Chương 90: 90: Giả Định Trong Tôi

Buổi chiều ngày hôm đó Ngưỡng Uyên trở về còn mang theo Du Nam.

Chuyện giữa tôi và An Tử vậy mà phải phiền đến một đứa nhóc để giải quyết.
“Phải nghe lời chị Ngưỡng Uyên, đến nơi gọi cho chị, được không?”
Du Nam ngoan ngoãn gật đầu đáp lời.
“Dạ được, chị nhớ ăn uống đều độ, em cũng sẽ kiểm tra.”
Tôi mỉm cười không đáp, loại chuyện này hả? Còn lâu mới thực hiện được, nếu hứa mà không thể thực hiện thì nặng lòng lắm, tôi không có đủ can đảm.
Sau khi quay về tôi và An Tử đã ngồi lại nói chuyện với nhau, hay là tôi quỳ xuống giống như Ngưỡng Uyên nhỉ, cảm giác này có chút đáng sợ.

Không khí đang căng thẳng An Tử đột nhiên đứng dậy vòng qua phía tôi.
Bản năng của tôi trỗi dậy lập tức giải thích.
“Tôi nói không phải cố ý tránh mặt anh có tin không?”
“Tin.”
Mặc dù anh ấy lớn tuổi hơn tôi nhưng sao trả lời cộc lốc vậy?
An Tử ngày càng tiến gần, tôi ngại ngùng đưa tay chắn trước ngực anh ấy.

Nói muốn đẩy người ra thì không phải, bởi vì gần quá nên mặt tôi đã róng ran, sợ gần thêm nữa tôi sẽ bị nướng chín luôn.
Đối phương quấn lấy cổ tôi m*t không ngừng, cái ngày này đến rồi sao.
Tay của An Tử luồn vào áo tôi, dần di chuyển lên phía trên tôi giật thót chụp lấy tay anh ấy.
Muốn làm chuyện đó cũng không phải bây giờ.
“Tôi nói không chạy anh có tin không?”
“Tin.”
“Nếu, nếu, nếu đã tin còn lấy còng ra làm gì.”
Cạch!
Tôi trơ mắt nhìn bản thân bị An Tử đeo cho hai chiếc vòng bóng loáng, cơ thể bị ép phải nằm xuống sofa, áo bị xóc lên quá nửa người.
Anh ấy tự cởi áo để lộ dáng vẻ săn chắc, cơ bụng hoàn hảo trước từng đường nét trên cơ thể đều rất hoàn hảo.

Sau đó là đến chiếc thắt lưng, đến bước đó tôi đã nhắm mắt rồi, muốn đánh cho bản thân ngất xỉu cho rồi.
“Mở mắt.”
An Tử ra lệnh, bản thân có chút bất mãn.
Tôi hí mắt liền nhìn thấy con khủng long, bản thân chỉ biết quay đầu sang một hướng khác.

Đối phương vùi vào hõm cổ của tôi m*t lấy, tay không ngừng x0a nắn ngực của tôi.
“Tôi bẻ gãy tay của mình để mở còng hoặc bóp nát phía dưới của anh, chọn một cái đi.”
Giọng điệu của tôi vô thức trở nên cứng nhắc, An Tử chậm rì rì cầm lấy bàn tay tôi hệt như con sói đang thưởng thức chỗ thức ăn.

Nụ hôn ở cổ tay chấm dứt cho những hành động kỳ lạ này, An Tử vào phòng vệ sinh xử lý chỗ khó coi kia.
Thật ra khi nhìn thấy thứ bên dưới tôi sợ xanh mặt rồi, tâm lý không vững hẹn lại lần sau.
Khổ cho An Tử rồi!
Đợi anh ấy xong việc tôi lập tức ngoắt anh ấy, chuyện tiếp tục thì phải nên tiếp tục thôi.
“Tôi không phải cố ý tránh mặt anh, nợ tiền nên phải đi làm để trả cho người ta.”
Tôi biết An Tử đang giữ cái suy nghĩ gì, bản thân tiếp tục nói.
“Chỗ này không thể dùng tiền của anh để trả được.”

Dáng vẻ thất vọng kia là sao đây? Tôi không có thói quen tiêu tiền của người khác, từ khi ở chỗ lão phu nhân toàn phải mượn tiền của vệ sĩ để dùng không đấy.
Kỳ nghỉ của An Tử kết thúc, anh ấy phải ra phía bắc còn một số chuyện phải làm.

Tôi bắt đầu một học kỳ mới Ngưỡng Mi hết lần này đến lần khác xuất hiện trước mặt tôi.
Dáng vẻ lạc quan khi xưa tái diễn lại trên khuôn mặt của nó, tôi bây giờ thừa sức biết gương mặt đó là giả tạo rồi.

Nó chặn trước cổng trường, tôi chọn cách lướt qua như một người xa lạ, nó xuất hiện ở chỗ làm bực tức hỏi tôi.
“Mày kiếm tiền như thế vì điều gì?”
Câu hỏi này bắt nguồn từ nó cả, nực cười làm sao.

Chính nó cho tôi biết mình có một người ba khác là kẻ ưa sĩ diện, thích làm những chuyện vô cùng vô cùng xấu xa để nâng bản thân lên.

Có một người mẹ có thể vứt bỏ một cách không luyến tiếc có thể xuống tay khi không còn giá trị lợi dụng.
Ngoài những chuyện đó ra nó còn cho tôi biết bản thân có người chị song sinh vì tôi mà tìm kiếm, vì tôi mà giấu giếm bao chuyện.

Rồi kẻ đó cũng muốn vứt bỏ tôi, ban đầu tôi nghĩ bản thân đã làm sai rồi.
Nhiều đêm như vậy cứ thừa nhận là bản thân sai đi, vậy thì đừng liên quan gì đến nhau mới đúng.
Bao nhiêu năm nay là gánh nặng cho ba mẹ, tôi để lại số tiền kia cho bọn họ hiện tại tiền học phí đương nhiên phải tự lo, huống chi có khoảng nợ.
“Gọi thức uống đi đừng hỏi lung tung.”
Tôi chỉ nhìn vào mảnh giấy chuẩn bị tinh thần ghi lại những thức nó gọi, một lúc lâu cũng không nghe thấy nó nói gì.

Tôi hít sâu một hơi vào nhờ người khác hỗ trợ, bọn họ vẫn vui vẻ đồng ý.
Ngày hôm sau nó đã lẻn vào trường của tôi bày ra khuôn mặt khó xử.
“Mày giả làm tao một ngày thôi.”
Tôi lướt qua nó mà không chần.
“Giúp tao một lần, một lần này thôi, năn nỉ luôn.”
“Về đi, tao với mày không liên quan, đừng dùng sợi dây nào để buộc tao lại nữa.”
Tự lừa gạt bản thân là chúng tôi không có quan hệ huyết thống thì dễ thở hơn nhiều, tôi cứ giả định như vậy.

Cứ nghĩ chúng tôi gặp sau khóa học ở trung tâm huấn luyện quân sự, hai bên gia đình chưa biết đến sự tồn tại của đôi bên.
Điều cốt lõi là tôi có nhà để về, còn có người quan tâm.
An Tử mỗi ngày đều gọi điện cho tôi, Du Nam cũng không bỏ bữa nào, lâu dần cảm xúc suy nghĩ tiêu cực đều nói rằng tôi là gánh nặng của họ.
Trở về phòng mình rồi chìm vào giấc ngủ, nửa đêm thức giấc thì hút vài điếu thuốc, căn phòng này ám mùi hết cả rồi.
Đến khi nhận được lương tôi liền chuyển khoản cho Thụy Bằng và Chung Điển..

Chapter
1 Chương 1: 1: Một Người Giống Hệt Tôi
2 Chương 2: 2: Tráo Đổi Thân Phận
3 Chương 3: 3: Phạt Lâu Vậy Sao
4 Chương 4: 4: Đôi Uyên Ương
5 Chương 5: 5: Rốt Cuộc Hắn Lo Cho Ai
6 Chương 6: 6: Phối Hợp Nhận Lỗi
7 Chương 7: 7: Dục Phong Muốn Tôi Giết Người
8 Chương 8: 8: Bà Làm Mẹ Kiểu Gì Vậy
9 Chương 9: 9: Tôi Sợ Ma Là Thật
10 Chương 10: 10: Trái Tim Tôi Mỏng Lắm Đừng Doạ
11 Chương 11: 11: Ngưỡng Mi Bị Đánh Thành Đầu Heo
12 Chương 12: 12: Một Trong Những Điều Tôi Che Giấu
13 Chương 13: 13: Chuyện Của Vài Năm Trước
14 Chương 14: 14: Nói Khùng Nói Điên
15 Chương 15: 15: Ngắm Biển Cùng Anh
16 Chương 16: 16: Biến Thái Quá Đi
17 Chương 17: 17: Đúng Là Doạ Người
18 Chương 18: 18: Boss Tìm Tôi Rồi
19 Chương 19: 19: An Tử Hình Như Hơi Cáu
20 Chương 20: 20: Chuyện Vặt
21 Chương 21: 21: Công Việc Đào Ra Tiền
22 Chương 22: 22: Boss Không Phải Người Tốt Bụng
23 Chương 23: 23: Bọn Họ Đều Đi Cả Rồi
24 Chương 24: 24: Không Phải Lần Đầu Tiên
25 Chương 25: 25: Lão Lại Âm Mưu Cái Gì Rồi
26 Chương 26: 26: Tình Hình Không Được Ổn Cho Lắm
27 Chương 27: 27: Đừng Sợ Anh Sẽ Ở Đây Cùng Em
28 Chương 28: 28: Các Người Chọn Nhầm Đối Tượng Bắt Nạt Rồi
29 Chương 29: 29: Hắn Không Dám
30 Chương 30: 30: Tôi Chọn Cách Không Tin
31 Chương 31: 31: Tôi Hiểu Mà
32 Chương 32: 32: Không Lý Nào Lại Vậy
33 Chương 33: 33: Nạn Nhân Kế Tiếp
34 Chương 34: 34: Phòng Bên Cạnh Có Bi3n Thái
35 Chương 35: 35: Giải Cứu Mục Tiêu
36 Chương 36: 36: Anh Ấy Biết Được Một Nửa Rồi
37 Chương 37: 37: Chúng Tôi Có Ràng Buộc
38 Chương 38: 38: Có Mắt Chỉ Để Trưng
39 Chương 39: 39: Tôi Tin Boss Làm Được
40 Chương 40: 40: Người Này Có Vẻ Khác
41 Chương 41: 41: Suýt Thì Lớn Chuyện
42 Chương 42: 42: Gọi Thế Nào Đều Không Tránh Khỏi
43 Chương 43: 43: Bị Cuốn Vào Chuyện Không Hay
44 Chương 44: 44: Vòng Chân Mới
45 Chương 45: 45: Tôi Sợ Ma
46 Chương 46: 46: Cũng Không Tồi
47 Chương 47: 47: Không Biết Xấu Hổ
48 Chương 48: 48: Là Giả
49 Chương 49: 49: Tôi Sinh Nghi Rồi
50 Chương 50: 50: Ngưỡng Anh Đạt Chết Chắc Rồi
51 Chương 51: 51: Nhiệm Vụ Mới
52 Chương 52: 52: Đặc Quyền Của Tôi
53 Chương 53: 53: Nhất Thiết Phải Để Bản Thân Bị Thương Sao
54 Chương 54: 54: Boss Bị Hỏng Rồi
55 Chương 55: 55: Có Chút Ảnh Hưởng Nhưng Không Đau Lòng
56 Chương 56: 56: Đừng Doạ Người Ta Như Thế
57 Chương 57: 57: Không Thấy Hay Sao Còn Hỏi
58 Chương 58: 58: Đã Là Quá Khứ Rồi
59 Chương 59: 59: Chia Xa
60 Chương 60: 60: Bị Tập Kích
61 Chương 61: 61: Trái Tim Chảy Máu Rồi
62 Chương 62: 62: Thẳng Thắn Như Vậy Tôi Buồn Đó
63 Chương 63: 63: Làm Khó Nhau
64 Chương 64: 64: Không Phải Cho Anh
65 Chương 65: 65: Yêu Bằng Mắt
66 Chương 66: 66: Tương Lai Chúng Ta
67 Chương 67: 67: Nơi Này Không Thể Đi Dạo
68 Chương 68: 68: Đuổi Đi
69 Chương 69: 69: Một Giấc Ngủ Ngon Rất Xa Vời
70 Chương 70: 70: Bám Dai Như Đỉa
71 Chương 71: 71: Quá Sức Tưởng Tượng
72 Chương 72: 72: Từ Từ Đừng Kích Động
73 Chương 73: 73: Sao Lại Quay Về Rồi
74 Chương 74: 74: Làm Tôi Hơi Bất Ngờ
75 Chương 75: 75: Các Người Diễn Thật Tệ
76 Chương 76: 76: Gặp Lại Bác Sĩ Thạch
77 Chương 77: 77: Tôi Rất Biết Ơn
78 Chương 78: 78: Thôi Xong Bị Bắt Rồi
79 Chương 79: 79: Bất Ngờ Không Nhỏ
80 Chương 80: 80: Viện Binh Của Tôi Đến Rồi
81 Chương 81: 81: Mạng Tôi Lớn Lắm
82 Chương 82: 82: Xin Phép Rồi Mới Được Đi
83 Chương 83: 83: Ngoan Cố
84 Chương 84: 84: Sự Thật Trước Mắt Là Giả Thôi
85 Chương 85: 85: Sự Thật Trước Mắt Là Giả Dối
86 Chương 86: 86: Tôi Ghét Bà Ta Nhất
87 Chương 87: 87: Thời Gian Trôi Đi
88 Chương 88: 88: Tổn Thương Là Điều Không Thể Tránh Khỏi
89 Chương 89: 89: Phiền Du Nam Rồi
90 Chương 90: 90: Giả Định Trong Tôi
91 Chương 91: 91: End
Chapter

Updated 91 Episodes

1
Chương 1: 1: Một Người Giống Hệt Tôi
2
Chương 2: 2: Tráo Đổi Thân Phận
3
Chương 3: 3: Phạt Lâu Vậy Sao
4
Chương 4: 4: Đôi Uyên Ương
5
Chương 5: 5: Rốt Cuộc Hắn Lo Cho Ai
6
Chương 6: 6: Phối Hợp Nhận Lỗi
7
Chương 7: 7: Dục Phong Muốn Tôi Giết Người
8
Chương 8: 8: Bà Làm Mẹ Kiểu Gì Vậy
9
Chương 9: 9: Tôi Sợ Ma Là Thật
10
Chương 10: 10: Trái Tim Tôi Mỏng Lắm Đừng Doạ
11
Chương 11: 11: Ngưỡng Mi Bị Đánh Thành Đầu Heo
12
Chương 12: 12: Một Trong Những Điều Tôi Che Giấu
13
Chương 13: 13: Chuyện Của Vài Năm Trước
14
Chương 14: 14: Nói Khùng Nói Điên
15
Chương 15: 15: Ngắm Biển Cùng Anh
16
Chương 16: 16: Biến Thái Quá Đi
17
Chương 17: 17: Đúng Là Doạ Người
18
Chương 18: 18: Boss Tìm Tôi Rồi
19
Chương 19: 19: An Tử Hình Như Hơi Cáu
20
Chương 20: 20: Chuyện Vặt
21
Chương 21: 21: Công Việc Đào Ra Tiền
22
Chương 22: 22: Boss Không Phải Người Tốt Bụng
23
Chương 23: 23: Bọn Họ Đều Đi Cả Rồi
24
Chương 24: 24: Không Phải Lần Đầu Tiên
25
Chương 25: 25: Lão Lại Âm Mưu Cái Gì Rồi
26
Chương 26: 26: Tình Hình Không Được Ổn Cho Lắm
27
Chương 27: 27: Đừng Sợ Anh Sẽ Ở Đây Cùng Em
28
Chương 28: 28: Các Người Chọn Nhầm Đối Tượng Bắt Nạt Rồi
29
Chương 29: 29: Hắn Không Dám
30
Chương 30: 30: Tôi Chọn Cách Không Tin
31
Chương 31: 31: Tôi Hiểu Mà
32
Chương 32: 32: Không Lý Nào Lại Vậy
33
Chương 33: 33: Nạn Nhân Kế Tiếp
34
Chương 34: 34: Phòng Bên Cạnh Có Bi3n Thái
35
Chương 35: 35: Giải Cứu Mục Tiêu
36
Chương 36: 36: Anh Ấy Biết Được Một Nửa Rồi
37
Chương 37: 37: Chúng Tôi Có Ràng Buộc
38
Chương 38: 38: Có Mắt Chỉ Để Trưng
39
Chương 39: 39: Tôi Tin Boss Làm Được
40
Chương 40: 40: Người Này Có Vẻ Khác
41
Chương 41: 41: Suýt Thì Lớn Chuyện
42
Chương 42: 42: Gọi Thế Nào Đều Không Tránh Khỏi
43
Chương 43: 43: Bị Cuốn Vào Chuyện Không Hay
44
Chương 44: 44: Vòng Chân Mới
45
Chương 45: 45: Tôi Sợ Ma
46
Chương 46: 46: Cũng Không Tồi
47
Chương 47: 47: Không Biết Xấu Hổ
48
Chương 48: 48: Là Giả
49
Chương 49: 49: Tôi Sinh Nghi Rồi
50
Chương 50: 50: Ngưỡng Anh Đạt Chết Chắc Rồi
51
Chương 51: 51: Nhiệm Vụ Mới
52
Chương 52: 52: Đặc Quyền Của Tôi
53
Chương 53: 53: Nhất Thiết Phải Để Bản Thân Bị Thương Sao
54
Chương 54: 54: Boss Bị Hỏng Rồi
55
Chương 55: 55: Có Chút Ảnh Hưởng Nhưng Không Đau Lòng
56
Chương 56: 56: Đừng Doạ Người Ta Như Thế
57
Chương 57: 57: Không Thấy Hay Sao Còn Hỏi
58
Chương 58: 58: Đã Là Quá Khứ Rồi
59
Chương 59: 59: Chia Xa
60
Chương 60: 60: Bị Tập Kích
61
Chương 61: 61: Trái Tim Chảy Máu Rồi
62
Chương 62: 62: Thẳng Thắn Như Vậy Tôi Buồn Đó
63
Chương 63: 63: Làm Khó Nhau
64
Chương 64: 64: Không Phải Cho Anh
65
Chương 65: 65: Yêu Bằng Mắt
66
Chương 66: 66: Tương Lai Chúng Ta
67
Chương 67: 67: Nơi Này Không Thể Đi Dạo
68
Chương 68: 68: Đuổi Đi
69
Chương 69: 69: Một Giấc Ngủ Ngon Rất Xa Vời
70
Chương 70: 70: Bám Dai Như Đỉa
71
Chương 71: 71: Quá Sức Tưởng Tượng
72
Chương 72: 72: Từ Từ Đừng Kích Động
73
Chương 73: 73: Sao Lại Quay Về Rồi
74
Chương 74: 74: Làm Tôi Hơi Bất Ngờ
75
Chương 75: 75: Các Người Diễn Thật Tệ
76
Chương 76: 76: Gặp Lại Bác Sĩ Thạch
77
Chương 77: 77: Tôi Rất Biết Ơn
78
Chương 78: 78: Thôi Xong Bị Bắt Rồi
79
Chương 79: 79: Bất Ngờ Không Nhỏ
80
Chương 80: 80: Viện Binh Của Tôi Đến Rồi
81
Chương 81: 81: Mạng Tôi Lớn Lắm
82
Chương 82: 82: Xin Phép Rồi Mới Được Đi
83
Chương 83: 83: Ngoan Cố
84
Chương 84: 84: Sự Thật Trước Mắt Là Giả Thôi
85
Chương 85: 85: Sự Thật Trước Mắt Là Giả Dối
86
Chương 86: 86: Tôi Ghét Bà Ta Nhất
87
Chương 87: 87: Thời Gian Trôi Đi
88
Chương 88: 88: Tổn Thương Là Điều Không Thể Tránh Khỏi
89
Chương 89: 89: Phiền Du Nam Rồi
90
Chương 90: 90: Giả Định Trong Tôi
91
Chương 91: 91: End