Chương 37

Ngay cả bạn bè cũng không phải, có quá nhiều liên hệ như vậy đúng là không tốt, thậm chí không thể nói là hợp lý.
Trận gút mắc này tới nay, đơn giản là bởi vì buổi tối say rượu xong hồ đồ ngày đó, hôm nay chiếu cố, hơn nữa những cái đồ dùng chi đáo đó, hẳn có thể xem như ưu khuyết điểm để bù trừ đi.
Mang theo anh mắt dò xét như vậy, Giang Gia Niên nhìn chăm chú vào Hạ Kinh Chước, quan sát vẻ mặt biến hóa của anh, hy vọng có thể nhìn ra tâm tư của anh. Hạ Kinh Chước vỗn dĩ muốn uống ngụm cháo, nhưng nghe thấy Giang Gia Niên nói xong, một chút cảm giác muốn ăn cũng không còn.
Rõ ràng trước mắt bày một bàn mỹ thực, lại giống như là thuốc độc, anh không muốn ăn một chút nào, phảng phất như nếu anh ăn thì chính là đồng ý với lời nói của cô, chính là nhận thua.
Giang Gia Niên giống như không hề phát hiện ra việc này, tiếp tục nói: "Anh nếu không nói lời nào tôi coi như anh đáp ứng rồi, thời gian cũng không còn sớm, anh từ từ ăn, tôi đi trước."
Cô đứng lên, cởi bỏ tạp dề, hướng về phía anh cười một chút, rời khỏi phòng bếp, tự lấy đồ của mình xong liền cứ như vậy đi rồi.
Ngồi ở bàn ăn, Hạ Kinh Chước đưa lưng về phía cô, anh có thể nghe thấy động tĩnh của cô, nghe thấy âm thanh chốt mở cửa, biết rõ cô phải đi, trong lòng có thanh âm đang không ngừng nói đừng để cô đi, nhưng anh căn bản không duỗi tay ra giữ lại.
Lại một lát sau, trầm mặc đoạn thời gian này đại khái cũng đủ cô xuống dưới lầu, cô hẳn là sẽ nhanh chóng lái xe rời đi, Hạ Kinh Chước nhìn đồ ăn trước mắt, còn bốc lên hương khí nóng hầm hập, không ăn thật sự đáng tiếc.
Có lẽ là cảm thấy đáng tiếc đi, lại có lẽ chỉ là đói bụng, Hạ Kinh Chước một lần nữa cầm đôi đũa lên, rất bình tĩnh ăn cơm, anh ăn thật sự rất chậm, trong phòng yên tĩnh, một người sinh hoạt đã thành quen sẽ không cảm thấy gì, nhưng một khi từng có người khác tới làm bạn, khó tránh khỏi sẽ cảm thấy tiêu điều tịch lạc.
Cuối cùng anh vẫn là ăn bữa cơm này.
Đến cuối cùng, anh tựa hồ vẫn là tán đồng cách nói của cô, nhận thua.
Bởi vì thời gian quá muộn, sau khi Giang Gia Niên rời đi liền trực tiếp về nhà, không có qua công ty.
Cô đậu xe ở trong bãi xong, xách theo ba lô đang muốn đi vào hàng hiên, trước mắt bỗng nhiên sáng ngời, ánh sáng đâm vào mắt không thể mở ra được.
Cô giờ tay lên che ánh sáng một chút, trong lòng nói là ai vô duyên như vậy, lái xe ở trong tiểu khu còn bật đèn chiếu xa như thế? Chờ đến khi ánh đèn bên kia dân dần biến mất, cô liền nhìn qua, không phải xe đi rồi, mà là người trên xe bước xuống nên đã tắt đèn xe.
Giang Gia Niên nhìn người đàn ông đứng bên cạnh chiếc xe kia, anh ta đi về phía cô bên này, cũng không biết đã đợi cô bao lâu.
"Em đã trở lại rồi." Người đàn ông nhẹ nhàng thở ra, tươi cười có chút thoải mái, từ vẻ mặt cùng lời nói của anh ta cũng không khó đoán ra anh ta đã chờ ở chỗ này rất lâu rồi.
"Lâm Đổng." Không sai, người xuất hiện dưới lầu nhà cô đúng là Lâm Hàn Dữ, không quá xác định mục đích anh ta tới đây, Giang Gia Niên chần chờ vài giây mới nói, "Ngài tìm tôi có việc? Có phải công ty có vấn đề gì không? Tôi lập tức quay lại." Vừa dứt lời, cô liền xoay người đi, Lâm Hàn Dữ bất đắc dĩ mà giữ tay cô lại, xúc cảm lạnh lẽo trên tay thình lình gặp phải độ ấm, không khỏi giật mình.
Lâm Hàn Dữ chậm rãi thả ra nói: "Anh dọa đến em sao? Công ty không có việc gì, em không cần trở về, anh chính là ở đây chờ em." Anh ta chậm rãi thu hồi tay, giống như lưu luyến không rời, sau đó cười nói, "Lúc chiều em đi quá gấp, anh lo lắng có chuyện gì xảy ra cho nên muốn đến xem em thôi."
Giang Gia Niên đem mu bàn tay giấu ra phía sau, ít khi nói cười nói: "Vậy ngài có thể trực tiếp gọi điện thoại cho tôi hỏi một chút, không cần tự mình chạy đến đây, này quá phiền toái, tôi sẽ băn khoan."
Tươi cười của Lâm Hàn Dữ có chút mỏi mệt, sau một lúc lâu mới nói: "Gia Niên, chúng ta quen biết nhiều năm như vậy, mỗi ngày sớm chiều ở chung, trừ bỏ cấp trên cấp dưới, cũng coi như là bạn tốt đi? Em thật sự cần phải khách khí với anh như vậy sao?"
Nhìn vẻ mặt mệt mỏi của anh ta, Giang Gia Niên bỗng nhiên cảm thấy chính mình có phải kéo ra khoảng cách với anh ta quá cường điệu rồi hay không, vật cực tất phản? Chính là ngẫm nghĩ kỹ lại cũng thật không có, đều là bảo trì khoảng cách cơ bản nhất, rốt cuộc trước kia anh ta là độc thân, hiện tại không phải, nam nữ khác biệt, bọn họ không có khả năng có thể thân thiết giống như trước kia.
Im lặng không nói một lát, Giang Gia Niên chỉ có thể đơn giản cười cười từ biệt anh ta, nói câu "Cảm ơn ngài đã quan tâm" liền xoay người đi lên lầu. Lâm Hàn Dữ đứng ở chô này đợi cô một buổi trưa, cuối cùng chờ được đến khi cô trở lại, nhưng cô ngay cả một câu "Muốn đi lên uống nước hay không" đều không hỏi, liền ném anh ta lại đi rồi,  so sánh với thái độ lúc trước của cô đối với anh ta, cuối cùng anh ta có chút ý thức được sai lầm của chính mình có bao nhiêu nghiêm trọng.
Có lẽ vừa rồi chỉ là anh ta hoa mắt, nguyên bản cô đối với anh ta khá tốt, là chính anh ta không biết đủ muốn càng nhiều, sau đó liền sinh ra một loại cảm giác, cô đối với anh ta tốt, lại chỉ là quan tâm của cấp dưới với cấp trên, tiếp theo tự sa ngã, làm ra lựa chọn sai lầm.
Kỳ thật Giang Gia Niên cũng quá nội liễm, biểu đạt tình cảm rất hàm súc, có Hứa Hoan Nhan nhiệt tình hào phóng làm ví dụ so sánh quá khác biệt, Lâm Hàn Dữ sẽ hiểu lầm cô không có cảm giác với anh ta cũng không phải ngoài ý muốn.
Trở lại trên lầu, Giang Gia Niên lại không có tâm tư suy nghĩ những vướng mắc phức tạp đó, cô ở nhà Hạ Kinh Chước không ăn cái gì, vốn còn cảm thấy đói bụng, lúc này chẳng những không đói nữa, ngược lại có chút muốn nôn.
Vòng đến phòng bếp, phát hiện chén bát buổi sáng vội đi chưa kịp rửa, còn có đồ ăn thừa ở kia, phát ra từng đợt hương vị, làm cô buồn nôn.
Lại gần, cảm giác muốn nôn càng tăng thêm, rõ ràng đồ ăn thừa tuy rằng là muốn vứt bỏ, lại cũng không ghê tởm đến mức làm người ta muốn nôn, sao thân thể cô lại phản ứng kịch liệt như vậy?
Có chút kỳ quái, Giang Gia Niên đem đổ đồ ăn thừa, mở cửa sổ ra hít thở một chút, cảm giác dạ dày thoải mái hơn chút, âm thầm cảm thấy gần đây thời gian ăn cơm quá không ổn định, cho nên dạ dày kiều quý lại bắt đầu buồn bực.
Cô nhanh chóng đi nấu cháo ăn, vừa mới ngồi xuống ăn được mấy miếng, lại có điện thoại trong nhà gọi đến. 
Nhìn trên màn hình di động hiện chữ "mẹ", Giang Gia Niên chần chờ hồi lâu mới tiếp, ra vẻ nhẹ nhàng nói: "Mẹ, sao hôm nay lại gọi điện thoại cho con vậy."
Giang mẫu ở bên kia nói thẳng: "Mẹ không gọi cho con thì con cũng liền không gọi về đúng không, con cái đồ không có lương tâm, mẹ xem con chính là sợ mẹ thúc giục con kết hôn mới không dám liên lạc với mẹ đi?"
Giang Gia Niên bị lời mẹ nói làm cho không biết đáp gì, chỉ cười cười, nhưng mà cũng làm Giang mẫu tức điên: "Con không phải nói với mẹ con có bạn trai rồi sao? Người đâu? Không phải nói mang về cho mẹ nhìn sao? Đưa tới chỗ nào rồi? Mẹ biết ngay con gạt mẹ mà."
Giang Gia Niên không còn lời gì để nói, kỳ thật cô cũng không lừa mẹ cô, chỉ là đối phương đột nhiên có biến hóa, cô có biện pháp nào đây?
Cô nhẹ nhàng khuyên: "Mẹ, con không lừa mẹ, chỉ là có chút ngoài ý muốn, con cùng anh ấy, mẹ ddwungf lo lắng cho con, con tự mình hiểu được."
Phụ nữ qua 25 tuổi tựa hồ luôn phiền não vì bị thúc giục kết hôn, các cô trấn an cha mẹ luôn nói những lời như vậy, Giang mẫu đã sớm nghe đến chán, âm thanh ai oán thúc giục quen thuộc từ đầu điện thoại bên kia truyền tới, Giang Gia Niên không còn chút tâm tư muốn ăn cơm nào.
Thật vất vả chờ treo điện thoại, nhớ tới Giang mẫu nói cái gì "Con gả không ra về sau già rồi biết làm sao bây giờ", "Ba mẹ không thể ở bên con cả đời" linh tinh gì đó, trừ bỏ sứt đầu mẻ trán ở ngoài, càng nhiều lại là một loại cảm giác nguy cơ khôn kể.
Không có người yêu, về già biết làm sao bây giờ? Kỳ thật cũng rất dễ, chỉ cần có đủ tiền là được rồi, viện dưỡng lão có thể hoàn toàn chiếu cố bạn theo ý muốn của bạn nhưng con cái chưa chắc đã có thể. Cha mẹ không thể cùng cô cả đời, những lời này nhưng lại là sự thật, hậu sự có người an bài nhưng tình cảm tuổi già muốn gửi gắm nơi nào?
Thật ra cô không phải không muốn kết hôn, mà hiện thực bày ra trước mắt, cần một người thích hợp đã.
Một người đàn ông tốt xuất hiện có thể giải trừ tất cả nguy cơ của bạn, làm bạn cảm thấy thế giới tốt đẹp, chính là cô cảm thấy người đan ông như vậy hình như vĩnh viễn sẽ không xuất hiện.
Cúi đầu nhìn cháo trong chén, cô uống một ngụm, kể cả hiện tại ăn không vô cũng không thể lãng phí lương thực, Giang Gia Niên chỉ có thể bưng chén để lại vào tủ lạnh phòng bếp, để sáng mai ăn cũng được.
Cùng thời gian, trong nhà Hạ Kinh Chước, anh cũng làm động tác tương tự.
Đêm đồ ăn còn thừa để cẩn thận, dùng cách anh nghĩ có khả năng đảm bảo đồ ăn không bị hư hỏng hoàn hảo nhất, nhìn chằm chằm chúng nó một hồi lâu, thời điểm đồ ăn đều không nhin được phát ra tiếng SOS cầu cứu, anh mới thu hồi tầm mắt rời khỏi phòng bếp.
Hạ Kinh Chước rất nhạy cảm với mùi vị.
Giang Gia Niên tới một chuyến, để lại rất nhiều đồ vật, bận việc một buổi trưa.
Cái nhà này hiện tại với anh mà nói thật là nơi nơi đều tràn ngập khí vị của cô.
Bao gồm mép giường cô đã ngồi qua.
Nằm đến, cánh tay vô thức dừng ở vị trí cô từng ngồi, Hạ Kinh Chước ghé mắt nhìn qua, nghĩ thầm, anh tới giờ uống thuốc rồi.
Không chỉ là thuốc trị cảm.
***
Editor: Anh bệnh tương tư nặng quá rồi!

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 14
14 Chương 15
15 Chương 16
16 Chương 17
17 Chương 18
18 Chương 19
19 Chương 21
20 Chương 22
21 Chương 23
22 Chương 24
23 Chương 25
24 Chương 26
25 Chương 27
26 Chương 28
27 Chương 29
28 Chương 30
29 Chương 31
30 Chương 32
31 Chương 33
32 Chương 34
33 Chương 35
34 Chương 36
35 Chương 37
36 Chương 38
37 Chương 39
38 Chương 40
39 Chương 41
40 Chương 42
41 Chương 43
42 Chương 44
43 Chương 45
44 Chương 46
45 Chương 47
46 Chương 48
47 Chương 49
48 Chương 50
49 Chương 51
50 Chương 52
51 Chương 54
52 Chương 55
53 Chương 56
54 Chương 57
55 Chương 58
56 Chương 59
57 Chương 60
58 Chương 61
59 Chương 62
60 Chương 63
61 Chương 64
62 Chương 65
63 Chương 66
64 Chương 67
65 Chương 68
66 Chương 69
67 Chương 70
68 Chương 71
69 Chương 72
70 Chương 73
71 Chương 74
72 Chương 75
73 Chương 76
74 Chương 77
75 Chương 78
76 Chương 79
77 Chương 80
78 Chương 82
79 Chương 83
80 Chương 84
81 Chương 85
82 Chương 86
83 Chương 87
84 Chương 88
85 Chương 89
86 Chương 90
87 Chương 91
88 Chương 92
89 Chương 93
90 Chương 94
91 Chương 96
92 Chương 97
93 Chương 98
94 Chương 99
95 Chương 100
96 Chương 101
97 Chương 102
Chapter

Updated 97 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 14
14
Chương 15
15
Chương 16
16
Chương 17
17
Chương 18
18
Chương 19
19
Chương 21
20
Chương 22
21
Chương 23
22
Chương 24
23
Chương 25
24
Chương 26
25
Chương 27
26
Chương 28
27
Chương 29
28
Chương 30
29
Chương 31
30
Chương 32
31
Chương 33
32
Chương 34
33
Chương 35
34
Chương 36
35
Chương 37
36
Chương 38
37
Chương 39
38
Chương 40
39
Chương 41
40
Chương 42
41
Chương 43
42
Chương 44
43
Chương 45
44
Chương 46
45
Chương 47
46
Chương 48
47
Chương 49
48
Chương 50
49
Chương 51
50
Chương 52
51
Chương 54
52
Chương 55
53
Chương 56
54
Chương 57
55
Chương 58
56
Chương 59
57
Chương 60
58
Chương 61
59
Chương 62
60
Chương 63
61
Chương 64
62
Chương 65
63
Chương 66
64
Chương 67
65
Chương 68
66
Chương 69
67
Chương 70
68
Chương 71
69
Chương 72
70
Chương 73
71
Chương 74
72
Chương 75
73
Chương 76
74
Chương 77
75
Chương 78
76
Chương 79
77
Chương 80
78
Chương 82
79
Chương 83
80
Chương 84
81
Chương 85
82
Chương 86
83
Chương 87
84
Chương 88
85
Chương 89
86
Chương 90
87
Chương 91
88
Chương 92
89
Chương 93
90
Chương 94
91
Chương 96
92
Chương 97
93
Chương 98
94
Chương 99
95
Chương 100
96
Chương 101
97
Chương 102