Chương 127: Sẽ luôn có một người nhớ đến anh

Trên đời này sao lại có người như vậy chứ?! Mặt dày đến mức khiến người ta tức lộn ruột. Tô Tô nhìn vào đôi mắt Diệp Dục, không nhìn thấy chút ý cười nào trong mắt anh. Anh thực sự muốn cô đánh mình, cũng thực sự tính toán đợi cô đánh xong sẽ bắt đầu hôn cô. Cô đánh anh bao nhiêu cái, anh sẽ hôn cô bấy nhiêu cái.

Nhìn thấu ý đồ của Diệp Dục, mặc dù trong lòng Tô Tô có ý muốn lôi anh ra đánh cho một trận thừa sống thiếu chết nhưng cuối cùng vẫn nhịn lại. Cô ngẩng mặt lên cười với anh, nhíu chân mày, ôn hòa nhã nhặn nói:

“Mới sáng ra, đánh đánh giết giết vô vị lắm, anh huấn luyện xong rồi à?”

“Xong rồi.”

“Hôm nay có hoạt động gì?”

“Hôm nay không có hoạt động gì, nghe em sắp xếp. Nhưng mà ngày mai anh phải dẫn theo mấy người đi tìm mẹ của Lập Hạ.”

“Lập Hạ?!” Tô Tô khẽ nhíu mày, nhìn Diệp Dục đã khôi phục trạng thái bình thường. Tô Tô ngây người trong chốc lát, dường như cô đã nhớ ra cái gì đó, lại hỏi: “Thế sao anh không đi tìm người nhà của mình? Những người khác thì sao? Sao họ đều không đi tìm người nhà của mình?”

“Bọn anh đều không có người nhà.”

Nhắc đến chuyện này, trên mặt Diệp Dục hiện ra một vẻ mơ hồ hiếm thấy. Anh ngồi trên bàn uống nước trước mặt Tô Tô, chân đi giày ghệt quân đội giẫm lên thảm trải nhà, đôi mắt lướt qua gương mặt Tô Tô, nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ sau lưng cô.

“Bọn anh đa số đều là cô nhi, không có vướng bận gì.”

Đội của Diệp Dục rất đặc biệt, được gọi là đội cảm tử trong lực lượng lính đặc công, chuyên thực hiện những nhiệm vụ chém giết. Bởi vì bọn họ là cô nhi, sẽ không sợ chết, cũng sẽ không có người đau buồn vì cái chết của bọn họ.

Đa phần trước khi bọn họ nhận nhiệm vụ, bọn họ cái gì cũng không biết, nhận nhiệm vụ xong, cũng không ai nói với họ vì sao.

Có thể nhìn ra được cách thức chọn người trong bộ đội, hoặc là binh vương, hoặc là thân phận không có vướng bận. Nói đây là một đội ngũ “so bó đũa chọn cột cờ” cũng không quá!

“Vậy mẹ của Lập Hạ?...”

Nhìn thần sắc trên gương mặt Diệp Dục, Tô Tô bỗng nhiên cảm thấy có chút khó chịu. Nếu cô nhớ không nhầm, Lập Hạ chính là một thành viên trong đội ngũ của Diệp Dục. Nếu những người khác đều là cô nhi, không có người nhà, vậy Lập Hạ lấy đâu ra mẹ?

“Mẹ nuôi cậu ta!” Diệp Dục cụp mắt, ngồi trên mặt bàn, lấy một bức ảnh từ trong túi ra, cúi đầu nhìn, “Dù sao chúng ta cũng phải tìm một nơi gửi gắm, không phải sao? Vì vậy phải tìm cho bản thân mình một người để lo liệu việc hậu sự.”

Ánh mắt đó của Diệp Dục, không có vui sướng đau buồn, cũng không có dáng vẻ phóng túng như bình thường. Nhưng chính vì thoạt nhìn bình thường và bình tĩnh như thế, ngược lại càng thể hiện tầm quan trọng của bức ảnh trong lòng anh.

Xuất phát từ lòng hiếu kỳ, Tô Tô nghển cổ nhìn bức ảnh, lập tức sững người không nói lên lời.

Chỉ thấy bức ảnh Diệp Dục lấy ra không phải ai khác mà chính là cô. Trước kia, cô nhờ Diệp Dục đến Đức Thành tìm người, đã đưa cho anh một bức ảnh cả gia đình cô. Cha mẹ cô đã được Diệp Dục dẫn về, nhưng bức ảnh đó lại bị anh cất đi. Không những cất đi mà anh còn cắt hình của cha mẹ Tô Tô đi, chỉ giữ lại hình của một mình cô.

Tô Tô há hốc mồm nhìn Diệp Dục đang vuốt ve khuôn mặt cô trên bức ảnh, rất muốn cãi nhau với anh một trận. Bởi vì cô cũng chỉ có duy nhất một bức ảnh gia đình, bây giờ bức ảnh bị Diệp Dục cắt thành như thế, ảnh ba mẹ cô bị cắt đi đâu rồi?

Nhưng thấy vẻ mặt cô đơn của anh, Tô Tô cũng không truy cứu anh về chuyện bức ảnh nữa. Cô nở nụ cười gượng gạo, khẽ hỏi:

“Vì sao chứ? Vì không muốn sau khi mình hóa thành một nắm đất, hoặc là chết ở nơi đất khách quê người, không có ai nhớ đến sao?”

“Ừ, cũng có chút suy nghĩ đó!”

Những người nhận tiền an ủi của bọn họ không nhất định phải có quan hệ huyết thống với họ, cũng không nhất định phải có tình cảm thắm thiết với họ. Có khi chỉ giống như Tô Tô và Diệp Dục, chỉ là những người gặp gỡ nhau một hai lần. Đối với những người đó, có lẽ đội người Diệp Dục cũng chỉ là một người khách qua đường. Nhưng đội người Diệp Dục lại gửi gắm bản thân mình trên người bọn họ.

Cột người lĩnh tiền an ủi có tên cố định, nghĩa là trên đời này vẫn còn có một người họ muốn gặp, vẫn còn một chút nhớ nhung, vẫn còn một chút ân oán cần giải quyết, có lẽ khi xông vào chỗ chết sẽ không sợ rớt lại phía sau như vậy.

Tô Tô bỗng nhiên cảm thấy thương cảm. Cô giơ tay, sờ vào gương mặt sạch sẽ của Diệp Dục. Râu trên mặt anh không biết đã được cạo sạch từ bao giờ, tóc trên đỉnh đầu cũng dài hơn một chút nhưng vẫn thẳng tắp dựng đứng giống như một con nhím.

“Trên đời này, sẽ luôn có một người nhớ đến anh. Có lẽ không biết tên của anh, có lẽ không biết bộ dạng của anh, nhưng cô ấy sẽ nhớ anh, lúc nào cũng nhắc tới anh, nhớ anh, tưởng tưởng ra bộ dạng của anh. Diệp Dục, trên đời này thực sự có một người như vậy.”

Người đó chính là Tiểu Ái. Năm hai tuổi, Tiểu Ái đã có nhận thức riêng. Có khi bỗng nhiên cô bé sẽ cố gắng gọi “cha, cha”, nói những câu như: “Không thấy cha nữa…”. Cũng không biết ai dạy cô bé, dù sao Tô Tô cũng chưa từng dạy Tiểu Ái nói vậy, nhưng cô bé vẫn sẽ gọi.

Có lẽ đó là nhận thức bẩm sinh của một đứa trẻ. Đến một độ tuổi nhất định tự nhiên sẽ biết, cô bé có một người cha. Cha đang ở đâu? Vì sao chưa từng xuất hiện?

Mỗi lúc như vậy, Tô Tô đều không biết phải trả lời Tiểu Ái thế nào. Cô cũng tin Tiểu Ái càng lớn sẽ càng hiểu sâu sắc hơn về tên gọi “cha” này, càng có nhiều câu hỏi hơn về Diệp Dục.

Nhưng Diệp Dục lại nói với cô, anh không muốn có con, không muốn sinh ra một đứa bé. Không phải anh sợ Tiểu Ái liên lụy đến anh, mà là sợ anh không biết lúc nào mình chết, sau khi anh chết sẽ để lại một đứa trẻ không có cha. Đó là một nỗi khổ đáng thương biết bao!

Nhưng hiện thực không giống với tượng tưởng của Diệp Dục, Tiểu Ái đã đến và đang lớn lên khỏe mạnh trong bụng cô. Đây không phải là vấn đề Diệp Dục muốn hay không, mà là vấn đề đã có Tiểu Ái thì nên điều chỉnh tâm trạng ra sao, chào đón cô bé ra đời thế nào.

Cô nhìn Diệp Dục, vẻ mặt anh ngơ ngác, rõ ràng là không hiểu ý trong câu nói của cô. Vì thế Tô Tô thở dài một hơi, rút tay mình về, vẫn nên đợi Diệp Dục tự phát hiện thôi. Cô thực sự không có dũng khí nói với anh về sự tồn tại của Tiểu Ái. Cô thực sự không muốn nhìn thấy biểu cảm không vui trên gương mặt anh. Cô không muốn Tiểu Ái của cô trở thành một đứa trẻ không được cha yêu thương.

Diệp Dục mở miệng, đang định hỏi người sẽ nhớ đến anh có phải chính là Tô Tô không thì có tiếng gõ cửa xe RV. Anh xoay người đứng dậy mở cửa. Là Trạc Thế Giai đang đứng bên ngoài cửa.

Chapter
1 Chương 1: Kẻ thù cuối cùng
2 Chương 2: Quay ngược thời gian
3 Chương 3: Ca hát tiếp tục giấc mơ
4 Chương 4: Đuổi theo để bồi thường
5 Chương 5: Vòng lặp một chiều
6 Chương 6: Mạng sống thật đáng quý
7 Chương 7: Thuê phòng
8 Chương 8: Địa ngục không lối
9 Chương 9: Lý an tâm và lý tiểu vũ
10 Chương 10: Cô sốt rồi
11 Chương 11: Đồ Trẻ em
12 Chương 12: “Khoái mã” mới
13 Chương 13: Nhà của mình
14 Chương 14: Thẻ riêng
15 Chương 15: Trạm kiểm soát dày đặc
16 Chương 16: Ngưng tụ tinh hồn
17 Chương 17: Mẹ còn sống
18 Chương 18: Bệnh tâm thần phân liệt hoang tưởng
19 Chương 19: Bạo động
20 Chương 20: Tình hình thực tế
21 Chương 21: Ra tay trước
22 Chương 22: Trạc thế giai
23 Chương 23: Sổ nợ của diệp dục
24 Chương 24: Tiền bồi thường
25 Chương 25: Thủy kính
26 Chương 26: Giết không tha
27 Chương 27: Điện thoại cục gạch
28 Chương 28: Bạch lạc lạc sao rồi?
29 Chương 29: Làm cha mẹ vui
30 Chương 30: Triệu chứng mang thai thời kỳ đầu
31 Chương 31: Nơi virus mạt thế sinh sôi mãnh liệt
32 Chương 32: Kẻ giết người
33 Chương 33: Tạ hào thế
34 Chương 34: Dấu phẩy nhỏ nghịch ngợm
35 Chương 35: Tôi giết chồng mình rồi
36 Chương 36: Chào mừng đến với tận thế
37 Chương 37: Trái đất đang khóc
38 Chương 38: Lý trí chiến thắng tình cảm
39 Chương 39: Dị năng
40 Chương 40: Hình như là tô tô
41 Chương 41: Sao anh lại ở đây?
42 Chương 42: Anh cũng có súng cơ đấy?
43 Chương 43: Nóng quá nên dậy
44 Chương 44: Nóng quá nên dậy
45 Chương 45: Cái con quỷ này
46 Chương 46: Năm giác quan
47 Chương 47: Tô tô không phải người yêu anh
48 Chương 48: Bản đồ Công thủ của biệt thự
49 Chương 49: Chúng ta là gánh nặng của con bé
50 Chương 50: Cao thủ số một mạt thế
51 Chương 51: Phi phi đến rồi
52 Chương 52: Có trước không có sau
53 Chương 53: Cô gái điên này
54 Chương 54: Cứu một mạng người hơn xây một tòa tháp bảy tầng
55 Chương 55: Có thể tha chết cho tạ thanh diễn không?
56 Chương 56: Mẹ tô rất ích kỷ
57 Chương 57: Em đừng có nằm mơ
58 Chương 58: Tâm lý của người may mắn sống sót
59 Chương 59: Bác sĩ suy nghĩ khác người
60 Chương 60: Ôi thần linh ơi!
61 Chương 61: Làm người đừng có quá đáng
62 Chương 62: Tối nay thêm món
63 Chương 63: Đống tinh hạch đáng yêu chạy đi đâu mất rồi?
64 Chương 64: Trong lòng ấm áp
65 Chương 65: Lý oánh
66 Chương 66: Xung khắc như nước với lửa
67 Chương 67: Tôi không có bạn trai
68 Chương 68: Lắm chuyện
69 Chương 69: Lòng dạ độc ác
70 Chương 70: Điều thiết thực nhất
71 Chương 71: Boss tô tô
72 Chương 72: Kết luận kỳ quái
73 Chương 73: Hồ Chứa nước
74 Chương 74: Điều khiển nước xoay tròn
75 Chương 75: Anh thiếu phụ nữ thế à?
76 Chương 76: Tẩm nguyệt
77 Chương 77: Nỗi khổ của diệp dục
78 Chương 78: Siêu âm đa chiều
79 Chương 79: Anh đang ăn gì thế?
80 Chương 80: Tinh hạch của anh rửa sạch chưa?
81 Chương 81: Cho anh xin ngụm nước
82 Chương 82: Đừng phí hoài một buổi sớm đẹp đẽ thế này
83 Chương 83: Thuận buồm xuôi gió
84 Chương 84: Mẹ bảo ăn mỳ thôi
85 Chương 85: Anh thích trẻ con không?
86 Chương 86: Phát triển song song
87 Chương 87: Trạc thế giai đeo ba lô toàn sữa bột
88 Chương 88: Anh bì
89 Chương 89: Anh là người thô lỗ
90 Chương 90: Còn làm loạn là anh giận đấy!
91 Chương 91: Cứ sống sót được là tốt rồi
92 Chương 92: Ai chịu trách nhiệm?
93 Chương 93: Người nước
94 Chương 94: Cách mang theo con cái chính xác
95 Chương 95: Bếp lò
96 Chương 96: Cá ngựa nhỏ đen trắng
97 Chương 97: Phòng siêu âm đa chiều số 1
98 Chương 98: Tô tô đã mang thai
99 Chương 99: Có gì đó không đúng
100 Chương 100: Cạnh tranh sinh tồn
101 Chương 101: Zombie cấp 1
102 Chương 102: Không đủ chất
103 Chương 103: Thu xếp cho những em bé
104 Chương 104: Thư sinh trở mặt nhanh như chảo chớp
105 Chương 105: Tô tô không nói nhầm
106 Chương 106: Vị nước bọt không thay đổi
107 Chương 107: Ông đây cũng không phải là ác bá
108 Chương 108: Là anh bảo tôi đánh đấy!
109 Chương 109: Mẹ tạ
110 Chương 110: Câu chuyện ngày đó
111 Chương 111: Nguy cơ thiếu bỉm
112 Chương 112: Cứu con mẹ anh
113 Chương 113: Chuyện gì ra chuyện đó
114 Chương 114: Hai người đàn ông đần độn
115 Chương 115: Giúp em giết diệp dục
116 Chương 116: Anh lại muốn chết à?
117 Chương 117: Xăng và bật lửa đâu thể so sánh với anh
118 Chương 118: Ba tháng đầu phải tránh chung chăn gối
119 Chương 119: Mang thai mười tháng là chuyện không dễ dàng
120 Chương 120: Tôi để hai anh lái xe
121 Chương 121: Váy ngủ bà bầu
122 Chương 122: Làn sóng cao ngất ngưởng
123 Chương 123: Họ còn có ước mơ và hy vọng
124 Chương 124: Con có thai rồi
125 Chương 125: Đứa bé không phải của một mình con
126 Chương 126: Anh đang nhường em đó
127 Chương 127: Sẽ luôn có một người nhớ đến anh
128 Chương 128: Lý tiểu vũ xảy ra chuyện
Chapter

Updated 128 Episodes

1
Chương 1: Kẻ thù cuối cùng
2
Chương 2: Quay ngược thời gian
3
Chương 3: Ca hát tiếp tục giấc mơ
4
Chương 4: Đuổi theo để bồi thường
5
Chương 5: Vòng lặp một chiều
6
Chương 6: Mạng sống thật đáng quý
7
Chương 7: Thuê phòng
8
Chương 8: Địa ngục không lối
9
Chương 9: Lý an tâm và lý tiểu vũ
10
Chương 10: Cô sốt rồi
11
Chương 11: Đồ Trẻ em
12
Chương 12: “Khoái mã” mới
13
Chương 13: Nhà của mình
14
Chương 14: Thẻ riêng
15
Chương 15: Trạm kiểm soát dày đặc
16
Chương 16: Ngưng tụ tinh hồn
17
Chương 17: Mẹ còn sống
18
Chương 18: Bệnh tâm thần phân liệt hoang tưởng
19
Chương 19: Bạo động
20
Chương 20: Tình hình thực tế
21
Chương 21: Ra tay trước
22
Chương 22: Trạc thế giai
23
Chương 23: Sổ nợ của diệp dục
24
Chương 24: Tiền bồi thường
25
Chương 25: Thủy kính
26
Chương 26: Giết không tha
27
Chương 27: Điện thoại cục gạch
28
Chương 28: Bạch lạc lạc sao rồi?
29
Chương 29: Làm cha mẹ vui
30
Chương 30: Triệu chứng mang thai thời kỳ đầu
31
Chương 31: Nơi virus mạt thế sinh sôi mãnh liệt
32
Chương 32: Kẻ giết người
33
Chương 33: Tạ hào thế
34
Chương 34: Dấu phẩy nhỏ nghịch ngợm
35
Chương 35: Tôi giết chồng mình rồi
36
Chương 36: Chào mừng đến với tận thế
37
Chương 37: Trái đất đang khóc
38
Chương 38: Lý trí chiến thắng tình cảm
39
Chương 39: Dị năng
40
Chương 40: Hình như là tô tô
41
Chương 41: Sao anh lại ở đây?
42
Chương 42: Anh cũng có súng cơ đấy?
43
Chương 43: Nóng quá nên dậy
44
Chương 44: Nóng quá nên dậy
45
Chương 45: Cái con quỷ này
46
Chương 46: Năm giác quan
47
Chương 47: Tô tô không phải người yêu anh
48
Chương 48: Bản đồ Công thủ của biệt thự
49
Chương 49: Chúng ta là gánh nặng của con bé
50
Chương 50: Cao thủ số một mạt thế
51
Chương 51: Phi phi đến rồi
52
Chương 52: Có trước không có sau
53
Chương 53: Cô gái điên này
54
Chương 54: Cứu một mạng người hơn xây một tòa tháp bảy tầng
55
Chương 55: Có thể tha chết cho tạ thanh diễn không?
56
Chương 56: Mẹ tô rất ích kỷ
57
Chương 57: Em đừng có nằm mơ
58
Chương 58: Tâm lý của người may mắn sống sót
59
Chương 59: Bác sĩ suy nghĩ khác người
60
Chương 60: Ôi thần linh ơi!
61
Chương 61: Làm người đừng có quá đáng
62
Chương 62: Tối nay thêm món
63
Chương 63: Đống tinh hạch đáng yêu chạy đi đâu mất rồi?
64
Chương 64: Trong lòng ấm áp
65
Chương 65: Lý oánh
66
Chương 66: Xung khắc như nước với lửa
67
Chương 67: Tôi không có bạn trai
68
Chương 68: Lắm chuyện
69
Chương 69: Lòng dạ độc ác
70
Chương 70: Điều thiết thực nhất
71
Chương 71: Boss tô tô
72
Chương 72: Kết luận kỳ quái
73
Chương 73: Hồ Chứa nước
74
Chương 74: Điều khiển nước xoay tròn
75
Chương 75: Anh thiếu phụ nữ thế à?
76
Chương 76: Tẩm nguyệt
77
Chương 77: Nỗi khổ của diệp dục
78
Chương 78: Siêu âm đa chiều
79
Chương 79: Anh đang ăn gì thế?
80
Chương 80: Tinh hạch của anh rửa sạch chưa?
81
Chương 81: Cho anh xin ngụm nước
82
Chương 82: Đừng phí hoài một buổi sớm đẹp đẽ thế này
83
Chương 83: Thuận buồm xuôi gió
84
Chương 84: Mẹ bảo ăn mỳ thôi
85
Chương 85: Anh thích trẻ con không?
86
Chương 86: Phát triển song song
87
Chương 87: Trạc thế giai đeo ba lô toàn sữa bột
88
Chương 88: Anh bì
89
Chương 89: Anh là người thô lỗ
90
Chương 90: Còn làm loạn là anh giận đấy!
91
Chương 91: Cứ sống sót được là tốt rồi
92
Chương 92: Ai chịu trách nhiệm?
93
Chương 93: Người nước
94
Chương 94: Cách mang theo con cái chính xác
95
Chương 95: Bếp lò
96
Chương 96: Cá ngựa nhỏ đen trắng
97
Chương 97: Phòng siêu âm đa chiều số 1
98
Chương 98: Tô tô đã mang thai
99
Chương 99: Có gì đó không đúng
100
Chương 100: Cạnh tranh sinh tồn
101
Chương 101: Zombie cấp 1
102
Chương 102: Không đủ chất
103
Chương 103: Thu xếp cho những em bé
104
Chương 104: Thư sinh trở mặt nhanh như chảo chớp
105
Chương 105: Tô tô không nói nhầm
106
Chương 106: Vị nước bọt không thay đổi
107
Chương 107: Ông đây cũng không phải là ác bá
108
Chương 108: Là anh bảo tôi đánh đấy!
109
Chương 109: Mẹ tạ
110
Chương 110: Câu chuyện ngày đó
111
Chương 111: Nguy cơ thiếu bỉm
112
Chương 112: Cứu con mẹ anh
113
Chương 113: Chuyện gì ra chuyện đó
114
Chương 114: Hai người đàn ông đần độn
115
Chương 115: Giúp em giết diệp dục
116
Chương 116: Anh lại muốn chết à?
117
Chương 117: Xăng và bật lửa đâu thể so sánh với anh
118
Chương 118: Ba tháng đầu phải tránh chung chăn gối
119
Chương 119: Mang thai mười tháng là chuyện không dễ dàng
120
Chương 120: Tôi để hai anh lái xe
121
Chương 121: Váy ngủ bà bầu
122
Chương 122: Làn sóng cao ngất ngưởng
123
Chương 123: Họ còn có ước mơ và hy vọng
124
Chương 124: Con có thai rồi
125
Chương 125: Đứa bé không phải của một mình con
126
Chương 126: Anh đang nhường em đó
127
Chương 127: Sẽ luôn có một người nhớ đến anh
128
Chương 128: Lý tiểu vũ xảy ra chuyện