Chương 2: Sư tôn ta không phải cố ý

Trong phòng nóng bức, tràn ngập mùi thuốc nhàn nhạt, thùng gỗ cao lớn, nước thuốc màu mực, làm nổi bật người trong dục dũng càng thêm oánh nhuận như ngọc.

Bờ vai thon gầy, xương quai xanh tinh xảo đẹp đẽ, khuôn mặt tuấn tú, hết thảy hết thảy, đều hiện ra sạch sẽ cấm dục và thanh tâm quả dục.

Riêng khuôn mặt không mang theo bất kỳ biểu lộ gì, lại tuấn dật mà kiên cường, đường nét điêu luyện sắc sảo, chân mày ngay cả khi không nhíu lại, cũng làm cho hắn tự dưng tăng thêm vài phần uy nghi kiêu ngạo trước mọi thứ.

Dưới mày kiếm là mắt phượng hẹp dài, thanh lãnh lại sạch sẽ đến mức làm người ta nhịn không được sa vào trong đó.

Đôi môi mỏng hồng nhạt có chút chính trực, hiển nhiên, chủ nhân của đôi môi xinh đẹp mỏng manh này cũng không phải là người thích cười.

Một người như vậy, khi nhìn chăm chú vào ai, luôn sẽ làm kẻ bị nhìn chăm chú kia theo bản năng mà nín thở, muốn nhìn xương quai xanh xinh đẹp, lại nhịn không được sinh ra vài phần cảm xúc khinh nhờn không nên có…

“Đau.”

Một chữ này, rõ ràng là lạnh lùng trong vắt, không có bất luận phập phồng gì, nhưng lại khiến trong lòng như bị cái gì đó gãi qua, không ngừng được mà run lên một cái.

Thiếu niên ở trước mắt, liền như vậy ngây dại, nhìn khuôn mặt tuấn tú gần trong gang tấc, như là bị cái gì đó mê hoặc, thật lâu cũng không hề nhúc nhích một chút.

Thẳng đến khi Lâm Tiêu đưa tay nắm cổ tay của mình, thiếu niên mới run rẩy một cái, tựa như chấn kinh mà rút tay trở về.

Ào ào.

Vẩy ra nước thuốc dính ở gò má, đầu vai của Lâm Tiêu, càng tôn lên màu da thuần khiết của Lâm Tiêu.

Lâm Tiêu lại không giận dữ mà ra tay!

Thiếu niên nhịn không được đình trệ, nhìn người mặt mày tuấn tú lạnh lùng trước mặt, bàn tay bị đẩy ra, hậu tri hậu giác* mà nổi lên một cảm giác khó chịu khô nóng.

*chậm tiêu, chậm nhận ra

Cảm giác vừa rồi…

“Sư, sư tôn, ta, không phải cố ý.” Thiếu niên đỏ mặt, như là con thỏ bị chấn kinh co rúm lại.

Nửa thân mình thiếu niên đều trong dục dũng, thời điểm chấn kinh mà lui về sau, dưới chân trơn trượt, ào một tiếng liền ngã vào trong, đầu đụng vào ngực Lâm Tiêu, tay, lại một lần hung hăng đặt tại nơi nào đó không nên ấn.

Trong nháy mắt, gương mặt Lâm Tiêu liền chấn động, môi và răng gần như cứng còng.

Lâm Tiêu kinh ngạc mà cúi đầu nhìn người trong ngực, ánh mắt cũng rất trống rỗng, như là đang nhìn thiếu niên, càng như là đang nhìn một hướng khác trong hư không.

Thiếu niên vùi trong ngực Lâm Tiêu, trong mi mắt buông xuống tràn đầy tử khí, chân khí tích trữ đã lâu ngay tại lòng bàn tay, chỉ cần giờ phút này hắn động thủ, trái tim của Lâm Tiêu liền có thể trong phút chốc, ở trong tay của hắn phát ra huyết hoa rực rỡ. (máu bắn tung toé)

“Đau.” Lâm Tiêu nhẹ nhàng mà nỉ non một tiếng, thân mình đột nhiên run lên nhè nhẹ.

Một chữ “Đau” vô cùng đơn giản kia, lại chua xót đến làm người muốn khóc.

Tay thiếu niên hơi cứng đờ, sắc mặt tái nhợt mà ngẩng đầu nhìn, chân khí trong tay bởi vì phân tâm mà nháy mắt tiêu tán.

Ngay lúc ánh mắt thiếu niên lộ ra sát ý, lại một lần nữa chuẩn bị ngưng tụ chân khí, Lâm Tiêu nâng tay lên. Động tác đơn giản này làm thiếu niên cứng lại thân thể, một cử động cũng không dám.

Lâm Tiêu không phát hiện người này dị thường, chỉ cảm thấy trong ngực như nghẹn cái gì, tựa hồ có cái gì đột nhiên chấn động, oanh một tiếng, một cỗ khí từ lòng bàn tay của hắn khuếch tán, thổi tắt ánh nến lay động trong phòng.

“Sư, sư tôn!” Trong bóng đêm, âm thanh có chút hốt hoảng của thiếu niên truyền đến, sau đó một đôi tay hơi ấm áp, tựa như cố ý lại tựa như vô tình nắm chắc cổ tay của hắn.

Trong bóng đêm, ánh mắt thiếu niên nhìn chăm chú vào mặt Lâm Tiêu, vài phần dữ tợn chợt lóe rồi biến mất, nhưng sau khi thoáng chần chờ, vẻ dữ tợn cuối cùng ngưng tụ thành cười lạnh.

Sư tôn này của hắn, có phải lại cố ý dụ dỗ hắn hay không? Lần này, lại là giả bộ đi?

Lâm Tiêu chậm rãi giật giật hai chân có vẻ tê tê, dưới động tác nhẹ nhàng này, mang đến đau đớn khắc cốt ghi tâm.

Đau.

Thật đau!

Thật con mẹ nó đau!

Trán của Lâm Tiêu nháy mắt bị mồ hôi lạnh thấm ướt, nhưng khóe môi cứng nhắc kia lại giơ lên một cách khó khăn, hắn mở miệng, cười không phát ra tiếng, trong ánh mắt đã có chất lỏng nóng rực rơi xuống.

Mười năm.

Suốt mười năm, hắn đều không cảm nhận qua bất kỳ cảm giác gì dưới ngực!

Hắn đã từng điên cuồng cỡ nào muốn từ trong vũng bùn tàn phế này đi ra ngoài!

Hắn tử chiến đến cùng, hắn trả giá tất cả đại giới có thể trả giá, lại chỉ đổi một lần lại một lần phản bội, chỉ có thể mở mắt trừng trừng mà nhìn chính mình bị những kẻ tiện nhân cắt cụt chân, chịu đựng mười năm giam cầm của bọn họ và quan ái dối trá đến cực điểm.

Nhưng mà giờ phút này, đau đớn sảng khoái như vậy, đau đớn tê tâm liệt phế như vậy, lại làm cho khóe mắt khô cạn của hắn trở nên nóng rực và ướt át.

Rõ ràng nên đau đến kêu to, hoặc đau đến thống khổ gào thét, nhưng hắn chỉ muốn cười, chỉ cảm thấy vui sướng khôn cùng.

Đau đi!

Đau thêm chút đi!

Dù là máu tươi đầm đìa, dù cho huyết nhục mơ hồ, cũng sẽ không làm hắn tuyệt vọng hơn so với ống quần trống rỗng kia!

Trong đầu của hắn vang lên ong ong, trước mắt là các loại hình ảnh kỳ lạ rực rỡ, còn có âm thanh hệ thống không ngừng gợi ý.

Tâm tình của hắn điên cuồng, thậm chí vặn vẹo, cho nên hắn không biết một giọt lệ nóng duy nhất rơi xuống kia, bỏng mu bàn tay thiếu niên trước mặt này, cũng càng không chú ý tới thiếu niên nháy mắt cứng nhắc.

Vân Tiêu Phong, Thanh Tiêu chân nhân, Lâm Tiêu.

Đây chính là thân phận hắn hiện tại.

Sau khi hắn hao mười năm cùng hai nhà Lâm gia và Triệu gia đồng quy vu tận, hắn vẫn sống, sống ở trong sách của chính mình.

【 bình luận sách hữu nghị gợi ý: ngài đã cùng “Hệ thống chú oán” hoàn thành trói buộc, xin bảo đảm nội dung vở kịch không lệch khỏi tình huống, tiêu trừ oán niệm. 】

【PS: nếu kí chủ tiêu trừ oán niệm của độc giả, không thương tổn nam thứ, cố gắng tiêu trừ tội ác, nếu không, sẽ làm giá trị oán niệm tăng bạo, bị trừng phạt “Crack ——”. 】(tiếng vang ngắn)

Nam thứ…

Quân Mặc sao?

Lâm Tiêu nhìn thiếu niên trước mặt, ánh mắt mờ mịt.

Phanh!

Theo âm thanh máy móc vang lên trong đầu, là tiếng đạp cửa đột nhiên xuất hiện.

Tâm tình người đứng ngoài cửa giờ phút này là cứng ngắc, thần thái hóa đá, biểu tình càng vặn vẹo không kịp thay đổi.

“Lâm…” Đây là Vân chân nhân Tiêu Tử Diệp khiếp sợ đến tột đỉnh.

“(⊙o⊙)” Đây là ánh mắt trừng ngây người của Nhu chân nhân Tiêu Nhu.

“=_=” Đây là chưởng môn Mạnh Thanh Vân đã mất đi chức năng ngôn ngữ.

“Phụ thân!” Một tiếng kinh hô thanh thúy dễ nghe này, là nữ nhi Lâm Thanh Thanh của Thanh Tiêu chân nhân, nữ chính trong sách, giai đoạn trước ngốc bạch ngọt, giai đoạn sau hắc hóa tinh phân: “Đại sư huynh ngươi điên rồi! Mau thả phụ thân ta ra!”

Nữ chính thét một tiếng kinh hãi, rốt cuộc làm tất cả mọi người hoàn hồn lại.

Mọi người thấy cảnh tượng trước mắt, đầu tiên là đờ đẫn, rồi sau đó ngạc nhiên nghi ngờ, đón thêm cả sắp tức bể phổi.

Giờ phút này, chỉ thấy Lâm Tiêu mắt mê mang (bị trọng sinh và hệ thống làm hôn mê), sắc mặt tái nhợt (đau), trong mắt oánh nhuận (nhất thời quá kích động), vả lại còn bị tiểu súc sinh Quân Mặc kia nắm chắc tay, cường thế mà quỳ đè lên hai chân hắn (thùng quá nhỏ bị buộc bất đắc dĩ), ấn cổ tay, giống như là hôn phụ thân.

Ma đản!

Tư thế đại nghịch bất đạo này là muốn nháo loại nào!

Bốn người đều đen mặt.

Mạnh Thanh Vân là người thứ nhất biến sắc, hắn vừa nhấc váy dài, chỉ nghe một tiếng ầm vang thật lớn, Lâm Tiêu chỉ cảm thấy dưới thân trống rỗng, dục dũng mình dựa vào đột nhiên tan tành, mà Quân Mặc cũng lảo đảo buông tay ra.

Thân thể Lâm Tiêu mềm nhũn, lập tức hướng về phía sau ngã xuống.

Cơ hồ là hai người đồng thời ra tay, Quân Mặc thật nhanh kéo một bên trường bào bổ nhào về phía hắn, mà Mạnh Thanh Vân thì càng nhanh hơn một bước, hắn cởi ngoại bào như tuyết trên người, nhanh chóng đem Lâm Tiêu bao lấy, đưa tay ôm vào ngực, mà còn quét đất lui ngược lại vài bước.

Quân Mặc giật mình, nhìn bộ dáng Lâm Tiêu một tay khép lại vạt áo, một tay túm áo Mạnh Thanh Vân, hắn chậm rãi thu tay về, bàn tay phủ dưới áo bào không vui mà nắm chặt.

“Tiểu súc sinh! Ngươi vừa rồi là đang làm cái gì?!” Sắc mặt Mạnh Thanh Vân lạnh lùng hét lớn một tiếng, khí thế trên người toàn bộ khai hỏa, ập xuống trên người Quân Mặc.

Bịch.

Quân Mặc hai chân mềm nhũn, đầu gối hung hăng dập trên mặt đất…

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Mạnh Thanh Vân: tiểu súc sinh tay hướng chỗ nào ấn?!

Quân Mặc: muốn ấn chỗ nào, điểm chỗ nào. Địa bàn của ta, ta làm chủ.

Chapter
1 Chương 1: Vô nghĩa và lôi kéo
2 Chương 2: Sư tôn ta không phải cố ý
3 Chương 3: Kéo hắn không nói lời nào
4 Chương 4: Cắt đứt tay áo
5 Chương 5: Mông thật nóng
6 Chương 6: Tràn đầy bất mãn
7 Chương 7: Sư tôn không giống
8 Chương 8: Đồ đệ quá ngốc bạch ngọt lộ chân tướng như thế nào
9 Chương 9: Sư tôn luôn đúng
10 Chương 10: Quang minh chính đại mà nhìn
11 Chương 11: Muốn hắn hay muốn ta
12 Chương 12: Tai hoạ ngầm xuất hiện
13 Chương 13: Nam nữ chính cùng một chỗ để làm chi
14 Chương 14: Cảm giác thù hận quen thuộc
15 Chương 15: Sư tôn không vui
16 Chương 16: Sư tôn oa oa oa
17 Chương 17: Cầm đan đan cút đi
18 Chương 18: Tiểu súc sinh chạy đi đâu
19 Chương 19: Ta đã tới chậm thật áy náy
20 Chương 20: Nguyên anh manh manh
21 Chương 21: Bọ ngựa bắt ve sầu
22 Chương 22: Thiên lôi ở phía sau
23 Chương 23: Ngô, thật ngọt
24 Chương 24: Cánh cửa của tân thế giới
25 Chương 25: Đồ đệ bỗng nhiên bỏ chạy
26 Chương 26: Cách vách có cái gì
27 Chương 27: Cảm giác về mẹ kế
28 Chương 28: Nói về chân tướng lúc đó
29 Chương 29: Về sau không cho nói
30 Chương 30: Đồ đệ rất ngốc làm sao bây giờ
31 Chương 31
32 Chương 32: Hại nam chính một phen
33 Chương 33: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính (thượng)
34 Chương 34: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính (trung)
35 Chương 35-1: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính
36 Chương 35-2: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính (2)
37 Chương 36: Sư tôn giúp một chuyện đi
38 Chương 37: Thông suốt (thượng)
39 Chương 38: Thông suốt (hạ)
40 Chương 39: Ngươi có hiểu hay không
41 Chương 40: Đừng rời bỏ ta
42 Chương 41: Sư đệ lại đánh vào mặt hắn một lần (thượng)
43 Chương 42: Sư đệ lại đánh vào mặt hắn một lần (trung)
44 Chương 43: Sư đệ lại đánh vào mặt hắn một lần (hạ)
45 Chương 44: Uy áp cũng không có chỗ dùng
46 Chương 45: Mặt đánh đến sưng
47 Chương 46: Ta thật sự không vội
48 Chương 47: Một con sói con
49 Chương 48: Sư tôn nói hắn cũng đơn thuần
50 Chương 49: Ta muốn cả thế giới đều phản bội hắn
51 Chương 50: Tới kẻ nào xử kẻ đó
52 Chương 51: Các độc giả đều chân thành
53 Chương 52-1: Bàn về tốc độ lộ tẩy của tôn tôn (1)
54 Chương 52-2: Bàn về tốc độ lộ tẩy của tôn tôn (2)
55 Chương 53: Cho sư tôn tự ngược
56 Chương 54: Thình lình xảy ra biến cố
57 Chương 55: Truy đuổi trong truy đuổi
58 Chương 56: Ngươi muốn cái gì ta cũng cho
59 Chương 57: Hệ thống tự hủy
60 Chương 58: Nhưng vẫn muốn đánh hắn
61 Chương 59: Loại cảm giác huyết mạch tương liên
62 Chương 60: Giày xéo trong bùn lầy
63 Chương 61: Ngươi quả nhiên thích ta
64 Chương 62: Thử thay đổi một chút
65 Chương 63: 【 Sư đồ Hằng ngày 】 Bàn về thắt lưng của sư tôn
66 Chương 64-1: Ta muốn xem dáng vẻ bốc đồng của ngươi (1)
67 Chương 64-2: Ta muốn xem dáng vẻ bốc đồng của ngươi (2)
68 Chương 65: Nhân vật phản diện đều là thần trợ giúp
69 Chương 66: Lệch xuống phía dưới áo
70 Chương 67: Yêu thú biến hình
71 Chương 68: Một chút cũng không miễn cưỡng
72 Chương 69: Thở ra một độc kế (thượng)
73 Chương 70: Thở ra một độc kế (hạ)
74 Chương 71: Lửa giận của Vương gia
75 Chương 72-1: Ngươi lại còn dám cọ (1)
76 Chương 72-2: Ngươi lại còn dám cọ (2)
77 Chương 73: Tâm ma của Quân Mặc (thượng)
78 Chương 74: Tâm ma của Quân Mặc (hạ)
79 Chương 75
80 Chương 76: Hoàn toàn bùng nổ
81 Chương 77: Các ngươi đều điên rồi sao
82 Chương 78: Vui quá hóa buồn
83 Chương 79: Ngọt cực kỳ
84 Chương 80: Hù chết hệ thống
85 Chương 81: Sư tôn luôn thẹn thùng
86 Chương 82: Ta cho sư tôn thứ tốt hơn
87 Chương 83: Tiểu tử ngươi lại đây cho ta
88 Chương 84: Tìm chết
89 Chương 85: Sư tôn chờ ta một lát
90 Chương 86: Ta ở trấn nhỏ an gia cho chúng ta
91 Chương 87-1: Bí mật của hệ thống
92 Chương 87-2: Bí mật của hệ thống (2)
93 Chương 88: Đừng không cần ta
94 Chương 89: Hai kẻ thù truyền kiếp
95 Chương 90: Có muốn mặc giá y không
96 Chương 91: Hung thủ diệt môn
97 Chương 92: Sao Bắc đẩu tuyệt sát trậnc
98 Chương 93-1: Chiến đấu đến cùng 【chương kết】
99 Chương 93-2: Chiến đấu đến cùng 【chương kết】(2)
100 Chương 93-3: Chiến đấu đến cùng 【chương kết】(3)
101 Chương 94: ✿ Phiên ngoại ✿ Hợp tịch đại điển
Chapter

Updated 101 Episodes

1
Chương 1: Vô nghĩa và lôi kéo
2
Chương 2: Sư tôn ta không phải cố ý
3
Chương 3: Kéo hắn không nói lời nào
4
Chương 4: Cắt đứt tay áo
5
Chương 5: Mông thật nóng
6
Chương 6: Tràn đầy bất mãn
7
Chương 7: Sư tôn không giống
8
Chương 8: Đồ đệ quá ngốc bạch ngọt lộ chân tướng như thế nào
9
Chương 9: Sư tôn luôn đúng
10
Chương 10: Quang minh chính đại mà nhìn
11
Chương 11: Muốn hắn hay muốn ta
12
Chương 12: Tai hoạ ngầm xuất hiện
13
Chương 13: Nam nữ chính cùng một chỗ để làm chi
14
Chương 14: Cảm giác thù hận quen thuộc
15
Chương 15: Sư tôn không vui
16
Chương 16: Sư tôn oa oa oa
17
Chương 17: Cầm đan đan cút đi
18
Chương 18: Tiểu súc sinh chạy đi đâu
19
Chương 19: Ta đã tới chậm thật áy náy
20
Chương 20: Nguyên anh manh manh
21
Chương 21: Bọ ngựa bắt ve sầu
22
Chương 22: Thiên lôi ở phía sau
23
Chương 23: Ngô, thật ngọt
24
Chương 24: Cánh cửa của tân thế giới
25
Chương 25: Đồ đệ bỗng nhiên bỏ chạy
26
Chương 26: Cách vách có cái gì
27
Chương 27: Cảm giác về mẹ kế
28
Chương 28: Nói về chân tướng lúc đó
29
Chương 29: Về sau không cho nói
30
Chương 30: Đồ đệ rất ngốc làm sao bây giờ
31
Chương 31
32
Chương 32: Hại nam chính một phen
33
Chương 33: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính (thượng)
34
Chương 34: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính (trung)
35
Chương 35-1: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính
36
Chương 35-2: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính (2)
37
Chương 36: Sư tôn giúp một chuyện đi
38
Chương 37: Thông suốt (thượng)
39
Chương 38: Thông suốt (hạ)
40
Chương 39: Ngươi có hiểu hay không
41
Chương 40: Đừng rời bỏ ta
42
Chương 41: Sư đệ lại đánh vào mặt hắn một lần (thượng)
43
Chương 42: Sư đệ lại đánh vào mặt hắn một lần (trung)
44
Chương 43: Sư đệ lại đánh vào mặt hắn một lần (hạ)
45
Chương 44: Uy áp cũng không có chỗ dùng
46
Chương 45: Mặt đánh đến sưng
47
Chương 46: Ta thật sự không vội
48
Chương 47: Một con sói con
49
Chương 48: Sư tôn nói hắn cũng đơn thuần
50
Chương 49: Ta muốn cả thế giới đều phản bội hắn
51
Chương 50: Tới kẻ nào xử kẻ đó
52
Chương 51: Các độc giả đều chân thành
53
Chương 52-1: Bàn về tốc độ lộ tẩy của tôn tôn (1)
54
Chương 52-2: Bàn về tốc độ lộ tẩy của tôn tôn (2)
55
Chương 53: Cho sư tôn tự ngược
56
Chương 54: Thình lình xảy ra biến cố
57
Chương 55: Truy đuổi trong truy đuổi
58
Chương 56: Ngươi muốn cái gì ta cũng cho
59
Chương 57: Hệ thống tự hủy
60
Chương 58: Nhưng vẫn muốn đánh hắn
61
Chương 59: Loại cảm giác huyết mạch tương liên
62
Chương 60: Giày xéo trong bùn lầy
63
Chương 61: Ngươi quả nhiên thích ta
64
Chương 62: Thử thay đổi một chút
65
Chương 63: 【 Sư đồ Hằng ngày 】 Bàn về thắt lưng của sư tôn
66
Chương 64-1: Ta muốn xem dáng vẻ bốc đồng của ngươi (1)
67
Chương 64-2: Ta muốn xem dáng vẻ bốc đồng của ngươi (2)
68
Chương 65: Nhân vật phản diện đều là thần trợ giúp
69
Chương 66: Lệch xuống phía dưới áo
70
Chương 67: Yêu thú biến hình
71
Chương 68: Một chút cũng không miễn cưỡng
72
Chương 69: Thở ra một độc kế (thượng)
73
Chương 70: Thở ra một độc kế (hạ)
74
Chương 71: Lửa giận của Vương gia
75
Chương 72-1: Ngươi lại còn dám cọ (1)
76
Chương 72-2: Ngươi lại còn dám cọ (2)
77
Chương 73: Tâm ma của Quân Mặc (thượng)
78
Chương 74: Tâm ma của Quân Mặc (hạ)
79
Chương 75
80
Chương 76: Hoàn toàn bùng nổ
81
Chương 77: Các ngươi đều điên rồi sao
82
Chương 78: Vui quá hóa buồn
83
Chương 79: Ngọt cực kỳ
84
Chương 80: Hù chết hệ thống
85
Chương 81: Sư tôn luôn thẹn thùng
86
Chương 82: Ta cho sư tôn thứ tốt hơn
87
Chương 83: Tiểu tử ngươi lại đây cho ta
88
Chương 84: Tìm chết
89
Chương 85: Sư tôn chờ ta một lát
90
Chương 86: Ta ở trấn nhỏ an gia cho chúng ta
91
Chương 87-1: Bí mật của hệ thống
92
Chương 87-2: Bí mật của hệ thống (2)
93
Chương 88: Đừng không cần ta
94
Chương 89: Hai kẻ thù truyền kiếp
95
Chương 90: Có muốn mặc giá y không
96
Chương 91: Hung thủ diệt môn
97
Chương 92: Sao Bắc đẩu tuyệt sát trậnc
98
Chương 93-1: Chiến đấu đến cùng 【chương kết】
99
Chương 93-2: Chiến đấu đến cùng 【chương kết】(2)
100
Chương 93-3: Chiến đấu đến cùng 【chương kết】(3)
101
Chương 94: ✿ Phiên ngoại ✿ Hợp tịch đại điển