Chương 25: Trở nên nổi tiếng ngoài ý muốn

Edit: Cải Trắng

Beta: Cải Trắng

(*) Mình sẽ để là cải trắng cho thống nhất thay vì để là @EllieKashina nha =))

Chương 25: Trở nên nổi tiếng ngoài ý muốn

Mạc Thiến biết chỗ ở của biên kịch Ngô.

Biên kịch Ngô năm nay đã hơn 50 tuổi, trước kia ông hay viết kịch bản võ hiệp, rất nhiều kịch bản của ông được làm đi làm lại, chiếu đi chiếu lại, nó đã thành kinh điển. Vậy mà phim chiếu rạp ông có một bộ, thế nhưng không thể đắt khách, có lẽ vì đó là phim văn nghệ, cho dù người đóng có là diễn viên từng đạt giải ảnh đế.

Ông dần dần lùi về sau, kịch bản cũng vì thế mà thiếu đi rất nhiều, có lẽ là vì ông viết kịch bản nhiều rồi nên giờ sợ mệt mỏi, vả lại ông cũng đã kiếm đủ tiền rồi, giờ ông chỉ còn thỉnh thoảng mở một buổi tọa đàm thôi, cũng là vì để cho các biên kịch thế hệ sau có thể phất lên.

Mạc Thiến mang theo kịch bản của mình đã được in ra, cô trèo tường để đi vào tiểu khu nơi ông ở, cô còn đang sợ bị bảo vệ của tiểu khu bắt được.

Biên kịch Ngô và cô là ở cùng một thành phố, nhưng mà vì nơi ở của biên kịch Ngô là tiểu khu cao cấp, đi ra đi vào là phải quẹt thẻ.

Nhà của ông là ở tầng một, chỗ đó có một vườn hoa nhỏ, đó là khi mua ngôi nhà này ông còn được thêm cả một vườn hoa đó nữa, tất cả hoa trong vườn đều là do ông trồng, nhìn vào có cảm giác tràn đầy hơi thở nghệ thuật, lối vào vườn hoa được lát bằng đá, ở đó còn có một bàn bằng gỗ nhỏ.

Ở một góc vườn còn có một hồ nước nhỏ, ở hồ còn có nuôi cá. Bên cạnh bờ ao còn có một bộ bàn ghế bằng gỗ, dùng làm nên uống trà.

Ở nơi thành thị như thế này, lại có một khu vườn riêng biệt.

Mạc Thiến rất thích có sân nhỏ ở nhà, rất độc đáo.

Cô ngó xung quanh, ở trong sân không có người, cô chỉ có thể đi tới cửa ấn chuông, một lát sau liền có một giọng nữ dịu dàng vang lên: " Xin chào, xin hỏi ai đấy? "

" Chào bác, cháu tới tìm biên kịch Ngô. " Cô nhanh chóng trả lời.

" Xin hỏi cháu tới đây có việc gì? " Người hỏi này chắc hẳn là quản gia trong nhà biên kịch Ngô, vì để bảo đảm an toàn cho ông nên mới hỏi rõ ràng như vậy, bằng không nếu cứ thế đi vào sợ sẽ là những người tiếp thị, sẽ khiến ông mất hứng.

" Cháu tới đưa cho biên kịch Ngô một kịch bản, biên kịch Tiêu bảo cháu tìm tới đây. "

Vì để có thể vào trong, Mạc Thiến bắt đầu bịa chuyện, vả lại trong cuộc đối thoại này cô đã tỏ ra hết sức tự nhiên, như là cô chỉ là một người thân của biên kịch Tiêu, đi tới đây là vì được nhờ vả.

Đúng lúc này, cô nghe thấy người ở phía bên kia cánh cửa hồi đáp: " À ra là giúp biên kịch Tiêu mang kịch bản tới đây, được rồi. " Ngay sau đó, liền nói vào bộ đàm: Được rồi, vào đi, tôi đã mở cửa rồi. "

Sau khi cổng được mở ra, cô nhanh chóng tiến vào, rồi cửa nhà cũng được mở ra, một người phụ nữ trung niên đi ra để xem, cô lập tức đi tới, chào hỏi lễ phép.

Người quản gia này rất hiền lành, cười híp mắt nói chuyện với cô đôi ba câu, còn hỏi cô có muốn ăn một chút trái cây không.

Cô liền từ chối, cô bước vào bên trong liền thấy biên kịch Ngô đang ngồi tán gẫu cùng với một vài người khác, cô không lên tiếng vội, chỉ im lặng đứng một bên chờ.

Cùng biên kịch Ngô trò chuyện là một người con trai, cô nhanh chóng nhận ra người này, chẳng qua lúc này Phùng Khải Tường không quen biết cô.

Phùng Khải Tường chính là một trong những học trò của biên kịch Ngô vô cùng vừa ý, lúc này vừa mới bước qua tuổi 20, là một sinh viên, là người có tài hoa xuất chúng, chỉ qua một kịch bản đã lập tức nổi tiếng.

Hắn am hiểu thể loại chiến đấu, huyền nghi, trinh thám, các loại kịch bản có tâm lý mạnh, đã viết được kha khá kịch bản cho các phim điện ảnh, vả lại phản hồi thành tích kịch bản rất tốt, Mạc Thiến đã từng hợp tác quay phim hai lần kịch bản của hắn, trong đó có một vai nữ chính được đề cử giải diễn viên nữ xuất sắc.

Bây giờ Phùng Khải Tường vẫn chưa hoàn toàn trưởng thành, vẫn mang dáng dấp của một cậu thiếu niên, đầu tóc được cắt ngắn ngủi, đeo một cặp kính mắt, là dáng vẻ của thiếu niên thư sinh nho nhã, trên mặt vẫn còn một số vết tàn nhang, hắn chỉ đơn giản mặc một cái áo thể thao với quần bò, nhìn qua không khác một người làm công cho lắm, nhưng mà hắn lại có khuôn mặt dễ nhìn, thanh tú.

Ai có thể ngờ rằng, tương lai sau này hắn lại là người ăn mặc chải chuốt, nhờ kiên trì tập thể hình mà có một thân hình đẹp.

Còn có.... Hắn là người đã dũng cảm come out.

" Cô gái nhỏ, là Tiểu Tiêu bảo cháu tới đưa kịch bản hả? " Biên kịch Ngô nói một câu, còn gọi cô đi qua đó ngồi: " Tới đây ngồi, đứng đó làm gì. "

Mạc Thiến ôm lấy túi đựng kịch bản của mình, đi tới bên cạnh biên kịch Ngô, cô ngồi trên ghế sofa, cẩn thận mở miệng nói: " Ông Ngô, kỳ thật cháu tới đưa kịch bản cho ông không phải là biên kịch Tiêu bảo đâu. "

" Hả? " Biên kịch Ngô không phản ứng gì khác, chỉ là có hơi ngẩn người.

Cô liếc mắt nhìn Phùng Khải Tường một cái, thấy Phùng Khải Tường đang giúp quản gia bê đồ rồi kiếm cớ rời khỏi đó, lúc này cô mới lên tiếng: " Là như này, lần trước biên kịch Tiêu có nói với cháu, ngỏ ý muốn cháu làm một biên kịch ẩn danh, cháu có suy nghĩ qua về lời đề nghị này, xong vẫn từ chối. Cháu muốn kịch bản cháu viết ra phải đề tên cháu, dù tiền không được bao nhiêu, nhưng tác phẩm thuộc về mình, xem như cũng vui vẻ. Cháu sau lúc đó trở về, có viết thêm nội dung hai kịch bản nữa, ông xem qua được không ạ, ông không phải lo lắng đâu, tuyệt đối sẽ không có sai sót trong này. "

" Biên kịch ẩn danh? " Biên kịch Ngô nghe qua, không nhịn được kinh ngạc, ông căn bản không biết là có chuyện như vậy.

" Vâng, lần đầu tiên cháu gửi kịch bản tới cho ông là qua email. "

Biên kịch Ngô đưa tay ra, Mạc Thiến ngay lập tức đưa túi kịch bản sang cho ông.

Ông mở túi ra, đồng thời lấy kính từ trên bàn trà đeo lên, lấy kịch bản lật ra xem vài tờ, sau đó nói: " Kịch bản này tôi còn chưa xem qua, cháu nói là biên kịch ẩn danh, đã có chuyện gì xảy ra vậy? "

Mạc Thiến lập tức nói ra chuyện biên kịch Tiêu gọi điện cho cô, sau đó là hẹn gặp mặt, sau khi gặp xong thì biên kịch Tiêu đã nói như vậy, biên kịch Ngô nghe xong những lời này liền giận tím mặt: " Vậy mà dám thông qua thư của tôi mà làm chuyện xằng bậy, nha đầu này càng ngày càng không biết phận rồi. "

Qua việc nhìn thấy ông nổi giận như này, liền có thể nhìn ra là ông không hề biết chuyện này, sợ là nếu Mạc Thiến không tới đây thì ông sẽ mãi mãi không biết chuyện này luôn.

Biên kịch Tiêu có lẽ không ngờ tới, một cô nhóc như Mạc Thiến lại có thể tìm tới địa chỉ nhà của biên kịch Ngô.

" Khải, con mau tới đây. " Biên kịch Ngô gọi một tiếng, Phùng Khải Tường lập tức đi qua.

Biên kịch Ngô đi tới trước kệ sách, lấy ra một cái notebook, tìm trong đó rồi đưa một tờ giấy cho Phùng Khải Tường, nói: " Thầy không biết dùng email, con giúp thầy xem trong hòm thư có thư của cô nhóc này không. "

Phùng Khải Tường không biết chuyện gì xảy ra, chỉ ngoan ngoãn làm theo lời ông, hắn đi tới phòng máy tính, mở máy tính ra xem, mở trình duyệt mạng rồi mở hòm thư của biên kịch Ngô lên.

Biên kịch Ngô và Mạc Thiến liền đi theo sau, liền thấy bên trong có không ít thư, có một số là thư rác thì bỏ qua, cũng có cả một số kịch bản được gửi tới nhưng mà không đáp ứng được nhu cầu nên cũng bỏ qua.

Mạc Thiến xích lại gần tìm mấy lần nhưng không thấy thư của mình đâu cả.

Phùng Khải Tường cũng nhìn một lát, sau đó liền tìm tới thùng thư rác, quả nhiên bên trong có thư của Mạc Thiến gửi tới, rồi còn có thư rác và thêm hai kịch bản nữa.

" Đây là đã xảy ra chuyện gì? " Biên kịch Ngô không hiểu lắm về máy tính, chỉ có thể hỏi Phùng Khải Tường.

Phùng Khải Tường đẩy kính một cái, rồi giải thích với biên kịch Ngô: " Thầy Ngô, sự việc là như này, thư bị bỏ đi, bình thường bỏ vào trong thùng rác thư này thì để qua một thời gian sẽ xóa thư đi. Loại bỏ bức thư này đi, coi như nó chưa tồn tại. "

Biên kịch Ngô cũng là người thông minh, giải thích một lần liền hiểu.

Ông lập tức bảo Phùng Khải Tường liên hệ cho người còn lại kia, hỏi xem tình hình thế nào, Phùng Khải Tường liên hệ người đó sau tán gẫu một lát, rồi báo lại cho ông: " Vị biên kịch cũng nói đã thông qua liên lạc với biên kịch Ngô, chẳng qua người này không cự tuyệt, đã ký hợp đồng, giá kịch bản rất cao, một tập ba vạn hai, bây giờ kịch bản đã được đưa tới cho biên kịch Tiêu, chỉ chờ phê duyệt. "

Cùng một sự việc, nhưng khác người, khác cách suy nghĩ, thấy giá tiền hợp lý liền đưa tay ký luôn hợp đồng.

Biên kịch Ngô thực sự tức giận rồi, ông ngay lập tức lấy điện thoại ra gọi điện cho biên kịch Tiêu, ông rời khỏi thư phòng, để lại hai người là cô và Phùng Tiểu Tường ở đó.

Phùng Khải Tường vẫn luôn luôn nhìn cô, làm cho cô cảm thấy không được tự nhiên, chắc là đang nghĩ thầy của mình rốt cuộc coi trọng cô ở chỗ nào.

Đúng lúc này, hắn đột nhiên mở miệng: " Tôi nhìn thấy cô khá quen, hình như tôi nhìn thấy ảnh cô trên mạng rồi, được người khác gọi là mối tình đầu quốc dân thì phải? "

" Cái gì? " Mạc Thiến nghe mà sững sờ.

Phùng Khải Tường vỗ tay cái bốp một cái, sau đó nói: " Cô chờ một chút. "

Nói, hắn liền mở ra một diễn dàn, rồi mở ra một bài viết.

Diễn đàn này, trước đây cực kỳ sôi nổi, bên trong cũng vô cùng hỗn loạn, ở đây có thể để lại bình luận nặc danh, càng khiến cho diễn đàn trở thành một đống tạp nham, còn có không ít bài báo giật tít, làm cho nhà nhà đều biết.

XX bài, XX sự kiện, đều từ đây mà ra.

Mạc Thiến tiến tới gần để xem, nhìn thấy ảnh trên màn hình, chốc lát liền trở nên đần độn.

Đây là...Đây là ảnh chụp cô và Cố Thù đứng ở chỗ cửa hàng bách hóa, Cố Thù đang giúp cô sơn móng tay.

Ảnh chụp ở bên trong chụp ra, cô và Cố Thù lúc đó đều quay mặt đi, chẳng qua là khuôn mặt cô lại đối diện ống kính, cho nên chụp được nửa khuôn mặt, cho nên đại khái cũng nhìn rõ diện mạo, còn Cố Thù thì chỉ được sống mũi cao thẳng mà thôi.

Chì là một tấm ảnh chụp trộm, mà Cố Thù còn xoay mặt đi hướng khác, nhưng người chụp cũng có thể thấy được anh là con lai, mà lại còn vô cùng đẹp trai.

Cô xem được hai ba trang mới có thể hiểu được đại khái tình huống, mà vẫn còn hơn ba mươi trang nữa nhưng mà cô cũng không có tâm tình mà xem.

Sự tình nói chung là như này, có một người là cố vấn làm đẹp, chụp được ảnh hai người họ rồi phát tán lên blog, cũng gián tiếp giới thiệu địa chỉ cô mua sản phẩm.

Ai mà biết được, ảnh được chụp lên này chủ blog lại nói như là đang phẫn nộ, trào phúng nói rõ ràng là học sinh còn yêu sớm, nói ra bằng những lời hoa mỹ thì là tốn thời gian tươi đẹp này vào việc yêu đương không học tập cho nghiêm chỉnh đúng là đại nghịch bất đạo, còn trước mặt mọi người làm như vậy nữa, đúng là không biết liêm sỉ.

Còn nói, nam sinh này khẳng định chẳng tốt đẹp gì, đi học không đi còn đua đòi nhuộm tóc màu vàng kim, mang kính áp tròng, có khi người ta nhìn còn tưởng là minh tinh nổi tiếng chứ không phải học sinh.

Kết quả, những top bình luận, toàn là:

" Thật không phải nói quá, nhưng bạn nữ này thật xinh đẹp, nhìn rất thanh thuần, còn ánh mắt bạn nam kia thật dịu dàng, giống như một dòng nước ấm vậy. Này chỉ có tình yêu tuổi học trò mới có, sẽ không phải giả đâu. "

" Chủ blog có khi bị mù rồi, bạn nam kia rõ ràng là con lai. "

" Giống lầu trên +1 "

" Tuy biết là yêu đương sớm sẽ không tốt nhưng mà tôi nhìn không thể rời mắt a, trời ơi, bạn nữ này thật đáng yêu, bạn nam cũng đẹp trai. Thật muốn hét. A a a a! "

" Còn nhỏ như vậy đã làm cái chuyện buồn nôn gì đây, đồi phong bại tục. "

" Còn nhỏ mà không biết liêm sỉ. "

" Học tập thật tốt, thi lên đại học, trong mắt mọi người thì đây mới là thanh xuân, nhưng mà không phải có tình yêu học trò mới đẹp sao, mẹ nó, thanh xuân của ông đây thì như chó. "

Chapter
1 Chương 1: Trở lại năm 15 tuổi
2 Chương 2: Càn quét tiệm bán lẻ
3 Chương 3: Gặp lại bạn trai cũ
4 Chương 4: Chết cũng ngạo kiều
5 Chương 5: Thêm một người trọng sinh
6 Chương 6: Chào buổi sáng ấm áp
7 Chương 7: Đoạn tuyệt
8 Chương 8: Đơn độc ước hội
9 Chương 9: Ái muội trêu chọc
10 Chương 10: Thử viết kịch bản
11 Chương 11: Khai giảng khóa huấn luyện quân sự
12 Chương 12: Gặp lại người bạn thân
13 Chương 13: Quà tặng của Cố Thù
14 Chương 14: Yêu thương to lớn
15 Chương 15: Thông báo tin ngắn
16 Chương 16: Mối tình đầu ngọt ngào
17 Chương 17: Cảm xúc nhỏ của anh
18 Chương 18: Đặc biệt tới thăm
19 Chương 19: Tin tức kịch bản
20 Chương 20: Mạc Thiến tức giận
21 Chương 21: Mạc Thiến khủng bố
22 Chương 22: Dạy bảo cậu một chút
23 Chương 23: Mỗi lần đều ngọt ngào
24 Chương 24: Khó khăn nhỏ
25 Chương 25: Trở nên nổi tiếng ngoài ý muốn
26 Chương 26: Mối tình đầu quốc dân
27 Chương 27: Cố Thù đẹp trai nhất!
28 Chương 28: Đánh là thương mắng là yêu
29 Chương 29: Đùng đùng là cái gì?
30 Chương 30: A Đạt Lý Tiểu Long
31 Chương 31: Nữ thần tao nhã
32 Chương 32: Cô nam quả nữ (1)
33 Chương 33: Cô nam quả nữ (2)
34 Chương 34: Mạc Thiến biểu diễn
35 Chương 35: Xinh đẹp cũng là sai
36 Chương 36: Nên kiếm tiền nha
37 Chương 37: Bí mật Tô Lương Ngữ
38 Chương 38: Tham muốn chiếm hữu của Cố Thù
39 Chương 39: Được xuất bản tiểu thuyết
40 Chương 40: Liếm son môi
41 Chương 41: Thích thì theo đuổi thôi
42 Chương 42: Cưỡng hôn
43 Chương 43: Chụp ảnh sticker
44 Chương 44: Bắt đầu mua nhà
45 Chương 45: Ở sát vách nhà cô
46 Chương 46: Cậu là người của tôi !
47 Chương 47: Nụ hôn đầu tiên
48 Chương 48: Sự kiện lớn nổ ra trên mạng
49 Chương 49: Lễ giáng sinh vui vẻ
50 Chương 50: Đừng khóc, Tô Lương Ngữ
51 Chương 51: Cách thể hiện tình yêu của anh
52 Chương 52: Tiểu biệt thắng tân hôn
53 Chương 53: Tẩy não việc làm sai
54 Chương 54: Bị vây ép xung quanh
55 Chương 55: Đi hẹn hò
56 Chương 56: Ảnh hậu làm thế thân
57 Chương 57: Nguyên nhân trọng sinh
58 Chương 58: Chỉ muốn ôm cậu ngủ
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93: (kết)
Chapter

Updated 93 Episodes

1
Chương 1: Trở lại năm 15 tuổi
2
Chương 2: Càn quét tiệm bán lẻ
3
Chương 3: Gặp lại bạn trai cũ
4
Chương 4: Chết cũng ngạo kiều
5
Chương 5: Thêm một người trọng sinh
6
Chương 6: Chào buổi sáng ấm áp
7
Chương 7: Đoạn tuyệt
8
Chương 8: Đơn độc ước hội
9
Chương 9: Ái muội trêu chọc
10
Chương 10: Thử viết kịch bản
11
Chương 11: Khai giảng khóa huấn luyện quân sự
12
Chương 12: Gặp lại người bạn thân
13
Chương 13: Quà tặng của Cố Thù
14
Chương 14: Yêu thương to lớn
15
Chương 15: Thông báo tin ngắn
16
Chương 16: Mối tình đầu ngọt ngào
17
Chương 17: Cảm xúc nhỏ của anh
18
Chương 18: Đặc biệt tới thăm
19
Chương 19: Tin tức kịch bản
20
Chương 20: Mạc Thiến tức giận
21
Chương 21: Mạc Thiến khủng bố
22
Chương 22: Dạy bảo cậu một chút
23
Chương 23: Mỗi lần đều ngọt ngào
24
Chương 24: Khó khăn nhỏ
25
Chương 25: Trở nên nổi tiếng ngoài ý muốn
26
Chương 26: Mối tình đầu quốc dân
27
Chương 27: Cố Thù đẹp trai nhất!
28
Chương 28: Đánh là thương mắng là yêu
29
Chương 29: Đùng đùng là cái gì?
30
Chương 30: A Đạt Lý Tiểu Long
31
Chương 31: Nữ thần tao nhã
32
Chương 32: Cô nam quả nữ (1)
33
Chương 33: Cô nam quả nữ (2)
34
Chương 34: Mạc Thiến biểu diễn
35
Chương 35: Xinh đẹp cũng là sai
36
Chương 36: Nên kiếm tiền nha
37
Chương 37: Bí mật Tô Lương Ngữ
38
Chương 38: Tham muốn chiếm hữu của Cố Thù
39
Chương 39: Được xuất bản tiểu thuyết
40
Chương 40: Liếm son môi
41
Chương 41: Thích thì theo đuổi thôi
42
Chương 42: Cưỡng hôn
43
Chương 43: Chụp ảnh sticker
44
Chương 44: Bắt đầu mua nhà
45
Chương 45: Ở sát vách nhà cô
46
Chương 46: Cậu là người của tôi !
47
Chương 47: Nụ hôn đầu tiên
48
Chương 48: Sự kiện lớn nổ ra trên mạng
49
Chương 49: Lễ giáng sinh vui vẻ
50
Chương 50: Đừng khóc, Tô Lương Ngữ
51
Chương 51: Cách thể hiện tình yêu của anh
52
Chương 52: Tiểu biệt thắng tân hôn
53
Chương 53: Tẩy não việc làm sai
54
Chương 54: Bị vây ép xung quanh
55
Chương 55: Đi hẹn hò
56
Chương 56: Ảnh hậu làm thế thân
57
Chương 57: Nguyên nhân trọng sinh
58
Chương 58: Chỉ muốn ôm cậu ngủ
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93: (kết)