Chương 112: Trở về nước

Editor: Thủy Tiên

Cuối cùng Đường Tịch chỉ có thể đem Tiêu Dao mời vào bên trong phòng của mình sau đó đan một cái lí do là tiểu tiên nữ không cẩn thận rơi xuống phàm trần, mê võng thời khắc, Tiêu Nhu chết, cho nên cô ấy liền mượn dùng thân thể của Tiêu Nhu sống lại, bởi vì chính mình thời điểm hạ phàm bị thương rất nghiêm trọng bla bla, cho nên pháp lực đặc biệt không ổn định, mình cũng thường xuyên sẽ không khống chế được, gần đây thật vất vả khôi phục một điểm pháp lực, nhưng là ngày đó vì cứu anh cơ hồ toàn bộ hao phí xong rồi, thậm chí chính mình thiếu chút nữa hồn phi phách tán bla bla.....

Thật sự là chiến sĩ đặc biệt đức cao vọng trọng Tiêu Dao nghe cái này sửng sốt một chút, anh nói, “Cho nên, em mới có thể ngủ mê man lâu như vậy?”

Đường Tịch gật đầu, ” Ừ, cho nên em hiện tại vừa không có pháp lực, là một người bình thường không thể lại ùm người, chỉ là các em gái của các anh.”

Đường Tịch âm thầm thở dài, ai, cô bây giờ đích xác là người bình thường a, 008 bởi vì tức giận không biết khi nào mới có thể lần nữa khởi động, ở đây trong thời gian không thể khởi động lại nó này, chính mình liền hoàn toàn là một người bình thường nha, ừ, so với người bình thường hơi chút không giống người bình thường.

Nghĩ tới đây, Đường Tịch không nhịn được gào thét bi thương, đã biết rõ ràng chính là dám làm việc nghĩa nữa à, tại sao 008 không cho mình tăng thêm, trả lại cho mình giảm phân!

Tiêu Dao thật sâu mà nhìn cô gái trước mắt này, nguyên lai cô thật sự là tiên nữ a, nhà bọn họ ở một cái tiên nữ a.

Đường Tịch cảm giác ánh mắt Tiêu Dao không đúng, cái này rõ ràng không phải là ánh mắt của nột chân hán tử a, thế nào cảm giác ánh mắt anh nhìn chính mình có chút sùng bái đây?

Tiêu Dao thật giống như cũng cảm thấy ánh mắt của mình có chút không đúng, cầm quả đấm ho khan một tiếng, khôi phục bình thường rõ ràng lạnh, anh đi về phía sân thượng, ngồi xuống ở bên cạnh cái bàn tròn ở trên ban công, “Ý của em là nói Tiêu Nhu chân chính đã chết rồi sao?”

Đường Tịch gật đầu, cái gật đầu này cô cũng không muốn giấu giếm Tiêu Dao bọn họ, “Đây cũng là lí do tại sao em muốn như vậy đối với Tiêu Cấm Ninh, cô ta hại chết một người thiếu nữ hoa quý, em không thể bởi vì cô ta hại chết Tiêu Nhu để cho em có thể ở bên trong thân thể của Tiêu Nhu sinh hoạt mà tha thứ cho cô ta, cô ta phải bị trừng phạt.”

Tiêu Dao sầm mặt lại, lạnh lùng nói, “Cô ta bây giờ đã không gọi Tiêu Cấm Ninh, kêu Diêu Cấm Ninh, cô ta không xứng có họ Tiêu.”

Đường Tịch cười một tiếng, nhẹ nói nói, “Nếu như chân chính Tiêu Nhu còn sống, biết mọi người tốt với cô ấy như vậy, cô ấy nhất định sẽ rất vui vẻ.” Thời điểm nói như vậy, trong lòng Đường Tịch rơi vào khoảng không, lúc này cô cho là Tiêu Dao cùng Tiêu Sái bọn họ sở dĩ tốt với cô như vậy đó là bởi vì cô là Tiêu Nhu, nếu như cô không phải là Tiêu Nhu, bọn họ sẽ còn đối với cô tốt như vậy sao?

Tiêu Dao nhướng mày một cái, “Em nói gì vậy, em chính là Tiêu Nhu, em chính là Tiêu Nhu của chúng ta, không ai có thể thay thế, chúng ta cũng là bởi vì em là Tiêu Nhu, cho nên mới đối với Tiêu Nhu tốt đẹp.”

Tiêu Dao không biết mình nói lời này cô nghe có hiểu không,

Nhưng là anh muốn nói chính là, chẳng cần biết cô là ai, bọn họ chẳng qua là đối với cô tốt mà thôi.

Đường Tịch cười gật đầu, “Cám ơn anh, anh cả.”

“Nói cảm ơn cái gì chứ, hẳn là anh nêncám ơn em mới đúng, nếu như không phải tiểu tiên nữ là em ở tại nhà chúng ta, anh đều không biết hiện tại khắp nơi nơi đó làm tiểu quỷ đây.”

Lâm Như đẩy cửa đi vào, “Các con nói cái gì tiên nữ đây?”

“Nói tôi xinh đẹp như tiểu tiên nữ.” Đường Tịch đối với Lâm Như cười một tiếng, “Có chuyện gì sao?”

Lâm Như nói, “Mẹ con nấu canh, để cho mẹ đi lên gọi các con xuống uống chút canh, các con buổi sáng cũng chưa có ăn cái gì, hiện tại ăn một chút gì điếm điếm dạ dày.”

Đường Tịch đáp một tiếng, đối với Tiêu Dao cười một tiếng đi theo Lâm Như cùng nhau đi xuống lầu, Tiêu Dao đi ở phái sau Đường Tịch nhìn bóng lưng của Đường Tịch, thật ra thì anh còn muốn hỏi, trước kia tên gọi của cô là gì, cùng Nick name của cô có liên quan sao? Cô lúc trước kêu Đường mưa lất phất sao?

Hay là bởi vì hiện tại họ Tiêu cho nên mới kêu mưa lất phất?

Thật là một tiểu tiên nữ có tình có nghĩa.

Lâm Như xuống lầu giúp anh em hai người múc canh, chuông điện thoại liền vang lên, bà nhận điện thoại, trong chốc lát sắc mặt đại biến, “Mọi người chờ tôi một chút, tôi lập tức trở về.”

Lâm Như sắc mặt thật không tốt, bà vội vội vàng vàng cầm bao xoay người đi ra ngoài, “Cái đó tôi có chút chuyện, các con từ từ ăn, Tiểu Nhu ngày mai mẹ trở lại thăm con a.”

Dương Tĩnh Nhàn từ trong phòng bếp đi ra, “Không ăn cơm trưa rồi hả?”

Lâm Như xin lỗi cười cười, “Ba mẹ tôi đến rồi, bây giờ đang ở trong nhà náo, tôi phải trở về nhìn một chút, mọi người từ từ ăn, tôi đi về trước.”

Dương Tĩnh Nhàn gật đầu một cái, chờ Lâm Như đi sau mới nhíu mày than thở, “Cái này giờ phút quan trọng mà đi lên.”

Đường Tịch một bên uống canh một bên hỏi, “Thế nào?”

Dương Tĩnh Nhàn cười một tiếng, để cho cô uống canh, “Không có gì, con uống nhiều canh một chút, không đủ kêu nữa mẹ lại đi múc thêm cho con.”

Đường Tịch gật đầu một cái không có hỏi nhiều, sau đó lại cảm thấy thời gian không có 008 thật sự là quá không có tiện, người mình bây giờ tựa như là một tờ giấy trắng, cái gì cũng không biết.....

008 ta rất muốn ngươi a.

Thật sự muốn có cái gì muốn hỏi liền lập tức có thể đem ngươi triệu hoán đi ra hỏi ngươi, ngươi còn không có chỗ nào không biết trả lời cuộc sống của ta a!

Bên này Đường Tịch lặng lẽ uống canh, Lâm Như ngồi ở xe taxi bên trên lại lòng như lửa đốt.

Bãi đậu máy bay tư nhân của thành phố Trường Than.

Kiều Lương đối với tổng giám đốc công ty chi nhánh mới tới đưa máy bay tới gật đầu cám ơn, cảm tạ anh ta nhiều ngày tới nay chiếu cố, tổng giám đốc công ty chi nhánh thụ sủng nhược kinh lắc đầu, “Có thể vì BOSS ngài làm việc là vinh hạnh của tôi, máy bay đã chuẩn bị xong, ngài mau tới máy bay đi.”

Kiều Lương ừ một tiếng, cho tiểu Ngũ nói một tiếng bay tới Đế đô, xoay người lên máy bay.

Tổng giám đốc công ty chi nhánh nhìn lấy Kiều Lương lên máy bay, lúc này mới lau mồ hôi xoay người dự định rời đi, nhưng vào lúc này một cô gái phương Đông nhu nhu nhược nhược còn rất đẹp hướng về phía anh ta. Bên này chạy tới, ánh mắt anh ta sáng lên, đón đi tới, “Cô gái nhỏ, cần tôi giúp cô sao?”

Tần Hân Dĩnh nhìn trước mắt ngukwif đàn ông, cười một tiếng, hỏi, “Ngài khỏe chứ, tôi muốn biết Kiều Lương bây giờ đang ở nơi đó đây?”

Cô ta cho là Kiều Lương trở về nước, nhưng là cô ta bay trở về nước đi thành phố A tìm anh, lại bị báo lại cho biết là căn bản không có đã trở lại, cô ta lại đi Đế đô tìm, thậm chí đem những nơi mà lúc trước anh cùng Đường Tịch cùng đi qua tìm khắp lần, vẫn là không có có thể tìm được bóng người Kiều Lương, sau đó mới trong lúc vô tình biết anh lại tới thành phố Trường Than, nơi này là nơi nghỉ phép mà lúc trước Đường Tịch thích nhất, cô ta không đi đến nơi Đường Tịch lúc trước yêu thích muốn đi đến nhất tìm, hỏi thăm được Kiều Lương ở bên này có phần công ty, đi chi nhánh công ty tìm, vẫn là không có tìm tới, bất quá nghe nói hôm nay tổng giám đốc công ty chi nhánh này tới sân bay, hắn là đi cùng với Kiều Lương đi!

Tổng giám đốc công ty chi nhánh nghe được cô ta hỏi đến Kiều Lương, ánh mắt lóe lên vẻ kinh ngạc, trong đầu nghĩ cái này sẽ không phải mà cô gái BOSS muốn tìm đi.

Trời ạ, anh ta thật giống như biết được cái gì không nên biết.

Anh ta chỉ máy bay đã cất cánh, “Tổng giám đốc trở về nước, tôi nghe nói họ định đi đén cái gì đó Đế Đô.”

Tần Hân Dĩnh nhìn lấy máy bay đang biến mất ở trong tầng mây, trong mắt một mảnh hỗn độn....

Chapter
1 Chương 1: Sống lại
2 Chương 2: Người thăm bệnh
3 Chương 3: Vừa nói không hợp liền mở hận
4 Chương 4: Trở về Tiêu gia
5 Chương 5: Chú hai phải làm cha con
6 Chương 6: Chú hai thật làm cha con
7 Chương 7: Bằng tốt nghiệp trung học loại một
8 Chương 8: Vô tình gặp được sao?
9 Chương 9: Ma pháp váy công chúa
10 Chương 10: Chức năng tô điểm hoàn mỹ
11 Chương 11: Hội nhà báo
12 Chương 12: Cạnh tranh gia sản sao?
13 Chương 13: Vóc người ma quỷ
14 Chương 14: Kinh diễm ra sân
15 Chương 15: Nước thần tiên thay đổi da
16 Chương 16: Anh thật nông cạn
17 Chương 17: Muốn đi học
18 Chương 18: Anh biết anh đẹp trai, nhưng anh là anh trai của em đó
19 Chương 19: Thiếu chút nữa làm lộ rồi
20 Chương 20: Ngả bài
21 Chương 21: Mời mọi người tiếp nhận em
22 Chương 22: Người đàn ông bên trong toilet
23 Chương 23: Gặp được người quảng cáo
24 Chương 24: Tổng giám đốc quảng cáo Hạ Hoàn
25 Chương 25: Tôi tên là Tiêu Nhu
26 Chương 26: Anh họ thật trùng hợp a
27 Chương 27: Không nghĩ muốn có em rể
28 Chương 28: Cùng giáo viên gọi nhịp
29 Chương 29: Muội muội ta đều khóc
30 Chương 30: Bạch bạch bạch vả mặt
31 Chương 31: Đại ô long, Tiêu đổng
32 Chương 32: Nửa đường nhảy ra Trình Giảo Kim
33 Chương 33: Kiều đại thần đến
34 Chương 34: Kiều đại thần lạnh nhạt
35 Chương 35
36 Chương 36: Kiều Lương cố sự
37 Chương 37: Thương tiếc Kiều đại thần
38 Chương 38: 2 mặt 3 đao
39 Chương 39: Quảng cáo bị cướp
40 Chương 40: Studios ăn quả đắng
41 Chương 41: Giáo viên cơ trí
42 Chương 42: Hạ gia lão nhị
43 Chương 43: Mũi tên cupid
44 Chương 44: Tiêu cảnh phát giận
45 Chương 45: Anh em hai người tranh sủng
46 Chương 46: Cảnh bảo bảo tranh sủng
47 Chương 47: Hai tôn thần bảo hộ
48 Chương 48: Tới đánh cuộc đi
49 Chương 49: Mỗi người có tâm tư riêng
50 Chương 50: Mục đích là cái gì
51 Chương 55: Chuyện cũ trước kia
52 Chương 56: Vô tình gặp được Tiêu Cấm Ninh
53 Chương 57: Ký hợp đồng nước hoa quảng cáo
54 Chương 58: Gặp lại sau Kiều Vũ Tân
55 Chương 59: Để cho em cùng anh đi tìm Tịch Tịch có được không?
56 Chương 60: Anh rất muốn em
57 Chương 61: Kiều Lương, đừng khổ sở
58 Chương 62: P.S. I Love You
59 Chương 63: Nàng là thiên tài mà!
60 Chương 64: Có em gái khả ái sao?
61 Chương 65: 1 Điện thoại
62 Chương 66: Anh thật hiền lành
63 Chương 67: Anh đừng tự ti nha!
64 Chương 68: Kết hợp tuyệt vời của tuổi trẻ
65 Chương 69: Anh cả giết trong nháy mắt
66 Chương 70
67 Chương 72: Cô còn ủy khuất sao?
68 Chương 73: Mỗi người đều có một bí mật
69 Chương 74: Giải quyết
70 Chương 75: Cãi vã
71 Chương 76: Lên tiêu đề
72 Chương 77: Giải trừ hôn ước
73 Chương 78: Thế nào là không phải con của các người?
74 Chương 79: Con gái ruột của tôi
75 Chương 80: Tiêu Cấm Ninh giằng co
76 Chương 81: Anh hai ngu ngốc
77 Chương 82: Ngươi cho ta mù sao?
78 Chương 83: Hoàn toàn xong rồi
79 Chương 84: Yêu mến trẻ con ngu ngốc
80 Chương 85: Lần nữa biến sắc mặt
81 Chương 86: Bất an
82 Chương 87: Lo âu
83 Chương 88: Tin tức
84 Chương 89: Tìm tới cửa
85 Chương 91: Sẽ lừa dối Hạ lão đại
86 Chương 92: Từ đạo
87 Chương 93: Nhận thức nữ
88 Chương 94: Không nhận
89 Chương 95: Hoài nghi
90 Chương 96: Đặc chiến Tiêu Da
91 Chương 97: Khởi động kỹ năng vạn năng
92 Chương 98: Vô điều kiện tín nhiệm
93 Chương 99: Trở lại chết
94 Chương 100: Tiểu Tịch cùng anh về nhà
95 Chương 101: Hoài nghi
96 Chương 102: Không gạt được
97 Chương 103: Biện pháp giải quyết
98 Chương 104: Thăm bệnh
99 Chương 105: Khiếp sợ thành chó
100 Chương 106: Liên tiếp không ngừng đả kích
101 Chương 107: Tôi muốn về nhà
102 Chương 108: Đã tỉnh
103 Chương 109: Sung sướng
104 Chương 110: Không chịu tha thứ sao
105 Chương 111: Đồ Vật của thần tiên các em
106 Chương 112: Trở về nước
107 Chương 113: Tần Hân Dĩnh sẽ lấy
108 Chương 114: Biết
109 Chương 115: Khổ ép 4 biểu ca
110 Chương 116: Gặp nhau
111 Chương 117: Nhận nhau
112 Chương 118: Buông em gái tôi ra
113 Chương 119: Về nhà
114 Chương 120: Tiêu Cảnh nóng nảy
115 Chương 121: Chân chó Tam thiếu
116 Chương 122: Tam thiếu tức giận
117 Chương 123: Tiểu Tịch, anh sợ
118 Chương 124: Kiều Lương đã chạm vào tôi rồi
119 Chương 125: Chỉ cưng chiều 1 người
120 Chương 126: Tiêu Cảnh lạnh nhạt
121 Chương 127: Ngọt ngào
122 Chương 128: Biết, Thủ trưởng ba!
123 Chương 129: Thúc dục cưới
124 Chương 130: Trở về trường học
125 Chương 131: Đồng học
126 Chương 132: Hai người mẹ
127 Chương 133: Tần Hân Dĩnh
128 Chương 134: Gặp mặt
129 Chương 135: Ta cùng Tiểu Tịch ở bên nhau
130 Chương 136: Áy náy
131 Chương 137: Dương gia
132 Chương 138: Tiểu Nhu Nhi được hoan nghênh!
133 Chương 139: Thân càng thêm thân
134 Chương 141: Bàn ăn lễ nghi
135 Chương 142: Giống
136 Chương 143: Báo cho
137 Chương 144: Ngươi trải qua ta đồng ý sao?
138 Chương 145: Thị sát
139 Chương 146: Cẩn thận
140 Chương 147: Lộn xộn
141 Chương 148: Lên bờ
142 Chương 149: Tức giận
143 Chương 150: Gặp lại cực phẩm gia đình!!
144 Chương 151: Phản lại!
145 Chương 152: Bức bách
146 Chương 153: Xin lỗi, không có thể làm như nguyện của cô
147 Chương 154: Gặp lại Lưu Thừa Vũ
148 Chương 155: Muốn điều tra
149 Chương 156: Đến đồn cả 3 người
150 Chương 157: Châm chọc
151 Chương 158: Nói chuyện điện thoại
Chapter

Updated 151 Episodes

1
Chương 1: Sống lại
2
Chương 2: Người thăm bệnh
3
Chương 3: Vừa nói không hợp liền mở hận
4
Chương 4: Trở về Tiêu gia
5
Chương 5: Chú hai phải làm cha con
6
Chương 6: Chú hai thật làm cha con
7
Chương 7: Bằng tốt nghiệp trung học loại một
8
Chương 8: Vô tình gặp được sao?
9
Chương 9: Ma pháp váy công chúa
10
Chương 10: Chức năng tô điểm hoàn mỹ
11
Chương 11: Hội nhà báo
12
Chương 12: Cạnh tranh gia sản sao?
13
Chương 13: Vóc người ma quỷ
14
Chương 14: Kinh diễm ra sân
15
Chương 15: Nước thần tiên thay đổi da
16
Chương 16: Anh thật nông cạn
17
Chương 17: Muốn đi học
18
Chương 18: Anh biết anh đẹp trai, nhưng anh là anh trai của em đó
19
Chương 19: Thiếu chút nữa làm lộ rồi
20
Chương 20: Ngả bài
21
Chương 21: Mời mọi người tiếp nhận em
22
Chương 22: Người đàn ông bên trong toilet
23
Chương 23: Gặp được người quảng cáo
24
Chương 24: Tổng giám đốc quảng cáo Hạ Hoàn
25
Chương 25: Tôi tên là Tiêu Nhu
26
Chương 26: Anh họ thật trùng hợp a
27
Chương 27: Không nghĩ muốn có em rể
28
Chương 28: Cùng giáo viên gọi nhịp
29
Chương 29: Muội muội ta đều khóc
30
Chương 30: Bạch bạch bạch vả mặt
31
Chương 31: Đại ô long, Tiêu đổng
32
Chương 32: Nửa đường nhảy ra Trình Giảo Kim
33
Chương 33: Kiều đại thần đến
34
Chương 34: Kiều đại thần lạnh nhạt
35
Chương 35
36
Chương 36: Kiều Lương cố sự
37
Chương 37: Thương tiếc Kiều đại thần
38
Chương 38: 2 mặt 3 đao
39
Chương 39: Quảng cáo bị cướp
40
Chương 40: Studios ăn quả đắng
41
Chương 41: Giáo viên cơ trí
42
Chương 42: Hạ gia lão nhị
43
Chương 43: Mũi tên cupid
44
Chương 44: Tiêu cảnh phát giận
45
Chương 45: Anh em hai người tranh sủng
46
Chương 46: Cảnh bảo bảo tranh sủng
47
Chương 47: Hai tôn thần bảo hộ
48
Chương 48: Tới đánh cuộc đi
49
Chương 49: Mỗi người có tâm tư riêng
50
Chương 50: Mục đích là cái gì
51
Chương 55: Chuyện cũ trước kia
52
Chương 56: Vô tình gặp được Tiêu Cấm Ninh
53
Chương 57: Ký hợp đồng nước hoa quảng cáo
54
Chương 58: Gặp lại sau Kiều Vũ Tân
55
Chương 59: Để cho em cùng anh đi tìm Tịch Tịch có được không?
56
Chương 60: Anh rất muốn em
57
Chương 61: Kiều Lương, đừng khổ sở
58
Chương 62: P.S. I Love You
59
Chương 63: Nàng là thiên tài mà!
60
Chương 64: Có em gái khả ái sao?
61
Chương 65: 1 Điện thoại
62
Chương 66: Anh thật hiền lành
63
Chương 67: Anh đừng tự ti nha!
64
Chương 68: Kết hợp tuyệt vời của tuổi trẻ
65
Chương 69: Anh cả giết trong nháy mắt
66
Chương 70
67
Chương 72: Cô còn ủy khuất sao?
68
Chương 73: Mỗi người đều có một bí mật
69
Chương 74: Giải quyết
70
Chương 75: Cãi vã
71
Chương 76: Lên tiêu đề
72
Chương 77: Giải trừ hôn ước
73
Chương 78: Thế nào là không phải con của các người?
74
Chương 79: Con gái ruột của tôi
75
Chương 80: Tiêu Cấm Ninh giằng co
76
Chương 81: Anh hai ngu ngốc
77
Chương 82: Ngươi cho ta mù sao?
78
Chương 83: Hoàn toàn xong rồi
79
Chương 84: Yêu mến trẻ con ngu ngốc
80
Chương 85: Lần nữa biến sắc mặt
81
Chương 86: Bất an
82
Chương 87: Lo âu
83
Chương 88: Tin tức
84
Chương 89: Tìm tới cửa
85
Chương 91: Sẽ lừa dối Hạ lão đại
86
Chương 92: Từ đạo
87
Chương 93: Nhận thức nữ
88
Chương 94: Không nhận
89
Chương 95: Hoài nghi
90
Chương 96: Đặc chiến Tiêu Da
91
Chương 97: Khởi động kỹ năng vạn năng
92
Chương 98: Vô điều kiện tín nhiệm
93
Chương 99: Trở lại chết
94
Chương 100: Tiểu Tịch cùng anh về nhà
95
Chương 101: Hoài nghi
96
Chương 102: Không gạt được
97
Chương 103: Biện pháp giải quyết
98
Chương 104: Thăm bệnh
99
Chương 105: Khiếp sợ thành chó
100
Chương 106: Liên tiếp không ngừng đả kích
101
Chương 107: Tôi muốn về nhà
102
Chương 108: Đã tỉnh
103
Chương 109: Sung sướng
104
Chương 110: Không chịu tha thứ sao
105
Chương 111: Đồ Vật của thần tiên các em
106
Chương 112: Trở về nước
107
Chương 113: Tần Hân Dĩnh sẽ lấy
108
Chương 114: Biết
109
Chương 115: Khổ ép 4 biểu ca
110
Chương 116: Gặp nhau
111
Chương 117: Nhận nhau
112
Chương 118: Buông em gái tôi ra
113
Chương 119: Về nhà
114
Chương 120: Tiêu Cảnh nóng nảy
115
Chương 121: Chân chó Tam thiếu
116
Chương 122: Tam thiếu tức giận
117
Chương 123: Tiểu Tịch, anh sợ
118
Chương 124: Kiều Lương đã chạm vào tôi rồi
119
Chương 125: Chỉ cưng chiều 1 người
120
Chương 126: Tiêu Cảnh lạnh nhạt
121
Chương 127: Ngọt ngào
122
Chương 128: Biết, Thủ trưởng ba!
123
Chương 129: Thúc dục cưới
124
Chương 130: Trở về trường học
125
Chương 131: Đồng học
126
Chương 132: Hai người mẹ
127
Chương 133: Tần Hân Dĩnh
128
Chương 134: Gặp mặt
129
Chương 135: Ta cùng Tiểu Tịch ở bên nhau
130
Chương 136: Áy náy
131
Chương 137: Dương gia
132
Chương 138: Tiểu Nhu Nhi được hoan nghênh!
133
Chương 139: Thân càng thêm thân
134
Chương 141: Bàn ăn lễ nghi
135
Chương 142: Giống
136
Chương 143: Báo cho
137
Chương 144: Ngươi trải qua ta đồng ý sao?
138
Chương 145: Thị sát
139
Chương 146: Cẩn thận
140
Chương 147: Lộn xộn
141
Chương 148: Lên bờ
142
Chương 149: Tức giận
143
Chương 150: Gặp lại cực phẩm gia đình!!
144
Chương 151: Phản lại!
145
Chương 152: Bức bách
146
Chương 153: Xin lỗi, không có thể làm như nguyện của cô
147
Chương 154: Gặp lại Lưu Thừa Vũ
148
Chương 155: Muốn điều tra
149
Chương 156: Đến đồn cả 3 người
150
Chương 157: Châm chọc
151
Chương 158: Nói chuyện điện thoại