Chương 3: 3: Xuyên Sách

Trans: Amelie.Vo
Beta: Khả Khả
Cố lão phu nhân hừ lạnh, nói: “Đến ngày đó, Minh Châu của ta đành phải chịu thiệt thòi trang điểm xấu một chút thôi.”
Cố Minh Châu vội đáp: “Tổ mẫu, không cần phải làm vậy, con trang điểm như mọi khi là được rồi.”
Cố Nguyên cũng nói: “Phải đó, Minh Châu, con cứ trang điểm như bình thường, đừng biến khéo thành vụng mà đắc tội các vị quý nhân.”
Cố lão phu nhân trầm mặc không nói lời nào, ánh mắt đau lòng nhìn cháu gái.
Cố Minh Châu do dự một hồi, lại an ủi: “Tổ mẫu đừng buồn, chưa chắc con sẽ bị chọn mà.”
Cố lão phu nhân dĩ nhiên không tin những lời này, nói: “Minh Châu của ta cái gì cũng tốt, người mù cũng biết phải chọn ai.”
Cố Minh Châu dở khóc dở cười, nhưng trong lòng nàng lại chắc chắn vị trí An Vương phi này sẽ không thể rơi trúng nàng được.

Sao nàng có thể quả quyết như vậy? Bởi vì nàng đã biết trước cốt truyện rồi.
Không sai! Cố Minh Châu là một người xuyên sách, lại còn xuyên vào bộ tiểu thuyết ngôn tình cẩu huyết mà nàng đã xem ngày trước.
Tóm tắt lại một chút, đây là câu chuyện kể về một cô nàng hiện đại xuyên không về thời cổ đại và được gả vào trong cung.

Nam nữ chính không ai khác là Thái tử và vị trắc phi kia, mà An vương lại là nam thứ theo đuổi nữ chính không thành, bị hắc hóa trở thành nam phụ độc ác.
Ấn tượng của Cố Minh Châu đối với cuốn tiểu thuyết này vô cùng sâu sắc, đến giờ nàng vẫn còn nhớ rõ kết cục…
Nam chính thân là Thái tử nhưng lại cảm thấy vị trí Thái tử này không hề hạnh phúc.

Vì vậy sau khi nghe lời đề nghị của nữ chính, cả hai cùng nhau bỏ trốn đi ngao du sơn thủy!!!
Nam nữ chính ban đầu vì tình yêu khiến cả hoàng cung náo động đến “gà bay chó nhảy”, sau lại nhân danh tình yêu để rời khỏi hoàng cung đi phiêu bạt giang hồ!
Kết cục như vậy, thử hỏi làm sao mà không ấn tượng sâu sắc cho được.

Hơn nữa, cũng vì nguyên nhân này mà Cố Minh Châu không có chút thiện cảm nào với nam nữ chính.
Họ cần phải hiểu rằng, muốn bước chân vào giang hồ, điều kiện tiên quyết là phải có người kế thừa hoàng vị.
Thánh thượng có tổng cộng ba người con trai, ngoài Thái tử, An vương khi ấy đã là thân vương, chỉ còn lại một hoàng tử.

Lúc Thái tử bỏ đi, vị đệ đệ này mới được 10 tuổi, lại còn là một đứa trẻ cực kỳ yếu ớt.

Khi ấy, sức khỏe của Hoàng thượng không được tốt lắm.

Trong tình cảnh như vậy, Thái tử lại cứ thế bỏ mặc thì ai là người đứng ra chủ trì đại cục đây?
Tình tiết tiếp theo tiểu thuyết không đề cập đến.

Nhưng theo lẽ thường tình, một khi Hoàng đế vừa băng hà, chỉ sợ toàn bộ đại thần trên triều sẽ ép đứa trẻ non nớt kia thượng vị, nói không chừng còn muốn khống chế triều đình.

Đứa trẻ đáng thương kia, nếu muốn giữ vững được ngôi vị, buộc phải cùng triều thần tranh đoạt quyền lực, còn nếu không, chỉ đành phải làm con rối để mặc người người thao túng.

Dù thế nào đi nữa, xã tắc hỗn loạn là điều không thể tránh khỏi.

Kẻ hứng chịu mọi khổ nạn cuối cùng vẫn là dân chúng mà thôi.
Cũng vì nguyên nhân này, Cố Minh Châu vô cùng chán ghét nam nữ chính, mà sau khi xuyên qua, những gì nàng nghe được càng làm tăng mức độ ác cảm của nàng.
Hai kẻ này, nói cho cùng vẫn rất ích kỷ, chỉ nghĩ đến bản thân.
Ngược lại, nhắc đến An Vương, tuy rằng hắn là một nhân vật phản diện, nhưng ấn tượng của Cố Minh Châu dành cho người này cũng còn rất tốt.

Nếu như trong chuyện tình cảm hắn không quá điên cuồng thì càng tốt hơn.
Nếu như hắn không cuồng vì yêu, thì cũng không đến mức bị phế đôi chân này.
Đúng vậy! Ai cũng đều cho rằng An vương vì cứu Thái tử mà hai chân tàn phế.

Nhưng thực chất là vì cứu nữ chính, để nàng ta thuận lợi trèo lên cây, còn hắn bị con sói hung hăng cắn trúng chân, đến nỗi bị phế hai chân.

Mà bi kịch của An vương không chỉ dừng lại ở đó, từ khi chân bị mất đi, chấp niệm của hắn đối với nữ chính càng sâu.

Sau khi “hắc hóa”, hắn không từ mọi thủ đoạn để có được nàng.

Nhưng hắn càng cố chấp, lại càng khiến nữ chính xa lánh.

Dù vậy, hắn vẫn không bỏ cuộc, để rồi cuối cùng hắn lại cứu nữ chính một lần nữa, lần này thứ hắn mất chính là mạng của mình.
Sau lần đi săn mùa thu này, Cố Minh Châu từng muốn thử nhắc nhở An vương.

Nhưng, thứ nhất là nàng không nhớ rõ tình tiết này xảy ra ở thời điểm nào, thứ hai là nàng tìm không thể che giấu bản thân để nhắc nhở An vương.

Nàng không thể đem Cố gia ra mạo hiểm được.

Hơn nữa nàng không có cách nào lý giải việc vì sao bản thân lại biết trước được tương lai.
Vì vậy, Cố Minh Châu cảm thấy vô cùng áy náy, nàng nghĩ nếu một ngày nào đó có thể giúp được An vương, nàng nhất định sẽ tận lực giúp đỡ hắn, như vậy cũng xem như giải quyết được vướng mắc trong lòng.
Nhưng Cố Minh Châu không thể ngờ rằng, cuối cùng nàng lại mang bản thân đến bù đắp cho An Vương.

Chapter
1 Chương 1: 1: Tuyển Phi
2 Chương 2: 2: Minh Châu Cố Gia
3 Chương 3: 3: Xuyên Sách
4 Chương 4: 4: Yêu Thích Mỹ Nhân
5 Chương 5: 5: An Vương Hàn Mẫn
6 Chương 6: 6: An Vương Là Một Mỹ Nam
7 Chương 7: 7: Cố Minh Châu Cảm Thấy Rất Tốt!
8 Chương 8: 8: Cố Tiểu Thư Là Một Cô Nương Tốt
9 Chương 9: 9: Cấm Túc
10 Chương 10: 10: Không Chỉ Là Thích Điểm Tâm
11 Chương 11: 11: Quan Trọng Là Hắn Lớn Lên Đẹp Trai
12 Chương 12: 12: Nam Chính Vẫn Chưa Lên Sàn
13 Chương 13: 13: Phụng Chỉ Hẹn Hò
14 Chương 14: 14: Hẹn Hò Ở Thú Viên
15 Chương 15: 15: Hẹn Hò Với Quốc Bảo!
16 Chương 16: 16: Lần Đầu Hẹn Hò Bắt Đầu Nuôi Dưỡng
17 Chương 17: 17: Hẹn Hò – Bản Vương Thích Câu Cá
18 Chương 18: 18: Hẹn Hò – Người Xấu Xa!
19 Chương 19: 19: Hẹn Hò – Lỗi Của Ông Trời!
20 Chương 20: 20: Dựa Vào Cái Gì
21 Chương 21: 21: Ngươi Thấy Ngày Nào Thì Được
22 Chương 22: 22: Trắc Phi Đến Buổi Tiệc!
23 Chương 23: 23: Trắc Phi Không Bình Thường
24 Chương 24: 24: Chướng Mắt!
25 Chương 25: 25: Cách Giải Quyết Của Thái Tử!
26 Chương 26: 26: Nàng Không Tin Hắn!
27 Chương 27: 27: Không Phải Người Nào Cũng Có Thể!
28 Chương 28: 28: Phu Thê Đồng Lòng
29 Chương 29: 29: Không Được
30 Chương 30: 30: Dạy Dỗ!
31 Chương 31: 31: Gả Chồng
32 Chương 32: 32: Bái Đường!
33 Chương 33: 33: Chỉ Có Mình Nàng!
34 Chương 34: 34: Động Phòng
35 Chương 35: 35: Đút Ăn
36 Chương 36: 36: Năm Phần!
37 Chương 37: 37: Đối Lập
38 Chương 38: 38: Người Tính Không Bằng Trời Tính
39 Chương 39: 39: Hư Hỏng!
40 Chương 40: 40: Nói Chung Là
41 Chương 41-42: 41: Thái Tử Xảy Ra Chuyện - 42: SAU LƯNG CÓ QUỶ!
42 Chương 43-44: 43: THÌ RA LÀ THẾ - 44: Kinh Ngạc
43 Chương 46: 45: CƯỚP CON TRAI. - 46: Kim Bài
44 Chương 47: 47: Bôi Thuốc
45 Chương 48-49: 48: Đứa Nhỏ Cũng Muốn Chăm Chút Bản Thân Mình - 49: ĐỒN ĐÃI HẠI NGƯỜI!
46 Chương 50: 50: Che Giấu
47 Chương 51: 51: Tự Chơi
48 Chương 52: 52: Hay Là Ta Không Thể Thoả Mãn Cho Nàng
49 Chương 53: 53: Ta Dùng Tốt Hơn Món Đồ Kia - 54: LI3M HUYỆT CHO NÀNG (MỘT CHÚT THỊT VỤN)
50 Chương 55-56: 55: Bại Lộ - 56: CHE GIẤU VẾT THƯƠNG
51 Chương 57: 57: Ôm Ta Sẽ Không Đau Nữa!
52 Chương 58: 58: Hôn Lên Vết Sẹo
53 Chương 59: 59: Mưu Tính Ra Ngoài Cung
54 Chương 61-62: 61: Cùng Nhau Ăn Tết! - 62: CÙNG NHAU NGÂM SUỐI NƯỚC NÓNG!
55 Chương 63-64: 63: Nhìn - 64: KHÔNG MỜI MÀ ĐẾN
56 Chương 65: 65: Thái Tử Muốn Xuống Tay Với Huynh
57 Chương 66: 66: Ngay Cả Đứa Trẻ Cũng Bị Thái Tử Ghét
58 Chương 67: 67: Quản Giáo Tiểu Bá Vương
59 Chương 68: 68: Mỗi Ngày Của Tiểu Bá Vương
60 Chương 69: 69: Nàng Vẫn Quan Trọng Nhất! - 70: THẤT TỊCH ĐẾN RỒI!
61 Chương 71: 71: Thật Lòng Chúc Phúc
62 Chương 72: 72: Khẩu Giao Cho Hắn
63 Chương 73-74: 73: Hồi Cung - 74: NỔI GIÓ
64 Chương 75: 75: Thái Tử Mưu Phản
65 Chương 76: 76: Ta Nguyện Ý End
66 Chương 77-78
67 Chương Chương 79: 79
68 Chương Chương 80: 80
Chapter

Updated 68 Episodes

1
Chương 1: 1: Tuyển Phi
2
Chương 2: 2: Minh Châu Cố Gia
3
Chương 3: 3: Xuyên Sách
4
Chương 4: 4: Yêu Thích Mỹ Nhân
5
Chương 5: 5: An Vương Hàn Mẫn
6
Chương 6: 6: An Vương Là Một Mỹ Nam
7
Chương 7: 7: Cố Minh Châu Cảm Thấy Rất Tốt!
8
Chương 8: 8: Cố Tiểu Thư Là Một Cô Nương Tốt
9
Chương 9: 9: Cấm Túc
10
Chương 10: 10: Không Chỉ Là Thích Điểm Tâm
11
Chương 11: 11: Quan Trọng Là Hắn Lớn Lên Đẹp Trai
12
Chương 12: 12: Nam Chính Vẫn Chưa Lên Sàn
13
Chương 13: 13: Phụng Chỉ Hẹn Hò
14
Chương 14: 14: Hẹn Hò Ở Thú Viên
15
Chương 15: 15: Hẹn Hò Với Quốc Bảo!
16
Chương 16: 16: Lần Đầu Hẹn Hò Bắt Đầu Nuôi Dưỡng
17
Chương 17: 17: Hẹn Hò – Bản Vương Thích Câu Cá
18
Chương 18: 18: Hẹn Hò – Người Xấu Xa!
19
Chương 19: 19: Hẹn Hò – Lỗi Của Ông Trời!
20
Chương 20: 20: Dựa Vào Cái Gì
21
Chương 21: 21: Ngươi Thấy Ngày Nào Thì Được
22
Chương 22: 22: Trắc Phi Đến Buổi Tiệc!
23
Chương 23: 23: Trắc Phi Không Bình Thường
24
Chương 24: 24: Chướng Mắt!
25
Chương 25: 25: Cách Giải Quyết Của Thái Tử!
26
Chương 26: 26: Nàng Không Tin Hắn!
27
Chương 27: 27: Không Phải Người Nào Cũng Có Thể!
28
Chương 28: 28: Phu Thê Đồng Lòng
29
Chương 29: 29: Không Được
30
Chương 30: 30: Dạy Dỗ!
31
Chương 31: 31: Gả Chồng
32
Chương 32: 32: Bái Đường!
33
Chương 33: 33: Chỉ Có Mình Nàng!
34
Chương 34: 34: Động Phòng
35
Chương 35: 35: Đút Ăn
36
Chương 36: 36: Năm Phần!
37
Chương 37: 37: Đối Lập
38
Chương 38: 38: Người Tính Không Bằng Trời Tính
39
Chương 39: 39: Hư Hỏng!
40
Chương 40: 40: Nói Chung Là
41
Chương 41-42: 41: Thái Tử Xảy Ra Chuyện - 42: SAU LƯNG CÓ QUỶ!
42
Chương 43-44: 43: THÌ RA LÀ THẾ - 44: Kinh Ngạc
43
Chương 46: 45: CƯỚP CON TRAI. - 46: Kim Bài
44
Chương 47: 47: Bôi Thuốc
45
Chương 48-49: 48: Đứa Nhỏ Cũng Muốn Chăm Chút Bản Thân Mình - 49: ĐỒN ĐÃI HẠI NGƯỜI!
46
Chương 50: 50: Che Giấu
47
Chương 51: 51: Tự Chơi
48
Chương 52: 52: Hay Là Ta Không Thể Thoả Mãn Cho Nàng
49
Chương 53: 53: Ta Dùng Tốt Hơn Món Đồ Kia - 54: LI3M HUYỆT CHO NÀNG (MỘT CHÚT THỊT VỤN)
50
Chương 55-56: 55: Bại Lộ - 56: CHE GIẤU VẾT THƯƠNG
51
Chương 57: 57: Ôm Ta Sẽ Không Đau Nữa!
52
Chương 58: 58: Hôn Lên Vết Sẹo
53
Chương 59: 59: Mưu Tính Ra Ngoài Cung
54
Chương 61-62: 61: Cùng Nhau Ăn Tết! - 62: CÙNG NHAU NGÂM SUỐI NƯỚC NÓNG!
55
Chương 63-64: 63: Nhìn - 64: KHÔNG MỜI MÀ ĐẾN
56
Chương 65: 65: Thái Tử Muốn Xuống Tay Với Huynh
57
Chương 66: 66: Ngay Cả Đứa Trẻ Cũng Bị Thái Tử Ghét
58
Chương 67: 67: Quản Giáo Tiểu Bá Vương
59
Chương 68: 68: Mỗi Ngày Của Tiểu Bá Vương
60
Chương 69: 69: Nàng Vẫn Quan Trọng Nhất! - 70: THẤT TỊCH ĐẾN RỒI!
61
Chương 71: 71: Thật Lòng Chúc Phúc
62
Chương 72: 72: Khẩu Giao Cho Hắn
63
Chương 73-74: 73: Hồi Cung - 74: NỔI GIÓ
64
Chương 75: 75: Thái Tử Mưu Phản
65
Chương 76: 76: Ta Nguyện Ý End
66
Chương 77-78
67
Chương Chương 79: 79
68
Chương Chương 80: 80