Chương 19: Tình đã hết

Thượng Quan Văn băng hà, nước không thể một ngày không có vua, Thượng Quan Lăng bận rộn chuẩn bị công việc, lại còn phải chăm sóc Lăng Mạn Điệp, nên tạm thời không có thời gian xử lý Thuỷ Nguyệt Linh. Bởi vì sự kiện lần này nên người trong vương phủ lại càng không thèm để Thuỷ Nguyệt Linh vào mắt, quản gia hay nịnh hót kia cũng không cho người đưa tới vật phẩm ít ỏi mỗi tháng, nhưng Thuỷ Nguyệt Linh lại có một bộ dạng không sao cả.

Ngược lại, dáng vẻ đó lại làm cho Âu Dương Mặc lo lắng, cả ngày đều chạy tới tiểu viện cũ rách, dường như hắn sợ nàng sẽ nghĩ quẩn!

Nhìn người vừa xuất hiện, Thuỷ Nguyệt Linh tò mò hỏi, “Âu Dương Mặc, không phải ngươi cũng rất bận rộn sao?” Làm thân tín của Thượng Quan Lăng, sao lại rảnh rỗi như vậy? Thật ra thì trong lòng nàng cũng cảm động đối với Âu Dương mặc, hắn chưa bao giờ hỏi việc đó có phải do nàng làm hay không, nhưng mà hắn cũng chỉ lặng lẽ phụng bồi nàng, cái gọi là bằng hữu chính là như vậy!

Âu Dương Mặc nhìn nàng, đột nhiên nói, “Mỹ nhân, nếu không ngươi khóc một trận đi!” Vỗ vỗ bả vai của mình, “Bả vai của ta cho ngươi mượn xài!”

Thuỷ Nguyệt Linh liếc hắn một cái, phun ra hai chữ, “Bệnh à!”

Âu Dương Mặc đi vòng quanh người nàng hai vòng, nghi ngờ hỏi, “Ngươi thật sự không thương tâm?”

Khoé miệng Thuỷ Nguyệt Linh nhẹ cong lên, liếc xéo hắn, khiêu khích hỏi, “Ngươi cảm thấy như thế nào?” Âu Dương Mặc sửng sốt, mà là bởi vì vẻ mặt của nàng...Tà mị!

Liếc mắt nhìn người đang còn ngơ ngác, Thuỷ Nguyệt Linh lắc đầu đi về phía phòng bếp, Âu Dương Mặc này không phải phong lưu công tử à? Hết ăn rồi lại uống nàng cũng không nói, lại còn thường xuyên ngẩn người! Ban đầu sao nàng lại có thể nhìn lầm chứ!

Tân vương lên ngôi, cả nước cùng vui chúc mừng, ngay cả Hiên Viên Đế của Huyền Quốc cũng đến chúc mừng, các nước nhỏ đều phụ thuộc vào hai cường quốc này, Hiên Viên Đế đến đương nhiên vua của các quốc gia khác đều phải đến đông đủ!

Trên dưới cả nước đều là một mảng vui mừng, cực kỳ náo nhiệt, vị hoàng đế Thượng Quan Văn mới chết giống như bị lãng quên, hoàng thất Diệp quốc cũng thật là không có tình người, nói thế nào đi nữa thì người vừa chết cũng là một vị hoàng đế, lại có thể quăng người ta ra sau ót!

Mà lúc này, Thuỷ Nguyệt Linh lại đang chuẩn bị rời khỏi vương phủ, liếc nhìn tiểu viện lung lay sắp sập, nở một nụ cười xinh đẹp, nhưng mà vừa xoay người đi, lại bị hôn mê, lập tức mất đi ý thức, Thuỷ Nguyệt Linh hung hắng mắng “Thuỷ Nguyệt Linh” một trận, nàng thật vất vã bồi dưỡng thân thể này, bị nàng ta chà đạp ba tháng lại có thể trở nên như vậy!

Hoàng cung Diệp quốc, trong cung điện ngập tràn màu đỏ đang ca múa mừng cảnh thái bình, Thượng Quan Lăng một thân long bào đõ thẫm, càng thêm tuấn tú, hàn khí trên người dường như cũng giảm bớt, bên cạnh hắn chính là tân Hoàng Hậu Lăng Mạn Điệp, sắc mặt của nàng lúc này dường như có chút tái nhợt, nhìn qua thấy nàng rất tiều tuỵ, nhưng trong mắt nàng lại có vẻ mừng rỡ cùng tình yêu nồng đậm dành cho Thượng Quan Lăng.

Hiên Viên Mị ngồi ở dưới, vẫn một bộ dạng lười biếng như cũ, môi mỏng khẽ giương lên, có chút tà mị cùng liều lĩnh, khí thế dường như còn hơn Thượng Quan Lăng một bậc.

Ca múa tạm ngừng, Thượng Quan Lăng nâng chén, “Các vị đường xa mà đến, vô cùng có thành ý, trước tiên trẫm kính các vị một chén, để bày tỏ lòng biết ơn!” Nhìn về phía Hiên Viên Mị, tiếp tục nói, “Ta hi vọng Diệp quốc cùng Huyền quốc tiếp tục giúp đỡ lẫn nhau, duy trì hảo hữu!”

Hiên Viên Mị nhẹ nhàng đung đưa ly rượu trong tay, nở một nụ cười đầy ẩn ý, chưa nói được, cũng chưa nói không được! Ánh mắt Thượng Quan Lăng loé loé, ngửa đầu uống cạn ly rượu.

Trong ngự thư phòng, hoàn toàn yên tĩnh, im lặng một hồi lâu, Thượng Quan Lăng cũng không vòng vo, trực tiếp mở miệng nói, “Không biết Hiên Viên Đế có điều kiện gì?” Hắn vừa mới lên ngôi, hơn nữa hắn cũng tự hiểu được, trước mắt thực lực của Diệp quốc chưa đủ mạnh để tuyên chiến cùng với Huyền quốc, huống chi một khi khai chiến, dân chúng là người chịu khổ, hắn thân là hoàng đế Diệp Quốc, đương nhiên phải suy nghĩ cho con dân của mình!

Hiên Viên Mị lười biếng dựa vào ghế ngồi, ngón tay gõ nhẹ đầu gối một cái, chậm rãi nói, “Ta chỉ muốn có một người!”

“Người nào?” Có ai có thể để cho hắn buông tha một quốc gia? Không đúng! Tính cả những nước nhỏ phục tùng Diệp Quốc, phải nói là nửa thiên hạ mới đúng!

Đôi mắt hẹp dài của Hiên Viên Mị nhíu lại, môi mỏng phun ra ba chữ, “Thuỷ Nguyệt Linh!”

Bàn tay của Thượng Quan Lăng đang đặt trên ghế rồng chợt căng thẳng, Thuỷ Nguyệt Linh? Nghĩ đến nữ nhân khiến hắn vừa yêu vừa hận, tròng mắt thâm thuý màu đen có vẻ dao động, trầm mặc hồi lâu, bàn tay từ từ buông ra, “Được!”

Nàng phản bội hắn, giết chết con của hắn, làm hại Điệp Nhi mất khả năng làm mẹ, xem như là để cho nàng chuộc tội! Dùng nàng đổi sự bình an cho cả Diệp quốc! Nhưng mà từ khi nào mà nàng lại dính dáng tới Hiên Viên Đế, xem ra hắn quá coi thường nàng, Hiên Viên đế lại có thể vì nàng mà chấp nhận bỏ nửa thiên hạ! Đè nén tức giận trong lòng, căn dặn thuộc hạ, “Hưng Nguyên, đưa Vương Phi đến đây!”

Nhìn người vừa được ôm vào, cặp mắt Hiên Viên Mị nhíu lại, trong mắt xẹt qua một vẻ nguy hiểm, chợt loé rồi biến mất!

Thượng Quan Lăng nhìn thấy liền nhíu mày một cái, nhìn Hiên Viên Mị, mới lạnh giọng hỏi, “Xảy ra chuyện gì?”

“Hồi bệ hạ! Nô tài cũng không biết chuyện gì xảy ra? Lúc nô tài đến nơi đã thấy Vương Phi ngất xỉu ngã xuống đất!” Mà hắn lại không dám làm chậm trễ việc bệ hạ phân phó, cho nên không thể làm gì khác hơn là ôm nàng đến đây!

“Truyền thái y!”

Thuỷ Nguyệt Linh yếu ớt tỉnh lại, cổ tay đang bị thái y nắm, quét mắt một cái, nàng lại có thể đang ở ngự thư phòng, liếc nhìn hai hoàng đế, mí mắt buông xuống, che giấu ý nghĩ sâu xa ở trong mắt.

“ Khởi bẩm bệ hạ! Vương phi có thai!”

Mang thai? Thuỷ Nguyệt Linh cả kinh, sờ sờ bụng, vẻ mặt cực kỳ khó coi! Hiên Viên Mị hơi híp mắt, không nhìn ra thái độ của hắn.

Thượng Quan Lăng nghe vậy, trong lòng vui mừng, ngược lại nghĩ đến việc nàng phản bội sau lưng hắn, nghĩ đến đứa con của hắn và Lăng Mạn Điệp, nghĩ đến chuyện hắn vừa đồng ý với Hiên Viên Mị, vui sướng trong lòng liền mất hết, nhìn về phía Hiên Viên Mị, khách sáo mà nói, “Có thể phiền Hiên Viên Đế ra ngoài trước một chút không?”

Hiên Viên Mị nhìn Thuỷ Nguyệt Linh thật sâu một cái, xoay người đi ra ngoài, để cho nàng chết tâm cũng tốt! Thái y cũng tự giác lui ra ngoài!

Thượng Quan Lăng đi tới ghế rồng ngồi xuống, nhìn về phía Thuỷ Nguyệt Linh đang nằm trên giường êm, lạnh lùng nói, “Bỏ đi!”

Mặc dù đó không phải là con của nàng, hơn nữa nàng cũng không hoan nghênh đứa bé này, nhưng mà hắn không chút lưu tình như vậy khiến tim nàng trở nên băng giá, “Tại sao?” Giọng nói không nghe ra vui buồn, bởi vì đang cúi đầu cho nên lúc này hắn không thể nhìn thấy vẻ mặt của nàng!

“Bởi vì ngươi không xứng đáng để sinh con cho ta!” Hắn vốn cũng không muốn có chút quan hệ nào với người của Thuỷ gia, hắn sẽ nhanh chóng diệt trừ tận gốc nhà họ Thuỷ, trong mắt loé lên chút hận ý, nhìn về phía Thuỷ Nguyệt Linh tiếp tục nói, “Hơn nữa, ngươi sẽ nhanh chóng là người của Hiên Viên đế, trong bụng ngươi không thể có con của ta!”

Trong lòng Thuỷ Nguyệt Linh tràn đầy chua xót, đột nhiên nàng cảm thấy dường như chưa bao giờ nàng biết nam nhân này!

“Cốc cốc” Tiếng gõ cửa vang lên, Thượng Quan Lăng không vui nhíu chặt chân mày.

“Biểu ca...” Nghe đượng âm thanh của Lăng Mạn Điệp, vẻ mặt Thượng Quan Lăng trở lại bình thường, “Vào đi!”

Lăng Mạn Điệp nhìn Thuỷ Nguyệt Linh trên giường êm, ánh mắt loé loé, đi về phía Thượng Quan Lăng, Thượng Quan Lăng kéo nàng vào trong ngực, trách cứ nói, “Thân thể của ngươi còn chưa khoẻ, sao không nghĩ ngơi cho tốt?”

Lăng Mạn Điệp yếu ớt nói, “Không có Biểu ca ở đây nên ta sợ, ta mơ thấy con của chúng ta, nó…” Thật ra thì nàng chính là nghe nói biểu ca gọi Thuỷ Nguyệt Linh tiến cung, không yên lòng cho nên tới nhìn một chút.

Thượng Quan Lăng ôm sát thân thể của nàng, an ủi, “Không sao đâu!” Ánh mắt nhìn về phía Thuỷ Nguyệt Linh lại càng lạnh như băng.

Thuỷ Nguyệt Linh nhìn nam nhân đang ngồi trên long ỷ, sắc mặt nàng có chút tái nhợt nhưng giọng nói lại cực kỳ bình tĩnh: “Ngươi muốn tặng ta cho người khác?” Thượng Quan Lăng không để ý tới nàng, tiếp tục ôn nhu dỗ dành cô gái trong lòng.

Lòng nàng dần dần trở nên lạnh giá, nàng cúi đầu nở một nụ cười lạnh, Thượng Quan Lăng, từ nay trở về sau ngươi đừng bao giờ mơ tưởng ta bỏ ra cho ngươi dù chỉ là một chút tình cảm!

Chapter
1 Chương 1: Vương Phi bị vứt bỏ
2 Chương 2: Hai nước hoà thân
3 Chương 3: Nhặt được hồ ly háo sắc
4 Chương 4: Sư phụ
5 Chương 5: Thành công
6 Chương 6: Thu hoạch ngoài ý muốn
7 Chương 7: Lăng vương
8 Chương 8: Đại điển phong Hậu
9 Chương 9: Thù hận
10 Chương 10: Đột nhiên dịu dàng
11 Chương 11: Tâm loạn
12 Chương 12: Âm thầm giúp đỡ
13 Chương 13: Nhịp tim
14 Chương 14: Cái gọi là phản bội
15 Chương 15: Hồn rời khỏi xác
16 Chương 16: Không được?
17 Chương 17: Trái tim băng giá
18 Chương 18: Hãm hại
19 Chương 19: Tình đã hết
20 Chương 20: Bỏ trốn không thành!
21 Chương 21: Tới huyền quốc
22 Chương 22: Mục đích?
23 Chương 23: Tìm phiền toái
24 Chương 24: Phế hậu
25 Chương 25: Thừa tướng mới
26 Chương 26: Uy hiếp
27 Chương 27: Phi tần có tin mừng
28 Chương 28
29 Chương 29: Cầu kiến
30 Chương 30: Đồ đệ thần y
31 Chương 31: Cầu xin
32 Chương 32: Giao dịch
33 Chương 33: Công chúa tiên tộc
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36: Thủ đoạn
37 Chương 37: Thủ đoạn (2)
38 Chương 38: Luyện công
39 Chương 39: Vào triều
40 Chương 40: Tính sổ
41 Chương 41: Nữ nhân nhẫn tâm
42 Chương 42: Đạt được
43 Chương 43: Ghen
44 Chương 44: Thạch Tu
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47: Minh Lam Nhi
48 Chương 48: Hứa hẹn trọn đời
49 Chương 49: Yến hội
50 Chương 50: Nữ nhân thần bí
51 Chương 51: Trúng chiêu
52 Chương 52: Mị Dược
53 Chương 53: Hậu quả (một)
54 Chương 54: Hậu quả (hai)
55 Chương 55: Vì yêu sinh hận
56 Chương 56: Thượng Quan Ngọc Dao chết
57 Chương 57: Giải tán hậu cung
58 Chương 58: Khuynh phi
59 Chương 59: Tứ hôn
60 Chương 60: Tức giận
61 Chương 61: Lại hồn lìa khỏi xác
62 Chương 62: Khổ sở
63 Chương 63: Vọng tưởng
64 Chương 64: Tan nát cõi lòng
65 Chương 65: Mang đi
66 Chương 66: Tửu lâu phong ba
67 Chương 67: Phần 3: Diệp quốc - Du hồ
68 Chương 68: Người dã man (1)
69 Chương 69: Người dã man (2)
70 Chương 70: Cầu xin
71 Chương 71: Hãm hại
72 Chương 72: Hành hạ
73 Chương 73: Muốn thuốc giải
74 Chương 74: Tỷ muội
75 Chương 75: Hận
76 Chương 76: Tâm sự
77 Chương 77: Thích khách
78 Chương 78: Đòi nợ
79 Chương 79: Hối hận
80 Chương 80: Kết thân
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83: Cổ tuyệt tình
84 Chương 84: Đau lòng
85 Chương 85: Mất trí nhớ
86 Chương 86: Giải cổ
87 Chương 87: Chạy trốn
88 Chương 88
89 Chương 89: Tìm chết
90 Chương 90: Ly tâm
91 Chương 91: Mang thai
92 Chương 92: Ma linh
93 Chương 93: Sầu lo
94 Chương 94: Ma Linh ra đời
95 Chương 95: Khai chiến
96 Chương 96: Cấm địa
97 Chương 97: Kiếp trước kiếp này (1)
98 Chương 98: Kiếp trước kiếp này (2)
99 Chương 99: Kiếp trước kiếp này (3)
100 Chương 100: Kiếp trước kiếp này (4)
101 Chương 101: Kiếp trước kiếp này (5)
102 Chương 102: Mất tích
103 Chương 103: Ghen ghét
104 Chương 104: Tức chết hắn
105 Chương 105: Uy hiếp
106 Chương 106: Trúng độc
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110: Tín vật đính ước
111 Chương 111
112 Chương 112: Tà công Huyết Linh
113 Chương 113: Sắp chết
114 Chương 114: Kết cục (1)
115 Chương 115: Kết cục (2)
Chapter

Updated 115 Episodes

1
Chương 1: Vương Phi bị vứt bỏ
2
Chương 2: Hai nước hoà thân
3
Chương 3: Nhặt được hồ ly háo sắc
4
Chương 4: Sư phụ
5
Chương 5: Thành công
6
Chương 6: Thu hoạch ngoài ý muốn
7
Chương 7: Lăng vương
8
Chương 8: Đại điển phong Hậu
9
Chương 9: Thù hận
10
Chương 10: Đột nhiên dịu dàng
11
Chương 11: Tâm loạn
12
Chương 12: Âm thầm giúp đỡ
13
Chương 13: Nhịp tim
14
Chương 14: Cái gọi là phản bội
15
Chương 15: Hồn rời khỏi xác
16
Chương 16: Không được?
17
Chương 17: Trái tim băng giá
18
Chương 18: Hãm hại
19
Chương 19: Tình đã hết
20
Chương 20: Bỏ trốn không thành!
21
Chương 21: Tới huyền quốc
22
Chương 22: Mục đích?
23
Chương 23: Tìm phiền toái
24
Chương 24: Phế hậu
25
Chương 25: Thừa tướng mới
26
Chương 26: Uy hiếp
27
Chương 27: Phi tần có tin mừng
28
Chương 28
29
Chương 29: Cầu kiến
30
Chương 30: Đồ đệ thần y
31
Chương 31: Cầu xin
32
Chương 32: Giao dịch
33
Chương 33: Công chúa tiên tộc
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36: Thủ đoạn
37
Chương 37: Thủ đoạn (2)
38
Chương 38: Luyện công
39
Chương 39: Vào triều
40
Chương 40: Tính sổ
41
Chương 41: Nữ nhân nhẫn tâm
42
Chương 42: Đạt được
43
Chương 43: Ghen
44
Chương 44: Thạch Tu
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47: Minh Lam Nhi
48
Chương 48: Hứa hẹn trọn đời
49
Chương 49: Yến hội
50
Chương 50: Nữ nhân thần bí
51
Chương 51: Trúng chiêu
52
Chương 52: Mị Dược
53
Chương 53: Hậu quả (một)
54
Chương 54: Hậu quả (hai)
55
Chương 55: Vì yêu sinh hận
56
Chương 56: Thượng Quan Ngọc Dao chết
57
Chương 57: Giải tán hậu cung
58
Chương 58: Khuynh phi
59
Chương 59: Tứ hôn
60
Chương 60: Tức giận
61
Chương 61: Lại hồn lìa khỏi xác
62
Chương 62: Khổ sở
63
Chương 63: Vọng tưởng
64
Chương 64: Tan nát cõi lòng
65
Chương 65: Mang đi
66
Chương 66: Tửu lâu phong ba
67
Chương 67: Phần 3: Diệp quốc - Du hồ
68
Chương 68: Người dã man (1)
69
Chương 69: Người dã man (2)
70
Chương 70: Cầu xin
71
Chương 71: Hãm hại
72
Chương 72: Hành hạ
73
Chương 73: Muốn thuốc giải
74
Chương 74: Tỷ muội
75
Chương 75: Hận
76
Chương 76: Tâm sự
77
Chương 77: Thích khách
78
Chương 78: Đòi nợ
79
Chương 79: Hối hận
80
Chương 80: Kết thân
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83: Cổ tuyệt tình
84
Chương 84: Đau lòng
85
Chương 85: Mất trí nhớ
86
Chương 86: Giải cổ
87
Chương 87: Chạy trốn
88
Chương 88
89
Chương 89: Tìm chết
90
Chương 90: Ly tâm
91
Chương 91: Mang thai
92
Chương 92: Ma linh
93
Chương 93: Sầu lo
94
Chương 94: Ma Linh ra đời
95
Chương 95: Khai chiến
96
Chương 96: Cấm địa
97
Chương 97: Kiếp trước kiếp này (1)
98
Chương 98: Kiếp trước kiếp này (2)
99
Chương 99: Kiếp trước kiếp này (3)
100
Chương 100: Kiếp trước kiếp này (4)
101
Chương 101: Kiếp trước kiếp này (5)
102
Chương 102: Mất tích
103
Chương 103: Ghen ghét
104
Chương 104: Tức chết hắn
105
Chương 105: Uy hiếp
106
Chương 106: Trúng độc
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110: Tín vật đính ước
111
Chương 111
112
Chương 112: Tà công Huyết Linh
113
Chương 113: Sắp chết
114
Chương 114: Kết cục (1)
115
Chương 115: Kết cục (2)