Chương 114: Biết

Editor: Thủy Tiên.

Tần Hân Dĩnh lảo đảo một cái thiếu chút nữa ngã xuống đất, cô ta nhớ là tới để mắng chửi người, thế nhưng khi nhìn đến người đàn ông đang đứng bên cạnh cửa sổ sát đất trong phòng nghỉ, bộ dáng cô tịch lại lạnh lùng, giống như một loài sói trong bóng đêm, nguy hiểm lại tràn đầy sức dụ dỗ.

Tần Hân Dĩnh quên mất tức giận, cô ta đứng vững nhìn lấy bóng lưng người đàn ông đó, thấp giọng hô, “Kiều Lương?”

Kiều Lương quay đầu liếc nhìn Tần Hân Dĩnh một cái, chỉ chỉ một bên ghế sa lon, thanh âm trầm thấp, “Tần tiểu thư mời ngồi.”

Tần Hân Dĩnh thụ sủng nhược kinh, đây là lần đầu tiên Kiều Lương nói chuyênh khách khí như vậy cùng cô ta.

Lúc trước thời điểm mà Kiều Lương cùng Đường Tịch còn đang nói chuyện yêu đương, cô ta và bọn họ cùng đi chơi đùa, Kiều Lương chưa bao giờ liếc nhìn cô ta dù chỉ một cái, trong mắt chỉ có Đường Tịch, ngay cả khi anh đi mua kem mà Đường Tịch muốn ăn, anh đều chỉ mua cho một mình Đường Tịch, anh chưa bao giờ để ý đến sự tồn tại của cô ta, anh chính là người như vậy, một người vô tình lại lạnh lùng, nhưng là vẫn cứ như vậy trộm đi trái tim của cô ta.

Cô ta thậm chí có thời điểm đang yên lặng mà ảo tưởng, cái người luôn được anh yêu thương che chở kia chính là cô ta.

Lần này, rốt cuộc, người ngồi chung một chỗ, lại là hai bọn họ.

Tần Hân Dĩnh ở trên ghế sa lon ngồi xuống, trên mặt mang theo nụ cười nhàn nhạt, nhu tình mật ý mà nhìn lấy ánh mắt của Kiều Lương, “Kiều Lương, anh tới tìm em làm gì?”

Kiều Lương nghe được cách cô ta xưng hô, chân mày gấp gáp nhíu chặt, một hồi lâu mới lên tiếng, “Tần tiểu thư, ở đảo nhỏ bên cạnh Thái Bình Dương gặp phải cô là đặc biệt ngoài ý muốn, lúc ấy tôi chỉ muốn hỏi cô, cô ở trong đó làm gì?”

Tần Hân Dĩnh trong lòng lộp bộp một tiếng trầm xuống, cô ta vẫn cho là Kiều Lương bởi vì quá mức lo âu chuyện của Đường Tịch, sở dĩ phải đem chuyện này nhanh chóng quên mất, nhưng mà người nọ là Kiều Lương, anh làm sao sẽ quên chứ!

“Trước kia tiểu Tịch có nói qua muốn đi đến mấy đảo gần đó chơi, sau đó lại một mực không liên lạc được với tiểu Tịch, cho nên liền định đi qua nhìn một chút, sau đó nghe nói nơi đó có máy bay rủi ro, trong lòng thật sự là lo âu liền đi qua.” Tần Hân Dĩnh nói tới chỗ này, ánh mắt chớp chớp, trong mắt rơi ra một giọt nước mắt qua loa bay sượt, nói tiếp, “Sau đó gặp phải người của anh, em trong lúc vô tình nghe được cuộc đối thoại của bọn họ, em mới biết được anh cũng ở đây tìm tiểu Tịch, em biết anh lo lắng cho tiểu Tịch, em cũng đặc biệt lo lắng tiểu Tịch, cho nên liền muốn cùng các anh cùng nhau tìm.”

“Vậy cô tìm được cái gì không?” Kiều Lương thân thể lui về phía sau dựa, hai tay khoanh lấy đặt ở bên trên đôi chân thon dài đẹp đẽ của mình, một bộ khí thế quân lâm thiên hạ nhìn lấy Tần Hân Dĩnh, “Còn nữa, sau khi tôi rời khỏi nơi đó, cô đi thành phố A làm gì, thủ hạ của tôi tra ra Tần tiểu thư nhưng là đuổi theo tôi đến dài than.”

Tần Hân Dĩnh gật đầu, ánh mắt đỏ bừng, ” Đúng, em là đi tìm anh, đó là bởi vì trên tay anh có tin tức của tiểu Tịch, anh thần thông quảng đại, rõ ràng đã có tin tức tiểu Tịch, nhưng vẫn là không nói cho chúng ta, anh dựa vào cái gì phải giấu giếm tin tức tiểu Tịch tử vong! Em chính là phải đi tìm đến anh, để anh đem di thể của tiểu Tịch giao cho em, em sẽ lấy trở về giao cho Đường gia gia.”

Kiều Lương cười lạnh một tiếng, “Tần tiểu thư cùng Đường Tịch cảm tình thật là khiến người khác hâm mộ a, đáng tiếc, tôi đi tìm người nhưng cũng không phải là Đường Tịch, mà Đường Tịch cũng không có chết, chẳng lẽ Tần tiểu thư người không có nhận được email mà Đường Tịch phát sao? Cô ấy còn sống rất tốt, cô đem một người đang sống tốt như vậy nói thành đã chết, cô cho là Đường Tịch là người tuyệt tình như vậy còn có thể cùng cô làm bạn sao?”

Tần Hân Dĩnh im lặng một hồi, lớn tiếng nói, “Cái này là không thể nào!” Đường Tịch làm sao có thể không có chết! Cái email kia chẳng qua chỉ là người khác nắm giữ hòm thư của cô ta khiến cho chướng nhãn pháp thôi!

Kiều Lương chân mày cau lại, “Cái gì không có khả năng?”

Tần Hân Dĩnh nhìn lấy Kiều Lương, hai tay chặt chẽ nắm, anh đang hoài nghi cô! Anh mới vừa lại đang để ý lời nói của cô!

“Tiểu Tịch tuyệt đối không thể nào cùng em tuyệt giao, cô ấy cũng không phải là cái loại người tuyệt tình như anh nói, ban đầu là anh không muốn tiểu Tịch, tiểu Tịch là người kiêu ngạo như vậy, làm sao có thể tha thứ người đã vứt bỏ qua cô ấy, anh cũng không xứng nói tiểu Tịch tuyệt tình, ban đầu nếu không phải anh muốn cùng tiểu Tịch chia tay, tiểu Tịch cũng sẽ không hàng năm khoảng thời gian này đều phải đi ra ngoài giải sầu, sau đó xảy ra chuyện!” Tần Hân Dĩnh hé miệng, điểm này cô ta đến lúc đó cũng không có nói nói láo, năm đó Kiều Lương cùng Đường Tịch chia tay khoảng 2 tháng không sai biệt lắm, lúc ấy Đường Tịch một lần bởi vì khổ sở mà không đi ra bên ngoài một bước, bọn họ liền khuyên cô đi ra ngoài du lịch giải sầu một chút, Đường Tịch nghe hiểu được, đi ra ngoài du lịch.

Nhưng là sau đó Đường Tịch liền tạo thành thói quen, mấy ngày đó cũng phải đi lữ hành một chút, năm nay vẫn là, Đường Tịch ra ngoại quốc nói chuyện công việc, liền định đi qua đảo nhỏ gần Thái Bình Dương đi dạo một chút, vừa vặn, liền táng thân ở nơi đó.

Kiều Lương cau mày, “Tần tiểu thư thật giống như rất là cảm thấy Đường Tịch như vậy không đáng giá?”

” Đúng, em vì tiểu Tịch cảm thấy không đáng giá, nếu như cô ấy không phải đi du lịch mà nói cũng sẽ không xảy ra chuyện!” Tần Hân Dĩnh kích động nói.

Kiều Lương bưng ly trà trên bàn uống một hớp trà, “Tần tiểu thư cứ như thế chắc chắc Đường Tịch xảy ra chuyện.”

Tần Hân Dĩnh trong lòng hơi hồi hộp một chút, chính yếu nói, Tiểu Lục bỗng nhiên chạy vào, “Thiếu gia, xác định vị trí đến.”

Kiều Lương chợt đứng lên, anh gật đầu biểu thị mình biết rồi, để cho Tiểu Lục đi ra ngoài, anh từ trên cao nhìn xuống nhìn lấy Tần Hân Dĩnh đang ngồi trên ghế salon, trầm giọng nói, “Tôi không cần biết trong lòng cô nghĩ như thế nào, hoặc là nói như thế nào, về sau cách xa Đường Tịch ra một chút cho tôu, đừng để cho tôi lại nhìn thấy cô đến gần Đường Tịch!”

“Anh dựa vào cái gì đối với em như vậy!” Tần Hân Dĩnh đứng lên, “Em là bạn thân của tiểu Tịch, đến gần hay không có tiếp cận hay không không phải chỉ cần một câu nói của anh là có thể quyết định, chuyện đó là do em định đoạt!”

“Vậy cô cứ thử xem.” Kiều Lương nói xong cũng không quay đầu lại đi ra ngoài.

Lần này anh thật sơ sót, nếu như không phải là tiểu Ngũ nhắc nhở mình, anh đều đã đem người phụ nữ này quên đi, càng sẽ không đi tìm hiểu xem người phụ nữ này rốt cuộc là tại sao lại xuất hiện ở trên đảo.

Kiều Lương đi ra cửa, trầm giọng nói, “Tra, là ai đem hành tung của tôi tiết lộ.”

Tiểu Lục đáp một tiếng, ” Vâng.”

Đứng ở trong phòng nghỉ Tần Hân Dĩnh nghe được tiếng bước chân càng ngày càng xa, đưa tay cầm lên ly cà phê đặt trên bàn té xuống đất.

Anb rốt cuộc tại sao phải đối với en như vậy, Đường Tịch rốt cuộc có gì tốt, lại có thể làm cho anh đối với em như vậy!

...

“Thiếu gia, tôi chắc chắn cái vị trí kia, cái email kia là đến từ khu biệt thự của Tiêu gia, hơn nữa IP thật giống như chính là IP của Tiêu gia phát ra.” Tiểu Lục trong đầu nghĩ nếu như là Tiêu gia phát ra vậy thì khẳng định không có vấn đề, tại sao đây, bởi vì lão nhị của Tiêu gia, ban đầu tại thời điểm xảy ra cuộc tranh tà Hacker quốc tế, lão nhị của Tiêu gia thế nhưng là lên cấp nằm trong top 10 thế giới, mặc dù sau đó không biết tại sao anh không tham gia, còn ở mức độ thấp như vậy… Nhưng là đã xác định là Tiêu gia phát ra, vậy khẳng định chính là lão nhị Tiêu gia.

Nhưng là người kia cũng sẽ không nhàm chán như vậy đạo hào đến cho thiếu gia gửi email a.... Còn làm phiền toái như vậy...

Kiều Lương cau mày, “Tiêu gia?”

Tiểu Lục gật đầu, ” Đúng, nhà Tiêu Cảnh, hẳn là Tiêu Sái làm cho đi, năng lực Hacker của Tiêu Sái xác thực là so với tôi cao siêu hơn.”

Kiều Lương trong đầu thoáng qua một cái bóng người, bỗng nhiên thần sắc anh đông lại một cái, “Chuẩn bị máy bay, trở về thành phố A!”

Nhìn ra con gái né tránh, trong lòng Lâm Như tối tăm, chính mình làm ác, bây giờ có thể trách ai đây, đều do mình ban đầu người quen không rõ mới để cho con gái của mình gặp khổ sở lớn như vậy, điều này cũng không trách được người khác, muốn trách chỉ có thể tự trách mình.

Đường Tịch hé miệng nói, “Đại…. Cám ơn bà nhiều ngày như vậy một mực đến xem tôi, tôi hiện tại đã tỉnh, ở tại bệnh viện cũng không quen, muốn về nhà, nếu như bà….” Đường Tịch dừng một chút nói tiếp, “Nếu như bà không ngại, có thể đến nhà tôi làm khách.”

Dương Tĩnh Nhàn đứng ở một bên nói,

“Đúng vậy, chị nếu là muốn tới thăm Tiểu Nhu, cũng có thể tới nhà, Tiểu Nhu không ngại, chúng tôi sẽ không để ý, lúc trước không có tách ra, chúng ta không phải đều là người một nhà ở tại nhà cũ sao?”

Hai anh em Tiêu Cảnh cùng Tiêu Sái bĩu môi không nói gì, Tiêu Dao ở một bên cưng chiều sờ tóc của Đường Tịch một cái, Đường Tịch cười với Tiêu Dao, nói, “Anh cả, anh cũng có thể xuất viện sao?”

” Ừ, kéo theo phúc của Tiểu Nhu, anh cả khôi phục rất nhanh, hiện tại cũng có thể xuất viện.” Tiêu Dao hiếm thấy nhu hòa nói.

Lâm Như ai ai đáp ứng hai tiếng, ” Được, tôi đây có thể với các người cùng nhau đưa Tiểu Nhu về nhà sao?”

Đường Tịch nhìn về phía Dương Tĩnh Nhàn, Dương Tĩnh Nhàn nguyên bản cũng muốn trưng cầu ý kiến của cô, thấy nàng nhìn mình, cười nói, “Có thể a.” Nhìn về phía Tiêu Cảnh cùng Tiêu Sái, “Các con đi làm thủ tục xuất viện cho anh cả cùng em gái các con đi, chúng ta bây giờ chuẩn bị ra viện.”

Đường Tịch cười một tiếng, khóe miệng mang theo nhàn nhạt nụ cười, cuối cùng là có thể trở về nhà, về nhà liền có thể gọi điện thoại cho Kiều Lương, không biết Kiều Lương nghe được chính mình gọi điện thoại cho anh thì sẽ là biểu tình gì, có phải hay không hoàn toàn không thể tin được đây? Cô cũng không dám tin tưởng, chính mình lại có thể lấy dũng khí gọi điện thoại cho anh.

Về đến nhà Đường Tịch mới cảm giác mình là chân chính trở lại, cô thật nhanh chạy lên lầu, đưa tới lo âu cho năm người, đặc biệt là Lâm Như, biết con gái bà là từ trên cầu thang té xuống mới hôn mê, lúc này thật lo lắng cô lần nữa té xuống, cuống quít chạy lên che chở Đường Tịch, “Tiểu Nhu a, đừng có chạy loạn trên cầu thang, nếu là ngã xuống làm sao bây giờ.”

Vừa nói vừa đi theo Đường Tịch đưa tay che chở Đường Tịch lên lầu, đi theo cô vào phòng.

Thấy cái phòng ngủ này cùng với cung điện của công chúa không sai biệt lắm, Lâm Như mũi hơi chua, hốc mắt một đỏ, hiện tại rốt cuộc biết Tiểu Nhu tại sao lại thích em dâu bọn họ đến như vậy, bọn họ thật sự là coi Tiểu Nhu thành tiểu công chúa nhà mình mà nuôi, nhìn lấy bên trong phòng chưng bày còn sửa sang, đều hoàn toàn là một cái phòng dành cho tiểu công chúa ở, thứ cần đầy đủ mọi thứ, bà bất tri bất giác đi vào phòng thử quần áo, phòng thử quần áo quần áo đều chỉnh tề mang theo, còn có đủ loại đủ kiểu tiểu phối sức đặt ở trong tủ, từng hàng giầy, những thứ này đều thu dọn rất tốt.

Những thứ quần áo kia mặc dù đều là những nhãn hiệu bình thường nhất, nhưng là những đôi giầy kia cũng đều là đại danh bài, thậm chí có đôi là hàng giới hạn, bọn họ đối với Tiểu Nhu đã là hoàn toàn cưng chiều.

Đường Tịch vào nhà liền mở ra máy vi tính của mình, hoàn toàn không có chú ý tới Lâm Như.

Lâm Như theo trong phòng thử áo đi ra, thấy Đường Tịch ngồi ở trước máy vi tính, cười đi tới hỏi, “Tiểu Nhu, phòng giữ quần áo con đều là mình thu dọn à? Dọn dẹp thật chỉnh tề.”

“Vậy cũng là mẹ dọn dẹp….” Đường Tịch bỗng nhiên dừng một chút, ngẩng đầu nhìn Lâm Như không biết lúc nào thì xuất hiện ở gian phòng của mình, Lâm Như sắc mặt bởi vì những lời này của cô mà thay đổi có chút tái nhợt, bà cười cười xấu hổ, “Tôi bình thường phải đi học, thời gian cuối tuần lại muốn làm bài tập các loại, không có thời gian xử lý, cho nên…..”

Lâm Như cười cười, “Bọn họ đối với con thật tốt.”

” Ừ, bọn họ đối với tôi thật sự cực kỳ tốt, là người thứ ba trên đời này đối tốt với tôi… Đối với tôi người tốt nhất.” Thời điểm cô là Đường Tịch chân chính, ông nội là sủng ái cô nhất, cơ hồ là mọi thứ tốt nhất đều nghĩ cho cô, đối với cô cũng là yêu cầu tất ứng, cô cơ hồ là ở dưới sự cưng chiều của ông nội mà lớn lên, sau đó gặp Kiều Lương, mặc dù hai người bọn họ thời gian ở chung với nhau cũng không phải là đặc biệt dài, Kiều Lương cũng không phải cái loại người biết lãng mạn, nhưng là anh đối với cô là rất tốt, sau đó…

Lâm Như nghe được lời này của coi, ánh mắt càng ảm đạm, bà nhếch mép một cái, kéo Đường Tịch đến tren giường Đường Tịch ngồi xuống, thấp giọng nói, “Tiểu Nhu, cho mẹ một cơ hội để bồi thường cho con có được hay không?”

Đường Tịch ngớ ngẩn, Lâm Như vì sao lại đột nhiên đề ra yêu cầu như thế?

Nhưng là người bà muốn bù đắp là Tiêu Nhu, chẳng lẽ thạt sự muốn chính mình đi hưởng thụ cái tình yêu nguyên bản hẳn là thuộc về Tiêu Nhu sao?

Cô có thể thu được tất cả thương yêu của mọi người trong gia đình hiện tại đã là vận may của cô, còn lớn hơn phòng sao?

“Cái đó Lâm tổng…”

“Đến bây giờ con chính là không chịu gọi ta là mẹ sao?” Lâm Như hốc mắt chợt đỏ, “Mẹ biết ban đầu là lỗi của chúng ta, thiếu chút nữa hại chết con, nhưng là bây giờ mẹ đã biết lỗi rồi, con chính là không thể tha thứ cho mẹ sao?”

Chapter
1 Chương 1: Sống lại
2 Chương 2: Người thăm bệnh
3 Chương 3: Vừa nói không hợp liền mở hận
4 Chương 4: Trở về Tiêu gia
5 Chương 5: Chú hai phải làm cha con
6 Chương 6: Chú hai thật làm cha con
7 Chương 7: Bằng tốt nghiệp trung học loại một
8 Chương 8: Vô tình gặp được sao?
9 Chương 9: Ma pháp váy công chúa
10 Chương 10: Chức năng tô điểm hoàn mỹ
11 Chương 11: Hội nhà báo
12 Chương 12: Cạnh tranh gia sản sao?
13 Chương 13: Vóc người ma quỷ
14 Chương 14: Kinh diễm ra sân
15 Chương 15: Nước thần tiên thay đổi da
16 Chương 16: Anh thật nông cạn
17 Chương 17: Muốn đi học
18 Chương 18: Anh biết anh đẹp trai, nhưng anh là anh trai của em đó
19 Chương 19: Thiếu chút nữa làm lộ rồi
20 Chương 20: Ngả bài
21 Chương 21: Mời mọi người tiếp nhận em
22 Chương 22: Người đàn ông bên trong toilet
23 Chương 23: Gặp được người quảng cáo
24 Chương 24: Tổng giám đốc quảng cáo Hạ Hoàn
25 Chương 25: Tôi tên là Tiêu Nhu
26 Chương 26: Anh họ thật trùng hợp a
27 Chương 27: Không nghĩ muốn có em rể
28 Chương 28: Cùng giáo viên gọi nhịp
29 Chương 29: Muội muội ta đều khóc
30 Chương 30: Bạch bạch bạch vả mặt
31 Chương 31: Đại ô long, Tiêu đổng
32 Chương 32: Nửa đường nhảy ra Trình Giảo Kim
33 Chương 33: Kiều đại thần đến
34 Chương 34: Kiều đại thần lạnh nhạt
35 Chương 35
36 Chương 36: Kiều Lương cố sự
37 Chương 37: Thương tiếc Kiều đại thần
38 Chương 38: 2 mặt 3 đao
39 Chương 39: Quảng cáo bị cướp
40 Chương 40: Studios ăn quả đắng
41 Chương 41: Giáo viên cơ trí
42 Chương 42: Hạ gia lão nhị
43 Chương 43: Mũi tên cupid
44 Chương 44: Tiêu cảnh phát giận
45 Chương 45: Anh em hai người tranh sủng
46 Chương 46: Cảnh bảo bảo tranh sủng
47 Chương 47: Hai tôn thần bảo hộ
48 Chương 48: Tới đánh cuộc đi
49 Chương 49: Mỗi người có tâm tư riêng
50 Chương 50: Mục đích là cái gì
51 Chương 55: Chuyện cũ trước kia
52 Chương 56: Vô tình gặp được Tiêu Cấm Ninh
53 Chương 57: Ký hợp đồng nước hoa quảng cáo
54 Chương 58: Gặp lại sau Kiều Vũ Tân
55 Chương 59: Để cho em cùng anh đi tìm Tịch Tịch có được không?
56 Chương 60: Anh rất muốn em
57 Chương 61: Kiều Lương, đừng khổ sở
58 Chương 62: P.S. I Love You
59 Chương 63: Nàng là thiên tài mà!
60 Chương 64: Có em gái khả ái sao?
61 Chương 65: 1 Điện thoại
62 Chương 66: Anh thật hiền lành
63 Chương 67: Anh đừng tự ti nha!
64 Chương 68: Kết hợp tuyệt vời của tuổi trẻ
65 Chương 69: Anh cả giết trong nháy mắt
66 Chương 70
67 Chương 72: Cô còn ủy khuất sao?
68 Chương 73: Mỗi người đều có một bí mật
69 Chương 74: Giải quyết
70 Chương 75: Cãi vã
71 Chương 76: Lên tiêu đề
72 Chương 77: Giải trừ hôn ước
73 Chương 78: Thế nào là không phải con của các người?
74 Chương 79: Con gái ruột của tôi
75 Chương 80: Tiêu Cấm Ninh giằng co
76 Chương 81: Anh hai ngu ngốc
77 Chương 82: Ngươi cho ta mù sao?
78 Chương 83: Hoàn toàn xong rồi
79 Chương 84: Yêu mến trẻ con ngu ngốc
80 Chương 85: Lần nữa biến sắc mặt
81 Chương 86: Bất an
82 Chương 87: Lo âu
83 Chương 88: Tin tức
84 Chương 89: Tìm tới cửa
85 Chương 91: Sẽ lừa dối Hạ lão đại
86 Chương 92: Từ đạo
87 Chương 93: Nhận thức nữ
88 Chương 94: Không nhận
89 Chương 95: Hoài nghi
90 Chương 96: Đặc chiến Tiêu Da
91 Chương 97: Khởi động kỹ năng vạn năng
92 Chương 98: Vô điều kiện tín nhiệm
93 Chương 99: Trở lại chết
94 Chương 100: Tiểu Tịch cùng anh về nhà
95 Chương 101: Hoài nghi
96 Chương 102: Không gạt được
97 Chương 103: Biện pháp giải quyết
98 Chương 104: Thăm bệnh
99 Chương 105: Khiếp sợ thành chó
100 Chương 106: Liên tiếp không ngừng đả kích
101 Chương 107: Tôi muốn về nhà
102 Chương 108: Đã tỉnh
103 Chương 109: Sung sướng
104 Chương 110: Không chịu tha thứ sao
105 Chương 111: Đồ Vật của thần tiên các em
106 Chương 112: Trở về nước
107 Chương 113: Tần Hân Dĩnh sẽ lấy
108 Chương 114: Biết
109 Chương 115: Khổ ép 4 biểu ca
110 Chương 116: Gặp nhau
111 Chương 117: Nhận nhau
112 Chương 118: Buông em gái tôi ra
113 Chương 119: Về nhà
114 Chương 120: Tiêu Cảnh nóng nảy
115 Chương 121: Chân chó Tam thiếu
116 Chương 122: Tam thiếu tức giận
117 Chương 123: Tiểu Tịch, anh sợ
118 Chương 124: Kiều Lương đã chạm vào tôi rồi
119 Chương 125: Chỉ cưng chiều 1 người
120 Chương 126: Tiêu Cảnh lạnh nhạt
121 Chương 127: Ngọt ngào
122 Chương 128: Biết, Thủ trưởng ba!
123 Chương 129: Thúc dục cưới
124 Chương 130: Trở về trường học
125 Chương 131: Đồng học
126 Chương 132: Hai người mẹ
127 Chương 133: Tần Hân Dĩnh
128 Chương 134: Gặp mặt
129 Chương 135: Ta cùng Tiểu Tịch ở bên nhau
130 Chương 136: Áy náy
131 Chương 137: Dương gia
132 Chương 138: Tiểu Nhu Nhi được hoan nghênh!
133 Chương 139: Thân càng thêm thân
134 Chương 141: Bàn ăn lễ nghi
135 Chương 142: Giống
136 Chương 143: Báo cho
137 Chương 144: Ngươi trải qua ta đồng ý sao?
138 Chương 145: Thị sát
139 Chương 146: Cẩn thận
140 Chương 147: Lộn xộn
141 Chương 148: Lên bờ
142 Chương 149: Tức giận
143 Chương 150: Gặp lại cực phẩm gia đình!!
144 Chương 151: Phản lại!
145 Chương 152: Bức bách
146 Chương 153: Xin lỗi, không có thể làm như nguyện của cô
147 Chương 154: Gặp lại Lưu Thừa Vũ
148 Chương 155: Muốn điều tra
149 Chương 156: Đến đồn cả 3 người
150 Chương 157: Châm chọc
151 Chương 158: Nói chuyện điện thoại
Chapter

Updated 151 Episodes

1
Chương 1: Sống lại
2
Chương 2: Người thăm bệnh
3
Chương 3: Vừa nói không hợp liền mở hận
4
Chương 4: Trở về Tiêu gia
5
Chương 5: Chú hai phải làm cha con
6
Chương 6: Chú hai thật làm cha con
7
Chương 7: Bằng tốt nghiệp trung học loại một
8
Chương 8: Vô tình gặp được sao?
9
Chương 9: Ma pháp váy công chúa
10
Chương 10: Chức năng tô điểm hoàn mỹ
11
Chương 11: Hội nhà báo
12
Chương 12: Cạnh tranh gia sản sao?
13
Chương 13: Vóc người ma quỷ
14
Chương 14: Kinh diễm ra sân
15
Chương 15: Nước thần tiên thay đổi da
16
Chương 16: Anh thật nông cạn
17
Chương 17: Muốn đi học
18
Chương 18: Anh biết anh đẹp trai, nhưng anh là anh trai của em đó
19
Chương 19: Thiếu chút nữa làm lộ rồi
20
Chương 20: Ngả bài
21
Chương 21: Mời mọi người tiếp nhận em
22
Chương 22: Người đàn ông bên trong toilet
23
Chương 23: Gặp được người quảng cáo
24
Chương 24: Tổng giám đốc quảng cáo Hạ Hoàn
25
Chương 25: Tôi tên là Tiêu Nhu
26
Chương 26: Anh họ thật trùng hợp a
27
Chương 27: Không nghĩ muốn có em rể
28
Chương 28: Cùng giáo viên gọi nhịp
29
Chương 29: Muội muội ta đều khóc
30
Chương 30: Bạch bạch bạch vả mặt
31
Chương 31: Đại ô long, Tiêu đổng
32
Chương 32: Nửa đường nhảy ra Trình Giảo Kim
33
Chương 33: Kiều đại thần đến
34
Chương 34: Kiều đại thần lạnh nhạt
35
Chương 35
36
Chương 36: Kiều Lương cố sự
37
Chương 37: Thương tiếc Kiều đại thần
38
Chương 38: 2 mặt 3 đao
39
Chương 39: Quảng cáo bị cướp
40
Chương 40: Studios ăn quả đắng
41
Chương 41: Giáo viên cơ trí
42
Chương 42: Hạ gia lão nhị
43
Chương 43: Mũi tên cupid
44
Chương 44: Tiêu cảnh phát giận
45
Chương 45: Anh em hai người tranh sủng
46
Chương 46: Cảnh bảo bảo tranh sủng
47
Chương 47: Hai tôn thần bảo hộ
48
Chương 48: Tới đánh cuộc đi
49
Chương 49: Mỗi người có tâm tư riêng
50
Chương 50: Mục đích là cái gì
51
Chương 55: Chuyện cũ trước kia
52
Chương 56: Vô tình gặp được Tiêu Cấm Ninh
53
Chương 57: Ký hợp đồng nước hoa quảng cáo
54
Chương 58: Gặp lại sau Kiều Vũ Tân
55
Chương 59: Để cho em cùng anh đi tìm Tịch Tịch có được không?
56
Chương 60: Anh rất muốn em
57
Chương 61: Kiều Lương, đừng khổ sở
58
Chương 62: P.S. I Love You
59
Chương 63: Nàng là thiên tài mà!
60
Chương 64: Có em gái khả ái sao?
61
Chương 65: 1 Điện thoại
62
Chương 66: Anh thật hiền lành
63
Chương 67: Anh đừng tự ti nha!
64
Chương 68: Kết hợp tuyệt vời của tuổi trẻ
65
Chương 69: Anh cả giết trong nháy mắt
66
Chương 70
67
Chương 72: Cô còn ủy khuất sao?
68
Chương 73: Mỗi người đều có một bí mật
69
Chương 74: Giải quyết
70
Chương 75: Cãi vã
71
Chương 76: Lên tiêu đề
72
Chương 77: Giải trừ hôn ước
73
Chương 78: Thế nào là không phải con của các người?
74
Chương 79: Con gái ruột của tôi
75
Chương 80: Tiêu Cấm Ninh giằng co
76
Chương 81: Anh hai ngu ngốc
77
Chương 82: Ngươi cho ta mù sao?
78
Chương 83: Hoàn toàn xong rồi
79
Chương 84: Yêu mến trẻ con ngu ngốc
80
Chương 85: Lần nữa biến sắc mặt
81
Chương 86: Bất an
82
Chương 87: Lo âu
83
Chương 88: Tin tức
84
Chương 89: Tìm tới cửa
85
Chương 91: Sẽ lừa dối Hạ lão đại
86
Chương 92: Từ đạo
87
Chương 93: Nhận thức nữ
88
Chương 94: Không nhận
89
Chương 95: Hoài nghi
90
Chương 96: Đặc chiến Tiêu Da
91
Chương 97: Khởi động kỹ năng vạn năng
92
Chương 98: Vô điều kiện tín nhiệm
93
Chương 99: Trở lại chết
94
Chương 100: Tiểu Tịch cùng anh về nhà
95
Chương 101: Hoài nghi
96
Chương 102: Không gạt được
97
Chương 103: Biện pháp giải quyết
98
Chương 104: Thăm bệnh
99
Chương 105: Khiếp sợ thành chó
100
Chương 106: Liên tiếp không ngừng đả kích
101
Chương 107: Tôi muốn về nhà
102
Chương 108: Đã tỉnh
103
Chương 109: Sung sướng
104
Chương 110: Không chịu tha thứ sao
105
Chương 111: Đồ Vật của thần tiên các em
106
Chương 112: Trở về nước
107
Chương 113: Tần Hân Dĩnh sẽ lấy
108
Chương 114: Biết
109
Chương 115: Khổ ép 4 biểu ca
110
Chương 116: Gặp nhau
111
Chương 117: Nhận nhau
112
Chương 118: Buông em gái tôi ra
113
Chương 119: Về nhà
114
Chương 120: Tiêu Cảnh nóng nảy
115
Chương 121: Chân chó Tam thiếu
116
Chương 122: Tam thiếu tức giận
117
Chương 123: Tiểu Tịch, anh sợ
118
Chương 124: Kiều Lương đã chạm vào tôi rồi
119
Chương 125: Chỉ cưng chiều 1 người
120
Chương 126: Tiêu Cảnh lạnh nhạt
121
Chương 127: Ngọt ngào
122
Chương 128: Biết, Thủ trưởng ba!
123
Chương 129: Thúc dục cưới
124
Chương 130: Trở về trường học
125
Chương 131: Đồng học
126
Chương 132: Hai người mẹ
127
Chương 133: Tần Hân Dĩnh
128
Chương 134: Gặp mặt
129
Chương 135: Ta cùng Tiểu Tịch ở bên nhau
130
Chương 136: Áy náy
131
Chương 137: Dương gia
132
Chương 138: Tiểu Nhu Nhi được hoan nghênh!
133
Chương 139: Thân càng thêm thân
134
Chương 141: Bàn ăn lễ nghi
135
Chương 142: Giống
136
Chương 143: Báo cho
137
Chương 144: Ngươi trải qua ta đồng ý sao?
138
Chương 145: Thị sát
139
Chương 146: Cẩn thận
140
Chương 147: Lộn xộn
141
Chương 148: Lên bờ
142
Chương 149: Tức giận
143
Chương 150: Gặp lại cực phẩm gia đình!!
144
Chương 151: Phản lại!
145
Chương 152: Bức bách
146
Chương 153: Xin lỗi, không có thể làm như nguyện của cô
147
Chương 154: Gặp lại Lưu Thừa Vũ
148
Chương 155: Muốn điều tra
149
Chương 156: Đến đồn cả 3 người
150
Chương 157: Châm chọc
151
Chương 158: Nói chuyện điện thoại