Chương 101

Dưới mái tóc xoăn bồng bềnh, Hứa Chi Hạ trông thật lười biếng nhưng lại đầy nét duyên dáng.

Đáng yêu vô cùng.

Tiêu Dã gật đầu, cất đi điếu thuốc.

Anh khẽ nói: “Hứa Chi Hạ, em đã lớn rồi, có thể yêu đương rồi.”

Hứa Chi Hạ ngây người.

Điều này không giống với những gì cô tưởng tượng.

Tiêu Dã không hề giận dữ chất vấn kiểu “Em lại quên lời tôi nói rồi à?”

Cũng chẳng gay gắt hay bá đạo nói rằng “Em mới bao nhiêu tuổi chứ? Với ai cũng không được!”

Tiêu Dã khẽ nâng mí mắt, nhìn Hứa Chi Hạ: “Nhưng phải tìm người tốt đấy nhé.”

Nói xong anh bước lên phía trước đi vào ánh nắng, quay đầu lại hờ hững nói: “Còn đứng đấy làm gì? Không sợ bị nắng à?”

Hứa Chi Hạ sực tỉnh, khẽ mím môi, vui vẻ đi theo.

Đi theo người tốt nhất trên thế gian này.

Trước đây, Tiêu Dã luôn coi Hứa Chi Hạ như trẻ con.

Hứa Chi Hạ có tâm tư riêng, lòng nghe mà đầy chua xót.

Cô luôn muốn cho anh thấy rằng mình đã trưởng thành nhưng dường như chẳng có tác dụng gì.

Giờ đây, chính miệng Tiêu Dã nói rằng cô đã lớn.

Lại còn nói là có thể yêu đương.

Khi Tiêu Dã buông lỏng, ngọn núi cao khó leo trước mặt Hứa Chi Hạ cũng tan thành bình địa.

Buổi chiều, xe lại tiếp tục lăn bánh, lần này tài xế là Tiêu Dã.

Phạm Chính Dương và Bạch Hân ngồi ghế sau cười đùa, dần dần ngủ thiếp đi.

Hứa Chi Hạ quay đầu nhìn lại thấy hai người đã ngủ say.

Cô bóc một viên kẹo bạc hà trái cây, cho vào miệng, lưỡi khẽ cuốn lấy, chậm rãi nhấm nháp.

Vài giây sau, cô nhắm mắt lại, dứt khoát bóc thêm một viên, đưa tay về phía trước: “Anh, anh có buồn ngủ không? Ăn một viên kẹo bạc hà đi!”

Tiêu Dã chăm chú lái xe, nghe câu đó mà chưa kịp suy nghĩ, nghiêng đầu một chút, hé môi nhận viên kẹo bạc hà.

Môi khẽ lướt qua đầu ngón tay.

Trái tim Hứa Chi Hạ như chứa cả bầy chim sẻ con đua nhau kêu líu lo, không sao nén lại được.

Cô bèn nhắm mắt nghiêng đầu dựa vào cửa sổ xe giả vờ ngủ.

Gần bốn giờ chiều xe tiến vào núi, nhiệt độ trở nên mát mẻ dễ chịu.

Núi non xanh ngắt, cây cổ thụ rợp trời.

Con đường núi uốn lượn, lối đi nhỏ hẹp.

Tiêu Dã đã lái xe hơn hai tiếng, giờ đổi cho Phạm Chính Dương.

Đột nhiên xe không nổ máy được.

Bạch Hân ngồi ghế phụ lo lắng: “Sao lại thế này?”

Phạm Chính Dương cố gắng nổ máy lại: “Bảo bối đừng lo, để anh thử lại.”

Bạch Hân: “Phía trước không có làng, phía sau chẳng có phố, làm sao đây?”

Tiêu Dã mở cửa xe: “Để tôi xem nào.”

Lúc này, họ mới nhớ ra Tiêu Dã là thợ sửa xe.

Tiêu Dã ngồi vào ghế lái đạp phanh để thử khởi động nhưng vẫn không được.

Anh chuyển cần số sang N nhưng lại không vào số được.

Tiêu Dã mở cửa xe, nửa thân người cúi xuống, chân trái đặt trên mặt đất, chân phải giữ phanh, tay trái chống vào khung cửa, tay phải nắm lấy vô-lăng.

Anh nghiêng người nhìn về phía đuôi xe.

Chân mày hơi nhíu lại.

Tiêu Dã toát lên vẻ hoang dã không bị trói buộc, đó là nét bề ngoài đầy cuốn hút và mạnh mẽ.

Bạch Hân và Hứa Chi Hạ đứng bên đường núi.

Bạch Hân nhìn Tiêu Dã rồi ghé sát vào tai Hứa Chi Hạ, đột nhiên quyết tâm: “Chi Hạ, cậu phải chiếm được anh ấy!”

Hứa Chi Hạ nhìn Bạch Hân rồi nhìn Tiêu Dã, cắn môi, kiên quyết gật đầu: “Ừ!”

Tiêu Dã đạp vài lần phanh rồi bước xuống xe.

Phạm Chính Dương tiến tới: “Anh, thế nào rồi?”

Tiêu Dã cúi người vào ghế lái chính: “Là vấn đề phanh.”

Phạm Chính Dương: “Có cần gọi cứu hộ không?”

Tiêu Dã: “Để tôi thử xem.”

Tiêu Dã mò mẫm đến công tắc đèn phanh, vặn vài cái, tháo ra, dùng ngón cái đẩy nhẹ, rút phích cắm ra, tháo công tắc đèn phanh.

Anh giải thích ngắn gọn tình trạng: “Không có dụng cụ, không kiểm tra được, tôi chỉ có thể thử xem có giải quyết được không.”

“Nếu không giải quyết được thì sao?”

“Đành phải quay về.” Tiêu Dã nói.

Bạch Hân lập tức ỉu xìu.

Tiêu Dã ngồi xuống đất, dùng dao gọt trái cây thao tác.

Mấy người thò đầu vào xem nhưng chẳng hiểu gì.

Chưa đầy vài phút, Tiêu Dã lắp lại đèn phanh, ngồi vào xe, đạp phanh, xe nổ máy ngay lập tức.

Phạm Chính Dương thật sự bái phục: “Anh! Anh giỏi quá!”

Tiêu Dã bước xuống xe: “Chỉ là may mắn thôi, chưa hỏng hoàn toàn.”

Bạch Hân tươi tỉnh lại, vui mừng nói: “Hôm nay mà không có anh, chuyến cắm trại của chúng ta chắc đổ bể rồi!”

Tiêu Dã được khen ngợi, Hứa Chi Hạ vô cùng tự hào.

Cô mở gói khăn giấy ướt đưa qua.

Tiêu Dã nhận lấy để lau tay: “Tốt nhất nên thay cái công tắc đèn phanh mới, cái này cũ quá rồi.”

Phạm Chính Dương phàn nàn: “Xe thuê nên vậy, chỗ nào cũng có vấn đề.”

Chiếc xe từ từ leo lên núi theo con đường quanh co.

Tiêu Dã có lẽ đã mệt vì lái xe, bây giờ anh khoanh tay trước ngực, cúi đầu ngủ.

Hứa Chi Hạ nhìn anh một lúc, rồi lấy điện thoại nhắn tin cho Bạch Hân.

Hứa Chi Hạ: [Giúp tớ với. [tội nghiệp]]

Bạch Hân thấy tin nhắn liền quay đầu nhìn.

Hứa Chi Hạ chắp tay, trông tội nghiệp.

Bạch Hân nhắn lại: [Vậy tiếp theo, cậu hãy ám chỉ cho anh ấy! Ám chỉ rằng cậu thích anh ấy, muốn trở thành một cặp với anh ấy!]

Hứa Chi Hạ: [Ám chỉ thế nào đây?]

Bạch Hân: [Một vài lời ám chỉ, hoặc là tiếp xúc gần gũi, tùy cơ ứng biến!]

Hứa Chi Hạ là một học trò hơi ngốc nghếch, khó hiểu bài học này.

Bạch Hân nhắn thêm: [Nhớ đấy! Chỉ ám chỉ thôi! Tỏ tình phải là việc của đàn ông, nếu không sau này cậu sẽ chịu thiệt!]

Bạch Hân: [Ngoài việc không được nói rõ ‘Em thích anh, ‘Em muốn ở bên anh’ thì tất cả những cái khác cậu đều có thể làm, phải làm anh ấy xao xuyến mới được.]

Hứa Chi Hạ là một học trò chăm chỉ, cố gắng lĩnh hội bài học.

Trên đỉnh núi Dê có một vách đá nhô ra, nhìn giống sừng dê, nên mới có tên như vậy.

Tầm sáu giờ chiều họ đến điểm cắm trại, nhìn ra xa là một thảm hoa vàng tươi có lác đác vài chiếc lều dựng lên.

Xe dừng lại, cả bốn người xuống xe.

Biển mây trôi lững lờ giữa núi rừng, mặt trời lặn dần nơi chân trời, ánh sáng xuyên qua tầng mây tạo nên những vòng ánh sáng rực rỡ, thiêng liêng và đẹp mắt.

Bạch Hân dang tay chạy lên phía trước: “Wow! Đẹp quá đi!”

Phạm Chính Dương đuổi theo cô ấy.

Hứa Chi Hạ quay lại nhìn Tiêu Dã.

Tiêu Dã mở cốp xe lấy đồ cắm trại ra.

Hứa Chi Hạ chạy lại: “Anh, để em giúp!”

Tiêu Dã: “Không cần đâu, em đi chơi với bọn họ đi.”

Hứa Chi Hạ ngừng lại vài giây, nhẹ giọng nói: “Hai người họ đang tình cảm, em ở đó làm gì? Em chỉ… muốn ở cùng anh thôi.”

Tiêu Dã liếc nhìn Hứa Chi Hạ.

Hai giây sau.

Một chiếc túi ngủ rơi vào ngực Hứa Chi Hạ.

Hứa Chi Hạ giật mình, vội ôm lấy.

Tiêu Dã đóng cốp xe lại: “Vậy em cầm cái này đi.”

Đôi mắt Hứa Chi Hạ mở to, môi khẽ mím lại: “…Ừm.”

Tiêu Dã tìm một chỗ thích hợp để dựng lều, Phạm Chính Dương quay lại giúp đỡ.

Bạch Hân vẫy tay gọi Hứa Chi Hạ, lớn tiếng nói: “Chi Hạ, lại đây hái hoa nào!”

Hứa Chi Hạ chưa kịp đáp.

Tiêu Dã ngồi bên cạnh đóng cọc lều lên tiếng: “Đi chơi đi, đừng ở đây gây rối.”

Khung cảnh thật đẹp.

Biển mây như dòng thủy triều cuồn cuộn, lúc thì nhẹ nhàng ôm lấy núi non, lúc thì sục sôi lăn tăn, là một bức tranh sống động.

Bạch Hân và Hứa Chi Hạ hái được rất nhiều hoa, tìm chỗ để cắm.

Tiêu Dã lấy dao gọt miệng chai nước cho họ.

Hai chàng trai lo liệu việc nấu ăn.

Hai cô gái tự do lãng mạn.

Khi ánh hoàng hôn cuối cùng dần tắt, bữa tối cũng được dọn lên.

Trên bàn gấp nhỏ, một nồi mì gói đầy đủ topping, bên cạnh là đồ ăn vặt và nước uống.

Hai bó hoa cắm trong chai nhựa cắt nửa, đẹp nhất là những bông hoa đó.

Bữa tối đơn giản kết thúc, trời hoàn toàn tối đen.

Nhóm thanh niên gặp lúc hoàng hôn mang theo đèn bình điện tới: “Các cậu có muốn qua chỗ chúng tôi chơi không? Đông người vui hơn mà!”

Bạch Hân gật đầu với Hứa Chi Hạ.

Hứa Chi Hạ kéo tay Tiêu Dã.

Cả bốn người cùng đi qua đó.

Buổi tối tầm nhìn không rõ, mặt đất lồi lõm.

Hứa Chi Hạ nghĩ ngợi, rồi dừng bước.

Phạm Chính Dương ôm Bạch Hân đi phía trước, dần dần kéo giãn khoảng cách.

Tiêu Dã quay đầu, giơ đèn lên: “Chi Hạ?”

Hứa Chi Hạ khẽ mím môi, đưa tay ra: “Anh có thể nắm tay em không?”

Tiêu Dã: “…”

Ngón tay thon dài của Hứa Chi Hạ run nhẹ trong không trung: “Em sợ ngã lắm!”

Chapter
1 Chương 1: Mua say
2 Chương 2: Con mồi
3 Chương 3: Tuyên bố chủ quyền
4 Chương 4: Như một tên cướp
5 Chương 5: Tiểu tổ tông
6 Chương 6: Kẻ Giết Người
7 Chương 7: Thuê nhà
8 Chương 8: Lưu manh
9 Chương 9: Không thể đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài
10 Chương 10: Môi Trường Mới
11 Chương 11: Bạo Lực
12 Chương 12: Anh Trai
13 Chương 13: Chặn lại
14 Chương 14: Khởi đầu của cơn ác mộng
15 Chương 15: Nhẫn nại
16 Chương 16: Báo cảnh sát
17 Chương 17: Quan tòa khó xử việc nhà
18 Chương 18: Phải đi bệnh viện
19 Chương 19: Vay Tiền
20 Chương 20: Liên quan gì đến cô?
21 Chương 21: Xảy ra chuyện
22 Chương 22: Tin đồn
23 Chương 23: Phản kháng
24 Chương 24: Bắt Nạt
25 Chương 25: Cô đã đến kỳ kinh nguyệt
26 Chương 26: Bị Thương
27 Chương 27: Bôi Thuốc
28 Chương 28: Ông ta muốn giết tôi
29 Chương 29: Nắm Đấm Đánh Vào Bông
30 Chương 30: Mọi chuyện kêt thúc
31 Chương 31: Những cảm xúc không nên có
32 Chương 32: Thế giới này không công bằng
33 Chương 33: Tạm biệt
34 Chương 34: Tiêu Dã sắp phát điên
35 Chương 35: Đồ Vô lại
36 Chương 36: Bảo bối
37 Chương 37: Mọi chuyện bất ngờ thay đổi
38 Chương 38: Cảm ơn anh
39 Chương 39: Em có muốn đi với tôi không?
40 Chương 40: Lén đi
41 Chương 41: Suy nghĩ bẩn thỉu
42 Chương 42: Trả gấp đôi
43 Chương 43: Đau đến mức nhảy dựng lên
44 Chương 44: Cô ấy quá ngoan
45 Chương 45: Gọi “anh”
46 Chương 46: Thân Thiết
47 Chương 47: Lo lắng cho em
48 Chương 48: Đánh em rồi thì không đánh anh nữa đâu
49 Chương 49: Giận Dữ
50 Chương 50: Chúng Ta Hẹn Hò Nhé
51 Chương 51: Tính khí anh thất thường
52 Chương 52: Hôn nhẹ một cái
53 Chương 53: Cãi nhau
54 Chương 54: Không cần anh nuôi em
55 Chương 55: Có một mái nhà
56 Chương 56: Anh bị thương
57 Chương 57: Quản đông quản tây
58 Chương 58: Hạ Chí
59 Chương 59: Không phải giấc mơ
60 Chương 60: Bạn trai
61 Chương 61: Chị dâu
62 Chương 62: Cảm giác chiếm hữu
63 Chương 63: Cảm thấy chột dạ
64 Chương 64: Anh, em đau quá
65 Chương 65: Quán bar
66 Chương 66: Phòng Tiêu Chuẩn
67 Chương 67: Tắm Rửa
68 Chương 68: Nước mắt trào ra
69 Chương 69: Ghen tuông
70 Chương 70: Uống rượu
71 Chương 71: Hung dữ
72 Chương 72: Rất đau
73 Chương 73: 250
74 Chương 74: Dỗ Dành
75 Chương 75: Anh có thể thích em không?
76 Chương 76: Ngọt quá
77 Chương 77: Chi Hạ là ai?
78 Chương 78: Có phải đang yêu rồi không?
79 Chương 79: Gắn bó cả đời
80 Chương 80: Muốn uống thì uống
81 Chương 81: Cậu đã làm cái quái gì với con bé sau lưng tôi?
82 Chương 82: Em không đồng ý! Anh cũng không được phép
83 Chương 83: Cãi nhau
84 Chương 84: Không về
85 Chương 85: Địa điểm check-in bạn trai của Hứa Chi Hạ
86 Chương 86: Người đàn ông đó là ai?
87 Chương 87: Không thể kiềm chế
88 Chương 88: Trưởng thành
89 Chương 89: Kem
90 Chương 90: Không Nên
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131
132 Chương 132
133 Chương 133
134 Chương 134
135 Chương 135
136 Chương 136
137 Chương 137
138 Chương 138
139 Chương 139
140 Chương 140
141 Chương 141
142 Chương 142
143 Chương 143
144 Chương 144
145 Chương 145
146 Chương 146
147 Chương 147
148 Chương 148
149 Chương 149
150 Chương 150
151 Chương 151
152 Chương 152
153 Chương 153
154 Chương 154
155 Chương 155
156 Chương 156
157 Chương 157
158 Chương 158
159 Chương 159
160 Chương 160
161 Chương 161
162 Chương 162
163 Chương 163
164 Chương 164
165 Chương 165
166 Chương 166
167 Chương 167
168 Chương 168
169 Chương 169
170 Chương 170
171 Chương 171
172 Chương 172
173 Chương 173
174 Chương 174
175 Chương 175
176 Chương 176
177 Chương 177
178 Chương 178
179 Chương 180
Chapter

Updated 179 Episodes

1
Chương 1: Mua say
2
Chương 2: Con mồi
3
Chương 3: Tuyên bố chủ quyền
4
Chương 4: Như một tên cướp
5
Chương 5: Tiểu tổ tông
6
Chương 6: Kẻ Giết Người
7
Chương 7: Thuê nhà
8
Chương 8: Lưu manh
9
Chương 9: Không thể đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài
10
Chương 10: Môi Trường Mới
11
Chương 11: Bạo Lực
12
Chương 12: Anh Trai
13
Chương 13: Chặn lại
14
Chương 14: Khởi đầu của cơn ác mộng
15
Chương 15: Nhẫn nại
16
Chương 16: Báo cảnh sát
17
Chương 17: Quan tòa khó xử việc nhà
18
Chương 18: Phải đi bệnh viện
19
Chương 19: Vay Tiền
20
Chương 20: Liên quan gì đến cô?
21
Chương 21: Xảy ra chuyện
22
Chương 22: Tin đồn
23
Chương 23: Phản kháng
24
Chương 24: Bắt Nạt
25
Chương 25: Cô đã đến kỳ kinh nguyệt
26
Chương 26: Bị Thương
27
Chương 27: Bôi Thuốc
28
Chương 28: Ông ta muốn giết tôi
29
Chương 29: Nắm Đấm Đánh Vào Bông
30
Chương 30: Mọi chuyện kêt thúc
31
Chương 31: Những cảm xúc không nên có
32
Chương 32: Thế giới này không công bằng
33
Chương 33: Tạm biệt
34
Chương 34: Tiêu Dã sắp phát điên
35
Chương 35: Đồ Vô lại
36
Chương 36: Bảo bối
37
Chương 37: Mọi chuyện bất ngờ thay đổi
38
Chương 38: Cảm ơn anh
39
Chương 39: Em có muốn đi với tôi không?
40
Chương 40: Lén đi
41
Chương 41: Suy nghĩ bẩn thỉu
42
Chương 42: Trả gấp đôi
43
Chương 43: Đau đến mức nhảy dựng lên
44
Chương 44: Cô ấy quá ngoan
45
Chương 45: Gọi “anh”
46
Chương 46: Thân Thiết
47
Chương 47: Lo lắng cho em
48
Chương 48: Đánh em rồi thì không đánh anh nữa đâu
49
Chương 49: Giận Dữ
50
Chương 50: Chúng Ta Hẹn Hò Nhé
51
Chương 51: Tính khí anh thất thường
52
Chương 52: Hôn nhẹ một cái
53
Chương 53: Cãi nhau
54
Chương 54: Không cần anh nuôi em
55
Chương 55: Có một mái nhà
56
Chương 56: Anh bị thương
57
Chương 57: Quản đông quản tây
58
Chương 58: Hạ Chí
59
Chương 59: Không phải giấc mơ
60
Chương 60: Bạn trai
61
Chương 61: Chị dâu
62
Chương 62: Cảm giác chiếm hữu
63
Chương 63: Cảm thấy chột dạ
64
Chương 64: Anh, em đau quá
65
Chương 65: Quán bar
66
Chương 66: Phòng Tiêu Chuẩn
67
Chương 67: Tắm Rửa
68
Chương 68: Nước mắt trào ra
69
Chương 69: Ghen tuông
70
Chương 70: Uống rượu
71
Chương 71: Hung dữ
72
Chương 72: Rất đau
73
Chương 73: 250
74
Chương 74: Dỗ Dành
75
Chương 75: Anh có thể thích em không?
76
Chương 76: Ngọt quá
77
Chương 77: Chi Hạ là ai?
78
Chương 78: Có phải đang yêu rồi không?
79
Chương 79: Gắn bó cả đời
80
Chương 80: Muốn uống thì uống
81
Chương 81: Cậu đã làm cái quái gì với con bé sau lưng tôi?
82
Chương 82: Em không đồng ý! Anh cũng không được phép
83
Chương 83: Cãi nhau
84
Chương 84: Không về
85
Chương 85: Địa điểm check-in bạn trai của Hứa Chi Hạ
86
Chương 86: Người đàn ông đó là ai?
87
Chương 87: Không thể kiềm chế
88
Chương 88: Trưởng thành
89
Chương 89: Kem
90
Chương 90: Không Nên
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137
138
Chương 138
139
Chương 139
140
Chương 140
141
Chương 141
142
Chương 142
143
Chương 143
144
Chương 144
145
Chương 145
146
Chương 146
147
Chương 147
148
Chương 148
149
Chương 149
150
Chương 150
151
Chương 151
152
Chương 152
153
Chương 153
154
Chương 154
155
Chương 155
156
Chương 156
157
Chương 157
158
Chương 158
159
Chương 159
160
Chương 160
161
Chương 161
162
Chương 162
163
Chương 163
164
Chương 164
165
Chương 165
166
Chương 166
167
Chương 167
168
Chương 168
169
Chương 169
170
Chương 170
171
Chương 171
172
Chương 172
173
Chương 173
174
Chương 174
175
Chương 175
176
Chương 176
177
Chương 177
178
Chương 178
179
Chương 180