Chương 91: 91: End

Cuộc gọi đến của Thụy Điển làm tôi bất ngờ không ít, đối phương thận trọng hỏi tôi.
“Cô chủ dạo này sống ổn chứ? Lão phu nhân rất muốn gặp nhưng bà ấy không dám xuất hiện trước mặt cô chủ, gần đây đã ngã bệnh rồi.”
“Tôi trả tiền cho anh chứng tỏ là sống rất tốt.”
“Lão phu nhân đã làm theo lời cô chủ nói cho gia đình của Ngưỡng Anh Đạt ra nước ngoài định cư,, từ mặt rồi không cho quay về nữa.”
Đúng ý tôi thế!
Mấy chuyện như này phải tốt hơn không, tôi phì cười rồi đưa điếu thuốc lên miệng rít một hơi.
“Không có chuyện gì nữa thì ngắt máy đây!”
Nợ đã trả hết rồi, cuộc sống này đúng là nhẹ nhõm mà.

Tiền học phí thì cứ nhàn nhãn không gấp, cùng một lúc làm hai ba công việc làm thêm thì mọi chuyện sẽ ổn thỏa ngay thôi.
Tôi đang tập làm quen với giờ giấc, ngủ trước mười hai giờ thức lúc năm giờ.

Lọ thuốc ngủ một vài ngày thì phát huy công dụng, tôi chỉ tìm đến nó khi trong đầu có quá nhiều suy nghĩ tiêu cực, chưa một lần có ý nghĩ lạm dụng nó.
Đêm nay đành nhờ vào lọ thuốc ngủ rồi, tôi định lấy hai viên nào ngờ gió thổi làm tấm rèm chuyển động, ở một mình nên rất chú ý xung quanh, thật ra tôi đã lấy hết can đảm để chọn một mình một phòng.
Vì sợ mấy thứ linh tinh mà run tay làm đổ hết lọ thuốc ngủ vương vãi ra sàn, nhìn cái cảnh này tôi uống liền hai viên còn giữ lại được.
Ngủ trước tính sau.
Không biết thế nào nhưng mở mắt bản thân đã ở trong bệnh viện, Ngưỡng Mi vùi đầu ngủ ở bên cạnh được chiếc áo của Dục Phong khoác hờ.
An Tử vắt chân ở sofa cũng ngủ mê man bởi vì anh ấy di chuyển cả một đêm, Dục Phong bị hai cái con người này chiếm hết chỗ nên vừa khoanh tay vừa dựa vào tường nhắm hờ mắt.
Tôi sỡ dỉ biết hắn chưa ngủ sâu bởi vì khi tôi tỉnh dậy hắn là người phát hiện đầu tiên.

Tôi lập tức đưa tay lên miệng ra hiệu im lặng, cứ để bọn họ ngủ thì hơn.
Mấy con người này không biết nhạy cảm chuyện gì nữa, nghĩ tôi vì mấy cái chuyện không đâu mà tự tử chắc? Giai đoạn này hơi khó khăn mà thôi không đến nổi kết thúc mạng sống của mình.
Nếu có ý nghĩ này tôi đã tự tử khi biết bản thân dính vào cái hợp đồng kia rồi.

Đối với những ám ảnh trong quá khứ của tôi thì cái này có là gì đâu chứ?
Còn có dáng vẻ tự trách của tôi khi không cứu được đứa bé khi xưa trong cuộc hỗn loạn, nếu như nghĩ không thông đã đi đền mạng luôn rồi.
Tôi và Dục Phong ra bên ngoài để hít thở không khí trong lành, thật ra bản thân có vài chuyện tò mò.
Ánh mắt tôi tràn ngập những thứ sáng lạn, nhìn kiểu nào cũng không giống với dáng vẻ của đứa chán sống.

Trước khi boss rời đi đã dự đoán được chuyện này nên đã căn dặn tôi rất kỹ, sao nỡ phụ lòng lão già đó.
“Anh và Ngưỡng Mi sao rồi.”
“Chẳng đến đâu, vì chuyện của cô mà cô ấy không đếm xỉa gì đến tôi.”
Trong đầu có vô vàng ý nghĩ xấu xa nảy lên, tôi đảo mắt vài vòng đang chọn lựa xem cái nào thú vị nhất.

Chưa kịp mở miệng nói gì hắn đã giành nói trước, mấy lời xấu xa phải nuốt ngược vào trong.
“Thật ra Ngưỡng Mi chọn cách cho mọi người biết bản thân đã chết là muốn một mình cô hưởng đống tài sản đồ sộ của Ngưỡng Gia.

Cô ấy chọn cách cứng rắn để đuổi cô về nhưng phát hiện cô đã tổn thương rồi, chuyện canh cánh ở trong lòng còn sót lại là vì sao ngày hôm đó cô lại mặc áo của bệnh nhân, dáng vẻ như sắp chết thế kia.

Ngưỡng Mi quyết định trở về làm rõ rồi được bác sĩ Thạch nhận định ‘Đứng được đã là kỳ tích’, còn được biết trước khi rời đi cô còn bị trúng đạn, có biết điều đó có nghĩa là gì không?”

Thời gian này ngủ ít nên thông minh hơn rồi, Ngưỡng Mi còn đang tự tránh mình.

Nếu quả bom phát nổ mà tôi vẫn còn ở trên núi thì sao?
Thì qua bốn chín ngày rồi chứ sao nữa.
“Vậy nên, đừng giận Ngưỡng Mi nữa.”
“Anh có yêu Ngưỡng Mi không?”
Dục Phong lại im lặng không nói gì, ghét cái cảm giác không xác định này quá đi.
Chụt!
Không cảnh giác liền bị An Tử từ phía sau chồm người đến hôm lên cổ, tôi đỏ mặt chỉ biết nhìn sang hướng khác, anh ấy đứng áp sát phía sau còn để hai tay lên thanh chắn.

Bị khóa như vậy chẳng thể chạy, mà điều quan trọng là cái thứ kia đã chạm vào tôi rồi.

“Người ta không phân biệt được đâu là Ngưỡng Mi đâu là vợ anh nên sợ nói ra lời tỏ tình sẽ bị Ngưỡng Mi từ chối, đừng bận tâm.

Họ đến năm tám mươi tuổi mới có thể nói lời thật lòng.”
Tôi không có ý gì nhưng mà nhịn cười khổ sở quá, bị An Tử chọc cho bật cười thành tiếng.
Ngưỡng Mi xuất hiện bên trái tôi, bình đạm mở lời.
“Những lời ấp ủ mấy ngày nay đều bị người ta giành nói rồi.”
Nó quay sang nhìn tôi với ánh mắt vô cùng buồn bã, nhưng quầng thâm dưới mắt đã bán đứng nó rồi.

“Xin lỗi, tao không nên nói những lời đó.

Tao quên mất mày chỉ có tao là người nhà.”
Lời nói này vô cùng đúng, tôi dám cá một điều khi lão phu nhân mất một giọt nước mắt cũng sẽ không lãng phí.

Ngày hôm đó Túc Xuân từng nói những gì tôi đều nghe thấy, tôi biết và hiểu sự chiều chuộng yêu thương của lão phu nhân là đúng, nhưng cái giá phải trả là quá lớn.
Là điều may mắn cũng là điều bất hạnh nhất cuộc đời tôi.
Ánh mắt tôi đành hạ xuống rồi nhanh chóng nâng lên nhìn đến chỗ Ngưỡng Mi, tôi ích kỷ lắm không tha thứ cho bất kỳ ai hết.
“Mày có yêu Dục Phong không?”
Ngưỡng Mi sững người, nó đủ nhạy bén để biết tôi đang lờ đi câu xin lỗi vừa rồi.

Nó gượng cười, mạnh mẽ hơn tôi nghĩ nhiều.
“Chắc là đến năm tám mươi tuổi thật rồi.”
Nó đau khổ đáp lời, đừng nói chuyện gia đình xong rồi mới tính đến chuyện yêu đương.

Vậy thì khổ cho nó rồi, tôi định cả đời này cũng không tha thứ đừng nói đến năm mọi người tám mươi tuổi.
Ngưỡng Mi tìm kiếm tôi, tìm được lại thay tôi suy tính, tính toán xong lại phỏng đoán trên lợi ích của tôi rồi chọn cách từ bỏ.
“Lỗi nằm ở tao mới đúng, là do sự xuất hiện của tao trên thế gian này.”
Giọng của tôi trầm đi vài phần, An Tử xoay cái đầu tôi về phía sau còn muốn hỏi anh ấy xem tôi là mô hình hay gì? Một trăm tám mươi độ không chết người nhưng rất đau, tôi nhíu mày trừng mắt nhìn anh ấy.
An Tử nhìn Ngưỡng Mi rồi nói.
“Thay mặt vợ tôi, xin lỗi nhé!”
Tôi được anh ấy ôm chặt mà bật cười vui vẻ.

Suýt thì khóc rồi, vẫn may là có An Tử ở đây để tôi biến thành một con ngốc cứ thay đổi trạng thái cảm xúc luôn phiên.
Anh ấy ôm tôi lùi ra phía sau để Dục Phong và Ngưỡng Mi có thể thuận tiện nhìn thấy nhau, hắn trong bộ tây trang mất đi cái áo vest ngoài vô cùng chân thành quỳ xuống trước mặt Ngưỡng Mi.

Trong tay hắn là cái hộp nhỏ nhỏ, khi mở ra bên trong có chiếc nhẫn vô cùng tinh xảo, điểm nhấn là viên kim cương nhỏ thiết kế vô cùng sang trọng.
“Làm vợ tôi nhé!”
Ngưỡng Mi mỉm cười nhẹ rồi gật đầu đồng ý.

Nó đỡ Dục Phong đứng dậy, cả hai đeo nhẫn cho nhau.
An Tử thì thầm vào tai tôi.
“Em xòe mười ngón tay cho anh xem.”
Tôi làm theo lời anh ấy nói, xòe mười ngón tay thon dài ra, nhìn đi nhìn lại cảm thấy bàn tay mình cũng rất đẹp.

Bởi vì lười biến, một phần được ba mẹ nuông chiều nên bàn tay không lấy một vết chai sần.
Chiếc nhẫn được đeo vào ngón áp út, sau đó là lời nói vô cùng ấm áp của An Tử.
“Anh cương rồi đấy!”
【Hợp đồng mà số 1 dùng để trói buộc Lam Giả Mẫn là do An Tử soạn, anh gửi gắm cho số 1 nào ngờ số 1 lại động tâm.

Quả bom được phát hiện ở phía nam là do An Tử đặt, cố ý chọn điểm dừng chân để sắp xếp cuộc gặp đầu tiên, cố ý để Ngưỡng Mi biết.

Những lần đứng bên dưới sàn thi đấu An Tử luôn hướng mắt về phía Lam Giả Mẫn, cô bị thương đối thủ chắc chắn cũng phải nhận lấy toàn bộ vết thương đã gây ra, chỉ cần không chết là được.

Bởi vì khi số 1 giúp Lam Giả Mẫn tìm một gia đình mới là An Tử đã chọn giúp cô.】.

Chapter
1 Chương 1: 1: Một Người Giống Hệt Tôi
2 Chương 2: 2: Tráo Đổi Thân Phận
3 Chương 3: 3: Phạt Lâu Vậy Sao
4 Chương 4: 4: Đôi Uyên Ương
5 Chương 5: 5: Rốt Cuộc Hắn Lo Cho Ai
6 Chương 6: 6: Phối Hợp Nhận Lỗi
7 Chương 7: 7: Dục Phong Muốn Tôi Giết Người
8 Chương 8: 8: Bà Làm Mẹ Kiểu Gì Vậy
9 Chương 9: 9: Tôi Sợ Ma Là Thật
10 Chương 10: 10: Trái Tim Tôi Mỏng Lắm Đừng Doạ
11 Chương 11: 11: Ngưỡng Mi Bị Đánh Thành Đầu Heo
12 Chương 12: 12: Một Trong Những Điều Tôi Che Giấu
13 Chương 13: 13: Chuyện Của Vài Năm Trước
14 Chương 14: 14: Nói Khùng Nói Điên
15 Chương 15: 15: Ngắm Biển Cùng Anh
16 Chương 16: 16: Biến Thái Quá Đi
17 Chương 17: 17: Đúng Là Doạ Người
18 Chương 18: 18: Boss Tìm Tôi Rồi
19 Chương 19: 19: An Tử Hình Như Hơi Cáu
20 Chương 20: 20: Chuyện Vặt
21 Chương 21: 21: Công Việc Đào Ra Tiền
22 Chương 22: 22: Boss Không Phải Người Tốt Bụng
23 Chương 23: 23: Bọn Họ Đều Đi Cả Rồi
24 Chương 24: 24: Không Phải Lần Đầu Tiên
25 Chương 25: 25: Lão Lại Âm Mưu Cái Gì Rồi
26 Chương 26: 26: Tình Hình Không Được Ổn Cho Lắm
27 Chương 27: 27: Đừng Sợ Anh Sẽ Ở Đây Cùng Em
28 Chương 28: 28: Các Người Chọn Nhầm Đối Tượng Bắt Nạt Rồi
29 Chương 29: 29: Hắn Không Dám
30 Chương 30: 30: Tôi Chọn Cách Không Tin
31 Chương 31: 31: Tôi Hiểu Mà
32 Chương 32: 32: Không Lý Nào Lại Vậy
33 Chương 33: 33: Nạn Nhân Kế Tiếp
34 Chương 34: 34: Phòng Bên Cạnh Có Bi3n Thái
35 Chương 35: 35: Giải Cứu Mục Tiêu
36 Chương 36: 36: Anh Ấy Biết Được Một Nửa Rồi
37 Chương 37: 37: Chúng Tôi Có Ràng Buộc
38 Chương 38: 38: Có Mắt Chỉ Để Trưng
39 Chương 39: 39: Tôi Tin Boss Làm Được
40 Chương 40: 40: Người Này Có Vẻ Khác
41 Chương 41: 41: Suýt Thì Lớn Chuyện
42 Chương 42: 42: Gọi Thế Nào Đều Không Tránh Khỏi
43 Chương 43: 43: Bị Cuốn Vào Chuyện Không Hay
44 Chương 44: 44: Vòng Chân Mới
45 Chương 45: 45: Tôi Sợ Ma
46 Chương 46: 46: Cũng Không Tồi
47 Chương 47: 47: Không Biết Xấu Hổ
48 Chương 48: 48: Là Giả
49 Chương 49: 49: Tôi Sinh Nghi Rồi
50 Chương 50: 50: Ngưỡng Anh Đạt Chết Chắc Rồi
51 Chương 51: 51: Nhiệm Vụ Mới
52 Chương 52: 52: Đặc Quyền Của Tôi
53 Chương 53: 53: Nhất Thiết Phải Để Bản Thân Bị Thương Sao
54 Chương 54: 54: Boss Bị Hỏng Rồi
55 Chương 55: 55: Có Chút Ảnh Hưởng Nhưng Không Đau Lòng
56 Chương 56: 56: Đừng Doạ Người Ta Như Thế
57 Chương 57: 57: Không Thấy Hay Sao Còn Hỏi
58 Chương 58: 58: Đã Là Quá Khứ Rồi
59 Chương 59: 59: Chia Xa
60 Chương 60: 60: Bị Tập Kích
61 Chương 61: 61: Trái Tim Chảy Máu Rồi
62 Chương 62: 62: Thẳng Thắn Như Vậy Tôi Buồn Đó
63 Chương 63: 63: Làm Khó Nhau
64 Chương 64: 64: Không Phải Cho Anh
65 Chương 65: 65: Yêu Bằng Mắt
66 Chương 66: 66: Tương Lai Chúng Ta
67 Chương 67: 67: Nơi Này Không Thể Đi Dạo
68 Chương 68: 68: Đuổi Đi
69 Chương 69: 69: Một Giấc Ngủ Ngon Rất Xa Vời
70 Chương 70: 70: Bám Dai Như Đỉa
71 Chương 71: 71: Quá Sức Tưởng Tượng
72 Chương 72: 72: Từ Từ Đừng Kích Động
73 Chương 73: 73: Sao Lại Quay Về Rồi
74 Chương 74: 74: Làm Tôi Hơi Bất Ngờ
75 Chương 75: 75: Các Người Diễn Thật Tệ
76 Chương 76: 76: Gặp Lại Bác Sĩ Thạch
77 Chương 77: 77: Tôi Rất Biết Ơn
78 Chương 78: 78: Thôi Xong Bị Bắt Rồi
79 Chương 79: 79: Bất Ngờ Không Nhỏ
80 Chương 80: 80: Viện Binh Của Tôi Đến Rồi
81 Chương 81: 81: Mạng Tôi Lớn Lắm
82 Chương 82: 82: Xin Phép Rồi Mới Được Đi
83 Chương 83: 83: Ngoan Cố
84 Chương 84: 84: Sự Thật Trước Mắt Là Giả Thôi
85 Chương 85: 85: Sự Thật Trước Mắt Là Giả Dối
86 Chương 86: 86: Tôi Ghét Bà Ta Nhất
87 Chương 87: 87: Thời Gian Trôi Đi
88 Chương 88: 88: Tổn Thương Là Điều Không Thể Tránh Khỏi
89 Chương 89: 89: Phiền Du Nam Rồi
90 Chương 90: 90: Giả Định Trong Tôi
91 Chương 91: 91: End
Chapter

Updated 91 Episodes

1
Chương 1: 1: Một Người Giống Hệt Tôi
2
Chương 2: 2: Tráo Đổi Thân Phận
3
Chương 3: 3: Phạt Lâu Vậy Sao
4
Chương 4: 4: Đôi Uyên Ương
5
Chương 5: 5: Rốt Cuộc Hắn Lo Cho Ai
6
Chương 6: 6: Phối Hợp Nhận Lỗi
7
Chương 7: 7: Dục Phong Muốn Tôi Giết Người
8
Chương 8: 8: Bà Làm Mẹ Kiểu Gì Vậy
9
Chương 9: 9: Tôi Sợ Ma Là Thật
10
Chương 10: 10: Trái Tim Tôi Mỏng Lắm Đừng Doạ
11
Chương 11: 11: Ngưỡng Mi Bị Đánh Thành Đầu Heo
12
Chương 12: 12: Một Trong Những Điều Tôi Che Giấu
13
Chương 13: 13: Chuyện Của Vài Năm Trước
14
Chương 14: 14: Nói Khùng Nói Điên
15
Chương 15: 15: Ngắm Biển Cùng Anh
16
Chương 16: 16: Biến Thái Quá Đi
17
Chương 17: 17: Đúng Là Doạ Người
18
Chương 18: 18: Boss Tìm Tôi Rồi
19
Chương 19: 19: An Tử Hình Như Hơi Cáu
20
Chương 20: 20: Chuyện Vặt
21
Chương 21: 21: Công Việc Đào Ra Tiền
22
Chương 22: 22: Boss Không Phải Người Tốt Bụng
23
Chương 23: 23: Bọn Họ Đều Đi Cả Rồi
24
Chương 24: 24: Không Phải Lần Đầu Tiên
25
Chương 25: 25: Lão Lại Âm Mưu Cái Gì Rồi
26
Chương 26: 26: Tình Hình Không Được Ổn Cho Lắm
27
Chương 27: 27: Đừng Sợ Anh Sẽ Ở Đây Cùng Em
28
Chương 28: 28: Các Người Chọn Nhầm Đối Tượng Bắt Nạt Rồi
29
Chương 29: 29: Hắn Không Dám
30
Chương 30: 30: Tôi Chọn Cách Không Tin
31
Chương 31: 31: Tôi Hiểu Mà
32
Chương 32: 32: Không Lý Nào Lại Vậy
33
Chương 33: 33: Nạn Nhân Kế Tiếp
34
Chương 34: 34: Phòng Bên Cạnh Có Bi3n Thái
35
Chương 35: 35: Giải Cứu Mục Tiêu
36
Chương 36: 36: Anh Ấy Biết Được Một Nửa Rồi
37
Chương 37: 37: Chúng Tôi Có Ràng Buộc
38
Chương 38: 38: Có Mắt Chỉ Để Trưng
39
Chương 39: 39: Tôi Tin Boss Làm Được
40
Chương 40: 40: Người Này Có Vẻ Khác
41
Chương 41: 41: Suýt Thì Lớn Chuyện
42
Chương 42: 42: Gọi Thế Nào Đều Không Tránh Khỏi
43
Chương 43: 43: Bị Cuốn Vào Chuyện Không Hay
44
Chương 44: 44: Vòng Chân Mới
45
Chương 45: 45: Tôi Sợ Ma
46
Chương 46: 46: Cũng Không Tồi
47
Chương 47: 47: Không Biết Xấu Hổ
48
Chương 48: 48: Là Giả
49
Chương 49: 49: Tôi Sinh Nghi Rồi
50
Chương 50: 50: Ngưỡng Anh Đạt Chết Chắc Rồi
51
Chương 51: 51: Nhiệm Vụ Mới
52
Chương 52: 52: Đặc Quyền Của Tôi
53
Chương 53: 53: Nhất Thiết Phải Để Bản Thân Bị Thương Sao
54
Chương 54: 54: Boss Bị Hỏng Rồi
55
Chương 55: 55: Có Chút Ảnh Hưởng Nhưng Không Đau Lòng
56
Chương 56: 56: Đừng Doạ Người Ta Như Thế
57
Chương 57: 57: Không Thấy Hay Sao Còn Hỏi
58
Chương 58: 58: Đã Là Quá Khứ Rồi
59
Chương 59: 59: Chia Xa
60
Chương 60: 60: Bị Tập Kích
61
Chương 61: 61: Trái Tim Chảy Máu Rồi
62
Chương 62: 62: Thẳng Thắn Như Vậy Tôi Buồn Đó
63
Chương 63: 63: Làm Khó Nhau
64
Chương 64: 64: Không Phải Cho Anh
65
Chương 65: 65: Yêu Bằng Mắt
66
Chương 66: 66: Tương Lai Chúng Ta
67
Chương 67: 67: Nơi Này Không Thể Đi Dạo
68
Chương 68: 68: Đuổi Đi
69
Chương 69: 69: Một Giấc Ngủ Ngon Rất Xa Vời
70
Chương 70: 70: Bám Dai Như Đỉa
71
Chương 71: 71: Quá Sức Tưởng Tượng
72
Chương 72: 72: Từ Từ Đừng Kích Động
73
Chương 73: 73: Sao Lại Quay Về Rồi
74
Chương 74: 74: Làm Tôi Hơi Bất Ngờ
75
Chương 75: 75: Các Người Diễn Thật Tệ
76
Chương 76: 76: Gặp Lại Bác Sĩ Thạch
77
Chương 77: 77: Tôi Rất Biết Ơn
78
Chương 78: 78: Thôi Xong Bị Bắt Rồi
79
Chương 79: 79: Bất Ngờ Không Nhỏ
80
Chương 80: 80: Viện Binh Của Tôi Đến Rồi
81
Chương 81: 81: Mạng Tôi Lớn Lắm
82
Chương 82: 82: Xin Phép Rồi Mới Được Đi
83
Chương 83: 83: Ngoan Cố
84
Chương 84: 84: Sự Thật Trước Mắt Là Giả Thôi
85
Chương 85: 85: Sự Thật Trước Mắt Là Giả Dối
86
Chương 86: 86: Tôi Ghét Bà Ta Nhất
87
Chương 87: 87: Thời Gian Trôi Đi
88
Chương 88: 88: Tổn Thương Là Điều Không Thể Tránh Khỏi
89
Chương 89: 89: Phiền Du Nam Rồi
90
Chương 90: 90: Giả Định Trong Tôi
91
Chương 91: 91: End