Chương 88: 88: Tổn Thương Là Điều Không Thể Tránh Khỏi

Anh ấy mới vào nam tối ngày hôm qua, cùng tôi ngủ cả buổi sáng.

Một người vì thức cả đêm nên mới ngủ, một người vì thói quen khó sửa.
Anh chị họ tôi đều ngớ cả người, lúc nãy tôi mới nói bản thân là kẻ thứ ba, An Tử lại nói bao nuôi tôi, oan nghiệt mà.
“Chắc đi nhầm phòng rồi.”
Lục Diệu gấp gáp cầm cái áo chuẩn bị kéo Tịnh Lâm đi, nhìn dáng vẻ khó tin của bọn họ thật sự bị dọa rồi.
Tôi buông cái đùi gà xuống, tối hôm qua không ăn nên hơi đói rồi.

Một bữa ăn thôi sao mà lằng nhằng dữ vậy, tôi lắc đầu nói.
“Tìm được người mới nên em mới không làm người thứ ba nữa.”
“Khoan đã, mày mới ngủ dậy?”
Lục Hy Hy đột nhiên tỏ ra nghiêm trọng, mọi người cũng nghiêm trọng theo, tôi co vai rụt người nhẹ nhàng gật đầu.
Chị họ nhanh như chớp mà chộp lấy cái vành tai, tôi biết sai ở chỗ nào rồi.

Ngủ dậy tôi ít khi ăn liền, nếu mà lao ngay vào ăn bọn họ biết ngay sáng tối hôm qua tôi không ăn cái gì mà đi ngủ.

“Chị đừng đánh vợ em.”
An Tử đem cái đầu cún tôi ra khỏi tay Lục Hy Hy, trong quá trình cũng vô cùng cẩn thận không đụng tay chị họ cũng không làm tôi đau.
Tôi ngay ngắn quỳ lên sofa, nghiêm chỉnh nói.
“Em sai vì đã nhịn đói, nhưng lỗi tại An Tử.”
Trong quá khứ anh ấy từng nói cái gì ấy tôi vẫn còn nhớ, lần này mượn tạm cái tấm bia này chắn thôi.
An Tử cũng nghiêm tức mở miệng.
“Em xin lỗi.”
Lục Hy Hy choáng váng hết cả đầu, chẳng biết chị họ nghĩ cái gì trong đầu nhưng nhìn vẻ mặt bất lực kia thì hình như hiểu nhầm cái gì đó rồi.

Lục Diệu và Tịnh Lâm ngồi ở một bên chỉ biết câm nín.
Tôi ngồi một bên ăn bọn họ kéo An Tử qua một bên hỏi chuyện, khi tôi ăn xong thì tiễn bọn họ về.
“Mọi người nói gì với anh vậy?”
“Anh chị dặn dò chăm sóc em cho tốt, bọn họ quản em không nổi.”
Cảm thấy bản thân ngoan thế mà, chẳng qua giờ giấc sinh hoạt hơi khó nói nhưng sức khỏe vẫn đảm bảo.
An Tử phấn khởi đi sắp xếp hành lý cho tôi, mấy chuyện này cũng để người khác làm thay thì thật xấu hổ nhưng nhìn cách anh ấy sắp xếp quần áo đem theo từng vật dụng cần thiết thì tôi suy nghĩ lại rồi.
Anh ấy đột nhiên hỏi.
“Tại sao tên Dục Phong kia cũng đi cùng chúng ta?”
“Muốn tìm hiểu Ngưỡng Mi thì chỗ Dục Phong là tốt nhất rồi.”
Hai tháng này mọi người ít nhiều cũng nghĩ Ngưỡng Mi chết rồi, dư luận trên mạng không còn nhắc đến cái tên này nữa một số ít thì tỏ ra thương xót, tôi cách ly với mạng xã hội triệt để rồi.
Nếu lỡ như nhìn thấy cái tên đó trên tiêu đề chắc tôi sẽ khóc mất.
Đối phương biết tôi còn giữ hy vọng với Ngưỡng Mi nên không muốn hỏi sâu, với cả chuyến đi này cũng là do Dục Phong đề nghị mà.

Bảy giờ chúng tôi ra sân bay, bọn họ thế mà dùng chuyên cơ để di chuyển, tự hỏi có phô trương quá hay không.

Còn phải lên một con tàu, di chuyển mất một khoảng thời gian rất lâu, hiện tại trời sắp sáng luôn rồi.
Ba người cùng đứng trên khoang thuyền đón bình minh, phải nói là rất lâu rồi tôi mới đón thứ ánh sáng đặc biệt này.

Đối với tôi nhìn thấy hoàng hôn đơn giản hơn so với bình minh, gió biển được chiếc áo của An Tử chặn lại một nửa.

“Anh yêu em.”
An Tử nói vừa đủ cho tôi nghe, Dục Phong đứng bên cạnh giả điếc nên chắc là không biết gì.
Tôi giấu đi nụ cười, đáp lời.
“Không biết đâu.”
Dục Phong khẽ nhìn đôi tình nhân rồi di dời ánh mắt, hòn đảo dần dần hiện ra.
Tôi thấy sóng vỗ vào bờ cát trắng, một nơi thoáng đãng sạch sẽ như này là lần đầu tiên tôi thấy.

Trước đây ít khi bước chân ra khỏi cái ổ của mình nên làm sao biết được những cảnh quan như này.
Bóng dáng của một người đàn ông đang vẽ vời cái gì đó trên cát, nhìn sao có chút quen mắt.
Đến khi chiếc thuyền cập bến tôi vội vã đặt chân xuống bờ cát, chạy đến xem thật kỹ gương mặt kia, đúng rồi là Ngưỡng Linh Vĩ.

Vậy thì nói Ngưỡng Mi cũng ở nơi này, trái tim tôi một lần nữa bị bóp nghẹt.
Đã là lần thứ hai rồi, lần trước nó lừa gạt tôi nói rằng bản thân chỉ là được Quế Khương nhận nuôi không can hệ gì với Ngưỡng Gia.

Lần này dùng cái chết của bản thân để lừa tôi, mục đích của nó là gì vậy chứ.
Tôi đứng trước Ngưỡng Linh Vĩ mà đối phương vẫn không hề phát hiện, đến khi phát giác sự tồn tại thì sợ hãi run rẩy đến chạy cũng không chạy được.
“Ngưỡng Mi đang ở đâu.”
Đợi chờ câu trả lời đến nỗi bản thân sắp mất bình tĩnh, thật ra nhìn biểu hiện điên loạn kia tôi đã biết.
Dục Phong tiếp cận Ngưỡng Linh Vĩ sau đó hỏi.
“Còn một người nữa trên hòn đảo này đúng không?”

Ngưỡng Linh Vĩ e dè gật đầu, trong lòng tôi yên tâm rồi.

Đi theo bước chân của người anh họ này một ngôi nhà dần hiện ra trước mắt, thiết kế vô cùng sang trọng.

Hơn hết hình ảnh Ngưỡng Mi đang ngồi thảnh thơi xem tivi khiến tôi muốn đấm cho nó một cái.
Dường như cảm giác bây giờ tôi cảm nhận được có lẽ là cảm giác của anh chị họ ngóng trông tôi sau một chuyến đi nhỉ?
Nó phát hiện chúng tôi tiến vào vẫn bình thản không nói gì, cảm giác ngột ngạt vô cùng.
“Nếu đã đến ở lại ăn một bữa cơm đi.”
Câu đầu tiên nó nói lại là câu này, không biết tôi có làm sai cái gì đó không, thái độ bây giờ của đối phương khiến tôi khó chịu cực kỳ.
Dục Phong đột nhiên cáu gắt.
“Cô không còn gì để nói sao?”
“Cút đi, còn Mẫn nữa quay về bên cạnh lão phu nhân đừng có cứng đầu nữa.”
Chân như mọc rễ bám xuống sàn nhà, tôi nhàn nhạt đáp.
“Tao có nói là cần tiền của nhà họ Ngưỡng sao, nếu mày đã không muốn nhìn mặt tao như thế thì tao sẽ không xuất hiện trước mắt mày nữa.”.

Chapter
1 Chương 1: 1: Một Người Giống Hệt Tôi
2 Chương 2: 2: Tráo Đổi Thân Phận
3 Chương 3: 3: Phạt Lâu Vậy Sao
4 Chương 4: 4: Đôi Uyên Ương
5 Chương 5: 5: Rốt Cuộc Hắn Lo Cho Ai
6 Chương 6: 6: Phối Hợp Nhận Lỗi
7 Chương 7: 7: Dục Phong Muốn Tôi Giết Người
8 Chương 8: 8: Bà Làm Mẹ Kiểu Gì Vậy
9 Chương 9: 9: Tôi Sợ Ma Là Thật
10 Chương 10: 10: Trái Tim Tôi Mỏng Lắm Đừng Doạ
11 Chương 11: 11: Ngưỡng Mi Bị Đánh Thành Đầu Heo
12 Chương 12: 12: Một Trong Những Điều Tôi Che Giấu
13 Chương 13: 13: Chuyện Của Vài Năm Trước
14 Chương 14: 14: Nói Khùng Nói Điên
15 Chương 15: 15: Ngắm Biển Cùng Anh
16 Chương 16: 16: Biến Thái Quá Đi
17 Chương 17: 17: Đúng Là Doạ Người
18 Chương 18: 18: Boss Tìm Tôi Rồi
19 Chương 19: 19: An Tử Hình Như Hơi Cáu
20 Chương 20: 20: Chuyện Vặt
21 Chương 21: 21: Công Việc Đào Ra Tiền
22 Chương 22: 22: Boss Không Phải Người Tốt Bụng
23 Chương 23: 23: Bọn Họ Đều Đi Cả Rồi
24 Chương 24: 24: Không Phải Lần Đầu Tiên
25 Chương 25: 25: Lão Lại Âm Mưu Cái Gì Rồi
26 Chương 26: 26: Tình Hình Không Được Ổn Cho Lắm
27 Chương 27: 27: Đừng Sợ Anh Sẽ Ở Đây Cùng Em
28 Chương 28: 28: Các Người Chọn Nhầm Đối Tượng Bắt Nạt Rồi
29 Chương 29: 29: Hắn Không Dám
30 Chương 30: 30: Tôi Chọn Cách Không Tin
31 Chương 31: 31: Tôi Hiểu Mà
32 Chương 32: 32: Không Lý Nào Lại Vậy
33 Chương 33: 33: Nạn Nhân Kế Tiếp
34 Chương 34: 34: Phòng Bên Cạnh Có Bi3n Thái
35 Chương 35: 35: Giải Cứu Mục Tiêu
36 Chương 36: 36: Anh Ấy Biết Được Một Nửa Rồi
37 Chương 37: 37: Chúng Tôi Có Ràng Buộc
38 Chương 38: 38: Có Mắt Chỉ Để Trưng
39 Chương 39: 39: Tôi Tin Boss Làm Được
40 Chương 40: 40: Người Này Có Vẻ Khác
41 Chương 41: 41: Suýt Thì Lớn Chuyện
42 Chương 42: 42: Gọi Thế Nào Đều Không Tránh Khỏi
43 Chương 43: 43: Bị Cuốn Vào Chuyện Không Hay
44 Chương 44: 44: Vòng Chân Mới
45 Chương 45: 45: Tôi Sợ Ma
46 Chương 46: 46: Cũng Không Tồi
47 Chương 47: 47: Không Biết Xấu Hổ
48 Chương 48: 48: Là Giả
49 Chương 49: 49: Tôi Sinh Nghi Rồi
50 Chương 50: 50: Ngưỡng Anh Đạt Chết Chắc Rồi
51 Chương 51: 51: Nhiệm Vụ Mới
52 Chương 52: 52: Đặc Quyền Của Tôi
53 Chương 53: 53: Nhất Thiết Phải Để Bản Thân Bị Thương Sao
54 Chương 54: 54: Boss Bị Hỏng Rồi
55 Chương 55: 55: Có Chút Ảnh Hưởng Nhưng Không Đau Lòng
56 Chương 56: 56: Đừng Doạ Người Ta Như Thế
57 Chương 57: 57: Không Thấy Hay Sao Còn Hỏi
58 Chương 58: 58: Đã Là Quá Khứ Rồi
59 Chương 59: 59: Chia Xa
60 Chương 60: 60: Bị Tập Kích
61 Chương 61: 61: Trái Tim Chảy Máu Rồi
62 Chương 62: 62: Thẳng Thắn Như Vậy Tôi Buồn Đó
63 Chương 63: 63: Làm Khó Nhau
64 Chương 64: 64: Không Phải Cho Anh
65 Chương 65: 65: Yêu Bằng Mắt
66 Chương 66: 66: Tương Lai Chúng Ta
67 Chương 67: 67: Nơi Này Không Thể Đi Dạo
68 Chương 68: 68: Đuổi Đi
69 Chương 69: 69: Một Giấc Ngủ Ngon Rất Xa Vời
70 Chương 70: 70: Bám Dai Như Đỉa
71 Chương 71: 71: Quá Sức Tưởng Tượng
72 Chương 72: 72: Từ Từ Đừng Kích Động
73 Chương 73: 73: Sao Lại Quay Về Rồi
74 Chương 74: 74: Làm Tôi Hơi Bất Ngờ
75 Chương 75: 75: Các Người Diễn Thật Tệ
76 Chương 76: 76: Gặp Lại Bác Sĩ Thạch
77 Chương 77: 77: Tôi Rất Biết Ơn
78 Chương 78: 78: Thôi Xong Bị Bắt Rồi
79 Chương 79: 79: Bất Ngờ Không Nhỏ
80 Chương 80: 80: Viện Binh Của Tôi Đến Rồi
81 Chương 81: 81: Mạng Tôi Lớn Lắm
82 Chương 82: 82: Xin Phép Rồi Mới Được Đi
83 Chương 83: 83: Ngoan Cố
84 Chương 84: 84: Sự Thật Trước Mắt Là Giả Thôi
85 Chương 85: 85: Sự Thật Trước Mắt Là Giả Dối
86 Chương 86: 86: Tôi Ghét Bà Ta Nhất
87 Chương 87: 87: Thời Gian Trôi Đi
88 Chương 88: 88: Tổn Thương Là Điều Không Thể Tránh Khỏi
89 Chương 89: 89: Phiền Du Nam Rồi
90 Chương 90: 90: Giả Định Trong Tôi
91 Chương 91: 91: End
Chapter

Updated 91 Episodes

1
Chương 1: 1: Một Người Giống Hệt Tôi
2
Chương 2: 2: Tráo Đổi Thân Phận
3
Chương 3: 3: Phạt Lâu Vậy Sao
4
Chương 4: 4: Đôi Uyên Ương
5
Chương 5: 5: Rốt Cuộc Hắn Lo Cho Ai
6
Chương 6: 6: Phối Hợp Nhận Lỗi
7
Chương 7: 7: Dục Phong Muốn Tôi Giết Người
8
Chương 8: 8: Bà Làm Mẹ Kiểu Gì Vậy
9
Chương 9: 9: Tôi Sợ Ma Là Thật
10
Chương 10: 10: Trái Tim Tôi Mỏng Lắm Đừng Doạ
11
Chương 11: 11: Ngưỡng Mi Bị Đánh Thành Đầu Heo
12
Chương 12: 12: Một Trong Những Điều Tôi Che Giấu
13
Chương 13: 13: Chuyện Của Vài Năm Trước
14
Chương 14: 14: Nói Khùng Nói Điên
15
Chương 15: 15: Ngắm Biển Cùng Anh
16
Chương 16: 16: Biến Thái Quá Đi
17
Chương 17: 17: Đúng Là Doạ Người
18
Chương 18: 18: Boss Tìm Tôi Rồi
19
Chương 19: 19: An Tử Hình Như Hơi Cáu
20
Chương 20: 20: Chuyện Vặt
21
Chương 21: 21: Công Việc Đào Ra Tiền
22
Chương 22: 22: Boss Không Phải Người Tốt Bụng
23
Chương 23: 23: Bọn Họ Đều Đi Cả Rồi
24
Chương 24: 24: Không Phải Lần Đầu Tiên
25
Chương 25: 25: Lão Lại Âm Mưu Cái Gì Rồi
26
Chương 26: 26: Tình Hình Không Được Ổn Cho Lắm
27
Chương 27: 27: Đừng Sợ Anh Sẽ Ở Đây Cùng Em
28
Chương 28: 28: Các Người Chọn Nhầm Đối Tượng Bắt Nạt Rồi
29
Chương 29: 29: Hắn Không Dám
30
Chương 30: 30: Tôi Chọn Cách Không Tin
31
Chương 31: 31: Tôi Hiểu Mà
32
Chương 32: 32: Không Lý Nào Lại Vậy
33
Chương 33: 33: Nạn Nhân Kế Tiếp
34
Chương 34: 34: Phòng Bên Cạnh Có Bi3n Thái
35
Chương 35: 35: Giải Cứu Mục Tiêu
36
Chương 36: 36: Anh Ấy Biết Được Một Nửa Rồi
37
Chương 37: 37: Chúng Tôi Có Ràng Buộc
38
Chương 38: 38: Có Mắt Chỉ Để Trưng
39
Chương 39: 39: Tôi Tin Boss Làm Được
40
Chương 40: 40: Người Này Có Vẻ Khác
41
Chương 41: 41: Suýt Thì Lớn Chuyện
42
Chương 42: 42: Gọi Thế Nào Đều Không Tránh Khỏi
43
Chương 43: 43: Bị Cuốn Vào Chuyện Không Hay
44
Chương 44: 44: Vòng Chân Mới
45
Chương 45: 45: Tôi Sợ Ma
46
Chương 46: 46: Cũng Không Tồi
47
Chương 47: 47: Không Biết Xấu Hổ
48
Chương 48: 48: Là Giả
49
Chương 49: 49: Tôi Sinh Nghi Rồi
50
Chương 50: 50: Ngưỡng Anh Đạt Chết Chắc Rồi
51
Chương 51: 51: Nhiệm Vụ Mới
52
Chương 52: 52: Đặc Quyền Của Tôi
53
Chương 53: 53: Nhất Thiết Phải Để Bản Thân Bị Thương Sao
54
Chương 54: 54: Boss Bị Hỏng Rồi
55
Chương 55: 55: Có Chút Ảnh Hưởng Nhưng Không Đau Lòng
56
Chương 56: 56: Đừng Doạ Người Ta Như Thế
57
Chương 57: 57: Không Thấy Hay Sao Còn Hỏi
58
Chương 58: 58: Đã Là Quá Khứ Rồi
59
Chương 59: 59: Chia Xa
60
Chương 60: 60: Bị Tập Kích
61
Chương 61: 61: Trái Tim Chảy Máu Rồi
62
Chương 62: 62: Thẳng Thắn Như Vậy Tôi Buồn Đó
63
Chương 63: 63: Làm Khó Nhau
64
Chương 64: 64: Không Phải Cho Anh
65
Chương 65: 65: Yêu Bằng Mắt
66
Chương 66: 66: Tương Lai Chúng Ta
67
Chương 67: 67: Nơi Này Không Thể Đi Dạo
68
Chương 68: 68: Đuổi Đi
69
Chương 69: 69: Một Giấc Ngủ Ngon Rất Xa Vời
70
Chương 70: 70: Bám Dai Như Đỉa
71
Chương 71: 71: Quá Sức Tưởng Tượng
72
Chương 72: 72: Từ Từ Đừng Kích Động
73
Chương 73: 73: Sao Lại Quay Về Rồi
74
Chương 74: 74: Làm Tôi Hơi Bất Ngờ
75
Chương 75: 75: Các Người Diễn Thật Tệ
76
Chương 76: 76: Gặp Lại Bác Sĩ Thạch
77
Chương 77: 77: Tôi Rất Biết Ơn
78
Chương 78: 78: Thôi Xong Bị Bắt Rồi
79
Chương 79: 79: Bất Ngờ Không Nhỏ
80
Chương 80: 80: Viện Binh Của Tôi Đến Rồi
81
Chương 81: 81: Mạng Tôi Lớn Lắm
82
Chương 82: 82: Xin Phép Rồi Mới Được Đi
83
Chương 83: 83: Ngoan Cố
84
Chương 84: 84: Sự Thật Trước Mắt Là Giả Thôi
85
Chương 85: 85: Sự Thật Trước Mắt Là Giả Dối
86
Chương 86: 86: Tôi Ghét Bà Ta Nhất
87
Chương 87: 87: Thời Gian Trôi Đi
88
Chương 88: 88: Tổn Thương Là Điều Không Thể Tránh Khỏi
89
Chương 89: 89: Phiền Du Nam Rồi
90
Chương 90: 90: Giả Định Trong Tôi
91
Chương 91: 91: End