Chương 45: Mẹ cong trùng phùng

Đến khi nàng tỉnh dậy đã là sáng sớm ngày hôm sau, nhìn khuôn mặt anh tuấn đang ngủ say nhưng tay vẫn không quy củ đặt trên ngực nàng của hắn khiến nàng thẹn thùng không thôi, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lan đến tận cổ ngọc nhưng trong lòng nàng lại tràn đầy mật ngọt. Đây là nam nhân mà nàng yêu mến trăm vạn năm, trải qua trăm vạn năm trầm luân trong luân hồi nhưng nàng vẫn không thể quên hắn được mà lạc ấn của hắn theo từng lần Luân Hồi của nàng lại càng sâu thê.

Cuối cùng đến hôm nay nàng cũng có thể nằm trong vòng tay ấm áp của hắn, hoàn toàn thành nữ nhân của hắn. Đang lúc nàng ngập trong hạnh phúc nhìn hắn bỗng dưng hắn mở bừng mắt nhìn nàng cười hắc hắc:

- Tiểu Hắc đừng nhìn ca nữa, nhìn đến nỗi sắp chảy nước dãi luôn rồi.

- Hứ ai thèm nhìn chứ.

Nàng nói xong quay mặt qua một bên đầy giận dỗi nhưng mặt đã đỏ đến mức có thể nhỏ ra máu. Hắn sao không biết nàng đang thẹn thùng chứ, bàn tay rời khỏi hai tiểu mimi mềm mại trượt xuống chiếc eo nhỏ kéo một cái. Vì hai người đang nằm trên giường mà hắn kéo nàng một cái trực tiếp đem thân thể mềm mại kia kéo lên người mình, nhìn vào khuôn mặt nhỏ đang đỏ bừng kia ôn nhu nói

- Tiểu Hắc khai thật đi thích ca từ khi nào hả?

- Hừ có quỷ mới thích chàng.

Nàng miệng nói nhưng người lại chậm rãi dựa vào ngực hắn, cảm giác ấm áp và an toàn khiến nàng muốn mãi mãi dựa vào nó.

- Từ lúc chàng cứu người ta thì trái tim người ta đã bị chàng bắt mất rồi, vậy mà tên hỗn đản nhà chàng lại như bốc hơi mất khiến người ta khổ sở tìm kiếm đến khi hao hết thọ nguyên đành phải vào Luân Hồi tiếp tục tìm đó.

Nàng nói xong nắm tay trắng như phấn liên tục đấm lên ngực hắn phát ra những tiếng bùm bục, cùng với đó trong đôi mắt xinh đẹp nước mắt không ngừng trào ra. Nàng thực sự uỷ khuất a, lúc trước chưa thức tỉnh kí ức còn đỡ, đến khi cùng hắn song tu toàn bộ kí ức của nàng hoàn toàn bộc phát ra hết, biết bao nhiêu cô đơn tịch mịch trong trăm vạn năm qua như muốn chui hết ra ngoài. Nàng bỏ công tìm hắn, thậm chí vì hắn mà không trảm tình từ bỏ cơ hội trở thành Thần thú chỉ một mực tìm kiếm hắn suốt trăm vạn năm mà không hề có chút tin tức nào khiến nàng như chạm đáy tuyệt vọng nhưng hôm nay cuối cùng nàng cũng gặp hắn, hơn nữa còn làm việc kia ( việc giề tự hiểu) nữa nàng phải phát tiết một lần mới được.

Hắn cũng chỉ im lặng ôm nàng vào ngực để mặt cho nàng khóc, tuy hắn không trực tiếp trải qua những chuyện kia nhưng hắn trong lúc cùng nàng song tu từ trong linh hồn nàng đã chứng kiến toàn bộ. Hắn cũng từng cô đơn một mình trong mấy trăm vạn năm làm sao không hiểu cái cảm giác đó nó khó chịu tới mức nào chứ.

Nàng khóc suốt nửa tiếng mới chịu nín, nước mắt nước mũi tèm nem đã vậy còn dính đầy trên ngực hắn nữa chứ khiến hắn như tắm trong nước mắt của nàng vậy. Nhưng hắn cũng không kêu ca gì mà dùng tay nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trong suốt còn đọng lại trên khuôn mặt tinh xảo kia, ôn nhu vuốt ve hai gò má trơn láng. Khung cảnh đang lãng mạn như ngôn tình thì hắn nói một câu khiến mặt nàng biến thành đen à mà không biết đen hay là đỏ nữa

- Tiểu Hắc à nước của ngươi làm ướt hết người ta rồi mau chịu trách nhiệm đi.

Một câu nói vô cùng trong sáng như trăng đêm ba mươi cùng với hình ảnh hai người không mảnh vải trông thật là thơ mộng ( thơ cái khỉ gì ta cũng hổng biết, chém tí cho vui thôi).

- Cái gì mà Tiểu Hắc chứ bây giờ người ta đã là đại cô nương rồi, có tên tuổi hẳn hoi nha! Tên của người ta là Lưu Huỳnh Như đó biết không. Sao này phải gọi bằng tên không được mở miệng ra là tiểu Hắc tiểu Hắc khó nghe chết được.

Nàng trừng mắt nhìn hắn cũng không thèm quan tâm câu nói "trong sáng" kia của hắn.

- Được rồi Tiểu Như Như à mới sáng ra nàng đã hành hạ ca, lại làm "ướt" hết người ca rồi, nàng nói xem cũng phải bồi thường cho ca chút gì đó chứ

Hắn nói xong trên mặt còn hiện lên biểu cảm như thể hắn bị bóc lột, chà đạp dã man rợ khiến nàng cũng có chút rối rắm hai tay đan vào nhau cuối đầu thấp giọng nói

- Vậy chàng muốn đền cái gì

- Ài, ca là một người có trách nhiệm nhất định sẽ không để nữ nhân của mình bị ức hiếp, nhưng ca cũng có nhiều nữ nhân nên không thể chiếu cố hết các nàng được vì vậy cần giúp cho các nàng cường đại lên mới được. Mà nàng cũng là nữ nhân của ca nên cũng phải tăng cường thực lực của nàng vì vậy ca không cần nàng bồi thường cái gì hết, hơn nữa ca sẽ hy sinh thêm một lần nữa, lấy thân mình ra dốc hết khí lực cùng nàng song tu giúp nàng đột phá Tiên Thiên trung kì.

Hắn nói lời đầy khí phách, nét mặt vô cùng nghiêm túc không hề có chút tà gian nào nhưng ma trảo đã không quy củ đặt lên kiêu đồn mềm mại co dãn xoa nhẹ một tay tìm đến"chú thỏ con" không ngừng nhào nặn.

- Chàng tên sắc quỷ này mau....ưm

Nàng đang định mắng hắn nhưng lời chưa nói hết thì cái miệng nhỏ nhắn đã bị môi hắn bịt kín, ban đầu nàng còn có chút chống cự nhưng rất nhanh đã hoà nhịp cùng hắn khiến cho căn phòng nhất thời xuân sắc nhập tràn.

Đến hơn ba tiếng sau mây mưa mới tan đi hai người lại ôm nhau chìm vào giấc ngủ. Khi hai người tỉnh lại đã là xế chiều, cảm ứng thời gian bên ngoài cũng chỉ chừng mười phút thôi hắn cùng nàng mặc lại quần áo dắt tay nhau ra khỏi bổn nguyên không gian.

Bên trong căn phòng của nàng lúc này đã có một mỹ phụ ngồi chờ, nàng có phần giống Huỳnh Như nhưng nhiều hơn nàng một cổ khí chất thành thục mê người. Ngoài ra còn những điểm lồi lõm đầy mỹ cảm thì một tiểu cô nương mười tám như Huỳnh Như không thể so sánh được, nhưng lúc này trên khuôn mặt tuyệt mỹ kia hiện rõ vẻ lo lắng. Nàng không phải là ai khác chính là mẹ của Huỳnh Như, Tông chủ Mị Ảnh Tông Lưu Thanh Kiều vốn nàng từ chỗ Thu Trúc biết được Vô Thiên đã đi cứu con gái nàng nhưng sau khi Thu Trúc diệt gọn hai tên Bán Thánh trung kì của Ma tộc thì nàng lập tức chạy đến nơi này, nơi đây chính là phòng con gái nàng cũng là nơi nó bị nhốt tuy lúc trước nàng biết rõ nhưng không có biện pháp nào cứu Huỳnh Như ra vì đối phương có tới hai Bán Thánh trung kì, nhưng khi nàng đến nơi chỉ thấy thi thể bị chia thành hai khúc của tên Ma tộc cùng với phòng ốc có chút lộn xộn thì không hề có ai khác, lòng nàng nóng như lửa đốt nhưng dù gì nàng cũng là Tông chủ một tông tâm tính phi thường tốt. Nàng cố trấn định mình ngồi trong phòng chờ đợi, trực giác cho nàng biết con mình chắc chắn không sao.

Bỗng dưng không gian phía trước vặn vẹo một chút sau đó hai bóng người vô thanh vô thức xuất hiện, không ai khác chính là Huỳnh Như va hắn.

- Mẫu thân

Khi trong thấy mỹ phụ nhân nàng cũng không kìm được nhào vào lòng mỹ phụ, tuy nàng cũng không phải là con của mỹ phụ này, nàng cũng chỉ mượn nhờ nàng để bồi đắp nhục thân khác nhưng tình yêu của mỹ phụ đã khiến nàng hoàn toàn nhận làm mẹ.

Còn Thanh Kiều khi nhìn thấy con mình cũng không kìm được kích động ôm lấy đối phương nước mắt lưng tròng. Đây chính là đứa nhỏ nàng yêu thương nhất, là tâm can bảo bối của nàng. Lúc nàng mang thai nó nàng cũng không hiểu tại sao mình lại có nó nhưng nàng vẫn kiên trì sinh nó ra chăm sóc nó, yêu thương nó đến tận bây giờ.

Đến khi Huỳnh Như bị Ma tộc bắt giữ uy hiếp nàng, nàng cũng không từ mọi giá làm theo yêu cầu của Ma tộc chỉ mong cứu được đứa con gái này.

Chapter
1 Chương 1: Thức tỉnh
2 Chương 2: Mỹ nữ gặp nạn
3 Chương 3: Đánh cướp
4 Chương 4: Thì Ra làm việc ấy thoải mái đến vậy (1)
5 Chương 5: Thì Ra làm việc ấy thoải mái đến vậy (2)
6 Chương 6: Long Phương Hỗn Nguyên Quyết
7 Chương 7: Sơ bộ Huyền Thiên Tinh
8 Chương 8: Xuân sắc ngoài động
9 Chương 9: Thiên Sương Băng Tâm quyết
10 Chương 10: Hồ Ly vs Chim Xanh
11 Chương 11: Linh Hồ Và Thanh Loan
12 Chương 12: Long Nhãn Thảo và Khí tức quen
13 Chương 13: Nhất Long hí tam...
14 Chương 14: Nhất Long hí tam. (tiếp)
15 Chương 15: Yêu vương, yêu tướng
16 Chương 16: Tắm uyên ương
17 Chương 17: Đột phá
18 Chương 18: Ma Viêm Tử Mã
19 Chương 19: Sư thứu hùng ưng
20 Chương 20: Nhìn đủ chưa
21 Chương 21: Chiến Sư Thứu
22 Chương 22: Mục tiêu
23 Chương 23: Cô long, tiểu long nữ
24 Chương 24: Cô bé muốn báo thù Không?
25 Chương 25: Lão tử bị cưỡng gian
26 Chương 26: Yêu Thú chi địa
27 Chương 27: Long Cốc
28 Chương 28: Một chỉ sát Thánh
29 Chương 29: Ta phải đi cứu mỹ nữ
30 Chương 30: Dám đánh ta
31 Chương 31: Là Ngươi?
32 Chương 32: Ta tuy không phải nam nhân đầu tiên của nàng nhưng sẽ là Nam nhân cuối cùng của nàng
33 Chương 33: Trở về Băng Ngưng Cung
34 Chương 34: Long Hoàng Kiếm chi uy (1)
35 Chương 35: Long Hoàng Kiếm chi uy (2)
36 Chương 36: Khách khanh trưởng lão
37 Chương 37: Thẩm vấn hương diễm
38 Chương 38: Kết quả thẩm vấn
39 Chương 39: Tình thiêu Hàn Ngưng Tuyết
40 Chương 40: Mỹ nhân cần cứu vớt
41 Chương 41: Thuần Âm chi thể
42 Chương 42: Tự tạo nghiệp không thể sống
43 Chương 43: Linh nhục đồng tu (1)
44 Chương 44: Linh nhục đồng tu (2)
45 Chương 45: Mẹ cong trùng phùng
46 Chương 46: Làm nữ nhân của ta
47 Chương 47: Thanh Kiều mê hoặc
48 Chương 48: Thu Trúc chấn nhiếp
49 Chương 49: Cự Thạch Phong Ấn
50 Chương 50: Lê Ngọc Loan- Công chúa Ma tộc
51 Chương 51: Chiến chiến và chiến
52 Chương 52: Kỳ Phong Sư Thứu
53 Chương 53: Nữ nhân của ca
54 Chương 54: Thiên Âm Phong Sát Châu- Chuẩn bị cứu người
55 Chương 55: Qủy Thần Hoàng Hồn
56 Chương 56: Trọng tổ nhục thân và...
57 Chương 57: Nàng phải lấy thân báo đáp
58 Chương 58: Thân thế Mỹ Nhân quái vật
59 Chương 59: Đế vương mỹ nhân hạt
60 Chương 60: Ta đến tìm người
61 Chương 61: Chấn nhiếp
62 Chương 62: Mẹ con thâm tình
63 Chương 63: Kẻ nào dám đụng vào nữ nhân của lão tử
64 Chương 64: Ma tộc - Long Thiên Thành
65 Chương 65: Con gái nói không là Có
66 Chương 66: Vô Song mê người
67 Chương 67: Vô tình gặp đánh nhau
68 Chương 68: Thượng cổ bạch dương
69 Chương 69: Quang Minh Nữ thần
70 Chương 70: Tiểu la lị Long Như Ngọc
71 Chương 71: Tiểu la lị "lớn" lên
72 Chương 72: Chúng nữ kinh ngạc
73 Chương 73: Trở lại Băng Ngưng Cung
74 Chương 74: Thánh Giả ngu ngốc
75 Chương 75: Mùi âm mưu
76 Chương 76: Âm mưu hiển lộ
77 Chương 77: Quang Minh Thành
78 Chương 78: Tông môn đại tái bắt đầu
79 Chương 79: Trấn Thiên Tháp
80 Chương 80: Chúng nữ tu vi đại tiến
Chapter

Updated 80 Episodes

1
Chương 1: Thức tỉnh
2
Chương 2: Mỹ nữ gặp nạn
3
Chương 3: Đánh cướp
4
Chương 4: Thì Ra làm việc ấy thoải mái đến vậy (1)
5
Chương 5: Thì Ra làm việc ấy thoải mái đến vậy (2)
6
Chương 6: Long Phương Hỗn Nguyên Quyết
7
Chương 7: Sơ bộ Huyền Thiên Tinh
8
Chương 8: Xuân sắc ngoài động
9
Chương 9: Thiên Sương Băng Tâm quyết
10
Chương 10: Hồ Ly vs Chim Xanh
11
Chương 11: Linh Hồ Và Thanh Loan
12
Chương 12: Long Nhãn Thảo và Khí tức quen
13
Chương 13: Nhất Long hí tam...
14
Chương 14: Nhất Long hí tam. (tiếp)
15
Chương 15: Yêu vương, yêu tướng
16
Chương 16: Tắm uyên ương
17
Chương 17: Đột phá
18
Chương 18: Ma Viêm Tử Mã
19
Chương 19: Sư thứu hùng ưng
20
Chương 20: Nhìn đủ chưa
21
Chương 21: Chiến Sư Thứu
22
Chương 22: Mục tiêu
23
Chương 23: Cô long, tiểu long nữ
24
Chương 24: Cô bé muốn báo thù Không?
25
Chương 25: Lão tử bị cưỡng gian
26
Chương 26: Yêu Thú chi địa
27
Chương 27: Long Cốc
28
Chương 28: Một chỉ sát Thánh
29
Chương 29: Ta phải đi cứu mỹ nữ
30
Chương 30: Dám đánh ta
31
Chương 31: Là Ngươi?
32
Chương 32: Ta tuy không phải nam nhân đầu tiên của nàng nhưng sẽ là Nam nhân cuối cùng của nàng
33
Chương 33: Trở về Băng Ngưng Cung
34
Chương 34: Long Hoàng Kiếm chi uy (1)
35
Chương 35: Long Hoàng Kiếm chi uy (2)
36
Chương 36: Khách khanh trưởng lão
37
Chương 37: Thẩm vấn hương diễm
38
Chương 38: Kết quả thẩm vấn
39
Chương 39: Tình thiêu Hàn Ngưng Tuyết
40
Chương 40: Mỹ nhân cần cứu vớt
41
Chương 41: Thuần Âm chi thể
42
Chương 42: Tự tạo nghiệp không thể sống
43
Chương 43: Linh nhục đồng tu (1)
44
Chương 44: Linh nhục đồng tu (2)
45
Chương 45: Mẹ cong trùng phùng
46
Chương 46: Làm nữ nhân của ta
47
Chương 47: Thanh Kiều mê hoặc
48
Chương 48: Thu Trúc chấn nhiếp
49
Chương 49: Cự Thạch Phong Ấn
50
Chương 50: Lê Ngọc Loan- Công chúa Ma tộc
51
Chương 51: Chiến chiến và chiến
52
Chương 52: Kỳ Phong Sư Thứu
53
Chương 53: Nữ nhân của ca
54
Chương 54: Thiên Âm Phong Sát Châu- Chuẩn bị cứu người
55
Chương 55: Qủy Thần Hoàng Hồn
56
Chương 56: Trọng tổ nhục thân và...
57
Chương 57: Nàng phải lấy thân báo đáp
58
Chương 58: Thân thế Mỹ Nhân quái vật
59
Chương 59: Đế vương mỹ nhân hạt
60
Chương 60: Ta đến tìm người
61
Chương 61: Chấn nhiếp
62
Chương 62: Mẹ con thâm tình
63
Chương 63: Kẻ nào dám đụng vào nữ nhân của lão tử
64
Chương 64: Ma tộc - Long Thiên Thành
65
Chương 65: Con gái nói không là Có
66
Chương 66: Vô Song mê người
67
Chương 67: Vô tình gặp đánh nhau
68
Chương 68: Thượng cổ bạch dương
69
Chương 69: Quang Minh Nữ thần
70
Chương 70: Tiểu la lị Long Như Ngọc
71
Chương 71: Tiểu la lị "lớn" lên
72
Chương 72: Chúng nữ kinh ngạc
73
Chương 73: Trở lại Băng Ngưng Cung
74
Chương 74: Thánh Giả ngu ngốc
75
Chương 75: Mùi âm mưu
76
Chương 76: Âm mưu hiển lộ
77
Chương 77: Quang Minh Thành
78
Chương 78: Tông môn đại tái bắt đầu
79
Chương 79: Trấn Thiên Tháp
80
Chương 80: Chúng nữ tu vi đại tiến