thống (2)
93
Chương 88: Đừng không cần ta
94
Chương 89: Hai kẻ thù truyền kiếp
95
Chương 90: Có muốn mặc giá y không
96
Chương 91: Hung thủ diệt môn
97
Chương 92: Sao Bắc đẩu tuyệt sát trậnc
98
Chương 93-1: Chiến đấu đến cùng 【chương kết】
99
Chương 93-2: Chiến đấu đến cùng 【chương kết】(2)
100
Chương 93-3: Chiến đấu đến cùng 【chương kết】(3)
101
Chương 94: ✿ Phiên ngoại ✿ Hợp tịch đại điển