Chương 77: 77: Tôi Rất Biết Ơn

Người có tiền thật sự rất lợi hại, chỉ cần một câu nói.
Kết quả trả lại cơ thể tôi hoàn toàn bình thường, các chỉ số đều ở trạng thái tốt.
Đi ngang qua hành lang, tôi bắt gặp vài người nhà của bệnh nhân, họ vừa mới khóc xong.

Dáng vẻ tang thương này làm tim tôi trĩu nặng, trước đây tôi có thể đồng cảm như vậy sao, bản thân bất giác lại cảm thấy vui vẻ.
Dưới mí mắt tôi chưa từng xuất hiện thứ gì, đó là điều bất hạnh nhất.
“Ngưỡng, Ngưỡng Mi.”
Lướt qua nhau người nọ bỗng nhiên thốt ra vài chữ, tôi cũng hẫng vài nhịp.

Vừa mới đồng cảm với họ xong, mặc dù người ta không cần nhưng có thể đừng trách mắng cái người tên Ngưỡng Mi không?
Tôi không vui đâu.
Xoay người lại nhìn người phụ nữ kia thật kỹ, là người tôi chẳng biết.

Đối phương tiến đến nắm tay tôi đầy thành khẩn xém chút đã quỳ xuống.
“Cảm ơn, cảm ơn cô nhiều lắm.

Nhờ có cô mà con trai tôi thoát khỏi tòa nhà đổ sập kia.”

“Con trai cô thế nào rồi?”
Người phụ nữ lắc đầu không nói.
Y tá gần đó bèn mạng phép chen vào cuộc trò chuyện.
“Bệnh nhân quá nhiều, lượng máu cung cấp không đủ, ngân hàng máu cạn kiệt.”
Nói xong y tá thở ra một hơi, không phải kiểu thở dài thường thượt nó giống với kiểu thất vọng đến không làm gì được.
Tôi tiếp tục hỏi.
“Là nhóm máu gì?”
“Nhóm máu O.”
Thế thì hay rồi, bản thân cũng là nhóm máu O, tôi nhìn lão phu nhân rồi nói.
“Người đem vệ sĩ về trước, con sẽ về sau.”
Tôi nhìn đến chỗ người y tá mở lời.
“Tôi là nhóm máu O, đưa tôi đi xét nghiệm.”
Người vệ sĩ bị Trấn Yên Yên cắn cũng lên tiếng.
“Tôi cũng là nhóm máu O, có thể vừa truyền máu vừa đợi cô chủ.”
Lão phu nhân mặc dù miễn cưỡng mười phần vẫn gật đầu, có lẽ bà ấy xót tôi phải thức đêm truyền máu.
Người phụ nữ khóc sụt sịt trước mặt, trong đầu tôi tự nhiên lại thay thế người phụ nữ này thành mẹ của mình rồi tự biết thế nào là cảm giác đau thương, đâu đến nỗi tôi phải gắng kiềm lại giọt nước mắt.
“Ngưỡng Mi, tôi… Tôi biết cô là người tốt.

Cô giúp gia đình tôi quá nhiều rồi, sau này tôi sẽ cố gắng đền đáp.”
Những lời này của người phụ nữ thật sự rất dư thừa, một câu cảm ơn Ngưỡng Mi đã khiến tôi xem trọng bà ấy rồi.
“Cô nghỉ ngơi một lúc, chuyện còn lại không cần phải lo.”
Tôi và Thụy Bằng đi theo người y tá làm xét nghiệm trước khi truyền máu cho con trai người phụ nữ kia.

Cuộc phẫu thuật vì thế được tiến hành sớm một chút, vô cùng thuận lợi.
Ngân hàng máu thừa ra một ít nhóm máu O, tôi biết nó dùng chẳng đủ đến đến ngày hôm sau.

Nhưng sức lực hai người có hạn, mà trọng tâm là bác sĩ Thạch đã đích thân giám sát, đối phương nói không thể tiếp tục tôi và Thuỵ Bằng chỉ biết nghe theo.

Hôm nay ngủ dậy cũng không ăn gì thật sự có lợi mà, Thụy Bằng là chưa kịp ăn.

Hai chúng tôi chưa vội rời khỏi bệnh viện, ngồi nghỉ một lúc.
“Vệ sĩ còn lại tên gì vậy? Lúc trước tôi chưa hỏi.”

“Là Chung Điển.”
Sau khi ném lại chữ à, tôi đã nhấc thân người rời đi một lúc.

Thụy Bằng hình như vẫn còn choáng nhiều lắm, không thể đuổi theo tôi.

Lúc quay lại trên tay tôi là hai túi lớn thức ăn, đợi đến khi về khách sạn thì lâu quá.
“Cô chủ bảo tôi đi là được rồi, sau này không cần.”
Dáng vẻ lảo đảo của bản thân còn nhận không ra thì nói gì.

Tôi ăn không đúng giờ ngủ không đúng giấc nhưng sức khỏe cũng đâu đến nổi yếu kém, đặc biệt có thể nhỉnh hơn Thụy Bằng.
Lúc nhỏ bọn người Lục Diệu, Lục Hy Hy đã giúp tôi ăn ngủ ở võ đường, phải cảm ơn bọn họ cho đàng hoàng.
“Tôi bảo anh đi chết, đi không?”
“Đi.”
Câu trả lời quyết đoán như vậy, đừng làm tôi sợ.

Đứa trẻ vì tôi không chú ý đến phải bỏ mạng hiện tại còn chưa buông xuống được.
Tôi cùng với Thụy Bằng ngồi ngắm sao ăn tối, khuôn viên ngoài chúng tôi thì có vài y tá lâu lâu đi qua, mỗi lần xuất hiện là dọa đến tôi.
Một luồng gió cũng đủ rồi đừng nói là đến người, bản thân vì thế mà ăn rất nhanh.
“Cô chủ sao lại sợ ma vậy?”
Thụy Bằng hỏi mấy câu tào lao quá, tôi muốn im lặng nhưng như thế thì rất mất lịch sự.
“Sợ thì sợ thôi, cần gì lý do.”
Thuỵ Bằng bật cười mặc dù không có ý châm chọc, đợi đối phương gom gọn mấy thứ tôi bày bừa ra cho vào thùng rác thì cả hai xuất phát.

Trên đường về liên tục gặp xe cứu thương chạy ngược hướng với chúng tôi, cảm giác bất an dân trào tôi vội vàng xem tin tức mới được cập nhật, lần này là ở một trung tâm thương mại, buổi tối nên chỉ có vài người bị thương.
Vừa ngốc đầu lên nhìn đường thì phát hiện con đường này hơn lạ, tôi ngơ ngác hỏi Thụy Bằng.
“Đường này không đúng.”
Thụy Bằng bình tĩnh đáp.
“Lão phu nhân có nhà ở trong phía nam, đã cho người dọn dẹp rồi.

Lão phu nhân dặn đưa cô chủ về đây, sáng đến khách sạn trả phòng.”
Sao bọn họ không nói sớm, để tôi mượn tiền ở khách sạn làm gì chứ? Mà thôi, nhìn cái đường rậm rạp lên một đồi núi tôi thấy quyết định của bản thân đúng rồi, nơi đây có mấy thứ không hay ho, hay xe hư giữa đường tôi sẽ giả ngất xỉu.
“Không hiểu sao lại mua nhà ở nơi khỉ ho cò gáy này.”
Thụy Bằng rảnh rỗi nên cũng đáp lại lời tôi.
“Lão phu nhân chọn nơi đây vì yên tĩnh, tôi sẽ cho người cắt bớt cỏ dại.”
“Không cần phiền như thế đâu.”
Sau này không đến là được, theo một cách tự nhiên nhất mà nhắm tịt mắt lại.

Bình thường tôi sẽ có thói quen nhìn ra vệ đường, con đường này thì không cần đâu.

Lỡ như có người đứng trong bụi cỏ vẫy tay chào hẳn là tôi không cần sống nữa..

Chapter
1 Chương 1: 1: Một Người Giống Hệt Tôi
2 Chương 2: 2: Tráo Đổi Thân Phận
3 Chương 3: 3: Phạt Lâu Vậy Sao
4 Chương 4: 4: Đôi Uyên Ương
5 Chương 5: 5: Rốt Cuộc Hắn Lo Cho Ai
6 Chương 6: 6: Phối Hợp Nhận Lỗi
7 Chương 7: 7: Dục Phong Muốn Tôi Giết Người
8 Chương 8: 8: Bà Làm Mẹ Kiểu Gì Vậy
9 Chương 9: 9: Tôi Sợ Ma Là Thật
10 Chương 10: 10: Trái Tim Tôi Mỏng Lắm Đừng Doạ
11 Chương 11: 11: Ngưỡng Mi Bị Đánh Thành Đầu Heo
12 Chương 12: 12: Một Trong Những Điều Tôi Che Giấu
13 Chương 13: 13: Chuyện Của Vài Năm Trước
14 Chương 14: 14: Nói Khùng Nói Điên
15 Chương 15: 15: Ngắm Biển Cùng Anh
16 Chương 16: 16: Biến Thái Quá Đi
17 Chương 17: 17: Đúng Là Doạ Người
18 Chương 18: 18: Boss Tìm Tôi Rồi
19 Chương 19: 19: An Tử Hình Như Hơi Cáu
20 Chương 20: 20: Chuyện Vặt
21 Chương 21: 21: Công Việc Đào Ra Tiền
22 Chương 22: 22: Boss Không Phải Người Tốt Bụng
23 Chương 23: 23: Bọn Họ Đều Đi Cả Rồi
24 Chương 24: 24: Không Phải Lần Đầu Tiên
25 Chương 25: 25: Lão Lại Âm Mưu Cái Gì Rồi
26 Chương 26: 26: Tình Hình Không Được Ổn Cho Lắm
27 Chương 27: 27: Đừng Sợ Anh Sẽ Ở Đây Cùng Em
28 Chương 28: 28: Các Người Chọn Nhầm Đối Tượng Bắt Nạt Rồi
29 Chương 29: 29: Hắn Không Dám
30 Chương 30: 30: Tôi Chọn Cách Không Tin
31 Chương 31: 31: Tôi Hiểu Mà
32 Chương 32: 32: Không Lý Nào Lại Vậy
33 Chương 33: 33: Nạn Nhân Kế Tiếp
34 Chương 34: 34: Phòng Bên Cạnh Có Bi3n Thái
35 Chương 35: 35: Giải Cứu Mục Tiêu
36 Chương 36: 36: Anh Ấy Biết Được Một Nửa Rồi
37 Chương 37: 37: Chúng Tôi Có Ràng Buộc
38 Chương 38: 38: Có Mắt Chỉ Để Trưng
39 Chương 39: 39: Tôi Tin Boss Làm Được
40 Chương 40: 40: Người Này Có Vẻ Khác
41 Chương 41: 41: Suýt Thì Lớn Chuyện
42 Chương 42: 42: Gọi Thế Nào Đều Không Tránh Khỏi
43 Chương 43: 43: Bị Cuốn Vào Chuyện Không Hay
44 Chương 44: 44: Vòng Chân Mới
45 Chương 45: 45: Tôi Sợ Ma
46 Chương 46: 46: Cũng Không Tồi
47 Chương 47: 47: Không Biết Xấu Hổ
48 Chương 48: 48: Là Giả
49 Chương 49: 49: Tôi Sinh Nghi Rồi
50 Chương 50: 50: Ngưỡng Anh Đạt Chết Chắc Rồi
51 Chương 51: 51: Nhiệm Vụ Mới
52 Chương 52: 52: Đặc Quyền Của Tôi
53 Chương 53: 53: Nhất Thiết Phải Để Bản Thân Bị Thương Sao
54 Chương 54: 54: Boss Bị Hỏng Rồi
55 Chương 55: 55: Có Chút Ảnh Hưởng Nhưng Không Đau Lòng
56 Chương 56: 56: Đừng Doạ Người Ta Như Thế
57 Chương 57: 57: Không Thấy Hay Sao Còn Hỏi
58 Chương 58: 58: Đã Là Quá Khứ Rồi
59 Chương 59: 59: Chia Xa
60 Chương 60: 60: Bị Tập Kích
61 Chương 61: 61: Trái Tim Chảy Máu Rồi
62 Chương 62: 62: Thẳng Thắn Như Vậy Tôi Buồn Đó
63 Chương 63: 63: Làm Khó Nhau
64 Chương 64: 64: Không Phải Cho Anh
65 Chương 65: 65: Yêu Bằng Mắt
66 Chương 66: 66: Tương Lai Chúng Ta
67 Chương 67: 67: Nơi Này Không Thể Đi Dạo
68 Chương 68: 68: Đuổi Đi
69 Chương 69: 69: Một Giấc Ngủ Ngon Rất Xa Vời
70 Chương 70: 70: Bám Dai Như Đỉa
71 Chương 71: 71: Quá Sức Tưởng Tượng
72 Chương 72: 72: Từ Từ Đừng Kích Động
73 Chương 73: 73: Sao Lại Quay Về Rồi
74 Chương 74: 74: Làm Tôi Hơi Bất Ngờ
75 Chương 75: 75: Các Người Diễn Thật Tệ
76 Chương 76: 76: Gặp Lại Bác Sĩ Thạch
77 Chương 77: 77: Tôi Rất Biết Ơn
78 Chương 78: 78: Thôi Xong Bị Bắt Rồi
79 Chương 79: 79: Bất Ngờ Không Nhỏ
80 Chương 80: 80: Viện Binh Của Tôi Đến Rồi
81 Chương 81: 81: Mạng Tôi Lớn Lắm
82 Chương 82: 82: Xin Phép Rồi Mới Được Đi
83 Chương 83: 83: Ngoan Cố
84 Chương 84: 84: Sự Thật Trước Mắt Là Giả Thôi
85 Chương 85: 85: Sự Thật Trước Mắt Là Giả Dối
86 Chương 86: 86: Tôi Ghét Bà Ta Nhất
87 Chương 87: 87: Thời Gian Trôi Đi
88 Chương 88: 88: Tổn Thương Là Điều Không Thể Tránh Khỏi
89 Chương 89: 89: Phiền Du Nam Rồi
90 Chương 90: 90: Giả Định Trong Tôi
91 Chương 91: 91: End
Chapter

Updated 91 Episodes

1
Chương 1: 1: Một Người Giống Hệt Tôi
2
Chương 2: 2: Tráo Đổi Thân Phận
3
Chương 3: 3: Phạt Lâu Vậy Sao
4
Chương 4: 4: Đôi Uyên Ương
5
Chương 5: 5: Rốt Cuộc Hắn Lo Cho Ai
6
Chương 6: 6: Phối Hợp Nhận Lỗi
7
Chương 7: 7: Dục Phong Muốn Tôi Giết Người
8
Chương 8: 8: Bà Làm Mẹ Kiểu Gì Vậy
9
Chương 9: 9: Tôi Sợ Ma Là Thật
10
Chương 10: 10: Trái Tim Tôi Mỏng Lắm Đừng Doạ
11
Chương 11: 11: Ngưỡng Mi Bị Đánh Thành Đầu Heo
12
Chương 12: 12: Một Trong Những Điều Tôi Che Giấu
13
Chương 13: 13: Chuyện Của Vài Năm Trước
14
Chương 14: 14: Nói Khùng Nói Điên
15
Chương 15: 15: Ngắm Biển Cùng Anh
16
Chương 16: 16: Biến Thái Quá Đi
17
Chương 17: 17: Đúng Là Doạ Người
18
Chương 18: 18: Boss Tìm Tôi Rồi
19
Chương 19: 19: An Tử Hình Như Hơi Cáu
20
Chương 20: 20: Chuyện Vặt
21
Chương 21: 21: Công Việc Đào Ra Tiền
22
Chương 22: 22: Boss Không Phải Người Tốt Bụng
23
Chương 23: 23: Bọn Họ Đều Đi Cả Rồi
24
Chương 24: 24: Không Phải Lần Đầu Tiên
25
Chương 25: 25: Lão Lại Âm Mưu Cái Gì Rồi
26
Chương 26: 26: Tình Hình Không Được Ổn Cho Lắm
27
Chương 27: 27: Đừng Sợ Anh Sẽ Ở Đây Cùng Em
28
Chương 28: 28: Các Người Chọn Nhầm Đối Tượng Bắt Nạt Rồi
29
Chương 29: 29: Hắn Không Dám
30
Chương 30: 30: Tôi Chọn Cách Không Tin
31
Chương 31: 31: Tôi Hiểu Mà
32
Chương 32: 32: Không Lý Nào Lại Vậy
33
Chương 33: 33: Nạn Nhân Kế Tiếp
34
Chương 34: 34: Phòng Bên Cạnh Có Bi3n Thái
35
Chương 35: 35: Giải Cứu Mục Tiêu
36
Chương 36: 36: Anh Ấy Biết Được Một Nửa Rồi
37
Chương 37: 37: Chúng Tôi Có Ràng Buộc
38
Chương 38: 38: Có Mắt Chỉ Để Trưng
39
Chương 39: 39: Tôi Tin Boss Làm Được
40
Chương 40: 40: Người Này Có Vẻ Khác
41
Chương 41: 41: Suýt Thì Lớn Chuyện
42
Chương 42: 42: Gọi Thế Nào Đều Không Tránh Khỏi
43
Chương 43: 43: Bị Cuốn Vào Chuyện Không Hay
44
Chương 44: 44: Vòng Chân Mới
45
Chương 45: 45: Tôi Sợ Ma
46
Chương 46: 46: Cũng Không Tồi
47
Chương 47: 47: Không Biết Xấu Hổ
48
Chương 48: 48: Là Giả
49
Chương 49: 49: Tôi Sinh Nghi Rồi
50
Chương 50: 50: Ngưỡng Anh Đạt Chết Chắc Rồi
51
Chương 51: 51: Nhiệm Vụ Mới
52
Chương 52: 52: Đặc Quyền Của Tôi
53
Chương 53: 53: Nhất Thiết Phải Để Bản Thân Bị Thương Sao
54
Chương 54: 54: Boss Bị Hỏng Rồi
55
Chương 55: 55: Có Chút Ảnh Hưởng Nhưng Không Đau Lòng
56
Chương 56: 56: Đừng Doạ Người Ta Như Thế
57
Chương 57: 57: Không Thấy Hay Sao Còn Hỏi
58
Chương 58: 58: Đã Là Quá Khứ Rồi
59
Chương 59: 59: Chia Xa
60
Chương 60: 60: Bị Tập Kích
61
Chương 61: 61: Trái Tim Chảy Máu Rồi
62
Chương 62: 62: Thẳng Thắn Như Vậy Tôi Buồn Đó
63
Chương 63: 63: Làm Khó Nhau
64
Chương 64: 64: Không Phải Cho Anh
65
Chương 65: 65: Yêu Bằng Mắt
66
Chương 66: 66: Tương Lai Chúng Ta
67
Chương 67: 67: Nơi Này Không Thể Đi Dạo
68
Chương 68: 68: Đuổi Đi
69
Chương 69: 69: Một Giấc Ngủ Ngon Rất Xa Vời
70
Chương 70: 70: Bám Dai Như Đỉa
71
Chương 71: 71: Quá Sức Tưởng Tượng
72
Chương 72: 72: Từ Từ Đừng Kích Động
73
Chương 73: 73: Sao Lại Quay Về Rồi
74
Chương 74: 74: Làm Tôi Hơi Bất Ngờ
75
Chương 75: 75: Các Người Diễn Thật Tệ
76
Chương 76: 76: Gặp Lại Bác Sĩ Thạch
77
Chương 77: 77: Tôi Rất Biết Ơn
78
Chương 78: 78: Thôi Xong Bị Bắt Rồi
79
Chương 79: 79: Bất Ngờ Không Nhỏ
80
Chương 80: 80: Viện Binh Của Tôi Đến Rồi
81
Chương 81: 81: Mạng Tôi Lớn Lắm
82
Chương 82: 82: Xin Phép Rồi Mới Được Đi
83
Chương 83: 83: Ngoan Cố
84
Chương 84: 84: Sự Thật Trước Mắt Là Giả Thôi
85
Chương 85: 85: Sự Thật Trước Mắt Là Giả Dối
86
Chương 86: 86: Tôi Ghét Bà Ta Nhất
87
Chương 87: 87: Thời Gian Trôi Đi
88
Chương 88: 88: Tổn Thương Là Điều Không Thể Tránh Khỏi
89
Chương 89: 89: Phiền Du Nam Rồi
90
Chương 90: 90: Giả Định Trong Tôi
91
Chương 91: 91: End