Chương 91: 91: Phong Cách Đột Biến

Cố Niệm Bắc dùng cơm trưa xong, tính toán tiếp tục đi tìm mầm hoa hồng, nhưng khi nàng vào trong sân, nhìn đến cảnh tượng trước mắt, liền dừng bước chân.

Vì trời đã chuyển đông, cho dù có là cỏ dại tràn trề sinh lực cũng khô vàng một nửa.

Nhưng giờ phút này, bó hoa hồng tươi thắm kia nằm lẫn trên đám cỏ dại xanh vàng, tỏa sáng ngọt ngào dưới ánh dương chiếu rọi mùa đông.

Cố Niệm Bắc bước đến, ôm bó hoa hồng lên, mà lúc này giọng nói của Giang Nam Ảnh truyền đến từ phía sau lưng: "Em nói chỉ đối với hoa hồng của người quan trọng mới sẽ không bị dị ứng."
Cố Niệm Bắc xoay người, nàng còn chưa kịp đáp lại, liền nghe thấy Giang Nam Ảnh nói: "Nhưng mà mặt em hồng như vậy, là vì bị dị ứng sao?"
"Là bởi vì chị giành trước, thật dỗi." Cố Niệm Bắc buông bó hoa hồng, ôm ôm Giang Nam Ảnh, "Giận dỗi muốn ôm một cái."
Hai người ôm nhau dưới ánh nắng ấm mùa đông, tản ra một cỗ hương thơm hạnh phúc ngọt ngào hơn bất kì loại hoa cỏ nào.
Trong hai tháng Cố Niệm Bắc bị cưỡng chế nghỉ ngơi, tuy rằng mỗi ngày có thể nhìn thấy Giang Nam Ảnh, nhưng đa số thời gian ban ngày Giang Nam Ảnh đều phải đi làm.

Cố Niệm Bắc một mình ở nhà quá nhàm chán, lại quyết định làm một cái bất ngờ cho Giang Nam Ảnh, bắt đầu hăng hái học nấu ăn.

Bởi vì quá hiểu biết năng lực phá hoại của mình, Cố Niệm Bắc quyết đoán từ bỏ đồ ăn Trung Quốc, lựa chọn cơm Tây.

Sau khi chiên hỏng năm miếng thịt bò bít tết, Cố Niệm Bắc lại rút nhỏ phạm vi, nàng đi mua một cái lò nướng.

Sự thật chứng minh, lò nướng thật đúng là thần khí chấm dứt bữa ăn hắc ám.

Sau khi dùng bánh tart trứng dạng bán thành phẩm* nướng ra thành bánh tart trứng, Cố Niệm Bắc dưới sự phối hợp khen ngợi nhiệt tình của Giang Nam Ảnh trở nên ngày càng bành trướng.

*bán thành phẩm: sản phẩm chưa chế tạo xong hoàn toàn, phải qua một vài khâu gia công nữa mới thành thành phẩm.

"Nam Ảnh, ngày mai làm một món ngon đặc biệt cho chị." Tối ngày mai là đêm Giáng Sinh, Cố Niệm Bắc dự định làm bánh táo.

"Được." Giang Nam Ảnh một bên đáp ứng, một bên nghĩ đến việc tăng cường thời gian vận động.

Bởi vì điểm tâm có lượng ngọt quá nhiều, mà nàng vì muốn Cố Niệm Bắc tin tưởng, mấy ngày nay thật sự là ăn quá nhiều.
Vì đêm Giáng Sinh hôm nay Giang Nam Ảnh còn có một cái tiết mục thăm hỏi phải thu hình, cho nên nàng dậy sớm mua cơm sáng cho Cố Niệm Bắc rồi liền rời đi.

Lúc Cố Niệm Bắc tỉnh dậy đã gần đến chiều, tối hôm qua nàng nghĩ ngợi về kế hoạch hôm nay lại không cẩn thận nghĩ đến mất ngủ, đến tận 3 giờ sáng mới ngủ.

Nguyên liệu làm bánh táo đã được chuẩn bị tốt từ trước, phương pháp làm nàng cũng đã tìm tòi đầy đủ từ mấy hôm trước.

Nhìn lưu trình, Cố Niệm Bắc cảm thấy có vẻ thực hành sẽ rất nhẹ nhàng, cho nên dùng xong cơm sáng Giang Nam Ảnh để lại, Cố Niệm Bắc trước tiên gọi điện thoại cho Tân Nhạc.

Cố Niệm Bắc vốn dĩ cho rằng gọi điện thoại nhiều lắm năm phút, kết quả nàng không nghĩ tới bởi vì lượng tin tức quá lớn, cuộc gọi này ước chừng kéo dài hơn một tiếng đồng hồ.

Thông qua cuộc điện thoại này, Cố Niệm Bắc rốt cuộc biết được Sầm Diệc Thư và Đàm Việt mất tích như thế nào.
Ngày đó, sau khi tạm biệt Cố Niệm Bắc, Tân Nhạc liền chuẩn bị một mình đi đến quê hương của Sầm Diệc Thư và Đàm Việt―Lâm Khê.

Lâm Khê tuy rằng là một vùng địa phương nhỏ, nhưng lại rất nổi danh trong khắp nước, chỉ là nó nổi danh cũng không phải vì phong cảnh hay đặc sản, mà là bởi vì nó nổi danh trọng nam khinh nữ.

Ngay khi Tân Nhạc vừa đến sân bay, nàng liền gặp một người quen không ngờ được――vị hôn phu Vệ Huy của Sầm Diệc Thư.

Cảm nhận của Tân Nhạc về Vệ Huy vẫn luôn thực phức tạp.

Tân Nhạc biết Sầm Diệc Thư tuyệt đối vẫn là yêu Đàm Việt, nhưng Sầm Diệc Thư lại dám ở lễ trao giải thưởng Kim Lập nói như vậy, gần đây nhất còn phát cả thiệp mời, này liền chứng minh Sầm Diệc Thư thật sự tính toán kết hôn với Vệ Huy.

Chỉ là, Tân Nhạc không biết hai người kia là làm vì nhu cầu, hay là do Sầm Diệc Thư lừa gạt Vệ Huy.

Sau một thời gian hợp tác ngắn ngủi cùng Vệ Huy, nàng liền càng có khuynh hướng ngả về vế sau hơn.

Bởi vì cái tên nhóc Vệ Huy này, thật sự là quá ngốc, quả thật là bản thăng cấp của Cố Niệm Bắc, so với Cố Niệm Bắc còn ngốc hơn.

Lúc trước khi Tân Nhạc kí hợp đồng với Cố Niệm Bắc, Cố Niệm Bắc còn biết cảnh giác, mà Vệ Huy, Tân Nhạc cảm thấy hắn thật sự là cái loại người bị bán còn thay người ta đếm tiền trong truyền thuyết.

Quãng thời gian hợp tác ngắn ngủi kia là vì buổi quay chụp quảng cáo hệ liệt của tập đoàn Tằng Thị, vốn dĩ cái này là của Cố Niệm Bắc, nhưng Cố Niệm Bắc còn ở bệnh viện, cho nên chỉ có thể tìm những người khác.

Đại khái là Sầm Diệc Thư ra lực, cuối cùng người được chọn biến thành Vệ Huy, nghe nói là bởi vì khí chất của hắn cùng cái sản phẩm này vô cùng thích hợp.

Sản phẩm lần này chính là kẹo Tiểu tâm tâm tra tấn Cố Niệm Bắc lúc trước, ngoài vị sầu riêng trộn mù tạc ban đầu, sau cùng còn ra cả vị rau mùi sa tế.

Vì Sầm Diệc Thư khẩn cầu, cho nên trong lúc quay chụp quảng cáo, Tân Nhạc tạm thời làm người đại diện của Vệ Huy.

Mà Tân Nhạc rốt cuộc minh bạch, xác thực là không có ai có thể thích hợp làm quảng cáo cho Tiểu tâm tâm hơn Vệ Huy.

Thời điểm mới bắt đầu quay chụp thì còn ổn, cho dù kỹ thuật diễn không được, thường xuyên bị đạo diễn mắng, nhưng trên mặt Vệ Huy luôn cười tủm tỉm, Tân Nhạc còn cảm thấy người mới này tính tình không tồi.

Nhưng mấy ngày tiếp theo, Tân Nhạc rốt cuộc phát hiện điểm không thích hợp, có mấy cái biểu tình rất đơn giản, Vệ Huy vừa làm liền bị cứng đờ, mà đây là di chứng rõ ràng nhất của việc phẫu thuật thẩm mỹ.

Tân Nhạc gặp qua nhiều diễn viên như vậy, việc phẫu thuật thẩm mỹ thế này trên cơ bản nàng chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn ra, nhưng nếu Vệ Huy không bị biểu cảm khuôn mặt làm bại lộ, nàng lại thật sự nhận không ra.

Thân là người đại diện ngắn hạn của Vệ Huy, Tân Nhạc vẫn phải chuẩn bị nói chuyện với hắn một chút.

Tân Nhạc mới vừa nhắc tới, liền nghe thấy Vệ Huy nói: "Chị Tân, em cũng cảm thấy khuôn mặt cũ của em đẹp hơn, mặt cũ của em rất soái nha! Còn có, tên cũ của em dễ nghe hơn! Bé vẹt nhà em cũng đáng yêu hơn con vịt của Vệ Phi!"
Nhắc tới Vệ Phi, Tân Nhạc rốt cuộc ý thức được điểm không thích hợp, sau một phen truy vấn, nàng thật sự muốn cảm khái làm sao lại có một tên nhóc ngu đến như vậy.

Sau lần quảng cáo đó, Tân Nhạc cũng không có gặp lại Vệ Huy, nàng cũng không ngờ vậy mà có thể gặp lại nhau ở chỗ này, cũng không nghĩ tới là sẽ biết được bí mật của Sầm Diệc Thư và Vệ Huy bằng cách này.

"Chị Tân, chị họ của em không thấy đâu nữa, em làm thế nào cũng không liên lạc được với nàng." Một nam nhân cao mét 8 vừa khóc vừa lau lau nước mắt, thật sự là rất gây chú ý.

"Đừng khóc." Tân Nhạc hạ giọng nói, tuy rằng sẽ không có paparazzi đi theo nàng, nhưng Vệ Huy thì không chắc chắn.

Tân Nhạc cũng cuối cùng ý thức được một chút, thế nào mà trước kia nàng lại cảm thấy Sầm Diệc Thư thông minh cơ chứ, Sầm Diệc Thư rõ ràng giống hệt em họ của nàng, ngốc đến không thể chịu được.

Nhìn đến những chuyện Sầm Diệc Thư làm trước đó, là chuyện mà người bình thường có thể nghĩ ra được sao?!
Tân Nhạc vừa nói xong, tiếng khóc của Vệ Huy lập tức ngừng lại, hắn dùng đôi mắt mờ mịt nhìn chằm chằm Tân Nhạc, bộ dáng thất thố ngơ ngác như vậy thật sự làm Tân Nhạc hoài niệm Cố Niệm Bắc.

Nàng về sau vẫn nên đối xử với Cố Niệm Bắc tốt một chút, Cố Niệm Bắc tuy rằng luôn gây chuyện, nhưng đa số sự tình Cố Niệm Bắc vẫn có năng lực tự giải quyết vấn đề.

"Chị Tân...."
"Đi theo tôi." Tân Nhạc bất đắc dĩ mà nói.

Dọc theo đường đi, Tân Nhạc từ Vệ Huy biết thêm được rất nhiều chuyện của Sầm Diệc Thư cùng Đàm Việt, cũng bắt đầu phỏng đoán chỗ mà Đàm Việt ám chỉ tới lúc ấy.

Tân Nhạc là lần đầu tiên đến Lâm Khê, thêm nữa là nghe qua những tin đồn trên mạng, cho nên dọc đường đi nhịn không được nhìn nhiều vài lần.

Nhưng mà quan sát suốt một đoạn đường, Lâm Khê cùng những huyện thành bình thường khác chẳng có gì khác nhau, thật sự nhìn không ra tới nơi này lại phát sinh nhiều chuyện hoang đường đến thế.

Vệ Huy bên cạnh Tân Nhạc cũng vẫn luôn nhìn đông nhìn tây, tựa như hắn cũng giống Tân Nhạc, là lần đầu tiên tới đây vậy.

Tân Nhạc cuối cùng nhịn không được hỏi điểm này.

"Lúc nhỏ khi em nghịch ngợm, mẹ luôn đuổi theo đánh đòn em, dì và dượng theo phía sau ngăn mẹ, thật sự náo nhiệt.

Loại chuyện này trên cơ bản là cứ ba ngày một lần, bây giờ khi đặt chân lên nơi này, em vẫn còn hãi hùng khiếp vía."
"Cậu hiện tại cũng đã phẫu thuật thẩm mỹ, mẹ cậu cũng nhận không ra được, sợ cái gì."
"Bà ấy xác thật không nhận ra, người vừa đi qua chính là mẹ em." Vệ Huy vẻ mặt đắc ý mà nói, nhưng sau khi nói xong hắn lại đột nhiên nhanh hơn bước chân, đi một đoạn thật xa rồi mới nói: "Giọng em ban nãy có phải hơi cao không, mẹ sẽ không nghe thấy chứ?"
Tân Nhạc vừa định mở miệng, liền nghe thấy Vệ Huy tiếp tục nói: "Mẹ có nghe thấy được cũng không liên quan gì, dù sao em cũng đã phẫu thuật!"
Nghe hai câu này của Vệ Huy, Tân Nhạc trực tiếp không muốn nói chuyện.

Tân Nhạc phỏng đoán nơi đó là một căn nhà nhỏ bỏ hoang ở trong núi Lâm Khê, theo lời Vệ Huy, đây là căn cứ bí mật của ba người họ, nhưng có một năm vào kì nghỉ đông, ngọn núi bị một trận tuyết lớn, Sầm Diệc Thư và Đàm Việt bị nhốt ở nơi đó ba ngày, về sau họ cũng không còn tới đó nữa.

Có Vệ Huy dẫn đường, hai người thực mau đã tới được căn nhà nhỏ kia.

"Từ khi nào mà nó biến thành như thế này vậy?" Vệ Huy kinh ngạc nói.

Căn nhà nhỏ trước mắt không thể dùng hai từ bỏ hoang để hình dung, toàn bộ căn nhà có thể nói là đã được sửa sang lại một lần.

Tân Nhạc mới đầu còn cảm thấy nói không chừng là mấy tháng Đàm Việt mất tích đã làm cái này, nhưng đến gần mới phát hiện ra trên bức tường của căn nhà đã bám cây leo, nơi này rõ ràng đã được tu sửa lại mấy năm.

Khả năng ở chỗ này tìm được Đàm Việt và Sầm Diệc Thư lập tức giảm xuống.

Nhưng mà nếu đã tới, hai người vẫn là tính toán vào xem sao.

Gõ cửa nửa ngày cũng không có người đáp lại, hai người vốn dĩ định trực tiếp rời đi, nhưng Vệ Huy đột nhiên phát hiện phía góc căn nhà có một cái cửa sổ đang mở.

Tân Nhạc còn chưa kịp ngăn cản, Vệ Huy đã nhanh chóng chui vào trong, vì để phòng ngừa Vệ Huy gây chuyện, Tân Nhạc đành phải chui vào theo.

Trước kia nàng giúp Cố Niệm Bắc thu thập cục diện rối rắm chỉ cần động não, nàng thật là không nghĩ tới đến lượt Vệ Huy nàng còn phải dùng cả thể lực.

Khi Tân Nhạc quay người lại, Vệ Huy đã chạy tới cửa phòng bếp, nhưng cả nửa ngày không có ý định tiến lên, chỉ đứng ngây ngốc ở đó như người mất hồn.

Tân Nhạc khó hiểu bước đến, sau đó lập tức hiểu được lý do.
Đứng ở cửa phòng bếp, liếc mắt một cái là có thể nhìn đến phòng khách, mà trong phòng khách kia chính là hai người đã làm họ phải trèo đèo lội suối, bay qua năm cái thành thị để tìm, Sầm Diệc Thư và Đàm Việt.
Chỉ là nhìn tới cảnh tượng trước mắt, đừng nói Vệ Huy, ngay chính Tân Nhạc cũng không biết nên làm cái gì cho phải.

Những chuyện khác không nói, vũng máu trên mặt đất kia khiến Tân Nhạc nhịn không được phải nhíu mày.
Bởi vì không nghĩ tới sẽ có người từ cửa sổ tiến vào, giờ phút này trong phòng khách, Sầm Diệc Thư và Đàm Việt cũng không có phát hiện Tân Nhạc cùng Vệ Huy đã xông vào.

"Cậu có vui không?" Đàm Việt nằm trong lòng ngực Sầm Diệc Thư, dùng tay vuốt ve khuôn mặt Sầm Diệc Thư, mà bàn tay trắng nõn mịn mà vốn có của nàng giờ phút này lại xuất hiện mấy vết sẹo.

"Đàm Việt, thật sự đủ rồi, không cần như vậy được không, mình sẽ không rời bỏ cậu." Lời nói này của Sầm Diệc Thư cùng tiếng xích sắt trên tay nàng rốt cuộc cũng khiến Vệ Huy đứng ở cửa bếp bừng tỉnh.

Hắn chạy vào phòng khách, la lớn: "Chị, em tới cứu chị đây!"

Vốn còn đang ôn nhu mà khuyên nhủ Đàm Việt, Sầm Diệc Thư nghe được tiếng Vệ Huy, lập tức biểu tình trên mặt liền thay đổi.

Đàm Việt nằm trong lòng ngực Sầm Diệc Thư vẫn luôn nhìn chăm chú vào nàng, tất nhiên phát hiện được điểm này, vết thương trên tay lập tức trở nên thật đau thật đau, rõ ràng lúc nàng cắt xuống chỉ có cảm giác vui sướng.

Bởi vì vẫn luôn không muốn thừa nhận chuyện Sầm Diệc Thư có vị hôn phu, cho nên trừ bỏ ở lễ trao giải Kim Lập nhìn qua một lần, Đàm Việt lúc sau cũng không có nhìn tới, cho nên nàng không phát hiện ra cái người xông tới gọi Sầm Diệc Thư là chị này, chính là vị hôn phu trên danh nghĩa của Sầm Diệc Thư.

"Cút đi." Sầm Diệc Thư hướng Vệ Huy rống lên một tiếng, lập tức đem tầm mắt thả lại trên người Đàm Việt.

Vệ Huy từ nhỏ đã nghe lời Sầm Diệc Thư, mặc dù lúc này phản ứng đầu tiên cũng là nghe lời mà đi ra ngoài vài bước, kết quả đi đến gần cửa phòng bếp, khi nhìn thấy Tân Nhạc mới ý thức được chính mình tới đây làm cái gì, lại trở về hô một tiếng: "Chị, chị không sao chứ."
"Câm miệng, mau cút ra ngoài." Sầm Diệc Thư nghĩ thầm, nàng có thể bị làm sao được chứ, nếu Đàm Việt thật sự tổn thương nàng vẫn tốt hơn tình hình hiện tại.

"Dạ.." Vệ Huy bất đắc dĩ mà đi trở về phòng bếp cửa, mờ mịt mà ngồi xổm nơi đó, nói với Tân Nhạc: "Chị Tân, mời chị."
Khi một lần nữa nghe được tiếng bước chân, Sầm Diệc Thư còn tưởng rằng là Vệ Huy lại về rồi, kết quả vừa nhấc đầu liền thấy Tân Nhạc, những lời định nói lập tức bị nghẹn lại trong cổ họng.

"Cậu đã đến rồi." Đây là Đàm Việt mở miệng.

"Trên mặt đất là máu của ai?" Tuy rằng Tân Nhạc đã khẳng định đây là máu của Đàm Việt, nhưng nàng không rõ lắm đây là trong lúc cãi vả hay là do cố ý tạo thành.

Nàng phát hiện ra mặc dù nàng đã quen biết hai người này nhiều năm như vậy, nhưng vẫn luôn không thể nhìn thấu các nàng.

"Của mình, Sầm Diệc Thư nói chỉ cần mình không rời khỏi nàng, mình làm cái gì cũng được."
"Cậu làm nàng bị thương?" Tân Nhạc vẫn không thể tin được Đàm Việt sẽ làm như vậy.

"Làm sao có thể chứ, mình yêu nàng như vậy." Khi chữ yêu vừa toát ra khỏi đầu lưỡi Đàm Việt, Sầm Diệc Thư nhịn không được nắm chặt lấy tay nàng, Đàm Việt tránh thoát, giơ cánh tay của mình lên nói, "Xem, là máu ở chỗ này."
"Cậu thật sự điên rồi."
"Yên tâm, mình khử trùng rồi." Đàm Việt biết Tân Nhạc tuyệt đối sẽ không để nàng tiếp tục chuyện này, quay đầu nhìn về phía Sầm Diệc Thư hỏi, "Cậu..

phải rời đi sao?"
"Chị, mau đi thôi!" Ngồi xổm phòng bếp cửa Vệ Huy hô.

"Câm miệng." Sầm Diệc Thư mở miệng hô.

Nhưng thật ra Vệ Huy kêu như vậy, Đàm Việt nhịn không được nhìn hắn nhiều thêm một chút, nàng nhớ rõ kêu Sầm Diệc Thư là chị cũng chỉ có em họ của nàng, nhưng người trước mắt này nếu nói giống với tùy tùng theo đuôi trong trí nhớ ngày ấy, thật ra càng giống như một phiên bản của Vệ Phi hơn.
Liên tưởng tới điều này, ký ức ở lễ trao giải thưởng Kim Lập lúc trước cũng dũng mãnh ập đến, nàng nhớ rõ lúc ấy khi nhìn đến vị hôn phu kia của Sầm Diệc Thư, cũng rất giống với Vệ Phi.......
Nếu đúng thật như nàng nghĩ, vậy những chuyện nàng làm hết thảy vừa qua, ở trong mắt Sầm Diệc Thư có phải là trò cười không chứ....
Nàng tình nguyện Sầm Diệc Thư là vì ích lợi cùng nàng chia tay, cũng không muốn Sầm Diệc Thư chỉ nghĩ đến việc muốn vứt bỏ nàng.

Tâm tình Đàm Việc mấy tháng nay tích tụ một khối dày đặc, hiện tại lại bị một phát kích thích như vậy không thể nào đứng dậy được, trực tiếp hôn mê bất tỉnh.

.

Chapter
1 Chương 1: 1: Nàng Sẽ Không Phải Là Yêu Tôi Chứ
2 Chương 2: 2: Nghệ Sĩ Của Tôi Yêu Đối Thủ Một Mất Một Còn
3 Chương 3: 3: Giang Nam Ảnh Bị Phát 99 Cái Thẻ Người Tốt
4 Chương 4: 4: Anh Trai Tốt
5 Chương 5: 5: Xưởng Hoa Plastic Giang Bắc
6 Chương 6: 6: 《 Toàn Lực Đi Tới 》
7 Chương 7: 7: Tin Tưởng Cộng Sự
8 Chương 8: 8: Cố Ảnh Hậu Không Làm Được Sao
9 Chương 9: 9: Mối Quan Hệ Trước Màn Ảnh
10 Chương 10: 10: Thỉnh Hai Vị Bảo Trì Tư Thế Thân Mật
11 Chương 11: 11: Tâm Tình Của Cố Niệm Bắc
12 Chương 12: 12: Anh Cũng Có Thể Thích Cố Niệm Bắc
13 Chương 13: 13: Tin Nhắn Kì Quái
14 Chương 14: 14: Ký Ức Của Giang Nam Ảnh
15 Chương 15: 15: Cách Hủy Diệt Một Mối Tình Yêu Thầm Từ Hai Phía
16 Chương 16: 16: Ngạo Kiều Là Bệnh Ghen Có Thể Trị
17 Chương 17: 17: Lễ Trao Giải Kim Lập
18 Chương 18: 18: Tôi Là Một Quản Trang Rất Nghiêm Túc!
19 Chương 19: 19: Ảo Giác Lớn Nhất
20 Chương 20: 20: Bí Mật Của Tằng Dật
21 Chương 21: 21: Lời Nói Dối Và Gây Thù Chuốc Oán
22 Chương 22: 22: Ngạo Kiều Khi Uống Say
23 Chương 23: 23: Ăn Giấm Buổi Sáng Cơ Thể Khỏe Mạnh Hơn
24 Chương 24: 24: Tiểu A Tiểu A Tiểu Bí Mật Tiểu A Tiểu A Tiểu Tâm Tâm
25 Chương 25: 25: Khi Cô Khóc Cũng Rất Xinh Đẹp
26 Chương 26: 26: Người Hưởng Lợi Lớn Nhất Là Ai
27 Chương 27: 27: Vị Hôn Phu Của Sầm Diệc Thư
28 Chương 28: 28: Bạn Gái Đem Chị Đá Đi
29 Chương 29: 29: Kiểu Thổ Lộ Lạc Hậu
30 Chương 30: 30: Đừng Đi Mất Nữa
31 Chương 31: 31: Thực Ngọt Thực Ngọt Thực Ngọt!!
32 Chương 32: 32: Bí Mật Của Chiếc Nhẫn
33 Chương 33: 33: Tìm Kiếm Chân Ái
34 Chương 34: 34: Tôi Biết Cô Đang Nghĩ Gì
35 Chương 35: 35: Chuyện Cũ Và Nỗi Niềm Của Cố Niệm Bắc
36 Chương 36: 36: Đối Tượng Của Nụ Hôn Đầu Trên Màn Ảnh
37 Chương 37: 37: Lần Đầu Tiên Gặp Gỡ
38 Chương 38: 38: Niềm Vui Nho Nhỏ
39 Chương 39: 39: Kẹo Và Gối Ngủ
40 Chương 40: 40: Bị Hôn!
41 Chương 41: 41: Phải Rồi Cô Không Có Ngốc
42 Chương 42: 42: Cô Như Vậy Là Quấy Rối!
43 Chương 43: 43: Tôi Thật Thông Minh
44 Chương 44: 44: Chúng Tôi Là Cộng Sự
45 Chương 45: 45: Chuyện Cũ Cùng Tằng Dật
46 Chương 46: 46: Mình Thật Là Thông Minh!
47 Chương 47: 47: Niệm Bắc Muốn Khóc
48 Chương 48: 48: Thực Ngọt
49 Chương 49: 49: Cô Thật Không Biết Xấu Hổ!
50 Chương 50: 50: Thật Oan Ức
51 Chương 51: 51: Nhà Của Giang Nam Ảnh
52 Chương 52: 52: Món Quà Đáp Lễ
53 Chương 53: 53: Cơm Hộp Và Ẩm Thực Hắc Ám
54 Chương 54: 54: Một Đôi Uyên Ương Hai Đôi Cẩu Độc Thân
55 Chương 55: 55: Nhân Sinh Thật Xuất Sắc
56 Chương 56: 56: Cố Ảnh Hậu Cô Nên Cảm Ơn Nước Sầu Riêng Có Ga
57 Chương 57: 57: Ngớ Ngẩn Là Bệnh Truyền Nhiễm
58 Chương 58: 58: Lão Hà Ngài Đúng Là Người Tốt!
59 Chương 59: 59: Lưỡng Tình Tương Duyệt
60 Chương 60: 60: Nàng Chỉ Thuộc Về Tôi
61 Chương 61: 61: Nhìn Các Nàng Yêu Nhau
62 Chương 62: 62: Bánh Trung Thu Thật Ngon
63 Chương 63: 63: Ghen!
64 Chương 64: 64: Chị Cũng Không Dỗ Em!
65 Chương 65: 65: Mặt Bự Ra Là Vì Béo Lên
66 Chương 66: 66: Ngươi Là Ai
67 Chương 67: 67: Rõ Ràng Là Lừa Gạt!
68 Chương 68: 68: Qua Qua
69 Chương 69: 69: Chúng Tôi Còn Rõ Hơn Lão Hà
70 Chương 70: 70: Muốn Được Khen!
71 Chương 71: 71: Ngoan Ngủ Đi
72 Chương 72: 72: Chị Lại Khi Dễ Em!
73 Chương 73: 73: Người Thông Minh Và Tiểu Đồ Ngốc
74 Chương 74: 74: Tại Sao Lại Là Tôi Chứ!
75 Chương 75: 75: Tằng Dật
76 Chương 76: 76: Dỗ Một Chút Là Được
77 Chương 77: 77: Bất Cẩn
78 Chương 78: 78: Vì Sao Lại Để Tôi Biết Chứ!
79 Chương 79: 79: Chân Tướng
80 Chương 80: 80: Một Phương Thức Ỷ Lại Khác
81 Chương 81: 81: Đều Là Tôi Nói
82 Chương 82: 82: Em Là Của Chị Chị Cũng Là Của Em
83 Chương 83: 83: Kinh Hỉ Của Cố Niệm Bắc
84 Chương 84: 84: Quà Tặng
85 Chương 85: 85: Tổng Nghệ Không Phải Đâu Là Phim Truyền Hình
86 Chương 86: 86: Trứng Trứng Của Ta
87 Chương 87: 87: Trùng Hợp Và Chỉ Số Iq Của Cố Niệm Bắc
88 Chương 88: 88: Bắt Đầu
89 Chương 89: 89: Cầu Hoàng
90 Chương 90: 90: Hoa Hồng
91 Chương 91: 91: Phong Cách Đột Biến
92 Chương 92: 92: Bánh Quy Nhỏ
93 Chương 93: 93: Cố Niệm Bắc Và Giang Nam Ảnh
94 Chương 94: 94: Ký Ức Của Cố Niệm Bắc
95 Chương 95: 95: Khôi Phục Ký Ức
96 Chương 96: 96: Ảnh Chụp
97 Chương 97: 97: Cố Niệm Bắc Và Tằng Dật
98 Chương 98: 98: Ăn Dưa
99 Chương 99: 99: Người Bạn Yêu Là Ai
100 Chương 100: 100: Anh Em
101 Chương 101: 101: Mình Cũng Thật Là Thông Minh
102 Chương 102: 102: Người Nhà
103 Chương 103: 103: Thời Thơ Ấu
104 Chương 104: 104: Cộng Sự
105 Chương 105: 105: Người Quen
106 Chương 106: 106: Gặp Gỡ
107 Chương 107: 107: Bách Phát Bách Trúng
108 Chương 108: 108: Miêu Đại Gia Meoo!
109 Chương 109: 109: Uống Chén Canh Gà
110 Chương 110: 110: Hà Nghiêm Meo
111 Chương 111: 111: Khôi Hài
112 Chương 112: 112: Bạn Cũ
113 Chương 113: 113: Hai Đôi Tình Nhân
114 Chương 114: 114: Tình Nhân Đều Trở Thành Thân Thích
115 Chương 115: 115: Du Lịch
116 Chương 116: 116: Người Yêu
117 Chương 117: 117: Rương Gỗ Bí Mật
118 Chương 118: 118: Cảm Ơn Chị Thích Em
119 Chương 119: 119: Cầu Hôn
120 Chương 120: 120: Phiên Ngoại Thứ Nhất Tằng Dật
121 Chương 121: 121: Phiên Ngoại Thứ Hai Kỳ Nghĩ 1
122 Chương 122: 122: Phiên Ngoại Thứ Hai Kỳ Nghỉ Hai - Lạc Thú Với Trái Cây
123 Chương 123: 123: Phiên Ngoại Thứ Hai Kỳ Nghỉ 3 Là Ghen Phải Không
124 Chương 124: 124: Phiên Ngoại Thứ Hai Kỳ Nghỉ 4 Ngươi Có Mấy Cái Hảo Muội Muội
125 Chương 125: 125: Phiên Ngoại Thứ Hai Kỳ Nghỉ 5 Tiểu Thuyết Chuyện Xưa
126 Chương 126: 126: Phiên Ngoại Thứ Hai Kỳ Nghỉ 6
127 Chương 127: 127: Phiên Ngoại Thứ Ba Ra Mắt 1
128 Chương 128: 128: Phiên Ngoại Thứ Ba Ra Mắt 2
129 Chương 129-130
130 Chương 131: Phiên Ngoại Thứ Tư Có Tình Nhân 1
131 Chương 132: Phiên Ngoại Thứ Tư Có Tình Nhân 2
132 Chương 133: Phiên Ngoại Thứ Tư Có Tình Nhân 3 Thư Kí Nóng Bỏng
133 Chương 134: Phiên Ngoại Thứ Tư Có Tình Nhân 4 Tuần Trăng Mật
134 Chương 135: Phiên Ngoại Thứ Tư Có Tình Nhân 5 Kết Thúc
135 Chương 136: Phiên Ngoại Thứ Tư Có Tình Nhân 6 Kết Hôn
136 Chương 137: Phiên Ngoại Thứ Năm Được Như Ước Nguyện
137 Chương 138: Phiên ngoại thứ sáu: Hằng ngày
Chapter

Updated 137 Episodes

1
Chương 1: 1: Nàng Sẽ Không Phải Là Yêu Tôi Chứ
2
Chương 2: 2: Nghệ Sĩ Của Tôi Yêu Đối Thủ Một Mất Một Còn
3
Chương 3: 3: Giang Nam Ảnh Bị Phát 99 Cái Thẻ Người Tốt
4
Chương 4: 4: Anh Trai Tốt
5
Chương 5: 5: Xưởng Hoa Plastic Giang Bắc
6
Chương 6: 6: 《 Toàn Lực Đi Tới 》
7
Chương 7: 7: Tin Tưởng Cộng Sự
8
Chương 8: 8: Cố Ảnh Hậu Không Làm Được Sao
9
Chương 9: 9: Mối Quan Hệ Trước Màn Ảnh
10
Chương 10: 10: Thỉnh Hai Vị Bảo Trì Tư Thế Thân Mật
11
Chương 11: 11: Tâm Tình Của Cố Niệm Bắc
12
Chương 12: 12: Anh Cũng Có Thể Thích Cố Niệm Bắc
13
Chương 13: 13: Tin Nhắn Kì Quái
14
Chương 14: 14: Ký Ức Của Giang Nam Ảnh
15
Chương 15: 15: Cách Hủy Diệt Một Mối Tình Yêu Thầm Từ Hai Phía
16
Chương 16: 16: Ngạo Kiều Là Bệnh Ghen Có Thể Trị
17
Chương 17: 17: Lễ Trao Giải Kim Lập
18
Chương 18: 18: Tôi Là Một Quản Trang Rất Nghiêm Túc!
19
Chương 19: 19: Ảo Giác Lớn Nhất
20
Chương 20: 20: Bí Mật Của Tằng Dật
21
Chương 21: 21: Lời Nói Dối Và Gây Thù Chuốc Oán
22
Chương 22: 22: Ngạo Kiều Khi Uống Say
23
Chương 23: 23: Ăn Giấm Buổi Sáng Cơ Thể Khỏe Mạnh Hơn
24
Chương 24: 24: Tiểu A Tiểu A Tiểu Bí Mật Tiểu A Tiểu A Tiểu Tâm Tâm
25
Chương 25: 25: Khi Cô Khóc Cũng Rất Xinh Đẹp
26
Chương 26: 26: Người Hưởng Lợi Lớn Nhất Là Ai
27
Chương 27: 27: Vị Hôn Phu Của Sầm Diệc Thư
28
Chương 28: 28: Bạn Gái Đem Chị Đá Đi
29
Chương 29: 29: Kiểu Thổ Lộ Lạc Hậu
30
Chương 30: 30: Đừng Đi Mất Nữa
31
Chương 31: 31: Thực Ngọt Thực Ngọt Thực Ngọt!!
32
Chương 32: 32: Bí Mật Của Chiếc Nhẫn
33
Chương 33: 33: Tìm Kiếm Chân Ái
34
Chương 34: 34: Tôi Biết Cô Đang Nghĩ Gì
35
Chương 35: 35: Chuyện Cũ Và Nỗi Niềm Của Cố Niệm Bắc
36
Chương 36: 36: Đối Tượng Của Nụ Hôn Đầu Trên Màn Ảnh
37
Chương 37: 37: Lần Đầu Tiên Gặp Gỡ
38
Chương 38: 38: Niềm Vui Nho Nhỏ
39
Chương 39: 39: Kẹo Và Gối Ngủ
40
Chương 40: 40: Bị Hôn!
41
Chương 41: 41: Phải Rồi Cô Không Có Ngốc
42
Chương 42: 42: Cô Như Vậy Là Quấy Rối!
43
Chương 43: 43: Tôi Thật Thông Minh
44
Chương 44: 44: Chúng Tôi Là Cộng Sự
45
Chương 45: 45: Chuyện Cũ Cùng Tằng Dật
46
Chương 46: 46: Mình Thật Là Thông Minh!
47
Chương 47: 47: Niệm Bắc Muốn Khóc
48
Chương 48: 48: Thực Ngọt
49
Chương 49: 49: Cô Thật Không Biết Xấu Hổ!
50
Chương 50: 50: Thật Oan Ức
51
Chương 51: 51: Nhà Của Giang Nam Ảnh
52
Chương 52: 52: Món Quà Đáp Lễ
53
Chương 53: 53: Cơm Hộp Và Ẩm Thực Hắc Ám
54
Chương 54: 54: Một Đôi Uyên Ương Hai Đôi Cẩu Độc Thân
55
Chương 55: 55: Nhân Sinh Thật Xuất Sắc
56
Chương 56: 56: Cố Ảnh Hậu Cô Nên Cảm Ơn Nước Sầu Riêng Có Ga
57
Chương 57: 57: Ngớ Ngẩn Là Bệnh Truyền Nhiễm
58
Chương 58: 58: Lão Hà Ngài Đúng Là Người Tốt!
59
Chương 59: 59: Lưỡng Tình Tương Duyệt
60
Chương 60: 60: Nàng Chỉ Thuộc Về Tôi
61
Chương 61: 61: Nhìn Các Nàng Yêu Nhau
62
Chương 62: 62: Bánh Trung Thu Thật Ngon
63
Chương 63: 63: Ghen!
64
Chương 64: 64: Chị Cũng Không Dỗ Em!
65
Chương 65: 65: Mặt Bự Ra Là Vì Béo Lên
66
Chương 66: 66: Ngươi Là Ai
67
Chương 67: 67: Rõ Ràng Là Lừa Gạt!
68
Chương 68: 68: Qua Qua
69
Chương 69: 69: Chúng Tôi Còn Rõ Hơn Lão Hà
70
Chương 70: 70: Muốn Được Khen!
71
Chương 71: 71: Ngoan Ngủ Đi
72
Chương 72: 72: Chị Lại Khi Dễ Em!
73
Chương 73: 73: Người Thông Minh Và Tiểu Đồ Ngốc
74
Chương 74: 74: Tại Sao Lại Là Tôi Chứ!
75
Chương 75: 75: Tằng Dật
76
Chương 76: 76: Dỗ Một Chút Là Được
77
Chương 77: 77: Bất Cẩn
78
Chương 78: 78: Vì Sao Lại Để Tôi Biết Chứ!
79
Chương 79: 79: Chân Tướng
80
Chương 80: 80: Một Phương Thức Ỷ Lại Khác
81
Chương 81: 81: Đều Là Tôi Nói
82
Chương 82: 82: Em Là Của Chị Chị Cũng Là Của Em
83
Chương 83: 83: Kinh Hỉ Của Cố Niệm Bắc
84
Chương 84: 84: Quà Tặng
85
Chương 85: 85: Tổng Nghệ Không Phải Đâu Là Phim Truyền Hình
86
Chương 86: 86: Trứng Trứng Của Ta
87
Chương 87: 87: Trùng Hợp Và Chỉ Số Iq Của Cố Niệm Bắc
88
Chương 88: 88: Bắt Đầu
89
Chương 89: 89: Cầu Hoàng
90
Chương 90: 90: Hoa Hồng
91
Chương 91: 91: Phong Cách Đột Biến
92
Chương 92: 92: Bánh Quy Nhỏ
93
Chương 93: 93: Cố Niệm Bắc Và Giang Nam Ảnh
94
Chương 94: 94: Ký Ức Của Cố Niệm Bắc
95
Chương 95: 95: Khôi Phục Ký Ức
96
Chương 96: 96: Ảnh Chụp
97
Chương 97: 97: Cố Niệm Bắc Và Tằng Dật
98
Chương 98: 98: Ăn Dưa
99
Chương 99: 99: Người Bạn Yêu Là Ai
100
Chương 100: 100: Anh Em
101
Chương 101: 101: Mình Cũng Thật Là Thông Minh
102
Chương 102: 102: Người Nhà
103
Chương 103: 103: Thời Thơ Ấu
104
Chương 104: 104: Cộng Sự
105
Chương 105: 105: Người Quen
106
Chương 106: 106: Gặp Gỡ
107
Chương 107: 107: Bách Phát Bách Trúng
108
Chương 108: 108: Miêu Đại Gia Meoo!
109
Chương 109: 109: Uống Chén Canh Gà
110
Chương 110: 110: Hà Nghiêm Meo
111
Chương 111: 111: Khôi Hài
112
Chương 112: 112: Bạn Cũ
113
Chương 113: 113: Hai Đôi Tình Nhân
114
Chương 114: 114: Tình Nhân Đều Trở Thành Thân Thích
115
Chương 115: 115: Du Lịch
116
Chương 116: 116: Người Yêu
117
Chương 117: 117: Rương Gỗ Bí Mật
118
Chương 118: 118: Cảm Ơn Chị Thích Em
119
Chương 119: 119: Cầu Hôn
120
Chương 120: 120: Phiên Ngoại Thứ Nhất Tằng Dật
121
Chương 121: 121: Phiên Ngoại Thứ Hai Kỳ Nghĩ 1
122
Chương 122: 122: Phiên Ngoại Thứ Hai Kỳ Nghỉ Hai - Lạc Thú Với Trái Cây
123
Chương 123: 123: Phiên Ngoại Thứ Hai Kỳ Nghỉ 3 Là Ghen Phải Không
124
Chương 124: 124: Phiên Ngoại Thứ Hai Kỳ Nghỉ 4 Ngươi Có Mấy Cái Hảo Muội Muội
125
Chương 125: 125: Phiên Ngoại Thứ Hai Kỳ Nghỉ 5 Tiểu Thuyết Chuyện Xưa
126
Chương 126: 126: Phiên Ngoại Thứ Hai Kỳ Nghỉ 6
127
Chương 127: 127: Phiên Ngoại Thứ Ba Ra Mắt 1
128
Chương 128: 128: Phiên Ngoại Thứ Ba Ra Mắt 2
129
Chương 129-130
130
Chương 131: Phiên Ngoại Thứ Tư Có Tình Nhân 1
131
Chương 132: Phiên Ngoại Thứ Tư Có Tình Nhân 2
132
Chương 133: Phiên Ngoại Thứ Tư Có Tình Nhân 3 Thư Kí Nóng Bỏng
133
Chương 134: Phiên Ngoại Thứ Tư Có Tình Nhân 4 Tuần Trăng Mật
134
Chương 135: Phiên Ngoại Thứ Tư Có Tình Nhân 5 Kết Thúc
135
Chương 136: Phiên Ngoại Thứ Tư Có Tình Nhân 6 Kết Hôn
136
Chương 137: Phiên Ngoại Thứ Năm Được Như Ước Nguyện
137
Chương 138: Phiên ngoại thứ sáu: Hằng ngày