Chương 60: Anh rất muốn em

Kiều Lương thật sâu mà nhìn cô gái nhu nhu nhược nhược đang đứng ở trước mặt mình, nhếch miệng lên một cái độ cong giễu cợt, “Tôi tại sao phải cùng cô đi tìm cô ấy? Cút!”

Nói xong cũng không quay đầu lại rời đi.

Cô gái cúi đầu, trong mắt hiện lên lệ quang, một giọt nước mắt ở trong mắt của cô chảy ra, rơi vào bên trong bãi cát màu bạc trắng mịn. Mãi đến khi bốn phía cũng không có người, cô mới ngẩng đầu lên nhìn về nơi Kiều Lương biến mất, cắn môi dùng âm thanh chỉ mình cô mới có thể nghe được hỏi, “Tại sao trong mắt của anh chỉ có Tịch Tịch, tại sao chỉ có cô ta, tại sao cô ta chết rồi, anh còn muốn đến tìm cô ta, chỉ thích cô ta …”

Kiều Lương rất nhanh tới hải đảo bên kia.

Trong phòng thí nghiệm trên bờ cát, một đám mặc áo khoác trắng của bác sĩ đang báo cáo kết quả so sánh DNA, một bác sĩ nói, “Cái ngón tay này là của MissTang, như vậy thi thể của cô ấy rất có thể ở bên trong hải vực này.”

Một vị bác sĩ khác nói, “Cũng có khả năng thi thể đã bị cá mập trong này ăn hết, có lẽ chúng ta có thể dùng bản DNA này làm báo cáo, tuyên bố MissTang đã chết.”

Đối thoại của mấy vị bác sĩ không sót một chữ đi vào trong lỗ tai của Kiều Lương. Hắn hai bước đi vào đoạt lấy báo cáo DNA nhìn, hai tay đem báo cáo DNA vò thành mảnh vụn, lạnh như băng nói, “Nơi này không có phát hiện bất kỳ da thịt liên quan tới Đường Tịch, hiểu chưa?”

Đám bác sĩ trố mắt nhìn nhau, nhưng là đối mặt với ánh mắt lạnh như băng của Kiều Lương cũng chỉ có thể kiên trì đến cùng gật đầu, “Chúng tôi biết nên làm như thế nào, như vậy vụn ngón tay…...”

Kiều Lương thuận theo những ánh mắt của các bác sĩ kia nhìn đi qua, một cái ngón tay bị nước biển ngâm đã bắt đầu thối rữa rơi vào trong mắt của Kiều Lương.

Trái tim của Kiều Lương trong nháy mắt giống như là bị cái gì đó bóp chặt, đau không thể thở nổi. Hắn nghĩ, cô ấy đời này đại khái cũng không sống được đi, mau đi theo cái chết của cô.

Thật lâu rồi Kiều Lương mới khàn giọng nói, “Tôi mang đi.”

Coi như là một ngón tay của cô ấy, hắn cũng muốn mang đi, nhìn lấy những bác sĩ kia thận trọng đem ngón tay bọc lại, Kiều Lương hít một hơi, trầm giọng nói, “Chuyện này không thể nói cho bất cứ người nào, bao gồm cả Tần Hân Dĩnh bên ngoài, còn nữa, tiếp tục mò vớt, coi như đem Thái Bình Dương đều lật hết lên, tôi cũng muốn biết hành tung của cô ấy!”

Kiều Lương không biết mình như thế nào trở lại chỗ ở, vừa đến gian phòng của mình hắn liền ôm lấy cái hộp đựng bọc ngón tay của Đường Tịch nằm ở trên giường, hai mắt hắn vô thần nhìn chằm chằm trần nhà, si ngốc cười một tiếng, hai tay nhẹ nhàng vuốt ve cái hộp, giống như là đang vuốt ve khuôn mặt của Đường Tịch, khàn khàn nói, “Tiểu Tịch, anh rốt cuộc lại lần nữa được nắm tay em rồi, em cũng nhiều năm không cho anh nắm tay em rồi hả? Anh cũng quên mất đã bao nhiêu năm rồi em không cho anh nắm tay em, năm năm rồi….... Thật lâu…...”

Một giọt nước mắt theo khóe mắt của hắn chảy xuống, hắn nói, “Nhưng là tại sao phải dưới tình huống như vậy để cho anh nắm lại tay em, anh không muốn như vậy, em về là tốt hay không tốt?”

Người đàn ông lạnh lùng đó ở trên thương trường lãnh khốc, vô tình lúc này giống như một đứa bé cuốn rúc vào trên giường, ôm thật chặt một cái hộp vuông nho nhỏ, thống khổ khóc thành tiếng.

“Tiểu Tịch, anh yêu em.... Anh yêu em, cho tới bây giờ anh còn không có kịp nói cho em biết, em nghe chứ sao? Anh yêu em, cho nên em mau trở lại có được hay không?”

Người đàn ông nhắm mắt lại, một tay che đầu của mình, ” Anh thật nhớ em, em không chết có được hay không.”

Người đang ông áo đen đứng ngoài cửa, nghe được bên trong có tiếng khóc, đưa tay xoa xoa khóe mắt của mình, quá cảm động rồi, thật không nghĩ tới thiếu gia lại còn có phương diện như thế, thật hy vọng Đường tiểu thư không chết…

Nhưng là cái này thật giống như có chút ý hão huyền rồi, tai nạn trên không…. Muốn không chết đều khó khăn….. Ai! Quá đáng thương!

Bỗng nhiên một cô gái chạy tới, người đàn ông nhanh chóng tới trước ngăn cản cô gái, không cho phép cô gái đó tiến lên, thiếu gia bọn họ khóc loại sự tình này khẳng định không muốn để cho bất luận kẻ nào biết, nếu như biết rõ mình nghe được thiếu gia khóc,

Thiếu gia vẫn không thể giết người diệt khẩu a! Nghĩ tới đây người đàn ông trầm giọng nói, “Tần tiểu thư, thiếu gia của chúng tôi đã nghỉ ngơi, xin cô trở về.”

Tần Hân Dĩnh nhu nhu nhược nhược nhìn người đàn ông, thấp giọng nói, “Tiểu Ngũ, để cho tôi đi gặp thiếu gia nhà các anh một chút đi, có phải hay không có tin tức của Tịch Tịch?”

Tiểu Ngũ mặt lạnh, nghiêm trang nói, “Tần tiểu thư, không có tin tức về Đường tiểu thư, thiếu gia mệt mỏi, đang nghỉ ngơi rồi, xin cô trở về.”

Tần Hân Dĩnh lắc đầu, nước mắt ở bên trong hốc mắt chảy ra, ” Anh gạt tôi có đúng hay không, Tịch Tịch có phải hay không đã chết rồi?”

Tiểu Ngũ cười lạnh, “Cái này tôi cũng không biết, thiếu gia bây giờ còn không phải là đang tìm bên trong sao?”

Tần Hân Dĩnh trợn to hai mắt, ủy khuất nhìn lấy tiểu Ngũ, “Tiểu Ngũ, nhiều năm như vậy thiếu gia nhà các anh muốn biết tin tức của Tịch Tịch tôi đều cho, bây giờ tôi muốn từ thiếu gia nhà các anh biết một chút tin tức của Tịch Tịch, cũng không được sao?”

Tiểu Ngũ mỉm cười, “Cái kia Tần tiểu thư cứ hỏi thiếu gia của chúng tôi là được rồi.”

“Vậy anh tránh ra, tôi đi hỏi.”

Tiểu Ngũ ảm đạm không động, “Xin lỗi, thiếu gia của chúng tôi đang nghỉ ngơi, không tiếp khách!”

” Anh!”

Tiểu Ngũ mặt không đổi sắc, nhìn lấy Tần Hân Dĩnh lạnh giọng tiễn khách, “Tần tiểu thư xin cô rời đi.”

Tần Hân Dĩnh đứng tại chỗ thật lâu mới xoay người rời đi, tiểu Ngũ nhìn thấy bóng lưng bi thương củaTần Hân Dĩnh, cau mày, tự lẩm bẩm, ” Cô gái này rốt cuộc là làm sao biết Đường tiểu thư gặp rủi ro ở chỗ này a.”

Bên trong phòng, Kiều Lương nghe được bên ngoài có động tĩnh, sau đó cũng đã khôi phục bộ dáng lạnh lùng, hắn đem hộp vuông thận trọng đặt ở đầu giường, rồi đi về phía phòng tắm mở ra dội nước từ đầu tới cuối cọ rửa chính mình. Thật giống như chỉ có như vậy hắn mới có thể giảm bớt nỗi thống khổ trong lòng.

Nhưng là chỉ có chính hắn mới biết, loại cảm giác hít thở không thông khi bị nước dội, làm cho hắn cảm giác mình cách cái chết gần như vậy, cách Đường Tịch gần như vậy.

Hắn biết rõ nó chẳng qua chỉ là thuốc mê, tự nói với mình Đường Tịch không có chết, nhưng là trong nháy mắt đó hắn nghe được tin tức của cô ấy, cũng đã biết cô ấy không có khả năng còn sống. Hai tháng này đều là hắn một mực ở lừa gạt chính mình, cho là như vậy thì có thể giảm bớt nỗi thống khổ của mình, nhưng là loại đau này, vẫn như thế khắc cốt ghi tâm.

Kiều Lương thống khổ kêu một tiếng, một quyền đánh vào kính thủy tinh. Kính thủy tinh vỡ vụn, tay hắn bị thủy tinh cắm vào, rất nhanh máu đỏ tươi liền từ trong tay chảy xuống, dung nhập vào nước ở bên trong phòng tắm.

Hắn giống như là không cảm giác được chỗ đau, từ từ ngồi xổm xuống, hai tay ôm đầu thống khổ khóc thành tiếng.

Bên kia Đường Tịch đứng ở trước máy vi tính của mình, trên mặt tất cả đều là quấn quít, cuối cùng hạ quyết tâm, đánh mở máy vi tính của chính mình, ghi danh hộp thơ của mình. Hộp thơ này là Đường Tịch dành riêng cho hòm thư, mật khẩu chỉ có một mình cô biết, người biết hộp thơ này tồn tại, chỉ có Kiều Lương cùng cao tầng của tập đoàn Đế Quốc.

Cô có dự cảm đám người Kiều Lương đại khái đã biết tin tức cô đã chết, hơn nữa tin tức này rất nhanh sẽ bị tuôn ra ngoài. Cho nên cô nhất định phải chứng minh mình sống, nếu không sẽ mang tai họa đến cho tập đoàn Đế Quốc.

Chapter
1 Chương 1: Sống lại
2 Chương 2: Người thăm bệnh
3 Chương 3: Vừa nói không hợp liền mở hận
4 Chương 4: Trở về Tiêu gia
5 Chương 5: Chú hai phải làm cha con
6 Chương 6: Chú hai thật làm cha con
7 Chương 7: Bằng tốt nghiệp trung học loại một
8 Chương 8: Vô tình gặp được sao?
9 Chương 9: Ma pháp váy công chúa
10 Chương 10: Chức năng tô điểm hoàn mỹ
11 Chương 11: Hội nhà báo
12 Chương 12: Cạnh tranh gia sản sao?
13 Chương 13: Vóc người ma quỷ
14 Chương 14: Kinh diễm ra sân
15 Chương 15: Nước thần tiên thay đổi da
16 Chương 16: Anh thật nông cạn
17 Chương 17: Muốn đi học
18 Chương 18: Anh biết anh đẹp trai, nhưng anh là anh trai của em đó
19 Chương 19: Thiếu chút nữa làm lộ rồi
20 Chương 20: Ngả bài
21 Chương 21: Mời mọi người tiếp nhận em
22 Chương 22: Người đàn ông bên trong toilet
23 Chương 23: Gặp được người quảng cáo
24 Chương 24: Tổng giám đốc quảng cáo Hạ Hoàn
25 Chương 25: Tôi tên là Tiêu Nhu
26 Chương 26: Anh họ thật trùng hợp a
27 Chương 27: Không nghĩ muốn có em rể
28 Chương 28: Cùng giáo viên gọi nhịp
29 Chương 29: Muội muội ta đều khóc
30 Chương 30: Bạch bạch bạch vả mặt
31 Chương 31: Đại ô long, Tiêu đổng
32 Chương 32: Nửa đường nhảy ra Trình Giảo Kim
33 Chương 33: Kiều đại thần đến
34 Chương 34: Kiều đại thần lạnh nhạt
35 Chương 35
36 Chương 36: Kiều Lương cố sự
37 Chương 37: Thương tiếc Kiều đại thần
38 Chương 38: 2 mặt 3 đao
39 Chương 39: Quảng cáo bị cướp
40 Chương 40: Studios ăn quả đắng
41 Chương 41: Giáo viên cơ trí
42 Chương 42: Hạ gia lão nhị
43 Chương 43: Mũi tên cupid
44 Chương 44: Tiêu cảnh phát giận
45 Chương 45: Anh em hai người tranh sủng
46 Chương 46: Cảnh bảo bảo tranh sủng
47 Chương 47: Hai tôn thần bảo hộ
48 Chương 48: Tới đánh cuộc đi
49 Chương 49: Mỗi người có tâm tư riêng
50 Chương 50: Mục đích là cái gì
51 Chương 55: Chuyện cũ trước kia
52 Chương 56: Vô tình gặp được Tiêu Cấm Ninh
53 Chương 57: Ký hợp đồng nước hoa quảng cáo
54 Chương 58: Gặp lại sau Kiều Vũ Tân
55 Chương 59: Để cho em cùng anh đi tìm Tịch Tịch có được không?
56 Chương 60: Anh rất muốn em
57 Chương 61: Kiều Lương, đừng khổ sở
58 Chương 62: P.S. I Love You
59 Chương 63: Nàng là thiên tài mà!
60 Chương 64: Có em gái khả ái sao?
61 Chương 65: 1 Điện thoại
62 Chương 66: Anh thật hiền lành
63 Chương 67: Anh đừng tự ti nha!
64 Chương 68: Kết hợp tuyệt vời của tuổi trẻ
65 Chương 69: Anh cả giết trong nháy mắt
66 Chương 70
67 Chương 72: Cô còn ủy khuất sao?
68 Chương 73: Mỗi người đều có một bí mật
69 Chương 74: Giải quyết
70 Chương 75: Cãi vã
71 Chương 76: Lên tiêu đề
72 Chương 77: Giải trừ hôn ước
73 Chương 78: Thế nào là không phải con của các người?
74 Chương 79: Con gái ruột của tôi
75 Chương 80: Tiêu Cấm Ninh giằng co
76 Chương 81: Anh hai ngu ngốc
77 Chương 82: Ngươi cho ta mù sao?
78 Chương 83: Hoàn toàn xong rồi
79 Chương 84: Yêu mến trẻ con ngu ngốc
80 Chương 85: Lần nữa biến sắc mặt
81 Chương 86: Bất an
82 Chương 87: Lo âu
83 Chương 88: Tin tức
84 Chương 89: Tìm tới cửa
85 Chương 91: Sẽ lừa dối Hạ lão đại
86 Chương 92: Từ đạo
87 Chương 93: Nhận thức nữ
88 Chương 94: Không nhận
89 Chương 95: Hoài nghi
90 Chương 96: Đặc chiến Tiêu Da
91 Chương 97: Khởi động kỹ năng vạn năng
92 Chương 98: Vô điều kiện tín nhiệm
93 Chương 99: Trở lại chết
94 Chương 100: Tiểu Tịch cùng anh về nhà
95 Chương 101: Hoài nghi
96 Chương 102: Không gạt được
97 Chương 103: Biện pháp giải quyết
98 Chương 104: Thăm bệnh
99 Chương 105: Khiếp sợ thành chó
100 Chương 106: Liên tiếp không ngừng đả kích
101 Chương 107: Tôi muốn về nhà
102 Chương 108: Đã tỉnh
103 Chương 109: Sung sướng
104 Chương 110: Không chịu tha thứ sao
105 Chương 111: Đồ Vật của thần tiên các em
106 Chương 112: Trở về nước
107 Chương 113: Tần Hân Dĩnh sẽ lấy
108 Chương 114: Biết
109 Chương 115: Khổ ép 4 biểu ca
110 Chương 116: Gặp nhau
111 Chương 117: Nhận nhau
112 Chương 118: Buông em gái tôi ra
113 Chương 119: Về nhà
114 Chương 120: Tiêu Cảnh nóng nảy
115 Chương 121: Chân chó Tam thiếu
116 Chương 122: Tam thiếu tức giận
117 Chương 123: Tiểu Tịch, anh sợ
118 Chương 124: Kiều Lương đã chạm vào tôi rồi
119 Chương 125: Chỉ cưng chiều 1 người
120 Chương 126: Tiêu Cảnh lạnh nhạt
121 Chương 127: Ngọt ngào
122 Chương 128: Biết, Thủ trưởng ba!
123 Chương 129: Thúc dục cưới
124 Chương 130: Trở về trường học
125 Chương 131: Đồng học
126 Chương 132: Hai người mẹ
127 Chương 133: Tần Hân Dĩnh
128 Chương 134: Gặp mặt
129 Chương 135: Ta cùng Tiểu Tịch ở bên nhau
130 Chương 136: Áy náy
131 Chương 137: Dương gia
132 Chương 138: Tiểu Nhu Nhi được hoan nghênh!
133 Chương 139: Thân càng thêm thân
134 Chương 141: Bàn ăn lễ nghi
135 Chương 142: Giống
136 Chương 143: Báo cho
137 Chương 144: Ngươi trải qua ta đồng ý sao?
138 Chương 145: Thị sát
139 Chương 146: Cẩn thận
140 Chương 147: Lộn xộn
141 Chương 148: Lên bờ
142 Chương 149: Tức giận
143 Chương 150: Gặp lại cực phẩm gia đình!!
144 Chương 151: Phản lại!
145 Chương 152: Bức bách
146 Chương 153: Xin lỗi, không có thể làm như nguyện của cô
147 Chương 154: Gặp lại Lưu Thừa Vũ
148 Chương 155: Muốn điều tra
149 Chương 156: Đến đồn cả 3 người
150 Chương 157: Châm chọc
151 Chương 158: Nói chuyện điện thoại
Chapter

Updated 151 Episodes

1
Chương 1: Sống lại
2
Chương 2: Người thăm bệnh
3
Chương 3: Vừa nói không hợp liền mở hận
4
Chương 4: Trở về Tiêu gia
5
Chương 5: Chú hai phải làm cha con
6
Chương 6: Chú hai thật làm cha con
7
Chương 7: Bằng tốt nghiệp trung học loại một
8
Chương 8: Vô tình gặp được sao?
9
Chương 9: Ma pháp váy công chúa
10
Chương 10: Chức năng tô điểm hoàn mỹ
11
Chương 11: Hội nhà báo
12
Chương 12: Cạnh tranh gia sản sao?
13
Chương 13: Vóc người ma quỷ
14
Chương 14: Kinh diễm ra sân
15
Chương 15: Nước thần tiên thay đổi da
16
Chương 16: Anh thật nông cạn
17
Chương 17: Muốn đi học
18
Chương 18: Anh biết anh đẹp trai, nhưng anh là anh trai của em đó
19
Chương 19: Thiếu chút nữa làm lộ rồi
20
Chương 20: Ngả bài
21
Chương 21: Mời mọi người tiếp nhận em
22
Chương 22: Người đàn ông bên trong toilet
23
Chương 23: Gặp được người quảng cáo
24
Chương 24: Tổng giám đốc quảng cáo Hạ Hoàn
25
Chương 25: Tôi tên là Tiêu Nhu
26
Chương 26: Anh họ thật trùng hợp a
27
Chương 27: Không nghĩ muốn có em rể
28
Chương 28: Cùng giáo viên gọi nhịp
29
Chương 29: Muội muội ta đều khóc
30
Chương 30: Bạch bạch bạch vả mặt
31
Chương 31: Đại ô long, Tiêu đổng
32
Chương 32: Nửa đường nhảy ra Trình Giảo Kim
33
Chương 33: Kiều đại thần đến
34
Chương 34: Kiều đại thần lạnh nhạt
35
Chương 35
36
Chương 36: Kiều Lương cố sự
37
Chương 37: Thương tiếc Kiều đại thần
38
Chương 38: 2 mặt 3 đao
39
Chương 39: Quảng cáo bị cướp
40
Chương 40: Studios ăn quả đắng
41
Chương 41: Giáo viên cơ trí
42
Chương 42: Hạ gia lão nhị
43
Chương 43: Mũi tên cupid
44
Chương 44: Tiêu cảnh phát giận
45
Chương 45: Anh em hai người tranh sủng
46
Chương 46: Cảnh bảo bảo tranh sủng
47
Chương 47: Hai tôn thần bảo hộ
48
Chương 48: Tới đánh cuộc đi
49
Chương 49: Mỗi người có tâm tư riêng
50
Chương 50: Mục đích là cái gì
51
Chương 55: Chuyện cũ trước kia
52
Chương 56: Vô tình gặp được Tiêu Cấm Ninh
53
Chương 57: Ký hợp đồng nước hoa quảng cáo
54
Chương 58: Gặp lại sau Kiều Vũ Tân
55
Chương 59: Để cho em cùng anh đi tìm Tịch Tịch có được không?
56
Chương 60: Anh rất muốn em
57
Chương 61: Kiều Lương, đừng khổ sở
58
Chương 62: P.S. I Love You
59
Chương 63: Nàng là thiên tài mà!
60
Chương 64: Có em gái khả ái sao?
61
Chương 65: 1 Điện thoại
62
Chương 66: Anh thật hiền lành
63
Chương 67: Anh đừng tự ti nha!
64
Chương 68: Kết hợp tuyệt vời của tuổi trẻ
65
Chương 69: Anh cả giết trong nháy mắt
66
Chương 70
67
Chương 72: Cô còn ủy khuất sao?
68
Chương 73: Mỗi người đều có một bí mật
69
Chương 74: Giải quyết
70
Chương 75: Cãi vã
71
Chương 76: Lên tiêu đề
72
Chương 77: Giải trừ hôn ước
73
Chương 78: Thế nào là không phải con của các người?
74
Chương 79: Con gái ruột của tôi
75
Chương 80: Tiêu Cấm Ninh giằng co
76
Chương 81: Anh hai ngu ngốc
77
Chương 82: Ngươi cho ta mù sao?
78
Chương 83: Hoàn toàn xong rồi
79
Chương 84: Yêu mến trẻ con ngu ngốc
80
Chương 85: Lần nữa biến sắc mặt
81
Chương 86: Bất an
82
Chương 87: Lo âu
83
Chương 88: Tin tức
84
Chương 89: Tìm tới cửa
85
Chương 91: Sẽ lừa dối Hạ lão đại
86
Chương 92: Từ đạo
87
Chương 93: Nhận thức nữ
88
Chương 94: Không nhận
89
Chương 95: Hoài nghi
90
Chương 96: Đặc chiến Tiêu Da
91
Chương 97: Khởi động kỹ năng vạn năng
92
Chương 98: Vô điều kiện tín nhiệm
93
Chương 99: Trở lại chết
94
Chương 100: Tiểu Tịch cùng anh về nhà
95
Chương 101: Hoài nghi
96
Chương 102: Không gạt được
97
Chương 103: Biện pháp giải quyết
98
Chương 104: Thăm bệnh
99
Chương 105: Khiếp sợ thành chó
100
Chương 106: Liên tiếp không ngừng đả kích
101
Chương 107: Tôi muốn về nhà
102
Chương 108: Đã tỉnh
103
Chương 109: Sung sướng
104
Chương 110: Không chịu tha thứ sao
105
Chương 111: Đồ Vật của thần tiên các em
106
Chương 112: Trở về nước
107
Chương 113: Tần Hân Dĩnh sẽ lấy
108
Chương 114: Biết
109
Chương 115: Khổ ép 4 biểu ca
110
Chương 116: Gặp nhau
111
Chương 117: Nhận nhau
112
Chương 118: Buông em gái tôi ra
113
Chương 119: Về nhà
114
Chương 120: Tiêu Cảnh nóng nảy
115
Chương 121: Chân chó Tam thiếu
116
Chương 122: Tam thiếu tức giận
117
Chương 123: Tiểu Tịch, anh sợ
118
Chương 124: Kiều Lương đã chạm vào tôi rồi
119
Chương 125: Chỉ cưng chiều 1 người
120
Chương 126: Tiêu Cảnh lạnh nhạt
121
Chương 127: Ngọt ngào
122
Chương 128: Biết, Thủ trưởng ba!
123
Chương 129: Thúc dục cưới
124
Chương 130: Trở về trường học
125
Chương 131: Đồng học
126
Chương 132: Hai người mẹ
127
Chương 133: Tần Hân Dĩnh
128
Chương 134: Gặp mặt
129
Chương 135: Ta cùng Tiểu Tịch ở bên nhau
130
Chương 136: Áy náy
131
Chương 137: Dương gia
132
Chương 138: Tiểu Nhu Nhi được hoan nghênh!
133
Chương 139: Thân càng thêm thân
134
Chương 141: Bàn ăn lễ nghi
135
Chương 142: Giống
136
Chương 143: Báo cho
137
Chương 144: Ngươi trải qua ta đồng ý sao?
138
Chương 145: Thị sát
139
Chương 146: Cẩn thận
140
Chương 147: Lộn xộn
141
Chương 148: Lên bờ
142
Chương 149: Tức giận
143
Chương 150: Gặp lại cực phẩm gia đình!!
144
Chương 151: Phản lại!
145
Chương 152: Bức bách
146
Chương 153: Xin lỗi, không có thể làm như nguyện của cô
147
Chương 154: Gặp lại Lưu Thừa Vũ
148
Chương 155: Muốn điều tra
149
Chương 156: Đến đồn cả 3 người
150
Chương 157: Châm chọc
151
Chương 158: Nói chuyện điện thoại