Chương 33: 33: Nạn Nhân Kế Tiếp

“Mẫn.”
Giọng của An Tử phát ra phía sau, tôi thả lỏng cơ mặt quay người lại mở miệng hỏi.
“Anh thắc mắc vì sao tôi có tập tài liệu đó chứ gì?”
“Trong mắt anh em rất lợi hại.

Nếu em không nói anh sẽ không hỏi, anh luôn đứng về phía em.”
Nói câu này hơi sớm rồi, tôi nghĩ anh ấy sẽ hối hận.
An Tử là cảnh sát tôi là kẻ giết người đội lớp cảnh sát.

Cả hai không biết gì về nhau, anh ấy kiềm chế bản thân để không tò mò, tôi càng muốn giấu, nực cười thật.
“Người yêu…”
“Khẩu súng…”
Hai chúng tôi nói cùng một lúc rồi cùng nhau im lặng chờ đối phương nói tiếp.

Bầu không khí này phá vỡ khi Dục Phong xuất hiện, hắn nghiêm túc nói.
“Có người vừa báo án, thi thể mất nội tạng bị vứt ở căn nhà hoang và một thi thể trôi trên sông.

An Tử, cậu dẫn vài người đến chỗ thi thể trôi trên sông tôi đến căn nhà hoang.”
Còn tôi làm gì? Không cần làm gì càng tốt, nhìn mấy cái thi thể tối nay lại gặp ác mộng cho xem.
An Tử lập tức rời khỏi cục cảnh sát còn dẫn theo vài người, tôi ngồi cùng xe với tên Dục Phong.

Chia người hay lắm, chỉ có tôi và hắn đảm nhận phần thi thể bị moi nội tạng, thật lòng là có hơi lo.
Quả nhiên cái tên này có muốn cho qua đâu, tôi sớm phải đoán ra được chứ, sao lại ngu như vậy.
Tiếng còi xe nghe khí thế, tôi lại chẳng có tâm trạng hưng phấn.

Chiếc xe dừng dưới chân đồi, buộc phải dùng chân để đi tiếp đoạn đường còn lại.
Đi bộ bốn mươi hai phút, cứ như một chuyến leo núi.

Làm tôi hoài niệm về khoảng thời gian bản thân chăm chỉ luyện tập cho các cuộc thi thể thao ở trường, bọn họ luôn tin tưởng lên tôi sẽ đem vinh quang về cho trường.
Đã là quá khứ rồi, nghĩ lại chỉ thấy tiếc nuối.
Dục Phong đi phía trước, hắn nói.
“Đội ngũ pháp y sẽ đến sau.”
Tôi biết rồi, muốn nhắc nhở không chỉ có hai người chứ gì.

Căn nhà hoang mọc rêu xanh hiện ra trước mắt, mùi cây cỏ với đất ẩm cứ như tạo thêm không khí.
Ở chân núi rõ ràng vẫn còn nắng, lên đến nơi đột nhiên tăm tối hệt như tương lai của tôi.
Vào bên trong đã nghe thấy mùi tanh, tôi nhíu mày vì nhìn thấy cảnh tượng không mấy đẹp đẽ.
Cô gái không mặc gì, giữa bụng còn có vết rạch nội tạng đều bị lấy đi hết.

Tiếp theo phải làm gì đây?
Trước khi hỏi, cảm giác buồn nôn đã dâng trào đến cổ họng.
Tôi niệm thần chú để kìm nén, thật may kiềm xuống được rồi.

Dục Phong bắt đầu xem xét xung quanh, dụng cụ bọn họ đương nhiên thu dọn sạch sẽ, hắn đang cố tìm chứng cứ còn sót.
Đối với tôi mà nói hơi quá sức, đi ra bên ngoài tìm thì hơn.

Tôi tìm thấy đầu lọc thuốc lá, cẩn thận một chút đeo bao tay gấp nó vào cái bịch.

Đội ngũ pháp y rất nhanh đã đến, tôi liền đưa thứ đó cho bọn họ.

Công việc theo trình tự mà diễn ra, chụp ảnh rồi đưa thi thể đó trở về để xem xét kỹ hơn.
Dục Phong vẫn còn ngoan cố ở lại hiện trường gây án, hắn đột nhiên hỏi.
“Nơi này di chuyển khó khăn, cô nói làm sao bọn chúng chỉ giết một người?”
Sao tôi biết, lúc lấy nội tạng tôi có ở đây xem đâu, đừng có làm khó tôi nữa.

Đầu óc này rất đâu đã không dùng đến nữa rồi, vẫn phải chém gió thôi.
Tôi thở ra một hơi.

“Nuôi lợn để thịt cũng phải đợi nó lớn, tìm nguồn hàng cũng phải đợi rất lâu mới có.”
Vụ án lần trước cách đây cũng phải một tháng, bọn họ chọn người rất kỹ.

Đối phương không gia đình không có người thân, bởi khi mất tích chẳng ai đến cục cảnh sát tìm người.
Chọn được địa điểm để gây án cũng phải chọn rất lâu, bọn họ không có căn cứ cụ thể.

Đều là tôi tự mình nghĩ, cũng đâu phải thành viên trong tổ chức buôn người làm sao biết chính xác.
Tôi phải theo chân Dục Phong đi xuống núi, đi đến chỗ ở cô gái kia để hỏi những mối quan hệ xung quanh.
Người hàng xóm ló mặt ra nhìn thấy lệnh bày lập tức xanh mặt, đôi mắt đảo liên tục, nhìn dáng vẻ người này nhất định làm ra chuyện xấu gì rồi.
“Mong anh hợp tác điều tra.”

Người đàn ông trung niên cuốn quýt hỏi.
“Các người, muốn muốn hỏi cái gì?”
Dục Phong nghiêm túc đặt câu hỏi, hắn khi làm việc có gì đó rất thu hút, khiến người ta yên tâm mà tin tưởng.
“Gần đây có ai đến tìm Liễu Thi không?”
Đối phương e dè lắc đầu đáp.
“Rất ít khi chạm mặt nhau, tôi cũng không biết có ai đến tìm cô ấy.

Trước đây rất lâu có bọn đòi nợ hay đến.”
“Cô ấy chết rồi, ông biết tin tức này chứ?”
“Không, không biết.”
Tôi nhìn cảnh tượng này có chút giống Dục Phong bức cung ông ta, bọn tôi có làm gì đâu sao lại thấp thỏm đến như vậy?
Cửa phòng mở he hé, chắc chắn bên trong giấu điều gì đó.
Thái độ không hợp tác quá rõ ràng, bọn tôi thôi ý định bức cung.

Đi vào căn phòng mà Liễu Thi thuê.
Bên trong rất gọn gàng, nội thất tối giản hết mức, Dục Phong chăm chú tìm cái gì đó tôi chẳng buồn quan tâm, bản thân mở cửa kính đi ra ban công, khu nhà này xuống cấp nhưng bù lại mỗi căn phòng đều có ban công..

Chapter
1 Chương 1: 1: Một Người Giống Hệt Tôi
2 Chương 2: 2: Tráo Đổi Thân Phận
3 Chương 3: 3: Phạt Lâu Vậy Sao
4 Chương 4: 4: Đôi Uyên Ương
5 Chương 5: 5: Rốt Cuộc Hắn Lo Cho Ai
6 Chương 6: 6: Phối Hợp Nhận Lỗi
7 Chương 7: 7: Dục Phong Muốn Tôi Giết Người
8 Chương 8: 8: Bà Làm Mẹ Kiểu Gì Vậy
9 Chương 9: 9: Tôi Sợ Ma Là Thật
10 Chương 10: 10: Trái Tim Tôi Mỏng Lắm Đừng Doạ
11 Chương 11: 11: Ngưỡng Mi Bị Đánh Thành Đầu Heo
12 Chương 12: 12: Một Trong Những Điều Tôi Che Giấu
13 Chương 13: 13: Chuyện Của Vài Năm Trước
14 Chương 14: 14: Nói Khùng Nói Điên
15 Chương 15: 15: Ngắm Biển Cùng Anh
16 Chương 16: 16: Biến Thái Quá Đi
17 Chương 17: 17: Đúng Là Doạ Người
18 Chương 18: 18: Boss Tìm Tôi Rồi
19 Chương 19: 19: An Tử Hình Như Hơi Cáu
20 Chương 20: 20: Chuyện Vặt
21 Chương 21: 21: Công Việc Đào Ra Tiền
22 Chương 22: 22: Boss Không Phải Người Tốt Bụng
23 Chương 23: 23: Bọn Họ Đều Đi Cả Rồi
24 Chương 24: 24: Không Phải Lần Đầu Tiên
25 Chương 25: 25: Lão Lại Âm Mưu Cái Gì Rồi
26 Chương 26: 26: Tình Hình Không Được Ổn Cho Lắm
27 Chương 27: 27: Đừng Sợ Anh Sẽ Ở Đây Cùng Em
28 Chương 28: 28: Các Người Chọn Nhầm Đối Tượng Bắt Nạt Rồi
29 Chương 29: 29: Hắn Không Dám
30 Chương 30: 30: Tôi Chọn Cách Không Tin
31 Chương 31: 31: Tôi Hiểu Mà
32 Chương 32: 32: Không Lý Nào Lại Vậy
33 Chương 33: 33: Nạn Nhân Kế Tiếp
34 Chương 34: 34: Phòng Bên Cạnh Có Bi3n Thái
35 Chương 35: 35: Giải Cứu Mục Tiêu
36 Chương 36: 36: Anh Ấy Biết Được Một Nửa Rồi
37 Chương 37: 37: Chúng Tôi Có Ràng Buộc
38 Chương 38: 38: Có Mắt Chỉ Để Trưng
39 Chương 39: 39: Tôi Tin Boss Làm Được
40 Chương 40: 40: Người Này Có Vẻ Khác
41 Chương 41: 41: Suýt Thì Lớn Chuyện
42 Chương 42: 42: Gọi Thế Nào Đều Không Tránh Khỏi
43 Chương 43: 43: Bị Cuốn Vào Chuyện Không Hay
44 Chương 44: 44: Vòng Chân Mới
45 Chương 45: 45: Tôi Sợ Ma
46 Chương 46: 46: Cũng Không Tồi
47 Chương 47: 47: Không Biết Xấu Hổ
48 Chương 48: 48: Là Giả
49 Chương 49: 49: Tôi Sinh Nghi Rồi
50 Chương 50: 50: Ngưỡng Anh Đạt Chết Chắc Rồi
51 Chương 51: 51: Nhiệm Vụ Mới
52 Chương 52: 52: Đặc Quyền Của Tôi
53 Chương 53: 53: Nhất Thiết Phải Để Bản Thân Bị Thương Sao
54 Chương 54: 54: Boss Bị Hỏng Rồi
55 Chương 55: 55: Có Chút Ảnh Hưởng Nhưng Không Đau Lòng
56 Chương 56: 56: Đừng Doạ Người Ta Như Thế
57 Chương 57: 57: Không Thấy Hay Sao Còn Hỏi
58 Chương 58: 58: Đã Là Quá Khứ Rồi
59 Chương 59: 59: Chia Xa
60 Chương 60: 60: Bị Tập Kích
61 Chương 61: 61: Trái Tim Chảy Máu Rồi
62 Chương 62: 62: Thẳng Thắn Như Vậy Tôi Buồn Đó
63 Chương 63: 63: Làm Khó Nhau
64 Chương 64: 64: Không Phải Cho Anh
65 Chương 65: 65: Yêu Bằng Mắt
66 Chương 66: 66: Tương Lai Chúng Ta
67 Chương 67: 67: Nơi Này Không Thể Đi Dạo
68 Chương 68: 68: Đuổi Đi
69 Chương 69: 69: Một Giấc Ngủ Ngon Rất Xa Vời
70 Chương 70: 70: Bám Dai Như Đỉa
71 Chương 71: 71: Quá Sức Tưởng Tượng
72 Chương 72: 72: Từ Từ Đừng Kích Động
73 Chương 73: 73: Sao Lại Quay Về Rồi
74 Chương 74: 74: Làm Tôi Hơi Bất Ngờ
75 Chương 75: 75: Các Người Diễn Thật Tệ
76 Chương 76: 76: Gặp Lại Bác Sĩ Thạch
77 Chương 77: 77: Tôi Rất Biết Ơn
78 Chương 78: 78: Thôi Xong Bị Bắt Rồi
79 Chương 79: 79: Bất Ngờ Không Nhỏ
80 Chương 80: 80: Viện Binh Của Tôi Đến Rồi
81 Chương 81: 81: Mạng Tôi Lớn Lắm
82 Chương 82: 82: Xin Phép Rồi Mới Được Đi
83 Chương 83: 83: Ngoan Cố
84 Chương 84: 84: Sự Thật Trước Mắt Là Giả Thôi
85 Chương 85: 85: Sự Thật Trước Mắt Là Giả Dối
86 Chương 86: 86: Tôi Ghét Bà Ta Nhất
87 Chương 87: 87: Thời Gian Trôi Đi
88 Chương 88: 88: Tổn Thương Là Điều Không Thể Tránh Khỏi
89 Chương 89: 89: Phiền Du Nam Rồi
90 Chương 90: 90: Giả Định Trong Tôi
91 Chương 91: 91: End
Chapter

Updated 91 Episodes

1
Chương 1: 1: Một Người Giống Hệt Tôi
2
Chương 2: 2: Tráo Đổi Thân Phận
3
Chương 3: 3: Phạt Lâu Vậy Sao
4
Chương 4: 4: Đôi Uyên Ương
5
Chương 5: 5: Rốt Cuộc Hắn Lo Cho Ai
6
Chương 6: 6: Phối Hợp Nhận Lỗi
7
Chương 7: 7: Dục Phong Muốn Tôi Giết Người
8
Chương 8: 8: Bà Làm Mẹ Kiểu Gì Vậy
9
Chương 9: 9: Tôi Sợ Ma Là Thật
10
Chương 10: 10: Trái Tim Tôi Mỏng Lắm Đừng Doạ
11
Chương 11: 11: Ngưỡng Mi Bị Đánh Thành Đầu Heo
12
Chương 12: 12: Một Trong Những Điều Tôi Che Giấu
13
Chương 13: 13: Chuyện Của Vài Năm Trước
14
Chương 14: 14: Nói Khùng Nói Điên
15
Chương 15: 15: Ngắm Biển Cùng Anh
16
Chương 16: 16: Biến Thái Quá Đi
17
Chương 17: 17: Đúng Là Doạ Người
18
Chương 18: 18: Boss Tìm Tôi Rồi
19
Chương 19: 19: An Tử Hình Như Hơi Cáu
20
Chương 20: 20: Chuyện Vặt
21
Chương 21: 21: Công Việc Đào Ra Tiền
22
Chương 22: 22: Boss Không Phải Người Tốt Bụng
23
Chương 23: 23: Bọn Họ Đều Đi Cả Rồi
24
Chương 24: 24: Không Phải Lần Đầu Tiên
25
Chương 25: 25: Lão Lại Âm Mưu Cái Gì Rồi
26
Chương 26: 26: Tình Hình Không Được Ổn Cho Lắm
27
Chương 27: 27: Đừng Sợ Anh Sẽ Ở Đây Cùng Em
28
Chương 28: 28: Các Người Chọn Nhầm Đối Tượng Bắt Nạt Rồi
29
Chương 29: 29: Hắn Không Dám
30
Chương 30: 30: Tôi Chọn Cách Không Tin
31
Chương 31: 31: Tôi Hiểu Mà
32
Chương 32: 32: Không Lý Nào Lại Vậy
33
Chương 33: 33: Nạn Nhân Kế Tiếp
34
Chương 34: 34: Phòng Bên Cạnh Có Bi3n Thái
35
Chương 35: 35: Giải Cứu Mục Tiêu
36
Chương 36: 36: Anh Ấy Biết Được Một Nửa Rồi
37
Chương 37: 37: Chúng Tôi Có Ràng Buộc
38
Chương 38: 38: Có Mắt Chỉ Để Trưng
39
Chương 39: 39: Tôi Tin Boss Làm Được
40
Chương 40: 40: Người Này Có Vẻ Khác
41
Chương 41: 41: Suýt Thì Lớn Chuyện
42
Chương 42: 42: Gọi Thế Nào Đều Không Tránh Khỏi
43
Chương 43: 43: Bị Cuốn Vào Chuyện Không Hay
44
Chương 44: 44: Vòng Chân Mới
45
Chương 45: 45: Tôi Sợ Ma
46
Chương 46: 46: Cũng Không Tồi
47
Chương 47: 47: Không Biết Xấu Hổ
48
Chương 48: 48: Là Giả
49
Chương 49: 49: Tôi Sinh Nghi Rồi
50
Chương 50: 50: Ngưỡng Anh Đạt Chết Chắc Rồi
51
Chương 51: 51: Nhiệm Vụ Mới
52
Chương 52: 52: Đặc Quyền Của Tôi
53
Chương 53: 53: Nhất Thiết Phải Để Bản Thân Bị Thương Sao
54
Chương 54: 54: Boss Bị Hỏng Rồi
55
Chương 55: 55: Có Chút Ảnh Hưởng Nhưng Không Đau Lòng
56
Chương 56: 56: Đừng Doạ Người Ta Như Thế
57
Chương 57: 57: Không Thấy Hay Sao Còn Hỏi
58
Chương 58: 58: Đã Là Quá Khứ Rồi
59
Chương 59: 59: Chia Xa
60
Chương 60: 60: Bị Tập Kích
61
Chương 61: 61: Trái Tim Chảy Máu Rồi
62
Chương 62: 62: Thẳng Thắn Như Vậy Tôi Buồn Đó
63
Chương 63: 63: Làm Khó Nhau
64
Chương 64: 64: Không Phải Cho Anh
65
Chương 65: 65: Yêu Bằng Mắt
66
Chương 66: 66: Tương Lai Chúng Ta
67
Chương 67: 67: Nơi Này Không Thể Đi Dạo
68
Chương 68: 68: Đuổi Đi
69
Chương 69: 69: Một Giấc Ngủ Ngon Rất Xa Vời
70
Chương 70: 70: Bám Dai Như Đỉa
71
Chương 71: 71: Quá Sức Tưởng Tượng
72
Chương 72: 72: Từ Từ Đừng Kích Động
73
Chương 73: 73: Sao Lại Quay Về Rồi
74
Chương 74: 74: Làm Tôi Hơi Bất Ngờ
75
Chương 75: 75: Các Người Diễn Thật Tệ
76
Chương 76: 76: Gặp Lại Bác Sĩ Thạch
77
Chương 77: 77: Tôi Rất Biết Ơn
78
Chương 78: 78: Thôi Xong Bị Bắt Rồi
79
Chương 79: 79: Bất Ngờ Không Nhỏ
80
Chương 80: 80: Viện Binh Của Tôi Đến Rồi
81
Chương 81: 81: Mạng Tôi Lớn Lắm
82
Chương 82: 82: Xin Phép Rồi Mới Được Đi
83
Chương 83: 83: Ngoan Cố
84
Chương 84: 84: Sự Thật Trước Mắt Là Giả Thôi
85
Chương 85: 85: Sự Thật Trước Mắt Là Giả Dối
86
Chương 86: 86: Tôi Ghét Bà Ta Nhất
87
Chương 87: 87: Thời Gian Trôi Đi
88
Chương 88: 88: Tổn Thương Là Điều Không Thể Tránh Khỏi
89
Chương 89: 89: Phiền Du Nam Rồi
90
Chương 90: 90: Giả Định Trong Tôi
91
Chương 91: 91: End