Chương 53: Hậu quả (một)

Editor: Puck - Diễn đàn

Thủy Nguyệt Linh liếc nhìn người trên đất, lấy quần áo của hai người tới, nhìn vóc người hoàn mỹ mê người của Hiên Viên Mị, chu môi nói, “Mặc vào!”

Hiên Viên Mị khẽ cười một tiếng, cầm lấy áo khoác lười biếng mặc vào, sau đó kéo nàng vào trong ngực, giúp nàng mặc quần áo, Thủy Nguyệt Linh cũng không từ chối hắn phục vụ, chính là lầm bầm trong miệng: “Ta cũng không phải sẽ không mặc!” Đưa tay cột áo choàng rộng thùng thình của hắn vào, nàng cũng không muốn để cho vị công chúa Minh quốc kia mở rộng tầm mắt.

Hiên Viên Mị mập mờ cắn lỗ tai của nàng, nói nhỏ: “Ta thích mặc giúp Thủy nhi!”

Minh Lam Nhi tỉnh lại liền nhìn thấy cảnh tượng như vậy, ánh mắt của Hiên Viên Mị đã khôi phục thành màu đen, sợ hãi trong lòng nàng đã biến mất, giờ phút này thấy hắn dịu dàng mặc quần áo giúp nữ nhân kia như vậy, ghen tỵ trong lòng không ngừng gặm nhấm nàng.

Thủy Nguyệt Linh liếc nhìn nàng ta, miễn cưỡng dựa vào trong ngực Hiên Viên Mị, cất giọng kêu, “Tiêu Mạc!”

Minh Lam Nhi hung hăng nhìn chằm chằm hai người đang ôm nhau, trong lòng rất không cam tâm, nàng vốn sắp thành công rồi! Lại nhìn kỹ ánh mắt của Hiên Viên Mị, rõ ràng không có gì khác thường? Chẳng lẽ vì nàng quá khẩn trương nên nhìn lầm rồi? Hay là hắn cố ý hù dọa nàng?

Minh Khê đi theo Tiêu Mạc vào Ngự thư phòng, liền nhìn thấy Minh Lam Nhi toàn thân trần trụi ngồi dưới đất, cả kinh trong lòng, “Lam Nhi…”

Giờ phút này Minh Lam Nhi mới ý thức được trên người không mảnh vải che thân, khẽ kêu một tiếng, vội vàng nhặt quần áo trên đất khoác lên người. di@en*dyan(lee^qu.donnn)

Thủy Nguyệt Linh dựa vào trên người Hiên Viên Mị không muốn động, nàng cũng muốn nhìn một chút xem Minh Khê chuẩn bị xử lý chuyện này như thế nào, Hiên Viên Mị cũng không nói lời nào, chỉ vuốt ve không nặng không nhẹ trên eo nàng, khiến Thủy Nguyệt Linh thoải mái đến muốn hừ hừ.

Minh Khê cẩn thận quan sát sắc mặt Hiên Viên Mị, nghĩ đến lời Tiêu Mạc nói, lại chuyển tầm mắt về phía Thủy Nguyệt Linh, mặc dù trên khuôn mặt nhỏ nhắn không đặc biệt xuất sắc, nhưng dáng vẻ lười biếng giờ phút này, còn có vẻ quyến rũ lưu chuyển giữa chân mày, cũng rất mê người, khiến cho hắn không khỏi giật mình.

Ánh mắt Hiên Viên Mị lạnh lẽo, ấn đầu Thủy Nguyệt Linh vào trong ngực, lạnh giọng hỏi, “Thái tử định xử lý chuyện này như thế nào?”

Thủy Nguyệt Linh nhếch miệng lên, đàng hoàng chôn trong ngực hắn, trong lòng biết lần này Hiên Viên Mị cũng rất tức giận, liền yên tâm thoải mái để cho hắn xử lý, dù sao hắn tự mình xử lý, Minh Lam Nhi sẽ khổ sở hơn! die ennd kdan/le eequhyd onnn

Minh Khê hoảng hốt, hồi phục tinh thần lại, liếc nhìn Minh Lam Nhi vẫn nhìn chằm chằm Thủy Nguyệt Linh như cũ, cẩn thận tìm từ, “Hiên Viên bệ hạ, Lam Nhi trẻ người non dạ, mong rằng Hiên Viên bệ hạ có thể tha thứ cho nàng ấy một lần này!” Tuy nói lời  như thế, nhưng trong lòng hắn cũng hiểu, chuyện này không cách nào tốt đẹp được, riêng chuyện bỏ thuốc Hiên Viên Mị, liền có hiềm nghi hành thích vua, nếu Hiên Viên Mị không chịu bỏ qua cho bọn họ, hắn cũng không thể tránh được!

Trẻ người non dạ? Thủy Nguyệt Linh nhếch miệng lên, đầu miễn cưỡng tựa vào trước ngực Hiên Viên Mị, nghiêng đầu nhìn Minh Khê, “Thái tử Điện hạ, vị tiểu công chúa còn chưa lớn này có mục đích tới đây chính là muốn làm chuyện của người lớn đó.” Một câu trẻ người non dạ liền muốn đẩy trách nhiệm không còn chút gì sao?

Minh Lam Nhi đã bị ghen tỵ làm choáng váng đầu óc, vốn không ý thức được tình cảnh hiện giờ của mình nguy hiểm cỡ nào, căm hận nhìn chằm chằm Thủy Nguyệt Linh, “Ngươi đồ nữ nhân táng tận lương tâm này, ngay trước mặt bản Công chúa mà làm chuyện đó, lại còn không biết xấu hổ quở trách bản Công chúa!”

“Lam Nhi!” Minh Khi nghiêm nghị quát nữ nhân ngốc không biết sống chết này, nàng muốn Minh quốc chôn theo nàng hay sao? Nàng vốn làm việc rất có chừng mực, nếu không phụ hoàng cũng sẽ không yên tâm phái nàng tới, nhưng sao hôm nay lại trở nên ngu ngốc như vậy!

Khóe miệng Thủy Nguyệt Linh khẽ câu, giống như tuyệt đối không tức giận, tay nhỏ bé mập mờ mân mê bên hông Hiên Viên Mị, thực tế hóa giải cơn giận của hắn, nhưng mà…

Nhìn nụ cười mập mờ trong mắt Hiên Viên Mị, Thủy Nguyệt Linh chu môi, khẽ bấm một cái ngang hông hắn, ý bảo hắn đừng quên chính sự, khóe miệng Hiên Viên Mị khẽ nhếch, tâm tình vui vẻ, nhưng cũng không vì vậy mà định xử lý nhẹ Minh Lam Nhi. dfienddn lieqiudoon

Nhưng mà bàn tay đang vuốt ve bên hông Thủy Nguyệt Linh, động tác dần trở nên mập mờ, rất có kỹ xảo đụng vào, khiến Thủy Nguyệt Linh không nhịn được khẽ run, trận triền miên lúc trước, cảm giác lưu lại trên thân thể vẫn còn chưa hoàn toàn biến mất, trong cơ thể dường như còn lưu lại nhiệt độ của hắn.

Thủy Nguyệt Linh liếc hắn một cái, nhưng không ngăn cản hắn quấy rầy, trong mắt dần trở nên mờ mịt hơi nước, quyến rũ động lòng người, ánh mắt Hiên Viên Mị tối sầm lại, lại không dám trêu chọc nàng, đảo mắt nhìn về phía Minh Khê, tình dục trong mắt tiêu tan hết, chỉ còn lại lạnh như băng thấu xương, “Thái tử nên biết thiên tử phạm pháp tội như thứ dân.”

Thủy Nguyệt Linh rúc trong ngực hắn cười trộm, nói nghiêm trang như vậy, giống như thật sự có chuyện như thế, nàng mới không tin hắn có công chính liêm minh như thế!

Hiên Viên Mị cảnh cáo nhéo một cái lên mông nàng, nhưng trên mặt vẫn không thay đổi, vẫn lạnh như băng sương.

Minh Lam Nhi vẫn nhìn chằm chằm hai người, nàng không hề bỏ qua mỗi một hành động mập mờ nào, hận nghiến răng nghiến lợi, nhưng giờ phút này cuối cùng nàng ý thức được tình huống không ổn, lại không dám giương oai, chỉ lã chã chực khóc nhìn Hiên Viên Mị, “Bệ hạ… Lam nhi chỉ ngưỡng mộ ngài, điều này cũng là sai sao?” Trong giọng nói đều là buồn bã đau lòng, giống như Hiên Viên Mị chính là một kẻ phụ lòng!

Hiên Viên Mị vốn mặc kệ nàng ta, chỉ nói với Minh Khê, “Thái tử nên biết Công chúa phạm tội gì, dù sao cũng là Công chúa Minh quốc, trẫm cũng không tiện nhúng tay, tin tưởng Thái tử sẽ cho trẫm một câu trả lời xác đáng!”

Nói xong, một tay khẽ mân mê sợi tóc của Thủy Nguyệt Linh, không nói nữa, chờ vị Thái tử này cho hắn một công đạo, mà Tiêu Mạc rất khéo hiểu lòng người đưa cho Minh Khê một thanh kiếm.

Minh Khê đưa tay tiếp nhận, sắc mặt nặng nề, hắn đương nhiên biết, hành vi như thế của Minh Lam Nhi chính là tội chết, liếc nhìn Minh Lam Nhi, mặc dù là huynh muội, nhưng tình thân Hoàng gia đạm bạc, mặc dù có một chút thân cận như vậy, nhưng làm sao có thể sánh bằng quyền thế giang sơn

Không cần đoán Thủy Nguyệt Linh cũng biết Minh Khê sẽ lựa chọn như thế nào, ngẩng đầu nhìn đường cong cằm kiên nghị của Hiên Viên Mị, đột nhiên ngẩng đầu lên hôn hắn, Hiên Viên Mị sửng sốt một chút, sau một khắc đổi bị động thành chủ động, chiếm lấy cái lưỡi nghịch ngợm kia điên cuồng mút vào liếm láp.

Nhưng lúc này Minh Lam Nhi đã không có tâm tư nhìn hai người hôn đến say sưa, nhìn Minh Khê cầm kiếm trong tay, từng bước một đến gần nàng, trong lòng không kiềm chế được sợ hãi, từng bước một lui về phía sau, cặp mắt sợ hãi nhìn Minh Khê đang tới trước mặt, giống như không dám tin, trong miệng nói: “Hoàng huynh, huynh không thể như vậy với muội, muội là muội muội của huynh…”

Tuy Minh Lam Nhi lớn lên trong Hoàng cung, hơi kiêu căng, cũng có chút thủ đoạn nhỏ, nhưng tâm tính coi như đơn thuần, chỉ nhìn một cách đơn thuần biểu hiện của nàng trong thời gian này cũng có thể nhìn ra không có bao nhiêu tâm kế, tự nhiên chưa bao giờ nghĩ đến huynh trưởng thương yêu của nàng có một ngày sẽ cầm kiếm muốn giết nàng!

Minh Khê nhìn sợ hãi trong mắt Minh Lam Nhi, nhưng không thu tay lại, vẫn từng bước một đến gần nàng, trong miệng nói: “Lam Nhi, Hoàng huynh cũng không muốn giết muội, nhưng muội làm chuyện sai lầm, vì Minh quốc, muội phải chết!” Dứt lời, trường kiếm trong tay không chút lưu tình đâm về phía trái tim của Minh Lam Nhi.

Chapter
1 Chương 1: Vương Phi bị vứt bỏ
2 Chương 2: Hai nước hoà thân
3 Chương 3: Nhặt được hồ ly háo sắc
4 Chương 4: Sư phụ
5 Chương 5: Thành công
6 Chương 6: Thu hoạch ngoài ý muốn
7 Chương 7: Lăng vương
8 Chương 8: Đại điển phong Hậu
9 Chương 9: Thù hận
10 Chương 10: Đột nhiên dịu dàng
11 Chương 11: Tâm loạn
12 Chương 12: Âm thầm giúp đỡ
13 Chương 13: Nhịp tim
14 Chương 14: Cái gọi là phản bội
15 Chương 15: Hồn rời khỏi xác
16 Chương 16: Không được?
17 Chương 17: Trái tim băng giá
18 Chương 18: Hãm hại
19 Chương 19: Tình đã hết
20 Chương 20: Bỏ trốn không thành!
21 Chương 21: Tới huyền quốc
22 Chương 22: Mục đích?
23 Chương 23: Tìm phiền toái
24 Chương 24: Phế hậu
25 Chương 25: Thừa tướng mới
26 Chương 26: Uy hiếp
27 Chương 27: Phi tần có tin mừng
28 Chương 28
29 Chương 29: Cầu kiến
30 Chương 30: Đồ đệ thần y
31 Chương 31: Cầu xin
32 Chương 32: Giao dịch
33 Chương 33: Công chúa tiên tộc
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36: Thủ đoạn
37 Chương 37: Thủ đoạn (2)
38 Chương 38: Luyện công
39 Chương 39: Vào triều
40 Chương 40: Tính sổ
41 Chương 41: Nữ nhân nhẫn tâm
42 Chương 42: Đạt được
43 Chương 43: Ghen
44 Chương 44: Thạch Tu
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47: Minh Lam Nhi
48 Chương 48: Hứa hẹn trọn đời
49 Chương 49: Yến hội
50 Chương 50: Nữ nhân thần bí
51 Chương 51: Trúng chiêu
52 Chương 52: Mị Dược
53 Chương 53: Hậu quả (một)
54 Chương 54: Hậu quả (hai)
55 Chương 55: Vì yêu sinh hận
56 Chương 56: Thượng Quan Ngọc Dao chết
57 Chương 57: Giải tán hậu cung
58 Chương 58: Khuynh phi
59 Chương 59: Tứ hôn
60 Chương 60: Tức giận
61 Chương 61: Lại hồn lìa khỏi xác
62 Chương 62: Khổ sở
63 Chương 63: Vọng tưởng
64 Chương 64: Tan nát cõi lòng
65 Chương 65: Mang đi
66 Chương 66: Tửu lâu phong ba
67 Chương 67: Phần 3: Diệp quốc - Du hồ
68 Chương 68: Người dã man (1)
69 Chương 69: Người dã man (2)
70 Chương 70: Cầu xin
71 Chương 71: Hãm hại
72 Chương 72: Hành hạ
73 Chương 73: Muốn thuốc giải
74 Chương 74: Tỷ muội
75 Chương 75: Hận
76 Chương 76: Tâm sự
77 Chương 77: Thích khách
78 Chương 78: Đòi nợ
79 Chương 79: Hối hận
80 Chương 80: Kết thân
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83: Cổ tuyệt tình
84 Chương 84: Đau lòng
85 Chương 85: Mất trí nhớ
86 Chương 86: Giải cổ
87 Chương 87: Chạy trốn
88 Chương 88
89 Chương 89: Tìm chết
90 Chương 90: Ly tâm
91 Chương 91: Mang thai
92 Chương 92: Ma linh
93 Chương 93: Sầu lo
94 Chương 94: Ma Linh ra đời
95 Chương 95: Khai chiến
96 Chương 96: Cấm địa
97 Chương 97: Kiếp trước kiếp này (1)
98 Chương 98: Kiếp trước kiếp này (2)
99 Chương 99: Kiếp trước kiếp này (3)
100 Chương 100: Kiếp trước kiếp này (4)
101 Chương 101: Kiếp trước kiếp này (5)
102 Chương 102: Mất tích
103 Chương 103: Ghen ghét
104 Chương 104: Tức chết hắn
105 Chương 105: Uy hiếp
106 Chương 106: Trúng độc
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110: Tín vật đính ước
111 Chương 111
112 Chương 112: Tà công Huyết Linh
113 Chương 113: Sắp chết
114 Chương 114: Kết cục (1)
115 Chương 115: Kết cục (2)
Chapter

Updated 115 Episodes

1
Chương 1: Vương Phi bị vứt bỏ
2
Chương 2: Hai nước hoà thân
3
Chương 3: Nhặt được hồ ly háo sắc
4
Chương 4: Sư phụ
5
Chương 5: Thành công
6
Chương 6: Thu hoạch ngoài ý muốn
7
Chương 7: Lăng vương
8
Chương 8: Đại điển phong Hậu
9
Chương 9: Thù hận
10
Chương 10: Đột nhiên dịu dàng
11
Chương 11: Tâm loạn
12
Chương 12: Âm thầm giúp đỡ
13
Chương 13: Nhịp tim
14
Chương 14: Cái gọi là phản bội
15
Chương 15: Hồn rời khỏi xác
16
Chương 16: Không được?
17
Chương 17: Trái tim băng giá
18
Chương 18: Hãm hại
19
Chương 19: Tình đã hết
20
Chương 20: Bỏ trốn không thành!
21
Chương 21: Tới huyền quốc
22
Chương 22: Mục đích?
23
Chương 23: Tìm phiền toái
24
Chương 24: Phế hậu
25
Chương 25: Thừa tướng mới
26
Chương 26: Uy hiếp
27
Chương 27: Phi tần có tin mừng
28
Chương 28
29
Chương 29: Cầu kiến
30
Chương 30: Đồ đệ thần y
31
Chương 31: Cầu xin
32
Chương 32: Giao dịch
33
Chương 33: Công chúa tiên tộc
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36: Thủ đoạn
37
Chương 37: Thủ đoạn (2)
38
Chương 38: Luyện công
39
Chương 39: Vào triều
40
Chương 40: Tính sổ
41
Chương 41: Nữ nhân nhẫn tâm
42
Chương 42: Đạt được
43
Chương 43: Ghen
44
Chương 44: Thạch Tu
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47: Minh Lam Nhi
48
Chương 48: Hứa hẹn trọn đời
49
Chương 49: Yến hội
50
Chương 50: Nữ nhân thần bí
51
Chương 51: Trúng chiêu
52
Chương 52: Mị Dược
53
Chương 53: Hậu quả (một)
54
Chương 54: Hậu quả (hai)
55
Chương 55: Vì yêu sinh hận
56
Chương 56: Thượng Quan Ngọc Dao chết
57
Chương 57: Giải tán hậu cung
58
Chương 58: Khuynh phi
59
Chương 59: Tứ hôn
60
Chương 60: Tức giận
61
Chương 61: Lại hồn lìa khỏi xác
62
Chương 62: Khổ sở
63
Chương 63: Vọng tưởng
64
Chương 64: Tan nát cõi lòng
65
Chương 65: Mang đi
66
Chương 66: Tửu lâu phong ba
67
Chương 67: Phần 3: Diệp quốc - Du hồ
68
Chương 68: Người dã man (1)
69
Chương 69: Người dã man (2)
70
Chương 70: Cầu xin
71
Chương 71: Hãm hại
72
Chương 72: Hành hạ
73
Chương 73: Muốn thuốc giải
74
Chương 74: Tỷ muội
75
Chương 75: Hận
76
Chương 76: Tâm sự
77
Chương 77: Thích khách
78
Chương 78: Đòi nợ
79
Chương 79: Hối hận
80
Chương 80: Kết thân
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83: Cổ tuyệt tình
84
Chương 84: Đau lòng
85
Chương 85: Mất trí nhớ
86
Chương 86: Giải cổ
87
Chương 87: Chạy trốn
88
Chương 88
89
Chương 89: Tìm chết
90
Chương 90: Ly tâm
91
Chương 91: Mang thai
92
Chương 92: Ma linh
93
Chương 93: Sầu lo
94
Chương 94: Ma Linh ra đời
95
Chương 95: Khai chiến
96
Chương 96: Cấm địa
97
Chương 97: Kiếp trước kiếp này (1)
98
Chương 98: Kiếp trước kiếp này (2)
99
Chương 99: Kiếp trước kiếp này (3)
100
Chương 100: Kiếp trước kiếp này (4)
101
Chương 101: Kiếp trước kiếp này (5)
102
Chương 102: Mất tích
103
Chương 103: Ghen ghét
104
Chương 104: Tức chết hắn
105
Chương 105: Uy hiếp
106
Chương 106: Trúng độc
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110: Tín vật đính ước
111
Chương 111
112
Chương 112: Tà công Huyết Linh
113
Chương 113: Sắp chết
114
Chương 114: Kết cục (1)
115
Chương 115: Kết cục (2)