Chương 81

Thông báo: Xin mượn của các bạn chút thời gian để đọc cái này. Đây là một chương cột mốc, sau chương này tình cảm của Đường Diễn càng xác định hơn, tình cảm của La Thiến cũng sẽ thay đổi nhưng cách xưng hô của hai người mình vẫn để là "tôi-em" mà không phải là "anh-em" vì mình thích cách xưng hô này, có cảm giác kun ngầu vô cùng, hơn nữa cách xưng hô này mình thấy khá hợp với Đường Diễn. Đây chỉ là ý kiến cá nhân, nếu các bạn không thích cách xưng hô này thì xin vui lòng góp ý, mình sẽ sửa nếu số lượng nhiều

Edit: Linh Nguyệt

La Thiến ủ rũ cụp đuôi đi theo sau Đường Diễn trở về Ngọ Hậu, Đường Diễn một đường không nói gì dẫn cô đi vào văn phòng.

Vừa tiến vào văn phòng, Đường Diễn dựa cửa hỏi cô: “Xem mắt?”

La Thiến gật đầu, não như bị úng nước ngẩng đầu liếc hắn một cái, cúi đầu, lại ngẩng đầu liếc hắn một cái, lại cúi đầu. Thật ra cô không cảm thấy phải sợ hắn cái gì, chỉ là khí thế của hắn quá mạnh mẽ, La Thiến thật sự không dám đối nghịch hắn.

Đường Diễn cười lạnh hỏi: “Nhìn cái gì?”

La Thiến lập tức cúi đầu, Đường Diễn nói: “Ngồi.”

La Thiến co rúm người ngồi trên sô pha rồi mới mở miệng hỏi: “Sao anh lại quay lại rồi?”

Đường Diễn bị câu hỏi này làm cho nghẹn họng, nói: “Đi lấy cho tôi ít đồ ăn đi.” Vì sao lại trở về? Tôi còn có thể vì cái gì hả?

La Thiến bĩu môi: “Đây là cửa hàng của tôi!”

Đường Diễn cười lạnh: “Tiền em mua nhà mua cửa hàng kiếm ở đâu ra?” Là ai giúp em mua cổ phiếu, là ai thấy không đủ còn cho em thêm?

“Được! Được!” Có đạo lý, La Thiến phi thường thức thời đứng dậy đi lấy cơm trưa.

Lúc Đường Diễn ăn cơm vô cùng an tĩnh, hắn cứ như vậy ngồi ở bên kia ăn, ăn một miếng lại liếc La Thiến một cái, ăn một miếng lại liếc một cái. Chờ hắn ăn xong, La Thiến đã bị trừng không biết bao nhiêu lần, mọi tức giận đều bay sạch bách.

“Đường tổng, tôi lại lấy thêm Black Forest cho anh nhé?” La Thiến thử hỏi.

“Không cần.” Mắt hắn đã trừng đến mệt mà người phụ nữ này vẫn không có ý tứ muốn xin lỗi, hắn nào còn tâm tư ăn thêm.

“Không cần khách khí! Vừa rồi tôi thấy trong phòng bếp còn tận mười cái Black Forest* đấy!” La Thiến nói.

Đường Diễn: “Tôi, không, ăn!”

“Hay đổi thành White Forest*?”

*Bánh Black Forest – Đức Black Forest – người Đức hay gọi là bánh rừng đen, đây là một món tráng miệng, có nguồn gốc xuất xứ từ Đức. Bánh bao gồm nhiều lớp bánh bông lan chocolate xen kẽ giữa các lớp kem tươi trộn với anh đào, sau đó nó được phủ một lớp kem trên cùng, rồi được trang trí bằng quả anh đào đen và chocolate vụn. Điểm đặc trưng của loại bánh này nằm ở loại rượu brandy anh đào, vị rượu đặc trưng này đã làm nên tên tuổi cho bánh Balck Forest ngày nay. (Mình nghĩ chắc cái black là dùng socola đen còn cái white là dùng socola trắng)

“White Forest?” Đường Diễn sửng sốt.

La Thiến chỉ chỉ cái đĩa không trước mắt hắn: “Đổi cho anh một bàn toàn màu trắng luôn!”

Đường Diễn: “Không phải, chúng ta không nói đến bánh kem.”

“Hả?” La Thiến nhìn hắn, hỏi: “Thế thì nói cái gì?”

Đường Diễn suýt chút nữa ném cái đĩa không qua: “Giữa chúng ta ngoại trừ chủ đề bánh kem thì không còn gì để nói à?”

La Thiến yên lặng nhìn hắn, tình huống hiện giờ thật đúng là không biết nên nói cái gì.

Đường Diễn thở dài vẫy vẫy tay, La Thiến đứng dậy ngồi xuống đối diện hắn. Đường Diễn hỏi: “La Thiến, trước đó tôi tới em không muốn cùng tôi tiếp tục, em lảng tránh cái gì? Hoặc là nói, em đang sợ cái gì?” Vì sao lại sợ Bối Bối như vậy? Vì sao mỗi lần Lâm Phỉ tới tìm hắ cô đều vui vẻ như vậy?

Đường Diễn không phải không chú ý tới mà khi đó hắn chỉ nghĩ tính cách của La Thiến là như thế. Nhưng hiện giờ xem ra, sợ hãi một người chưa từng gặp gỡ, quá không hợp lý.

La Thiến nhấp nhấp miệng, hoàn toàn không có ý muốn nói.

Đường Diễn tiếp tục hỏi: “Không chỉ vậy, đối với tôi em cũng vẫn luôn khoá chặt lòng mình. Một năm, em nói đi là đi, không nghĩ tới quay đầu lại. La Thiến, tôi không đủ ưu tú sao? Hay là một năm này, từng chút từng chút giữa chúng em cũng chỉ cho là do hợp đồng?”

Đường Diễn cúi người, duỗi tay sờ mặt La Thiến, nhẹ giọng nói: “Tôi không tin em vô tình như thế, em không chỉ có ở lảng tránh một ít vấn đề mà đồng thời còn tránh tôi. Là tôi đã làm gì sai? Hoặc là đã nói gì đó khiến em hiểu lầm?”

La Thiến cúi đầu không nói, Đường Diễn nâng mặt cô, nhìn thẳng vào hai mắt cô, thở dài nói: “La Thiến, tôi thích em, tôi nghiêm túc thích em.”

Đường Diễn cảm thấy giữa mình và La Thiến một khúc mắc mà hắn không nhìn thấy, cũng là việc La Thiến không muốn hoặc không bao giờ nói nó. Nếu việc này không thể giải quyết, nó sẽ trở thành trở ngại không cách nào vượt qua được giữa hai người.

Mà hắn thậm chí ngay cả nó là cái gì cũng không biết, cho nên Đường Diễn nghĩ nên giải quyết vấn đề này trước tiên.

Nhưng mà rất rõ ràng là người nào đó căn bản không muốn phối hợp, vẫn pha trò nói: “Không phải đã nói chúng ta từ lúc bắt đầu đã không hợp sao?”

“Vậy thì bắt đầu lại lần nữa!” Nháy mắt biểu cảm của Đường Diễn liền thay đổi. Nếu như em không nói, tôi đây chỉ có thể hung dữ thôi.

La Thiến mắng: “Anh cho rằng đang chơi trò chơi sao?”

“Vậy em cho rằng có bao nhiêu khó khăn?” Đường Diễn nhướng mày.

La Thiến: “Ít nhất không phải rất đơn giản…”

Đường Diễn khoanh tay hỏi: “Hai ngày trước Thẩm Bối Bối tới đi tìm tôi.”

La Thiến sửng sốt, Đường Diễn tiếp tục nói: “Tôi cùng cô ấy đã phân rõ, tôi cũng đã nói tôi không còn yêu cô ấy, cũng đã nói với cô ấy tôi yêu em.”

Ý tứ của Đường Diễn khi nói những lời, một cái là chứng minh cho La Thiến thấy cô không phải thế thân, hai là muốn cho La Thiến biết, hắn nghiêm túc.

Nhưng cái Đường Diễn thấy lại là sắc mặt La Thiến nháy mắt trắng bệch. Đường Diễn nhíu mày hỏi: “Rốt cuộc em sợ Thẩm Bối Bối cái gì?”

La Thiến nhìn hắn, không nói chuyện. Đường Diễn duỗi tay kéo cô, La Thiến muốn né tránh lại bị Đường Diễn mạnh mẽ bắt lấy: “Nếu em không nói thì tôi không thể biết được. Tôi đã đứng cạnh em rồi, như vậy còn chưa đủ sao? Vẫn không thể làm em an tâm sao?”

Giọnh Đường Diễn có chút gấp gáp, La Thiến nhìn hắn, đỏ mắt nói: “Anh… Anh… Chính anh cũng bắt nạt tôi thì còn giúp thế nào?” Lời Đường Diễn nói trực tiếp dọa La Thiến sợ, cô nhất thời không phân rõ tình huống, nói thẳng ý nghĩ trong lòng.

“Tôi bắt nạt em lúc nào?” Đường Diễn cảm thấy vô cùng oan ức. Lúc nói mấy lời này, vẻ mặt hắn mù mờ như mơ ngủ.

La Thiến không đáp, một mình thất hồn lạc phách, bất chợt cảm thấy vô cùng lạnh. Thẩm Bối Bối đã biết? Cô ta sẽ không ngày mai lập tức ra tay đấy chứ?

Đường Diễn không được đáp án, trong lòng vừa khó hiểu vừa không có biện pháp với La Thiến lúc này, chỉ có thể cắn răng nuốt xuống không đề cập tới.

Lúc đó hắn không hề nghĩ tới, cái đáp án này lúc đêm về sẽ lấy một phương thức hắn chưa từng nghĩ tới hiện ra trước mắt hắn.

Một đêm kia, La Thiến nằm mơ. Cô mơ thấy Lâm Phỉ, mơ thấy Đường Diễn, mơ thấy Thẩm Bối Bối.

Truyện được đăng tại wattpad @dwlazp

Lâm Phỉ cầm bản thảo trong tay vừa khóc vừa lắc đầu, không ngừng nói với Đường Diễn nói không phải, không phải, bản thảo của cô là một cái khác.

Đường Diễn trầm mặc nhìn cô rồi chậm rãi rút tay ra. Hắn không tin cô?

Lâm Phỉ thương tâm muốn chết, cô đi theo hắn một năm rồi, một năm gần đây đã ý thức được lòng Đường Diễn đang dao động nhưng cô biết, chung quy mình không thể so với người kia trong lòng hắn.

Lâm Phỉ đau lòng rời đi, Đường Diễn yên lặng nhìn.

Nhìn hình ảnh này, La Thiến dùng sức lắc đầu. Cho dù là đang ngủ mơ, trán cô cũng không ngừng chảy hôi. Cô biết kế tiếp là chuỵn gì, cho nên không ngừng giãy giụa, muốn thoát khỏi cơn mơ.

Lâm Phỉ rời đi, Đường Diễn trở nên phóng túng. Cuộc sống vốn bình đạm bị quấy rầy, hắn không quen với cuộc sống không có Lâm Phỉ. Lâm Phỉ luôn lo lắng chu toàn mọi mặt, tất cả đối với Đường Diễn một lần nữa khôi phục thân phận độc thân mà nói, vô cùng không tốt. Nhung hắn vấn chưa ý thức được, Lâm Phỉ đối với hắn quan trọng như thế nào.

Lâm Phỉ đau lòng rời đi, Phùng Nhất Khê sao có thể mặc kệ cô một mình? Hắn không ngừng an ủi, không ngừng chăm sóc.

Cuối cùng, Đường Diễn không chịu được nỗi nhớ nhung trong lòng, đi tìm Lâm Phỉ lại thấy cô đang ở cùng hắn.

Đường Diễn và Phùng Nhất Khê đánh nhau một trận. Nữ chính dù sao cũng là nữ chính, bị Đường Diễn làm tổn thương nhưng vẫn chỉ yêu Đường Diễn, cho nên đã theo Đường Diễn trở về.

Cô theo hắn trở về, hắn yêu quý cô, cũng bắt đầu tin tưởng cô.

Hắn mang theo tâm tư áy náy điều tra ngọn nguồn mọi chuyện. Thì ra sở dĩ cô chịu ủy khuất không phải bởi vì cô mà là vì hắn đã từng hoa tâm.

Đường Diễn gắt gao nắm chặt tư liệu trong tay, nhàn nhạt mở miệng: “Đáng chết!”

Thanh âm vừa lạnh nhạt lại vừa vô tình. Cho dù chỉ là ở trong mộng, La Thiến vẫn bị hai chữ này doạ sợ, kinh hãi trong lòng không ngừng gia tăng. Mà Đường Diễn ở một gian phòng khác, đầu cũng đầy mồ hôi. Hắn có thể thấy tất cả, thông qua mắt của bản thân, hoặc là thông qua cái nhìn của một người nào đó đứng xem. Nhưng bất kể là loại nào, hắ đều không thể khống chế bản thân trong giấc mộng này.

Hắn chỉ có thể nhìn giấc mơ ấy, từng cảnh rồi từng cảnh, những người khí phách, ngu đần, si tình ấy, mỗi một người tuy đều là hắn nhưng lại không phải bản thân mà hắn biết đến.

Hắn thấy ánh mắt phẫn nộ của bản thân, hắn biết cái loại ánh mắt này là muốn động thủ. Có lẽ do bọn họ cùng là một người nên mỗi một thói quen, một động tác, một ý nghĩ của người này, Đường Diễn đều có thể lý giải.

Đường Diễn trong mộng kia thậm chí không tự mình hiện thân mà để thư ký Kiều xuất hiện ở phòng hóa trang của La Thiến. Ánh mắt thư ký Kiều lúc đó nhìn La Thiến vô cùng lạnh nhạt. Cô mở miệng nói với La Thiến: Cô bị đoàn phim này đào thải.

“Tôi biết nhỏ bé không hề sai. Nhưng anh không thể không thừa nhận, cái loại nhỏ bé này sẽ khiến cuộc sống của anh vô cùng khó khăn…” Dáng vẻ La Thiến lúc nói những lời này hiện lên trong đầu Đường Diễn.

La Thiến trong mộng giống như phát điên mà nói không thể nào, cô không tin, cô không tin Đường Diễn đối với cô sẽ vô tình như vậy, nhất định là có hiểu lầm gì đó.

La Thiến chạy tới bãi đỗ xe đợi Đường Diễn bốn tiếng đồng hồ, đợi được lại là Đường Diễn đi cùng Lâm Phỉ, cô như lên cơn, điên cuồng cầu xin. Đường Diễn nhíu mày, hắn không cần động tay đã có bảo an tới đuổi cô đi, La Thiến chật vật ngã trên mặt đất, cô khóc lóc nói, Lâm Phỉ là tiểu tam.

Dưới góc nhìn của La Thiến, Lâm Phỉ quả thật là tiểu tam. Lúc Đường Diễn xác định muốn Lâm Phỉ làm tình nhân vẫn chưa cùng La Thiến đoạn tuyệt quan hệ.

Đối với Đường Diễn, đây chẳng qua chỉ là kết thúc một cuộc giao dịch rồi lại bắt đầu một cuộc giao dịch khác. Nhưng đối với La Thiến, cô đã dấn thân vào đoạn tình cảm này, bạn trai vừa tách ra đã xác định bạn gái tiếp theo, vậy nên Lâm Phỉ đối với La Thiến không khác gì một tiểu tam.

Đường Diễn nhíu mày nhìn toàn bộ cảnh trong mộng. Đường Diễn này khiến hắn cảm thấy xa lạ, La Thiến này hắn cũng cảm thấy xa lạ.

Nhưng cô quả thật là La Thiến. Tuy rằng trong mộng nhưng hắn đối với cô, tựa hồ cũng quá… lãnh khốc.

Đang nghĩ như vậy, Đường Diễn lại phát hiện La Thiến trong mộng đã thay đổi biểu tình, sợ hãi nhìn hai người trước mặt, vừa đứng dậy lui về phía sau vừa bảo đảm nói: Tôi sai rồi, tôi sai rồi, tôi sẽ không bao giờ quấy rầy hai người nữa.

Đường Diễn đương nhiên không biết, La Thiến lúc này chính là La Thiến mà hắn vẫn quen thuộc. Đây là lần đầu tiên La Thiến có thể khống chế thân thể của mình ở trong mộng.

La Thiến quá sợ hãi. Khi phát hiện mình có thể khống chế La Thiến trong mộng, ý nghĩ đầu tiên của cô là lập tức rời xa nam nữ chính, như vậy bọn họ sẽ không thương tổn cô.

Vì sao chứ? Rõ ràng cô đã muốn cách bọn họ thật xa, thật xa... Nhưng tại sao cô ngay lúc đó, ngay lúc tất cả mọi chuyện đều đã xảy ra mới có thể khống chế thân thể này? Chuyện đã tới mức này, còn có thể làm cái gì chứ?

Biểu tình kinh sợ biểu của cô hoá thành cây kim từng chút từng chút đâm vào lòng Đường Diễn. Cho dù chỉ là ở trong mộng, nhưng cô đang sợ hắn! Hắn có thể từ trong đôi mắt kia nhìn ra được cô sợ hắn, rất sợ!

Đường Diễn ở trong mộng rốt cuộc làm sao vậy? Vì sao sau đó còn xảy ra nhiều chuyện như vậy? Rõ ràng hắn đau lòng La Thiến, nhưng hắn ở trong mộng lại chỉ đạo thư ký Kiều rất nhiều mệnh lệnh.

La Thiến bị sa thải, bất luận ai muốn giúp cô đều sẽ bị Đường thị cảnh cáo. Cho dù có một hai người bởi vì hợp đồng đã thực hiện gần xong mà không màng cảnh cáo của Đường thị tiếp tục cho La Thiến thông cáo thì Đường Diễn cũng sẽ thông qua Đường Hình, đàn áp bộ phim của cô. Bộ phim đầu tư không thể phát sóng, ai còn dám tìm cô?

La Thiến không còn đường đi, Đường Diễn nhìn cô bất luận làm việc gì cũng đều bị hắn ra tay đàn áp, nhìn cô cuối cùng phải bắt đầu những ngày tháng nhặt rác kiếm sống. Cô không dám liên hệ với người nhà, một người một mình ở kinh đô, dựa vào mấy đồng tiền này mà sống qua ngày.

Đường Diễn giãy giụa, hắ muốn khống chế bản thân trong mộng. Nhưng dù hắn cố gắng thế nào, cuối cùng cũng đều thất bại.

La Thiến càng ngày càng lôi thôi lếch thếch, càng ngày càng gầy. Cô không còn có tâm tình tới quấy rầy hắn và Lâm Phỉ. Bởi vì cô phải tốn càng nhiều thời giờ để sinh tồn.

Đúng vậy, không phải sống, là sinh tồn.

Một người có thể hèn mọn đến tình trạng gì?

Chắc có lẽ chính là như Đường Diễn đang thấy đi! Từ một La Thiến cao cao tại thượng lại bị ép đến tình cảnh này, ở dưới ánh nắng chói chang, thời tiết 39 độ ngồi chờ một đám người uống nước xong để nhặt chai không.

Đường Diễn cảm thấy, đây đã là tình cảnh thảm nhất, cho đến khi hắn thấy cô bị người ta mang đi.

Tầm mắt của Đường Diễn đột nhiên tối đen, hắn không thấy được La Thiến chịu thương tổn như thế nào, chỉ nghe thấy giọng cô khẩn thiết xin tha. Cô nói cô không dám nữa, cô kêu gào thảm thiết, cuối cùng là giọng nói suy yếu.

Đường Diễn đột nhiên từ trong mộng giật mình tỉnh lại. Hình ảnh cuối cùng hắn thấy, một La Thiến đầu bù tóc rối, dưới thân một màu đỏ máu, cùng với hai chân dị dạng.

Đồng thời mạnh mẽ từ trong mộng tỉnh lại, còn có La Thiến. Cuộc sống kia chân thật như chính cô đã trải qua, cảm giác đau đớn kia tới giờ La Thiến vẫn cảm nhận được.

La Thiến vẻ mặt chết lặng, chưa kịp hoàn toàn thoát khỏi giấc mơ ngắn ngủn mấy giờ này. Đột nhiên tiếng gõ cửa vang lên, cô có chút sợ hãi lui về phía sau. Cô quả nhiên vẫn sơ suất quá, bởi vì sự ôn nhu của Đường Diễn, bởi vì cô chưa từng tự mình trải qua. Sợ hãi lại càng lo lắng nhiều hơn cuộc sống sau này.

Nếu như trước đây, nếu như trước đây để cô trải qua những ngày đó, cô nhất định nhất định sẽ không cùng Đường Diễn dây dưa hẳn một năm.

Đường Diễn cuối cùng tự mình mở cửa vào được, La Thiến quả nhiên đã tỉnh, ánh mắt cô nhìn qua không hề khác trong mộng.

Trong nháy mắt Đường Diễn liền biết được, hắn và La Thiến cùng nhau trải qua một giấc mộng, hoặc là nói, hắn đã tiến vào… mộng của La Thiến.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109: Hoàn chính văn
110 Chương 110: Ngoại truyện 1 - Sinh con
111 Chương 111: Ngoại truyện 2 - Nuôi con
112 Chương 112: Ngoại truyện 3: Nhật ký hàng ngày (1)
113 Chương 113: Ngoại truyện 3: Nhật ký hàng ngày (2)
114 Chương 114: Ngoại truyện 3: Nhật ký hàng ngày (3)
115 Chương 115: Ngoại truyện 4: Quá trình trưởng thành của ba Đường (1)
116 Chương 116: Ngoại truyện 4: Quá trình trưởng thành của ba Đường (2)
117 Chương 117: Ngoại truyện 4: Quá trình trưởng thành của ba Đường (3)
118 Chương 118: Ngoại truyện 4: Quá trình trưởng thành của ba Đường (4)
119 Chương 119: Ngoại truyện 4: Quá trình trưởng thành của ba Đường (5)
120 Chương 120: Ngoại truyện 5: Đường Hình & Bạch Nhuỵ (1)
121 Chương 121: Ngoại truyện 5: Đường Hình & Bạch Nhuỵ (2)
122 Chương 122: Ngoại truyện 5: Đường Hình & Bạch Nhuỵ (3)
123 Chương 123: Ngoại truyện 5: Đường Hình & Bạch Nhuỵ (4)
124 Chương 124: Ngoại truyện 5: Đường Hình & Bạch Nhuỵ (5)
125 Chương 125: Ngoại truyện 6: Nếu Đường Diễn ở thế giới hiện thực (1)
126 Chương 126: Ngoại truyện 6: Nếu Đường Diễn ở thế giới hiện thực (2)
127 Chương 127: Ngoại truyện 6: Nếu Đường Diễn ở thế giới hiện thực (3)
128 Chương 128: Ngoại truyện 6: Nếu Đường Diễn ở thế giới hiện thực (4)
129 Chương 129: Ngoại truyện 6: Nếu Đường Diễn ở thế giới hiện thực (5)
130 Chương 130: Ngoại truyện 6: Nếu Đường Diễn ở thế giới hiện thực (6)
131 Chương 131: Ngoại truyện 6: Nếu Đường Diễn ở thế giới hiện thực (7)
132 Chương 132: Ngoại truyện 6: Nếu Đường Diễn ở thế giới hiện thực (8)
Chapter

Updated 132 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109: Hoàn chính văn
110
Chương 110: Ngoại truyện 1 - Sinh con
111
Chương 111: Ngoại truyện 2 - Nuôi con
112
Chương 112: Ngoại truyện 3: Nhật ký hàng ngày (1)
113
Chương 113: Ngoại truyện 3: Nhật ký hàng ngày (2)
114
Chương 114: Ngoại truyện 3: Nhật ký hàng ngày (3)
115
Chương 115: Ngoại truyện 4: Quá trình trưởng thành của ba Đường (1)
116
Chương 116: Ngoại truyện 4: Quá trình trưởng thành của ba Đường (2)
117
Chương 117: Ngoại truyện 4: Quá trình trưởng thành của ba Đường (3)
118
Chương 118: Ngoại truyện 4: Quá trình trưởng thành của ba Đường (4)
119
Chương 119: Ngoại truyện 4: Quá trình trưởng thành của ba Đường (5)
120
Chương 120: Ngoại truyện 5: Đường Hình & Bạch Nhuỵ (1)
121
Chương 121: Ngoại truyện 5: Đường Hình & Bạch Nhuỵ (2)
122
Chương 122: Ngoại truyện 5: Đường Hình & Bạch Nhuỵ (3)
123
Chương 123: Ngoại truyện 5: Đường Hình & Bạch Nhuỵ (4)
124
Chương 124: Ngoại truyện 5: Đường Hình & Bạch Nhuỵ (5)
125
Chương 125: Ngoại truyện 6: Nếu Đường Diễn ở thế giới hiện thực (1)
126
Chương 126: Ngoại truyện 6: Nếu Đường Diễn ở thế giới hiện thực (2)
127
Chương 127: Ngoại truyện 6: Nếu Đường Diễn ở thế giới hiện thực (3)
128
Chương 128: Ngoại truyện 6: Nếu Đường Diễn ở thế giới hiện thực (4)
129
Chương 129: Ngoại truyện 6: Nếu Đường Diễn ở thế giới hiện thực (5)
130
Chương 130: Ngoại truyện 6: Nếu Đường Diễn ở thế giới hiện thực (6)
131
Chương 131: Ngoại truyện 6: Nếu Đường Diễn ở thế giới hiện thực (7)
132
Chương 132: Ngoại truyện 6: Nếu Đường Diễn ở thế giới hiện thực (8)