Chương 80: Trần Nhược Vũ đại chiến cha chồng

Cho dù Trần Nhược Vũ có nghĩ ra bất kì tình huống như thế nào, cuối cùng vẫn bị kéo vào phòng ăn.

Lúc đẩy cửa vào, Trần Nhược Vũ liếc mắt liền nhìn thấy người ngồi ở ghế chính đang mỉm cười nói chuyện là mẹ Mạnh, còn người đang giữ bộ mặt nghiêm túc chính là viện trưởng Mạnh.

Nhất thời, Trần Nhược Vũ cảm thấy như hai chân mình bị nèn đá, không đi nổi, dù thế nào cũng không thể tỏ ra tự nhiên được, chân tay trở nên luống cuống.

Mạnh Cổ xoa xoa đầu cô, dùng sức nắm lấy cánh tay của cô, ôm nửa người cô đi vào.

“ Cha, mẹ.” Mạnh Cổ thoải mái chào hỏi.

“ Cháu... chào...hai bác.” Trần Nhược Vũ chào hai người, chào hỏi xong, rên rỉ trong lòng, thôi xong rồi, lại lắp bắp nữa, ấn tượng đầu tiên đã không tốt rồi, dẫn đến hệ lụy đằng sau mất thôi.

“ Hai đứa ngồi xuống đây.” Mẹ Mạnh cười hihi, còn đứng dậy rót trà cho hai người: “ Uống chút trà cho ấm bụng.”

Trần Nhược Vũ sợ chết khiếp, không dám uống, đặt ở trên bàn, tự thấy xấu hổ với bản thân.

“ Sao lại tới muộn như vậy.” Viện trưởng Mạnh mở miệng, nói đúng trọng tâm: “ Mẹ con đói bụng rồi.”

“ Không sao, mẹ ăn qua rồi. Hai đứa muốn ăn gì, gọi món đi.”

“ Đường cao tốc thu phí, rồi nội thành bị tắc đường.” Mạnh Cổ thuận miệng trả lời, cầm thực đơn gọi món.

Trần Nhược Vũ cũng rất muốn ghé sát vào anh để giả vờ chọn món nhưng lại cảm thấy như vậy sẽ không lễ phép. Bất kể chuyện gì cũng không dám làm, ngồi im một chỗ, mở to hai mắt, càng nghĩ càng thấy xấu hổ.

Mẹ Mạnh bỗng lấy trong túi ra một bao lì xì đỏ đưa cho Trần Nhược Vũ: “ Tiểu Vũ, năm mới vui vẻ, hai bác không biết tặng gì nên tặng cho cháu bao lì xì lấy may mắn.”

Trần Nhược Vũ bị dọa đến ngây người, vội vàng liếc mắt nhìn Mạnh Cổ một cái. Trong lòng hét lớn: “ Bác sĩ Mạnh, bác sĩ Mạnh, người nhà anh đưa chi phiếu bỏ trong bao lì xì cho em, có thể cầm được không?.”

Mạnh Cổ rời mắt khỏi quyển thực đơn, ngẩng đầu lên: “ Mau cảm ơn mẹ.”

“ Cảm ơn mẹ.” Trần Nhược Vũ tiếp chỉ hành động, nhận xong thấy có chỗ không đúng, lại nhanh sửa lại: “ Không phải, ý cháu nói là cảm ơn bác.”

Mạnh Cổ khinh bỉ nhìn cô, Trần Nhược Vũ vờ như không nhìn thấy.

Mẹ Mạnh tủm tỉm cười, giống như Trần Nhược Vũ đang chọc cho bà vui. Sau đó, bà hỏi về tình hình ở thành phố C, hỏi thăm sức khỏe người trong nhà của cô, Trần Nhược Vũ nghe một câu gật đầu một cái, hỏi gì thì đáp nấy, bộ dạng bỡ đợ khiến Mạnh Cổ không nhịn được vỗ vỗ vào đầu cô.

Trần Nhược Vũ quay sang nhìn anh, trong lòng như muốn nói: “ Hồi hộp quá anh ơi, làm sao bây giờ?

Mạnh Cổ dường như có thể đọc được tiếng lòng của cô, nhìn cô nói: “ Ăn thôi.”

Uhm, đúng rồi. Khi ăn sẽ bận rộn, lúc đó cô sẽ không còn hồi hộp nữa.

Mọi người vừa ăn vừa nói chuyện, Trần Nhược Vũ vừa ăn vừa ngấm ngầm đối phó, bất tri bất giác ăn hết hai bát cơm. Đến khi không thể chống đỡ được nữa mới nhận ra mình ăn hơi nhiều.

Xong rồi, xong rồi, ấn tượng lần thứ hai lại tan nát.

Trần Nhược Vũ giương mắt vụng trộm nhìn cha mẹ của Mạnh Cổ, quay đầu nhìn ác bá tiên sinh nhà cô, lúc này nếu lên tiếng giải thích bình thường cô không ăn nhiều tới vậy đâu, chỉ một bát thôi, liệu có còn kịp?

Mạnh Cổ nhận ra ánh mắt của cô, thở dài, sau đó lại xoa xoa đầu cô.

Huhuhu, Trần Nhược Vũ rất muốn khóc. Cô muốn lưu lại ấn tượng siêu tốt trong lòng cha mẹ anh. Tất cả đều do anh, vì sao đột nhiên lại muốn như vậy, ngấm ngầm sắp xếp cũng không nói cho cô biết. Một chút thời gian chuẩn bị tâm lý cũng không có.

Nếu được chuẩn bị tâm lí, cô sẽ mặc bộ quần áo đẹp nhất, trang điểm xinh như hoa, cố gắng tỏ ra bình tĩnh, luyện tập trả lời các câu hỏi, còn nữa cô sẽ chuẩn bị khả năng ứng phó tốt nhất với người lớn, tạo ra những đề tài để nói chuyện phiếm, nhất định sẽ không có biểu hiện như bây giờ.

“ Cô Trần, cha mẹ trong nhà làm nghề gì?.”

Trần Nhược Vũ oán giận trong lòng còn chưa xong, chợt nghe thấy tiếng cha Mạnh hỏi. Trần Nhược Vũ giật mình, hồi phục nhanh chóng tinh thần.

“ Dạ, cha mẹ cháu đều làm ở xưởng dệt vải.”

“ Ừm.” Cha Mạnh lên tiếng đầy bí ẩn, không nói tiếp.

Trần Nhược Vũ ngồi thẳng lưng, đoan trang đến mức không thể đoan trang hơn.

Cha Mạnh gắp đồ ăn, tiếp tục ăn cơm, tạm thời không hỏi cô gì nữa.

Trần Nhược Vũ quay đầu nhìn, cô đâu có nhàn rỗi, cô cũng có việc phải làm nhưng không thể chỉ ăn mãi được, tìm cách chống đỡ bằng cách uống nước.

“ Cô Trần và Mạnh Cổ quen biết như thế nao?.” Cha Mạnh nuốt xong miếng cơm, uống ngụm trà, lau lau miệng, bắt đầu hỏi.

Trần Nhược Vũ bắt đầu căng thẳng, đánh giá biểu hiện của cha Mạnh, giống như bắt đầu xét hỏi.

“ Dạ, dạ, chúng cháu có chung bạn bè. Ý cháu là, bạn thân của bác sĩ Mạnh là bạn trai của bạn thân cháu, mọi người đều là bạn bè, cho nên có một ngày cháu tới bệnh viện của bác sĩ Mạnh, à, ý cháu nói bác sĩ Mạnh ở đây là Mạnh Cổ, không phải là bác. Đương nhiên, bệnh viện bác sĩ Mạnh đang làm việc chính là bệnh viện của bác, ý cháu nói là, hai người cùng làm bác sĩ ở chung một bệnh viện, cho nên, à,cho nên quen biết nhau từ đó.”

Trần Nhược Vũ nói xong, ngẫm lại, cảm thấy vô cùng xấu hổ, không hiểu mình đang nói cái gì nữa, không biết viện trưởng đại nhân có hiểu được không.

Theo tình hình quan sát, cảm xúc của ông không rõ ràng lắm. Trần Nhược Vũ mếu máo đau lòng vô cùng, ấn tượng thứ ba cũng đi tong rồi sao?

Lúc này, Mạnh Cổ chẳng biết lấy đâu ra chai rượu nho, Trần Nhược Vũ đang căng thẳng không biết anh đã gọi rượu từ lúc nào. Anh rót cho cô một ly, nói: “ Giảm béo.”

Trần Nhược Vũ cảm thấy rất có lí, dạ dày cô đang khó chịu, sắc mặt vô cùng giảm sút, nên uống một ly cho bình tĩnh trở lại.

Trần Nhược Vũ nhận ly rượu, nhấp một ngụm, cảm thấy vị cũng khá ngon, cho nên uống thêm một ngụm nữa.

Buông ly, đã nghe thấy giọng của cha Mạnh hỏi: “ Cô thích Mạnh Cổ ở điểm nào?.”

“ Anh ấy rất tốt ạ.” Cô trả lời, nhận lại là ba ánh mắt đến từ ba phía.

“ Ý cháu là điểm nào cháu cũng thích.” Cô trả lời lại, tiếp tục nhận được cả ba ánh mắt.

Quá không công bằng, Trần Nhược Vũ muốn hét lên, rõ ràng vấn đề như này người nhà cô đâu có hỏi qua Mạnh Cổ, sao bây giờ cô lại phải trả lời câu hỏi này. Vấn đề này quá ngây thơ cũng không có trí tuệ gì cả, đúng là chẳng có gì mới mẻ, hỏi rồi thì để làm gì chứ?

Trần Nhược Vũ nhịn không được nhấp một ngụm rượu nữa, lại trả lời: “ Anh ấy rất đẹp trai.”

Lúc này cả ba người không nhìn chằm chằm cô nữa, mẹ Mạnh che miệng cười, Mạnh Cổ thì tỏ vẻ đầy thất vọng, hận rèn sắt không thành thép, cha Mạnh không có bất kì biểu cảm nào hết. Chẳng lẽ trả lời như vậy vẫn chưa tốt sao?

Vì thế, Trần Nhược Vũ bổ sung thêm một câu: “ Bác sĩ Mạnh rất giống viện trưởng Mạnh, giống thật đó ạ.”

Lúc này, mẹ Mạnh cười ra tiếng, Mạnh Cổ thở dài, xoa xoa đầu cô, mà theo phản ứng của cha Mạnh thì vẫn chẳng có gì đặc biệt, xem ra lần nịnh hót này của cô không có tác dụng.

Được rồi, cô cần phải tỉnh táo hơn nữa, trực tiếp khen một người lớn tuổi như vậy là cô suy nghĩ còn thiếu sót, tuy rằng đây là sự thật nhưng đối phương không tỏ ra vui mừng thì khẳng định là không hề dễ dàng mắc bẫy.

Trần Nhược Vũ uể oải nhấp một ngụm rượu.

Loại rượu này càng uống càng thấy thèm. Không biết uống một lúc rồi giả vờ say ngã xuống bất tỉnh nhân sự liệu có được không nhỉ?

“ Cô Trần đối với tương lai có kết hoạch gì chưa?.”

Kế hoạch? Vấn đề này đúng là khó trả lời.

Trần Nhược Vũ cảm thấy trình độ giữa hai nhà đúng là quá khá biệt. Cha mẹ cô chỉ cần biết cô và Mạnh Cổ đã đi đến bước nào thế nhưng người ta là con của viện trưởng, cao ngất ngưởng đến như vậy, ngay cả tương lai cũng cần vạch rõ.

“ Dạ, cháu sẽ chăm chỉ làm việc, kinh tế độc lập.” Cô nói ở trong lòng, có thể cảm nhận được không hay, mẹ Mạnh chỉ là bà nội trợ bình thường, không có kinh tế độc lập, cho nên cha Mạnh sẽ không thích đáp án này?

Ngẩng đầu quả nhiên cha Mạnh vẫn không có phản ứng gì, Trần Nhược Vũ cắn môi, sau đó xoay xoay ly rượu, nói: “ Cháu sẽ học nấu cơm, chăm sóc tốt cuộc sống của bác sĩ Mạnh. Cháu, cháu không bản lĩnh gì cả, kế hoạch to lớn thì không có, cháu chỉ muốn kết hôn với bác sĩ Mạnh, cháu sẽ cùng anh ấy sống tốt từng ngày.”

Cha Mạnh xụ mặt xuống không lên tiếng, Trần Nhược Vũ cảm thấy áp lực rất lớn. Cô theo bản năng nghiêng đầu nhìn Mạnh Cổ, muốn được anh cổ vũ, anh mỉm cười lại với cô.

Thật sự là một tên ngốc đẹp trai đang cười, Trần Nhược Vũ trong lòng bỗng trở nên nhộn nhạo, rồi tới tin nhắn của Mạnh Cổ đã nhắn cho cô. Đúng rồi, sao cô lại không nghĩ tới nó chứ, sao cô phải sợ viện trưởng Mạnh chứ?

Con của ông đã ‘ thất thân lẫn thất tâm ‘ trong tay cô, ông còn có thể làm gì được chứ? Ông nên cảm thấy phiền não và áp lực thay cho họ mới đúng chứ? Cô rõ ràng đang chiếm thế thượng phong mà.

Nghĩ như vậy, tinh thần bỗng phấn chấn hơn hẳn.

“ Cô Trần bán bảo hiểm?.”

“ Hiện giờ thì không ạ.”

“ Vậy làm gì?.”

“ Quản lí ạ.”

“ Quản lí gì vậy?.”

Cha Mạnh muốn truy đuổi đến cùng sao? Trần Nhược Vũ uống một ngụm rượu, đáp: “ Ở công ty mậu dịch,cháu làm quản lí bộ phận tiêu thụ bao cao su.”

So với việc bản bảo hiểm thì chức cao hơn.

Trần Nhược Vũ thản nhiên nhìn cha Mạnh, trả lời không nhiều không ít một chữ, không hề dọa người chút nào.

Cha Mạnh nghênh đón ánh mắt của cô, trần ngâm một lúc, hỏi: “ Cô Trần, cô cảm thấy xứng với con trai của tôi sao?.”

Đang có ý nhục mạ cô sao?

“ Xứng ạ!.” Trần Nhược Vũ ra sức gật đầu: “ Môn đăng hộ đối!.”

Mẹ Mạnh nhếch môi nở nụ cười, Mạnh Cổ cũng cười ra tiếng, chỉ có cha Mạnh vẫn đang nhìn chằm chặp Trần Nhược Vũ.

Trần Nhược Vũ hếch cằm, hỏi: “ Viện trường Mạnh, bác có bất động sản không ạ?.”

Cha Mạnh sửng sốt, Trần Nhược Vũ không đợi ông trả lời, hỏi tiếp: “ Có bao nhiêu tiền gởi ngân hàng ạ?.”

Cha Mạnh lại sửng sốt, quay đầu nhìn mẹ Mạnh, mẹ Mạnh chỉ lo cười, không để ý đến chồng.

Trần Nhược Vũ không muốn nghe ông trả lời, tiếp tục nói: “ Viện trưởng Mạnh, cháu có một người bạn học cũ, ở thành phố C có đất đai, xây thành hai tòa nhà, chẳng phải làm việc gì cả, chỉ ngồi thu tiền thuê nhà thôi cũng mỏi cả tay. Tài sản bất động sản của nhà bạn ấy khẳng định là hơn nhiều so với nhà bác.”

Cô nâng chén rượu, uống một ngụm, phát hiện trong ly không có gì, Mạnh Cổ cũng không rót thêm cho cô, cô đành lấy cốc nước, uống một ngụm, nói tiếp: “ Cháu có một khách hàng, làm nghề vật liệu xây dựng ở thành phố A, buôn bán rất có lời, cực giàu có. Anh ta mua biệt thự, sau đó còn đầu tư mở ba bốn cửa hàng, hoạt động buôn bán cũng khấm khá, khẳng định bất động sản của anh ta nhiều hơn bác, cũng giàu có hơn bác.”

Mạnh Cổ lần đầu tiên nghe thấy cô nói, nhịn không được hỏi: “ Hai người ấy cũng theo đuổi em? Nhưng em không thích tiền mà coi trọng vẻ đẹp trai của anh sao?.”

“ Không phải. Đừng làm phiền em.” Trần Nhược Vũ lườm anh một cái, tiếp tục nói chuyện với cha Mạnh: “ Viện trưởng Mạnh, bác xem, hai nhà này đều mạnh về tiền tài, bác so với người ta hẳn là kém hơn? Nhà cháu cũng thế, kém lắm, cho nên hai nhà chúng ta đều giống nhau. Thế giới này có rất nhiều người ăn không no mặc không đủ ấm, không có nhà để ở, bác nhật định so với họ thì khấm khá hơn, nhà cháu cũng thế, cho nên hai nhà chúng ta rất giống nhau.”

Ba ánh mắt nhìn chằm chằm cô, cô nấc một cái, chốt hạ một câu: “ Hai nhà chúng ta đều chẳng giàu mà cũng chẳng nghèo như người khác, cho nên môn đăng hộ đối, vô cùng xứng!.”

Mẹ Mạnh cười ha ha, Mạnh Cổ cũng miệng tròn vo. Cha Mạnh lẳng lặng nhìn cô, bỗng nhiên lại hỏi: “ Cô Trần, nếu đúng như những gì cô nói, tôi muốn thỉnh giáo cô một chút, nếu cô làm con dâu nhà tôi, bạn bè họ hàng hỏi tôi, con dâu của anh là người như thế nào, tôi nên trả lời ra sao?.”

“ Trả lời như thực tế ạ.”

“ Nói là bán bao cao su?.” Giọng nói này giống như nghề nghiệp này sẽ khiến ông mất mặt.

Quả nhiên là một vấn đề.

Thế nhưng Trần Nhược Vũ không cần suy nghĩ, đã trả lời: “ Không ạ, bác trả lời là phụ nữ.”

Phụ nữ tức là con dâu, tuyệt đối không hề mất mặt.

Chapter
1 Chương 51: Anh không bằng cả Durex sao?!
2 Chương 52: Bản tình ca anh muốn gặp gỡ Trần Nhược Vũ
3 Chương 53: Mạnh Cổ đáng yêu
4 Chương 54: Trần Nhược Vũ, Anh rất, rất, rất thích em
5 Chương 55: Anh chịu không nổi thì phải làm sao bây giờ
6 Chương 56: Màn tỏ tình kinh điển của Mông Lạnh
7 Chương 57: Quyết định gây shock
8 Chương 58: Em cũng có thể đá trai
9 Chương 59: Anh sai rồi
10 Chương 60: Ngoại Truyện về Mạnh Cổ: Thận trọng trong việc lựa chọn
11 Chương 61: Ngoại Truyện về Mạnh Cổ: Mạnh Cổ chuẩn man 100%
12 Chương 62: Ngoại Truyện về Mạnh Cổ: Cúc Cu?
13 Chương 63: Ngoại Truyện về Mạnh Cổ: Trần Nhược Vũ, rốt cuộc thì em muốn gì đây?
14 Chương 64: Anh thất tình
15 Chương 65: Tốc chiến tốc thắng
16 Chương 66: Mạnh Cổ vào bếp
17 Chương 67: Mộng Lạnh vừa giận vừa đáng yêu
18 Chương 68: Cuộc đời có nơi nào mà không gặp lại nhau chứ, gặp lại chỉ muốn đá cho một phát
19 Chương 69: Anh sẽ danh chính ngôn thuận xuống tay với em
20 Chương 70: Đàn ông là chiếc hố xí tắc đường ống
21 Chương 71: Anh còn muốn ăn món khác
22 Chương 72: Mau dẫn anh về nhà đi
23 Chương 73: Mạnh Cổ giở trò đồi bại
24 Chương 74: Mạnh Cổ thất thân
25 Chương 75: Chiêu trò của Mạnh Cổ
26 Chương 76: Bó hoa xương người
27 Chương 77: Tính tình anh rất tốt
28 Chương 78: Mạnh Cổ đại gia chiến đấu gia đình nhà vợ
29 Chương 79: Trần Nhược Vũ tự chui đầu vào lưới
30 Chương 80: Trần Nhược Vũ đại chiến cha chồng
31 Chương 81: Món quà bất ngờ
Chapter

Updated 31 Episodes

1
Chương 51: Anh không bằng cả Durex sao?!
2
Chương 52: Bản tình ca anh muốn gặp gỡ Trần Nhược Vũ
3
Chương 53: Mạnh Cổ đáng yêu
4
Chương 54: Trần Nhược Vũ, Anh rất, rất, rất thích em
5
Chương 55: Anh chịu không nổi thì phải làm sao bây giờ
6
Chương 56: Màn tỏ tình kinh điển của Mông Lạnh
7
Chương 57: Quyết định gây shock
8
Chương 58: Em cũng có thể đá trai
9
Chương 59: Anh sai rồi
10
Chương 60: Ngoại Truyện về Mạnh Cổ: Thận trọng trong việc lựa chọn
11
Chương 61: Ngoại Truyện về Mạnh Cổ: Mạnh Cổ chuẩn man 100%
12
Chương 62: Ngoại Truyện về Mạnh Cổ: Cúc Cu?
13
Chương 63: Ngoại Truyện về Mạnh Cổ: Trần Nhược Vũ, rốt cuộc thì em muốn gì đây?
14
Chương 64: Anh thất tình
15
Chương 65: Tốc chiến tốc thắng
16
Chương 66: Mạnh Cổ vào bếp
17
Chương 67: Mộng Lạnh vừa giận vừa đáng yêu
18
Chương 68: Cuộc đời có nơi nào mà không gặp lại nhau chứ, gặp lại chỉ muốn đá cho một phát
19
Chương 69: Anh sẽ danh chính ngôn thuận xuống tay với em
20
Chương 70: Đàn ông là chiếc hố xí tắc đường ống
21
Chương 71: Anh còn muốn ăn món khác
22
Chương 72: Mau dẫn anh về nhà đi
23
Chương 73: Mạnh Cổ giở trò đồi bại
24
Chương 74: Mạnh Cổ thất thân
25
Chương 75: Chiêu trò của Mạnh Cổ
26
Chương 76: Bó hoa xương người
27
Chương 77: Tính tình anh rất tốt
28
Chương 78: Mạnh Cổ đại gia chiến đấu gia đình nhà vợ
29
Chương 79: Trần Nhược Vũ tự chui đầu vào lưới
30
Chương 80: Trần Nhược Vũ đại chiến cha chồng
31
Chương 81: Món quà bất ngờ