Chương 49: Trao đổi sính lễ

Đại thần mở miệng, Cố Nhược An xem lại, mình vẫn đang ở trong bản đồ cao cấp mà bốn người chụp ảnh lần trước, hôm đó chụp hình xong liền logout tại đây. Cho nên Cố Nhược An vội báo cáo với đại thần.

[Bang phái] Đạm Nhược An Niên: Ở cạnh vách đá trong bản đồ Hoa Đình.

[Bang phái] Túy Khán Hồng Trần: Sao lại chạy tới tận đó? Một mình em sao?

Cố Nhược An nhìn ba người bên cạnh vô cùng phấn khởi bàn bạc xem có nên đi đánh quái ở bản đồ cao cấp không.

[Bang phái] Đạm Nhược An Niên: Không phải, em đang ở cạnh mấy người Yên Huân Trang.

[Bang phái] Túy Khán Hồng Trần: Vậy em đến chỗ của anh, anh đưa quạt cho em.

[Bang phái] Đạm Nhược An Niên: À, vâng, để em nói với bọn họ một tiếng.

Do mấy người không tổ đội nên Cố Nhược An nói trong kênh Phụ cận.

[Phụ cận] Đạm Nhược An Niên: Đại thần gọi tớ đi, nói muốn cho tớ vũ khí.

[Phụ cận] thiển mạt Yên Huân Trang: Hô hô~ Cuối cùng đại thần cũng thông suốt rồi, nhất định là muốn đi hẹn hò với cậu, hai người trước hoa dưới trăng, anh anh em em.

[Phụ cận] Đạm Nhược An Niên: Đừng có nói nhảm!

[Phụ cận] Smile Tiểu Hỏa Tuyết: Sao lại xấu hổ rồi, cái cớ của đại thần thật vớ vẩn, còn nói cái gì mà tặng vu khí, nói thẳng là đi hẹn hò không phải là tốt hơn sao! Để tớ thử nghĩ lại xem những chỗ nào trong trò chơi có phong cảnh đẹp, thích hợp để hẹn hò.

[Phụ cận] Đạm Nhược An Niên: Đã nói không phải đi hẹn hò rồi!

[Phụ cận] Mạt Tiểu Mạch: Cẩn thận một chút nhé!

[Phụ cận] Đạm Nhược An Niên: o(╯□╰)o~

Chỉ là đi lấy vũ khí thôi mà, phải cẩn thận cái gì? Tử Mạt, những lời này của cậu là có ý gì? Cố Nhược An gào thét trong lòng, đại thần cũng không phải là sài lang hổ báo.

[Phụ cận] Đạm Nhược An Niên: Tớ đi đây!

[Phụ cận] thiển mạt Yên Huân Trang: Đi đi, đi đi, bọn tớ đi nghiên cứu địa hình trước đây, tìm được chỗ thích hợp để đánh quái rồi sẽ nói cho cậu biết.

[Phụ cận] Smile Tiểu Hỏa Tuyết: An An, hẹn hò vui vẻ nhé! Đừng phụ tấm lòng của đại thần, không cần phải quan tâm tới bọn mình! Bọn mình sẽ không trách cậu đâu.

[Phụ cận] Mạt Tiểu Mạch: Cẩn thận một chút nhé!

Cố Nhược An chán nản, khinh bỉ đám con gái này, ánh mắt liếc qua ném cho mỗi người hai con dao. Đại thần cũng không nói cho cô biết vị trí của anh, cho nên Cố Nhược An đành phải dùng kĩ năng Sinh Tử Tương Tùy trong phần kĩ năng vợ chồng, trong nháy mắt truyền tống tới trước mặt đại thần.

Đại thần đứng ở đỉnh núi cao nhất dãy Nhạc Sơn, nơi này không có quái, bình thường có rất ít người chơi tới đây (chủ yếu là do không dễ leo lên), nhưng cảnh sắc rất đẹp, có cảm giác nhìn xuống vạn vật. Kiếm sĩ trước mặt vạt áo bồng bềnh lay động, hơi với biển mây cuồn cuồn phương xa, Cố Nhược An đột nhiên cảm thấy tâm tình thoải mái hơn.

Đã lâu không gặp đại thần rồi, Cố Nhược An thầm nghĩ, chắc là khoảng một tuần nhỉ? Ai có thể nói cho cô biết, sao giờ đại thần lại đẹp trai đến thế không? Toàn thân mặc trang phục mãn cấp, bên hông đeo kiếm Thiên Cương Thấm Huyết, trên đầu hiện danh hiệu duy nhất trong trò chơi lúc này: Ma Hoàng!

Đây không phải là điều quan trọng nhất, quan trọng nhất là sau lưng của đại thần lại mọc ra một đôi cánh, cánh trắng noãn, lộng lẫy, phối hợp với trường bào trắng in chìm hình tường vân, tóc màu lam nhạt dùng sợi dây lụa màu trắng buộc lên, cổ áo và ống tay áo đều dùng tơ màu lam móc lên, toàn thân tỏa ra màu tím ngọc lấp lánh, quả thực là đẹp trai tới ngây người!

Hình bóng trước mặt và hình dáng đại thần mãn cấp trong tưởng tượng từ từ hợp lại, Cố Nhược An thấy vậy liền chảy nước miếng ròng ròng, đại thần như vậy, dù xuất hiện ở đâu đi chăng nữa thì chắc chắn sẽ trở thành người bị đám sắc lang tranh đoạt, nhân vật như thế, lại là phu quân của mình! Cố Nhược An nhìn danh hiệu “Ma Hoàng” của đại thần, Cố Nhược An có danh hiệu “Y Cuồng”, nhưng đại đa số danh hiệu đều có thể tự lựa chọn hiện ra hoặc không hiện bất cứ danh hiệu gì.

Ví dụ như Cố Nhược An không chọn hiện bất cứ danh hiệu nào, nhưng từ ngày kết hôn, đại thần luôn treo danh hiệu “Phu quân của Đạm Nhược An Niên” trên đầu.

Có lẽ, hay là, có thể, chắc là, đại thần thích danh hiệu này? Cố Nhược An không chỉ một lần nghĩ về điều này trong lòng.

[Hảo hữu] Túy Khán Hồng Trần: Sao thế? Sao không nói chuyện?

[Hảo hữu] Đạm Nhược An Niên: À, không có gì, vừa đi rót cốc nước. Cố Nhược An vừa uống sữa Vượng Tử* vừa đỏ mặt gõ mấy chữ này, dù không chỉ một lần bị Lan Na khinh bỉ vì đã lớn rồi còn uống sữa trẻ em nhưng Cố Nhược An lại uống không biết chán. Chẳng lẽ lại nói rằng mình ngắm đại thần tới ngây người sao? Tất nhiên không thể, hơn nữa đại thần cũng không biết mình nói dối.

*Sữa Vượng Tử: một loại sữa của Trung Quốc:

6135150_171448329367_2

[Hảo hữu] Túy Khán Hồng Trần: Ừ, uống nhiều nước rất tốt! Nữ sinh nên uống nhiều nước!

“Phụt” Cố Nhược An phun một ngụm sữa trên màn hình, trắng trắng nhợt nhạt như tâm trạng hiện tại của Cố Nhược An, tưởng tượng tốt đẹp cũng bị phá vỡ trong nháy mắt.

Hành động này rước lấy ánh mắt căm tức + khinh bỉ của ba người còn lại trong phòng, vội vã lau sạch màn hình, Cố Nhược An giật mình hoảng hốt như thấy người sao Hỏa, đại thần sao thế này? Sao hôm nay lại kì quặc như thế? Không đúng, hôm trước cũng rất kì quái, còn nói muốn làm trang bị với mình, chẳng lẽ gần đây thời tiết quá nóng, núi băng cũng bắt đầu tan chảy sao?

[Hảo hữu] Đạm Nhược An Niên: Ha ha……

Bây giờ trừ cười lúng túng ra còn có thể làm gì nữa?

[Hảo hữu] Túy Khán Hồng Trần: Anh đưa quạt cho em nhé!

Đại thần chuyển sang chủ đề khác, nhấn vào giao dịch. Cố Nhược An cảm ơn trời đất, vội vàng lấy chiếc nhẫn mình làm được từ hôm làm trang bị ra, cho vào khung giao dịch, sau đó nhấn xác nhận, hôm trước đại thần nói sẽ cho mình quạt, mình không phải người thích giả vờ giả vịt, đã đồng ý là sẽ nhận.

Nhưng chiếm tiện nghi của người khác không phải là thói quen tốt, Cố Nhược An luôn vâng lời mẹ Cố, người khác cho con bữa trưa miễn phí thì chắc chắn sẽ lấy đi một cái gì đó từ trên người của con.

[Hảo hữu] Túy Khán Hồng Trần:?

[Hảo hữu] Đạm Nhược An Niên: Ha ha, trả lễ ấy mà! Anh cho em vũ khí, em cho anh trang sức.

[Hảo hữu] Túy Khán Hồng Trần: Ừ, chiếc nhẫn này không tệ, tốt hơn cái của anh!

Tất nhiên rồi, Cố Nhược An đắc ý nghĩ, sản phẩm vinh dự của người chơi mãn cấp kĩ năng sinh hoạt Cố Nhược An, chính là biển chữ vàng trong thị trường, huống chi còn dùng tài liệu tốt nhất, tất nhiên mạnh hơn mấy thứ hàng vỉa hè kia nhiều! Những lời này của đại thần khiến Cố Nhược An cảm thấy hưởng thụ, nhưng câu tiếp theo của đại thần lại khiến Cố Nhược An cả kinh trợn mắt há mồm.

[Hảo hữu] Túy Khán Hồng Trần: An An, em tặng anh nhẫn, là muốn nhốt anh lại sao?

Cố nén sữa tươi sắp phun ra khỏi miệng, Cố Nhược An vội vàng gõ chữ.

[Hảo hữu] Đạm Nhược An Niên: Không phải không phải, chỉ là em có vừa đủ nguyên liệu làm nhẫn mà thôi.

[Hảo hữu] Túy Khán Hồng Trần: Ừm, anh cũng đoán thế, chúng ta vốn đã kết hôn rồi, em không cần quản anh chặt đến vậy, anh sẽ không ly hôn với em.

Đại thần, em thật sự không có ý đó, cũng chưa từng nghĩ xem anh có muốn ly hôn với em hay không, vốn chính là em trèo cao mà, Cố Nhược An đau khổ không nói nên lời.

[Hảo hữu] Túy Khán Hồng Trần: Nhưng anh tặng em vũ khí, em đưa anh chiếc nhẫn, anh cảm thấy chúng ta rất giống….

Đại thần cố ý dừng lại một lát, khiến cho Cố Nhược An có dự cảm xấu, đại thần lại muốn nói ra lời lẽ kinh hãi gì đây? Cô định nuốt sữa tươi trong miệng xuống, hôm nay bị đại thần kì quái hăm dọa tới sợ hãi rồi.

[Hảo hữu] Túy Khán Hồng Trần: Trao đổi sính lễ!

“Phụt”, sữa tươi còn chưa nuốt hết trong miệng thành công hi sinh oanh liệt trên màn hình mới được lau sạch của Cố Nhược An!

Chapter
1 Chương 1: Tiểu y sư ngu ngốc
2 Chương 2: Gặp đại thần
3 Chương 3: Người chơi mãn cấp kĩ năng sinh hoạt
4 Chương 4: Đều do song tu gây họa
5 Chương 5: Lần thứ ba chuyển chức
6 Chương 6: Lần đầu tiên của đại thần
7 Chương 7: Cuộc mắng chửi một người biến thành trận khẩu chiến
8 Chương 8: Nữ điểu ti* phản đòn
9 Chương 9: Chào đại tẩu
10 Chương 10: Tìm người luân bạch ngươi
11 Chương 11: Ta muốn quyết đấu với cô
12 Chương 12: Kẻ nào muốn động vào nữ nhân của ta
13 Chương 13: Nhũ mẫu riêng của ta
14 Chương 14: Gia nhập đệ nhất bang hội
15 Chương 15: Sau này em đi theo anh
16 Chương 16: Khóa huấn luyện quân sự của đại thần
17 Chương 17: Đây đều là phân vượn*
18 Chương 18: Chồng cũ tìm tới
19 Chương 19: Đại hỗn chiến bang phái
20 Chương 20: Bạn học à, chúng ta không quen
21 Chương 21: Giáo thảo đại băng sơn
22 Chương 22: Hóa ra là em
23 Chương 23: Không hổ là giáo thảo
24 Chương 24: Bạn gái của anh
25 Chương 25: Rất tốt rất mạnh mẽ
26 Chương 26: Cô ấy là JP*
27 Chương 27: Hi sinh một mình cậu
28 Chương 28: Vấn quân năng kỷ hữu đa sầu*
29 Chương 29: Mọi người lợi dụng lẫn nhau
30 Chương 30: Chúng ta kết hôn đi
31 Chương 31: Cứ như vậy là xong
32 Chương 32: Động phòng của mình, tuần trăng mật của mình
33 Chương 33: Anh Hạo Bân tới
34 Chương 34: Hình như là đại tẩu
35 Chương 35: Đây là đang uy hiếp sao?
36 Chương 36: Bị đuổi về thành miễn phí
37 Chương 37: Đuổi giết liên tục trong một tuần
38 Chương 38: Trùng quan giận dữ vì hồng nhan*
39 Chương 39: Bày tỏ mối tình thắm thiết
40 Chương 40: Tranh giành vị trí đệ nhất bảng pk
41 Chương 41: Đại thần là J* thương
42 Chương 42: Bóng đèn ngời sáng long lanh
43 Chương 43: Lại bị phát hiện
44 Chương 44: Cố Hạo Bân vs Thẩm Dục Hiên
45 Chương 45: Hóa ra em là cô ấy
46 Chương 46: Nên đọc tiểu thuyết võng du
47 Chương 47: Nước ấm nấu ếch*
48 Chương 48: Tháng chín buồn bực
49 Chương 49: Trao đổi sính lễ
50 Chương 50: Bù cho em một tuần trăng mật
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 81
62 Chương 82
Chapter

Updated 62 Episodes

1
Chương 1: Tiểu y sư ngu ngốc
2
Chương 2: Gặp đại thần
3
Chương 3: Người chơi mãn cấp kĩ năng sinh hoạt
4
Chương 4: Đều do song tu gây họa
5
Chương 5: Lần thứ ba chuyển chức
6
Chương 6: Lần đầu tiên của đại thần
7
Chương 7: Cuộc mắng chửi một người biến thành trận khẩu chiến
8
Chương 8: Nữ điểu ti* phản đòn
9
Chương 9: Chào đại tẩu
10
Chương 10: Tìm người luân bạch ngươi
11
Chương 11: Ta muốn quyết đấu với cô
12
Chương 12: Kẻ nào muốn động vào nữ nhân của ta
13
Chương 13: Nhũ mẫu riêng của ta
14
Chương 14: Gia nhập đệ nhất bang hội
15
Chương 15: Sau này em đi theo anh
16
Chương 16: Khóa huấn luyện quân sự của đại thần
17
Chương 17: Đây đều là phân vượn*
18
Chương 18: Chồng cũ tìm tới
19
Chương 19: Đại hỗn chiến bang phái
20
Chương 20: Bạn học à, chúng ta không quen
21
Chương 21: Giáo thảo đại băng sơn
22
Chương 22: Hóa ra là em
23
Chương 23: Không hổ là giáo thảo
24
Chương 24: Bạn gái của anh
25
Chương 25: Rất tốt rất mạnh mẽ
26
Chương 26: Cô ấy là JP*
27
Chương 27: Hi sinh một mình cậu
28
Chương 28: Vấn quân năng kỷ hữu đa sầu*
29
Chương 29: Mọi người lợi dụng lẫn nhau
30
Chương 30: Chúng ta kết hôn đi
31
Chương 31: Cứ như vậy là xong
32
Chương 32: Động phòng của mình, tuần trăng mật của mình
33
Chương 33: Anh Hạo Bân tới
34
Chương 34: Hình như là đại tẩu
35
Chương 35: Đây là đang uy hiếp sao?
36
Chương 36: Bị đuổi về thành miễn phí
37
Chương 37: Đuổi giết liên tục trong một tuần
38
Chương 38: Trùng quan giận dữ vì hồng nhan*
39
Chương 39: Bày tỏ mối tình thắm thiết
40
Chương 40: Tranh giành vị trí đệ nhất bảng pk
41
Chương 41: Đại thần là J* thương
42
Chương 42: Bóng đèn ngời sáng long lanh
43
Chương 43: Lại bị phát hiện
44
Chương 44: Cố Hạo Bân vs Thẩm Dục Hiên
45
Chương 45: Hóa ra em là cô ấy
46
Chương 46: Nên đọc tiểu thuyết võng du
47
Chương 47: Nước ấm nấu ếch*
48
Chương 48: Tháng chín buồn bực
49
Chương 49: Trao đổi sính lễ
50
Chương 50: Bù cho em một tuần trăng mật
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 81
62
Chương 82