Chương 7

Đây là cái ánh mắt gì?
Liên hệ đến việc gặp nhau ở máy bay cùng sân bay, Giang Gia Niên suy tư một chút nói: "Anh sẽ không cho rằng tôi biết phòng anh ở bên cạnh bên mới làm ra cái loại chuyện này để tạo ra cơ hội gặp mặt anh chứ?"
Người đàn ông làm như không để ý mà chuyển tầm mắt, đạm mạc nói: "Tôi cũng không cho là như vậy, vì sao cô lại nghĩ như vậy."
"..." Anh vừa nói như vậy, những lời nói trước đó của cô liền giống như có tật giật mình, Giang Gia Niên không có biểu tình gì, chuyển tầm mắt nhìn một bên, nói, "Nhìn bộ dáng của anh hẳn là tôi cũng lớn hơn anh vài tuổi, đều có thể gọi anh một tiếng em trai. Tôi rất xin lỗi vì sai lầm của tôi mà quấy rầy đến anh nghỉ ngơi, nhưng tôi cũng không biết khách sạn này điều kiện kém như vậy, tôi chỉ là muốn nạp điện cho máy tính, ai biết..." Giải thích nhiều như vậy, người ta lại ném ánh mắt lại đây lần nữa, tất cả lời giải thích của cô đều biến thành chột dạ che dấu.
Giống như nếu nói thêm nữa liền càng thể hiện rắp tâm bất thiện, phương thức giảm bớt xấu hổ tốt nhất tựa hồ chính là lùi bước mà im lặng.
Đáng tiếc, trong từ điển của Giang Gia Niên trước nay đều không có hai chữ lùi bước này, muốn nói vị cơ trưởng này tự tin cũng có đủ tài nguyên để tự tin nhưng cô căn bản không phải cái loại hoa si này, anh ta một hai phải dùng ánh mắt lạnh như băng như thế để bôi nhọ cô, cô làm sao chịu được?
Vậy nếu đều bị coi thành cái loại người này rồi, dứt khoát liền ngồi thật tốt, bằng không chẳng phải là gánh chịu tội danh lại không được chút phúc lợi nào sao?
Giang Gia Niên im lặng mà nhìn anh một hồi, nói thẳng: "Được, tôi không giải thích, đứng cũng là đứng, không bằng tôi mời anh ăn cơm, dưới lầu có tiệc đứng, thoạt nhìn cũng không tệ lắm, đi không, em trai?"
Ngữ điệu của cô kéo dài, hơi mang ý trêu chọc, nắm chắc anh sẽ không đáp ứng, cũng chỉ muốn chọc tức anh thôi.
Ai biết đối phương nhìn cô chăm chú vài giây, cư nhiên đồng ý: "Dẫn đường."
Giang Gia Niên híp híp mắt, nói thật phản ứng của anh nằm ngoài dự đoán của cô, nhưng cũng không liên quan...
Còn không phải muốn cùng phân cao thấp sao? Cô đã sống như thế tám năm, chuyện này là chuyện cô am hiểu nhất.
***
Khách sạn vốn cũng không phải là khách sạn tốt gì, nhà ăn tự nhiên cũng sẽ không quá tốt.
Giang Gia Niên mua phần ăn của hai người, bưng khay lấy thức ăn đi dạo qua một vòng, trừ bỏ trái cây cũng không lấy gì khác.
Lại quay đầu nhìn người phía sau, thật trùng hợp, người đàn ông xa lạ kia cũng lấy đồ ăn giống cô, tất cả đều là trái cây.
Phát hiện Giang Gia Niên đang nhìn anh, Hạ Kinh Chước cũng không để ý mà múc một chén cháo, lại lấy một đĩa dưa muối nhỏ, liền xoay người đi tìm chỗ ngồi.
Giang Gia Niên nhìn lướt qua đồ ăn trên bàn, lại lấy thêm chút trái cây, cũng không lấy thêm món khác, đi theo sau anh rời đi.
Hạ Kinh Chước chọn vị trí  trong góc, chỗ này có một cánh cửa sổ, nhìn qua có thể trực tiếp thấy sân bay, sương mù che khuất tầm mắt người, giờ phút này nhìn ra sân bay chỉ là một mảnh hồng quang.
Anh ngồi xuống, tầm mắt vẫn luôn nhìn ngoài cửa số, Giang Gia Niên vừa ăn trái cây vừa quan sát anh, cảm thấy người này rất kỳ quái, anh ít nói, nhìn như không thèm để ý mọi việc nhưng lại cho người ta cảm giác việc gì anh cũng rõ ràng, biết bày mưu lập kế.
Còn có một ít thời điểm, trong miệng người đẹp như vậy lại phun ra những lời làm người xấu hổ không thôi.
Liền nói giờ phút này.
Trong lúc Giang Gia Niên đang đánh giá anh, Hạ Kinh Chước bỗng chốc quay đầu lại nhìn về phía cô, tầm mắt qua lại trên đồ ăn trước mặt cô, hơi câu khóe miệng cười lương bạc nói: "Khó trách cô gầy như vậy, hóa ra Giang tiểu thư là tiên nữ uống sương sớm."
Giang Gia Niên ngay lập tức không còn tâm tình ăn trái cây.
Cô buông nĩa, mặt vô biểu tình mà đối diện với anh một lát, nhìn chằm chằm đôi mắt thâm thúy lãnh trầm của anh nói: "Sao anh biết tôi họ Giang? Không, có lẽ tôi nên hỏi, vì sao anh muốn xem tên của tôi?"
Hạ Kinh Chước mặt không đổi sắc mà cúi đầu tiếp tục ăn, người đẹp chính là làm cái gì cũng đẹp, ngay cả uống cháo ăn dưa muối đều nho nhã có lễ như vậy, phong độ nhẹ nhàng, nhìn một cái cách ngón tay anh ta cầm đũa mà xem, thật là cực kỳ ưu nhã, chỉ nhìn động tác đơn thuần còn tưởng anh đang ăn cơm Tây.
Chính là dường như tỏ ra không có việc gì như vậy, anh thong thả ung dung mà cho một câu trả lời không chê vào đâu được.
"Phi cơ trưởng có trách nhiệm xem toàn bộ danh sách hành khách, có vấn đề gì sao?"
Đây là câu đầu tiên.
Cái này còn chưa xong, ngay sau đó, anh lại nói một câu.
Khi nói những lời này anh đã ngẩng đầu lên, mang theo chút mờ mịt mà liếc cô nhẹ giọng nói: "Nếu cô nhất định phải biết, vậy tôi đây cũng muốn hỏi Giang tiểu thư, cô vì sao muốn sờ tôi?"
Sờ tôi.
Hai chữ này quá có nghĩa khác, người không biết tình hình thực tế nghe được phỏng chừng còn cho rằng Giang Gia Niên đã làm gì anh ta.
Sống đến 30 tuổi, Giang Gia Niên vẫn luôn là nữ ma đầu trong mắt cấp dưới, là cái đinh trong mắt phó tổng, đi đến đâu cũng là một nhân vật oai phong, đây vẫn là lần đầu tiên cô ở trước mặt người khác rơi vào cục diện quẫn bách như vậy, thậm chí không biết nên tiếp tục đề tài này như thế nào.
Ước chừng còn ngại cô chưa đủ xấu hổ, anh ta dứt khoát buông chiếc đũa, nhìn cô một hồi, lại nói tiếp: "Vì sao cô lại muốn ôm tôi?"
Liên tiếp mấy vấn đề hỏi ra, kỳ thật cũng là một loại phương thức khác để trả lời vấn đề của cô -- bởi vì cô sờ tôi, ôm tôi cho nên tôi mới xem tên của cô, nhìn xem cái người phụ nữ không kiêng nể này rốt cuộc tên là gì.
Giang Gia Niên bưng nước trái cây lên uống một ngụm, thật giống như đang uống rượu, uống xong liền cảm giác đầu óc không thanh tỉnh, cả người có chút phát ngốc.
Người đàn ông này cho cô cảm giác thật không tốt, mỗi lần đối mặt với anh ta cô sẽ có cảm giác nhụt chí, hoàn toàn không thấy bộ dáng uy phong lẫm lẫm thường ngày, kể cả đối mặt Lâm Hàn Dữ cô cũng chưa từng như vậy. Người đàn ông này có độc, Giang Gia Niên nghĩ như vậy liền buông nước trái cây đứng lên.
"Anh từ từ dùng, tôi đi trước." Cô kéo ghế dựa chuẩn bị rời đi, trước khi xoay người nói một câu, "Còn có việc trên máy bay tôi rất xin lỗi anh, đó là ngoài ý muốn, về sau sẽ không phát sinh nữa. Anh có thể quên tên của tôi bởi vì về sau chúng ta sẽ không gặp lại."
Nói xong, Giang Gia Niên không chút do dự xoay người rời đi, khi đi ngang qua nhân viên phục vụ, đối phương thiếu chút nữa đụng phải cô, vội vàng xin lỗi không ngừng, cô gật đầu ngắn gọn, tiếp tục bước nhanh rời đi, giống như muốn trốn tránh ôn thần vậy.
Hạ Kinh Chước ngồi trên ghế, nhìn lướt qua cái ly còn lưu lại ở phía đối diện, ngón tay nhẹ nhàng cọ qua cánh môi, nở nụ cười quạnh quẽ vô vị, tiếp tục quay đầu nhìn chằm chằm sân bay ngoài cửa sổ.
 Nhìn nơi đó cách một khoảng như vậy vẫn không thể thấy được toàn cảnh như cũ, sân bay lớn như vậy, mỗi ngày đều có rất nhiều máy bay cất cánh và hạ cánh ở chỗ này, mỗi một đoạn đường hàng không cũng đều như một loại nhân sinh, luôn có khởi đầu, cũng có kết thúc.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 14
14 Chương 15
15 Chương 16
16 Chương 17
17 Chương 18
18 Chương 19
19 Chương 21
20 Chương 22
21 Chương 23
22 Chương 24
23 Chương 25
24 Chương 26
25 Chương 27
26 Chương 28
27 Chương 29
28 Chương 30
29 Chương 31
30 Chương 32
31 Chương 33
32 Chương 34
33 Chương 35
34 Chương 36
35 Chương 37
36 Chương 38
37 Chương 39
38 Chương 40
39 Chương 41
40 Chương 42
41 Chương 43
42 Chương 44
43 Chương 45
44 Chương 46
45 Chương 47
46 Chương 48
47 Chương 49
48 Chương 50
49 Chương 51
50 Chương 52
51 Chương 54
52 Chương 55
53 Chương 56
54 Chương 57
55 Chương 58
56 Chương 59
57 Chương 60
58 Chương 61
59 Chương 62
60 Chương 63
61 Chương 64
62 Chương 65
63 Chương 66
64 Chương 67
65 Chương 68
66 Chương 69
67 Chương 70
68 Chương 71
69 Chương 72
70 Chương 73
71 Chương 74
72 Chương 75
73 Chương 76
74 Chương 77
75 Chương 78
76 Chương 79
77 Chương 80
78 Chương 82
79 Chương 83
80 Chương 84
81 Chương 85
82 Chương 86
83 Chương 87
84 Chương 88
85 Chương 89
86 Chương 90
87 Chương 91
88 Chương 92
89 Chương 93
90 Chương 94
91 Chương 96
92 Chương 97
93 Chương 98
94 Chương 99
95 Chương 100
96 Chương 101
97 Chương 102
Chapter

Updated 97 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 14
14
Chương 15
15
Chương 16
16
Chương 17
17
Chương 18
18
Chương 19
19
Chương 21
20
Chương 22
21
Chương 23
22
Chương 24
23
Chương 25
24
Chương 26
25
Chương 27
26
Chương 28
27
Chương 29
28
Chương 30
29
Chương 31
30
Chương 32
31
Chương 33
32
Chương 34
33
Chương 35
34
Chương 36
35
Chương 37
36
Chương 38
37
Chương 39
38
Chương 40
39
Chương 41
40
Chương 42
41
Chương 43
42
Chương 44
43
Chương 45
44
Chương 46
45
Chương 47
46
Chương 48
47
Chương 49
48
Chương 50
49
Chương 51
50
Chương 52
51
Chương 54
52
Chương 55
53
Chương 56
54
Chương 57
55
Chương 58
56
Chương 59
57
Chương 60
58
Chương 61
59
Chương 62
60
Chương 63
61
Chương 64
62
Chương 65
63
Chương 66
64
Chương 67
65
Chương 68
66
Chương 69
67
Chương 70
68
Chương 71
69
Chương 72
70
Chương 73
71
Chương 74
72
Chương 75
73
Chương 76
74
Chương 77
75
Chương 78
76
Chương 79
77
Chương 80
78
Chương 82
79
Chương 83
80
Chương 84
81
Chương 85
82
Chương 86
83
Chương 87
84
Chương 88
85
Chương 89
86
Chương 90
87
Chương 91
88
Chương 92
89
Chương 93
90
Chương 94
91
Chương 96
92
Chương 97
93
Chương 98
94
Chương 99
95
Chương 100
96
Chương 101
97
Chương 102