Quyển 6 – Chương 41: Nước mắt của Lăng Nghị

Lăng Nghị tìm được một cái sơn động nhỏ, tuy rằng bên trong không mấy rộng rãi, nhưng miễn cưỡng thì cũng có thể tránh mưa tránh gió, Lăng Nghị ngồi xuống một tảng đáng lớn trước cửa động, sức lực qua một đêm bị sóng biển xô dập hiện tại chẳng còn lại bao nhiêu để đi tìm kiếm thức ăn, cậu chỉ có thể nghỉ ngơi để hồi phục lại thể lực.

Suốt một ngày không ăn uống gì, Lăng Nghị sớm đã bụng đói cồn cào, cậu nhìn cái túi trong tay, khẽ cắn răng, nhịn xuống quyết không mở cái túi ra, cậu phải nhịn đến tận khi không thể nhịn được nữa mới được động vào cái túi, có như vậy cậu mới có thể kéo dài thời gian được lâu hơn một chút.

Nghỉ ngơi gần đủ rồi, Lăng Nghị một lần nữa đi dến cạnh biển, hy vọng có thể ở bên trong xác du thuyền tìm được một vài thứ có giá trị, nhưng tìm đến gần nửa tiếng đồng hồ cũng chỉ tìm được vài cái túi nilon màu đen, Lăng Nghị lấy một cái dùng để đựng nước ngọt mang về hang núi, mang theo một cái túi khác đi tìm thử xem trên đảo có thực vật gì có thể ăn được không.

Trên hòn đảo nhỏ này nhìn qua khá là tiêu điều, ngẫu nhiên có thể tìm được một ít cỏ dại khô, nhưng căn bản không thể làm đồ ăn, Lăng Nghị tìm thấy ở khe đá có một loài cỏ màu xanh, nhưng chỉ mới dùng đầu lưỡi nếm thử một chút thì Lăng Nghị suýt chút nữa bị vị cay đắng của loại cỏ này bức phun ra, vị đắng kia đến mật đắng cũng chẳng so sánh được.

Loài cỏ dại này cho dù có sắp chết đói người ta cũng nuốt không trôi nổi.

Nhưng cả hòn đảo này dường như chỉ có duy nhất mỗi loài cỏ này mọc được.

Lăng Nghị xoắn xuýt rất lâu mới ngồi xổm người xuống, bắt đầu nhổ những cây cỏ xanh này, thức ăn Phục Luân đưa cho cậu nhiều lắm chỉ có thể chống đỡ được mười ngày, sau đó nếu như không có gì để ăn thì chẳng mấy chốc liền sẽ chết đói, so với việc phải nếm vị cay đắng dày đặc của loài cỏ kia thì chẳng đáng kể chút nào.

Đang tìm kiếm, Lăng Nghị tình cờ nhìn thấy Phục Luân cũng đang tìm kiếm thức ăn trên đảo giống cậu, hình như hắn cũng đang thu thập loại cỏ dại kia, nhìn cái túi phình ra tràn đầy, liền biết Phục Luân thu thập rất nhiều.

“Không phải em có lượng thức ăn hơn 10 ngày à? Sao còn đi thu thập loại cỏ dại này?” Phục Luân cau mày thờ ơ nhìn Lăng Nghị nói.

“Vậy còn anh?” Lăng Nghị không chút khách khí phản bác lại trào phúng nói “Đồ ăn bên trong cái túi lớn kia của anh hẳn phải đến tận bốn mươi, năm mươi ngày luôn cơ mà, sao anh còn đi tìm loại cỏ này làm gì? Lại nói, tôi thực sự khó có thể tưởng tượng nổi bạo quân Đông Nam Á mỗi ngày đều sơn hào hải vị có thể nuốt trôi được loại cỏ dại đắng nghét này đấy.”

Phục Luân giơ lên cái túi trong tay, khẽ cười nói “Đây là tề tang thảo, so với mật còn đắng hơn, làm sao tôi có thể đáng thương đến mức dùng nó lót dạ, tôi chỉ là đang thu thập để trải ra làm giường ngủ thôi.”

Lăng Nghị hừ một tiếng lạnh lùng trừng mắt nhìn Phục Luân một chút, tiếp tục đi về phía trước, nghĩ đến Phục Luân có một túi đồ ăn lớn như vậy mà còn đi tìm tới cỏ dại ăn, sợ tới lúc cậu có gầy trơ xương thì chưa chắc hẳn đã ăn xong túi đồ ăn kia.

“Đừng ăn quá nhiều tề tang thảo, nếu không dạ dày sẽ rất khó chịu.” Phục Luân đột nhiên mở miệng nói.

Lăng Nghị dừng chân lại, xoay người lành lạnh nhìn Phục Luân trào phúng cười lên một tiếng “Anh đang quan tâm tôi đó à?”

Phục Luân nhẹ như mây gió thản nhiên cười “Tôi chỉ là một một lần làm tròn trách nhiệm làm chồng với em thôi, nếu em cứ như vậy mà chết đói trước thì tôi vẫn phải thản nhiên tiếp tục ăn túi thức ăn của tôi thôi.”

Lăng Nghị phẫn nộ tức tối mắng “Anh yên tâm Phục Luân, tôi tuyệt đối sẽ không chết đói trước anh đâu, còn nữa, anh cứ lo mà canh chừng cái túi đồ ăn kia của anh đi, tôi mà bị đói bụng đến phát điên là tôi tuyệt đối sẽ đi cướp nó.”

“Vậy em cứ cố mà nghĩ ra biện pháp kiên trì đi, tôi cho em biết Lăng Nghị, nếu như em thật sự bị chết đói, có thể tôi sẽ ăn thịt em để tiếp tục sống đấy.” (Jian: Anh mạnh mồm như vậy để làm cái gì hả:((()

Phục Luân khiến cho Lăng Nghị nhất thời sững sờ, cậu vô cùng thất vọng nhìn Phục Luân trước mắt, không nói thêm một lời nào nữa, xoay người rời đi.

Cậu tuyệt đối phải sống, bằng mọi giá phải chống đỡ cho đến khi có tàu thuyền đi ngang qua, tuyệt đối không thể để cho tên khốn Phục Luân kia xem thường cậu.

……………………..

Làm người ta hao mòn tinh thần nhất không gì bằng thời gian, sự chờ đợi kéo dài trong mòn mỏi cộng với cơn đói dày vò mỗi một giây đều khiến cho người ta cực kỳ khổ sở.

Lăng Nghị ở bên trong sơn động đào một cái hố nhỏ, mỗi một ngày trôi qua, cậu liền thả vào bên trong hố một hòn đá nhỏ, dùng để tính toán xem thời gian mà cậu đã trải qua trên hòn đảo này, bây giờ cái hố nhỏ đã sắp đầy rồi.

Lăng Nghị không biết làm sao cậu có thể vượt qua được suốt mười mấy ngày nay, chuyện này quả thật giống như đã hoàn toàn tách biệt với thế giới bên ngoài vậy, chẳng có ai cùng nói chuyện, không thể nhìn thấy bất kỳ sinh vật sống nào, dường như cả thế giới đều hoàn toàn rơi vào tĩnh mịch.

Đói bụng đã rất đáng sợ, thế nhưng cô độc tĩnh lặng vô thanh vô tức lại càng thêm ăn mòn con người, nếu như có thể được nhìn thấy một hai con vật nhỏ nào đó ít nhất cũng có thể khiến cho Lăng Nghị cảm thấy hòn đảo này không phải chỉ có duy nhất mình cậu đang sống, nhưng thực sự là cái gì cũng chẳng có, ban đêm, bốn bề yên lặng, giống như Địa ngục vậy, thỉnh thoảng từ ngoài mặt biển dậy lên tiếng hú khủng bố, mang đến cho người ta cảm giác cô đơn càng thêm mãnh liệt, loại cảm giác đó giống như một mình mình đang phiêu bạt cô đơn trên biển vậy.

Cuối cùng nửa miếng bánh mì bị nuốt xuống, Lăng Nghị liều mạng uống nước, nhưng dạ dày vẫn giống như bị hỏa thiêu, cực kỳ khó chịu.

Dùng thức ăn mà Phục Luân cho có thể chống đỡ được mười mấy ngày qua đã là cực hạn, Lăng Nghị khó có thể tưởng tượng nổi mỗi một ngày qua đi, cậu phải lấy cái gì bỏ bụng đây, nếu như không có thuyền đi qua, cậu có thể thực sự sẽ phải chết đói.

Lăng Nghị cũng không đi hái tề tang thảo lót dạ, bởi vì nó thực sự rất khó nuốt, cho dù có đói bụng tới mức nào đi chăng nữa thì tề tang thảo vừa mới đưa vào miệng, Lăng Nghị liền kích động muốn nôn ra, không phải cậu kén chọn gì mà là mùi vị của tề tang thảo căn bản không phải là mùi vị mà người thường có thể chịu đựng được, cái kia không còn dừng lại ở việc đối với dạ dày có tốt hay không, mà là vị cay đắng kia căn bản đã vượt qua giới hạn con người có thể chịu được.

Lăng Nghị dùng thử cách đập nát tề tang thảo, sau đó tách đầu lưỡi ra trực tiếp dùng ngón tay nhét tề tang thảo vào bên trong yết hầu nuốt xuống để khỏi phải nếm mùi vị đắng nghét ấy, thế nhưng vừa mới tiến vào dạ dày một chút, Lăng Nghị lập tức nôn ra suýt chút nữa quặn đau bởi mùi vị cay đắng của tề tang thảo kích thích dạ dày rất mạnh, nếu như không có cách nào nhịn được thì căn bản không thể duy trì ở trong dạ dày quá lâu.

Biển cả xanh biếc mênh mông, nhưng ở trong mắt Lăng Nghị lại là một tấm màn u tối, Lăng Nghị không biết mình còn có thể chống đỡ được bao lâu nữa, chung quanh đây căn bản sẽ chẳng có chiếc thuyền nào đi ngang qua, nhiều ngày như vậy, cho dù có tiếp tục kiên trì thì cũng chỉ phí hoài công, chi bằng tự mình nằm xuống chờ chết còn hơn là tiếp tục vọng tưởng đến cái gọi là hy vọng.

Lăng Nghị giống như một tên ăn mày, quần áo dơ bẩn, tóc tai rối bù, hai mắt vô thần ngồi ở trên một tảng đá nhìn về phía biển xa, trong đầu một mảnh hỗn độn, thậm chí ngay cả chính bản thân Lăng Nghị cũng không biết mình đang nhìn cái gì, vào giờ phút này dáng vẻ Lăng Nghị thực sự chẳng khác gì so với một bệnh nhân tâm thần.

Bỗng nhiên Lăng Nghị nhớ tới cái tên Phục Luân khốn nạn cậu đã mười mấy ngày nay không nhìn thấy, hay là bây giờ cậu thử đi xem thử xem bởi vì có thể hắn sẽ là người cuối cùng mà cậu nhìn thấy trước khi chế.

Lăng Nghị mấy ngày nay gần như sắp quên mất Phục Luân, sau ngày hôm đó hai người tách ra, vì tự chính mình nỗ lực sống sót mà không chia sẻ cho nhau bất kỳ thứ gì chỉ vì bản thân mình.

Sơn động của Phục Luân cách Lăng Nghị cũng không xa, Lăng Nghị rất nhanh liền đi đến tới trước cửa hang động.

Động cũng không sâu, đứng ở cửa động liền có thể nhìn thấy Phục Luân, Phục Luân quay lưng về phía cửa động, nằm ở trên mặt đất trải đầy tề tang thảo đã héo khô, không nhúc nhích, tựa như đang nghỉ ngơi.

Cũng chẳng khó hiểu, đồ ăn khan hiếm ở trên hòn đảo không người như vậy, ngủ càng nhiều để giảm thiểu nhu cầu ăn uống, như vậy có thể cầm cự sự sống được lâu hơn một chút.

Đột nhiên Lăng Nghị nhìn thấy bên cạnh Phục Luân, cách đó không xa là túi đồ ăn, điều làm cậu kinh ngạc chính là thể tích của chiếc túi kia dường như vẫn không hề thay đổi một chút nào, ngày đó chiếc túi Phục Luân mang đi rất lớn, hiển nhiên đồ ăn bên trong Phục Luân không hề động đến hoặc có động đến cũng không nhiều.

Lăng Nghị tuy không hiểu tại sao Phục Luân lại ăn ít như vậy, nhưng hiện tại cậu đã đói đến mức cực hạn, trước mắt lại phát hiện ra đồ ăn như vậy chính là chuyện cực kỳ kinh hỉ.

Lăng Nghị nhìn Phục Luân nằm trên thảm cỏ quay lưng về phía cậu, đáy lòng bỗng nhiên bốc lên sự hận thù, tên súc sinh này rõ ràng có nhiều đồ ăn như vậy, tại sao lại không chịu chia cho cậu một chút chứ, trước đây liên tục nói bên tai cậu những lời buồn nôn, nhưng ngay tại bước ngoặt sinh tử thì mọi bản tinh ác liệt tham lam liền lộ ra hết.

Con người vì mưu cầu sống sót mà làm ra một chút chuyện đê hèn là việc rất bình thường, Lăng Nghị đột nhiên không muốn lại tiếp tục sĩ diện với Phục Luân nữa, cậu quyết định vì bản thân mình là tranh thủ một hồi.

Lăng Nghị từ bên hông rút ra một thanh chủy thủ, đó là thứ cậu tìm được trong những ngày tìm kiếm bên trong xác thuyền, hiện tại vừa vặn phát huy được tác dụng giúp cậu giết chết Phục Luân.

Đối với tên Phục Luân khốn nạn không có nhân tính này thì chẳng cần phải hạ thủ lưu tình, hắn luôn miệng nói yêu cậu, nhưng lại hại cậu thảm đến như vậy, thấy cậu đói đến mức sắp bên bờ tử vong, nhưng lại một mình chiếm hết túi đồ ăn lớn thờ ơ không động lòng.

Ngược lại bản thân cậu cũng chẳng có tình cảm gì với hắn, chỉ cần đơn giản một nhát đâm chết hắn thôi.

Chỉ cần hắn chết rồi, túi đồ ăn kia là của cậu, cậu có thể chống đỡ được hơn một tháng nữa, nói không chừng khi ấy sẽ có tàu thuyền qua lại.

Chỉ cần sống sót được, cậu liền có thể trở về, lại được nhìn thấy Tân ca của cậu, cùng người cậu yêu nhất kết hôn, trải qua cuộc sống cậu vẫn luôn mơ ước đến.

Lăng Nghị lo là sẽ đánh thức Phục Luân, thế nên bước chân cậu rất nhẹ nhàng, hiện tại cậu rất yếu ớt, nếu Phục Luân đột nhiên tỉnh lại, cậu tuyệt đối không phải đối thủ của Phục Luân, nói không chừng còn bị Phục Luân giết chết, đến lúc đó có thể cậu thật sự trở thành thức ăn của Phục Luân luôn.

Lăng Nghị đi tới phía sau Phục Luân, mắt lộ ra sát khí, đột nhiên giương thanh chủy thủ lên, nhưng lại dừng lại ở trên không trung, thanh chủy thủ run rẩy, Lăng Nghị cắn răng, chậm chạp không ra tay.

Lăng Nghị không biết rốt cuộc là điều gì đã ngăn cả cậu ra tay với Phục Luân, cậu lẽ ra nên không chút do dự đâm dao vào người hắn, không nên hạ thủ lưu tình với hắn mới phải.

Đáng ghét!

Lăng Nghị thả thanh chủy thủ xuống, xoay người đi lấy túi đồ ăn kia, muốn ăn trộm nó, muốn để cho Phục Luân phải chết vì đói.

Lăng Nghị đói bụng cực kỳ, cậu cẩn thận nhấc chiếc túi kia lên, rón ra rón rén mang ra bên ngoài động, không thể chờ đợi được nữa mở chiếc túi kia ra lấy đồ ăn, có chút kích động.

Cậu rốt cuộc cũng có thức ăn, rốt cuộc không phải bị chết đói nữa.

Phục Luân muốn một mình đều giữ hết sao, không có cửa đâu, tất cả những thức ăn này đều là của một mình Lăng Nghị cậu.

Thân thể vô cùng đói bụng, đột nhiên lại có được đồ ăn, cảm giác phấn chấn mừng rỡ khiến Lăng Nghị gần như muốn phát điên lên, cậu cười ha hả sung sướng mang theo túi đến một góc, đem toàn bộ đồ trong túi đổ hết ra mặt đất.

Lăng Nghị ném túi không trong tay xuống, đi xem mỹ vị đồ ăn gì đó trên mặt đất, vào giờ phút này cho dù là mẩu bánh mì khô đối với Lăng Nghị mà nói cũng đều là cực phẩm nhân gian.

Thấy rõ đồ vật trên mặt đất, nụ cười trên mặt Lăng Nghị trong nháy mắt đông cứng lại, trong giây lát này, Lăng Nghị cảm thấy như huyết dịch toàn thân đều đình chỉ lưu động, cậu không thể tin nổi nhìn đồ vật ở trong chiếc túi kia đổ đầy trên mặt đất, đầu óc như đột nhiên nổ tung ra.

Tại sao? Tại sao tất cả đều là đá tảng?!!

Tại sao chiếc túi đựng thức ăn ngày ấy Phục Luân vác đi, bên trong chỉ toàn là đá tảng như vậy?!!

Lăng Nghị ôm đầu, há miệng, trong não nháy mắt trống rỗng, ở giây tiếp theo đột nhiên tỉnh táo, hiểu rõ ra tất cả, một tia nước mắt giống như vỡ đê từ bên viền mắt mãnh liệt tuôn trào ra.

Hóa ra là như vậy! Cái tên khốn kiếp kia, tại sao…

Lại làm như thế?

“Phục Luân…. Phục Luân….” Lăng Nghị bừng tỉnh, thầm thì ở trong miệng vài tiếng rồi đột nhiên xoay người, giống như phát điên chạy về phía Phục Luân đang nằm trong sơn động kia.

Lăng Nghị nằm nhoài trên người Phục Luân, xoay người Phục Luân về phía cậu, hai mắt kinh ngạc nghiễm nhiên trừng lớn.

Phục Luân hai mắt nhắm nghiền, ngũ quan tiều tụy đáng sợ, khuôn mặt từng anh tuấn tiêu sái giờ khắc này gầy trơ cả xương trắng bệch ra, môi khô nứt cả, khuôn mặt nhìn qua cực kỳ gầy guộc, hô hấp yếu ớt bạc nhược, giống như bất kỳ lúc này cũng sẽ đứt rời đi.

Ở trong tay Phục Luân còn sót lại một ít tề tang thảo còn tươi đã bị ăn một nửa, xung quanh có không ít tề tang thảo đã héo, chỉ còn dư lại rễ cây, rất hiển nhiên những ngày qua Phục Luân chính là đã dựa vào số tề tang thảo này mà vượt qua.

Lăng Nghị đã khóc đến nói không nên lời, cậu chăm chú ôm Phục Luân đang hôn mê vào trong lồng ngực, khóc không ngừng, tâm cậu cực kỳ đau đớn….

P/s: qua vụ Robinson trên đảo hoang này là em nó bắt đầu mềm lòng hơn dồi, Phục gia, khổ nhục kế của ngài lần này được lắm *bật ngón cái* nguyện hy sinh để lấy được tâm mỹ nhơn =)

Chapter
1 Quyển 1 - Chương 1: Tiết tử
2 Quyển 1 - Chương 1-2: Tên tôi là Diệp Tuyền
3 Quyển 1 - Chương 2: Hắn là ác ma
4 Quyển 1 - Chương 3: Cho dù em đã chết
5 Quyển 1 - Chương 4: Tạm biệt Tiếu Tẫn Nghiêm
6 Quyển 1 - Chương 5: Đối mặt
7 Quyển 1 - Chương 6: Thế thân
8 Quyển 1 - Chương 7: Sự thật dọa người
9 Quyển 1 - Chương 8: Con trai kẻ thù
10 Quyển 1 - Chương 9: Đứng lại!
11 Quyển 1 - Chương 10: Hoảng sợ!
12 Quyển 1 - Chương 11: Rên rỉ!
13 Quyển 1 - Chương 12: Lừa mình dối người
14 Quyển 1 - Chương 13: Kinh hoảng
15 Quyển 1 - Chương 14: Làm người yêu của tôi
16 Quyển 1 - Chương 15: Đột nhiên tức giận
17 Quyển 1 - Chương 16: Xa xỉ nhất
18 Quyển 1 - Chương 17: Hận thù Trong mắt
19 Quyển 1 - Chương 18: Sẽ không để cho hắn ra tay
20 Quyển 1 - Chương 19: Chỗ đáng trách
21 Quyển 1 - Chương 20: Mục đích thực sự
22 Quyển 1 - Chương 21: Bại lộ
23 Quyển 1 - Chương 22: Kỳ hạn hợp đồng còn 13 ngày
24 Quyển 1 - Chương 23: Không sống đến ngày thứ hai
25 Quyển 1 - Chương 24: Diệp Trọng Quang chết rồi
26 Quyển 1 - Chương 25: Không thích
27 Quyển 1 - Chương 26: Bị đánh!
28 Quyển 1 - Chương 27: Không ai dám động đến cậu ta
29 Quyển 1 - Chương 28: Sợ hãi sâu sắc
30 Quyển 1 - Chương 29: Bị mang đi
31 Quyển 1 - Chương 30: Một xu cũng không cho
32 Quyển 1 - Chương 31: Hận kẻ bắt chước cậu ta
33 Quyển 1 - Chương 32: Chống lại một lần
34 Quyển 1 - Chương 33: Không chết
35 Quyển 1 - Chương 34: Giấy nợ
36 Quyển 1 - Chương 35: Lặp lại lần nữa cho tôi
37 Quyển 1 - Chương 36: Kẻ nhu nhược
38 Quyển 1 - Chương 37: Cậu muốn đi đâu?
39 Quyển 1 - Chương 38: Một buổi tối mà thôi!
40 Quyển 1 - Chương 39: Tôi tên Diệp Mạc
41 Quyển 1 - Chương 40: Hóa ra anh lại đáng thương như thế
42 Quyển 1 - Chương 41: Dục cầm cố túng ngụy trang
43 Quyển 1 - Chương 42: Cút
44 Quyển 1 - Chương 43: Cậu có thể lựa chọn từ chối
45 Quyển 1 - Chương 44: Tiễn hắn một đoạn!
46 Quyển 1 - Chương 45: Động sát cơ
47 Quyển 1 - Chương 46: Đấu không lại hắn
48 Quyển 1 - Chương 47: Hắn làm sao thương yêu cậu
49 Quyển 1 - Chương 48: Nghe nói
50 Quyển 1 - Chương 49: Tôi đã trở về
51 Quyển 1 - Chương 50: Sương mù dày đặc
52 Quyển 1 - Chương 51: Hồi ức
53 Quyển 1 - Chương 52: Mặt đỏ tới mang tai
54 Quyển 1 - Chương 53: Tôi chỉ là đến trả tiền
55 Quyển 1 - Chương 54: Sao tôi lại không nhớ rõ?
56 Quyển 1 - Chương 55: Rơi vào âm mưu
57 Quyển 1 - Chương 56: Thăng chức tăng lương
58 Quyển 1 - Chương 57: Nếu như không có sự tồn tại của hắn
59 Quyển 1 - Chương 58: Mối hận ác ma
60 Quyển 1 - Chương 59: Hiện tại ở đâu?
61 Quyển 1 - Chương 60: Nếu như còn sống sót…
62 Quyển 1 - Chương 61: Ngồi bên cạnh Trịnh tổng đi
63 Quyển 1 - Chương 62: Chìm xuống
64 Quyển 1 - Chương 63: Tại sao kẻ chết không phải Tiếu Tẫn Nghiêm?
65 Quyển 1 - Chương 64: Tình nguyện ngồi tù
66 Quyển 1 - Chương 65: Cậu mãi mãi cũng không chống lại tôi được
67 Quyển 1 - Chương 66: Rốt cuộc cũng thoát khỏi thế giới của hắn
68 Quyển 1 - Chương 67: Vẫn là không yêu thì tốt hơn
69 Quyển 2 - Chương 1: Hợp tác cùng Hoàng Sát?
70 Quyển 2 - Chương 2: Đáng hận
71 Quyển 2 - Chương 3: Mở cửa
72 Quyển 2 - Chương 4: Phát điên cái gì
73 Quyển 2 - Chương 5: Chính là cậu!
74 Quyển 2 - Chương 6: Nhớ kỹ lời của cậu nói!
75 Quyển 2 - Chương 7: Quay lại
76 Quyển 2 - Chương 8: Không biết tự lượng sức mình sẽ chết người
77 Quyển 2 - Chương 9: Ý gì vậy?
78 Quyển 2 - Chương 10: Phục vụ đặc biệt
79 Quyển 2 - Chương 11: Lên xe
80 Quyển 2 - Chương 12: Cái gì là khốn nạn
81 Quyển 2 - Chương 13: Cơ hội chỉ có lần này
82 Quyển 2 - Chương 14: Âm mưu bắt đầu
83 Quyển 2 - Chương 15: Mèo vờn chuột
84 Quyển 2 - Chương 16: Thông báo
85 Quyển 2 - Chương 17: Tốt nhất là thống khổ thêm chút nữa
86 Quyển 2 - Chương 18: Anh muốn phản bội Diệp Mạc sao?
87 Quyển 2 - Chương 19: Tôi sẽ điên
88 Quyển 2 - Chương 20: Đáng thương buồn cười đáng thương
89 Quyển 2 - Chương 21: Nguy cơ
90 Quyển 2 - Chương 22: Đánh gãy chân cậu ta
91 Quyển 2 - Chương 23: Đây là cậu đang cầu tôi à?
92 Quyển 2 - Chương 24: Cấm kỵ
93 Quyển 2 - Chương 25: Game
94 Quyển 2 - Chương 26: Anh chết không được tử tế
95 Quyển 2 - Chương 27: Cách không ai nhận ra
96 Quyển 2 - Chương 28: Tàn nhẫn đến cùng
97 Quyển 2 - Chương 29: Hồi ức – Lần đầu gặp mặt (thượng)
98 Quyển 2 - Chương 30: Hồi ức – Lần đầu gặp mặt (hạ)
99 Quyển 2 - Chương 31: Hồi ức – Ra giá
100 Quyển 2 - Chương 32: Hồi ức – Điên cuồng
101 Quyển 2 - Chương 33: Hồi ức – Thế giới
102 Quyển 2 - Chương 34: Hồi ức – Không cam lòng
103 Quyển 2 - Chương 35: Hồi ức – Kinh sợ nhìn thấy
104 Quyển 2 - Chương 36: Hồi ức – Lạc gia tộc
105 Quyển 2 - Chương 37: Hồi ức – Đã quên
106 Quyển 2 - Chương 38: Hồi ức – Buôn bán lỗ vốn
107 Quyển 2 - Chương 39: Hồi ức – Lại gặp nhau
108 Quyển 2 - Chương 40: Hồi ức – Đêm nay gặp!
109 Quyển 2 - Chương 41: Hồi ức – Đến hẹn
110 Quyển 2 - Chương 42: Hồi ức – Muốn
111 Quyển 2 - Chương 43: Hồi ức – Làm sao cam lòng
112 Quyển 2 - Chương 44: Hồi ức – Trở về
113 Quyển 2 - Chương 45: Hồi ức – Tưởng bở
114 Quyển 2 - Chương 46: Hồi ức thiên – Chờ đợi
115 Quyển 2 - Chương 47: Hồi ức – Đánh!
116 Quyển 2 - Chương 48: Hồi ức – Mất khống chế
117 Quyển 2 - Chương 49: Hồi ức – Làm gì?
118 Quyển 2 - Chương 50: Hồi ức – Nghe lời em
119 Quyển 2 - Chương 51: Hồi ức – Chờ tôi
120 Quyển 2 - Chương 52: Hồi ức – Gặp xui xẻo
121 Quyển 2 - Chương 53: Hồi ức – Tạm biệt ác ma
122 Quyển 3 - Chương 1: Phản công
123 Quyển 3 - Chương 2: Trò chơi chết người
124 Quyển 3 - Chương 3: Ảo giác
125 Quyển 3 - Chương 4: Tiếu Tẫn Nghiêm vs Lạc Tần Thiên
126 Quyển 3 - Chương 5: Như vậy nhất định rất đáng giá!
127 Quyển 3 - Chương 6: Lấy giả đánh tráo
128 Quyển 3 - Chương 7: Tuyệt đối sẽ làm cho ngươi hối hận!
129 Quyển 3 - Chương 8: Dưới chót nhất
130 Quyển 3 - Chương 9: Hung hăng
131 Quyển 3 - Chương 10: Lẽ nào… còn ở?
132 Quyển 3 - Chương 11: Đọ sức
133 Quyển 3 - Chương 12: Em rốt cuộc là ai?
134 Quyển 3 - Chương 13: Định vị
135 Quyển 3 - Chương 14: Đấu!
136 Quyển 3 - Chương 15: Phục Luân
137 Quyển 3 - Chương 16: Nô lệ!
138 Quyển 3 - Chương 17: Dược hiệu?
139 Quyển 3 - Chương 18: Dược hiệu!
140 Quyển 3 - Chương 19: Yêu như giun dế
141 Quyển 3 - Chương 20: Cậu ta không dám
142 Quyển 3 - Chương 21: Ai dám ngăn cản!
143 Quyển 3 - Chương 22: Phục Luân vs Lạc Tần Thiên
144 Quyển 3 - Chương 23: Đưa em đi
145 Quyển 3 - Chương 24: Vứt bỏ
146 Quyển 3 - Chương 25: Tuyệt vọng?
147 Quyển 3 - Chương 26: Cho cậu tự do
148 Quyển 3 - Chương 27: Chán chường
149 Quyển 3 - Chương 28: Diệp Nhã trở về
150 Quyển 3 - Chương 29: Nhất định phải sống sót
151 Quyển 3 - Chương 30: Làm ở đâu?
152 Quyển 3 - Chương 31: Thay đổi dần
153 Quyển 3 - Chương 32: Làm trung khuyển của cậu
154 Quyển 3 - Chương 33: Diệp Tuyền? Diệp Mạc?
155 Quyển 3 - Chương 34: Em ấy thay đổi
156 Quyển 3 - Chương 35: Làm một tên cầm thú
157 Quyển 3 - Chương 36: Chỉ muốn đến tìm cậu ta
158 Quyển 3 - Chương 37: Diệp Tuyền VS Diệp Mạc
159 Quyển 3 - Chương 38: Cùng rơi xuống nước
160 Quyển 3 - Chương 39: Diệp Mạc thất vọng
161 Quyển 3 - Chương 40: Ôn nhu chốc lát
162 Quyển 3 - Chương 41: Bị mưu hại
163 Quyển 3 - Chương 42: Quý trọng cơ hội??
164 Quyển 3 - Chương 43: Đến cùng là ai lưu lại!
165 Quyển 3 - Chương 44: Xuất hiện kẻ phản bội
166 Quyển 3 - Chương 45: Mật khẩu điện thoại di động
167 Quyển 3 - Chương 46: Toan tính của Diệp Tuyền
168 Quyển 3 - Chương 47: Tại sao lại là cậu?
169 Quyển 3 - Chương 48: Tan thành mây khói
170 Quyển 3 - Chương 49: Cùng đường mạt lộ
171 Quyển 3 - Chương 50: Phục Luân âm tàn
172 Quyển 3 - Chương 51: Nhật ký
173 Quyển 3 - Chương 52: Em yêu anh
174 Quyển 3 - Chương 53: Chân tướng!
175 Quyển 3 - Chương 54: Đây chính là báo ứng!!
176 Quyển 3 - Chương 55: Tinh thần thất thường
177 Quyển 3 - Chương 56: Mất trí nhớ
178 Quyển 3 - Chương 57: Theo đuổi em lần nữa
179 Quyển 3 - Chương 58: Phục Luân nhớ nhung
180 Quyển 3 - Chương 59: Lại tới một lần nữa
181 Quyển 3 - Chương 60: Kết hôn đi
182 Quyển 3 - Chương 61: Nói em sẽ không rời khỏi tôi!
183 Quyển 3 - Chương 62: Vĩnh viễn sẽ không để cho em cảm thấy tuyệt vọng
184 Quyển 3 - Chương 63: Kinh hãi!
185 Quyển 3 - Chương 64: Lật đổ!!
186 Quyển 3 - Chương 65: Sẽ không buông tay!
187 Quyển 3 - Chương 66: Chỉ mình em là toàn bộ của anh
188 Quyển 3 - Chương 67: Lần thứ hai ôn nhu xuất kích
189 Quyển 3 - Chương 68: Mục đích của Lạc Tần Thiên
190 Quyển 3 - Chương 69: Theo tôi trở về!
191 Quyển 3 - Chương 70: Đánh cược!
192 Quyển 3 - Chương 71: Quay đĩa quay! Đánh cược! Tính mạng!
193 Quyển 3 - Chương 72: Thua rồi!
194 Quyển 3 - Chương 73: Sao em lại tàn nhẫn đến thế!
195 Quyển 3 - Chương 74: Trả lại em!
196 Quyển 3 - Chương 75: Kết thúc đi!
197 Quyển 3 - Chương 76: Bị đập gạch!
198 Quyển 3 - Chương 77: Cắt đứt
199 Quyển 3 - Chương 78: Không ngất
200 Quyển 3 - Chương 79: Rốt cục tiêu tan
201 Quyển 3 - Chương 80: Không thể lại mất đi
202 Quyển 4 - Chương 1: Có nằm vùng!
203 Quyển 4 - Chương 2: Sai lầm không gì bù đắp lại được…
204 Quyển 4 - Chương 3: Uy hiếp?!
205 Quyển 4 - Chương 4: Hoài nghi quá mức?!
206 Quyển 4 - Chương 5: Không có tư cách nói hắn sai
207 Quyển 4 - Chương 6: Tắt đèn
208 Quyển 4 - Chương 7: Xét nghiệm thuốc
209 Quyển 4 - Chương 8: Trò hay bắt đầu rồi
210 Quyển 4 - Chương 9: Không muốn nhìn thấy mặt anh nữa!
211 Quyển 4 - Chương 10: Lần cuối tha thứ cho anh
212 Quyển 4 - Chương 11: Trò vui sắp xảy ra
213 Quyển 4 - Chương 12: Tại sao không phải Diệp Nhã?
214 Quyển 4 - Chương 13: Diệp Nhã…. Chết rồi!
215 Quyển 4 - Chương 14: Tôi muốn anh…. Chết!
216 Quyển 4 - Chương 15: Cùng xuống Địa ngục
217 Quyển 4 - Chương 16: Sống chung ngột ngạt
218 Quyển 4 - Chương 17: Trả thù
219 Quyển 4 - Chương 18: Vết rách!
220 Quyển 4 - Chương 19: Hợp tác với Phục Luân
221 Quyển 4 - Chương 20: Tình yêu vỡ nát!
222 Quyển 4 - Chương 21: Quyết tuyệt
223 Quyển 4 - Chương 22: Bỏ thuốc
224 Quyển 4 - Chương 23: Vì sao lại là như vậy!
225 Quyển 4 - Chương 24: Trả lại hắn toàn bộ
226 Quyển 4 - Chương 25: Không muốn lại hành hạ lẫn nhau
227 Quyển 4 - Chương 26: Khác thường
228 Quyển 4 - Chương 27: Lăng Nghị
229 Quyển 4 - Chương 28: Lăng Nghị cứng cỏi
230 Quyển 4 - Chương 29: Không giấu giếm bất cứ điều gì
231 Quyển 4 - Chương 30: Mất khống chế sau tan vỡ
232 Quyển 4 - Chương 31: Đã đến kết thúc
233 Quyển 4 - Chương 32: Hứa hẹn như trò cười
234 Quyển 4 - Chương 33: Một chiêu tinh diệu!
235 Quyển 4 - Chương 34: Ly hôn!!
236 Quyển 4 - Chương 35: Ký ức cuối cùng
237 Quyển 4 - Chương 36: Chết đi
238 Quyển 4 - Chương 37: Sự thật phía sau sự thật
239 Quyển 4 - Chương 38: Khủng hoảng!
240 Quyển 4 - Chương 39: Anh đưa em về nhà
241 Quyển 4 - Chương 40: Mất phương hướng sống
242 Quyển 4 - Chương 41: Ôm tro cốt ngủ
243 Quyển 5 - Chương 1: Gặp lại trong ngày tuyết rơi
244 Quyển 5 - Chương 2: Chính là Diệp Mạc!
245 Quyển 5 - Chương 3: Trở thành nhân viên của Diệp Mạc
246 Quyển 5 - Chương 4: Trước bão táp
247 Quyển 5 - Chương 5: Gian tế là ai?
248 Quyển 5 - Chương 6: Rục rà rục rịch
249 Quyển 5 - Chương 7: Theo đuổi ông chủ
250 Quyển 5 - Chương 8: Theo đuổi thành công!
251 Quyển 5 - Chương 9: Tiếu Tẫn Nghiêm chỉ có thể mắc câu
252 Quyển 5 - Chương 10: Lão Tiếu! !
253 Quyển 5 - Chương 11: Uy hiếp!!
254 Quyển 5 - Chương 12: Bị ép tách ra!
255 Quyển 5 - Chương 13: Nằm trong nguy khốn!
256 Quyển 5 - Chương 14: Vô cùng nguy hiểm!
257 Quyển 5 - Chương 15: Mầm họa tầng tầng!
258 Quyển 5 - Chương 16: Giải cứu thành công
259 Quyển 5 - Chương 17: Thành công trở về!
260 Quyển 5 - Chương 18: Chuyện gì cũng đều để em quyết định!
261 Quyển 5 - Chương 19: Tiếu lão ba, ba hết cứu nổi rồi!
262 Quyển 6 - Chương 1: Phục luân và lăng nghị - thời khắc yên tĩnh cuối cùng!
263 Quyển 6 - Chương 2: Để tôi nhìn một chút bộ mặt thật của em!
264 Quyển 6 - Chương 3: Không hối hận!
265 Quyển 6 - Chương 4: Hờ hững dưới lửa giận
266 Quyển 6 - Chương 5: Chờ đợi trong khe hở tuyệt vọng
267 Quyển 6 - Chương 6: Thay đổi phương hướng!
268 Quyển 6 - Chương 7: Bắt cóc?!
269 Quyển 6 - Chương 8: Không hối hận!!
270 Quyển 6 - Chương 9: Cậu ta dám nói như vậy!
271 Quyển 6 - Chương 10: Rượt đuổi cấp tốc
272 Quyển 6 - Chương 11: Em là của tôi!!
273 Quyển 6 - Chương 12: In hằn dấu vết trên người cậu ta!!
274 Quyển 6 - Chương 13: Chủ nhân và chó!
275 Quyển 6 - Chương 14: Khiêu khích cùng miệt thị
276 Quyển 6 - Chương 15: Đều muốn biết rõ cậu ta!
277 Quyển 6 - Chương 16: Đố kỵ thành cuồng!!
278 Quyển 6 - Chương 17: Thoả thích hưởng dụng!
279 Quyển 6 - Chương 18: Vui sướng và căm hận!
280 Quyển 6 - Chương 19: Chạy trốn
281 Quyển 6 - Chương 20: Em ấy là người của Phục Luân ta!
282 Quyển 6 - Chương 21: Cầu xin tuyệt vọng nhất!
283 Quyển 6 - Chương 22: Không giết chết tôi thì anh chính là kẻ nhu nhược!
284 Quyển 6 - Chương 23: Trừng phạt liên quan đến tôn nghiêm
285 Quyển 6 - Chương 24: Nỗi sợ của Phục Luân!!
286 Quyển 6 - Chương 25: Táo bạo!!!
287 Quyển 6 - Chương 26: Gian kế của Tiếu Tẫn Nghiêm
288 Quyển 6 - Chương 27: Thả tôi đi!
289 Quyển 6 - Chương 28: Có giỏi thì nhấn nước giết chết tôi đi!!
290 Quyển 6 - Chương 29: Tuyệt vọng trước buổi bán đấu giá
291 Quyển 6 - Chương 30: Hắn có thể cứu được em sao?
292 Quyển 6 - Chương 31: Vui sướng tồn tại cùng thống khổ
293 Quyển 6 - Chương 32: Nỗi bất an to lớn
294 Quyển 6 - Chương 33: Khiếp sợ!!!
295 Quyển 6 - Chương 34: Địa Ngục thuộc về hắn
296 Quyển 6 - Chương 35: Lăng Nghị, chúng ta kết hôn đi!
297 Quyển 6 - Chương 36: Kết hôn!!
298 Quyển 6 - Chương 37: Hỉ sự! Bi kịch!
299 Quyển 6 - Chương 38: Quỳ xuống giải thích!
300 Quyển 6 - Chương 39: Lạc giữa biển khơi!
301 Quyển 6 - Chương 40: Răng nanh của tình yêu!
302 Quyển 6 - Chương 41: Nước mắt của Lăng Nghị
303 Quyển 6 - Chương 42: Sưởi ấm lẫn nhau
304 Quyển 6 - Chương 43: Em ấy muốn kết hôn!
305 Quyển 6 - Chương 44: Không tính chồng trước
306 Quyển 6 - Chương 45: Vì em mà thay đổi
307 Quyển 6 - Chương 46: Không thấy!!
308 Quyển 6 - Chương 47: Một đời!
309 Quyển 6 - Chương 48: Hắn chính là Lạc thiếu!
310 Quyển 6 - Chương 49: Cầu xin một người không phải như vậy!
311 Quyển 6 - Chương 50: Ngươi cái lão già!
312 Quyển 6 - Chương 51: Đây không phải điều cậu muốn sao?
313 Quyển 6 - Chương 52: Kỹ thuật tốt hơn so với trước kia!
314 Quyển 6 - Chương 53: Trước tiên giúp cậu kế vị!
315 Quyển 6 - Chương 54: Tình yêu bí mật!
316 Quyển 6 - Chương 55: Không thể không có anh
317 Quyển 6 - Chương 56: Ngươi thứ tiện nhân
318 Quyển 6 - Chương 57: Hách ca, lên đường bình an
319 Quyển 6 - Chương 58: Ca, anh không thắng được em đâu
320 Quyển 6 - Chương 59: Cẩn thận súng hỏa!
321 Quyển 6 - Chương 60: Ôn nhu hơn ca!
322 Quyển 6 - Chương 61: Hạng ca? Hướng ca?
323 Quyển 6 - Chương 62: Nhược điểm của Lạc Hướng!
324 Quyển 6 - Chương 63: Ca!
325 Quyển 6 - Chương 64: Tòa nhà lớn sụp đổ!
326 Quyển 6 - Chương 65: Thống khổ mất đi!
327 Quyển 6 - Chương 66: Ca vĩnh viễn yêu em!
328 Quyển 6 - Chương 67: Hạnh phúc chưa đến!
329 Quyển 6 - Chương 68: Phiên ngoại 1: Phục Luân – Lăng Nghị
330 Quyển 6 - Chương 69: Phiên ngoại 2: Phục Luân – Lăng Nghị
331 Quyển 6 - Chương 70: Phiên ngoại 3: Phục Luân – Lăng Nghị
332 Quyển 6 - Chương 71: Phiên ngoại 4: Tiếu Tẫn Nghiêm – Diệp Mạc
333 Quyển 6 - Chương 72: Phiên ngoại 5: Mạnh Truyền Tân x Huyền Phong
334 Quyển 6 - Chương 73: Phiên ngoại 6: Mạnh Truyền Tân x Huyền Phong
335 Quyển 6 - Chương 74: Phiên ngoại 7: Lạc Tần Thiên – Nguyên Hướng
336 Quyển 6 - Chương 75: Phiên ngoại 7: Lạc Tần Thiên – Nguyên Hướng 2
337 Quyển 6 - Chương 76: Phiên ngoại 7: Lạc Tần Thiên – Nguyên Hướng 3
338 Quyển 6 - Chương 77: Phiên ngoại 7: Lạc Tần Thiên – Nguyên Hướng 4
339 Quyển 6 - Chương 78: Phiên ngoại 7: Lạc Tần Thiên – Nguyên Hướng 5
340 Quyển 6 - Chương 79: Phiên ngoại 7: Lạc tần thiên và nguyên hướng 6
Chapter

Updated 340 Episodes

1
Quyển 1 - Chương 1: Tiết tử
2
Quyển 1 - Chương 1-2: Tên tôi là Diệp Tuyền
3
Quyển 1 - Chương 2: Hắn là ác ma
4
Quyển 1 - Chương 3: Cho dù em đã chết
5
Quyển 1 - Chương 4: Tạm biệt Tiếu Tẫn Nghiêm
6
Quyển 1 - Chương 5: Đối mặt
7
Quyển 1 - Chương 6: Thế thân
8
Quyển 1 - Chương 7: Sự thật dọa người
9
Quyển 1 - Chương 8: Con trai kẻ thù
10
Quyển 1 - Chương 9: Đứng lại!
11
Quyển 1 - Chương 10: Hoảng sợ!
12
Quyển 1 - Chương 11: Rên rỉ!
13
Quyển 1 - Chương 12: Lừa mình dối người
14
Quyển 1 - Chương 13: Kinh hoảng
15
Quyển 1 - Chương 14: Làm người yêu của tôi
16
Quyển 1 - Chương 15: Đột nhiên tức giận
17
Quyển 1 - Chương 16: Xa xỉ nhất
18
Quyển 1 - Chương 17: Hận thù Trong mắt
19
Quyển 1 - Chương 18: Sẽ không để cho hắn ra tay
20
Quyển 1 - Chương 19: Chỗ đáng trách
21
Quyển 1 - Chương 20: Mục đích thực sự
22
Quyển 1 - Chương 21: Bại lộ
23
Quyển 1 - Chương 22: Kỳ hạn hợp đồng còn 13 ngày
24
Quyển 1 - Chương 23: Không sống đến ngày thứ hai
25
Quyển 1 - Chương 24: Diệp Trọng Quang chết rồi
26
Quyển 1 - Chương 25: Không thích
27
Quyển 1 - Chương 26: Bị đánh!
28
Quyển 1 - Chương 27: Không ai dám động đến cậu ta
29
Quyển 1 - Chương 28: Sợ hãi sâu sắc
30
Quyển 1 - Chương 29: Bị mang đi
31
Quyển 1 - Chương 30: Một xu cũng không cho
32
Quyển 1 - Chương 31: Hận kẻ bắt chước cậu ta
33
Quyển 1 - Chương 32: Chống lại một lần
34
Quyển 1 - Chương 33: Không chết
35
Quyển 1 - Chương 34: Giấy nợ
36
Quyển 1 - Chương 35: Lặp lại lần nữa cho tôi
37
Quyển 1 - Chương 36: Kẻ nhu nhược
38
Quyển 1 - Chương 37: Cậu muốn đi đâu?
39
Quyển 1 - Chương 38: Một buổi tối mà thôi!
40
Quyển 1 - Chương 39: Tôi tên Diệp Mạc
41
Quyển 1 - Chương 40: Hóa ra anh lại đáng thương như thế
42
Quyển 1 - Chương 41: Dục cầm cố túng ngụy trang
43
Quyển 1 - Chương 42: Cút
44
Quyển 1 - Chương 43: Cậu có thể lựa chọn từ chối
45
Quyển 1 - Chương 44: Tiễn hắn một đoạn!
46
Quyển 1 - Chương 45: Động sát cơ
47
Quyển 1 - Chương 46: Đấu không lại hắn
48
Quyển 1 - Chương 47: Hắn làm sao thương yêu cậu
49
Quyển 1 - Chương 48: Nghe nói
50
Quyển 1 - Chương 49: Tôi đã trở về
51
Quyển 1 - Chương 50: Sương mù dày đặc
52
Quyển 1 - Chương 51: Hồi ức
53
Quyển 1 - Chương 52: Mặt đỏ tới mang tai
54
Quyển 1 - Chương 53: Tôi chỉ là đến trả tiền
55
Quyển 1 - Chương 54: Sao tôi lại không nhớ rõ?
56
Quyển 1 - Chương 55: Rơi vào âm mưu
57
Quyển 1 - Chương 56: Thăng chức tăng lương
58
Quyển 1 - Chương 57: Nếu như không có sự tồn tại của hắn
59
Quyển 1 - Chương 58: Mối hận ác ma
60
Quyển 1 - Chương 59: Hiện tại ở đâu?
61
Quyển 1 - Chương 60: Nếu như còn sống sót…
62
Quyển 1 - Chương 61: Ngồi bên cạnh Trịnh tổng đi
63
Quyển 1 - Chương 62: Chìm xuống
64
Quyển 1 - Chương 63: Tại sao kẻ chết không phải Tiếu Tẫn Nghiêm?
65
Quyển 1 - Chương 64: Tình nguyện ngồi tù
66
Quyển 1 - Chương 65: Cậu mãi mãi cũng không chống lại tôi được
67
Quyển 1 - Chương 66: Rốt cuộc cũng thoát khỏi thế giới của hắn
68
Quyển 1 - Chương 67: Vẫn là không yêu thì tốt hơn
69
Quyển 2 - Chương 1: Hợp tác cùng Hoàng Sát?
70
Quyển 2 - Chương 2: Đáng hận
71
Quyển 2 - Chương 3: Mở cửa
72
Quyển 2 - Chương 4: Phát điên cái gì
73
Quyển 2 - Chương 5: Chính là cậu!
74
Quyển 2 - Chương 6: Nhớ kỹ lời của cậu nói!
75
Quyển 2 - Chương 7: Quay lại
76
Quyển 2 - Chương 8: Không biết tự lượng sức mình sẽ chết người
77
Quyển 2 - Chương 9: Ý gì vậy?
78
Quyển 2 - Chương 10: Phục vụ đặc biệt
79
Quyển 2 - Chương 11: Lên xe
80
Quyển 2 - Chương 12: Cái gì là khốn nạn
81
Quyển 2 - Chương 13: Cơ hội chỉ có lần này
82
Quyển 2 - Chương 14: Âm mưu bắt đầu
83
Quyển 2 - Chương 15: Mèo vờn chuột
84
Quyển 2 - Chương 16: Thông báo
85
Quyển 2 - Chương 17: Tốt nhất là thống khổ thêm chút nữa
86
Quyển 2 - Chương 18: Anh muốn phản bội Diệp Mạc sao?
87
Quyển 2 - Chương 19: Tôi sẽ điên
88
Quyển 2 - Chương 20: Đáng thương buồn cười đáng thương
89
Quyển 2 - Chương 21: Nguy cơ
90
Quyển 2 - Chương 22: Đánh gãy chân cậu ta
91
Quyển 2 - Chương 23: Đây là cậu đang cầu tôi à?
92
Quyển 2 - Chương 24: Cấm kỵ
93
Quyển 2 - Chương 25: Game
94
Quyển 2 - Chương 26: Anh chết không được tử tế
95
Quyển 2 - Chương 27: Cách không ai nhận ra
96
Quyển 2 - Chương 28: Tàn nhẫn đến cùng
97
Quyển 2 - Chương 29: Hồi ức – Lần đầu gặp mặt (thượng)
98
Quyển 2 - Chương 30: Hồi ức – Lần đầu gặp mặt (hạ)
99
Quyển 2 - Chương 31: Hồi ức – Ra giá
100
Quyển 2 - Chương 32: Hồi ức – Điên cuồng
101
Quyển 2 - Chương 33: Hồi ức – Thế giới
102
Quyển 2 - Chương 34: Hồi ức – Không cam lòng
103
Quyển 2 - Chương 35: Hồi ức – Kinh sợ nhìn thấy
104
Quyển 2 - Chương 36: Hồi ức – Lạc gia tộc
105
Quyển 2 - Chương 37: Hồi ức – Đã quên
106
Quyển 2 - Chương 38: Hồi ức – Buôn bán lỗ vốn
107
Quyển 2 - Chương 39: Hồi ức – Lại gặp nhau
108
Quyển 2 - Chương 40: Hồi ức – Đêm nay gặp!
109
Quyển 2 - Chương 41: Hồi ức – Đến hẹn
110
Quyển 2 - Chương 42: Hồi ức – Muốn
111
Quyển 2 - Chương 43: Hồi ức – Làm sao cam lòng
112
Quyển 2 - Chương 44: Hồi ức – Trở về
113
Quyển 2 - Chương 45: Hồi ức – Tưởng bở
114
Quyển 2 - Chương 46: Hồi ức thiên – Chờ đợi
115
Quyển 2 - Chương 47: Hồi ức – Đánh!
116
Quyển 2 - Chương 48: Hồi ức – Mất khống chế
117
Quyển 2 - Chương 49: Hồi ức – Làm gì?
118
Quyển 2 - Chương 50: Hồi ức – Nghe lời em
119
Quyển 2 - Chương 51: Hồi ức – Chờ tôi
120
Quyển 2 - Chương 52: Hồi ức – Gặp xui xẻo
121
Quyển 2 - Chương 53: Hồi ức – Tạm biệt ác ma
122
Quyển 3 - Chương 1: Phản công
123
Quyển 3 - Chương 2: Trò chơi chết người
124
Quyển 3 - Chương 3: Ảo giác
125
Quyển 3 - Chương 4: Tiếu Tẫn Nghiêm vs Lạc Tần Thiên
126
Quyển 3 - Chương 5: Như vậy nhất định rất đáng giá!
127
Quyển 3 - Chương 6: Lấy giả đánh tráo
128
Quyển 3 - Chương 7: Tuyệt đối sẽ làm cho ngươi hối hận!
129
Quyển 3 - Chương 8: Dưới chót nhất
130
Quyển 3 - Chương 9: Hung hăng
131
Quyển 3 - Chương 10: Lẽ nào… còn ở?
132
Quyển 3 - Chương 11: Đọ sức
133
Quyển 3 - Chương 12: Em rốt cuộc là ai?
134
Quyển 3 - Chương 13: Định vị
135
Quyển 3 - Chương 14: Đấu!
136
Quyển 3 - Chương 15: Phục Luân
137
Quyển 3 - Chương 16: Nô lệ!
138
Quyển 3 - Chương 17: Dược hiệu?
139
Quyển 3 - Chương 18: Dược hiệu!
140
Quyển 3 - Chương 19: Yêu như giun dế
141
Quyển 3 - Chương 20: Cậu ta không dám
142
Quyển 3 - Chương 21: Ai dám ngăn cản!
143
Quyển 3 - Chương 22: Phục Luân vs Lạc Tần Thiên
144
Quyển 3 - Chương 23: Đưa em đi
145
Quyển 3 - Chương 24: Vứt bỏ
146
Quyển 3 - Chương 25: Tuyệt vọng?
147
Quyển 3 - Chương 26: Cho cậu tự do
148
Quyển 3 - Chương 27: Chán chường
149
Quyển 3 - Chương 28: Diệp Nhã trở về
150
Quyển 3 - Chương 29: Nhất định phải sống sót
151
Quyển 3 - Chương 30: Làm ở đâu?
152
Quyển 3 - Chương 31: Thay đổi dần
153
Quyển 3 - Chương 32: Làm trung khuyển của cậu
154
Quyển 3 - Chương 33: Diệp Tuyền? Diệp Mạc?
155
Quyển 3 - Chương 34: Em ấy thay đổi
156
Quyển 3 - Chương 35: Làm một tên cầm thú
157
Quyển 3 - Chương 36: Chỉ muốn đến tìm cậu ta
158
Quyển 3 - Chương 37: Diệp Tuyền VS Diệp Mạc
159
Quyển 3 - Chương 38: Cùng rơi xuống nước
160
Quyển 3 - Chương 39: Diệp Mạc thất vọng
161
Quyển 3 - Chương 40: Ôn nhu chốc lát
162
Quyển 3 - Chương 41: Bị mưu hại
163
Quyển 3 - Chương 42: Quý trọng cơ hội??
164
Quyển 3 - Chương 43: Đến cùng là ai lưu lại!
165
Quyển 3 - Chương 44: Xuất hiện kẻ phản bội
166
Quyển 3 - Chương 45: Mật khẩu điện thoại di động
167
Quyển 3 - Chương 46: Toan tính của Diệp Tuyền
168
Quyển 3 - Chương 47: Tại sao lại là cậu?
169
Quyển 3 - Chương 48: Tan thành mây khói
170
Quyển 3 - Chương 49: Cùng đường mạt lộ
171
Quyển 3 - Chương 50: Phục Luân âm tàn
172
Quyển 3 - Chương 51: Nhật ký
173
Quyển 3 - Chương 52: Em yêu anh
174
Quyển 3 - Chương 53: Chân tướng!
175
Quyển 3 - Chương 54: Đây chính là báo ứng!!
176
Quyển 3 - Chương 55: Tinh thần thất thường
177
Quyển 3 - Chương 56: Mất trí nhớ
178
Quyển 3 - Chương 57: Theo đuổi em lần nữa
179
Quyển 3 - Chương 58: Phục Luân nhớ nhung
180
Quyển 3 - Chương 59: Lại tới một lần nữa
181
Quyển 3 - Chương 60: Kết hôn đi
182
Quyển 3 - Chương 61: Nói em sẽ không rời khỏi tôi!
183
Quyển 3 - Chương 62: Vĩnh viễn sẽ không để cho em cảm thấy tuyệt vọng
184
Quyển 3 - Chương 63: Kinh hãi!
185
Quyển 3 - Chương 64: Lật đổ!!
186
Quyển 3 - Chương 65: Sẽ không buông tay!
187
Quyển 3 - Chương 66: Chỉ mình em là toàn bộ của anh
188
Quyển 3 - Chương 67: Lần thứ hai ôn nhu xuất kích
189
Quyển 3 - Chương 68: Mục đích của Lạc Tần Thiên
190
Quyển 3 - Chương 69: Theo tôi trở về!
191
Quyển 3 - Chương 70: Đánh cược!
192
Quyển 3 - Chương 71: Quay đĩa quay! Đánh cược! Tính mạng!
193
Quyển 3 - Chương 72: Thua rồi!
194
Quyển 3 - Chương 73: Sao em lại tàn nhẫn đến thế!
195
Quyển 3 - Chương 74: Trả lại em!
196
Quyển 3 - Chương 75: Kết thúc đi!
197
Quyển 3 - Chương 76: Bị đập gạch!
198
Quyển 3 - Chương 77: Cắt đứt
199
Quyển 3 - Chương 78: Không ngất
200
Quyển 3 - Chương 79: Rốt cục tiêu tan
201
Quyển 3 - Chương 80: Không thể lại mất đi
202
Quyển 4 - Chương 1: Có nằm vùng!
203
Quyển 4 - Chương 2: Sai lầm không gì bù đắp lại được…
204
Quyển 4 - Chương 3: Uy hiếp?!
205
Quyển 4 - Chương 4: Hoài nghi quá mức?!
206
Quyển 4 - Chương 5: Không có tư cách nói hắn sai
207
Quyển 4 - Chương 6: Tắt đèn
208
Quyển 4 - Chương 7: Xét nghiệm thuốc
209
Quyển 4 - Chương 8: Trò hay bắt đầu rồi
210
Quyển 4 - Chương 9: Không muốn nhìn thấy mặt anh nữa!
211
Quyển 4 - Chương 10: Lần cuối tha thứ cho anh
212
Quyển 4 - Chương 11: Trò vui sắp xảy ra
213
Quyển 4 - Chương 12: Tại sao không phải Diệp Nhã?
214
Quyển 4 - Chương 13: Diệp Nhã…. Chết rồi!
215
Quyển 4 - Chương 14: Tôi muốn anh…. Chết!
216
Quyển 4 - Chương 15: Cùng xuống Địa ngục
217
Quyển 4 - Chương 16: Sống chung ngột ngạt
218
Quyển 4 - Chương 17: Trả thù
219
Quyển 4 - Chương 18: Vết rách!
220
Quyển 4 - Chương 19: Hợp tác với Phục Luân
221
Quyển 4 - Chương 20: Tình yêu vỡ nát!
222
Quyển 4 - Chương 21: Quyết tuyệt
223
Quyển 4 - Chương 22: Bỏ thuốc
224
Quyển 4 - Chương 23: Vì sao lại là như vậy!
225
Quyển 4 - Chương 24: Trả lại hắn toàn bộ
226
Quyển 4 - Chương 25: Không muốn lại hành hạ lẫn nhau
227
Quyển 4 - Chương 26: Khác thường
228
Quyển 4 - Chương 27: Lăng Nghị
229
Quyển 4 - Chương 28: Lăng Nghị cứng cỏi
230
Quyển 4 - Chương 29: Không giấu giếm bất cứ điều gì
231
Quyển 4 - Chương 30: Mất khống chế sau tan vỡ
232
Quyển 4 - Chương 31: Đã đến kết thúc
233
Quyển 4 - Chương 32: Hứa hẹn như trò cười
234
Quyển 4 - Chương 33: Một chiêu tinh diệu!
235
Quyển 4 - Chương 34: Ly hôn!!
236
Quyển 4 - Chương 35: Ký ức cuối cùng
237
Quyển 4 - Chương 36: Chết đi
238
Quyển 4 - Chương 37: Sự thật phía sau sự thật
239
Quyển 4 - Chương 38: Khủng hoảng!
240
Quyển 4 - Chương 39: Anh đưa em về nhà
241
Quyển 4 - Chương 40: Mất phương hướng sống
242
Quyển 4 - Chương 41: Ôm tro cốt ngủ
243
Quyển 5 - Chương 1: Gặp lại trong ngày tuyết rơi
244
Quyển 5 - Chương 2: Chính là Diệp Mạc!
245
Quyển 5 - Chương 3: Trở thành nhân viên của Diệp Mạc
246
Quyển 5 - Chương 4: Trước bão táp
247
Quyển 5 - Chương 5: Gian tế là ai?
248
Quyển 5 - Chương 6: Rục rà rục rịch
249
Quyển 5 - Chương 7: Theo đuổi ông chủ
250
Quyển 5 - Chương 8: Theo đuổi thành công!
251
Quyển 5 - Chương 9: Tiếu Tẫn Nghiêm chỉ có thể mắc câu
252
Quyển 5 - Chương 10: Lão Tiếu! !
253
Quyển 5 - Chương 11: Uy hiếp!!
254
Quyển 5 - Chương 12: Bị ép tách ra!
255
Quyển 5 - Chương 13: Nằm trong nguy khốn!
256
Quyển 5 - Chương 14: Vô cùng nguy hiểm!
257
Quyển 5 - Chương 15: Mầm họa tầng tầng!
258
Quyển 5 - Chương 16: Giải cứu thành công
259
Quyển 5 - Chương 17: Thành công trở về!
260
Quyển 5 - Chương 18: Chuyện gì cũng đều để em quyết định!
261
Quyển 5 - Chương 19: Tiếu lão ba, ba hết cứu nổi rồi!
262
Quyển 6 - Chương 1: Phục luân và lăng nghị - thời khắc yên tĩnh cuối cùng!
263
Quyển 6 - Chương 2: Để tôi nhìn một chút bộ mặt thật của em!
264
Quyển 6 - Chương 3: Không hối hận!
265
Quyển 6 - Chương 4: Hờ hững dưới lửa giận
266
Quyển 6 - Chương 5: Chờ đợi trong khe hở tuyệt vọng
267
Quyển 6 - Chương 6: Thay đổi phương hướng!
268
Quyển 6 - Chương 7: Bắt cóc?!
269
Quyển 6 - Chương 8: Không hối hận!!
270
Quyển 6 - Chương 9: Cậu ta dám nói như vậy!
271
Quyển 6 - Chương 10: Rượt đuổi cấp tốc
272
Quyển 6 - Chương 11: Em là của tôi!!
273
Quyển 6 - Chương 12: In hằn dấu vết trên người cậu ta!!
274
Quyển 6 - Chương 13: Chủ nhân và chó!
275
Quyển 6 - Chương 14: Khiêu khích cùng miệt thị
276
Quyển 6 - Chương 15: Đều muốn biết rõ cậu ta!
277
Quyển 6 - Chương 16: Đố kỵ thành cuồng!!
278
Quyển 6 - Chương 17: Thoả thích hưởng dụng!
279
Quyển 6 - Chương 18: Vui sướng và căm hận!
280
Quyển 6 - Chương 19: Chạy trốn
281
Quyển 6 - Chương 20: Em ấy là người của Phục Luân ta!
282
Quyển 6 - Chương 21: Cầu xin tuyệt vọng nhất!
283
Quyển 6 - Chương 22: Không giết chết tôi thì anh chính là kẻ nhu nhược!
284
Quyển 6 - Chương 23: Trừng phạt liên quan đến tôn nghiêm
285
Quyển 6 - Chương 24: Nỗi sợ của Phục Luân!!
286
Quyển 6 - Chương 25: Táo bạo!!!
287
Quyển 6 - Chương 26: Gian kế của Tiếu Tẫn Nghiêm
288
Quyển 6 - Chương 27: Thả tôi đi!
289
Quyển 6 - Chương 28: Có giỏi thì nhấn nước giết chết tôi đi!!
290
Quyển 6 - Chương 29: Tuyệt vọng trước buổi bán đấu giá
291
Quyển 6 - Chương 30: Hắn có thể cứu được em sao?
292
Quyển 6 - Chương 31: Vui sướng tồn tại cùng thống khổ
293
Quyển 6 - Chương 32: Nỗi bất an to lớn
294
Quyển 6 - Chương 33: Khiếp sợ!!!
295
Quyển 6 - Chương 34: Địa Ngục thuộc về hắn
296
Quyển 6 - Chương 35: Lăng Nghị, chúng ta kết hôn đi!
297
Quyển 6 - Chương 36: Kết hôn!!
298
Quyển 6 - Chương 37: Hỉ sự! Bi kịch!
299
Quyển 6 - Chương 38: Quỳ xuống giải thích!
300
Quyển 6 - Chương 39: Lạc giữa biển khơi!
301
Quyển 6 - Chương 40: Răng nanh của tình yêu!
302
Quyển 6 - Chương 41: Nước mắt của Lăng Nghị
303
Quyển 6 - Chương 42: Sưởi ấm lẫn nhau
304
Quyển 6 - Chương 43: Em ấy muốn kết hôn!
305
Quyển 6 - Chương 44: Không tính chồng trước
306
Quyển 6 - Chương 45: Vì em mà thay đổi
307
Quyển 6 - Chương 46: Không thấy!!
308
Quyển 6 - Chương 47: Một đời!
309
Quyển 6 - Chương 48: Hắn chính là Lạc thiếu!
310
Quyển 6 - Chương 49: Cầu xin một người không phải như vậy!
311
Quyển 6 - Chương 50: Ngươi cái lão già!
312
Quyển 6 - Chương 51: Đây không phải điều cậu muốn sao?
313
Quyển 6 - Chương 52: Kỹ thuật tốt hơn so với trước kia!
314
Quyển 6 - Chương 53: Trước tiên giúp cậu kế vị!
315
Quyển 6 - Chương 54: Tình yêu bí mật!
316
Quyển 6 - Chương 55: Không thể không có anh
317
Quyển 6 - Chương 56: Ngươi thứ tiện nhân
318
Quyển 6 - Chương 57: Hách ca, lên đường bình an
319
Quyển 6 - Chương 58: Ca, anh không thắng được em đâu
320
Quyển 6 - Chương 59: Cẩn thận súng hỏa!
321
Quyển 6 - Chương 60: Ôn nhu hơn ca!
322
Quyển 6 - Chương 61: Hạng ca? Hướng ca?
323
Quyển 6 - Chương 62: Nhược điểm của Lạc Hướng!
324
Quyển 6 - Chương 63: Ca!
325
Quyển 6 - Chương 64: Tòa nhà lớn sụp đổ!
326
Quyển 6 - Chương 65: Thống khổ mất đi!
327
Quyển 6 - Chương 66: Ca vĩnh viễn yêu em!
328
Quyển 6 - Chương 67: Hạnh phúc chưa đến!
329
Quyển 6 - Chương 68: Phiên ngoại 1: Phục Luân – Lăng Nghị
330
Quyển 6 - Chương 69: Phiên ngoại 2: Phục Luân – Lăng Nghị
331
Quyển 6 - Chương 70: Phiên ngoại 3: Phục Luân – Lăng Nghị
332
Quyển 6 - Chương 71: Phiên ngoại 4: Tiếu Tẫn Nghiêm – Diệp Mạc
333
Quyển 6 - Chương 72: Phiên ngoại 5: Mạnh Truyền Tân x Huyền Phong
334
Quyển 6 - Chương 73: Phiên ngoại 6: Mạnh Truyền Tân x Huyền Phong
335
Quyển 6 - Chương 74: Phiên ngoại 7: Lạc Tần Thiên – Nguyên Hướng
336
Quyển 6 - Chương 75: Phiên ngoại 7: Lạc Tần Thiên – Nguyên Hướng 2
337
Quyển 6 - Chương 76: Phiên ngoại 7: Lạc Tần Thiên – Nguyên Hướng 3
338
Quyển 6 - Chương 77: Phiên ngoại 7: Lạc Tần Thiên – Nguyên Hướng 4
339
Quyển 6 - Chương 78: Phiên ngoại 7: Lạc Tần Thiên – Nguyên Hướng 5
340
Quyển 6 - Chương 79: Phiên ngoại 7: Lạc tần thiên và nguyên hướng 6