Chương 28: 28: Ngươi Biết Ta Biết Hung Thủ Không Biết

Converter: TieuvuviviEditor: Chauuyvu“Có cái gì sao?” Bạch Việt cũng xoa mặt mình, sau đó chợt bừng tỉnh: “Có phải máu bắn dính hay không?.”“Có một chút.” Giản Vũ gật đầu, nhưng có lẽ máu kia đã đông lại, nhất thời không thể lau đi.“Ngài cũng có.” Bạch Việt lúc này mới có tâm tư nhìn tới Giản Vũ, khắp người hắn đều là máu, cũng không khá hơn nàng.Giản Vũ xoa xoa nhưng thấy vết máu đã khô không thể lau hết nên đành phải từ bỏ, nhìn lại chính mình, bất đắc dĩ bật cười.“Ta biết rằng chúng ta đi dạo phố sẽ gặp được chuyện ngoài ý muốn.” Giản Vũ lắc đầu: “Nhưng cũng không đoán được là gặp chuyện này.”Quả thực giống như đã đi thực hiện một nhiệm vụ ám sát nào đó, hai người một thân đầy máu, còn mang theo một thi thể về.Đúng như dự đoán, trong Nhạn Minh sơn trang rốt cục nổ tung trời, hạ nhân của sơn trang đều bị dọa không nhẹ, Bội Kỳ vội vội vàng vàng phân phó người chuẩn bị đồ dùng tắm rửa, thậm chí còn sai người đi vào trong thôn tìm lá bưởi, ra ngoài thấy máu thì quả là điềm gỡ, nhưng Bạch Việt thật ra không để trong lòng, xiêm y bị bẩn thì ném sang một bên, thoải mái tiến vào bồn tắm, một bên tắm rửa, một bên đem chuyện hôm nay ngẫm lại một lần.Một người ẩn mình trong chỗ tối, lại xuất hiện và nguyền rủa cái chết, trong lòng cuối cùng đã chất chứa bao nhiêu oán hận, hẳn là không có ý tốt, nhưng lại có chút cố kỵ, âm thầm lén lút làm những chuyện quỷ quyệt.Bạch Việt vỗ vỗ cánh hoa trên mặt nước, nhặt lên một chiếc lá bưởi che lên mặt, sau đó chậm rãi lấy ra, bắt chước nhân vật phản diện trong phim, khóe môi cong lên cười nham hiểm.Ta nhất định phải bắt được ngươi.Lạch cạch một tiếng, cái khay trong tay Bội Kỳ rơi xuống đất, bây giờ nàng cũng đã gần gũi với Bạch Việt hơn nên cũng không sợ nữa, vỗ ngực than thở: “Tiểu thư, sao ngài lại cười ra như vậy chứ, thật bi3n thái.”Trái cây tươi lục tục rơi đầy đất, Bạch Việt vén tóc, từ trong bồn tắm đứng lên.Bội Kỳ vội vàng đặt khay đựng trái cây xuống, cầm lấy quần áo bước đến đợi.“Tiểu thư, hôm nay quá đáng sợ rồi.” Bội Kỳ không khỏi nói: “Chúng ta mau trở về nhà đi, những kẻ xấu kia tuyệt đối sẽ không dám xông vào trong phủ làm bậy.”Bạch Việt cười một chút, cũng không có ý định nói thêm gì với tiểu nha hoàn, chỉ là nói: “Ngươi đừng động, để ta tự mình làm, đi xem thiếu gia thu thập xong chưa.”Giản Vũ là một đại nam nhân, tuy rằng được nuông chiều từ bé nhưng cũng không làm ra vẻ, khi Bạch Việt vẫn còn đang vỗ về cánh hóa, hắn đã tắm rửa và thay xiêm y hết mọi thứ, và đang đứng bên cạnh thi thể của Tái bán tiên.Lương Mông cũng đã trở lại, nghe nói chuyện xảy ra ngày hôm nay có chút lo sợ.“Tên kia phi đao chuẩn xác như thế, may mắn mục tiêu không phải là Bạch tiểu thư.” Lương Mông thổn thức nói: “Bằng không, cho dù thiếu gia có ở bên cạnh bảo vệ, cũng khó lòng phòng bị.”Giản Vũ sắc mặt âm trầm, không nói lời nào.“Này……” Lương Mông hạ giọng: “Này là do Mễ đại nhân làm sao?”Giản Vũ chậm rãi lắc đầu: “Không phải hắn, hắn tuy rằng vẫn luôn hoài nghi Bạch gia động tay động chân vào thời điểm tiên hoàng băng hà, cũng hoài nghi Bạch Việt có mục đích mà đến, nhưng loại chuyện bên đường lạm sát như thế này thì hắn ta sẽ không dám làm, cũng sẽ không làm.”“Vậy thì còn có ai?” Lương Mông cũng lâm vào trầm tư: “Chẳng lẽ ngoại trừ thiếu gia và Mễ đại nhân, còn có người đang điều tra vụ án năm đó?”Trong một lúc lâu vẫn không ai lên tiếng, Bạch Việt ở bên ngoài gõ cửa, sau đó đẩy cửa đi vào.“Lương Mông đã về rồi.” Bạch Việt nhìn Lương Mông nói: “Có tìm được kẻ tình nghi nào chưa?”“Bạch tiểu thư.” Lương Mông lấy lại bình tĩnh, trả lời: “Vẫn chưa có phát hiện.

Thôn Thập Lí có 321 hộ dân, 760 người đã đăng ký hộ tịch.

Trong đó nam giới có 370 người, không bao gồm lão nhân và hài tử, những người bị hạn chế vận động, còn lại có 176 người phù hợp điều kiện, và hiện đang chịu tra hỏi từng người một.”Bạch Việt an ủi nói: “Đừng có gấp, lần đầu tìm nhất định sẽ có phiền phức, nếu nói là mò kim đáy bể cũng không phải nói quá.”Thấu hiểu, đồng cảm, Lương Mông liên tục gật đầu, giấu đầu hở đuôi mà nhìn thoáng qua Giản Vũ.

Không giống như chủ nhân trực tiếp của nhà mình, chỉ biết hạ lệnh.Bạch Việt lại nói: “Bất quá đừng chỉ chuyên tâm vào hộ tịch thôi, nơi nào mà không có những hộ gia đình không có hộ khẩu.

Còn có những người thăm họ hàng, giao thuốc gì đó, đều phải tra hết.”“Vâng, tiểu nhân đã rõ.” Lương Mông tiếp tục gật đầu.“Nạn nhân còn chưa tỉnh lại, đại phu nói bất cứ lúc nào cũng có thể tỉnh lại, chuyện này tạm thời cũng không vội.” Giản Vũ không quen nhìn bộ dáng cúi người này của Lương Mông: “Được rồi, ngươi tiếp tục đi tra đi, có tin gì thì lập tức về bẩm báo.”Lương Mông lĩnh mệnh rời đi, Bạch Việt đột nhiên nói: “Chờ một chút.”Lương Mông lập tức dừng bước và quay đầu lại.Bạch Việt nói: “Hiện tại đang thăm khám cho vị cô nương kia, là vị đại phu nào?”Lương Mông nói: “Đó là một vị đại phu họ Lý ở trong thôn, đã hành nghề y được 30 năm, y thuật rất tốt, là có thật tài.”Nơi này rốt cuộc vẫn không phải là kinh thành, cũng không có đạo lý gì vào cung bắt cóc thái y.“Chỉ một vị đại phu sợ là không đủ rồi.” Bạch Việt nói: “Cô nương này có thể là nhân chứng có liên quan đến vụ án giết người liên hoàn, đến bây giờ nàng ấy có thể là người duy nhất nhìn thấy hung thủ, nếu như nàng ấy tỉnh lại, chân tướng vụ án có thể sẽ được hé lộ.”Lương Mông đầu tiên là gật đầu, sau đó khó hiểu nói: “Bạch tiểu thư nói tiểu nhân đều rõ.

Nhưng là Lý đại phu nói nàng ấy bị thương ngay phần đầu, tỉnh hay không tỉnh còn phải dựa vào ý trời, ngay cả đại phu giỏi nhất cũng không thể làm gì được.”Bạch Việt lắc lắc ngón tay: “Không không không, ngươi không hiểu ý của ta.”Lương Mông càng nghi hoặc hơn, Giản Vũ lại đột nhiên hiểu được.“Cứ dựa theo như lời Việt nhi nói.” Giản Vũ nói: “Dán bố cáo, giải thích rõ vụ án, tìm kiếm một đại phu có năng lực ở gần đó, kể cả không phải đại phu nhưng có phương thuốc bí mật tổ truyền gì cũng có thể tới, ai có thể cứu cho nạn nhận tỉnh thì thì sẽ được trọng thưởng.”Giản Vũ mở miệng, Lương Mông tự nhiên không thể không nghe, bất quá nghi hoặc nói: “Nhưng…… tiểu nhân cũng không có nghe nói là có thần y gì xung quanh đây, cho dù mới tất cả đại phu ở nơi này đến, chỉ e là không có hữu dụng.”Bạch Việt cười: “Ta đương nhiên biết, đại nhân nhà ngươi cũng biết, nhưng hung thủ có biết hay không?”Lương Mông tựa hồ như bừng tỉnh, đột nhiên nói: “Ngài là nói, hung thủ biết người bị hại không chết, nhất định sẽ sợ nàng ấy tỉnh lại và khai ra hết.

Cho nên có khả năng sẽ đến tìm hiểu tình hình, tìm cơ hội giết người diệt khẩu.”“Tuy rằng ta cũng không dám chắc, nhưng vẫn có khả năng, chúng ta phải cho người ta cơ hội.” Bạch Việt nghiêm mặt nói: “Trong thời kỳ nguy cấp này, chúng ta phải thử hết mọi khả năng.

Nhưng các ngươi cẩn phải an bài người bảo vệ tốt người bị hại, cần phải chú ý lời nói và thái độ, tránh cho hung thủ ở ngay trước mắt mà cũng không phát hiện được.”Thay vì mò kim đáy bể không có mục tiêu cụ thể, không bằng buông mồi câu dẫn dụ người vào hang.Sau khi Lương Mông rời đi, Giản Vũ nhìn Tái bán tiên đang nằm ở dưới mảnh vải bố trắng, thoạt nhìn tựa hồ đã bị lột s@ch, hẳn là đã được kiểm tra kỹ lưỡng.“Như thế nào?” Bạch Việt nói: “Đã tra ra được nguyên nhân cái chết là gì chưa, có phải đã từng trúng qua độc châm linh tinh gì không?”Vẻ mặt của Giản Vũ nặng nề, lắc lắc đầu.“Không phải trúng độc?” Bạch Việt cũng không thấy ngoài ý muốn: “Kỳ thật ta cũng cảm thấy không phải trúng độc, độc dược có thể lập tức lấy mạng người rất hiếm thấy, người trúng độc nhất định sẽ có biểu hiện ra bên ngoài, không có khả năng vô thanh vô tức.”“Đúng vậy, nàng nói không sai, vậy nàng thử suy đoán lại xem nguyên nhân cái chết của ông ta là gì.”Giản Vũ cũng vừa tắm rửa thay đổi một thân xiêm y, rất lịch sự tao nhã.

Trên tóc vẫn còn hơi nước dán ở sau lưng, lúc hắn không cầm binh khí, trên người nhìn không ra một chút lệ khí nào, hoàn toàn không thể tưởng tượng là người từ Đại Lý Tự âm u đi ra, cùng với thi thể máu chảy đầm đìa trước mặt không có dính líu gì với nhau..

Chapter
1 Chương 1: 1: Ta Không Phải Hung Thủ
2 Chương 2: 2: Vị Hôn Phu Đại Nhân
3 Chương 3: 3: Một Chết Một Mất Tích
4 Chương 4: 4: Chạy Nữa Đánh Gãy Chân
5 Chương 5: 5: Dấu Giày Nhỏ Và Dấu Giầy Lớn
6 Chương 6: 6: Người Quen Gây Án
7 Chương 7: 7: Có Thể Mất Mặt Không Thể Mất Người
8 Chương 8: 8: Ngươi Một Ngụm Ta Một Ngụm
9 Chương 9: 9: Thuận Tay Trái
10 Chương 10: 10: Mất Ngủ
11 Chương 11: 11: Hung Tàn Như Ta
12 Chương 12: 12: Bằng Chứng Ngoại Phạm
13 Chương 13: 13: Rất Nhiều Câu Hỏi
14 Chương 14: 14: Muốn Tìm Hiểu Nhiều Hơn
15 Chương 15: 15: Cuộc Thi Đắp Người Tuyết
16 Chương 16: 16: Vịt Vui Vẻ
17 Chương 17: 17: Vịt Nhỏ Tâm Nguyện Thành
18 Chương 18: 18: Khai Trương Đại Cát
19 Chương 19: 19: Chỉ Có Hai Chúng Ta
20 Chương 20: 20: Không Cần Hành Đại Lễ
21 Chương 21: 21: Người Tuyết Giấu Xác
22 Chương 22: 22: Sao Trùng Hợp Như Vậy
23 Chương 23: 23: Thẳng Thắn Thành Thật
24 Chương 24: 24: Vị Hôn Thê Giá Trên Trời Của Thiếu Gia Bá Đạo
25 Chương 25: 25: Đoán Mệnh Bảo Ngươi Ba Ngày Sẽ Chết
26 Chương 26: 26: Giết Người Diệt Khẩu
27 Chương 27: 27: Nguyên Nhân Cái Chết Là Một Bí Ẩn
28 Chương 28: 28: Ngươi Biết Ta Biết Hung Thủ Không Biết
29 Chương 29: 29: Nhào Vào Trong Ngực
30 Chương 30: 30: Đại Thần Nhảy Múa
31 Chương 31: 31: Hạt Dưa Vẽ Người
32 Chương 32: 32: Gà Trống
33 Chương 33: 33: Màu Đỏ Có Hợp Với Ngày Tuyết Không
34 Chương 34: 34: Không Phải Tà Thuật
35 Chương 35: 35: Đẩy Xuống Nước
36 Chương 36: 36: Chết Không Nhắm Mắt
37 Chương 37: 37: Độ Khí
38 Chương 38: 38: Làm Ấm Giường
39 Chương 39: 39: Hung Thủ Không Phải Một Người
40 Chương 40: 40: Vừa Mới Chết Tươi Mới Đẹp
41 Chương 41: 41: Thái Y
42 Chương 42: 42: Muốn Mạng Hay Là Muốn Người
43 Chương 43: 43: Đào Hoa Đều Là Nợ
44 Chương 44: 44: Nửa Ống Tay Áo
45 Chương 45: 45: Hồ Bằng Cẩu Hữu
46 Chương 46: 46: Đừng Hòng Giở Mánh Khóe
47 Chương 47: 47: Hai Giản Vũ
48 Chương 48: 48: Đột Nhiên Không Ngờ Cùng Chung Một Chiến Tuyến
49 Chương 49: 49: Một Đêm Náo Nhiệt
50 Chương 50: 50: Tỉnh Táo Lăng Trì
Chapter

Updated 50 Episodes

1
Chương 1: 1: Ta Không Phải Hung Thủ
2
Chương 2: 2: Vị Hôn Phu Đại Nhân
3
Chương 3: 3: Một Chết Một Mất Tích
4
Chương 4: 4: Chạy Nữa Đánh Gãy Chân
5
Chương 5: 5: Dấu Giày Nhỏ Và Dấu Giầy Lớn
6
Chương 6: 6: Người Quen Gây Án
7
Chương 7: 7: Có Thể Mất Mặt Không Thể Mất Người
8
Chương 8: 8: Ngươi Một Ngụm Ta Một Ngụm
9
Chương 9: 9: Thuận Tay Trái
10
Chương 10: 10: Mất Ngủ
11
Chương 11: 11: Hung Tàn Như Ta
12
Chương 12: 12: Bằng Chứng Ngoại Phạm
13
Chương 13: 13: Rất Nhiều Câu Hỏi
14
Chương 14: 14: Muốn Tìm Hiểu Nhiều Hơn
15
Chương 15: 15: Cuộc Thi Đắp Người Tuyết
16
Chương 16: 16: Vịt Vui Vẻ
17
Chương 17: 17: Vịt Nhỏ Tâm Nguyện Thành
18
Chương 18: 18: Khai Trương Đại Cát
19
Chương 19: 19: Chỉ Có Hai Chúng Ta
20
Chương 20: 20: Không Cần Hành Đại Lễ
21
Chương 21: 21: Người Tuyết Giấu Xác
22
Chương 22: 22: Sao Trùng Hợp Như Vậy
23
Chương 23: 23: Thẳng Thắn Thành Thật
24
Chương 24: 24: Vị Hôn Thê Giá Trên Trời Của Thiếu Gia Bá Đạo
25
Chương 25: 25: Đoán Mệnh Bảo Ngươi Ba Ngày Sẽ Chết
26
Chương 26: 26: Giết Người Diệt Khẩu
27
Chương 27: 27: Nguyên Nhân Cái Chết Là Một Bí Ẩn
28
Chương 28: 28: Ngươi Biết Ta Biết Hung Thủ Không Biết
29
Chương 29: 29: Nhào Vào Trong Ngực
30
Chương 30: 30: Đại Thần Nhảy Múa
31
Chương 31: 31: Hạt Dưa Vẽ Người
32
Chương 32: 32: Gà Trống
33
Chương 33: 33: Màu Đỏ Có Hợp Với Ngày Tuyết Không
34
Chương 34: 34: Không Phải Tà Thuật
35
Chương 35: 35: Đẩy Xuống Nước
36
Chương 36: 36: Chết Không Nhắm Mắt
37
Chương 37: 37: Độ Khí
38
Chương 38: 38: Làm Ấm Giường
39
Chương 39: 39: Hung Thủ Không Phải Một Người
40
Chương 40: 40: Vừa Mới Chết Tươi Mới Đẹp
41
Chương 41: 41: Thái Y
42
Chương 42: 42: Muốn Mạng Hay Là Muốn Người
43
Chương 43: 43: Đào Hoa Đều Là Nợ
44
Chương 44: 44: Nửa Ống Tay Áo
45
Chương 45: 45: Hồ Bằng Cẩu Hữu
46
Chương 46: 46: Đừng Hòng Giở Mánh Khóe
47
Chương 47: 47: Hai Giản Vũ
48
Chương 48: 48: Đột Nhiên Không Ngờ Cùng Chung Một Chiến Tuyến
49
Chương 49: 49: Một Đêm Náo Nhiệt
50
Chương 50: 50: Tỉnh Táo Lăng Trì