Chương 66: 66: Tương Lai Chúng Ta

“Đương nhiên là được, nếu Tử Ca không đồng ý em cứ nói chị đến rước.”
An Tử nhẹ nhàng đáp trả lại câu nói của tôi.
“Anh khi nào không đồng ý, thằng nhóc này sợ làm phiền em thôi.”
Chúng tôi lượn vài dòng ở trung tâm thương mại, trước đây tôi rất ít khi lui tới những chỗ này, đa phần đều làm ổ trong phòng trọ, nếu phải chọn tôi vẫn chọn cuộc sống cũ của mình, an nhàn trôi qua từng ngày nhưng dù sau hiện tại không thể nói hối hận hay đại loại như vậy nữa.
Có vẻ An Tử cố ý đi qua chỗ bán mô hình, tôi thấy Du Nam nhìn vào trong vài lần tuyệt nhiên lại không mở miệng.
“Em thích mô hình?”
Cậu nhóc nghe tôi hỏi vội vàng lắc đầu, còn nở nụ cười nói.
“Em không cần những thứ đó.”
An Tử chỉ tay vào một trong những số mô hình được trưng bày, còn là cái to nhất.
“Đây là nhân vật nào?”
“Là… Em không biết.”
An Tử thông minh, Du Nam cũng không có ngu, nhìn dáng vẻ hai người bọn họ tôi cười trong vô thức.

Cậu nhóc là đang bận tâm đ ến giá tiền đây mà, cuối cùng cả ba cũng bỏ qua.
Trong lúc Du Nam đi vệ sinh tôi và An Tử đứng bàn bạc một lúc, tôi là người bắt đầu trước.
Một cậu nhóc tầm ấy tuổi, tôi nghĩ đã suy xét vấn đề sâu xa hơn là chuyện tiền bạc.

“Có chỗ chứa nhỉ?”
Thoạt nhìn mô hình có to có nhỏ, loại nhỏ đặt bàn học chẳng hề hấn gì, to hơn một tý nhìn thể nào cũng cuốn hút hơn.

Tôi chỉ sợ cậu nhóc ngại việc mình đang ở nhà người khác nên không muốn mang đồ về, nhiều nguyên nhân không thể không cân nhắc chuyện này.
“Dư sức, có thể gửi tạm phòng của anh.”
Nói đến đây tôi lại không rõ An Tử có lên kế hoạch gì ở đây không? Anh ấy rõ ràng cũng thích.
“Anh có thể mua không?”
An Tử muốn tôi tặng sao? Tiền từ những trận đấu phi pháp dư mua chỗ đó, nói đến đây phải cảm ơn boss một tiếng.
Tôi gật đầu, quay người định rằng quay lại chỗ vừa nãy, An Tử nhanh chóng ngăn cản tôi.

Cái này khá hợp lý, bản thân không am hiểu cho lắm vẫn nên để cho đối phương quyết định thì hơn.
Thẻ của tôi vẫn dừng lại ở không trung, nhìn cách bản thân bị lờ đi có hơi hụt hẫng.

Mọi người nhìn tôi với ánh mắt nghi hoặc nhiều lắm, tôi không hiểu.
Đến khi Du Nam nắm tay, tôi mới sực tỉnh.
“Tử Ca vẫn còn bên trong ạ?”
“Anh ấy, hình như quên thứ gì đó.”
Một lúc sau An Tử quay lại như thể chưa có chuyện gì, tôi nhỏ giọng hỏi.
“Anh trả tiền còn hỏi ý tôi làm gì?”
“Làm như vậy, em không có cơ hội từ chối.”
Từ chối gì? Mặc kệ đi vậy.
Chúng tôi xem phim xong mới trở về, đảm bảo kỷ cương mà An Sung đã đặt ta, về trước mười giờ rưỡi tối.

Du Nam còn nhỏ như vậy về mảng này tôi hoàn toàn đồng ý.

Vừa vào nhà nhìn thấy cảnh tượng An Sung ngồi bất động nhìn ba cái thùng khổng lồ chiếm một gốc nhỏ không gian căn nhà.
Tôi cúi đầu đầu chào ba An Tử, ông ấy cũng gật đầu đáp lại tôi.

Về phần Du Nam vẫn hoang mang chưa biết chuyện gì.
“Được rồi, chúng ta cùng chuyển nó vào phòng.”

An Tử nói như một điều hiển nhiên.
An Sung thở ra một hơi bất lực hỏi.
“Đã bao tuổi rồi?”
Không khí đột nhiên căng thẳng đi vài phần, cậu nhóc cũng đứng nghiêm túc như những người lính trong hàng ngũ.

An Tử thì càng đúng tư thế hơn, mắt nhìn thẳng to rõ đáp.
“Hai mươi hai.”
“Cậu có biết bản thân không phù hợp với những thứ này không?”
Nếu như biết trước có khó khăn vậy thì hãy lựa chọn cái thích hợp đi chứ, mua mô hình nhỏ một chút đã qua mắt được An Sung rồi.
Tôi cũng đứng nghiêm túc như hai người còn lại, cố vặn âm lượng chỉnh chữ to rõ.
“Những thứ này là con muốn mua, anh ấy bị ép buộc ạ.”
Cậu nhóc đứng bên cạnh gương mặt kiên định, cũng góp vài lời.
“Là do con đòi hỏi nên anh chị đã chiều theo.”
An Sung nhìn cả ba suy xét một lượt, sau đó nói.
“Vậy còn đứng đó làm gì? Vận động đi chứ còn Mẫn đứng sang một bên là được rồi.”
Cả ba rời bỏ trạng thái nghiêm túc, tất cả đều phải gạt mồ hôi trong trạng thái thở phào nhẹ nhõm.

Người tôi không ngờ nhất chính là Du Nam, cậu nhóc bỏ cặp sách sang một bên, bê những thứ vừa sức.
Ba thùng to là ba nhân vật nào đó tôi chẳng rõ nhìn bọn họ rất ngầu, đi kèm là phiên bản nhỏ hơn bằng lòng bằng tay, hòa nhập cùng bọn họ cho tôi thêm trải nghiệm mới.
Mô hình lớn của Du Nam đặt ở vị trí thích hợp trong căn phòng, còn mô hình nhỏ cậu nhóc đưa nó cho An Sung, ông ấy nhận lấy rồi xoa đầu cậu nhóc.

Hai người bọn họ hiểu ý nhau thật, khoảng thời gian sống chung chưa thể nói là lâu.
Hai mô hình khổng lồ còn lại thế mà An Tử lại đem hết sang phòng anh ấy, hay thật.

Biết cách lên kế hoạch như vậy, An Tử dùng lại cách của Du Nam đưa hai mô hình nhỏ cho tôi.
Một nhân vật nam, một nhân vật nữ.
An Tử thoả mãn mở miệng.
“Không thể từ chối.”
Tôi là người đồng ý để anh ấy mua, đối mặt với cửa ải của An Sùng nếu tôi nói không chắc chắn anh ấy sẽ lại bài trò.
“Hai nhân vật này có kết cục như thế nào?”
An Tử tiến lên một bước, nói thầm bên tai.
“Đương nhiên là kết hôn sinh con rồi, đứa con được đặt bên Tiểu Nam.”
Nói xong anh ấy thuận thế hôn lên vành tai, tôi bất giác trách né.

Nhận thức được mọi thứ vòng eo đã nằm gọn trong vòng tay của đối phương, nụ hộ xuống dần từ má đến cổ.

Mùi hương của An Tử cứ thoang thoảng, tôi nghiện cái mùi này, càng nghiện những cái hôn của anh ấy..

Chapter
1 Chương 1: 1: Một Người Giống Hệt Tôi
2 Chương 2: 2: Tráo Đổi Thân Phận
3 Chương 3: 3: Phạt Lâu Vậy Sao
4 Chương 4: 4: Đôi Uyên Ương
5 Chương 5: 5: Rốt Cuộc Hắn Lo Cho Ai
6 Chương 6: 6: Phối Hợp Nhận Lỗi
7 Chương 7: 7: Dục Phong Muốn Tôi Giết Người
8 Chương 8: 8: Bà Làm Mẹ Kiểu Gì Vậy
9 Chương 9: 9: Tôi Sợ Ma Là Thật
10 Chương 10: 10: Trái Tim Tôi Mỏng Lắm Đừng Doạ
11 Chương 11: 11: Ngưỡng Mi Bị Đánh Thành Đầu Heo
12 Chương 12: 12: Một Trong Những Điều Tôi Che Giấu
13 Chương 13: 13: Chuyện Của Vài Năm Trước
14 Chương 14: 14: Nói Khùng Nói Điên
15 Chương 15: 15: Ngắm Biển Cùng Anh
16 Chương 16: 16: Biến Thái Quá Đi
17 Chương 17: 17: Đúng Là Doạ Người
18 Chương 18: 18: Boss Tìm Tôi Rồi
19 Chương 19: 19: An Tử Hình Như Hơi Cáu
20 Chương 20: 20: Chuyện Vặt
21 Chương 21: 21: Công Việc Đào Ra Tiền
22 Chương 22: 22: Boss Không Phải Người Tốt Bụng
23 Chương 23: 23: Bọn Họ Đều Đi Cả Rồi
24 Chương 24: 24: Không Phải Lần Đầu Tiên
25 Chương 25: 25: Lão Lại Âm Mưu Cái Gì Rồi
26 Chương 26: 26: Tình Hình Không Được Ổn Cho Lắm
27 Chương 27: 27: Đừng Sợ Anh Sẽ Ở Đây Cùng Em
28 Chương 28: 28: Các Người Chọn Nhầm Đối Tượng Bắt Nạt Rồi
29 Chương 29: 29: Hắn Không Dám
30 Chương 30: 30: Tôi Chọn Cách Không Tin
31 Chương 31: 31: Tôi Hiểu Mà
32 Chương 32: 32: Không Lý Nào Lại Vậy
33 Chương 33: 33: Nạn Nhân Kế Tiếp
34 Chương 34: 34: Phòng Bên Cạnh Có Bi3n Thái
35 Chương 35: 35: Giải Cứu Mục Tiêu
36 Chương 36: 36: Anh Ấy Biết Được Một Nửa Rồi
37 Chương 37: 37: Chúng Tôi Có Ràng Buộc
38 Chương 38: 38: Có Mắt Chỉ Để Trưng
39 Chương 39: 39: Tôi Tin Boss Làm Được
40 Chương 40: 40: Người Này Có Vẻ Khác
41 Chương 41: 41: Suýt Thì Lớn Chuyện
42 Chương 42: 42: Gọi Thế Nào Đều Không Tránh Khỏi
43 Chương 43: 43: Bị Cuốn Vào Chuyện Không Hay
44 Chương 44: 44: Vòng Chân Mới
45 Chương 45: 45: Tôi Sợ Ma
46 Chương 46: 46: Cũng Không Tồi
47 Chương 47: 47: Không Biết Xấu Hổ
48 Chương 48: 48: Là Giả
49 Chương 49: 49: Tôi Sinh Nghi Rồi
50 Chương 50: 50: Ngưỡng Anh Đạt Chết Chắc Rồi
51 Chương 51: 51: Nhiệm Vụ Mới
52 Chương 52: 52: Đặc Quyền Của Tôi
53 Chương 53: 53: Nhất Thiết Phải Để Bản Thân Bị Thương Sao
54 Chương 54: 54: Boss Bị Hỏng Rồi
55 Chương 55: 55: Có Chút Ảnh Hưởng Nhưng Không Đau Lòng
56 Chương 56: 56: Đừng Doạ Người Ta Như Thế
57 Chương 57: 57: Không Thấy Hay Sao Còn Hỏi
58 Chương 58: 58: Đã Là Quá Khứ Rồi
59 Chương 59: 59: Chia Xa
60 Chương 60: 60: Bị Tập Kích
61 Chương 61: 61: Trái Tim Chảy Máu Rồi
62 Chương 62: 62: Thẳng Thắn Như Vậy Tôi Buồn Đó
63 Chương 63: 63: Làm Khó Nhau
64 Chương 64: 64: Không Phải Cho Anh
65 Chương 65: 65: Yêu Bằng Mắt
66 Chương 66: 66: Tương Lai Chúng Ta
67 Chương 67: 67: Nơi Này Không Thể Đi Dạo
68 Chương 68: 68: Đuổi Đi
69 Chương 69: 69: Một Giấc Ngủ Ngon Rất Xa Vời
70 Chương 70: 70: Bám Dai Như Đỉa
71 Chương 71: 71: Quá Sức Tưởng Tượng
72 Chương 72: 72: Từ Từ Đừng Kích Động
73 Chương 73: 73: Sao Lại Quay Về Rồi
74 Chương 74: 74: Làm Tôi Hơi Bất Ngờ
75 Chương 75: 75: Các Người Diễn Thật Tệ
76 Chương 76: 76: Gặp Lại Bác Sĩ Thạch
77 Chương 77: 77: Tôi Rất Biết Ơn
78 Chương 78: 78: Thôi Xong Bị Bắt Rồi
79 Chương 79: 79: Bất Ngờ Không Nhỏ
80 Chương 80: 80: Viện Binh Của Tôi Đến Rồi
81 Chương 81: 81: Mạng Tôi Lớn Lắm
82 Chương 82: 82: Xin Phép Rồi Mới Được Đi
83 Chương 83: 83: Ngoan Cố
84 Chương 84: 84: Sự Thật Trước Mắt Là Giả Thôi
85 Chương 85: 85: Sự Thật Trước Mắt Là Giả Dối
86 Chương 86: 86: Tôi Ghét Bà Ta Nhất
87 Chương 87: 87: Thời Gian Trôi Đi
88 Chương 88: 88: Tổn Thương Là Điều Không Thể Tránh Khỏi
89 Chương 89: 89: Phiền Du Nam Rồi
90 Chương 90: 90: Giả Định Trong Tôi
91 Chương 91: 91: End
Chapter

Updated 91 Episodes

1
Chương 1: 1: Một Người Giống Hệt Tôi
2
Chương 2: 2: Tráo Đổi Thân Phận
3
Chương 3: 3: Phạt Lâu Vậy Sao
4
Chương 4: 4: Đôi Uyên Ương
5
Chương 5: 5: Rốt Cuộc Hắn Lo Cho Ai
6
Chương 6: 6: Phối Hợp Nhận Lỗi
7
Chương 7: 7: Dục Phong Muốn Tôi Giết Người
8
Chương 8: 8: Bà Làm Mẹ Kiểu Gì Vậy
9
Chương 9: 9: Tôi Sợ Ma Là Thật
10
Chương 10: 10: Trái Tim Tôi Mỏng Lắm Đừng Doạ
11
Chương 11: 11: Ngưỡng Mi Bị Đánh Thành Đầu Heo
12
Chương 12: 12: Một Trong Những Điều Tôi Che Giấu
13
Chương 13: 13: Chuyện Của Vài Năm Trước
14
Chương 14: 14: Nói Khùng Nói Điên
15
Chương 15: 15: Ngắm Biển Cùng Anh
16
Chương 16: 16: Biến Thái Quá Đi
17
Chương 17: 17: Đúng Là Doạ Người
18
Chương 18: 18: Boss Tìm Tôi Rồi
19
Chương 19: 19: An Tử Hình Như Hơi Cáu
20
Chương 20: 20: Chuyện Vặt
21
Chương 21: 21: Công Việc Đào Ra Tiền
22
Chương 22: 22: Boss Không Phải Người Tốt Bụng
23
Chương 23: 23: Bọn Họ Đều Đi Cả Rồi
24
Chương 24: 24: Không Phải Lần Đầu Tiên
25
Chương 25: 25: Lão Lại Âm Mưu Cái Gì Rồi
26
Chương 26: 26: Tình Hình Không Được Ổn Cho Lắm
27
Chương 27: 27: Đừng Sợ Anh Sẽ Ở Đây Cùng Em
28
Chương 28: 28: Các Người Chọn Nhầm Đối Tượng Bắt Nạt Rồi
29
Chương 29: 29: Hắn Không Dám
30
Chương 30: 30: Tôi Chọn Cách Không Tin
31
Chương 31: 31: Tôi Hiểu Mà
32
Chương 32: 32: Không Lý Nào Lại Vậy
33
Chương 33: 33: Nạn Nhân Kế Tiếp
34
Chương 34: 34: Phòng Bên Cạnh Có Bi3n Thái
35
Chương 35: 35: Giải Cứu Mục Tiêu
36
Chương 36: 36: Anh Ấy Biết Được Một Nửa Rồi
37
Chương 37: 37: Chúng Tôi Có Ràng Buộc
38
Chương 38: 38: Có Mắt Chỉ Để Trưng
39
Chương 39: 39: Tôi Tin Boss Làm Được
40
Chương 40: 40: Người Này Có Vẻ Khác
41
Chương 41: 41: Suýt Thì Lớn Chuyện
42
Chương 42: 42: Gọi Thế Nào Đều Không Tránh Khỏi
43
Chương 43: 43: Bị Cuốn Vào Chuyện Không Hay
44
Chương 44: 44: Vòng Chân Mới
45
Chương 45: 45: Tôi Sợ Ma
46
Chương 46: 46: Cũng Không Tồi
47
Chương 47: 47: Không Biết Xấu Hổ
48
Chương 48: 48: Là Giả
49
Chương 49: 49: Tôi Sinh Nghi Rồi
50
Chương 50: 50: Ngưỡng Anh Đạt Chết Chắc Rồi
51
Chương 51: 51: Nhiệm Vụ Mới
52
Chương 52: 52: Đặc Quyền Của Tôi
53
Chương 53: 53: Nhất Thiết Phải Để Bản Thân Bị Thương Sao
54
Chương 54: 54: Boss Bị Hỏng Rồi
55
Chương 55: 55: Có Chút Ảnh Hưởng Nhưng Không Đau Lòng
56
Chương 56: 56: Đừng Doạ Người Ta Như Thế
57
Chương 57: 57: Không Thấy Hay Sao Còn Hỏi
58
Chương 58: 58: Đã Là Quá Khứ Rồi
59
Chương 59: 59: Chia Xa
60
Chương 60: 60: Bị Tập Kích
61
Chương 61: 61: Trái Tim Chảy Máu Rồi
62
Chương 62: 62: Thẳng Thắn Như Vậy Tôi Buồn Đó
63
Chương 63: 63: Làm Khó Nhau
64
Chương 64: 64: Không Phải Cho Anh
65
Chương 65: 65: Yêu Bằng Mắt
66
Chương 66: 66: Tương Lai Chúng Ta
67
Chương 67: 67: Nơi Này Không Thể Đi Dạo
68
Chương 68: 68: Đuổi Đi
69
Chương 69: 69: Một Giấc Ngủ Ngon Rất Xa Vời
70
Chương 70: 70: Bám Dai Như Đỉa
71
Chương 71: 71: Quá Sức Tưởng Tượng
72
Chương 72: 72: Từ Từ Đừng Kích Động
73
Chương 73: 73: Sao Lại Quay Về Rồi
74
Chương 74: 74: Làm Tôi Hơi Bất Ngờ
75
Chương 75: 75: Các Người Diễn Thật Tệ
76
Chương 76: 76: Gặp Lại Bác Sĩ Thạch
77
Chương 77: 77: Tôi Rất Biết Ơn
78
Chương 78: 78: Thôi Xong Bị Bắt Rồi
79
Chương 79: 79: Bất Ngờ Không Nhỏ
80
Chương 80: 80: Viện Binh Của Tôi Đến Rồi
81
Chương 81: 81: Mạng Tôi Lớn Lắm
82
Chương 82: 82: Xin Phép Rồi Mới Được Đi
83
Chương 83: 83: Ngoan Cố
84
Chương 84: 84: Sự Thật Trước Mắt Là Giả Thôi
85
Chương 85: 85: Sự Thật Trước Mắt Là Giả Dối
86
Chương 86: 86: Tôi Ghét Bà Ta Nhất
87
Chương 87: 87: Thời Gian Trôi Đi
88
Chương 88: 88: Tổn Thương Là Điều Không Thể Tránh Khỏi
89
Chương 89: 89: Phiền Du Nam Rồi
90
Chương 90: 90: Giả Định Trong Tôi
91
Chương 91: 91: End