Chương 56: 56: Đừng Doạ Người Ta Như Thế

An Tử thật sự lấy cuốn sổ nhỏ ghi ghi chép chép gì đó, làm tôi cười không khép được miệng.

Chuyện chẳng vui với người bình thường, chỉ là tôi lọt vào cái lưới tình yêu khó mà bình thường.
Rồi nụ cười của tôi chợt tắt, gương mặt cứng đờ.

Cái hình vẻ kia là gì ấy nhỉ sao mà giống thế, có nên hỏi hay không?
Tự dưng thấy khó xử, bầu không khí vẫn tốt vì cái hình vừa phớt qua mà phá hỏng, cân đo đong đếm tôi cảm thấy không cần thiết.
Tôi nén lại thứ cảm xúc vừa lướt qua, hỏi.
“Anh ghi gì thế? Có chính xác không vậy?”
“Thật ra anh cố ý để em thấy cái hình vừa rồi.”
An Tử không phải cừu, là sói.

Giây phút này tôi nhận thức được rồi, đáng lý phải nhận ra từ cái lúc anh ấy phát hiện ra tôi gián tiếp gây ra cái chết của số 4 mới phải.
Tôi vẫn giữ dáng vẻ bình thản, lời nói ra cố kìm cho đối phương không phát hiện sự run rẩy.
“Đã trôi qua lâu rồi.”
Sợ nhất là An Tử và boss có can hệ với nhau, viễn cảnh anh ấy đưa lão vào tù thì thật khủng bố.

Tuyệt đối đừng gắn hai chữ người nhà vào nữa, đã loạn lắm rồi.
“Người đó họ An tên Vũ, là chú của anh.”
“Thôi, im miệng được rồi.

Anh làm tôi cảm thấy khó xử đấy.”
Vết cắn người kia để lại còn chưa lành, tôi biết rồi.

Boss cố ý làm như vậy để cho An Tử biết, lão thật ra biết tất cả rồi, giả vờ như thật.
“Chú chọn con đường ngược lại với anh và ba, từ lâu đã không còn liên quan.

Chỉ là tóm không được cái đuôi kia, đừng nghĩ anh lợi dụng em để bắt chú ta.”
Từ nãy đến giờ anh ấy luôn chăm chú vừa ghi chép vừa nói, chưa một lần nhìn thẳng vào điện thoại.
Lúc An Tử nhìn thẳng thì thấy những giọt nước mắt đang lăn dài trên má của anh ấy, tôi có nói gì đâu? Chỉ mới bảo là im miệng để tôi suy nghĩ một chút, giống như tôi là kẻ bắt nạt vậy.
“Anh, thật ra lúc đó người xăm hình cho em là anh, là tự tay anh vẽ tự tay anh xăm.

Anh đã nhận định đó là vợ tương lai, khi gặp Ngưỡng Mi đó cũng là lý do khiến anh không phải sai lầm.”
“Hay thật.”
Vậy là tình cảm của Dục Phong và Ngưỡng Mi là tấm bia cho anh ấy dựng chuyện thôi sao? Khi đó tôi thích boss, boss thì giữ khoảng cách không đếm xỉa còn rất biết thủ thân, tôi còn nghĩ lý do muốn nát óc.
An Tư nức nở nói tiếp.
“Khi đó muốn tìm em nhưng chú cố ý che giấu, anh cũng trở về phía bắc, chú đối xử với em không tốt nên anh muốn tống chú vào tù.”
Nói nghe nhẹ ghê, boss cũng biết chuyện này.

Làm kẻ biết sau cùng có cảm giác thế nào, đoán chừng là tức giận đến hộc máu luôn, tôi thì khác.

Nhìn người con trai mình thích cứ ấm ức giải thích, còn tức giận được sao.
“Tôi biết rồi, anh đừng khóc nữa.”
“Anh cảm, cảm thấy em đang tức giận, không muốn yêu anh nữa, không muốn gả cho anh.”
Từ trên gác nhảy xuống không biết có chết được không, hiện tại tôi muốn tự tử.

Tôi chưa chính miệng thốt ra lời nào là yêu anh ấy, tự mặc định cả mà thôi.

“Tôi không, nhưng sau này gặp mặt anh đừng tức giận là được rồi.”
“Vì sao?”
An Tử ngơ ngác hỏi tôi.

Khó mà nói rõ qua điện thoại, cái vết cắn trên vai sau này có thể để lại sẹo dù có dùng thuốc bôi đều đều, nó cực kỳ sâu.
“Trong mắt tôi chỉ có anh thôi, đừng hỏi nhiều.”
Tôi nghĩ câu này sẽ trấn an đúng chứ? Lý nào An Tử còn ấm ức hơn lúc nãy, mắt đã đỏ hết rồi.
“Em nói qua loa.”
Tôi thề là lời thật lòng, giờ mới phát hiện con người này khó dỗ quá đi mất.

Trước đây có vậy đâu, hay nói ra hết bí mật nên biết sợ rồi.
“Tôi mệt rồi, không rãnh tiếp chuyện.”
Dứt khoát mà ngắt máy, tôi chỉ biết nịnh nọt lại không biết trấn an và khuyên nhủ người khác như thế nào.

Sợ khi nói tiếp tôi sẽ làm anh ấy tổn thương mất thôi, tôi thích An Tử, là thứ tình cảm tôi đã xác định khi gỡ bỏ những hoài nghi.
Anh ấy chủ động nói ra đã vớt vát lại vài điểm rồi, cần thời gian để tôi tiếp nhận nó thôi, chỉ có như vậy.
Dòng suy nghĩ chảy xiết cuốn tôi vào giấc ngủ, về đến phòng trọ là bốn giờ rưỡi chiều, nói chuyện với An Tử rơi vào khoảng năm giờ rưỡi chiều.

Khoảng giờ đó rất linh thiên với tôi, cực kỳ dễ ngủ.
Đánh một giấc đến ba giờ đêm không lố một phút nào, trước đây tôi sợ nhiều lắm đặc biệt lúc này còn là một mình trong phòng, may mắn là vẫn có đèn.

Không gian yên tĩnh quá mức đáng sợ, tôi định giả vờ nhắm mắt ngủ tiếp.

Tiếng gõ cửa làm tôi giật bắn người, giả ngu nằm im như cái xác.

Lúc sau tôi nghe thấy tiếng động lạ, giống như đang bẻ khóa.

Cái laptop cùi của tôi vẫn để ở dưới, mất là ba mẹ buồn lắm.
Xác định không phải cái thế lực vô hình kia, tôi nhẹ nhàng xuống cầu thang, cách cánh cửa hai mét, đứng chờ.
Cánh cửa vừa mở đập vào mắt là khuôn mặt của An Tử, đôi mắt đỏ hoen, cái mũi cao vút cũng ửng đỏ.

Anh ấy bất ngờ khi nhìn thấy tôi đứng đối diện, chắc chắn không phải nhát gan như tôi rồi.
Cả hai đứng bật động như hai kẻ câm nhìn nhau, bản thân thấy lo lắng nên đã mở lời trước.
“Anh đến đây làm gì?”
An Tử quay sang một hướng khác, giọng nói khàn đặc.
“Không nhìn thấy em, anh sợ.”
Tôi đưa tay cởi cái áo trên người xuống, giải thích trước thì hơn.

Vết cắn đã ngừng chảy máu từ lâu nhưng dấu vết chưa phai nhòa một phần nào..

Chapter
1 Chương 1: 1: Một Người Giống Hệt Tôi
2 Chương 2: 2: Tráo Đổi Thân Phận
3 Chương 3: 3: Phạt Lâu Vậy Sao
4 Chương 4: 4: Đôi Uyên Ương
5 Chương 5: 5: Rốt Cuộc Hắn Lo Cho Ai
6 Chương 6: 6: Phối Hợp Nhận Lỗi
7 Chương 7: 7: Dục Phong Muốn Tôi Giết Người
8 Chương 8: 8: Bà Làm Mẹ Kiểu Gì Vậy
9 Chương 9: 9: Tôi Sợ Ma Là Thật
10 Chương 10: 10: Trái Tim Tôi Mỏng Lắm Đừng Doạ
11 Chương 11: 11: Ngưỡng Mi Bị Đánh Thành Đầu Heo
12 Chương 12: 12: Một Trong Những Điều Tôi Che Giấu
13 Chương 13: 13: Chuyện Của Vài Năm Trước
14 Chương 14: 14: Nói Khùng Nói Điên
15 Chương 15: 15: Ngắm Biển Cùng Anh
16 Chương 16: 16: Biến Thái Quá Đi
17 Chương 17: 17: Đúng Là Doạ Người
18 Chương 18: 18: Boss Tìm Tôi Rồi
19 Chương 19: 19: An Tử Hình Như Hơi Cáu
20 Chương 20: 20: Chuyện Vặt
21 Chương 21: 21: Công Việc Đào Ra Tiền
22 Chương 22: 22: Boss Không Phải Người Tốt Bụng
23 Chương 23: 23: Bọn Họ Đều Đi Cả Rồi
24 Chương 24: 24: Không Phải Lần Đầu Tiên
25 Chương 25: 25: Lão Lại Âm Mưu Cái Gì Rồi
26 Chương 26: 26: Tình Hình Không Được Ổn Cho Lắm
27 Chương 27: 27: Đừng Sợ Anh Sẽ Ở Đây Cùng Em
28 Chương 28: 28: Các Người Chọn Nhầm Đối Tượng Bắt Nạt Rồi
29 Chương 29: 29: Hắn Không Dám
30 Chương 30: 30: Tôi Chọn Cách Không Tin
31 Chương 31: 31: Tôi Hiểu Mà
32 Chương 32: 32: Không Lý Nào Lại Vậy
33 Chương 33: 33: Nạn Nhân Kế Tiếp
34 Chương 34: 34: Phòng Bên Cạnh Có Bi3n Thái
35 Chương 35: 35: Giải Cứu Mục Tiêu
36 Chương 36: 36: Anh Ấy Biết Được Một Nửa Rồi
37 Chương 37: 37: Chúng Tôi Có Ràng Buộc
38 Chương 38: 38: Có Mắt Chỉ Để Trưng
39 Chương 39: 39: Tôi Tin Boss Làm Được
40 Chương 40: 40: Người Này Có Vẻ Khác
41 Chương 41: 41: Suýt Thì Lớn Chuyện
42 Chương 42: 42: Gọi Thế Nào Đều Không Tránh Khỏi
43 Chương 43: 43: Bị Cuốn Vào Chuyện Không Hay
44 Chương 44: 44: Vòng Chân Mới
45 Chương 45: 45: Tôi Sợ Ma
46 Chương 46: 46: Cũng Không Tồi
47 Chương 47: 47: Không Biết Xấu Hổ
48 Chương 48: 48: Là Giả
49 Chương 49: 49: Tôi Sinh Nghi Rồi
50 Chương 50: 50: Ngưỡng Anh Đạt Chết Chắc Rồi
51 Chương 51: 51: Nhiệm Vụ Mới
52 Chương 52: 52: Đặc Quyền Của Tôi
53 Chương 53: 53: Nhất Thiết Phải Để Bản Thân Bị Thương Sao
54 Chương 54: 54: Boss Bị Hỏng Rồi
55 Chương 55: 55: Có Chút Ảnh Hưởng Nhưng Không Đau Lòng
56 Chương 56: 56: Đừng Doạ Người Ta Như Thế
57 Chương 57: 57: Không Thấy Hay Sao Còn Hỏi
58 Chương 58: 58: Đã Là Quá Khứ Rồi
59 Chương 59: 59: Chia Xa
60 Chương 60: 60: Bị Tập Kích
61 Chương 61: 61: Trái Tim Chảy Máu Rồi
62 Chương 62: 62: Thẳng Thắn Như Vậy Tôi Buồn Đó
63 Chương 63: 63: Làm Khó Nhau
64 Chương 64: 64: Không Phải Cho Anh
65 Chương 65: 65: Yêu Bằng Mắt
66 Chương 66: 66: Tương Lai Chúng Ta
67 Chương 67: 67: Nơi Này Không Thể Đi Dạo
68 Chương 68: 68: Đuổi Đi
69 Chương 69: 69: Một Giấc Ngủ Ngon Rất Xa Vời
70 Chương 70: 70: Bám Dai Như Đỉa
71 Chương 71: 71: Quá Sức Tưởng Tượng
72 Chương 72: 72: Từ Từ Đừng Kích Động
73 Chương 73: 73: Sao Lại Quay Về Rồi
74 Chương 74: 74: Làm Tôi Hơi Bất Ngờ
75 Chương 75: 75: Các Người Diễn Thật Tệ
76 Chương 76: 76: Gặp Lại Bác Sĩ Thạch
77 Chương 77: 77: Tôi Rất Biết Ơn
78 Chương 78: 78: Thôi Xong Bị Bắt Rồi
79 Chương 79: 79: Bất Ngờ Không Nhỏ
80 Chương 80: 80: Viện Binh Của Tôi Đến Rồi
81 Chương 81: 81: Mạng Tôi Lớn Lắm
82 Chương 82: 82: Xin Phép Rồi Mới Được Đi
83 Chương 83: 83: Ngoan Cố
84 Chương 84: 84: Sự Thật Trước Mắt Là Giả Thôi
85 Chương 85: 85: Sự Thật Trước Mắt Là Giả Dối
86 Chương 86: 86: Tôi Ghét Bà Ta Nhất
87 Chương 87: 87: Thời Gian Trôi Đi
88 Chương 88: 88: Tổn Thương Là Điều Không Thể Tránh Khỏi
89 Chương 89: 89: Phiền Du Nam Rồi
90 Chương 90: 90: Giả Định Trong Tôi
91 Chương 91: 91: End
Chapter

Updated 91 Episodes

1
Chương 1: 1: Một Người Giống Hệt Tôi
2
Chương 2: 2: Tráo Đổi Thân Phận
3
Chương 3: 3: Phạt Lâu Vậy Sao
4
Chương 4: 4: Đôi Uyên Ương
5
Chương 5: 5: Rốt Cuộc Hắn Lo Cho Ai
6
Chương 6: 6: Phối Hợp Nhận Lỗi
7
Chương 7: 7: Dục Phong Muốn Tôi Giết Người
8
Chương 8: 8: Bà Làm Mẹ Kiểu Gì Vậy
9
Chương 9: 9: Tôi Sợ Ma Là Thật
10
Chương 10: 10: Trái Tim Tôi Mỏng Lắm Đừng Doạ
11
Chương 11: 11: Ngưỡng Mi Bị Đánh Thành Đầu Heo
12
Chương 12: 12: Một Trong Những Điều Tôi Che Giấu
13
Chương 13: 13: Chuyện Của Vài Năm Trước
14
Chương 14: 14: Nói Khùng Nói Điên
15
Chương 15: 15: Ngắm Biển Cùng Anh
16
Chương 16: 16: Biến Thái Quá Đi
17
Chương 17: 17: Đúng Là Doạ Người
18
Chương 18: 18: Boss Tìm Tôi Rồi
19
Chương 19: 19: An Tử Hình Như Hơi Cáu
20
Chương 20: 20: Chuyện Vặt
21
Chương 21: 21: Công Việc Đào Ra Tiền
22
Chương 22: 22: Boss Không Phải Người Tốt Bụng
23
Chương 23: 23: Bọn Họ Đều Đi Cả Rồi
24
Chương 24: 24: Không Phải Lần Đầu Tiên
25
Chương 25: 25: Lão Lại Âm Mưu Cái Gì Rồi
26
Chương 26: 26: Tình Hình Không Được Ổn Cho Lắm
27
Chương 27: 27: Đừng Sợ Anh Sẽ Ở Đây Cùng Em
28
Chương 28: 28: Các Người Chọn Nhầm Đối Tượng Bắt Nạt Rồi
29
Chương 29: 29: Hắn Không Dám
30
Chương 30: 30: Tôi Chọn Cách Không Tin
31
Chương 31: 31: Tôi Hiểu Mà
32
Chương 32: 32: Không Lý Nào Lại Vậy
33
Chương 33: 33: Nạn Nhân Kế Tiếp
34
Chương 34: 34: Phòng Bên Cạnh Có Bi3n Thái
35
Chương 35: 35: Giải Cứu Mục Tiêu
36
Chương 36: 36: Anh Ấy Biết Được Một Nửa Rồi
37
Chương 37: 37: Chúng Tôi Có Ràng Buộc
38
Chương 38: 38: Có Mắt Chỉ Để Trưng
39
Chương 39: 39: Tôi Tin Boss Làm Được
40
Chương 40: 40: Người Này Có Vẻ Khác
41
Chương 41: 41: Suýt Thì Lớn Chuyện
42
Chương 42: 42: Gọi Thế Nào Đều Không Tránh Khỏi
43
Chương 43: 43: Bị Cuốn Vào Chuyện Không Hay
44
Chương 44: 44: Vòng Chân Mới
45
Chương 45: 45: Tôi Sợ Ma
46
Chương 46: 46: Cũng Không Tồi
47
Chương 47: 47: Không Biết Xấu Hổ
48
Chương 48: 48: Là Giả
49
Chương 49: 49: Tôi Sinh Nghi Rồi
50
Chương 50: 50: Ngưỡng Anh Đạt Chết Chắc Rồi
51
Chương 51: 51: Nhiệm Vụ Mới
52
Chương 52: 52: Đặc Quyền Của Tôi
53
Chương 53: 53: Nhất Thiết Phải Để Bản Thân Bị Thương Sao
54
Chương 54: 54: Boss Bị Hỏng Rồi
55
Chương 55: 55: Có Chút Ảnh Hưởng Nhưng Không Đau Lòng
56
Chương 56: 56: Đừng Doạ Người Ta Như Thế
57
Chương 57: 57: Không Thấy Hay Sao Còn Hỏi
58
Chương 58: 58: Đã Là Quá Khứ Rồi
59
Chương 59: 59: Chia Xa
60
Chương 60: 60: Bị Tập Kích
61
Chương 61: 61: Trái Tim Chảy Máu Rồi
62
Chương 62: 62: Thẳng Thắn Như Vậy Tôi Buồn Đó
63
Chương 63: 63: Làm Khó Nhau
64
Chương 64: 64: Không Phải Cho Anh
65
Chương 65: 65: Yêu Bằng Mắt
66
Chương 66: 66: Tương Lai Chúng Ta
67
Chương 67: 67: Nơi Này Không Thể Đi Dạo
68
Chương 68: 68: Đuổi Đi
69
Chương 69: 69: Một Giấc Ngủ Ngon Rất Xa Vời
70
Chương 70: 70: Bám Dai Như Đỉa
71
Chương 71: 71: Quá Sức Tưởng Tượng
72
Chương 72: 72: Từ Từ Đừng Kích Động
73
Chương 73: 73: Sao Lại Quay Về Rồi
74
Chương 74: 74: Làm Tôi Hơi Bất Ngờ
75
Chương 75: 75: Các Người Diễn Thật Tệ
76
Chương 76: 76: Gặp Lại Bác Sĩ Thạch
77
Chương 77: 77: Tôi Rất Biết Ơn
78
Chương 78: 78: Thôi Xong Bị Bắt Rồi
79
Chương 79: 79: Bất Ngờ Không Nhỏ
80
Chương 80: 80: Viện Binh Của Tôi Đến Rồi
81
Chương 81: 81: Mạng Tôi Lớn Lắm
82
Chương 82: 82: Xin Phép Rồi Mới Được Đi
83
Chương 83: 83: Ngoan Cố
84
Chương 84: 84: Sự Thật Trước Mắt Là Giả Thôi
85
Chương 85: 85: Sự Thật Trước Mắt Là Giả Dối
86
Chương 86: 86: Tôi Ghét Bà Ta Nhất
87
Chương 87: 87: Thời Gian Trôi Đi
88
Chương 88: 88: Tổn Thương Là Điều Không Thể Tránh Khỏi
89
Chương 89: 89: Phiền Du Nam Rồi
90
Chương 90: 90: Giả Định Trong Tôi
91
Chương 91: 91: End