Chương 99

Thời gian đã không còn nữa.

Trong khoảnh khắc Duagloth nới lỏng cánh tay, nàng thu hết toàn bộ khí lực, đánh mạnh đầu vào cằm hắn!

Công tước đại nhân không ngờ lại bị nàng làm như vậy, bất ngờ lảo đảo vài cái, Lâm Linh bất chấp cái đầu đau như mấy thấy mấy con chim nhỏ, thừa cơ nhảy nhanh tới vách tường thành, một tay kéo rơi miếng giẻ trong miệng, hét lớn với bọn Arthur:” Đừng rút lui, bọn họ có mai phục!”

Duagloth vuốt vuốt cái cằm bị đụng, ánh mắt phủ một tầng rét lạnh, lạnh giọng nói với Parsifal:” Lập tức bắt nàng lại đây cho ta!”

“Đừng qua đây!”

Lâm Linh di chuyển tới lá cờ bên cạnh, không thể để cho những người khác tiến gần thêm bước nữa.

Đuôi lông mày Duagloth nhướng lên ra vẻ ranh mãnh:“Còn không mau lại chỗ ta, nếu té xuống thì không ai cứu được đâu.”

Lâm Linh cầm chặt cán lá cờ, ánh mắt nghiêm túc chưa từng có:“Ta sẽ không bao giờ để ngươi dùng ta làm sự uy hiếp đối với Arthur, ta sẽ không bao giờ làm chướng ngại của hắn! Phương pháp giải quyết quyết vấn đề này thì đơn giản, chỉ cần ta biến mất khỏi đây là được rồi, như vậy thì bất luận là kẻ nào, cũng đừng hòng đem ta ra để uy hiếp Arthur!”

Dưới ánh sáng mặt trời, cô gái vốn có gương mặt nhỏ nhắn ngây thơ nhưng tràn đầy dũng khí. Khiến cho trong lòng Duagloth đột nhiên cảm giác có cái gì đó, đầy ắp như muốn trào ra, hắn mơ hồ cảm giác có cái gì đó đã thay đổi .

Thời gian và không khí như đông cứng lại.

Ánh mắt hai bên dán chặt nhìn đối phương, trên trời vụt qua một tia sáng đen như sao trời, ánh mắt hắn lóe lên, dường như hắn chưa bao giờ có được một thứ như vậy.

Trong nháy mắt, đột nhiên hắn có cảm giác ghen tỵ với Arthur.

“Parsifal, bắt cô ta lại đây.”

Duagloth khó chịu kéo khóe môi, trong lòng mỗi người như bị một rừng cây u ám bao phủ, có được dây hằng hà quấn trên cây như có được linh hồn trong quá khứ của mình (ta không hiểu, nên ta chém )). Nhưng có mấy ai sẽ chịu hy sinh tính mạng của mình vì hạnh phúc của người khác đây?

Trên đời không bao giờ có người như thế.

Sẽ không bao giờ.

“123, cô đừng làm chuyện điên rồ.” Parsifal vừa bật thốt lên vừa từng bước tiến tới bên nàng. Hắn cũng không rõ, tại sao hắn lại nói ra nhừng lời này.

Lâm Linh thoáng kinh ngác rồi lại tươi cười:“Tiểu Pars, nhìn không ra, hóa ra lúc ngươi ở mặc ác vẫn có lúc thiện lương, quả là thiện và ác chỉ cách nhau một bức tường, chỉ cần ngươi cố gắng, nhất định có thể vượt qua, không còn phải luân hồi giữa hai mặt nữa.”

Nói những chữ cuối cùng, nàng kéo hai góc của lá cờ xuống, xoay người nhảy xuống tường thành.

Trong chớp mắt đó, nàng nghe thấy giọng nói quen thuộc nào đó gọi tên mình……

Gió vù vù xẹt qua bên tai, nàng nắm chặt góc cờ, lắc lư hạ người xuống phía xa, cảm giác như mình là một còn chim nhỏ bay giữa khoảnh trời bao la, nhìn mình cách mặt đất ngày càng gần, nhưng không hề có một tia sợ hãi, trong đầu không hiểu sao đột nhiên hiện lên bài hát của Smith kia……

And I just wanna stay with u.

[ ta chỉ muốn ở cạnh ngươi ]

In this moment forever,forever ever.

[ cứ vĩnh viễn như vậy ]

……

Người Saxon trên tường thành há hốc mồm nhìn một màn này, kinh ngạc nhìn nữ nhân kia nhảy từ trên tường thành xuống nhưng vẫn không bị sao, đôi tay còn đang nắm chặt lá cờ tung bay trong không trung.

“Quả nhiên là một biện pháp tốt.” Duagloth nhẹ nhàng cười rộ lên, trong mắt nổi lên những đường tơ nhỏ đỏ như máu, tựa như có một cỗ cảm giác không nói nên lời dâng lên trong lòng, vừa mơ hồ lại vừa sâu thẳm âm trầm.

“Cô ta ~ cô ta là – yêu quái!”

Một giọng nói đột nhiên vang lên phía sau hắn, Duagloth quay đầu lại, đúng lúc nhìn thấy Kamelot đang dùng đôi mắt phớt hồng nhìn chằm chằm vào Lâm Linh, trong tay là thanh cung tên dài nhọn hoắt, mũi tên u ám lấp lóe hướng về phía ngực của Lâm Linh.

Sắc mặt Duagloth thoáng đổi, hai chữ dừng tay còn chưa kịp phát ra khỏi miệng, mũi tên bén nhọn đã xé gió bay về phía mục tiêu. Trong lúc mành chỉ treo chuông, đúng lúc đó phía Arthur cũng bắn ra một mũi tên, nhưng lại là hướng về phía mũi tên của Kamelot.

Keng một tiếng, hai mũi tên chạm nhau trên không trung, bắn tung tóe ra những bông hoa lửa, Kamelot lập tức đổi hướng, mũi tên nhắm vào cánh tay của Lâm Linh, vô tư xé rách lá cờ.

Cánh tay Lâm Linh đột nhiên cảm thấy đau nhức, sau đó trên đỉnh lá cờ đột nhiên xoẹt một tiếng rách ra, cả người nàng mất thăng bằng dần rơi nhanh xuống dưới.

“Cô ngốc, mau dùng ma thuật gió của cô!”

Giọng nói vừa lo lắng vừa tức giận của Arthur truyền vào tai Lâm Linh, thoáng làm rối tâm trí nàng, mặc dù biết việc hắc công tước ở đây khiến nàng không thể sử dụng được ma pháp, nhưng cứ có biện pháp thì cứ thử xem!

Miệng nàng lặng lẽ đọc chú ngữ ma pháp, cố gắng hết sức quăng đi tạp niệm trong đầu.

Bất ngờ, cả người nàng đột nhiên nhẹ bẫng, như một chiếc lông vũ nhẹ nhàng hạ xuống mặt đất……

Nàng khó tin đổ một trận mồ hôi lạnh, nghĩ không ra nàng lại có thể thoát khỏi sự khống chế của sức mạnh Duagloth, chẳng lẽ là do cấp bậc của nàng lại tăng lên?

Mặc kệ tóm lại là nguyên nhân gì, có thể cứu được bản thân là tốt rồi!

Lúc nàng sắp hạ xuống mặt đất, đột nhiên từ trong rừng xông ra một cái đầu sư tử dữ tợn, nó vẫy vẫy cái đuôi, bổ nhào về phía người Lâm Linh.

“Bệ hạ, Lâm Linh gặp nguy hiểm, chúng ta mau bắn chết con sư tử kia! Thượng Đế a, hình như con sư tử kia đang khóc?” Khải kinh ngạc cầm lấy một bộ cung tên.

“Chờ chút!” Arthur có cảm giác con sư tử này khá quen mắt, nhìn chằm chằm vào thân hình lắc lư của con sư tử, đột nhiên la lên,” A Hoa!”

Quả nhiên con sư tử thoáng ngừng lại, lắc nhanh cái đầu về phía Arthur như rất cảm động, rồi nhanh chóng tiếp tục cắm đầu chạy về phía trước.

Lâm Linh cũng đã sớm nhận ra nó, hưng phấn dang rộng hai tay, buông lỏng thân thể, phịch một tiếng té xuống, đúng ngay lúc A Hoa đỡ được nàng.

Đến lúc đó, bọn Arthur mới thở phào nhẹ nhõm.

Ánh mắt Duagloth xẹt nhanh qua một tia thả lỏng không rõ, mặt không đổi sắc ra lệnh:“Bắn tên!” Lời hắn vừa dứt, lập tức có hàng ngàn mũi tên mưa rào bay về phía Arthur.

Arthur không chút hoang mang vung thanh vương giả chi kiếm trong tay, ánh sáng mặt trời chói lóa cũng không địch nổi hào quang phát ra từ nó, lập tức cản toàn bộ mũi tên địch phóng ở bên ngoài, những mũi tên như những con chim gãy cánh, lạch cạch rơi trên mặt đất. Có vài mũi tên vô tình bay trúng Arthur, nhưng nhờ có vỏ kiếm bảo vệ, hắn vẫn không hề hấn gì.

Trong nháy mắt, Parsifal bị thu hút bởi vị vương tử trẻ tuổi kia, bên tai đột nhiên vang lên lời nói của phụ thân nói với hắn lúc còn bé, kỵ sĩ phải oai phong lẫm liệt, khí thế chiếu sáng cả con đường, khiến cho những tên ma quỷ linh hồn ác bá phải kinh sợ quỳ xuống, phải luôn ngẩn đầu kiêu ngạo, trở thành một con người đường đường chính chính, dùng chính bản thân để dẹp đi nỗi thống khổ và bi thương, lấy đại cục làm trọng, thực hiện đúng lời thề, đó mới chính là một kỵ sĩ chân chính.

“Công tước các hạ, phía trong lâu đài cũng có mấy kẻ xông lên rồi!”

“Cái gì?” Duagloth nhíu mi, “Bọn chúng vào bằng cách nào?”

“Hình, hình như là bọn chúng đã đào một thông đạo, phía dưới, phía dưới sắp không chống được nữa……”

Đúng lúc đó, cửa lớn lâu đài đột nhiên mở ra, mười mấy đại quân kỵ sĩ vọt ra, cư nhiên lại là huynh đệ nhà Lamorak và Gia Tăng Just!

Trong đầu Lâm Linh nghi vấn bò đầy, thế rốt cuộc là sao?

“Lâm Linh, mau tiếp lấy!”

Arthur đột nhiên ném một thứ gì đó cho nàng, nàng vội vàng tiếp lấy, lúc nhìn lại thì không khỏi giật mình và mừng rỡ, hóa ra chính là thanh Nguyệt Chi Cung của mình.

Hóa ra, hắn vẫn thay nàng  giữ nó.

“Nếu vẫn còn ý nghĩ muốn chiến đấu cùng ta, thì hãy dũng cảm mà nắm chặt lấy nó.” Ánh mắt Arthur sáng quắc nhìn nàng, trong đó còn xen lẫn một tia vui sướng.

Lâm Linh nắm chặt thanh cung trong tay, gật mạnh đầu.

“Hỡi đội quân kỵ sĩ dũng cảm của ta, trước khi bọn chúng lấy đi mạng sống của mình, thì hãy xông lên tước đi mạng sống của chúng!” Arthur giương giọng ra lệnh, giụ ngựa dẫn đầu chạy tới.

Kỵ sĩ song phương cứ như vậy xông lên, trong đầu đều mang ý nghĩ phó mặc cho số mệnh.

Trong lúc Lâm Linh đang tính leo xuống người A Hoa, tựa hồ nó không vui, trực tiếp mang nàng vọt vào trong!

“Này này. A Hoa, mau, mau dừng lại!” Trên trán Lâm Linh ứa vài giọt mồ hôi lạnh, thiên a, nàng chưa muốn lấy một con sư tử làm tọa kỵ đâu a!

A Hoa căn bản mặc kệ nàng chạy đông chạy tây trên lưng nó, binh lính vừa nhìn thấy một cô gái ngồi trên lưng con sư tử chạy tới, đều đồng loạt kinh sợ nhường đường.

Lâm Linh cố gắng trấn định trên lưng A Hoa, cảm thấy nó vẫn cắm đầu chạy, lập tức hiểu ý. Phóng lao đành phải đâm theo lao, nàng nhân cơ hội đó kéo dãn cung tên, bắn vào bọn quân phía trước. Người đời có câu, cáo mượn oai hùm, giờ thì nàng đang mượn uy sư tử!

Trên chiến trường một mảnh hỗn loạn, một cô gái tóc đen dẫn đầu đội quân xông lên. Tư thế duyên dáng của nàng kết hợp với tư thế kéo cung dũng mãnh trên lưng sư tử, như bừng tỉnh lên hình tượng một nữ thần, tràn ngập lực lượng, tình thần và mỹ cảm.

Trong không khí mơ hồ dao động tiếng va chạm vào nhau của bình khí, tiếng mũi tên xé gió liên tục, mặt đất thoáng chấn động, trận đấu vẫn rất quyết liệt.

Trên lâu đài một nhiên có một tầng mây đen che đi ánh mặt trời, trong phút chốt đột nhiên âm u hẳn đi, vẻ lo lắng của bầu trời khiến cho người ta có cảm giác không thở nổi, hơi thở hỗn loạn lạnh như bông tuyết, mùi máu tanh nồng đậm khuếch tán, thong thả thong dong, chậm rãi bao thủ khắp nơi.

Thời gian và không gian như ngưng đọng lại.

Ánh mắt Duagloth như bị thu hút bởi cô gái vững vàng kia, như ánh sao bạc tô điểm lấp lánh trên bầu trời, như một chùm hỏa diễm ngăn cản người khác.

“Công tước các hạ, cứ như vậy e là chúng ta sẽ không chống đỡ nổi.” Parsifal đứng bên nói.

Duagloth thu lại ánh mắt, vào lòng bàn tay của mình, chỉ thấy từng đóa bông tuyết trong lòng bàn tay hắn đột nhiên hóa thành hư ảo, vẫn đẹp như vậy, vẫn không nắm giữ được như vậy.

Hắn nắm chặt tay, giọng nói trầm thấp vang lên:“Truyền lệnh của ta, lui lại sau thành!”

Chapter
1 Chương 1: Cô gái luôn xui xẻo
2 Chương 2: Búp bê, hay là ác nữ?
3 Chương 3: Trò chơi khó tin
4 Chương 4: Vị pháp sư kì quái trong rừng
5 Chương 5: Kẹo trong phòng vu bà
6 Chương 6: Arthur vương, vận mệnh không hẹn mà gặp
7 Chương 7: Đây thật sự là một lâu đài
8 Chương 8: Trứng gà, ta muốn trứng gà!
9 Chương 9: Vương của các vị vua
10 Chương 10: Có thể trở về hay không?
11 Chương 11: Tại sao vừa đi đã quay lại
12 Chương 12: Bắt đầu cuộc huấn luyện địa ngục
13 Chương 13: Tiếp tục cuộc tôi luyện thống khổ
14 Chương 14: Thông điệp của hoa Cosmos (một loại hoa cúc)
15 Chương 15: BBQ thời Trung cổ
16 Chương 16: Cuộc săn bắt quý tộc
17 Chương 17: Chàng kỵ sĩ bị hấp dẫn
18 Chương 18: Sao nàng có thể khinh rẻ tình yêu của ta
19 Chương 19: Nam tử tóc đen thần bí
20 Chương 20: Xin lỗi, ta muốn trở về
21 Chương 21: Bài thi học kỳ đáng ghét
22 Chương 22: Phúc hắc chẳng khác Tam công tử
23 Chương 23: Hầu tước đại nhân
24 Chương 24: Hồ dưới lâu đài
25 Chương 25: Xuất phát đến hồ tìm kỵ sĩ
26 Chương 26: Người khổng lồ một mắt trong truyền thuyết
27 Chương 27: Lần đầu kề vai chiến đấu
28 Chương 28: Vị lục y kỵ sĩ cổ quái
29 Chương 29: Bá tước phu nhân trong lâu đài màu xanh
30 Chương 30: Kỵ sĩ Lancelot xuất hiện
31 Chương 31: Cô gái thích quăng rác bừa bãi
32 Chương 32: 1500m đáng sợ
33 Chương 33: Kỵ sĩ Lancelot, cứu mạng!
34 Chương 34: Kỵ sĩ tương lai chỉ nói “Tam tự kinh”
35 Chương 35: Chú chó săn bị trúng ma pháp
36 Chương 36: Cái bẫy trong rừng
37 Chương 37: Kỵ sĩ Arthur
38 Chương 38: Lời mời dự vũ hội hoàng gia
39 Chương 39: Hoàng cung Camelot
40 Chương 40: Nam tử thần bí trong yến hội
41 Chương 41: Hầu tước đại nhân xui xẻo
42 Chương 42: Vương hậu tương lai của Arthur
43 Chương 43: Bảo thạch bị mất trộm
44 Chương 44: Thân phận thật sự của hắc y kỵ sĩ
45 Chương 45: Hắc công tước
46 Chương 46: Tin dữ từ hoàng cung
47 Chương 47: Thanh kiếm cắm trong đá
48 Chương 48: Ma pháp đáng sợ
49 Chương 49: Bộ sưu tập của hầu tước biến thái
50 Chương 50: Đỗ toa chi cảnh
51 Chương 51: Lancelot bị biến thành tượng đá
52 Chương 52: Một đêm trong rừng
53 Chương 53: Quán rượu kỳ quái
54 Chương 54: Bị ám sát trong đêm khuya
55 Chương 55: Thiên thần gãy cánh
56 Chương 56: Arthur trở thành quốc vương
57 Chương 57: Tôi thích cậu
58 Chương 58: Bị bắt làm người hầu
59 Chương 59: Thịt bò giá trên trời
60 Chương 60: Đội thân vệ của Tam công tử
61 Chương 61: Lãnh chúa Wales
62 Chương 62: Quy luật đêm đầu tiên khủng bố
63 Chương 63: Gặp lại cố nhân
64 Chương 64: Gặp lại Mặc Lâm trong sơn cốc
65 Chương 65: Kỵ sĩ Lancelot, tỉnh lại đi!
66 Chương 66: Lời cầu hôn ngoài ý muốn
67 Chương 67: Quý tộc nổi loạn
68 Chương 68: Sự đổi người bất đắc dĩ
69 Chương 69: Gặp lại công chúa Guinevere
70 Chương 70: Vương hậu tương lai
71 Chương 71: Trứng gà là đáng yêu nhất
72 Chương 72: Thiên mệnh chi kiếm và trứng gà
73 Chương 73: Quyết định của Arthur vương
74 Chương 74: Chiến đấu với người chim Salian
75 Chương 75: Biển băng Seberia
76 Chương 76: Hải cung dưới đáy biển
77 Chương 77: Không gian thở dài
78 Chương 78: Hạt giống thần mộc
79 Chương 79: Người cầu hôn không mời
80 Chương 80: Excalibur – Vương giả chi kiếm
81 Chương 81: Gặp lại anh em kỵ sĩ
82 Chương 82: Gặp lại A Hoa
83 Chương 83: Bị biến thành một con cóc
84 Chương 84: Chỗ ngồi nguy hiểm
85 Chương 85: Chiến tranh
86 Chương 86
87 Chương 87: Trên chiến trường
88 Chương 88: Đánh lén
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123: Nguyệt thực
124 Chương 124: Học may
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127: Vạch trần
128 Chương 128: Gặp chuyện ở giáo đường
129 Chương 129: Quay về
130 Chương 130: Học bài chung ở nhà
131 Chương 131: Lạc lâm
132 Chương 132: Sự tồn tại bị xóa đi (1)
133 Chương 133: Sự tồn tại bị xóa đi (2)
134 Chương 134: Sự tồn tại bị xóa đi (3)
135 Chương 135: Tuyệt vọng
136 Chương 136: Hoàng đế la mã
137 Chương 137: Bữa tiệc bóng tối
138 Chương 138: Chiếc điện thoại đã bị mất
139 Chương 139: Tâm tình của Parsifal
140 Chương 140: Đĩa trò chơi bị hỏng
141 Chương 141: Tuyết thiếu niên và Tuyết Linh
142 Chương 142: Đôi vợ chồng già
143 Chương 143: Lâu đài băng
144 Chương 144
145 Chương 145: Cứu Arthur
146 Chương 146: Cái giá đã trả của Lâm Linh
147 Chương 147: Lâu đài bí mật
148 Chương 148
149 Chương 149
150 Chương 150
151 Chương 151
152 Chương 152
153 Chương 153: Hôn ước bất ngờ
154 Chương 154: Tâm tư của Lancelot
155 Chương 155: Âm mưu của Morgan phu nhân
156 Chương 156: Lâm Linh gặp nguy
157 Chương 157
158 Chương 158
159 Chương 159
160 Chương 160
161 Chương 161
162 Chương 162: Đại kết cục
Chapter

Updated 162 Episodes

1
Chương 1: Cô gái luôn xui xẻo
2
Chương 2: Búp bê, hay là ác nữ?
3
Chương 3: Trò chơi khó tin
4
Chương 4: Vị pháp sư kì quái trong rừng
5
Chương 5: Kẹo trong phòng vu bà
6
Chương 6: Arthur vương, vận mệnh không hẹn mà gặp
7
Chương 7: Đây thật sự là một lâu đài
8
Chương 8: Trứng gà, ta muốn trứng gà!
9
Chương 9: Vương của các vị vua
10
Chương 10: Có thể trở về hay không?
11
Chương 11: Tại sao vừa đi đã quay lại
12
Chương 12: Bắt đầu cuộc huấn luyện địa ngục
13
Chương 13: Tiếp tục cuộc tôi luyện thống khổ
14
Chương 14: Thông điệp của hoa Cosmos (một loại hoa cúc)
15
Chương 15: BBQ thời Trung cổ
16
Chương 16: Cuộc săn bắt quý tộc
17
Chương 17: Chàng kỵ sĩ bị hấp dẫn
18
Chương 18: Sao nàng có thể khinh rẻ tình yêu của ta
19
Chương 19: Nam tử tóc đen thần bí
20
Chương 20: Xin lỗi, ta muốn trở về
21
Chương 21: Bài thi học kỳ đáng ghét
22
Chương 22: Phúc hắc chẳng khác Tam công tử
23
Chương 23: Hầu tước đại nhân
24
Chương 24: Hồ dưới lâu đài
25
Chương 25: Xuất phát đến hồ tìm kỵ sĩ
26
Chương 26: Người khổng lồ một mắt trong truyền thuyết
27
Chương 27: Lần đầu kề vai chiến đấu
28
Chương 28: Vị lục y kỵ sĩ cổ quái
29
Chương 29: Bá tước phu nhân trong lâu đài màu xanh
30
Chương 30: Kỵ sĩ Lancelot xuất hiện
31
Chương 31: Cô gái thích quăng rác bừa bãi
32
Chương 32: 1500m đáng sợ
33
Chương 33: Kỵ sĩ Lancelot, cứu mạng!
34
Chương 34: Kỵ sĩ tương lai chỉ nói “Tam tự kinh”
35
Chương 35: Chú chó săn bị trúng ma pháp
36
Chương 36: Cái bẫy trong rừng
37
Chương 37: Kỵ sĩ Arthur
38
Chương 38: Lời mời dự vũ hội hoàng gia
39
Chương 39: Hoàng cung Camelot
40
Chương 40: Nam tử thần bí trong yến hội
41
Chương 41: Hầu tước đại nhân xui xẻo
42
Chương 42: Vương hậu tương lai của Arthur
43
Chương 43: Bảo thạch bị mất trộm
44
Chương 44: Thân phận thật sự của hắc y kỵ sĩ
45
Chương 45: Hắc công tước
46
Chương 46: Tin dữ từ hoàng cung
47
Chương 47: Thanh kiếm cắm trong đá
48
Chương 48: Ma pháp đáng sợ
49
Chương 49: Bộ sưu tập của hầu tước biến thái
50
Chương 50: Đỗ toa chi cảnh
51
Chương 51: Lancelot bị biến thành tượng đá
52
Chương 52: Một đêm trong rừng
53
Chương 53: Quán rượu kỳ quái
54
Chương 54: Bị ám sát trong đêm khuya
55
Chương 55: Thiên thần gãy cánh
56
Chương 56: Arthur trở thành quốc vương
57
Chương 57: Tôi thích cậu
58
Chương 58: Bị bắt làm người hầu
59
Chương 59: Thịt bò giá trên trời
60
Chương 60: Đội thân vệ của Tam công tử
61
Chương 61: Lãnh chúa Wales
62
Chương 62: Quy luật đêm đầu tiên khủng bố
63
Chương 63: Gặp lại cố nhân
64
Chương 64: Gặp lại Mặc Lâm trong sơn cốc
65
Chương 65: Kỵ sĩ Lancelot, tỉnh lại đi!
66
Chương 66: Lời cầu hôn ngoài ý muốn
67
Chương 67: Quý tộc nổi loạn
68
Chương 68: Sự đổi người bất đắc dĩ
69
Chương 69: Gặp lại công chúa Guinevere
70
Chương 70: Vương hậu tương lai
71
Chương 71: Trứng gà là đáng yêu nhất
72
Chương 72: Thiên mệnh chi kiếm và trứng gà
73
Chương 73: Quyết định của Arthur vương
74
Chương 74: Chiến đấu với người chim Salian
75
Chương 75: Biển băng Seberia
76
Chương 76: Hải cung dưới đáy biển
77
Chương 77: Không gian thở dài
78
Chương 78: Hạt giống thần mộc
79
Chương 79: Người cầu hôn không mời
80
Chương 80: Excalibur – Vương giả chi kiếm
81
Chương 81: Gặp lại anh em kỵ sĩ
82
Chương 82: Gặp lại A Hoa
83
Chương 83: Bị biến thành một con cóc
84
Chương 84: Chỗ ngồi nguy hiểm
85
Chương 85: Chiến tranh
86
Chương 86
87
Chương 87: Trên chiến trường
88
Chương 88: Đánh lén
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123: Nguyệt thực
124
Chương 124: Học may
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127: Vạch trần
128
Chương 128: Gặp chuyện ở giáo đường
129
Chương 129: Quay về
130
Chương 130: Học bài chung ở nhà
131
Chương 131: Lạc lâm
132
Chương 132: Sự tồn tại bị xóa đi (1)
133
Chương 133: Sự tồn tại bị xóa đi (2)
134
Chương 134: Sự tồn tại bị xóa đi (3)
135
Chương 135: Tuyệt vọng
136
Chương 136: Hoàng đế la mã
137
Chương 137: Bữa tiệc bóng tối
138
Chương 138: Chiếc điện thoại đã bị mất
139
Chương 139: Tâm tình của Parsifal
140
Chương 140: Đĩa trò chơi bị hỏng
141
Chương 141: Tuyết thiếu niên và Tuyết Linh
142
Chương 142: Đôi vợ chồng già
143
Chương 143: Lâu đài băng
144
Chương 144
145
Chương 145: Cứu Arthur
146
Chương 146: Cái giá đã trả của Lâm Linh
147
Chương 147: Lâu đài bí mật
148
Chương 148
149
Chương 149
150
Chương 150
151
Chương 151
152
Chương 152
153
Chương 153: Hôn ước bất ngờ
154
Chương 154: Tâm tư của Lancelot
155
Chương 155: Âm mưu của Morgan phu nhân
156
Chương 156: Lâm Linh gặp nguy
157
Chương 157
158
Chương 158
159
Chương 159
160
Chương 160
161
Chương 161
162
Chương 162: Đại kết cục