Chương 20: Một triệu một viên

Trong đại sảnh cơ quan hội nghị, thành phố Giang Châu.

Những người đứng đầu cơ quan chính quyền, đứng đầu là thị trưởng Giang Châu, đang tổ chức một cuộc hội nghị.

Nhưng người ngồi ở ghế chủ toạ lại là Kỷ Tuyết Tình.

Ngoài cộng đồng doanh nghiệp ở Giang Châu, các quan chức cấp cao cũng rất coi trọng khoản đầu tư của nhà họ Kỷ.

Tuy đang ngồi cùng những quan chức nhà nước này nhưng Kỷ Tuyết Tình lại hơi mất tập trung.

Mặc dù cô đã phái người bí mật đi theo bảo vệ Giang Vũ, nhưng cô vẫn cảm thấy không yên tâm cho lắm, vậy nên trong cả quá trình cô đều đang bần thần, hoàn toàn không chú ý tới nội dung hội nghị.

Ngay khi hội nghị đang diễn ra sôi nổi, cô đột nhiên nhận được tin nhắn do vệ sĩ gửi đến.

Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người đều giữ yên lặng, mở †o mắt nhìn Kỷ Tuyết Tình, sợ mình sẽ làm phiền đến cô cả này.

Đọc xong tin nhản, Kỷ Tuyết Tình cười bảo: “Quả nhiên đã không làm mình thất vọng!”

Khi thấy Kỷ Tuyết Tình giữ mặt lạnh từ đầu buổi đến giờ đột nhiên nở nụ cười, ai nấy cũng đều ngỡ ngàng.

Nhưng ngay cả thị trưởng cũng không dám lên tiếng hỏi lung tung.

“Tiểu Viện, kế tiếp em thay mặt tôi dự hội nghị, tôi có việc nên đi trước đây”.

Kỷ Tuyết Tình dặn dò một câu rồi đứng dậy đi ra ngoài, còn chẳng thèm ngoái đầu lại.

“Cô chủ nhà tôi tạm thời có việc, mong mọi người thông cảm nhé”, Tiểu Viện bất đắc dĩ xin lỗi mọi người.

Cô ta biết chắc chăn là Kỷ Tuyết Tình nhận được tin nhắn liên quan tới Giang Vũ, cũng chỉ anh mới có thể làm cho Kỷ Tuyết Tình quan tâm đ ến vậy.

Khi Kỷ Tuyết Tình lái xe trở về thiên cung Vân Đỉnh, cô chạm mặt một người đàn ông to con đang dẫn người khuân đồ vào trong sân.

“Các anh là ai? Giang Vũ đâu rồi?” Kỷ Tuyết Tình khẽ cau mày, nghỉ hoặc hỏi. “Chào mợ Giang ạI”

Người đàn ông lập tức để đồ trong tay xuống, kính cẩn khom lưng với Kỷ Tuyết Tình: “Tôi tên là Hoàng Long, nghe lệnh của cậu Giang giao dược liệu tới đây. Cậu ấy đang bận trong biệt thự, tôi không dám vào trong làm phiền ạ”.

“Ông, ông đừng có gọi lung tung, tôi không phải mợ Giang gì hết”.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà. Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Kỷ Tuyết Tình bị cách xưng hô của Hoàng Long làm cho mặt đỏ tới mang tai, song cũng thầm kinh ngạc: “Hoàng Long chẳng những không làm tổn thương đến Giang Vũ, ngược lại còn nghe lời sai sử của anh như người hầu, bất ngờ thật đấy!”

Hoàng Long toét miệng cười, khẳng định: “Mợ với cậu nhà tôi là một cặp trời sinh, sớm muộn gì cũng sẽ tu thành chính quả thôi mài”

“Dẻo mồm dẻo miệng!”

Kỷ Tuyết Tình lườm Hoàng Long, sau đó rảo bước đi vào biệt thự, nhưng trong lòng lại cực kì thích xưng hô “mợ Giang” này.

Mở cửa biệt thự ra, Kỷ Tuyết Tình ngửi thấy một mùi dược liệu gay mũi, bèn vội bịt mũi lại: “Giang Vũ, anh đang làm gì vậy?"

“Cô Kỷ, cô về sớm thết”

Giang Vũ bưng một cái nồi đun đi ra từ trong phòng bếp: “Tôi đang chuẩn bị đồ tốt cho cô bồi bổ này”.

“Đừng nói là anh đang nấu thuốc cho tôi đấy nhé!” Kỷ Tuyết Tình cảnh giác nhìn cái nồi trong tay Giang Vũ.

“Trả lời đúng rồi! Lúc trước phệ tâm cổ quấy phá trong cơ: thể cô, làm tiêu hao rất nhiều sinh lực của cô”.

Giang Vũ gật đầu, đặt nồi lên bàn: “Tôi dựa theo ký ức của mình, luyện chế ra một viên đan Cố Nguyên có thể khôi phục sinh lực nhanh chóng”.

“Anh còn biết luyện đan cơ ái”

Kỷ Tuyết Tình kinh ngạc, cúi đầu nhìn vào trong nồi, phát hiện dưới đáy nồi có một viên thuốc màu đen sáng rực.

“Đây là viên đan dược mà anh nấu băng nồi đun hả?”

Kỷ Tuyết Tình khó tin nhìn chằm chằm vào viên thuốc kia,

đây là lần đầu tiên cô nghe nói có người luyện đan bằng nồi đun đấy.

“Tôi cũng không biết nên giải thích thế nào nữa, nói chung là trong đầu tôi có ký ức về luyện đan nên tôi cũng tự biết luôn”.

Sau lần tu luyện tối qua, Giang Vũ biết ngoài cách hấp thu linh lực Thiên Địa, còn có thể nâng cao tu vi bằng cách dùng đan dược cho việc tu luyện Cửu Chuyển Thôn Thiên Quyết.

Mặc dù thiên cung Vân Đỉnh đồi dào linh lực, nhưng anh †u luyện một đêm đã hấp thu gần hết linh khí xung quanh đây, không biết khi nào mới có thể phục hồi lại?

Và để mạnh lên, anh chỉ có thể dựa vào đan dược, thế. nên anh đã nhờ Hoàng Long chuẩn bị một lô dược liệu.

Sau khi dược liệu được giao tới, Giang Vũ nhớ ra sức khoẻ của Kỷ Tuyết Tình rất yếu, nên anh đã luyện chế đan Cố

Nguyên cho cô trước.

“Tôi tin anh!”

Kỷ Tuyết Tình không do dự cầm lấy viên đan Cố Nguyên kia cho vào miệng, tò mò hỏi: “Rốt cuộc trước đây anh là ai vậy? Biết y thuật, tu luyện võ đạo, biết huyền thuật lại còn biết luyện đan, quá là toàn năng!”

“Nếu Hoàng Long nói không sai, tôi có thể là đệ tử chính thức của Cửu Huyền Thiên Long Môn”.

Giang Vũ kể cho cô nghe đúng những gì Hoàng Long đã nói.

“Cửu Huyền Thiên Long Môn?” Nghe anh nói xong, Kỷ Tuyết Tình nhíu mày: “Tôi chưa nghe nói tới cái tên này bao giờ, Hoàng Long có lừa anh không đấy?”

“Những dược liệu mà Hoàng Long giao tới này đều là thật”.

Giang Vũ sờ cằm, không để tâm lắm lắc đầu: “Dù sao tôi cũng không nhớ chuyện trước kia, cả khi tôi là đệ tử Cửu Huyền Thiên Long Môn thật thì cũng chẳng liên quan gì nhiều tới tôi bây giờ.

Tôi mất tích ba năm mà người ta vẫn chưa tới tìm tôi, chắc tôi không phải nhân vật gì quan trọng trong đó đâu.

Việc khẩn cấp trước mắt của tôi là phải cố gắng đề cao thực lực mới có thể báo thù Lưu Thư Nhất và Triệu Trung Tuyết”.

“Anh nói đúng, muốn rèn sắt thì bản thân phải cứng, bản thân mình mạnh mới là hơn hết”.

Kỷ Tuyết Tình gật đầu tán đồng: “Có điều tuy Thiên Địa Minh chỉ là một thế lực ngầm không thể công khai, nhưng nếu như đúng thật sẽ có chín thế lực kiểu này nghe theo lệnh của anh, đó cũng là một nguồn sức mạnh không yếu. Anh... ÁI”

Nói được nửa câu, Kỷ Tuyết Tình đột nhiên ôm bụng, mặt mày đỏ lên: “Trong bụng tôi như có một ngọn lửa đang cháy vậy”.

“Đây là phản ứng bình thường sau khi uống đan Cố Nguyên”.

Giang Vũ bình tĩnh giải thích: “Đan Cố Nguyên sẽ bài thải tạp chất trong cơ thể cô ra ngoài trước, sau đó sẽ phát huy tác dụng khôi phục sinh lực”.

“Bài thải ra ngoài cơ thể? Bài thải băng cách nào?”

Kỷ Tuyết Tình biến sắc mặt, nhìn chăm chằm vào Giang

Vũ. “Băng cách trao đổi chất và...” “Bủm!”

Không đợi Giang Vũ dứt lời, đằng sau lưng Kỷ Tuyết Tình đã vang lên một tiếng động nặng nề.

“Cái tên khốn này, sao anh không nói sớm hả!”

Kỷ Tuyết Tình chửi một tiếng, mặt đỏ tới tận mang tai, cô chạy thẳng lên lầu, mẹ nó mất hình tượng quá đi mất!

“Mỹ nữ đánh rắm, đại cát đại lợi!”

Dõi mắt nhìn theo bóng lưng của Kỷ Tuyết Tình, Giang Vũ xấu xa cười phá lên.

Nghe vậy, Kỷ Tuyết Tình suýt chút nữa thì ngã từ trên cầu thang xuống, rất muốn gi ết chết Giang Vũ luôn cho rồi!

“Luyện đan Cố Nguyên cho cô Kỷ xong rồi, bây giờ mình chế thuốc cho mình thôi nào”.

Giang Vũ lựa đi lựa lại từ trong đống dược liệu Hoàng Long giao tới, chỉ chọn ra những dược liệu cần để luyện chế một viên đan Tụ Khí.

“Không ngờ tu luyện sẽ tốn dược liệu như vậy, xem ra sau này phải kiếm nhiều tiền hơn mới có thể duy trì việc tu luyện”.

Giang Vũ bất đắc dĩ thở dài. Mặc dù Hoàng Long có tiền, nhưng bấy nhiêu cũng không đủ cho anh tu luyện lâu dài, anh buộc phải tay làm hàm nhai mới được.

Sau hai tiếng đồng hồ, Giang Vũ luyện chế thành công một viên đan Tụ Khí, tiện thể luyện chế số dược liệu còn dư thành mười viên đan Long Hổ chuyên cải thiện thể chất của người thường.

Trong sân biệt thự.

“Ông giúp tôi chuẩn bị rất nhiều dược liệu, vất vả cho ông rồi”. Giang Vũ cảm kích nhìn Hoàng Long.

“Có thể cống hiến sức lực cho cậu là vinh hạnh của tôi”. Hoàng Long nghiêm mặt, sau đó bất đắc dĩ lắc đầu: “Tiếc là Thiên Địa Minh không làm trong mảng dược phẩm, nên số

lượng dược liệu có thể mua được cho cậu cũng có hạn”.

“Tôi xin nhận lòng tốt của ông, tôi sẽ không để ông làm không công đâu”.

Giang Châu cười hỏi: “Ông mua số dược liệu này hết bao nhiêu tiền?”

Hoàng Long lưỡng lự một lát, sau đó trả lời đúng sự thật: “Tổng cộng là năm triệu!”

Khoé miệng Giang Vũ co giật, chưa tới một ngày mà đã dùng hết năm triệu, mà chỉ luyện chế được một viên đan Tụ Khí, quả thật là đang đốt tiền đây mà!

“Đây là mười viên đan Long Hổ mà tôi luyện chế, mỗi viên trị giá một triệu”.

Chapter
1 Chương 1: Ngoại tình
2 Chương 2: Cô công chúa nhỏ Kỷ Tuyết Tình
3 Chương 3: Để anh ta thử xem
4 Chương 4: Kỷ Tuyết Tình bị hạ cổ
5 Chương 5: Không để bất cứ kẻ nào bắt nạt anh nữa
6 Chương 6: Bị ép xin lỗi
7 Chương 7: Khiến anh hối hận vì đã đến thế giới này
8 Chương 8: Kỷ Tuyết Tình nóng tính
9 Chương 9: Lưu Thư Nhất đã đến
10 Chương 10: Chỉ cần không đánh tôi chết, tôi sẽ chơi tới cùng với bọn họ!
11 Chương 11: Bây giờ chúng ta đã có thể tính là sống chung chưa?
12 Chương 12: Lại sờ
13 Chương 13: Khoe khoang thường hay chia tay sớm
14 Chương 14: Lệnh Cửu Huyền Thiên Long
15 Chương 15: Lưu Thư Nhất đến nhà xin lỗi Trong phòng bếp.
16 Chương 16: Giấy mời
17 Chương 17: To gan, dám bất kính với ông Long!
18 Chương 18: Hoàng Long sẽ lựa chọn như thế nào?
19 Chương 19: Đệ tử Cửu Huyền Thiên Long Môn?
20 Chương 20: Một triệu một viên
21 Chương 21: Tôi muốn khiêu chiến anh
22 Chương 22: Anh có thích tôi không?
23 Chương 23: Đã biết thân phận của cô
24 Chương 24: Sau này tôi nuôi cô
25 Chương 25: Lưu Thư Nhất vênh váo
26 Chương 26: Không ngờ cô ta thật sự tên là Kỷ Tuyết Tình
27 Chương 27: Tuyệt Tình
28 Chương 28: Cái bẫy do cô cả tùy ý giăng ra
29 Chương 29: Triệu Trung Tuyết tìm đường chết, chúng ta xem như quen nhau đúng không
30 Chương 30: Phải xin lỗi Giang Vũ và cầu xin tha thứ, người nhà họ Triệu chặn đường
31 Chương 31: Nhịn không được mà ra tay, kết quả của việc muốn lộ mặt...
32 Chương 32: Không được vô lễ với anh Giang, cả đời này sẽ không tha thứ cho các người
33 Chương 33: Mau đi tìm ông cụ! Hồng Hổ của 'Tụ Nghĩa Đường
34 Chương 34: Hổ gia chân chính, hình như cô đang mắc một loại bệnh!
35 Chương 35: Mày muốn chết đấy à
36 Chương 36: Thế thì đúng rồi
37 Chương 37: đừng hành động nóng vội
38 Chương 38: lo bò trắng răng
39 Chương 39: trang điểm
40 Chương 40: không thể vong ơn phụ nghĩa như vậy được
41 Chương 41: cám dỗ
42 Chương 42: Con sợ cô ta làm cái gì
43 Chương 43: để chuyện này cho em giải quyết
44 Chương 44: một ải khó vượt
45 Chương 45: đợi anh đến hỏi cưới
46 Chương 46: Viên Chấn Hoa
47 Chương 47: không thèm để ý
48 Chương 48: Hàn Linh đến từ thủ đô Long Kinh
49 Chương 49: sao cô ta lại đến đây
50 Chương 50: Cô chắc chắn muốn tôi chào cô chứ
51 Chương 51: Để anh chê cười rồ
52 Chương 52: không phục thì đi chết đi
53 Chương 53: Kỹ thuật tốt đó, rất thoải mái
54 Chương 54: nguyền rủa
55 Chương 55: Xin anh hãy ra tay cứu †ôi một mạng
56 Chương 56: Lực bất tòng tâm
57 Chương 57: Giang Vũ không có ở nhà
58 Chương 58: Có là ông trời thì ở trước mặt tôi cũng không là cái thá gì cả
59 Chương 59: Không hổ là người phụ nữ mà anh đã chọn
60 Chương 60: Đây là thuốc giải à
61 Chương 61: Thật sự là một người tài
62 Chương 62: Lòng dạ phụ nữ sâu như biển
63 Chương 63: Mong được anh chiếu cố nhiều hơn
64 Chương 64: Tôi muốn con số này!
65 Chương 65: Đó là người của anh ta sao
66 Chương 66: Bị lừa tiền
67 Chương 67: Chú Nghiêm!
68 Chương 68: Chỉ là mấy chuyện đơn giản thôi
69 Chương 69: Cậu Lăng!
70 Chương 70: Lăng Vân lập tức tức giận
71 Chương 71: Thua cả rác rưởi
72 Chương 72: Bằng không thì anh sẽ làm gì tôi hả cậu Lăng?
73 Chương 73: Vạch trần quá khứ không hay
74 Chương 74: Đừng lãng phí công sức củaanh nữa
75 Chương 75: Anh dám động vào ông cụ thì tôi liền đánh phế anh!
76 Chương 76: Bớt nói nhảm đi!
77 Chương 77: Đến lượt cậu Lăng phải trả giá!
78 Chương 78: Nội kình đại sư!
79 Chương 79: Không có gì phải giải thích nữa
80 Chương 80: Bọn họ có xứng sao?
81 Chương 81: Chú tìm nhầm người rồi
82 Chương 82: Cô Kỷ
83 Chương 83: Giảng hòa hay chiến tới cùng?
84 Chương 84: Răng rắc!
85 Chương 85: Không phải người của tôi, đừng có vu oan người tốt
86 Chương 86: Đứng lên đi
87 Chương 87: Sức mạnh đáng sợ của nhà họ Lăng
88 Chương 88: Sao anh Vương lại tới đây?
89 Chương 89: Vương Bán Thành đã già, bỏ ra một triệu để mua đơn thuốc.
90 Chương 90: Không cần nói nhảm nữa!
91 Chương 91: Dâng ra đơn thuốc, đại gia Vương hối hận vì đã từ chối
92 Chương 92: Chủ tịch Lăng đến
93 Chương 93: Nhà họ Lăng quyết tâm giành thắng lợi, tôi chính là người bí ẩn.
94 Chương 94: Ông muốn chết!
95 Chương 95: Luyện đan trước mặt mọi người, có thế phong tỏa toàn diện
96 Chương 96: Thiệt hay giả vậy?
97 Chương 97: Văn Mậu Sơn Lăng Phi Dương
98 Chương 98: Tổng giám đốc Văn
99 Chương 99: Dân thường cũng có tấm lòng yêu nước
100 Chương 100: Đa tạ tổng giám đốc Văn!
101 Chương 101: Nữ thần đẳng cấp
102 Chương 102: Ông nhầm rồi!
103 Chương 103: Chủ nhân phát lệnh tổng tấn công nhà họ Lăng
104 Chương 104: Tổng giám đốc Lăng không xong rồi!
105 Chương 105: Đúng là nghiệp mà, cô cả vào bếp nấu ăn
106 Chương 106: Chỉ trách tại anh có mắt như mù
107 Chương 107: Tình yêu đích thực, lời mời của cao thủ đứng đầu Giang Châu
108 Chương 108: Tôi không làm phiền anh Giang đấy chứ?
109 Chương 109: Anh cút đi được rồi đấy
110 Chương 110: Tốt quá rồi!
111 Chương 111: Trở mặt, Quách Chính của võ quán Đại Địa
112 Chương 112: Được rồi!
113 Chương 113: Có qua có lại mới toại lòng nhau, tôi muốn đánh mười cái
114 Chương 114: Chỉ nhiêu đó thôi à?
115 Chương 115: Mày tự muốn chết
116 Chương 116: Không thể nào!
117 Chương 117: Tôi đánh ông nội cô á!
118 Chương 118: Yên lặng đi!
119 Chương 119: Anh đừng có làm bậy
120 Chương 120: Tôi nhận thua
121 Chương 121: Chẳng chịu nổi một đòn
122 Chương 122: Thành phố Ngô
123 Chương 123: Không nên đi chọc vào gia tộc lớn
124 Chương 124: Trùng hợp vậy sao
125 Chương 125: Sao mày lại ở đây
126 Chương 126: Ông còn đòi cái gì nữa
127 Chương 127: Có gì đó sai sai
128 Chương 128: Cô ấy chắc chắn bị thứ kia ám rồi
129 Chương 129: Tên lừa gạt cút khỏi đây mau, mày mới gần chết đấy
130 Chương 130: Còn nhà họ Lăng kia
131 Chương 131: Chuyện thay đối quỷ dị, kịp thời bắt được Trương xảo xảo nháy lầu tự sát
132 Chương 132: Con đang nói lộn xộn gì đấy?
133 Chương 133: Đòi lại sĩ diện, thật sự tin tên lừa đảo này sao
134 Chương 134: Cậu Trương nói quá rồi!
135 Chương 135: Chỉ sợ anh thua đến không ngóc đầu lên nổi!
136 Chương 136: Cậu sợ rồi sao?
137 Chương 137: Ông dám chết thì tôi dám chôn!
138 Chương 138: Nhìn thấy chưa?
139 Chương 139: Thực hiện cá cược
140 Chương 140: Tuyệt đối không thế nào!
141 Chương 141: Gã lừa đảo Bruce
142 Chương 142: Người đâu!
143 Chương 143: Kẻ mạnh Tông sư chặn giết
144 Chương 144: Loáng xoàng!
145 Chương 145: Anh ấy mà xảy ra chuyện tôi diệt cả nhà ông
146 Chương 146: Lân này thì xong thật rồi!
147 Chương 147: Sức mạnh của tông SƯ
148 Chương 148: Anh mau chạy đi!
149 Chương 149: Tông sư cũng không làm gì được anh
150 Chương 150: Làng báo chúng ta đi giết là ai không?
151 Chương 151: Một kiếm Thanh Phong phá ngang trời
152 Chương 152: Giải thích cái khỉ gì!
153 Chương 153: Lăng Phi Dương điên rồi
154 Chương 154: Cũng tức là nói Giang Vũ chưa chết!
155 Chương 155: Kế hoạch bắt cóc Kỷ Tuyết Tinh
156 Chương 156: Cậu Làng lo thừa rồi!
157 Chương 157: Đồng ý đến chỗ hẹn
158 Chương 158: Em đang đến ngày
159 Chương 159: Kỷ Tuyết Tinh bị bắt cóc
160 Chương 160: Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?
161 Chương 161: Phản bội
162 Chương 162: Nhiệm vụ cúa hai người
163 Chương 163: Lưu Thư Nhất đã thay đối
164 Chương 164: Gần đến giờ rồi!
165 Chương 165: Trời ơi cô cả của tôi!
166 Chương 166: Hôm nay tên này chết chắc rồi!
167 Chương 167: Hắc Vu giáo là cái gì?
168 Chương 168: Ra là vậy!
169 Chương 169: Em tin tưởng anh!
170 Chương 170: Ở bên kia!
171 Chương 171: Đừng nóng vội!
172 Chương 172: Đoán xem kết quả thế nào
173 Chương 173: Quả nhiên ông Lăng có một người con trai tốt
174 Chương 174: Diệt nhà họ Lăng
175 Chương 175: Ngoan ngoãn chịu chết đi!
176 Chương 176: Mau cứu người
177 Chương 177: Không nên để liên lụy tới người khác
178 Chương 178: Không ai có thể ngăn cản tôi yêu đương với Tuyết Tình
179 Chương 179: Lấy cái chết ra để đe doạ
180 Chương 180: Đi Giang Châu
181 Chương 181: Em tin anh!
182 Chương 182: Ăn cái bà nội nhà anh
183 Chương 183: Ăn no rồi!
184 Chương 184: Vậy anh cảm thấy nó có ý nghĩa gì?
185 Chương 185: Đây là dược liệu mua cho em
186 Chương 186: Cô gái à
187 Chương 187: Tôi trả bảy mươi triệu
188 Chương 188: Đây chính là cái mà anh gọi là thực lực à
189 Chương 189: Thái Tuế trăm năm
190 Chương 190: Tuyệt đối đừng hối hận
191 Chương 191: Tiếp theo đến lượt tôi ra tay
192 Chương 192: Chung quy lại cũng chỉ là một Đại Sư nội kình
193 Chương 193: Tự cậu tìm đến cái chết
194 Chương 194: Anh đừng suy nghĩ nhiều quá
195 Chương 195: Hoắc Bách Thọ
196 Chương 196: Bác sĩ không thể tự chữa bệnh
197 Chương 197: Rất nghiêm trọng
198 Chương 198: Người có thể thi triển thủ đoạn như vậy
199 Chương 199: Trò đùa này không vui chút nào
200 Chương 200: Tình hình thế nào
201 Chương 201: Sắp đến giờ ăn cơm rồi
202 Chương 202: Một tên công tử bột
203 Chương 203: Còn dám nữa hay không
204 Chương 204: Anh cái tên lưu manh này, nghĩ hay lắm
205 Chương 205: Mắt em làm sao vậy
206 Chương 206: Đây không phải lừa đảo người tiêu dùng sao
207 Chương 207: Người nào lại to gan như vậy
208 Chương 208: Anh vẫn không nhớ đời cơ à
209 Chương 209: Hôm nay em rất vui
210 Chương 210: Dừng tay
211 Chương 211: To gan
212 Chương 212: Sao lại là các người
213 Chương 213: Tối nay anh còn muốn bỏ em lại một mình sao
214 Chương 214: Giang Vũ phải chết
215 Chương 215: Không từ mà biệt
216 Chương 216: Em phải đi rồi
217 Chương 217: Anh nhất định sẽ tới Kim Lăng cưới em
218 Chương 218: Đánh gãy chân
219 Chương 219: Coi chừng hắn ta cho anh, tuyệt đối đừng để chạy mất
220 Chương 220: Chuyện gì đang xảy ra vậy
221 Chương 221: Đối phó với một đại sư nội kình, tiện tay giết chết là được
222 Chương 222: Người anh em đi thong thả
223 Chương 223: Anh đi chết đi
224 Chương 224: Nói cứ như tôi thèm anh lắm ấy
225 Chương 225: Anh không có tư cách khoác lác trước mặt tôi
226 Chương 226: Cuối cùng cũng kết thúc
227 Chương 227: Chính là khí tức này
228 Chương 228: Thật mạnh
229 Chương 229: Cơ duyên đã không còn nữa
230 Chương 230: Ông thật quá cuồng vọng
231 Chương 231: Tôi không tin ông dám giết tôi
232 Chương 232: Đúng là quá đau đớn
233 Chương 233: Tôi chỉ quan tâm đến kết quả thôi
234 Chương 234: Tền bối của Cửu Huyền Thiên Long Môn, quá mạnh mẽ
235 Chương 235: Sợ đến suýt tè cả ra quần
236 Chương 236: Tôi sẽ không bán đứng hai người!
237 Chương 237: Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra
238 Chương 238: Một mình anh ta cũng đã đủ san bằng cả Giang Châu
239 Chương 239: Vậy thì làm phiền ông rồi
240 Chương 240: Thật sự muốn chết
241 Chương 241: Cậu có dám đánh một trận với tôi không
242 Chương 242: Quyết đấu
243 Chương 243: Cậu chủ đừng khinh địch
244 Chương 244: Em họ của vợ cũ
245 Chương 245: Đúng là không ngờ được, anh lại là loại người như thế
246 Chương 246: Giả làm cao thủ
247 Chương 247: Con trai của sếp Mã
248 Chương 248: Anh chắc chăn phải chết
249 Chương 249: Chỉ động thủ với những người yếu hơn
250 Chương 250: Có phải anh sợ rồi không
251 Chương 251: Tôi của ngày hôm nay đã có thể dễ dàng đánh thắng anh
252 Chương 252: Tôi sẽ không khách sáo nữa
253 Chương 253: Anh đoán xem
254 Chương 254: Nội kình hóa thành thực thể
255 Chương 255: Kim Tái An phát ngốc nhìn đại đao dài mười mấy mét
256 Chương 256: Chỉ cần ở bên ngoài tiếp ứng là được
257 Chương 257: Giết gà cần gì dao mổ trâu
258 Chương 258: Buổi chiều!
259 Chương 259: Cô Kỷ đúng là có con mắt tinh đời!
260 Chương 260: Ba vị tông sư?
261 Chương 261: Cho dù thế nào
262 Chương 262: Ông dựa vào gì mà nhận tôi làm đồ đệ?
263 Chương 263: Cậu dám từ chối tôi?
264 Chương 264: Đại ca đột phá rồi!
265 Chương 265: Hóa ra trở ngại lớn nhất
266 Chương 266: Lại đột phá rồi!
Chapter

Updated 266 Episodes

1
Chương 1: Ngoại tình
2
Chương 2: Cô công chúa nhỏ Kỷ Tuyết Tình
3
Chương 3: Để anh ta thử xem
4
Chương 4: Kỷ Tuyết Tình bị hạ cổ
5
Chương 5: Không để bất cứ kẻ nào bắt nạt anh nữa
6
Chương 6: Bị ép xin lỗi
7
Chương 7: Khiến anh hối hận vì đã đến thế giới này
8
Chương 8: Kỷ Tuyết Tình nóng tính
9
Chương 9: Lưu Thư Nhất đã đến
10
Chương 10: Chỉ cần không đánh tôi chết, tôi sẽ chơi tới cùng với bọn họ!
11
Chương 11: Bây giờ chúng ta đã có thể tính là sống chung chưa?
12
Chương 12: Lại sờ
13
Chương 13: Khoe khoang thường hay chia tay sớm
14
Chương 14: Lệnh Cửu Huyền Thiên Long
15
Chương 15: Lưu Thư Nhất đến nhà xin lỗi Trong phòng bếp.
16
Chương 16: Giấy mời
17
Chương 17: To gan, dám bất kính với ông Long!
18
Chương 18: Hoàng Long sẽ lựa chọn như thế nào?
19
Chương 19: Đệ tử Cửu Huyền Thiên Long Môn?
20
Chương 20: Một triệu một viên
21
Chương 21: Tôi muốn khiêu chiến anh
22
Chương 22: Anh có thích tôi không?
23
Chương 23: Đã biết thân phận của cô
24
Chương 24: Sau này tôi nuôi cô
25
Chương 25: Lưu Thư Nhất vênh váo
26
Chương 26: Không ngờ cô ta thật sự tên là Kỷ Tuyết Tình
27
Chương 27: Tuyệt Tình
28
Chương 28: Cái bẫy do cô cả tùy ý giăng ra
29
Chương 29: Triệu Trung Tuyết tìm đường chết, chúng ta xem như quen nhau đúng không
30
Chương 30: Phải xin lỗi Giang Vũ và cầu xin tha thứ, người nhà họ Triệu chặn đường
31
Chương 31: Nhịn không được mà ra tay, kết quả của việc muốn lộ mặt...
32
Chương 32: Không được vô lễ với anh Giang, cả đời này sẽ không tha thứ cho các người
33
Chương 33: Mau đi tìm ông cụ! Hồng Hổ của 'Tụ Nghĩa Đường
34
Chương 34: Hổ gia chân chính, hình như cô đang mắc một loại bệnh!
35
Chương 35: Mày muốn chết đấy à
36
Chương 36: Thế thì đúng rồi
37
Chương 37: đừng hành động nóng vội
38
Chương 38: lo bò trắng răng
39
Chương 39: trang điểm
40
Chương 40: không thể vong ơn phụ nghĩa như vậy được
41
Chương 41: cám dỗ
42
Chương 42: Con sợ cô ta làm cái gì
43
Chương 43: để chuyện này cho em giải quyết
44
Chương 44: một ải khó vượt
45
Chương 45: đợi anh đến hỏi cưới
46
Chương 46: Viên Chấn Hoa
47
Chương 47: không thèm để ý
48
Chương 48: Hàn Linh đến từ thủ đô Long Kinh
49
Chương 49: sao cô ta lại đến đây
50
Chương 50: Cô chắc chắn muốn tôi chào cô chứ
51
Chương 51: Để anh chê cười rồ
52
Chương 52: không phục thì đi chết đi
53
Chương 53: Kỹ thuật tốt đó, rất thoải mái
54
Chương 54: nguyền rủa
55
Chương 55: Xin anh hãy ra tay cứu †ôi một mạng
56
Chương 56: Lực bất tòng tâm
57
Chương 57: Giang Vũ không có ở nhà
58
Chương 58: Có là ông trời thì ở trước mặt tôi cũng không là cái thá gì cả
59
Chương 59: Không hổ là người phụ nữ mà anh đã chọn
60
Chương 60: Đây là thuốc giải à
61
Chương 61: Thật sự là một người tài
62
Chương 62: Lòng dạ phụ nữ sâu như biển
63
Chương 63: Mong được anh chiếu cố nhiều hơn
64
Chương 64: Tôi muốn con số này!
65
Chương 65: Đó là người của anh ta sao
66
Chương 66: Bị lừa tiền
67
Chương 67: Chú Nghiêm!
68
Chương 68: Chỉ là mấy chuyện đơn giản thôi
69
Chương 69: Cậu Lăng!
70
Chương 70: Lăng Vân lập tức tức giận
71
Chương 71: Thua cả rác rưởi
72
Chương 72: Bằng không thì anh sẽ làm gì tôi hả cậu Lăng?
73
Chương 73: Vạch trần quá khứ không hay
74
Chương 74: Đừng lãng phí công sức củaanh nữa
75
Chương 75: Anh dám động vào ông cụ thì tôi liền đánh phế anh!
76
Chương 76: Bớt nói nhảm đi!
77
Chương 77: Đến lượt cậu Lăng phải trả giá!
78
Chương 78: Nội kình đại sư!
79
Chương 79: Không có gì phải giải thích nữa
80
Chương 80: Bọn họ có xứng sao?
81
Chương 81: Chú tìm nhầm người rồi
82
Chương 82: Cô Kỷ
83
Chương 83: Giảng hòa hay chiến tới cùng?
84
Chương 84: Răng rắc!
85
Chương 85: Không phải người của tôi, đừng có vu oan người tốt
86
Chương 86: Đứng lên đi
87
Chương 87: Sức mạnh đáng sợ của nhà họ Lăng
88
Chương 88: Sao anh Vương lại tới đây?
89
Chương 89: Vương Bán Thành đã già, bỏ ra một triệu để mua đơn thuốc.
90
Chương 90: Không cần nói nhảm nữa!
91
Chương 91: Dâng ra đơn thuốc, đại gia Vương hối hận vì đã từ chối
92
Chương 92: Chủ tịch Lăng đến
93
Chương 93: Nhà họ Lăng quyết tâm giành thắng lợi, tôi chính là người bí ẩn.
94
Chương 94: Ông muốn chết!
95
Chương 95: Luyện đan trước mặt mọi người, có thế phong tỏa toàn diện
96
Chương 96: Thiệt hay giả vậy?
97
Chương 97: Văn Mậu Sơn Lăng Phi Dương
98
Chương 98: Tổng giám đốc Văn
99
Chương 99: Dân thường cũng có tấm lòng yêu nước
100
Chương 100: Đa tạ tổng giám đốc Văn!
101
Chương 101: Nữ thần đẳng cấp
102
Chương 102: Ông nhầm rồi!
103
Chương 103: Chủ nhân phát lệnh tổng tấn công nhà họ Lăng
104
Chương 104: Tổng giám đốc Lăng không xong rồi!
105
Chương 105: Đúng là nghiệp mà, cô cả vào bếp nấu ăn
106
Chương 106: Chỉ trách tại anh có mắt như mù
107
Chương 107: Tình yêu đích thực, lời mời của cao thủ đứng đầu Giang Châu
108
Chương 108: Tôi không làm phiền anh Giang đấy chứ?
109
Chương 109: Anh cút đi được rồi đấy
110
Chương 110: Tốt quá rồi!
111
Chương 111: Trở mặt, Quách Chính của võ quán Đại Địa
112
Chương 112: Được rồi!
113
Chương 113: Có qua có lại mới toại lòng nhau, tôi muốn đánh mười cái
114
Chương 114: Chỉ nhiêu đó thôi à?
115
Chương 115: Mày tự muốn chết
116
Chương 116: Không thể nào!
117
Chương 117: Tôi đánh ông nội cô á!
118
Chương 118: Yên lặng đi!
119
Chương 119: Anh đừng có làm bậy
120
Chương 120: Tôi nhận thua
121
Chương 121: Chẳng chịu nổi một đòn
122
Chương 122: Thành phố Ngô
123
Chương 123: Không nên đi chọc vào gia tộc lớn
124
Chương 124: Trùng hợp vậy sao
125
Chương 125: Sao mày lại ở đây
126
Chương 126: Ông còn đòi cái gì nữa
127
Chương 127: Có gì đó sai sai
128
Chương 128: Cô ấy chắc chắn bị thứ kia ám rồi
129
Chương 129: Tên lừa gạt cút khỏi đây mau, mày mới gần chết đấy
130
Chương 130: Còn nhà họ Lăng kia
131
Chương 131: Chuyện thay đối quỷ dị, kịp thời bắt được Trương xảo xảo nháy lầu tự sát
132
Chương 132: Con đang nói lộn xộn gì đấy?
133
Chương 133: Đòi lại sĩ diện, thật sự tin tên lừa đảo này sao
134
Chương 134: Cậu Trương nói quá rồi!
135
Chương 135: Chỉ sợ anh thua đến không ngóc đầu lên nổi!
136
Chương 136: Cậu sợ rồi sao?
137
Chương 137: Ông dám chết thì tôi dám chôn!
138
Chương 138: Nhìn thấy chưa?
139
Chương 139: Thực hiện cá cược
140
Chương 140: Tuyệt đối không thế nào!
141
Chương 141: Gã lừa đảo Bruce
142
Chương 142: Người đâu!
143
Chương 143: Kẻ mạnh Tông sư chặn giết
144
Chương 144: Loáng xoàng!
145
Chương 145: Anh ấy mà xảy ra chuyện tôi diệt cả nhà ông
146
Chương 146: Lân này thì xong thật rồi!
147
Chương 147: Sức mạnh của tông SƯ
148
Chương 148: Anh mau chạy đi!
149
Chương 149: Tông sư cũng không làm gì được anh
150
Chương 150: Làng báo chúng ta đi giết là ai không?
151
Chương 151: Một kiếm Thanh Phong phá ngang trời
152
Chương 152: Giải thích cái khỉ gì!
153
Chương 153: Lăng Phi Dương điên rồi
154
Chương 154: Cũng tức là nói Giang Vũ chưa chết!
155
Chương 155: Kế hoạch bắt cóc Kỷ Tuyết Tinh
156
Chương 156: Cậu Làng lo thừa rồi!
157
Chương 157: Đồng ý đến chỗ hẹn
158
Chương 158: Em đang đến ngày
159
Chương 159: Kỷ Tuyết Tinh bị bắt cóc
160
Chương 160: Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?
161
Chương 161: Phản bội
162
Chương 162: Nhiệm vụ cúa hai người
163
Chương 163: Lưu Thư Nhất đã thay đối
164
Chương 164: Gần đến giờ rồi!
165
Chương 165: Trời ơi cô cả của tôi!
166
Chương 166: Hôm nay tên này chết chắc rồi!
167
Chương 167: Hắc Vu giáo là cái gì?
168
Chương 168: Ra là vậy!
169
Chương 169: Em tin tưởng anh!
170
Chương 170: Ở bên kia!
171
Chương 171: Đừng nóng vội!
172
Chương 172: Đoán xem kết quả thế nào
173
Chương 173: Quả nhiên ông Lăng có một người con trai tốt
174
Chương 174: Diệt nhà họ Lăng
175
Chương 175: Ngoan ngoãn chịu chết đi!
176
Chương 176: Mau cứu người
177
Chương 177: Không nên để liên lụy tới người khác
178
Chương 178: Không ai có thể ngăn cản tôi yêu đương với Tuyết Tình
179
Chương 179: Lấy cái chết ra để đe doạ
180
Chương 180: Đi Giang Châu
181
Chương 181: Em tin anh!
182
Chương 182: Ăn cái bà nội nhà anh
183
Chương 183: Ăn no rồi!
184
Chương 184: Vậy anh cảm thấy nó có ý nghĩa gì?
185
Chương 185: Đây là dược liệu mua cho em
186
Chương 186: Cô gái à
187
Chương 187: Tôi trả bảy mươi triệu
188
Chương 188: Đây chính là cái mà anh gọi là thực lực à
189
Chương 189: Thái Tuế trăm năm
190
Chương 190: Tuyệt đối đừng hối hận
191
Chương 191: Tiếp theo đến lượt tôi ra tay
192
Chương 192: Chung quy lại cũng chỉ là một Đại Sư nội kình
193
Chương 193: Tự cậu tìm đến cái chết
194
Chương 194: Anh đừng suy nghĩ nhiều quá
195
Chương 195: Hoắc Bách Thọ
196
Chương 196: Bác sĩ không thể tự chữa bệnh
197
Chương 197: Rất nghiêm trọng
198
Chương 198: Người có thể thi triển thủ đoạn như vậy
199
Chương 199: Trò đùa này không vui chút nào
200
Chương 200: Tình hình thế nào
201
Chương 201: Sắp đến giờ ăn cơm rồi
202
Chương 202: Một tên công tử bột
203
Chương 203: Còn dám nữa hay không
204
Chương 204: Anh cái tên lưu manh này, nghĩ hay lắm
205
Chương 205: Mắt em làm sao vậy
206
Chương 206: Đây không phải lừa đảo người tiêu dùng sao
207
Chương 207: Người nào lại to gan như vậy
208
Chương 208: Anh vẫn không nhớ đời cơ à
209
Chương 209: Hôm nay em rất vui
210
Chương 210: Dừng tay
211
Chương 211: To gan
212
Chương 212: Sao lại là các người
213
Chương 213: Tối nay anh còn muốn bỏ em lại một mình sao
214
Chương 214: Giang Vũ phải chết
215
Chương 215: Không từ mà biệt
216
Chương 216: Em phải đi rồi
217
Chương 217: Anh nhất định sẽ tới Kim Lăng cưới em
218
Chương 218: Đánh gãy chân
219
Chương 219: Coi chừng hắn ta cho anh, tuyệt đối đừng để chạy mất
220
Chương 220: Chuyện gì đang xảy ra vậy
221
Chương 221: Đối phó với một đại sư nội kình, tiện tay giết chết là được
222
Chương 222: Người anh em đi thong thả
223
Chương 223: Anh đi chết đi
224
Chương 224: Nói cứ như tôi thèm anh lắm ấy
225
Chương 225: Anh không có tư cách khoác lác trước mặt tôi
226
Chương 226: Cuối cùng cũng kết thúc
227
Chương 227: Chính là khí tức này
228
Chương 228: Thật mạnh
229
Chương 229: Cơ duyên đã không còn nữa
230
Chương 230: Ông thật quá cuồng vọng
231
Chương 231: Tôi không tin ông dám giết tôi
232
Chương 232: Đúng là quá đau đớn
233
Chương 233: Tôi chỉ quan tâm đến kết quả thôi
234
Chương 234: Tền bối của Cửu Huyền Thiên Long Môn, quá mạnh mẽ
235
Chương 235: Sợ đến suýt tè cả ra quần
236
Chương 236: Tôi sẽ không bán đứng hai người!
237
Chương 237: Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra
238
Chương 238: Một mình anh ta cũng đã đủ san bằng cả Giang Châu
239
Chương 239: Vậy thì làm phiền ông rồi
240
Chương 240: Thật sự muốn chết
241
Chương 241: Cậu có dám đánh một trận với tôi không
242
Chương 242: Quyết đấu
243
Chương 243: Cậu chủ đừng khinh địch
244
Chương 244: Em họ của vợ cũ
245
Chương 245: Đúng là không ngờ được, anh lại là loại người như thế
246
Chương 246: Giả làm cao thủ
247
Chương 247: Con trai của sếp Mã
248
Chương 248: Anh chắc chăn phải chết
249
Chương 249: Chỉ động thủ với những người yếu hơn
250
Chương 250: Có phải anh sợ rồi không
251
Chương 251: Tôi của ngày hôm nay đã có thể dễ dàng đánh thắng anh
252
Chương 252: Tôi sẽ không khách sáo nữa
253
Chương 253: Anh đoán xem
254
Chương 254: Nội kình hóa thành thực thể
255
Chương 255: Kim Tái An phát ngốc nhìn đại đao dài mười mấy mét
256
Chương 256: Chỉ cần ở bên ngoài tiếp ứng là được
257
Chương 257: Giết gà cần gì dao mổ trâu
258
Chương 258: Buổi chiều!
259
Chương 259: Cô Kỷ đúng là có con mắt tinh đời!
260
Chương 260: Ba vị tông sư?
261
Chương 261: Cho dù thế nào
262
Chương 262: Ông dựa vào gì mà nhận tôi làm đồ đệ?
263
Chương 263: Cậu dám từ chối tôi?
264
Chương 264: Đại ca đột phá rồi!
265
Chương 265: Hóa ra trở ngại lớn nhất
266
Chương 266: Lại đột phá rồi!