Chương 29: 29: Hắn Không Dám

Tôi để lộ nụ cười máy móc, như vô tội mà nói.
“Con lỡ tay.”
Bà nội còn chưa lên tiếng tôi đã cướp lời nói trước như cái cách Ngưỡng Mi hay làm.
“Con đến từ đường quỳ, quỳ ba ngày.”
Tôi vừa đi vài bước chân đã nghe thấy giọng của bà nội.
“Đứng lại, đi theo ta ra bên ngoài.”
Tôi thay chỗ mẹ Ngưỡng Mi, dìu bà nội rời đi Ngưỡng Hương Đào vẫn đang cố vùng vẫy, căm phẫn thành tiếng.
“Mẹ người chiều nó đến quá đáng lắm rồi, không nhìn thấy nó tát con sao?”
Bà nội nhìn sang tôi rồi đáp.
“Nó đã nói lỡ tay, làm trưởng bối còn tính toán cái gì?”
Lần đầu đến nhìn sai về lão phu nhân, bà ấy sợ Ngưỡng Mi vì một ngày chết không thấy xác mới đưa ra hình phạt ý định muốn giam chân, muốn nó nhớ mãi.

Tôi biết vì sao nó lạc quan đến như vậy rồi, bởi vì người đứng đầu Ngưỡng Gia che chở cho nó.
Một màn này làm cho tất cả mọi người cứng họng.
Tôi theo bà ra bên ngoài chào hỏi mọi người, có một số tôi chẳng biết bọn họ là ai.

Đồng nghiệp của ba Ngưỡng Mi khen tôi xinh, thật ngại quá tôi không phải nó.
Một trong số bọn họ nhìn rất đô con đi đến bên cạnh bà nội, kính trọng nói.
“Lão phu nhân, An Tử nhà chúng tôi cũng đến tuổi lấy vợ, huống chi bọn nó lại thân với nhau như vậy.”
Tôi biết rồi, đây là ba của An Tử.

Đau nhiều một chút nhưng An Tử tốt hơn khối người ngoài kia, tôi đột nhiên chẳng muốn cười.
Cảm xúc thật rất lâu không đem để trên mặt, tôi biết bản thân đang làm ra biểu cảm gì, không muốn kiểm soát điều đó nữa.
“Con không muốn, bản thân đã có người thích, ba đừng ép con phải…”
Giọng nói như muốn tuyên bố với tất cả mọi người, anh ấy nhìn đến chỗ tôi, nuốt vào mấy chữ còn lại lát sau thả ra mấy chữ.
“Con đồng ý.”
“Anh điên sao?”
Tôi nói trước mới nhìn ngó xung quanh, cái miệng hư đốn này.
Anh ấy một lần nữa khẳng định trước ba mình và lão phu nhân.
“Con đồng ý, ngày mai có thể tổ chức đám cưới rồi.”
Ba của anh ấy mất rất nhiều thời gian mới bình tĩnh lại được.

Ông ấy suy tư nhiều lắm, cảm giác bản thân hình như vừa mới trải qua điều gì đó rất khủng khiếp.
Khách mời đều xì xào bàn tán, sự xuất hiện của Dục Phong khiến mọi thứ càng rối rắm hơn.
Hắn đến chỗ tôi, ánh mắt có chút hoảng.
“Nói với bà ấy là không đồng ý.”
Bà nội phất tay cho ba người bọn tôi lui ra khỏi bữa tiệc.

Ba người tìm một chỗ vắng vẻ để nói chuyện, An Tử đưa áo ngoài cho tôi khoác hờ lên vai.
Anh ấy vừa nhìn đã nhận ra tôi là Lam Giả Mẫn, hay thật.
Dục Phong đứng bên cạnh hồ nước, âm trầm hỏi.
“Kết hôn vội vàng như vậy, cô đã nghĩ kỹ chưa? Tôi còn tưởng người cô thích là tôi, đúng là tự mình ảo tưởng.”
Hắn ảo tưởng thật, theo cách nhìn của tôi là vậy.

Lần sinh tử bọn họ trải qua kia chẳng có mặt tôi nên phần lớn là chả hiểu.
Ngưỡng Mi, chỉ có đi hỏi nó mới ra được câu trả lời.
An Tử đột nhiên hôn lên môi tôi, làm tôi ngạc nhiên Dục Phong cũng không kém bao nhiêu.
Trái tim ơi, mày nằm yên một chút đi, đã là lúc nào rồi.
An Tử khiêu khích hắn bằng câu nói.
“Anh đến chậm rồi, chuyện hôn sự của tôi và em ấy sớm sẽ được quyết định.”
Thật không nhìn ra, Dục Phong lại vung nắm đấm vào mặt An Tử.

Tôi theo bản năng mà chạy đến chỗ An Tử xem xét chỗ vết thương.
Nhận ra rồi mới biết, An Tử đang muốn diễn cho Dục Phong xem cảnh này.

Theo lý mà nói An Tử sẽ dễ dàng nhận lấy cú đấm đó sao?
Sức lực của anh ấy không thể đùa, tên Dục Phong này chẳng lẽ còn mạnh hơn.
Trong đầu tôi có mỗi đáp án sao mà được?

Dục Phong cảnh báo.
“Cô quay lại đây.”
Nằm mơ cũng đẹp đấy, tôi chắn trước An Tử hỏi.
“Anh có thích tôi không?”
Có dám đứng trước mặt trưởng bối thừa nhận điều đó, tôi thấy Dục Phong tạo thành một gia đình nhỏ với Trấn Yên Yên là kết đẹp nhất rồi.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Trồng Trọt Làm Giàu Tại Dị Giới
2.

Cùng Ba Ba Xuyên Ngược Văn Phá Án
3.

Trùng Sinh Để Gặp Người
4.

Bé Alpha Này Có Chút Ngọt Ngào
=====================================
Hắn chần chừ trước câu hỏi của tôi, nó làm tôi có vài suy nghĩ tồi tệ.

Mối tình của bọn họ nghiêm trọng như vậy sao, ngay cả thừa nhận cũng là điều khó khăn.
An Tử ở phía sau ấm ức nói.
“Má của anh đau.”
Tôi lập tức xoay người xem xét vết thương của anh ấy, lập tức nhận được một nụ hôn bất chợt nữa.

Lần đầu còn chưa phản ứng kịp, lần này thấy xấu hổ rồi.

Gương mặt tôi nóng bừng, ngay cả nhìn cũng chả dám nhìn thẳng.
Anh ấy vui vẻ nói.
“Giờ thì hết rồi.”
Tay An Tử đặt ở eo, có sự tồn tại rất lớn, làm tôi chẳng có cách nào lờ đi được.
Trong mắt An Tử phản chiếu hình ảnh của tôi, nào còn quan tâm đến người thứ ba.
Một cỗ sát khí lạnh sống lưng làm tôi không dám quay đầu nhìn lại.

Ai đó gọi cho Ngưỡng Mi giúp tôi.
An Tử nắm tay tôi rời đi một cách thần kỳ, ánh mắt phía sau vẫn dõi theo.
Nơi mà Dục Phong chẳng nhìn thấy, An Tử đã hôn vào cổ tay tôi, giọng nói đầy lo lắng.
“Em đột nhiên rời đi, ba cho người đến đón anh về còn nói muốn anh đi xem mắt.

Đến khi biết đối tượng là Ngưỡng Mi anh còn tức giận hơn, thật may đó là em.”
“Chỉ cần một cái nhìn anh đã có thể phân biệt.”
An Tử đắc ý ôm chầm lấy tôi, nhỏ giọng.
“Màu mắt của em nhạt hơn, chỉ cần đứng ngoài nắng hoặc có ánh đèn là nhận ra ngay.”
Lần gặp lại này An Tử động chạm khá nhiều, dường như anh ấy bất an..

Chapter
1 Chương 1: 1: Một Người Giống Hệt Tôi
2 Chương 2: 2: Tráo Đổi Thân Phận
3 Chương 3: 3: Phạt Lâu Vậy Sao
4 Chương 4: 4: Đôi Uyên Ương
5 Chương 5: 5: Rốt Cuộc Hắn Lo Cho Ai
6 Chương 6: 6: Phối Hợp Nhận Lỗi
7 Chương 7: 7: Dục Phong Muốn Tôi Giết Người
8 Chương 8: 8: Bà Làm Mẹ Kiểu Gì Vậy
9 Chương 9: 9: Tôi Sợ Ma Là Thật
10 Chương 10: 10: Trái Tim Tôi Mỏng Lắm Đừng Doạ
11 Chương 11: 11: Ngưỡng Mi Bị Đánh Thành Đầu Heo
12 Chương 12: 12: Một Trong Những Điều Tôi Che Giấu
13 Chương 13: 13: Chuyện Của Vài Năm Trước
14 Chương 14: 14: Nói Khùng Nói Điên
15 Chương 15: 15: Ngắm Biển Cùng Anh
16 Chương 16: 16: Biến Thái Quá Đi
17 Chương 17: 17: Đúng Là Doạ Người
18 Chương 18: 18: Boss Tìm Tôi Rồi
19 Chương 19: 19: An Tử Hình Như Hơi Cáu
20 Chương 20: 20: Chuyện Vặt
21 Chương 21: 21: Công Việc Đào Ra Tiền
22 Chương 22: 22: Boss Không Phải Người Tốt Bụng
23 Chương 23: 23: Bọn Họ Đều Đi Cả Rồi
24 Chương 24: 24: Không Phải Lần Đầu Tiên
25 Chương 25: 25: Lão Lại Âm Mưu Cái Gì Rồi
26 Chương 26: 26: Tình Hình Không Được Ổn Cho Lắm
27 Chương 27: 27: Đừng Sợ Anh Sẽ Ở Đây Cùng Em
28 Chương 28: 28: Các Người Chọn Nhầm Đối Tượng Bắt Nạt Rồi
29 Chương 29: 29: Hắn Không Dám
30 Chương 30: 30: Tôi Chọn Cách Không Tin
31 Chương 31: 31: Tôi Hiểu Mà
32 Chương 32: 32: Không Lý Nào Lại Vậy
33 Chương 33: 33: Nạn Nhân Kế Tiếp
34 Chương 34: 34: Phòng Bên Cạnh Có Bi3n Thái
35 Chương 35: 35: Giải Cứu Mục Tiêu
36 Chương 36: 36: Anh Ấy Biết Được Một Nửa Rồi
37 Chương 37: 37: Chúng Tôi Có Ràng Buộc
38 Chương 38: 38: Có Mắt Chỉ Để Trưng
39 Chương 39: 39: Tôi Tin Boss Làm Được
40 Chương 40: 40: Người Này Có Vẻ Khác
41 Chương 41: 41: Suýt Thì Lớn Chuyện
42 Chương 42: 42: Gọi Thế Nào Đều Không Tránh Khỏi
43 Chương 43: 43: Bị Cuốn Vào Chuyện Không Hay
44 Chương 44: 44: Vòng Chân Mới
45 Chương 45: 45: Tôi Sợ Ma
46 Chương 46: 46: Cũng Không Tồi
47 Chương 47: 47: Không Biết Xấu Hổ
48 Chương 48: 48: Là Giả
49 Chương 49: 49: Tôi Sinh Nghi Rồi
50 Chương 50: 50: Ngưỡng Anh Đạt Chết Chắc Rồi
51 Chương 51: 51: Nhiệm Vụ Mới
52 Chương 52: 52: Đặc Quyền Của Tôi
53 Chương 53: 53: Nhất Thiết Phải Để Bản Thân Bị Thương Sao
54 Chương 54: 54: Boss Bị Hỏng Rồi
55 Chương 55: 55: Có Chút Ảnh Hưởng Nhưng Không Đau Lòng
56 Chương 56: 56: Đừng Doạ Người Ta Như Thế
57 Chương 57: 57: Không Thấy Hay Sao Còn Hỏi
58 Chương 58: 58: Đã Là Quá Khứ Rồi
59 Chương 59: 59: Chia Xa
60 Chương 60: 60: Bị Tập Kích
61 Chương 61: 61: Trái Tim Chảy Máu Rồi
62 Chương 62: 62: Thẳng Thắn Như Vậy Tôi Buồn Đó
63 Chương 63: 63: Làm Khó Nhau
64 Chương 64: 64: Không Phải Cho Anh
65 Chương 65: 65: Yêu Bằng Mắt
66 Chương 66: 66: Tương Lai Chúng Ta
67 Chương 67: 67: Nơi Này Không Thể Đi Dạo
68 Chương 68: 68: Đuổi Đi
69 Chương 69: 69: Một Giấc Ngủ Ngon Rất Xa Vời
70 Chương 70: 70: Bám Dai Như Đỉa
71 Chương 71: 71: Quá Sức Tưởng Tượng
72 Chương 72: 72: Từ Từ Đừng Kích Động
73 Chương 73: 73: Sao Lại Quay Về Rồi
74 Chương 74: 74: Làm Tôi Hơi Bất Ngờ
75 Chương 75: 75: Các Người Diễn Thật Tệ
76 Chương 76: 76: Gặp Lại Bác Sĩ Thạch
77 Chương 77: 77: Tôi Rất Biết Ơn
78 Chương 78: 78: Thôi Xong Bị Bắt Rồi
79 Chương 79: 79: Bất Ngờ Không Nhỏ
80 Chương 80: 80: Viện Binh Của Tôi Đến Rồi
81 Chương 81: 81: Mạng Tôi Lớn Lắm
82 Chương 82: 82: Xin Phép Rồi Mới Được Đi
83 Chương 83: 83: Ngoan Cố
84 Chương 84: 84: Sự Thật Trước Mắt Là Giả Thôi
85 Chương 85: 85: Sự Thật Trước Mắt Là Giả Dối
86 Chương 86: 86: Tôi Ghét Bà Ta Nhất
87 Chương 87: 87: Thời Gian Trôi Đi
88 Chương 88: 88: Tổn Thương Là Điều Không Thể Tránh Khỏi
89 Chương 89: 89: Phiền Du Nam Rồi
90 Chương 90: 90: Giả Định Trong Tôi
91 Chương 91: 91: End
Chapter

Updated 91 Episodes

1
Chương 1: 1: Một Người Giống Hệt Tôi
2
Chương 2: 2: Tráo Đổi Thân Phận
3
Chương 3: 3: Phạt Lâu Vậy Sao
4
Chương 4: 4: Đôi Uyên Ương
5
Chương 5: 5: Rốt Cuộc Hắn Lo Cho Ai
6
Chương 6: 6: Phối Hợp Nhận Lỗi
7
Chương 7: 7: Dục Phong Muốn Tôi Giết Người
8
Chương 8: 8: Bà Làm Mẹ Kiểu Gì Vậy
9
Chương 9: 9: Tôi Sợ Ma Là Thật
10
Chương 10: 10: Trái Tim Tôi Mỏng Lắm Đừng Doạ
11
Chương 11: 11: Ngưỡng Mi Bị Đánh Thành Đầu Heo
12
Chương 12: 12: Một Trong Những Điều Tôi Che Giấu
13
Chương 13: 13: Chuyện Của Vài Năm Trước
14
Chương 14: 14: Nói Khùng Nói Điên
15
Chương 15: 15: Ngắm Biển Cùng Anh
16
Chương 16: 16: Biến Thái Quá Đi
17
Chương 17: 17: Đúng Là Doạ Người
18
Chương 18: 18: Boss Tìm Tôi Rồi
19
Chương 19: 19: An Tử Hình Như Hơi Cáu
20
Chương 20: 20: Chuyện Vặt
21
Chương 21: 21: Công Việc Đào Ra Tiền
22
Chương 22: 22: Boss Không Phải Người Tốt Bụng
23
Chương 23: 23: Bọn Họ Đều Đi Cả Rồi
24
Chương 24: 24: Không Phải Lần Đầu Tiên
25
Chương 25: 25: Lão Lại Âm Mưu Cái Gì Rồi
26
Chương 26: 26: Tình Hình Không Được Ổn Cho Lắm
27
Chương 27: 27: Đừng Sợ Anh Sẽ Ở Đây Cùng Em
28
Chương 28: 28: Các Người Chọn Nhầm Đối Tượng Bắt Nạt Rồi
29
Chương 29: 29: Hắn Không Dám
30
Chương 30: 30: Tôi Chọn Cách Không Tin
31
Chương 31: 31: Tôi Hiểu Mà
32
Chương 32: 32: Không Lý Nào Lại Vậy
33
Chương 33: 33: Nạn Nhân Kế Tiếp
34
Chương 34: 34: Phòng Bên Cạnh Có Bi3n Thái
35
Chương 35: 35: Giải Cứu Mục Tiêu
36
Chương 36: 36: Anh Ấy Biết Được Một Nửa Rồi
37
Chương 37: 37: Chúng Tôi Có Ràng Buộc
38
Chương 38: 38: Có Mắt Chỉ Để Trưng
39
Chương 39: 39: Tôi Tin Boss Làm Được
40
Chương 40: 40: Người Này Có Vẻ Khác
41
Chương 41: 41: Suýt Thì Lớn Chuyện
42
Chương 42: 42: Gọi Thế Nào Đều Không Tránh Khỏi
43
Chương 43: 43: Bị Cuốn Vào Chuyện Không Hay
44
Chương 44: 44: Vòng Chân Mới
45
Chương 45: 45: Tôi Sợ Ma
46
Chương 46: 46: Cũng Không Tồi
47
Chương 47: 47: Không Biết Xấu Hổ
48
Chương 48: 48: Là Giả
49
Chương 49: 49: Tôi Sinh Nghi Rồi
50
Chương 50: 50: Ngưỡng Anh Đạt Chết Chắc Rồi
51
Chương 51: 51: Nhiệm Vụ Mới
52
Chương 52: 52: Đặc Quyền Của Tôi
53
Chương 53: 53: Nhất Thiết Phải Để Bản Thân Bị Thương Sao
54
Chương 54: 54: Boss Bị Hỏng Rồi
55
Chương 55: 55: Có Chút Ảnh Hưởng Nhưng Không Đau Lòng
56
Chương 56: 56: Đừng Doạ Người Ta Như Thế
57
Chương 57: 57: Không Thấy Hay Sao Còn Hỏi
58
Chương 58: 58: Đã Là Quá Khứ Rồi
59
Chương 59: 59: Chia Xa
60
Chương 60: 60: Bị Tập Kích
61
Chương 61: 61: Trái Tim Chảy Máu Rồi
62
Chương 62: 62: Thẳng Thắn Như Vậy Tôi Buồn Đó
63
Chương 63: 63: Làm Khó Nhau
64
Chương 64: 64: Không Phải Cho Anh
65
Chương 65: 65: Yêu Bằng Mắt
66
Chương 66: 66: Tương Lai Chúng Ta
67
Chương 67: 67: Nơi Này Không Thể Đi Dạo
68
Chương 68: 68: Đuổi Đi
69
Chương 69: 69: Một Giấc Ngủ Ngon Rất Xa Vời
70
Chương 70: 70: Bám Dai Như Đỉa
71
Chương 71: 71: Quá Sức Tưởng Tượng
72
Chương 72: 72: Từ Từ Đừng Kích Động
73
Chương 73: 73: Sao Lại Quay Về Rồi
74
Chương 74: 74: Làm Tôi Hơi Bất Ngờ
75
Chương 75: 75: Các Người Diễn Thật Tệ
76
Chương 76: 76: Gặp Lại Bác Sĩ Thạch
77
Chương 77: 77: Tôi Rất Biết Ơn
78
Chương 78: 78: Thôi Xong Bị Bắt Rồi
79
Chương 79: 79: Bất Ngờ Không Nhỏ
80
Chương 80: 80: Viện Binh Của Tôi Đến Rồi
81
Chương 81: 81: Mạng Tôi Lớn Lắm
82
Chương 82: 82: Xin Phép Rồi Mới Được Đi
83
Chương 83: 83: Ngoan Cố
84
Chương 84: 84: Sự Thật Trước Mắt Là Giả Thôi
85
Chương 85: 85: Sự Thật Trước Mắt Là Giả Dối
86
Chương 86: 86: Tôi Ghét Bà Ta Nhất
87
Chương 87: 87: Thời Gian Trôi Đi
88
Chương 88: 88: Tổn Thương Là Điều Không Thể Tránh Khỏi
89
Chương 89: 89: Phiền Du Nam Rồi
90
Chương 90: 90: Giả Định Trong Tôi
91
Chương 91: 91: End