Chương 61: 61: Trái Tim Chảy Máu Rồi

Tôi nhìn thấy gương mặt khó hiểu của nó, một lát sau nó cũng bảo quản gia mời hai mẹ con kia rời đi.

Ở Ngưỡng Gia một thời gian dài như vậy mà vẫn chưa tìm được thứ mình cần, bọn họ chắc chắn đã sốt ruột lắm rồi.

Tôi đoán bọn họ sẽ phản bác lại ngay mà thôi, đến lúc đó xem Ngưỡng Mi trị bọn họ thế nào.
Ngưỡng Anh Đạt đập bàn quát lớn.
“Ngưỡng Gia từ khi nào cho một người ngoài đứng chỉ tay năm ngón?”
Tức quá, ước gì tôi có thể thông qua cái điện thoại mà đến trước mặt Ngưỡng Anh Đạt.

Cho ông ấy thấy, tôi là một người không chảy cùng dòng máu với bọn họ, rất lâu trước đây đã dùng mười ngón tay để chỉ đạo.
“Ông cũng chẳng có cái quyền gì ở đây.”
Ngưỡng Mi nhìn thẳng đến chỗ ông ta mà nói.

Câu này sai rồi, Ngưỡng Khải vì sĩ diện mà đánh nó cho coi.
Tôi đoán có sai đâu, An Tử không chụp kịp cái tay kia thì ăn tát rồi.

Màn hình bị lộn xộn nhìn chẳng rõ thứ gì cả.

Ngay trong lúc tình thế căng thẳng cảnh sát ập vào bắt Ngưỡng Khải trước sự ngỡ ngàng của mọi người ngoại trừ tôi và An Tử.
Đến khi mọi người tản đi, An Tử đã đưa điện thoại cho Ngưỡng Mi, chúng tôi mặt đối mặt mà trò chuyện với nhau.
Nhìn dáng vẻ ấm ức của Ngưỡng Mi, tôi có chút không vui, đành mở miệng hỏi.
“Hối hận rồi sao? Muốn Ngưỡng Khải thoát tội.”
Ngưỡng Mi lắc đầu trông vô cùng mệt mỏi, đáp lại tôi.
“Ông ta làm ra chuyện xấu, có liên quan gì đến tao.”
“Vậy thì cái biểu cảm đó là sao?”
Ngưỡng Mi ngẫm nghĩ rất lâu, dường như đang lựa chọn từ ngữ phù hợp để trò chuyện cùng tôi.
“Chỉ là sống với bọn người vô nhân tính ngần ấy năm có chút cảm khái.”
“Đừng để ý, theo Ngưỡng Minh Kỵ là được rồi.”
Tôi lại phát hiện năm đó tại sao Ngưỡng Minh Kỵ lại không đứng ra nói vài câu giúp Dục Phong và Ngưỡng Mi, cuối cùng chỉ tội hai chữ niềm tin.
Ngưỡng Mi cố gắng treo nụ cười méo mó, nói với tôi.
“Đợi đến khi bà tỉnh dậy, tao bí mật theo bác hai, mày đến đây bảo vệ bà ấy.

Một khoảng thời gian ngắn thôi.”
Vậy làm sao mà giải thích với người nhà của tôi, việc học vẫn còn dang dở, nó tiếp tục nói cứ như sợ tôi sẽ từ chối.
“Tao vừa gỡ bom vừa học giúp mày, tao sẽ cố giải thích với mọi người.

Cầu xin mày, học kỳ này tao sẽ cố gắng ghi chép đầy đủ, lấy điểm cao giúp mày qua môn, hết học kỳ này thôi.”
Tôi lêu lỏng bấy lâu, sau này đi xin việc làm ai mà nhận.

Bỏ qua chuyện đó, Ngưỡng Mi nói câu này vừa hay lại đúng ý tôi.
“Đồng ý.”
“Tốt quá rồi.”
Giọng của An Tử lọt vào máy khiến tôi suýt thì nở nụ cười, cười trên cái hoàn cảnh bi thương của Ngưỡng Mi.
Chúng tôi chọn một ngày thích hợp, Ngưỡng Mi vào nam trước để đảm bảo mọi người không phát hiện, từ khi tôi đồng ý nó đã lạc quan vui vẻ nói nhiều lên một chút, vẫn là không bằng trước đây.

Tôi quay lại lão phu nhân cũng vừa vặn tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài, bà ấy tỉnh dậy đã yêu cầu gặp mặt riêng.

Chuẩn bị tâm lý về chuyện Ngưỡng Mi không phải là cháu của bà ấy, chuẩn bị sắp xếp tất cả từ ngữ để đối phó.
Nào ngờ, hai chữ nào chữ khiến thế giới của tôi sụp đổ không chút nương tay.
“Giấy xét nghiệm đã có rồi, con tự mình xem đi.”
Tờ giấy kia đã là lần thứ hai rồi, tôi biết kết quả giữa tôi và Ngưỡng Mi.

Nhưng thứ tôi biết mới một nửa mà một nửa còn lại Ngưỡng Mi đã giấu tôi còn không tiếc thêu dệt nữa.

Quế Khương nhặt đứa con nào đâu chứ? Bào thai là song sinh, đến lúc tôi ba tuổi đã bị người ta bắt đi.
“Ta, ta cho người tìm khắp đất nước, rốt cuộc cũng tìm được rồi.

Con là Ngưỡng Mẫn, là em của Ngưỡng Mi.”
Tôi cầm tờ giấy đến nhàu nát, hóa ra Ngưỡng Mi không được vui là vì chuyện này sao? Nó giấu tôi cái chuyện khốn nạn này sao?
Phát hiện boss lừa tôi, ngoại trừ tức giận tôi cái gì cũng không có.

Cớ sao, chuyện này lại làm tôi sững sờ mà rơi nước mắt, có lẽ...!À không, tôi đang khóc cho mình.

Thứ ngội cuồn này tôi không muốn nhận lại, ba mẹ tôi không phải Ngưỡng Khải và Quế Khương.
Chuyện thành ra như thế, sao tôi có thể tàn nhẫn tính sổ với bọn họ đây.
Tôi đột nhiên cười thật lớn, cảm xúc hỗn loạn tôi khó mà kiểm soát.
“Bà nói là tôi phải tin sao? Vì một tờ giấy mà muốn tôi tin? Bà có biết tôi đã từng bị người ta lừa gạt bởi phương thức này chưa?”

“Con không muốn tin cũng mang họ Ngưỡng.”
Tôi điên cuồng muốn hỏi bà ta có phải Ngưỡng Mi thông đồng với bà ấy không? Nhưng tôi biết nó chẳng tiếc rẻ gì khối tài sản của người này, mục đích để nó thông đồng với bà ấy là gì? Chẳng có lợi ích gì cả.
Ôm đầu khóc suốt một buổi, hết khóc rồi cười, như đứa tâm thần phân liệt.

Tôi gục xuống giường bệnh rồi mở mắt ra đã nhìn thấy bản thân nằm trong một phòng bệnh khác.
Bình tĩnh để suy nghĩ, tôi chỉ cảm thấy nực cười, cười càng to nước mắt càng rơi.
Tối hôm đó tôi lại một lần nữa tìm đến lão phu nhân, tôi đứng trước mặt bà ấy mà hỏi.
“Để lạc mất tôi suốt mười mấy năm trời, bà có lỗi không?”
Chất vấn trưởng bối là chuyện xa vời, cứ cho tôi là đứa không hiểu chuyện, đứa ngỗ ngáo.
Bà ấy né tránh ánh mắt của tôi, bản thân lại tiếp tục hỏi.
“Bà cảm thấy không thể ngăn cản Ngưỡng Mi nên đem tôi về nhà đúng chứ, vậy thì nhất quyết xem như người lạ đi.”
“Con muốn gì?”
Tôi cười khẩy một cái liền đáp.
“Tôi sẽ đuổi việc Ngưỡng Anh Đạt ra khỏi công ty bằng mọi giá, tống cổ Ngưỡng Hương Đào ra khỏi Ngưỡng Gia, hiển nhiên Ngưỡng Khải cũng đừng hòng thoát khỏi gông tù.”
Bà ấy chớp mắt vài cái sau đó thở dài, bắt người ta chọn giữa con và cháu đương nhiên là khó khăn rồi..

Chapter
1 Chương 1: 1: Một Người Giống Hệt Tôi
2 Chương 2: 2: Tráo Đổi Thân Phận
3 Chương 3: 3: Phạt Lâu Vậy Sao
4 Chương 4: 4: Đôi Uyên Ương
5 Chương 5: 5: Rốt Cuộc Hắn Lo Cho Ai
6 Chương 6: 6: Phối Hợp Nhận Lỗi
7 Chương 7: 7: Dục Phong Muốn Tôi Giết Người
8 Chương 8: 8: Bà Làm Mẹ Kiểu Gì Vậy
9 Chương 9: 9: Tôi Sợ Ma Là Thật
10 Chương 10: 10: Trái Tim Tôi Mỏng Lắm Đừng Doạ
11 Chương 11: 11: Ngưỡng Mi Bị Đánh Thành Đầu Heo
12 Chương 12: 12: Một Trong Những Điều Tôi Che Giấu
13 Chương 13: 13: Chuyện Của Vài Năm Trước
14 Chương 14: 14: Nói Khùng Nói Điên
15 Chương 15: 15: Ngắm Biển Cùng Anh
16 Chương 16: 16: Biến Thái Quá Đi
17 Chương 17: 17: Đúng Là Doạ Người
18 Chương 18: 18: Boss Tìm Tôi Rồi
19 Chương 19: 19: An Tử Hình Như Hơi Cáu
20 Chương 20: 20: Chuyện Vặt
21 Chương 21: 21: Công Việc Đào Ra Tiền
22 Chương 22: 22: Boss Không Phải Người Tốt Bụng
23 Chương 23: 23: Bọn Họ Đều Đi Cả Rồi
24 Chương 24: 24: Không Phải Lần Đầu Tiên
25 Chương 25: 25: Lão Lại Âm Mưu Cái Gì Rồi
26 Chương 26: 26: Tình Hình Không Được Ổn Cho Lắm
27 Chương 27: 27: Đừng Sợ Anh Sẽ Ở Đây Cùng Em
28 Chương 28: 28: Các Người Chọn Nhầm Đối Tượng Bắt Nạt Rồi
29 Chương 29: 29: Hắn Không Dám
30 Chương 30: 30: Tôi Chọn Cách Không Tin
31 Chương 31: 31: Tôi Hiểu Mà
32 Chương 32: 32: Không Lý Nào Lại Vậy
33 Chương 33: 33: Nạn Nhân Kế Tiếp
34 Chương 34: 34: Phòng Bên Cạnh Có Bi3n Thái
35 Chương 35: 35: Giải Cứu Mục Tiêu
36 Chương 36: 36: Anh Ấy Biết Được Một Nửa Rồi
37 Chương 37: 37: Chúng Tôi Có Ràng Buộc
38 Chương 38: 38: Có Mắt Chỉ Để Trưng
39 Chương 39: 39: Tôi Tin Boss Làm Được
40 Chương 40: 40: Người Này Có Vẻ Khác
41 Chương 41: 41: Suýt Thì Lớn Chuyện
42 Chương 42: 42: Gọi Thế Nào Đều Không Tránh Khỏi
43 Chương 43: 43: Bị Cuốn Vào Chuyện Không Hay
44 Chương 44: 44: Vòng Chân Mới
45 Chương 45: 45: Tôi Sợ Ma
46 Chương 46: 46: Cũng Không Tồi
47 Chương 47: 47: Không Biết Xấu Hổ
48 Chương 48: 48: Là Giả
49 Chương 49: 49: Tôi Sinh Nghi Rồi
50 Chương 50: 50: Ngưỡng Anh Đạt Chết Chắc Rồi
51 Chương 51: 51: Nhiệm Vụ Mới
52 Chương 52: 52: Đặc Quyền Của Tôi
53 Chương 53: 53: Nhất Thiết Phải Để Bản Thân Bị Thương Sao
54 Chương 54: 54: Boss Bị Hỏng Rồi
55 Chương 55: 55: Có Chút Ảnh Hưởng Nhưng Không Đau Lòng
56 Chương 56: 56: Đừng Doạ Người Ta Như Thế
57 Chương 57: 57: Không Thấy Hay Sao Còn Hỏi
58 Chương 58: 58: Đã Là Quá Khứ Rồi
59 Chương 59: 59: Chia Xa
60 Chương 60: 60: Bị Tập Kích
61 Chương 61: 61: Trái Tim Chảy Máu Rồi
62 Chương 62: 62: Thẳng Thắn Như Vậy Tôi Buồn Đó
63 Chương 63: 63: Làm Khó Nhau
64 Chương 64: 64: Không Phải Cho Anh
65 Chương 65: 65: Yêu Bằng Mắt
66 Chương 66: 66: Tương Lai Chúng Ta
67 Chương 67: 67: Nơi Này Không Thể Đi Dạo
68 Chương 68: 68: Đuổi Đi
69 Chương 69: 69: Một Giấc Ngủ Ngon Rất Xa Vời
70 Chương 70: 70: Bám Dai Như Đỉa
71 Chương 71: 71: Quá Sức Tưởng Tượng
72 Chương 72: 72: Từ Từ Đừng Kích Động
73 Chương 73: 73: Sao Lại Quay Về Rồi
74 Chương 74: 74: Làm Tôi Hơi Bất Ngờ
75 Chương 75: 75: Các Người Diễn Thật Tệ
76 Chương 76: 76: Gặp Lại Bác Sĩ Thạch
77 Chương 77: 77: Tôi Rất Biết Ơn
78 Chương 78: 78: Thôi Xong Bị Bắt Rồi
79 Chương 79: 79: Bất Ngờ Không Nhỏ
80 Chương 80: 80: Viện Binh Của Tôi Đến Rồi
81 Chương 81: 81: Mạng Tôi Lớn Lắm
82 Chương 82: 82: Xin Phép Rồi Mới Được Đi
83 Chương 83: 83: Ngoan Cố
84 Chương 84: 84: Sự Thật Trước Mắt Là Giả Thôi
85 Chương 85: 85: Sự Thật Trước Mắt Là Giả Dối
86 Chương 86: 86: Tôi Ghét Bà Ta Nhất
87 Chương 87: 87: Thời Gian Trôi Đi
88 Chương 88: 88: Tổn Thương Là Điều Không Thể Tránh Khỏi
89 Chương 89: 89: Phiền Du Nam Rồi
90 Chương 90: 90: Giả Định Trong Tôi
91 Chương 91: 91: End
Chapter

Updated 91 Episodes

1
Chương 1: 1: Một Người Giống Hệt Tôi
2
Chương 2: 2: Tráo Đổi Thân Phận
3
Chương 3: 3: Phạt Lâu Vậy Sao
4
Chương 4: 4: Đôi Uyên Ương
5
Chương 5: 5: Rốt Cuộc Hắn Lo Cho Ai
6
Chương 6: 6: Phối Hợp Nhận Lỗi
7
Chương 7: 7: Dục Phong Muốn Tôi Giết Người
8
Chương 8: 8: Bà Làm Mẹ Kiểu Gì Vậy
9
Chương 9: 9: Tôi Sợ Ma Là Thật
10
Chương 10: 10: Trái Tim Tôi Mỏng Lắm Đừng Doạ
11
Chương 11: 11: Ngưỡng Mi Bị Đánh Thành Đầu Heo
12
Chương 12: 12: Một Trong Những Điều Tôi Che Giấu
13
Chương 13: 13: Chuyện Của Vài Năm Trước
14
Chương 14: 14: Nói Khùng Nói Điên
15
Chương 15: 15: Ngắm Biển Cùng Anh
16
Chương 16: 16: Biến Thái Quá Đi
17
Chương 17: 17: Đúng Là Doạ Người
18
Chương 18: 18: Boss Tìm Tôi Rồi
19
Chương 19: 19: An Tử Hình Như Hơi Cáu
20
Chương 20: 20: Chuyện Vặt
21
Chương 21: 21: Công Việc Đào Ra Tiền
22
Chương 22: 22: Boss Không Phải Người Tốt Bụng
23
Chương 23: 23: Bọn Họ Đều Đi Cả Rồi
24
Chương 24: 24: Không Phải Lần Đầu Tiên
25
Chương 25: 25: Lão Lại Âm Mưu Cái Gì Rồi
26
Chương 26: 26: Tình Hình Không Được Ổn Cho Lắm
27
Chương 27: 27: Đừng Sợ Anh Sẽ Ở Đây Cùng Em
28
Chương 28: 28: Các Người Chọn Nhầm Đối Tượng Bắt Nạt Rồi
29
Chương 29: 29: Hắn Không Dám
30
Chương 30: 30: Tôi Chọn Cách Không Tin
31
Chương 31: 31: Tôi Hiểu Mà
32
Chương 32: 32: Không Lý Nào Lại Vậy
33
Chương 33: 33: Nạn Nhân Kế Tiếp
34
Chương 34: 34: Phòng Bên Cạnh Có Bi3n Thái
35
Chương 35: 35: Giải Cứu Mục Tiêu
36
Chương 36: 36: Anh Ấy Biết Được Một Nửa Rồi
37
Chương 37: 37: Chúng Tôi Có Ràng Buộc
38
Chương 38: 38: Có Mắt Chỉ Để Trưng
39
Chương 39: 39: Tôi Tin Boss Làm Được
40
Chương 40: 40: Người Này Có Vẻ Khác
41
Chương 41: 41: Suýt Thì Lớn Chuyện
42
Chương 42: 42: Gọi Thế Nào Đều Không Tránh Khỏi
43
Chương 43: 43: Bị Cuốn Vào Chuyện Không Hay
44
Chương 44: 44: Vòng Chân Mới
45
Chương 45: 45: Tôi Sợ Ma
46
Chương 46: 46: Cũng Không Tồi
47
Chương 47: 47: Không Biết Xấu Hổ
48
Chương 48: 48: Là Giả
49
Chương 49: 49: Tôi Sinh Nghi Rồi
50
Chương 50: 50: Ngưỡng Anh Đạt Chết Chắc Rồi
51
Chương 51: 51: Nhiệm Vụ Mới
52
Chương 52: 52: Đặc Quyền Của Tôi
53
Chương 53: 53: Nhất Thiết Phải Để Bản Thân Bị Thương Sao
54
Chương 54: 54: Boss Bị Hỏng Rồi
55
Chương 55: 55: Có Chút Ảnh Hưởng Nhưng Không Đau Lòng
56
Chương 56: 56: Đừng Doạ Người Ta Như Thế
57
Chương 57: 57: Không Thấy Hay Sao Còn Hỏi
58
Chương 58: 58: Đã Là Quá Khứ Rồi
59
Chương 59: 59: Chia Xa
60
Chương 60: 60: Bị Tập Kích
61
Chương 61: 61: Trái Tim Chảy Máu Rồi
62
Chương 62: 62: Thẳng Thắn Như Vậy Tôi Buồn Đó
63
Chương 63: 63: Làm Khó Nhau
64
Chương 64: 64: Không Phải Cho Anh
65
Chương 65: 65: Yêu Bằng Mắt
66
Chương 66: 66: Tương Lai Chúng Ta
67
Chương 67: 67: Nơi Này Không Thể Đi Dạo
68
Chương 68: 68: Đuổi Đi
69
Chương 69: 69: Một Giấc Ngủ Ngon Rất Xa Vời
70
Chương 70: 70: Bám Dai Như Đỉa
71
Chương 71: 71: Quá Sức Tưởng Tượng
72
Chương 72: 72: Từ Từ Đừng Kích Động
73
Chương 73: 73: Sao Lại Quay Về Rồi
74
Chương 74: 74: Làm Tôi Hơi Bất Ngờ
75
Chương 75: 75: Các Người Diễn Thật Tệ
76
Chương 76: 76: Gặp Lại Bác Sĩ Thạch
77
Chương 77: 77: Tôi Rất Biết Ơn
78
Chương 78: 78: Thôi Xong Bị Bắt Rồi
79
Chương 79: 79: Bất Ngờ Không Nhỏ
80
Chương 80: 80: Viện Binh Của Tôi Đến Rồi
81
Chương 81: 81: Mạng Tôi Lớn Lắm
82
Chương 82: 82: Xin Phép Rồi Mới Được Đi
83
Chương 83: 83: Ngoan Cố
84
Chương 84: 84: Sự Thật Trước Mắt Là Giả Thôi
85
Chương 85: 85: Sự Thật Trước Mắt Là Giả Dối
86
Chương 86: 86: Tôi Ghét Bà Ta Nhất
87
Chương 87: 87: Thời Gian Trôi Đi
88
Chương 88: 88: Tổn Thương Là Điều Không Thể Tránh Khỏi
89
Chương 89: 89: Phiền Du Nam Rồi
90
Chương 90: 90: Giả Định Trong Tôi
91
Chương 91: 91: End