Chương 89: Chú rồng nhỏ vụng về học cách yêu thương ma vương

Cảnh Ngọc nhẹ nhàng vuốt ve chiếc hộp vàng, không phải là sản phẩm đúc từ khuôn mà được chế tác tinh xảo với những bông mẫu đơn lớn và đầy chi tiết.

Không, không chỉ có mẫu đơn—ở góc phải dưới cùng khắc họa một chú rồng nhỏ nằm cuộn tròn dưới những cánh hoa mẫu đơn tinh tế, ôm lấy đầu đuôi của chính mình và đang say ngủ.

Đây là "của hồi môn" mà Klaus đã chuẩn bị cho cô.

Theo phong tục truyền thống, lẽ ra đây phải là trách nhiệm của cha mẹ hoặc anh em trong gia đình cô.

Nhưng ngài Klaus đã âm thầm hoàn thành điều đó thay cô.

Cảnh Ngọc cúi đầu, tay lướt nhẹ trên bề mặt chiếc hộp. Vàng thì lạnh, nhưng cánh hoa mẫu đơn dường như ấm áp một cách kỳ lạ.

Cô hít sâu một hơi rồi hỏi, "Đây chẳng phải là câu nói "nước không chảy ruộng ngoài" mà người ta thường nhắc đến sao?"

Đáp lại cô là một nụ hôn nhẹ của Klaus đặt lên trán.

"Không phải," Klaus sửa lời cô. "Anh muốn trở thành tất cả của em, Cảnh Ngọc."

Anh dịu dàng gọi tên cô bằng tiếng Trung.

Cảnh Ngọc dựa nhẹ vào người anh, trán khẽ cọ vào cằm anh.

Cô đáp lại, "Em thật sự cảm thấy vinh hạnh."

Dù xúc động, Cảnh Ngọc vẫn vui vẻ mở chiếc hộp vàng.

Ánh sáng rực rỡ tỏa ra, làm bừng sáng cả gương mặt cô.

Cảnh Ngọc thầm nghĩ Klaus hẳn đã xem qua rất nhiều phim truyền hình Trung Quốc hoặc tham khảo ý kiến từ các chuyên gia.

Bên trong hộp chứa đầy những viên đá quý đắt giá, một phần đã được chế tác, phần còn lại để trống để cô có thể tự mình lựa chọn cách sử dụng. Ngoài ra còn có một loạt các văn bản chuyển nhượng, không chỉ liên quan đến tiền, bất động sản, xe cộ mà còn bao gồm các câu lạc bộ thuộc sở hữu của Klaus và những cổ phần mà anh đầu tư.

Những con số quá lớn, đến mức một người giỏi toán như Cảnh Ngọc cũng phải dừng lại để lấy hơi sau một hồi xem xét.

Tài sản này quá khổng lồ, vượt xa tầm hiểu biết và tưởng tượng của cô.

Cảnh Ngọc đóng nắp hộp lại.

Klaus hỏi, "Những thứ này có thể mang lại cho em cảm giác an toàn không?"

Anh đưa cho cô một chiếc bút màu đen, ra hiệu cô ký tên vào chỗ còn trống.

Nhưng Cảnh Ngọc không nhúc nhích.

Cô hỏi, "Liệu có phải anh đang định lợi dụng em để chuyển tài sản không đấy?"

Klaus dùng hành động để trả lời câu hỏi của cô.

Cuối cùng, anh thực hiện lời đe dọa suốt buổi tối—

Nhấc cô lên, đặt lên bàn, và nhẹ nhàng "thưởng" cho cô một cặp mông đỏ ửng qua lớp váy.

Không hề nương tay.

Cảnh Ngọc phải thừa nhận "của hồi môn" Klaus dành cho cô đã mang lại lợi ích to lớn. Nhờ khoản tiền này, cô đã kịp thời thuê trọn một hội trường bia đẹp mắt để chuẩn bị cho Lễ hội Oktoberfest.

Để thu hút du khách, cô bỏ ra một số tiền lớn mời các nhà thiết kế chuyên nghiệp, biến nơi đây thành một không gian mang đậm phong cách Bavaria truyền thống.

Bầu không khí độc đáo này khiến lượng khách đến hội trường tăng đáng kể.

Thêm vào đó, những chiến dịch khuyến mãi nhỏ và các khu vực chụp ảnh được dàn dựng khéo léo đã biến nơi này thành điểm đến hàng đầu của rất nhiều người.

Chưa kể, để gia tăng ảnh hưởng, cô còn cho chạy hàng loạt video quảng cáo trên Tiktok từ sớm.

Khi các xe buýt và xe điện bắt đầu mang nhãn hiệu Zur Festwiese, sáng ngày thứ hai của Lễ hội tháng Mười, nơi đây như một buổi khai mạc Thế vận hội.

Những nữ kỵ sĩ trẻ trung cưỡi ngựa nâu đỏ dẫn đầu đoàn khách, nhàn nhã tiến vào đồng cỏ Theresienwiese.

Sau khi lễ hội kết thúc, Cảnh Ngọc thành công ký được năm hợp đồng với các nhà cung cấp.

Hào hứng với thành quả, cô vui vẻ mời ngài Klaus đi nghỉ dưỡng ở Berlin.

Cô đặt một khách sạn yên tĩnh và đầy quyến rũ, với trần nhà cao, được trang trí bởi nhiều bức tranh sơn dầu và bản khắc đá, tràn ngập bầu không khí của Berlin cổ kính. Tuy nhiên, điều cô thích nhất vẫn là những tấm thảm phương Đông dài và mềm mại, nơi cô có thể ngồi xuống và tận tâm tạo ra "những trái tim vàng nhỏ xinh" trên đôi chân của ngài Klaus.

Là một người mang dòng máu Đức, ngài Klaus không chỉ có mái tóc vàng óng mượt mà còn sở hữu bộ lông chân rậm rạp hơn hẳn so với người châu Á. Nhưng từ lần đầu tiên hai người họ "thẳng thắn đối diện," Cảnh Ngọc phát hiện Klaus luôn cẩn thận dọn sạch mọi chỗ, ngoại trừ vùng bụng và "lãnh thổ tuyệt đối."

Cảnh Ngọc phải thừa nhận việc này quả thật tăng thêm trải nghiệm xúc giác, rất tiện cho cô véo và hôn hít.

Tuy nhiên, do tò mò, cô vẫn khẩn khoản yêu cầu Klaus để nguyên lông chân một thời gian, vì cô muốn tự tay thử nghiệm một điều mới lạ—giống như Klaus đã từng tự tay "dọn dẹp" cho cô.

Ban đầu, Klaus từ chối thẳng thừng.

Nhưng với sự mềm mỏng và kiên trì của Cảnh Ngọc, cuối cùng anh cũng nhượng bộ.

Họ đặt ra một thỏa thuận, nếu Cảnh Ngọc có thể ký được năm hợp đồng hợp tác trong Lễ hội Oktoberfest, Klaus sẽ đồng ý thực hiện mong muốn nhỏ bé của cô.

Cô đã làm được.

Klaus buộc phải để lông chân dài thêm một thời gian.

Cảnh Ngọc muốn tạo hình trái tim vàng trên chân của Klaus.

Cô hào hứng mua một chiếc dao cạo điện nhỏ xinh, nghiêm túc nói với Klaus, "Anh có nghe nói về quần tất mùa thu chưa? Ừm... giống như quần tất có họa tiết hình trái tim ấy. Em sẽ cạo sạch phần lớn, chỉ để lại những hình trái tim bằng vàng, giống như họa tiết trên thảm Ba Tư—nhưng đặc biệt hơn, vì chúng là những trái tim vàng."

Klaus nói, "Em yêu, anh chưa từng nghe đến trái tim vàng, nhưng anh nhớ một câu tiếng Trung vừa học hôm qua. Nhân vi đao trủ, ngã vi ngư nhục (Người là dao thớt, ta là cá thịt)."

Cảnh Ngọc khen ngợi khả năng sử dụng từ ngữ chuẩn xác của anh, "Giỏi lắm!"

Cô cẩn thận đặt chiếc dao cạo nhỏ lên chân Klaus, tỉ mỉ cạo thành hình trái tim nhỏ, "Em đang nghĩ, liệu có phải gen Trung Quốc đã mang đến cho anh tài năng ngôn ngữ?"

Klaus đáp lại, "Không chắc đâu, em yêu. Bà nội của ông anh là người Ba Lan, nhưng anh chẳng biết nói tiếng Ba Lan."

Cảnh Ngọc dừng tay, suy nghĩ một lúc về dòng dõi phức tạp của Klaus, rồi thở dài cảm thán, "Nói thế, anh chắc là lai của rất nhiều quốc gia châu Âu, phức tạp thật đấy."

Chưa kịp để Klaus giải thích, cô đã kiêu hãnh ưỡn ngực, "Nhưng châu Âu thì bé tẹo, có nước còn chẳng đông dân bằng một tỉnh của bọn em. Em đây cũng không kém cạnh, tính ra là lai bốn tỉnh nhé. Mà nếu lục lại tổ tiên, có khi còn lai tận tám tỉnh ấy chứ."

Klaus bật cười.

Anh để mặc Cảnh Ngọc hăng hái dùng dao cạo, tay đưa lên vén gọn mái tóc cô ra sau tai, rồi nhẹ nhàng hôn lên môi cô.

Kế hoạch trái tim vàng của Cảnh Ngọc chưa hoàn thành, cô đã đổi ý, chuyển sang "vùng cấm địa." Ban đầu Klaus phản đối, nhưng khi cô ngồi lên vùng vừa tạo hình trái tim, anh nghiến răng cảnh cáo, "Chỉ lần này thôi đấy."

Chỉ có Chúa mới biết Klaus đã phải nhắc câu đó bao nhiêu lần với cô.

Ánh nắng vàng xuyên qua lớp rèm dày, rọi lên "bãi cỏ" vừa được dọn dẹp sạch sẽ. Những giọt sương trong suốt rơi trên đóa mẫu đơn trắng tinh khôi, xếp lớp tinh xảo.

Klaus luồn tay qua mái tóc đen của cô, ngồi trên tấm thảm dài, gương mặt vừa đau đớn vừa nhẫn nhịn.

Cảnh Ngọc áp tay lên hình trái tim vàng, đặt một nụ hôn để "giải phong ấn" cho anh. Nụ hôn ấy, mang đậm hương vị của Klaus.

Cảnh tượng đó giống hệt như con búp bê trên bàn cạnh bên.

Con búp bê ma vương tóc vàng mắt xanh ngồi trên bãi cỏ. Trước mặt anh, một chú rồng nhỏ nằm gọn trong lòng, ôm chặt một đống đá quý.

Ma vương đút anh đào cho chú rồng, trong khi chú rồng cưỡi trên một viên ruby lớn, ánh đỏ từ đá quý phản chiếu lên lớp da, khiến chóp đuôi căng thẳng dựng đứng.

Tấm thảm dài, mềm mại cuối cùng được Cảnh Ngọc mua lại. Cô quyết định tự tay tiêu hủy "bằng chứng."

Kỳ nghỉ vui vẻ giữa "chủ và khách" kết thúc.

Sau đó, Cảnh Ngọc nhận lời mời của Klaus, cùng anh lái xe trở về Munich.

Trên xe, cô gác chân lên quần tây của Klaus, ngáp dài rồi mơ màng hỏi, "Anh còn nhớ cuốn truyện cổ tích lần trước em đọc không?"

Klaus hỏi, "Cuốn nào cơ?"

"À... cuốn về rồng và ma vương ấy," cô đáp. "Con rồng lỡ mất trái tim của mình, cuối cùng thì sao nhỉ?"

Klaus bật cười, nhẹ nhàng bóp cổ chân cô, "Ma vương tự tay trả trái tim lại cho chú rồng, và tặng cho nó vô số báu vật."

Anh từ tốn kể phần mà cô chưa đọc đến, "Rồng ở lại bên cạnh ma vương, và họ hạnh phúc sống cùng nhau mãi mãi."

Cảnh Ngọc cảm thán, "Đúng là một cái kết cổ tích điển hình."

"Nhưng còn một phiên bản khác, em có muốn nghe không?"

Cảnh Ngọc vui vẻ ngồi bật dậy, vô tình làm nhăn quần tây của Klaus.

Cô vội vàng đưa tay vuốt phẳng, háo hức hỏi, "Phiên bản gì cơ?"

Klaus bình thản nhìn cô, "Rồng và ma vương sinh được tám chú rồng con."

Cảnh Ngọc ngạc nhiên, "Ma vương sinh á? Kỳ diệu thật."

Cô rướn người lại gần, ánh mắt tràn đầy mong đợi nhìn Klaus, "Thế ma vương có chịu sinh tám chú rồng con cho rồng không?"

Klaus giữ lấy cổ chân cô, nghiêm giọng, "Anh nghĩ, giờ ma vương chỉ có thể chấp nhận một chú rồng con gọi mình là Daddy thôi."

Cảnh Ngọc nhảy lên ôm lấy anh, trán tựa vào ngực anh, cọ mạnh hai lần đầy nghịch ngợm.

Cô nói, "Em cũng nghĩ thế đấy, ma vương thân yêu ạ."

Klaus xoa nhẹ tóc cô, tận hưởng khoảnh khắc cô tự nguyện dựa vào anh.

Nhưng chỉ được một phút.

Cảnh Ngọc vui vẻ cất tiếng, "Về tới Munich, em có thể uống một cốc trà sữa thêm đậu đỏ và khoai dẻo không?"

Klaus đáp, "Không thêm đậu đỏ, chỉ được chọn ba phần đường."

Cảnh Ngọc phản đối, "Đường là linh hồn của trà sữa! Đậu đỏ là người yêu của trà sữa! Anh nỡ lòng nào chia cắt bọn họ?"

Klaus cúi xuống, thì thầm một ý tưởng bên tai cô.

Cảnh Ngọc lập tức nhớ đến món đồ chơi ngọc thạch "cỡ vừa" đó, liền bác bỏ ngay, "Anh gạt người! Thế thì không đủ nước để nuôi ngọc đâu. Ngọc không phải nuôi kiểu đấy mà..."

Klaus tiếc nuối nói, "Vậy thì cô nàng trà sữa có lẽ sẽ chẳng thể trở thành người yêu của em được nữa."

Cảnh Ngọc cố gắng thuyết phục ngài Klaus, "Nhưng cô nàng Jemma sẽ đau lòng vì trái tim tan vỡ của cô nàng trà sữa, và biết đâu điều đó sẽ khiến cô ấy lỡ hẹn với ngài Klaus..."

Chiếc Rolls-Royce Cullinan màu đen lướt qua con đường rộng lớn của vùng Saxony, bên ngoài cửa kính là khung cảnh mê hoặc của dãy núi cát Elbe. Những lớp đất đai rộng 275 km² nối dài đón ánh nắng ấm áp. Những phiến đá rời rạc bị gió trời mài mòn, tạo thành các cột đá kỳ quái.

Vách núi dựng đứng, đỉnh núi bằng phẳng, thung lũng sâu cạn đan xen, như những nhịp đập không ngừng nghỉ của trái tim – tượng trưng cho tình yêu vĩnh cửu.

Bên bờ sông Elbe, gió thổi qua cành cây, lá xào xạc vang lên âm thanh trong trẻo. Cảnh núi non như bước ra từ bức tranh lãng mạn của Caspar David Friedrich, khiến cả Andersen cũng phải đặt bút lông của mình xuống.

Ngài ma vương và chú rồng nhỏ đã trao đổi trái tim cho nhau.

Dưới ánh mặt trời rực rỡ, chú rồng nhỏ mang theo trái tim của ma vương, chủ động hôn lên môi ngài.

Câu chuyện của họ vẫn tiếp tục.

Chú rồng nhỏ vụng về học cách yêu thương ma vương.

[HOÀN CHÍNH VĂN]

Chapter
1 Chương 51: Món quà đắt giá
2 Chương 52: Ra lệnh
3 Chương 53: I"d appreciate it if you...
4 Chương 54: Mối quan hệ tiền bạc trong sáng
5 Chương 55: Của hồi môn
6 Chương 56: Một quý ông chuẩn mực
7 Chương 57: Mọi thứ đã kết thúc
8 Chương 58: Tái ngộ
9 Chương 59: Chúc ngủ ngon
10 Chương 60: Hôn lễ trong nhà thờ
11 Chương 61: Bó hoa
12 Chương 62: Tư bản đáng ghét
13 Chương 63: Ăn tối
14 Chương 64: Ảnh gia đình
15 Chương 65: Quà khuyến mãi
16 Chương 66: Moi sạch gia sản
17 Chương 67: Cô gái hào phóng
18 Chương 68: Câu lạc bộ bắn súng
19 Chương 69: Huấn luyện viên cá nhân
20 Chương 70: Phiếu đổi quà tặng
21 Chương 71: Nhiệt độ
22 Chương 72: Date
23 Chương 73: Fool for you
24 Chương 74: Lợi dụng
25 Chương 75: Hoa quỳnh
26 Chương 76: Nhớ em không?
27 Chương 77: Bày tỏ tình cảm
28 Chương 78: Biểu hiện tình yêu
29 Chương 79: Trật tự của tình yêu
30 Chương 80: Ăn giấm
31 Chương 81: Sở thích khó hiểu
32 Chương 82: Tiến độ tình yêu
33 Chương 83: Lời thú tội
34 Chương 84: Cơn mưa
35 Chương 85: Phu nhân Klaus
36 Chương 86: Săn rồng
37 Chương 87: Quả cam ngọt
38 Chương 88: Sính lễ
39 Chương 89: Chú rồng nhỏ vụng về học cách yêu thương ma vương
40 Chương 90: Chiếc thứ hai, giảm nửa giá
41 Chương 91: Mommy
42 Chương 92: Tham tiền cũng không sao
43 Chương 93: Pháo hoa
44 Chương 94: Làm gì cũng được?
45 Chương 95: Thanh Đảo
46 Chương 96: Vị trí đầu tiên
47 Chương 97: Bát Đại Quan
48 Chương 98: Frankfurt
49 Chương 99: Cung điện đá quý
50 Chương 100: Trang cuối cùng của câu chuyện cổ tích
Chapter

Updated 50 Episodes

1
Chương 51: Món quà đắt giá
2
Chương 52: Ra lệnh
3
Chương 53: I"d appreciate it if you...
4
Chương 54: Mối quan hệ tiền bạc trong sáng
5
Chương 55: Của hồi môn
6
Chương 56: Một quý ông chuẩn mực
7
Chương 57: Mọi thứ đã kết thúc
8
Chương 58: Tái ngộ
9
Chương 59: Chúc ngủ ngon
10
Chương 60: Hôn lễ trong nhà thờ
11
Chương 61: Bó hoa
12
Chương 62: Tư bản đáng ghét
13
Chương 63: Ăn tối
14
Chương 64: Ảnh gia đình
15
Chương 65: Quà khuyến mãi
16
Chương 66: Moi sạch gia sản
17
Chương 67: Cô gái hào phóng
18
Chương 68: Câu lạc bộ bắn súng
19
Chương 69: Huấn luyện viên cá nhân
20
Chương 70: Phiếu đổi quà tặng
21
Chương 71: Nhiệt độ
22
Chương 72: Date
23
Chương 73: Fool for you
24
Chương 74: Lợi dụng
25
Chương 75: Hoa quỳnh
26
Chương 76: Nhớ em không?
27
Chương 77: Bày tỏ tình cảm
28
Chương 78: Biểu hiện tình yêu
29
Chương 79: Trật tự của tình yêu
30
Chương 80: Ăn giấm
31
Chương 81: Sở thích khó hiểu
32
Chương 82: Tiến độ tình yêu
33
Chương 83: Lời thú tội
34
Chương 84: Cơn mưa
35
Chương 85: Phu nhân Klaus
36
Chương 86: Săn rồng
37
Chương 87: Quả cam ngọt
38
Chương 88: Sính lễ
39
Chương 89: Chú rồng nhỏ vụng về học cách yêu thương ma vương
40
Chương 90: Chiếc thứ hai, giảm nửa giá
41
Chương 91: Mommy
42
Chương 92: Tham tiền cũng không sao
43
Chương 93: Pháo hoa
44
Chương 94: Làm gì cũng được?
45
Chương 95: Thanh Đảo
46
Chương 96: Vị trí đầu tiên
47
Chương 97: Bát Đại Quan
48
Chương 98: Frankfurt
49
Chương 99: Cung điện đá quý
50
Chương 100: Trang cuối cùng của câu chuyện cổ tích