Chương 242-243

Chương 242: Lễ vật

Trần Nguyên chỉ thoáng sửng sốt trong giây lát. Hắn hỏi thăm: “Sư muội, đối phương có nói rõ lai lịch?”

“Có, thưa sư huynh.” Không giống lần trước, vị nữ học sinh lần này rất dứt khoát gật đầu: “Người đến tự xưng là Từ Tuyết Nguyệt, Hoa Vận Tông tông chủ.”

Nghe vậy, Trần Nguyên gật đầu, cũng không để cho nữ học sinh dẫn Từ Tuyết Nguyệt vào mà chính hắn tự ra cửa đón nàng. Dẫu sao, người ta đường đường là tông chủ một tông, trên danh nghĩa chính là người nắm giữ quyền lực tối cao tông môn đó, hắn không thể không có lễ nghĩa. Về phần nữ học sinh nọ, hắn một lần nữa cho nàng ba mươi viên linh thạch, để nàng vui vẻ không thôi.

Ngày hôm nay, Từ Tuyết Nguyệt ăn vận một bộ váy dài màu xanh nhạt, dệt từ linh tơ cao cấp, mặc dù họa tiết trang trí đơn giản, nhưng cực kỳ trang nhã và tinh tế, hoàn hảo tôn lên dáng người uyển chuyển, quyến rũ cực hạn của một nữ nhân thành thục đang ở cái độ nảy nở, căng tràn sức sống nhất. Không hổ danh là Đại Càn Vương triều đệ nhất mỹ nhân, nàng vẫn luôn luôn đẹp như vậy. Chỉ là, so với lần đầu Trần Nguyên gặp nàng, gương mặt nàng giờ đây không tái nhợt, thiếu đi khí huyết như vậy nữa mà thay vào đó là ánh mắt chứa ý cười, biểu lộ hào phóng tự nhiên, phong thái phong hoa rực rỡ, tựa như một đóa mẫu đơn kiều diễm và sự tự tin tràn đầy, thứ mà một vị tông chủ vốn nên sở hữu. Hơn nữa, Từ Tuyết Nguyệt hôm nay dường như còn cố ý trang điểm qua, lông mày được chăm chút, mái tóc được trải và vấn lên cẩn thận, phía trên còn cài trâm ngọc, loại tương đối sang trọng.

Vừa gặp mặt Trần Nguyên, nàng cười, nói: “Đã lâu không gặp, Trần tiểu hữu.”

“Đã lâu không gặp, Từ tiền bối.” Trần Nguyên khách khí đáp lại: “Nhìn tiền bối khí sắc, chắc hẳn những tháng này đã hồi phục không ít. Vãn bối trước tiên chúc mừng tiền bối.”

Quả thực là thế, dưới cái nhìn của Trần Nguyên, thực lực của Từ Tuyết Nguyệt đã khôi phục đến trình độ Tứ phẩm tầng một đỉnh phong. Nên biết, tu sĩ tu vi càng cao, thực lực muốn khôi phục lại càng khó khăn, cần thời gian càng dài tới tích lũy. Mà mỗi một cái đại cảnh giới là một đạo khảm. Tựa như trước đó, Từ Tuyết Nguyệt sau khi vết thương được điều trị, không mất mấy chục ngày liền khôi phục thực lực đến Tam phẩm đỉnh phong, nhưng chỉ thế mà thôi. Muốn tiến lên một bước, quay trở lại Tứ phẩm tầng thứ, nàng cần một thời gian dài tĩnh dưỡng và điều trị. Nàng dành thời gian chưa đầy một năm đi đến một bước này, trong đó chắc chắn không thể thiếu đi cồng lao Hoa Vận tông đầu nhập vào lượng tài nguyên khổng lồ cho vị tông chủ của họ.

Từ Tuyết Nguyệt cười đáp: “Việc này, ta còn phải đa tạ mấy vị tiểu hữu ra tay tương trợ. Nếu như không có tiểu hữu khi đó cứu vớt ta một mạng, lại vì ta bài trừ tà khí nhiễm thân, ta có lẽ đã bỏ mang lại nơi hoang sơn dã lĩnh, mấy trăm năm tu đạo thành không.”

Nàng dù cười, nhưng khi nhấc lên việc này, trong đáy mắt còn có một tia nghĩ mà sợ, đồng thời nội tâm sinh ra phẫn hận khó bình. Mạng thì giữ lại được, căn cơ may mắn không hao tổn, thế nhưng, cả thực lực và cảnh giới đều thụt lùi. Thực lực tại đó còn dễ nói, qua một, hai năm nữa nàng liền khôi phục trạng thái toàn thịnh, tương xứng với tu vi; thế nhưng, cảnh giới của nàng trọn vẹn giảm xuống, từ Tứ phẩm tầng hai đỉnh phong xuống tới tầng hai sơ kỳ. Dẫu cho vẫn cùng là một tầng cảnh giới, thế nhưng thực lực sơ kỳ so với đỉnh phong không bằng một nửa. Hơn nữa, vốn nên làm tốt chuẩn bị đột phá Tứ phẩm tầng ba, Từ Tuyết Nguyệt nay lại cần khổ tu thêm hai, ba mươi năm nữa, thậm chí có thể là bốn mươi nếu như vận khí không tốt, mới có hội đột phá.

Trần Nguyên lúc này đáp: “Vãn bối khi đó chẳng qua là bị ép vào đường cùng mà thôi.”

Nghe vậy, Từ Tuyết Nguyệt cũng âm thầm cười khổ. Nếu như lúc đó, năm kẻ kia không bức thiết ra tay với bọn người Trần Nguyên mà chịu thỏa hiệp với hắn, để cho ba người bọn hắn rời đi, khi đó, nàng thật sự xong rồi. Tất nhiên, ý nghĩ này chỉ lóe qua trong chốc lát rồi thôi. Từ Tuyết Nguyệt kiên định nói: “Bất luận như thế nào, các vị tiểu hữu cứu tính mạng ta hai lần đều là sự thật. Phần ân tình này ta ghi nhớ.” Nói xong, nàng hơi nhìn xung quanh một chút, nghi hoặc hỏi: “Ồ, không biết Lữ tiểu hữu và Thiên Lan tiểu hữu có ở đây chăng?”

“Để cho tiền bối thất vọng, các nàng đều ra ngoài dạo phố từ sáng, cho tới giờ vẫn chưa quay trở về.” Trần Nguyên không hề giấu diếm. Nói rồi, hắn làm ra động tác mời: “Còn mời tiền bối ghé vào uống chén trà.”

“Làm phiền tiểu hữu.” Từ Tuyết Nguyệt nhẹ giọng đáp lại.

Trần Nguyên dẫn theo khách mời đi xuyên qua từng dãy hành lang, từ tòa cung điện, đài các, vượt qua một dòng suối nhỏ, xuyên qua mấy tầng trận pháp mới tới động phủ của hắn. Vẫn bộ bàn ghế đá trước đó hắn mời qua Tô Lệ Kỳ, Trần Nguyên phá cho Từ Tuyết Nguyệt một chén linh trà, nước là Tứ giai Linh Thủy pha loãng mà thành. Kỳ thực, hắn pha rất loãng, cơ hồ là một phần một nghìn cũng không bằng, bất quá, so với Nhị giai Linh Thủy vẫn còn đậm đặc hơn. Linh khí sung túc, nồng nặc bức người toát ra từ nước trà xanh và trong suốt như màu ngọc lục bích để cho Từ tông chủ kinh ngạc không thôi.

Sau khi hàn huyên, khách khí trao đổi chừng ba tuần trà, Từ Tuyết Nguyệt lúc này mới đi vào chính sự. Nàng nghiêm túc nói: “Ngày hôm nay, ta mạo muội quấy rầy tiểu hữu là vì muốn cảm tạ ân tình cứu mạng của ba vị tiểu hữu ngày đó.”

Trần Nguyên khẽ gật đầu. Mục đích của nàng, hắn đã sớm đoán trước. Nếu không, thân là một vị tông chủ một tông, thời gian bề bộn, trăm công nghìn việc đè lên vai, làm sao có thời gian rảnh rỗi tới nói chuyện phiếm với hắn một tên tiểu bối như vậy.

Từ Tuyết Nguyệt từ trong nhẫn trữ vật lấy ra ba chiếc hộp ngọc, mỗi chiếc lớn chừng nửa thước, toàn thân trắng ngần, ôn nhuận vô cùng, sờ vào còn có cảm giác man mát, cực kỳ dễ chịu. Phía trên hộp ngọc còn có lít nha lít nhít phù văn huyền diệu, lưu chuyển không ngừng, vừa nhìn là biết chúng được sử dụng để phong ấn. Từ Tuyết Nguyệt hai tay bấm một đạo pháp quyết đơn giản. Phù văn trên cả ba chiếc hộp tỏa ra ánh sáng rực rỡ rồi cấp tốc thối lui, ba chiếc hộp liền riêng phần mình chậm rãi mở ra.

Chiến hộp thứ nhất chứa một viên quả lớn bằng hai nắm tay người lớn, bề ngoài hơi giống quả dưa lê, chỉ là màu sắc có màu tím thẫm, bên trên có những hoa văn chằng chịt, rắc rối, đậm màu. Nắp hộp ngọc vừa mở, một cỗ linh khí bức người từ linh quả tràn ra, cỗ đạo vận thôi lôi pháp tắc đậm đặc, như ẩn như hiện xâm chiếm mảnh sân nhỏ. Thỉnh thoảng, người ta còn có thể thấy những chớp sáng hư ảnh lập lòe xen kẽ không gian, cùng với những tiếng đì đùng không dứt, tựa như góc sân nhỏ trước động phủ của Trần Nguyên bị bao phủ lại bởi một mảnh biển sấm sét không ngừng tàn phá.

“Quả này là Tử Tiêu Lôi Linh quả.” Từ Tuyết Nguyệt giới thiệu: “Lôi hệ thuộc tính Ngũ giai hạ cấp Linh quả. Trần tiểu hữu thiện sử dụng lôi hệ pháp thuật, trực tiếp phục dụng quả này hoặc kết hợp luyện dược, luyện đan, sau khi ăn vào sẽ có tác dụng tăng cường uy lực Lôi hệ pháp thuật, tu vi cũng có thể mượn nhờ năng lượng khổng lồ trong đó để tăng trưởng một đoạn dài. Nếu như Trần tiểu hữu thân phục Lôi hệ thể chất hoặc có năng khiếu đặc thù Lôi hệ linh lực, như vậy phục dụng càng có thể để thể chất tiến hóa một mảng lớn, lôi thuộc tính linh lực càng trở càng trở nên tinh thuần.”

Trần Nguyên còn chưa kịp ngạc nhiên, Từ Tuyết Nguyệt đã chỉ vào trong một hộp ngọc khác. Nơi này cũng có một viên Linh quả. Khác biệt là, Linh quả này chỉ bé bằng chừng một nửa Tử Tiêu Lôi Linh quả, toàn thân trong suốt, hình ảnh chiếu đi qua trở nên méo mó vì khúc xạ. Mặt ngoài Linh quả càng là mềm nhũn, dù đặt phía trên hộp ngọc cũng khẽ lõm xuống một chút, cứ như cả viên Linh quả là từ một khối nước nhào nặn, cô đọng mà thành. Bất quá, cứ việc hình dạng khác biệt, Trần Nguyên đều có thể nhìn ra, bên trong Linh quả này ẩn chứa cỗ linh khí cô đọng khổng lồ không kém gì Tử Tiêu Lôi Linh quả, đạo vận pháp tắc nồng đậm, cùng với thứ Linh quả trước phân tranh không ra hơn thua.

“Đây là Ngân Thủy Thiên Linh quả.” Từ Tuyết Nguyệt êm tai noi: “Là Thủy hệ thuộc tính Ngũ giai hạ cấp Linh quả. Ta xem ra, Lữ Như Yên Lữ tiểu hữu hẳn là sở hữu một loại Thủy hệ thuộc tính thể chất đặc thù nào đó, tu luyện cũng là Thủy thuộc tính công pháp. Để nàng phục dụng viên Ngân Thủy Thiên Linh quả này sẽ trợ giúp thể chất của nàng tiến bộ một chút, thể nội linh lực càng trở nên hùng hậu, tu vi cũng có thể mượn nhờ vào đó mà tiến bộ không ngừng. Đối với nàng, viên Ngân Thủy Thiên Linh quả này chính là bảo vật.”

Từ Tuyết Nguyệt không dừng lại mà tiếp tục chỉ vào trong hộp ngọc thứ ba. Bên trong hộp này chứa không phải là linh quả, linh hoa hay tiên thảo mà là một mảnh ngọc bội. Viên ngọc bội này chỉ bé bằng lòng bàn tay, được điêu khắc thành hình một con phượng hoàng cực kỳ tinh tế và tỉ mỉ, sống động tựa như con phương hoàng lúc nào cũng có thể mở mắt, vỗ cánh bay đi mất. Mặt ngọc có màu trắng thuần, cực kỳ ôn nhuận, mà nếu như người ta nhìn thật kỹ sẽ phát hiện, bên trên từng chiếc lông vũ của con phương hoàng kia có khắc họa những biểu tượng phù văn cực nhỏ, ẩn khuất trong các họa tiết tinh tế của Phượng Hoàng. Ngoài ra, Trần Nguyên còn cảm nhận được nội bộ viên ngọc lưu chuyển một cỗ năng lượng mạnh mẽ kinh người, so với Tứ phẩm Thượng nhân còn mạnh hơn nhiều.

“Đây là Phượng Hoàng Hộ Thân Ngọc.” Từ Tuyết Nguyệt giải thích: “Là một kiện Ngũ giai hạ cấp pháp khí. Viên ngọc này tác dụng chủ yếu là bảo hộ tính mạng tu sĩ. Khi chủ nhân của viên ngọc nhận công kích nguy hiểm tính mạng, viên ngọc sẽ tự động hộ chủ. Chỉ cần tu sĩ không đạt đến Ngũ phẩm Chân nhân tầng từ sẽ không thể phá phòng. Nếu là Ngũ phẩm tầng ba Chân nhân công kích, viên ngọc này có thể trụ được ba đòn trong trạng thái tốt nhất. Mặt khác, nếu như gặp phải cường địch, viên ngọc này cũng có thể phát động ra công kích tương đương với một tôn Ngũ phẩm tầng ba ra tay toàn lực. Bất quá, tối đa cũng chỉ có ba đòn. Điểm quan trọng nhất là, Phượng Hoàng Hộ Thân Ngọc có thể sử dụng lại. Nếu như linh lực bên trong hao hết, tiểu hữu có thể mượn nhờ tiền bối tái nạp linh lực.”

Giới thiệu xong cả ba món đồ bên trong ba hộp ngọc, Từ Tuyết Nguyệt không chút do dự đẩy toàn bộ chúng về phía Trần Nguyên. Người sau thì âm thầm kinh ngạc, ba món đồ, cả ba đều thuộc về Ngũ giai cấp bậc bảo vật. Thủ bút của Từ Tuyết Nguyệt thật lớn. Ngũ giai Linh quả, Ngũ giai pháp khí, đây đều là bảo vật mà ngay cả Ngũ phẩm Chân nhân cũng sẽ động tâm không thôi. Mà nàng tu vi mới bao nhiêu cao? Chỉ là Tứ phẩm sơ kỳ mà thôi. Ngay cả Hoa Vận tông cũng không phải là một tông môn mạnh. Hắn không biết chính xác tông môn này thực lực đạt đến cấp bậc nào, bất quá, chịu dưới sự cai trị của Đại Càn Vương triều, nói rõ, bản thân nó còn yếu hơn Đại Càn Vương triều nhiều lắm. Bất kỳ một món bảo vật nào trong số ba món này đều đầy đủ để nội tình Hoa Vận tông tăng mạnh.

Quả đúng là như thế. Lấy sức một mình Từ Tuyết Nguyệt là không thể nào chạm đến ba món Ngũ giai bảo vật như vậy. Để chuẩn bị phần lễ này,nàng chẳng những hao hết tích góp của bản thân hơn một trăm năm này, vận dụng toàn bộ nhân mạch có thể của bản thân dưới cương vị là một vị tông chủ mà còn phải động đến tích súc chung của cả tông môn. Đương nhiên, Hoa Vận tông thông qua. Vì chuẩn bị đáp lễ, Hoa Vận tông hao tốn tài nguyên khổng lồ, đủ để các trưởng lão đau lòng. Đây là cái giá của tính mạng nàng, không phải chỉ một cái Tứ phẩm sơ kỳ Thượng nhân đơn giản như thế mà còn là toàn bộ danh dự, bộ mặt và phẩm giá của một cái tông môn.

Bất quá, Hoa Vận tông đoán chứng qua không bao lâu liền sẽ thu hồi trở lại khoản tổn thất này. Bởi vì Từ Tuyết Nguyệt đi tiên phong trong việc khám phá ra phương này tiểu thế giới, Hoa Vận tông của nàng cũng chiếm được đầu lợi ích to lớn khi khai thác miếng bánh khổng lồ này. Cứ mặc cho tài nguyên, bảo vật bên trong tiểu thế giới chỉ có Nhị giai, Tam giai, nhưng bù lại số lượng nhiều đến khó bề tưởng tượng. Và thay vì chỉ là một, hai viên Linh quả chỉ mang lại tác dụng cho mấy vị Thái Thượng trưởng lão, thì tạo hóa khổng lồ bên trong tiểu thế giới đủ để Hoa Vận tông xây dựng lên nhiều thế hệ đệ tử trung kiên, thực lực mạnh mẽ.

Trần Nguyên không phải là người rườm rà. Hắn không rõ ràng Từ Tuyết Nguyệt bỏ ra cái giá bao nhiêu để đạt đến ba kiện bảo vật này. Nàng đã đưa ra, vậy hắn thẳng thắn nhận lấy. Đây là điều bọn hắn xứng đáng nhận được. Bọn hắn đã từng cứu mạng nàng. Duy nhất để hắn ngoài ý muốn là nàng tâm tư tỉ mỉ đến như vậy, vì bọn hắn cẩn thận lựa chọn bảo vật chính xác theo thuộc tính đến từng người một,

Trần Nguyên thu hồi ba món lễ vật về sau, Từ Tuyết Nguyệt còn cùng hắn hàn huyên một lúc lâu. Bất chợt, nàng hỏi: “Trần tiểu hữu thế nhưng có nghe nói qua vùng không gian nhận cấm chế mà các phe thế lực đang có ý định liên thủ cùng nhau mở ra?”

“Vãn bối có nghe qua.” Trần Nguyên xác nhận: “Cách đây không lâu, các đạo sư trong học viện có đề cập tới.”

“Ra là như vậy.” Từ Tuyết Nguyệt không có bao nhiêu ngoài ý muốn: “Như thế nào, tiểu hữu có hay không tham dự trong chuyện này?”

“Vãn bối còn đang suy xét. Hoa Vận tông cũng sẽ phái đệ tử trẻ tuổi tham dự?”

“Chúng ta đương nhiên sẽ đưa đệ tử tinh anh vào.” Từ Tuyết Nguyệt không chút do dự khẳng định. Đây lại chẳng phải bí mật gì, cơ hồ ai cũng cũng biết, cho nên lại chẳng cần giấu diếm. Nàng hơi do dự một chút, sau cùng, xem ở trên phân thượng hắn từng cứu mạng, nàng khẽ cắn răng, nhắc nhở: “Nếu ta là tiểu hữu, ta sẽ không chút do dự tham gia.”

“Vì cớ gì tiền bối lại nói như vậy?” Trần Nguyên nghi hoặc. Từ biểu lộ đến xem, Từ Tuyết Nguyệt rõ ràng biết điều gì mà các đạo sư chưa từng nói với hắn, hoặc cũng có thể ngay cả các đạo sư cũng chưa từng biết.

Từ Tuyết Nguyệt thuận tay vươn ra, ngón tay như búp măng non khẽ điểm, một tầng bích chướng vô hình đột nhiên dựng lên, bao phủ phạm vi một trượng xung quanh hai người. Nàng lúc này mới thấp giọng nói: “Trong tông môn của ta có một vị tiền bối am hiểu thôi diễn. Lão nhân gia ngài từng hao phí trăm năm thọ nguyên để tính ra, bên trong vùng không gian cấm chế đó có ẩn chứa đại nhân quả.”

“Đại nhân quả?” Trần Nguyên càng phát ra không hiểu. Nếu chỉ là đại nhân quả thì sao lại coi là cơ duyên? Không biết chừng, đó còn có thể là nguy hiểm tiềm tàng. Càng không đơn giản, để một vị tiền bối hao phí đến trăm năm thọ nguyên, vậy nhân quả này càng khổng lồ.

Từ Tuyết Nguyệt giải thích: “Cụ thể ta cũng không rõ ràng. Bất quá, tiền bối kia từng nói, tuyến nhân quả này là màu đỏ, xen lẫn chút xám đen. Nói cách khác, đây là thiên đại cơ duyên, xen lẫn một chút nguy hiểm. Bất quá, từ tổng thể tới xem, đây chính là thiên đại cơ duyên.”

Trần Nguyên khẽ giật mình, nhìn về đối phương. Thiên đại cơ duyên? Chuyện này càng lúc càng lớn, càng lúc càng không tầm thường.

Chương 243: Thanh Tiên Lâu

“Thiên đại cơ duyên? Lại xen lẫn một chút nguy cơ?” Trần Nguyên trầm tư suy nghĩ về những lời Từ Tuyết Nguyệt nói ra.

Hơn nữa, để cho nàng, tông chủ một tông nhấn mạnh là đại tạo hóa, đại cơ duyên, như vậy, bên trong vùng không gian cấm chế kia ẩn chứa đổ vật chắn chắn không tầm thường chút nào.

Suy nghĩ một chút, Trần Nguyên hỏi thăm: “Từ tiền bối có thể hay không nói rõ ràng hơn? Vãn bối vẫn có điểm mơ hồ.”
Từ Tuyết Nguyệt ánh mắt đọng lại, sau cùng nàng lắc đầu: “Bản thân ta đều không rõ ràng tình huống.

Vị tiền bối trong tông môn của ta chỉ tiết lộ nhiều đến đó.

Chúng ta cũng đã hỏi, nhưng lão nhân gia ngài nói không thể tiết lộ thêm.

Thiên cơ không thể lộ.”
Trần Nguyên khẽ gật đầu, chân thành nói: “Đa tạ Từ tiến bối đã cáo tri.

Vãn bối sẽ cân nhắc chuyến đi này.”
Hắn không biết Từ Tuyết Nguyệt có hay không biết thêm càng nhiều thông tin.

Có thể, nàng thật sự chỉ biết nhiều đến đó, và rằng, vị tiền bối nọ tu vi có hạn, kết quả thôi diễn chỉ đến như vậy, không có khả năng tiết lộ nhiều hơn.

Cũng có thể, Từ Tuyết Nguyệt nắm trong tay tình báo càng thêm chi tiết, càng thêm rõ ràng, bất quá, vì cơ mật tông môn mà nàng không được phép nói ra thêm bất cứ điều gì.

Mặc kệ là tình huống nào, nàng đã có ý tốt, nhắc nhở hắn như vậy, đây xem như thiện ý, cũng là thêm một lý do để hắn nghiêm túc cân nhắc tới chuyến đi này.
Từ Tuyết Nguyệt cười đáp: “Tiểu hữu không cần nói lời khách sáo.

Tiểu hữu đã hai lần cứu tính mạng ta, chỉ là một chút thông tin nho nhỏ mà thôi, ta có thể giúp tiểu hữu, ta sẽ giúp.”
Sau đó, hai người tiếp tục hàn huyên thêm nửa canh giờ.

Bởi việc việc chính đã xong, nội dung trò chuyện liền không cố định, không có bao nhiêu hạn chế, bầu không khí thư thái và nhẹ nhàng rất nhiều.

Trần Nguyên lúc này mới biết, Từ Tuyết Nguyệt kỳ thực rất trẻ, niên kỷ của nàng mới ngoài hai trăm một chút.

Điều này cũng đồng nghĩa với việc, thiên phú của nàng rất cao.

Ở Thanh Châu, có thể tại năm mươi tuổi thành tựu Tam phẩm Đại tu sĩ, hai trăm đến hai trăm năm mươi tuổi thành tựu Tứ phẩm Thượng nhân, ấy chính là tiêu chuẩn để đánh giá tu sĩ là thiên tài.

Huống chi, Hoa Vận tông không phải là một tông môn mạnh, truyền thừa không tính tinh diệu, tài nguyên không nhiều.

Nàng có thể đi đến một bước này đầy đủ cho thấy thiên tư nàng mạnh đến nhường nào.

Tương lai, nàng không phải là không có cơ hội thành tựu Ngũ phẩm Chân nhân.

Có lẽ, đây cũng chính là lý do Hoa Vận tông toàn lực đẩy một người trẻ tuổi như nàng lên làm tông chủ đi.

Đổi lại là tình huống bình thường, tông chủ một tông, Tứ phẩm tầng thứ tu vi, có ai không phải niên kỷ tám trăm, một ngàn?
Đổi lại một bên Từ Tuyết Nguyệt tương đối hiếu kỳ với thế giới bên ngoài.

Cái gọi là thế giới bên ngoài với nàng ấy là chỉ địa giới bên ngoài Thanh Châu kìa.

Bởi vì nguyên nhân niên kỷ không lớn, tu vi không cao, phạm vi xa nhất nàng từng đặt chân cũng chỉ là mấy chục Vương triều xung quanh Đại Càn Vương triều mà thôi.

Không khó để hiểu, Từ Tuyết Nguyệt đã ngạc nhiên đến chừng nào khi nghe hắn kể về Tô Châu giàu có ra làm sao, và rằng Ngũ phẩm cấp bậc thế lực không ít, Lục phẩm Chân quân cấp bậc tu sĩ cách mỗi quãng thời gian sẽ hành tẩu thiên hạ, vì đê giai tu sĩ giảng đạo.

Càng để nàng chấn kinh hơn là sự phồn hoa và phát triển của Thái Linh học viện nội viện.

Thanh Châu Thái Linh học viện, nàng là biết đến đến, cũng từng tiếp xúc.

Thế nhưng, so với một nội viện, nơi mà Lục phẩm Chân quân số lượng có thể dùng hàng trăm mà tính, Thất phẩm Tôn giả trong truyền thuyết như ẩn như hiện, thiếu niên thiên tài xuất hiện lớp lớp, không đến ba mươi tuổi liền thành tựu Tam phẩm Đại tu sĩ, không đến trăm tuổi thành tựu Tứ phẩm Thượng nhân, Thanh Châu Thái Linh học viện càng lộ ra giống như một vùng thôn quê vậy.

Những sự thật này đầy đủ để đả kích Từ Tuyết Nguyệt, cũng mang đến cho nàng vô hạn chờ mong và hướng tới.

Nguyên lai, thế giới ngoài kia đặc sắc và rộng lớn đến như vậy.
Không lâu sau đó, Từ Tuyết Nguyệt mang theo tiếc nuối cáo từ rời đi.

Trần Nguyên nhìn xem sắc trời.

Vậy mà mặt trời đã lấp ló phía sau những mái cung điện, lầu các cong vút phía tây.

Xem chừng thời gian còn không đến nửa canh giờ nữa thì trời triệt để tối hẳn.

Trần Nguyên thử kiểm tra một lần, phát hiện Lữ Như Yên và Thiên Lan vẫn chưa trở lại.
“Các nàng đã muốn chơi đùa, vậy để các nàng tiếp tục vui vẻ đi.” Hắn nói khẽ, không hề có ý định gọi hai nữ nhân trở lại.

Như vậy cũng tiện, hắn muốn thăm dò tên kẻ địch đã từng phục kích bọn hắn còn ở tại trong Càn Nguyên thành.

Chuyện này chỉ cần một mình hắn ra tay là được, không cần thiết để cho hai nữ tử lo nghĩ nhiều.
Trần Nguyên đổi một thân quần áo lấy ra từ nhẫn trữ vật, trên người không còn mang theo huy hiệu, lệnh bài hay tiêu ký của Thái Linh học viện nữa.

Vì để tránh cho đối phương sớm cảnh giác, hắn còn cẩn thận vận dụng Tỵ Thiên Ngọc che đậy đi tự thân khí tức cùng tu vi.

Ra ngoài căn cứ của Thái Linh học viện, hắn đi dạo chừng hai khắc đồng hồ, tiến đến một con phố vắng vẻ, lợi dụng phép Giả Hình để thay đổi lại một gương mặt, vóc dáng, từ một gã thanh niên dung mạo thường thường, khí chất không có gì nổi bật trở thành một tên công tử tuấn tú, mày kiếm mắt sáng, vẻ ngoài trẻ tuổi, tuy nhiên, cùng bản tôn của hắn lại khác nhau một trời một vực.

Lấy cảnh giới cùng tạo nghệ trên phép Giả Hình hiện tại, trừ phi đối phương đạt tới Khinh Vũ Chân quân, Hạo Nguyệt Chân quân cấp bậc kia tồn tại hoặc là có thủ đoạn thăm dò đặc thù, nếu không, bọn hắn vô pháp nhìn thấu ngụy trang.
Trần Nguyên căn cứ theo vị trí ấn ký cảm ứng trong tầm thần tìm đến kẻ địch.

Mấy canh giờ qua, hắn một mực chưa từng di chuyển, có chăng cũng chỉ là loanh quanh trong phạm vi mười mấy trượng, biên độ dao động không lớn.

Điều này để cho Trần Nguyên giảm bớt rất nhiều phiền toái.

Trần Nguyên không vội vàng.

Quá hấp tấp dễ gây nên kẻ đich cảnh giác, dù đó chỉ là một phần ngàn khả năng mà thôi thì cũng không tốt đánh rắn động cỏ.
Một mực dọc theo con phố chính phồn hoa, náo nhiệt, đèn đuốc sáng trưng, dòng người qua lại như lũ, Trần Nguyên hướng về phía nam, băng qua khoảng cách hơn bốn mươi dặm đều không mất bao lâu thời gian.

Cuối cùng, hắn dừng lại trước một tòa lầu các cao đến bảy tầng, rộng gần trăm trượng, to lớn và xa hoa đến độ có thể dùng từ cung điện để gọi tên.
“Sao lại là nơi này?” Trần Nguyên nhăn mày, có chút khó hiểu nhìn lên tấm hoành phi to lớn, rộng đến cả trượng, làm từ chất gỗ tốt nhất, sơn son thiếp vàng, chính giữa có ba chữ lớn, nét bút như rồng bay phượng múa: Thanh Tiên Lâu.
Ánh mắt của hắn cấp tốc đảo một vòng xung quanh.

Không sai.

Nơi này đèn đuốc sáng trưng, dọc bên dưới những mái ngói cong vút, bóng bẩy là hàng dài những ngọn đèn lồng thếp giấy màu rực rỡ, bên trong có gắn viên đèn phát sáng nhờ linh thạch.

Bên dưới những cây cột cao ngất, sơn màu đỏ rực là những bụi hoa nở rộ, đẹp đẽ, nhiều màu sắc, không ngừng tản ra thứ hương thơm ngát, thấm vào ruột gan, có tính kích thích cực mạnh tới phái nam tu sĩ.

Dọc theo những hàng cửa sổ nửa đóng nửa mở, kéo dài theo dãy hành lang tưởng như bất tận là thãnh âm kiều diễm, ướt át lại mị hoặc, tựa như một thứ chất độc nhưng lại ngọt ngào, một khi ngấm là ăn vào tận xương tủy khiến người ta chẳng thể dứt ra được nữa.

Và nổi bật nhất, hút mắt nhất không gì bằng là mười mấy, hai mươi nữ tử trẻ trung xinh đẹp hoa nhường nguyệt thẹn, sức sống căng tràn, gương mặt to son điểm phấn, thân thể nảy nở như thể sắp phá nát lớp lụa mỏng manh trong bộ trang phục thiếu thốn mà ra, để lộ những mảng da trắng ngần như thể ngâm trong sữa cùng với những đường cong cuốn hút mê người để cho nam tử một khi nhìn vào liền thần trí đều mê mẩn đến quên về.
Một nháy mắt, Trần Nguyên nhìn ra: “Chỗ này, chẳng phải là kỹ viện sao?”
Nói một cách trang nhã một chút thì chỗ này chính là thanh lâu, nơi mà nam nhân tìm đến để trút đi gánh nặng bề bộn.

Mà nói một cách thô tục thì đây chính là nhà thổ, chỗ mà đàn ông tìm đến để phát tiết những dục vọng nguyên thủy nhất ẩn sâu bên trong mỗi người.
Mặc kệ nó là gì, từ tâm thần cảm ứng ấn ký, Trần Nguyên có thể xác định, kẻ địch của hắn đang trú ẩn bên trong tòa lâu các gọi Thanh Tiên Lâu này.

Hắn cần dò xét một chuyến.
Đúng lúc này, một nữ tử vốn đứng trước Thanh Tiên Lâu mời chào khách, đột nhiên nhìn thấy Trần Nguyên.

Dáng vẻ tuấn tú uy vũ, quần áo lộng lẫy, khí chất bất phàm, vừa nhìn, nàng liền có thể kết luận đối phương, nếu không phải lai lịch cao quý thì cũng là bản thân có tài, linh thạch không ít, nội tình giàu có.

Ánh mắt sáng lên, không chút do dự, càng không có chút nào tị hiềm, tiến lên một bước, nở nụ cười như như hoa, một đằng ôm lấy cánh tay của Trần Nguyên, một đằng nũng nịu nói: “ y, công tử, ngài tướng mạo thật xuất chúng.

Nô gia vừa nhìn thấy ngài liền đã bị khí chất uy vũ bất phàm, anh tư bừng bừng phấn chấn của công tử chinh phục.

Nếu như công tử không ngại, tại sao không vào đây, cùng với nô gia uống vài chén, bọn tỷ muội nô gia sẽ hầu hạ công tử tận tình chu đáo.”
Trần Nguyên khẽ giật mình.

Hắn nhìn qua nữ tử ghé sát bên người.

Nàng tương đối đẹp, ăn mặc gợi cảm, một thân váy hồng nhạt cực mỏng, cũng thiếu hụt không ít bộ phận, để lộ ra từng đường cong khiêu gợi.

Trần Nguyên run lên, động tác nhanh gọn, không một tiếng động, nhẹ nhàng tách người ra khỏi nữ tử phong trần này.

Đồng thời, ánh mắt của hắn không tự chủ tìm kiếm xung quanh, thần thức mở ra, thăm dò trong phạm vi mười dặm.
“Còn tốt.” Chỉ khi không cảm nhận được khí tức quen thuộc, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Đồng thời, không biết có phải ảo giác hay không, toàn thân hắn luôn thấy gai gai, sau lưng đã bắt đầu thấm ra mồ hôi chỉ vì một phen giật mình.

Không có cách, một cử động vừa rồi của nữ tử kia thật sự hù đến hắn.

Lữ Như Yên và Thiên Lan vẫn còn ở bên ngoài dạo phố..

Nếu như để hai nàng bắt gặp hắn vừa rồi, vậy hắn chẳng phải là mang nỗi oan Thị Mầu?
Mặc dù, hắn tương đối tự tin với năng lực của phép Giả Hình, thế nhưng, Lữ Như Yên có thủ đoạn gì có thể nhìn xuyên thấu ngụy trang, hắn không dám nói chắc.Chưa biết, chừng, chỉ bằng trực giác, nàng liền có thể phân biệt ra đó có phải là hắn hay không.

Ấy là còn chưa kể đến, bên cạnh nàng còn có một Thiên Lan sâu không lường được.

Người khác thì hắn không rõ ràng, chứ Thiên Lan, nàng chắc chắn có thể xem thấu hắn.

Để cho hai nàng này phát hiện, hắn thực sự là chết không có chỗ chôn.
Lúc này, sau khi đã bình phục lại tâm tình, Trần Nguyên mới hướng về nữ tử, nghiêm túc nói: “Cô nương, xin tự trọng.”
Tất nhiên, lời nói này của hắn cũng chỉ là nói cho có.

Có ai lại đi nói những lời như thế tại chốn thanh lâu này? Trò cười.

Chân chính tâm thần của hắn vẫn đang tập trung, trạng thái đề phòng, thần thức không ngừng dò xét trong phạm vi mười dặm.

Phương nam luôn là nơi giàu có, phồn hoa hơn, Lữ Như Yên lúc nào cũng có thể xuất hiện.
Nữ tử phong trần gặp Trần Nguyên thần sắc có chút hoảng hốt, ánh mắt phiêu dật không cố định, nàng hé miệng cười.

Thân ở trong nghề lâu năm, nàng sao có thể không hiểu ý nghĩ của đối phương.

Thế là, nàng thu liễm bộ dáng khiêu gợi ban đầu, tay ngọc đặt bên hông, khẽ khom người, hạ thấp tư thái nói ra: “Là tiểu nữ tử càn rỡ, mong công tử thứ lỗi.”
Thanh âm của nàng cũng không còn là loại nũng nịu như trước, thay vào đó là giọng nói ôn nhu, êm tai như hoàng anh.

Khí chất của nàng cũng biến đổi trong chớp mắt đó, từ một cái nữ tử vũ mị, gợi cảm biến thành một tên tiểu thư khuê các, có giáo dục đàng hoàng, từng lời nói, cử chỉ đều khó mà tìm được chỗ chê.

Ngay cả cách xưng hô cũng bị đổi từ ‘nô gia’ thành ‘tiểu nữ tử’.

Quả thực là trước sau khác nhau một trời một vực.
Không để cho Trần Nguyên kịp đáp lại, nàng tiếp lời: “Tiểu nữ tử gọi Xuân Mai, nếu như công tử có nhã hứng, xin mời ghé vào trong này, thưởng thức một ly trà nhạt.”
Trần Nguyên khẽ gật đầu, theo sau tiến vào Thanh Tiên Lâu.

Lúc này, thần thức của hắn đã không còn lại tìm kiếm Lữ Như Yên nữa mà dưah vào tinh thần ấn ký nhìn chằm chằm vào kẻ địch.

Tất nhiên, hắn cũng chỉ nhìn qua tinh thần ấn ký mà không phải khóa chặt đối phương bằng khí thế kinh người bên ngoài.

Nếu không, đối phương sẽ phát giác ra ngay lập tức.
Xuân Mai nào có biết đây hết thảy.

Nàng vẫn giữ tư thái uyển chuyển, thái độ nhẹ nhàng tựa như một vị tiểu thư chưa xuất các, đi trước ba bước dẫn Trần Nguyên vào trong.

Ở đây, hết thảy tiêu phí của hắn đều sẽ được nhớ tên nàng, nàng thu lợi chừng hai đến ba phần trăm.

Đây là lý do vì cái gì những cô gái này bỏ xuống tôn nghiêm, tại ngoài cửa lớn, ăn mặc hở hang trước mặt bàn dân thiên hạ dẫu cho chịu đựng không ít lời vũ nhục, xỉ vả đến như vậy.
Xuân Mai giới thiệu líu lo không ngừng về Thanh Tiên Lâu, tựa như một cái máy ghi âm đã lặp lại không biết bao nhiêu lần, chỉ là, âm thanh của nàng, sau trải qua nhiều khóa huấn luyện đã trở nên thật êm tai và dễ nghe.
“Công tử là lần đầu tiên đến Thanh Tiên Lâu sao?”
“Công tử thế nhưng có biết, Thanh Tiên Lâu chỗ này là nơi lớn nhất, sang trọng nhất toàn bộ Đại Càn Vương triều? Công tử đến một lần rồi chắc chắn sẽ hài lòng không thôi.”

“A.” Tựa như nghĩ tới điều gì, Xuân Mai khẽ kinh hô: “Công tử thật biết chọn ngày.

Hôm nay là ngày mà đệ nhất hoa khôi của Thanh Tiên Lâu, Hiểu Mộng cô nương, xuất các biểu diễn.

Công tử nhưng phải biết, Hiểu Mộng cô nương là đệ Nhị mỹ nhân của Đại Càn Vương triều chúng ta, bài danh chỉ đứng sau vị kia tông chủ của Hoa Vận tông, Từ tông chủ mà thôi.”.

Chapter
1 Chương 1: Đột phá "17 ngày trước"
2 Chương 2: Khởi Nguyên kinh "17 ngày trước"
3 Chương 3: Linh Hồ, Hắc Xà, Thanh Loan "17 ngày trước"
4 Chương 4: Xuất sơn "17 ngày trước"
5 Chương 5: Viên Minh thành "14 ngày trước"
6 Chương 6: Lữ Như Yên "14 ngày trước"
7 Chương 7: Thần Hà sơn "14 ngày trước"
8 Chương 8: Thái Linh học viên "14 ngày trước"
9 Chương 9: Minh Không quyền, Bạo Lôi kiếm pháp "14 ngày trước"
10 Chương 10: Gặp lại người quen "14 ngày trước"
11 Chương 11: Ma tu "14 ngày trước"
12 Chương 12: Tạ lễ "12 ngày trước"
13 Chương 13: Đại Khí Vận giả "12 ngày trước"
14 Chương 14: Dịch Phong "12 ngày trước"
15 Chương 15: Trước giờ luận đạo "12 ngày trước"
16 Chương 16: Quy tắc luận bàn "11 ngày trước"
17 Chương 17: Ma môn Thánh Nữ "11 ngày trước"
18 Chương 18: Sáo lộ là như vậy "11 ngày trước"
19 Chương 19: Lữ Như Yên toàn năng "10 ngày trước"
20 Chương 20: Thần Hà sơn dị tượng "10 ngày trước"
21 Chương 21: Ma tu tập kích "10 ngày trước"
22 Chương 22: Dị tượng thu hoạch "9 ngày trước"
23 Chương 23: Hoàng gia tính toán "9 ngày trước"
24 Chương 24: Phong tỏa Thần Hà sơn "8 ngày trước"
25 Chương 25: Tru Ma Vệ đội "7 ngày trước"
26 Chương 26: Tình huống biến hóa "7 ngày trước"
27 Chương 27: Biến cố "6 ngày trước"
28 Chương 28: Sa bẫy "6 ngày trước"
29 Chương 29: Giá họa "5 ngày trước"
30 Chương 30: Ta làm việc không cần hướng ngươi giải thích "5 ngày trước"
31 Chương 31: Bạn sinh Linh bảo xuất thế "5 ngày trước"
32 Chương 32: Thanh Thành chân nhân "4 ngày trước"
33 Chương 33: Mê hoặc "4 ngày trước"
34 Chương 34: Phản kích "3 ngày trước"
35 Chương 35: Minh Hằng Thiên tông mưu đồ "3 ngày trước"
36 Chương 36: Thanh Thành Chân nhân bạo phát "2 ngày trước"
37 Chương 37: Chuyển biến bất ngờ "một ngày trước"
38 Chương 38: Đánh lén "16 giờ trước"
39 Chương 39: Minh Hằng Thiên tông hành động "3 giờ trước"
40 Chương 40: Đại chiến
41 Chương 41: Đại chiến 2
42 Chương 42: Xoay chuyển
43 Chương 43: Minh hằng thiên tông lạc bại
44 Chương 44: Hoàng gia chân chính toan tính
45 Chương 45: Lật mặt
46 Chương 46: Hoàng gia lão tổ
47 Chương 47: Vạn ma tâm kinh
48 Chương 48: Hiện thân
49 Chương 49: Xuất thủ
50 Chương 50: La sát đại thánh
51 Chương 51: Giao dịch
52 Chương 52: Chiến lợi phẩm
53 Chương 53: Chia tay
54 Chương 54: Bế quan
55 Chương 55: Mười tháng
56 Chương 56: Lại đến đại khí vận giả
57 Chương 57: Thanh trúc dương gia
58 Chương 58: Thái linh học viện nội viện
59 Chương 59: Đốn ngộ
60 Chương 60: Dương ly tình
61 Chương 61: Đầu tư
62 Chương 62: Chữa trị
63 Chương 63: Vân lý thương hội
64 Chương 64: Vân nam sơn
65 Chương 65: Đấu giá hội
66 Chương 66: Ba tháng
67 Chương 67: Chư vị lão tổ
68 Chương 68: Khai chiến
69 Chương 69: Ma tu tái hiện
70 Chương 70: Tần vân đạo
71 Chương 71: Tham chiến
72 Chương 72: Nghiền ép
73 Chương 73: Hội tam nhãn
74 Chương 74: Thái linh học viện người đến
75 Chương 75: Bốn vòng khảo thí
76 Chương 76: Tam phẩm tầng hai
77 Chương 77: Thông qua
78 Chương 78: Tiến về thái linh học viện
79 Chương 79: Thái linh học viện
80 Chương 80: Băng ngọc chân quân
81 Chương 81: Lại là sao lộ
82 Chương 82: Hai tháng
83 Chương 83: Đại khí vận giả khiêu chiến
84 Chương 84: Thái linh học viện dị thường
85 Chương 85: Lại Hai Tháng
86 Chương 86-87
87 Chương 88: Đăng Thiên Thê
88 Chương 89: Vị Đại Khí Vận Giả Thứ Ba
89 Chương 90: Vòng Thứ Hai
90 Chương 91: Vòng Thứ Ba
91 Chương 92: Bị Để Mắt
92 Chương 93: Thế Giới Khác
93 Chương 94: Lời Mời
94 Chương 95: Thái Linh Thành
95 Chương 96: Cửu Phẩm Đại Lão
96 Chương 97: Xem Bói
97 Chương 98: Sơ Gia - Sơ Ninh Lan
98 Chương 99: Thái Linh Học Viện Và Sơ Gia Giao Dịch
99 Chương 100: Quy Tắc Bất Thành Văn
100 Chương 101: Giao Lưu
101 Chương 102: Dẫn Tiến
102 Chương 103: Trao Đổi Hội
103 Chương 104: Bảo Vật Tới Tay
104 Chương 105: Băng Ngọc Chân Quân Trở Về
105 Chương 106: Huyền Băng Nhất Mạch
106 Chương 107: Băng Ngọc Chân Quân Tính Toán
107 Chương 108: Bốn Tháng
108 Chương 109: Thực Lực Bạo Tăng
109 Chương 110: Tiếp Cận Nội Viện
110 Chương 111: Nhập Nội Viện
111 Chương 112: Chư Sơn Bách Phong
112 Chương 113: Viện Trưởng
113 Chương 114: Viện Trưởng Phu Nhân
114 Chương 115: Thiên Kiêu Thượng Giới
115 Chương 116: Gặp Lại Lữ Như Yên
116 Chương 117: Khinh Vũ Chân Quân Lưu Truyền
117 Chương 118: Thập Đại Sơn Phong Phần 1
118 Chương 119: Thập Đại Sơn Phong Phần 2
119 Chương 120: Thập Đại Sơn Phong Phần 3
120 Chương 121: Tân Sinh Tứ Đại Quái Vật
121 Chương 122: Thần Luyện Phong
122 Chương 123: Ưu Việt Đãi Ngộ
123 Chương 124: Điều Kiện Nhập Phong
124 Chương 125: Lạc Nhật Thánh Địa Chuẩn Thánh Nữ
125 Chương 126: Tặng Đan
126 Chương 127: Tiết Lộ
127 Chương 128: Gặp Lại Ma Môn Thánh Nữ
128 Chương 129: Gặp Hạo Nguyệt Chân Quân
129 Chương 130: Hạo Nguyệt Chân Quân Trợ Giúp
130 Chương 131: Huyền Kinh Tới Tay
131 Chương 132: Giao Dịch
132 Chương 133: Lại Đến Minh Kinh
133 Chương 134: Bán Hàng Rong
134 Chương 135: Vực Ngoại
135 Chương 136-137
136 Chương 138-139
137 Chương 140: Kiếm Lời
138 Chương 141: Nguyệt Vũ Phong
139 Chương 142: Dạo Chơi
140 Chương 143-144
141 Chương 145: Khinh Vũ Chân Quân
142 Chương 146: Khinh Vũ Chân Quân Gợi Ý
143 Chương 147: Trả Nợ
144 Chương 148-149
145 Chương 150: Đội Chấp Pháp
146 Chương 151: Giao Dịch
147 Chương 152: Lại Đến Đại Khí Vận Giả
148 Chương 153: Nửa Năm
149 Chương 154: Quái Vật Phối Quái Vật
150 Chương 155: Nhiệm Vụ Đầu Tiên
151 Chương 156: Trần Nguyên Bá
152 Chương 157: Nghịch Loạn Âm Dương
153 Chương 158: Đại Khí Vận Giả Quật Khởi
154 Chương 159: Sự Tình Nghiêm Trọng
155 Chương 160: Người Kính Nguyệt Hồ Đến
156 Chương 161: Đột Phá
157 Chương 162: Chuyện Cũ
158 Chương 163: Tiếp Kiến
159 Chương 164: Tỵ Thiên Ngọc Đào Tiên
160 Chương 165: Huyết Thần Phân Thân Thuật
161 Chương 166: Diện Kiến Liên Tuyết Chân Quân
162 Chương 167: Quảng Nạp Công
163 Chương 168: Đạo Cực Hạn
164 Chương 169: Lữ Như Yên Để Ý
165 Chương 170: Huyền Minh Tộc
166 Chương 171: Huyền Minh Tộc Tam Hoàng Tử
167 Chương 172: Tiến Thoái Lưỡng Nan
168 Chương 173: Mệnh Số
169 Chương 174: Bia Đỡ Đạn
170 Chương 175: Mộng Tưởng
171 Chương 176: Nhiệm Vụ Điện
172 Chương 177: Nhiệm Vụ
173 Chương 178: Linh Thú Phát Triển
174 Chương 179: Ta Thành Kịch Bản Vai Chính
175 Chương 180: Minh Nguyệt Giới Chín Vực
176 Chương 181: Chuyện Ngôi Làng Nhỏ
177 Chương 182: Từ Tuyết Nguyệt
178 Chương 183: Giao Chiến
179 Chương 184: Oán Linh
180 Chương 185: Thả Đi
181 Chương 186: Vây Công
182 Chương 187: Thủy Thuộc Tính
183 Chương 188: Trấn Áp
184 Chương 189: Linh Quỷ
185 Chương 190: Giao Kèo
186 Chương 191: Khế Ước Linh Quỷ
187 Chương 192: Nguyệt Nhi Tâm Tính
188 Chương 193: Tà Vật
189 Chương 194: Bí Cảnh
190 Chương 195: Tập Hợp
191 Chương 196: Thanh Tẩy Tà Khí
192 Chương 197-198
193 Chương 199-200
194 Chương 201: Ngọc Vương
195 Chương 202: Trần gia
196 Chương 203-204
197 Chương 205: Giằng Co Tiếp
198 Chương 206: Giằng Co Tiếp 2
199 Chương 207: Tiên Tôn Chuyển Thế
200 Chương 208: Khải Huyền
201 Chương 209: Bọn Chúng
202 Chương 210: Vị Sư Tôn Trong Tưởng Tượng
203 Chương 211: Lữ Như Yên Thu Hoạch
204 Chương 212: Giao Chiến 1
205 Chương 213: Giao Chiến 2
206 Chương 214-215
207 Chương 216-217
208 Chương 218-219
209 Chương 220-221
210 Chương 222-223
211 Chương 224-225
212 Chương 226-227
213 Chương 228-229
214 Chương 230-231
215 Chương 232-233
216 Chương 234-235
217 Chương 236-237
218 Chương 238: Dung Hợp Thần Lôi Bản Nguyên
219 Chương 239: Tô Lệ Kỳ
220 Chương 240-241
221 Chương 242-243
222 Chương 244-245
223 Chương 246-247
224 Chương 248-249
225 Chương 250-251
226 Chương 252-253
227 Chương 254-255
228 Chương 256-257
229 Chương 258-259
230 Chương 260-261-262
231 Chương 263-264
232 Chương 265: Vọng Thiên Lâu
Chapter

Updated 232 Episodes

1
Chương 1: Đột phá "17 ngày trước"
2
Chương 2: Khởi Nguyên kinh "17 ngày trước"
3
Chương 3: Linh Hồ, Hắc Xà, Thanh Loan "17 ngày trước"
4
Chương 4: Xuất sơn "17 ngày trước"
5
Chương 5: Viên Minh thành "14 ngày trước"
6
Chương 6: Lữ Như Yên "14 ngày trước"
7
Chương 7: Thần Hà sơn "14 ngày trước"
8
Chương 8: Thái Linh học viên "14 ngày trước"
9
Chương 9: Minh Không quyền, Bạo Lôi kiếm pháp "14 ngày trước"
10
Chương 10: Gặp lại người quen "14 ngày trước"
11
Chương 11: Ma tu "14 ngày trước"
12
Chương 12: Tạ lễ "12 ngày trước"
13
Chương 13: Đại Khí Vận giả "12 ngày trước"
14
Chương 14: Dịch Phong "12 ngày trước"
15
Chương 15: Trước giờ luận đạo "12 ngày trước"
16
Chương 16: Quy tắc luận bàn "11 ngày trước"
17
Chương 17: Ma môn Thánh Nữ "11 ngày trước"
18
Chương 18: Sáo lộ là như vậy "11 ngày trước"
19
Chương 19: Lữ Như Yên toàn năng "10 ngày trước"
20
Chương 20: Thần Hà sơn dị tượng "10 ngày trước"
21
Chương 21: Ma tu tập kích "10 ngày trước"
22
Chương 22: Dị tượng thu hoạch "9 ngày trước"
23
Chương 23: Hoàng gia tính toán "9 ngày trước"
24
Chương 24: Phong tỏa Thần Hà sơn "8 ngày trước"
25
Chương 25: Tru Ma Vệ đội "7 ngày trước"
26
Chương 26: Tình huống biến hóa "7 ngày trước"
27
Chương 27: Biến cố "6 ngày trước"
28
Chương 28: Sa bẫy "6 ngày trước"
29
Chương 29: Giá họa "5 ngày trước"
30
Chương 30: Ta làm việc không cần hướng ngươi giải thích "5 ngày trước"
31
Chương 31: Bạn sinh Linh bảo xuất thế "5 ngày trước"
32
Chương 32: Thanh Thành chân nhân "4 ngày trước"
33
Chương 33: Mê hoặc "4 ngày trước"
34
Chương 34: Phản kích "3 ngày trước"
35
Chương 35: Minh Hằng Thiên tông mưu đồ "3 ngày trước"
36
Chương 36: Thanh Thành Chân nhân bạo phát "2 ngày trước"
37
Chương 37: Chuyển biến bất ngờ "một ngày trước"
38
Chương 38: Đánh lén "16 giờ trước"
39
Chương 39: Minh Hằng Thiên tông hành động "3 giờ trước"
40
Chương 40: Đại chiến
41
Chương 41: Đại chiến 2
42
Chương 42: Xoay chuyển
43
Chương 43: Minh hằng thiên tông lạc bại
44
Chương 44: Hoàng gia chân chính toan tính
45
Chương 45: Lật mặt
46
Chương 46: Hoàng gia lão tổ
47
Chương 47: Vạn ma tâm kinh
48
Chương 48: Hiện thân
49
Chương 49: Xuất thủ
50
Chương 50: La sát đại thánh
51
Chương 51: Giao dịch
52
Chương 52: Chiến lợi phẩm
53
Chương 53: Chia tay
54
Chương 54: Bế quan
55
Chương 55: Mười tháng
56
Chương 56: Lại đến đại khí vận giả
57
Chương 57: Thanh trúc dương gia
58
Chương 58: Thái linh học viện nội viện
59
Chương 59: Đốn ngộ
60
Chương 60: Dương ly tình
61
Chương 61: Đầu tư
62
Chương 62: Chữa trị
63
Chương 63: Vân lý thương hội
64
Chương 64: Vân nam sơn
65
Chương 65: Đấu giá hội
66
Chương 66: Ba tháng
67
Chương 67: Chư vị lão tổ
68
Chương 68: Khai chiến
69
Chương 69: Ma tu tái hiện
70
Chương 70: Tần vân đạo
71
Chương 71: Tham chiến
72
Chương 72: Nghiền ép
73
Chương 73: Hội tam nhãn
74
Chương 74: Thái linh học viện người đến
75
Chương 75: Bốn vòng khảo thí
76
Chương 76: Tam phẩm tầng hai
77
Chương 77: Thông qua
78
Chương 78: Tiến về thái linh học viện
79
Chương 79: Thái linh học viện
80
Chương 80: Băng ngọc chân quân
81
Chương 81: Lại là sao lộ
82
Chương 82: Hai tháng
83
Chương 83: Đại khí vận giả khiêu chiến
84
Chương 84: Thái linh học viện dị thường
85
Chương 85: Lại Hai Tháng
86
Chương 86-87
87
Chương 88: Đăng Thiên Thê
88
Chương 89: Vị Đại Khí Vận Giả Thứ Ba
89
Chương 90: Vòng Thứ Hai
90
Chương 91: Vòng Thứ Ba
91
Chương 92: Bị Để Mắt
92
Chương 93: Thế Giới Khác
93
Chương 94: Lời Mời
94
Chương 95: Thái Linh Thành
95
Chương 96: Cửu Phẩm Đại Lão
96
Chương 97: Xem Bói
97
Chương 98: Sơ Gia - Sơ Ninh Lan
98
Chương 99: Thái Linh Học Viện Và Sơ Gia Giao Dịch
99
Chương 100: Quy Tắc Bất Thành Văn
100
Chương 101: Giao Lưu
101
Chương 102: Dẫn Tiến
102
Chương 103: Trao Đổi Hội
103
Chương 104: Bảo Vật Tới Tay
104
Chương 105: Băng Ngọc Chân Quân Trở Về
105
Chương 106: Huyền Băng Nhất Mạch
106
Chương 107: Băng Ngọc Chân Quân Tính Toán
107
Chương 108: Bốn Tháng
108
Chương 109: Thực Lực Bạo Tăng
109
Chương 110: Tiếp Cận Nội Viện
110
Chương 111: Nhập Nội Viện
111
Chương 112: Chư Sơn Bách Phong
112
Chương 113: Viện Trưởng
113
Chương 114: Viện Trưởng Phu Nhân
114
Chương 115: Thiên Kiêu Thượng Giới
115
Chương 116: Gặp Lại Lữ Như Yên
116
Chương 117: Khinh Vũ Chân Quân Lưu Truyền
117
Chương 118: Thập Đại Sơn Phong Phần 1
118
Chương 119: Thập Đại Sơn Phong Phần 2
119
Chương 120: Thập Đại Sơn Phong Phần 3
120
Chương 121: Tân Sinh Tứ Đại Quái Vật
121
Chương 122: Thần Luyện Phong
122
Chương 123: Ưu Việt Đãi Ngộ
123
Chương 124: Điều Kiện Nhập Phong
124
Chương 125: Lạc Nhật Thánh Địa Chuẩn Thánh Nữ
125
Chương 126: Tặng Đan
126
Chương 127: Tiết Lộ
127
Chương 128: Gặp Lại Ma Môn Thánh Nữ
128
Chương 129: Gặp Hạo Nguyệt Chân Quân
129
Chương 130: Hạo Nguyệt Chân Quân Trợ Giúp
130
Chương 131: Huyền Kinh Tới Tay
131
Chương 132: Giao Dịch
132
Chương 133: Lại Đến Minh Kinh
133
Chương 134: Bán Hàng Rong
134
Chương 135: Vực Ngoại
135
Chương 136-137
136
Chương 138-139
137
Chương 140: Kiếm Lời
138
Chương 141: Nguyệt Vũ Phong
139
Chương 142: Dạo Chơi
140
Chương 143-144
141
Chương 145: Khinh Vũ Chân Quân
142
Chương 146: Khinh Vũ Chân Quân Gợi Ý
143
Chương 147: Trả Nợ
144
Chương 148-149
145
Chương 150: Đội Chấp Pháp
146
Chương 151: Giao Dịch
147
Chương 152: Lại Đến Đại Khí Vận Giả
148
Chương 153: Nửa Năm
149
Chương 154: Quái Vật Phối Quái Vật
150
Chương 155: Nhiệm Vụ Đầu Tiên
151
Chương 156: Trần Nguyên Bá
152
Chương 157: Nghịch Loạn Âm Dương
153
Chương 158: Đại Khí Vận Giả Quật Khởi
154
Chương 159: Sự Tình Nghiêm Trọng
155
Chương 160: Người Kính Nguyệt Hồ Đến
156
Chương 161: Đột Phá
157
Chương 162: Chuyện Cũ
158
Chương 163: Tiếp Kiến
159
Chương 164: Tỵ Thiên Ngọc Đào Tiên
160
Chương 165: Huyết Thần Phân Thân Thuật
161
Chương 166: Diện Kiến Liên Tuyết Chân Quân
162
Chương 167: Quảng Nạp Công
163
Chương 168: Đạo Cực Hạn
164
Chương 169: Lữ Như Yên Để Ý
165
Chương 170: Huyền Minh Tộc
166
Chương 171: Huyền Minh Tộc Tam Hoàng Tử
167
Chương 172: Tiến Thoái Lưỡng Nan
168
Chương 173: Mệnh Số
169
Chương 174: Bia Đỡ Đạn
170
Chương 175: Mộng Tưởng
171
Chương 176: Nhiệm Vụ Điện
172
Chương 177: Nhiệm Vụ
173
Chương 178: Linh Thú Phát Triển
174
Chương 179: Ta Thành Kịch Bản Vai Chính
175
Chương 180: Minh Nguyệt Giới Chín Vực
176
Chương 181: Chuyện Ngôi Làng Nhỏ
177
Chương 182: Từ Tuyết Nguyệt
178
Chương 183: Giao Chiến
179
Chương 184: Oán Linh
180
Chương 185: Thả Đi
181
Chương 186: Vây Công
182
Chương 187: Thủy Thuộc Tính
183
Chương 188: Trấn Áp
184
Chương 189: Linh Quỷ
185
Chương 190: Giao Kèo
186
Chương 191: Khế Ước Linh Quỷ
187
Chương 192: Nguyệt Nhi Tâm Tính
188
Chương 193: Tà Vật
189
Chương 194: Bí Cảnh
190
Chương 195: Tập Hợp
191
Chương 196: Thanh Tẩy Tà Khí
192
Chương 197-198
193
Chương 199-200
194
Chương 201: Ngọc Vương
195
Chương 202: Trần gia
196
Chương 203-204
197
Chương 205: Giằng Co Tiếp
198
Chương 206: Giằng Co Tiếp 2
199
Chương 207: Tiên Tôn Chuyển Thế
200
Chương 208: Khải Huyền
201
Chương 209: Bọn Chúng
202
Chương 210: Vị Sư Tôn Trong Tưởng Tượng
203
Chương 211: Lữ Như Yên Thu Hoạch
204
Chương 212: Giao Chiến 1
205
Chương 213: Giao Chiến 2
206
Chương 214-215
207
Chương 216-217
208
Chương 218-219
209
Chương 220-221
210
Chương 222-223
211
Chương 224-225
212
Chương 226-227
213
Chương 228-229
214
Chương 230-231
215
Chương 232-233
216
Chương 234-235
217
Chương 236-237
218
Chương 238: Dung Hợp Thần Lôi Bản Nguyên
219
Chương 239: Tô Lệ Kỳ
220
Chương 240-241
221
Chương 242-243
222
Chương 244-245
223
Chương 246-247
224
Chương 248-249
225
Chương 250-251
226
Chương 252-253
227
Chương 254-255
228
Chương 256-257
229
Chương 258-259
230
Chương 260-261-262
231
Chương 263-264
232
Chương 265: Vọng Thiên Lâu