Chương 30: Đồ đệ thần y

Nhìn bóng dáng đang đi xa, khoé miệng Thuỷ Nguyệt Linh từ từ giơ lên, hắn không có ép buộc nàng nữa, mà là tin tưởng nàng, chỉ là thấy hình ảnh như vậy, sợ rằng trong lòng hắn không có thoải mái!

Suy nghĩ của Thuỷ Nguyệt Linh cũng không sai, bây giờ Hiên Viên Mị đang lửa giận ngút trời, vị chua trên người hắn có thể xông chết người! Hai tay chặt chẽ nắm thành quyền, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên, bây giờ hắn không dám tới Ngự Thiên Điện, nếu không hắn sợ rằng bản thân trong lúc quá xúc động sẽ bóp chết nữ nhân đó!

Nhìn sắc trời một chút, Thuỷ Nguyệt Linh ngáp một cái, miễn cưỡng leo lên giường, thần sắc trong mắt hết sức nguy hiểm, Hiên Viên Mị! Nếu bởi vì giận dỗi nàng mà dám làm ra chuyện gì không nên làm, thì đừng trách nàng!

Đang lúc nửa tỉnh nửa mê, đột nhiên có cảm giác bị ôm vào một lồng ngực ấm áp, nghe thấy hơi thở quen thuộc, Thuỷ Nguyệt Linh mở mắt ra, lại thấy Hiên Viên Mị chỉ ôm nàng, nhắm mắt, không thèm để ý đến nàng.

Thuỷ Nguyệt Linh cảm thấy có chút buồn cười, đưa tay vuốt gương mặt tuấn tú của hắn, “Vẫn còn tức giận sao?”

Hiên Viên Mị hừ nhẹ một tiếng, cánh tay ôm chặt nàng, vẫn không có mở mắt ra, Thuỷ Nguyệt Linh cười cười, dính sát trước ngực hắn, từ từ ngủ.

Một hồi lâu, cho đến khi tiếng hít thở nhẹ nhàng từ trong ngực truyền đến, Hiên Viên Mị mới mở mắt ra, nhẹ vuốt gương mặt nhỏ nhắn đang ngủ say của nàng, đôi mắt tràn đầy vẻ quyết tâm, “Thuỷ Nhi, nàng chỉ có thể là của ta, ai cũng không được giành!”

“Bệ hạ, có người tự tiện xông vào lãnh cung, đã bị bắt!”

Trong cung chỉ cần có một chút biến động nhỏ, cũng sẽ khiến mọi người khẩn trương, tiếng ồn ào phía ngoài đánh thức Thuỷ Nguyệt Linh, mở mắt ra liền bắt gặp đôi mắt hẹp dài, trong lòng khẽ động, nghĩ cái gì thì làm đó, ngẩng đầu hôn lên đôi môi mỏng nhợt nhạt.

Khó chịu trong lòng Hiên Viên Mị biến mất trong nháy mắt hầu như là không còn, giữ chặt cái ót của nàng, lưỡi linh hoạt thần tốc tiến vào, bàn tay nóng như lửa dao động trên thân thể trần truồng của nàng, Thuỷ Nguyệt Linh khẽ run, suy nghĩ trong đầu có chút hỗn độn, hắn lột sạch quần áo của nàng lúc nào?

Tay nhỏ bé không kìm chế được mà dao động trên lồng ngực nở nang săn chắc của hắn, không khí dần dần nóng lên, tình huống có chút mất khống chế.

Lúc này, người bẩm báo ngoài cửa thấy bên trong không có phản ứng, nghĩ rằng người bên trong không nghe thấy, bẩm báo thêm lần nữa, “Bệ hạ, có người tự tiện xông vào lãnh cung, đã bắt được!”

Thuỷ Nguyệt Linh thoáng tỉnh táo, vội vàng đẩy người trên người ra, há miệng thở dốc, tại sao lại như vậy? Nàng chỉ muốn hôn hắn một cái mà thôi!

Vẻ mặt Hiên Viên Mị trở nên u ám, trong mắt mang theo sát ý, người bên ngoài tự dưng bị một trận lạnh run, trong lòng có chút nghi ngờ, “Trời như vậy sao lại cảm thấy lạnh nhỉ?”

Thấy Thuỷ Nguyệt Linh im lặng không nói, trong lòng Hiên Viên Mị có chút không thoải mái, nàng đang hối hận sao? Hắn vốn tưởng rằng nàng có chút động lòng đối với hắn, chẳng lẽ là hắn nghĩ sai? Mi mắt cụp xuống, trong mắt có chút thất vọng, nhưng sự kiên định lại càng nhiều hơn, hắn cũng không tin rằng cả đời này nàng sẽ không yêu hắn!

Mà Thuỷ Nguyệt Linh đang suy nghĩ, lực hút của Hiên Viên Mị đối với nàng quá lớn, theo như tình huống khi nãy cho thấy, hậu cung còn chưa xảy ra vấn đề, chỉ sợ rằng nàng đã đánh mất tim của mình trước! Hiện tại lý trí còn dư lại cũng không nhiều lắm, không biết còn có thể kiên trì được bao lâu!

“Thuỷ Nhi, muốn đi xem sao?” Vừa hỏi vừa hôn nhẹ lên khoé môi nàng.

Thuỷ Nguyệt Linh khẽ lên tiếng, không có đẩy hắn ra, đơn giản là không muốn, nàng thích hắn hôn! Ánh mắt Hiên Viên Mị lộ ra ý cười, nhìn dáng vẻ dường như có chút hưởng thụ của nàng, trong lòng xác định, nàng không phải là không có tình cảm đối với hắn, trong lòng cũng bởi vì suy nghĩ đó mà vui vẻ.

Nhìn người trước mắt, Hiên Viên Mị cười mà không cười, tròng mắt thâm thuý có vẻ bí hiểm, “Đoạn Tường, đồ đệ của thần y?” Người đang nhếch nhác nằm trên đất chợt ngẩng đầu nhìn hắn, dường như không ngờ tới Hiên Viên Mị sẽ biết được thân phận của hắn.

Đồ đệ của thần y? Trân phi là cháu ngoại của thần y, người này tự tiện xông vào lãnh cung có lẽ là vì cứu Trân phi!

Nhìn bộ dạng suy tư của nàng, Hiên Viên Mị hôn trán nàng một cái, giải thích, “Hắn chính là tên gian phu, ta mới vừa lấy được tin tức, còn chưa kịp nói cho nàng biết!”

Đoạn Tường là đệ tử của thần y Mông Lê, là đệ tử tâm đắc nhất của Mông Lê, ngược lại Trân phi thân là cháu ngoại của Mông Lê nhưng lại không có thiên phú gì đặc biệt, cũng không cảm thấy hứng thú với y thuật, bởi vì mất cha mẹ từ nhỏ, cho nên Mông Lê rất sủng ái nàng, cũng không muốn miễn cưỡng nàng.

Trân phi cùng Đoạn Tường cùng nhau lớn lên từ nhỏ, Đoạn Tường vẫn luôn thích Trân phi, nhưng mà Trân phi chỉ xem hắn là ca ca! Trong một lần Hiên Viên Mị xuất cung vô tình gặp Trân phi, nhiều lần thăm dò, mới biết được Hiên Vị Mị là hoàng đế Huyền quốc, sau đó Trân phi liền sử dụng mọi biện pháp để vào cung, Đoạn Tường cố đè nén đau lòng giúp nàng hoàn thành tâm nguyện, nhưng mà để có thể nhìn thấy nàng, hắn cũng vào cung làm thị vệ.

Hắn cố gắng đè nén tình cảm trong lòng, chỉ cần nhìn thấy nàng hạnh phúc là tốt rồi, nhưng mà Hiên Viên Mị vốn không có một chút tình cảm nào với Trân phi, hắn cũng thấy đau lòng, cũng phát hiện tình cảm của hắn càng ngày càng mất khống chế!

Đêm đó nhìn thấy Hiên Viên Mị cầm sách thuốc đi ra khỏi Lệ Trân cung, sách thuốc gốc đó hắn biết, sư phụ vốn định truyền cho hắn, nhưng mà hắn lại cự tuyệt, bởi vì hắn cảm thấy đây là đồ của nàng, đồ vật quý trọng như vậy, nàng lại có thể cho Hiên Viên Mị?

Lửa giận mãnh liệt cùng với lửa ghen thiêu đốt lý trí hắn, bước chân mất khống chế mà đi về phía Lệ Trân Điện, lại thấy nàng đang ngồi ngơ ngác, với vẻ mặt thất vọng, cả cung điện chỉ có một mình nàng, nhất định là nàng cho rằng Hiên Viên Mị muốn qua đêm ở chỗ này mới kêu người hầu đi ra ngoài! Đố kỵ ăn mòn trái tim hắn, vì vậy hắn hạ huyễn dược đối với nàng.

Ngay lập tức hắn liền cảm thấy hối hận, nhìn dáng vẻ vui mừng của hắn khiến nàng không dám đến gần, trong lòng đau lòng cùng với ghen tỵ, tới khi hắn kịp thời phản ứng thì hai người đã trần truồng nằm trên giường, hắn muốn dừng lại, hắn biết làm như vậy sẽ hại nàng, nhưng nhìn bộ dáng thẹn thùng quyến rũ của nàng, thân thể mềm mại trắng như tuyết kích thích hắn, làm cho hắn muốn dừng mà dừng không được.

Sau khi hắn hoảng hốt mà mặc quần áo vào, thận trọng chạy ra khỏi Lệ Trân cung, nơm nớp lo sợ mấy ngày cũng không thấy chuyện gì xảy ra, hắn nghĩ rằng chuyện này sẽ qua đi như vậy, nhưng không hề nghĩ tới nàng lại có thể mang thai, mà ngày đó hắn lại ở bên ngoài cung, không hề biết chuyện này.

Đoạn Tường oán hận nhìn chằm chằm Hiên Viên Mị, giọng nói bởi vì đau đớn mà có chút khàn khàn, “Hiên Viên Mị, nàng yêu ngươi như vậy, sao ngươi lại không biết quý trọng nàng?”

Hiên Viên Mị nhíu mày, lạnh lùng nói, “Có liên quan đến trẫm sao?”

“Ngươi...Khụ khụ...” Ho khan một cái, vốn là người bị thương nặng, bị kích động liền ho ra một ngụm máu tươi, “Ngươi quá lãnh huyết! Ngươi sẽ phải nhận báo ứng!”

Ánh mắt Thuỷ Nguyệt Linh trở nên lạnh lẽo, nhìn người trên đất, khẽ cười nói, “Hèn chi Trân phi phải chịu báo ứng!”

“Ngươi...”

“Không phải sao? Nàng chẳng quan tâm đến tình cảm của ngươi, người lãnh huyết như vậy, dĩ nhiên phải nhận lấy báo ứng!”

Khoé miệng Hiên Viên Mị không ngừng giơ lên, nàng đang bảo vệ hắn! Tầm mắt rơi vào người trong ngực, dịu dàng trong mắt càng sâu.

“Mị, si tình như vậy, rất cảm động đúng không?”

Mặc dù không biết nàng muốn làm cái gì, nhưng mà Hiên Viên Mị vẫn phối hợp gật đầu, Thuỷ Nguyệt Linh ngẩng đầu nhìn hắn, “Người ta si tình như vậy, ngươi nhất định không đành lòng chia rẽ người ta, có đúng không?”

Hiên Viên Mị lại gật đầu một cái, vẻ mặt Thuỷ Nguyệt Linh tràn đầy ý cười nói, “Vậy để cho hắn đi phụng bồi Trân phi có được không?”

Tiêu Mạc âm thầm lui về sau một bước, thì ra nương nương cũng ác như vậy!

Trong mắt Hiên Viên Mị lộ ra nụ cười, “Tiêu Mạc, đưa vào lãnh cung!” Đoạn Tường cũng không giãy dụa, chỉ cần có thể nhìn thấy nàng là tốt rồi, hiện tại hắn chỉ muốn nhìn thấy nàng!

Kết quả là, trong lãnh cung lại phá lệ mà có thêm một người đàn ông, cuối cùng nghe nói Đoạn Tường cùng Trân Phi đều điên rồi, bởi vì Trân phi không chịu nổi những hình phạt kia cũng không thể nào chấp nhận sự thật, mà Đoạn Tường lại không chịu nổi hận ý của nàng, hơn nữa mỗi ngày đều nhìn thấy nàng bị dụng hình, bản thân lại hoàn hảo không hề bị gì, áy náy, hối hận, hành hạ hắn đến điên rồi! ( -.- cách trừng phạt này cũng quá biến thái rồi!)

Chapter
1 Chương 1: Vương Phi bị vứt bỏ
2 Chương 2: Hai nước hoà thân
3 Chương 3: Nhặt được hồ ly háo sắc
4 Chương 4: Sư phụ
5 Chương 5: Thành công
6 Chương 6: Thu hoạch ngoài ý muốn
7 Chương 7: Lăng vương
8 Chương 8: Đại điển phong Hậu
9 Chương 9: Thù hận
10 Chương 10: Đột nhiên dịu dàng
11 Chương 11: Tâm loạn
12 Chương 12: Âm thầm giúp đỡ
13 Chương 13: Nhịp tim
14 Chương 14: Cái gọi là phản bội
15 Chương 15: Hồn rời khỏi xác
16 Chương 16: Không được?
17 Chương 17: Trái tim băng giá
18 Chương 18: Hãm hại
19 Chương 19: Tình đã hết
20 Chương 20: Bỏ trốn không thành!
21 Chương 21: Tới huyền quốc
22 Chương 22: Mục đích?
23 Chương 23: Tìm phiền toái
24 Chương 24: Phế hậu
25 Chương 25: Thừa tướng mới
26 Chương 26: Uy hiếp
27 Chương 27: Phi tần có tin mừng
28 Chương 28
29 Chương 29: Cầu kiến
30 Chương 30: Đồ đệ thần y
31 Chương 31: Cầu xin
32 Chương 32: Giao dịch
33 Chương 33: Công chúa tiên tộc
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36: Thủ đoạn
37 Chương 37: Thủ đoạn (2)
38 Chương 38: Luyện công
39 Chương 39: Vào triều
40 Chương 40: Tính sổ
41 Chương 41: Nữ nhân nhẫn tâm
42 Chương 42: Đạt được
43 Chương 43: Ghen
44 Chương 44: Thạch Tu
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47: Minh Lam Nhi
48 Chương 48: Hứa hẹn trọn đời
49 Chương 49: Yến hội
50 Chương 50: Nữ nhân thần bí
51 Chương 51: Trúng chiêu
52 Chương 52: Mị Dược
53 Chương 53: Hậu quả (một)
54 Chương 54: Hậu quả (hai)
55 Chương 55: Vì yêu sinh hận
56 Chương 56: Thượng Quan Ngọc Dao chết
57 Chương 57: Giải tán hậu cung
58 Chương 58: Khuynh phi
59 Chương 59: Tứ hôn
60 Chương 60: Tức giận
61 Chương 61: Lại hồn lìa khỏi xác
62 Chương 62: Khổ sở
63 Chương 63: Vọng tưởng
64 Chương 64: Tan nát cõi lòng
65 Chương 65: Mang đi
66 Chương 66: Tửu lâu phong ba
67 Chương 67: Phần 3: Diệp quốc - Du hồ
68 Chương 68: Người dã man (1)
69 Chương 69: Người dã man (2)
70 Chương 70: Cầu xin
71 Chương 71: Hãm hại
72 Chương 72: Hành hạ
73 Chương 73: Muốn thuốc giải
74 Chương 74: Tỷ muội
75 Chương 75: Hận
76 Chương 76: Tâm sự
77 Chương 77: Thích khách
78 Chương 78: Đòi nợ
79 Chương 79: Hối hận
80 Chương 80: Kết thân
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83: Cổ tuyệt tình
84 Chương 84: Đau lòng
85 Chương 85: Mất trí nhớ
86 Chương 86: Giải cổ
87 Chương 87: Chạy trốn
88 Chương 88
89 Chương 89: Tìm chết
90 Chương 90: Ly tâm
91 Chương 91: Mang thai
92 Chương 92: Ma linh
93 Chương 93: Sầu lo
94 Chương 94: Ma Linh ra đời
95 Chương 95: Khai chiến
96 Chương 96: Cấm địa
97 Chương 97: Kiếp trước kiếp này (1)
98 Chương 98: Kiếp trước kiếp này (2)
99 Chương 99: Kiếp trước kiếp này (3)
100 Chương 100: Kiếp trước kiếp này (4)
101 Chương 101: Kiếp trước kiếp này (5)
102 Chương 102: Mất tích
103 Chương 103: Ghen ghét
104 Chương 104: Tức chết hắn
105 Chương 105: Uy hiếp
106 Chương 106: Trúng độc
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110: Tín vật đính ước
111 Chương 111
112 Chương 112: Tà công Huyết Linh
113 Chương 113: Sắp chết
114 Chương 114: Kết cục (1)
115 Chương 115: Kết cục (2)
Chapter

Updated 115 Episodes

1
Chương 1: Vương Phi bị vứt bỏ
2
Chương 2: Hai nước hoà thân
3
Chương 3: Nhặt được hồ ly háo sắc
4
Chương 4: Sư phụ
5
Chương 5: Thành công
6
Chương 6: Thu hoạch ngoài ý muốn
7
Chương 7: Lăng vương
8
Chương 8: Đại điển phong Hậu
9
Chương 9: Thù hận
10
Chương 10: Đột nhiên dịu dàng
11
Chương 11: Tâm loạn
12
Chương 12: Âm thầm giúp đỡ
13
Chương 13: Nhịp tim
14
Chương 14: Cái gọi là phản bội
15
Chương 15: Hồn rời khỏi xác
16
Chương 16: Không được?
17
Chương 17: Trái tim băng giá
18
Chương 18: Hãm hại
19
Chương 19: Tình đã hết
20
Chương 20: Bỏ trốn không thành!
21
Chương 21: Tới huyền quốc
22
Chương 22: Mục đích?
23
Chương 23: Tìm phiền toái
24
Chương 24: Phế hậu
25
Chương 25: Thừa tướng mới
26
Chương 26: Uy hiếp
27
Chương 27: Phi tần có tin mừng
28
Chương 28
29
Chương 29: Cầu kiến
30
Chương 30: Đồ đệ thần y
31
Chương 31: Cầu xin
32
Chương 32: Giao dịch
33
Chương 33: Công chúa tiên tộc
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36: Thủ đoạn
37
Chương 37: Thủ đoạn (2)
38
Chương 38: Luyện công
39
Chương 39: Vào triều
40
Chương 40: Tính sổ
41
Chương 41: Nữ nhân nhẫn tâm
42
Chương 42: Đạt được
43
Chương 43: Ghen
44
Chương 44: Thạch Tu
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47: Minh Lam Nhi
48
Chương 48: Hứa hẹn trọn đời
49
Chương 49: Yến hội
50
Chương 50: Nữ nhân thần bí
51
Chương 51: Trúng chiêu
52
Chương 52: Mị Dược
53
Chương 53: Hậu quả (một)
54
Chương 54: Hậu quả (hai)
55
Chương 55: Vì yêu sinh hận
56
Chương 56: Thượng Quan Ngọc Dao chết
57
Chương 57: Giải tán hậu cung
58
Chương 58: Khuynh phi
59
Chương 59: Tứ hôn
60
Chương 60: Tức giận
61
Chương 61: Lại hồn lìa khỏi xác
62
Chương 62: Khổ sở
63
Chương 63: Vọng tưởng
64
Chương 64: Tan nát cõi lòng
65
Chương 65: Mang đi
66
Chương 66: Tửu lâu phong ba
67
Chương 67: Phần 3: Diệp quốc - Du hồ
68
Chương 68: Người dã man (1)
69
Chương 69: Người dã man (2)
70
Chương 70: Cầu xin
71
Chương 71: Hãm hại
72
Chương 72: Hành hạ
73
Chương 73: Muốn thuốc giải
74
Chương 74: Tỷ muội
75
Chương 75: Hận
76
Chương 76: Tâm sự
77
Chương 77: Thích khách
78
Chương 78: Đòi nợ
79
Chương 79: Hối hận
80
Chương 80: Kết thân
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83: Cổ tuyệt tình
84
Chương 84: Đau lòng
85
Chương 85: Mất trí nhớ
86
Chương 86: Giải cổ
87
Chương 87: Chạy trốn
88
Chương 88
89
Chương 89: Tìm chết
90
Chương 90: Ly tâm
91
Chương 91: Mang thai
92
Chương 92: Ma linh
93
Chương 93: Sầu lo
94
Chương 94: Ma Linh ra đời
95
Chương 95: Khai chiến
96
Chương 96: Cấm địa
97
Chương 97: Kiếp trước kiếp này (1)
98
Chương 98: Kiếp trước kiếp này (2)
99
Chương 99: Kiếp trước kiếp này (3)
100
Chương 100: Kiếp trước kiếp này (4)
101
Chương 101: Kiếp trước kiếp này (5)
102
Chương 102: Mất tích
103
Chương 103: Ghen ghét
104
Chương 104: Tức chết hắn
105
Chương 105: Uy hiếp
106
Chương 106: Trúng độc
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110: Tín vật đính ước
111
Chương 111
112
Chương 112: Tà công Huyết Linh
113
Chương 113: Sắp chết
114
Chương 114: Kết cục (1)
115
Chương 115: Kết cục (2)