Chương 80: Uy Hiếp

Chỉ đích danh Linh Lung Các? Vân Yên nheo mắt, khóe miệng cong lên cười thành tiếng: "Hắn cuối cùng cũng lộ ra cái đuôi hồ ly."
Nghe vậy Bích Thủy nghi ngờ nói: "Tiểu thư, ngươi đều biết?" Chuyện này nàng nàng cũng vừa mới biết, ngày đó tiểu thư không ra khỏi cửa a.

Vân Yên từ trên giường êm đứng dậy, nàng đi đến trước bàn lấy ra một phong thư, bên trên viết chi chít chằng chịt tên nhiều người, thậm chí có cả tên phụ thân của Lý Minh Hòa, khóe miệng Vân Yên khẽ nhếch: "Hắn đường đường là Tứ vương gia, ngươi cho rằng vì sao hắn muốn lôi kéo ta? Tài lực của Linh Lung Các độc nhất vô nhị, ngươi cảm thấy hắn sẽ bỏ qua cơ hội này sao?"
"Nhưng mà, tiểu thư, ta vẫn không hiểu." Bích Thủy nhìn phong thư trong tay Vân Yên, nói, nàng biết tờ giấy trong tay Vân Yên viết cái gì, trên đó là danh sách toàn bộ thương hộ ở kinh thành, đây là lúc trước Thu Diên lấy được, nhưng nàng không biết có liên quan gì đến chuyện này.

Vân Yên khẽ lắc đầu, đặt phong thư trong tay lên bàn, nói: "Sở dĩ hắn muốn lôi kéo ta chính là vì hi vọng vào thời điểm này có thể xuất lực cho triều đình, càng thêm cũng cố thế lực của hắn, ngươi suy nghĩ một chút, nếu hắn có thể gom góp được nhiều bạc cho triều đình, không phải là có thể lấy được tín nhiệm của Hoàng thượng sao, ngôi vị hoàng trữ mới càng vững chắc."
Bích Thủy gật đầu, ngón tay nhỏ nhắn đặt bên khóe miệng, nói: "Vậy bây giờ chúng ta nên làm gì? Cũng không thể vô duyên vô cớ quyên ra sản nghiệp của Linh Lung Các được."
"Hôm nay trên triều nói Linh Lung Các quyên tiền chỉ là đề nghị của hắn thôi, chắc triều đình cũng không đến nỗi cứng rắn tranh đoạt tiền tài của dân chúng." Vân Yên lạnh nhạt nói, "Có điều, hắn cũng không phải loại người đánh trận mà không nắm chắc, ta không biết hắn sẽ dùng điều kiện gì đến bàn với ta khiến ta nghe theo hắn." Người như Mộ Thanh Viễn thật đáng sợ, hàng năm xử lý quốc sự tâm tư kín đáo, điều này khiến nàng thủy chung không yên tâm, hắn quá giống người kia.

"Điều kiện? Hắn có thể nói điều kiện gì chứ, nếu thật sự dám tranh đoạt chúng ta cũng không sợ, Linh Lung Các cũng không phải ngồi không." Bích Thủy không cam lòng nói.

Thật sao? Vân Yên lắc đầu không nói, chuyện này tới quá đột ngột, nàng phải cẩn thận suy nghĩ lại mới được, trước mắt chuyện khẩn yếu nhất là không thể để bọn họ biết quan hệ giữa Linh Lung Các và Hách Liên gia, nàng không muốn liên lụy tới Hách Liên gia.

Bên ngoài Linh Lung Các.

Một nam tử mặc cẩm bào vàng nhạt đứng ngoài cửa, hai bên là hai hàng quan viên và thị vệ, không ít dân chúng cũng thò đầu tới, bên góc đường cũng có rất nhiều người quần áo lam lũ ngẩng đầu nhìn lại.

Thu Diên đứng trước cửa, ánh mắt tràn đầy cảnh giác, không hề có ý tứ cho bọn họ vào trong.

"Tứ vương gia, không biết hôm nay sao lại có nhã hứng giá lâm Linh Lung Các của chúng ta?" Thu Diên lạnh nhạt nói, ngữ điệu lạnh băng cự người ngàn dặm.

Nghe vậy, Mộ Thanh Viễn cười nhạt nói: "Thu Diên cô nương, chúng ta đã từng gặp mặt một lần, bổn vương cùng Thất công tử giao hảo, hôm nay đến đây cũng chỉ muốn ôn chuyện với Thất công tử thôi.

Thế nào, các ngươi không muốn mời bổn vương một ly trà sao?"
Cùng công tử giao hảo? Nghe hắn nói thế, sắc mặt Thu Diên càng âm hàn, lần trước thuộc hạ của hắn muốn gây bất lợi cho công tử, nàng cười lạnh nói: "Chỉ tiếc hôm nay công tử không có ở đây, để Tứ vương gia thất vọng rồi."
"Thất công tử không có ở Linh Lung Các sao? Hai ngày trước bổn vương mới gặp Thất công tử, hắn nói thời gian gần đây hắn sẽ ở lại Linh Lung Các, hơn nữa còn nói nếu bổn vương có chuyện gì thì có thể tới đây tìm hắn." Mộ Thanh Viễn bày ra bộ dáng suy nghĩ sâu xa.

Nghe thế, Thu Diên cười lạnh nói: "Làm sao có thể, trước nay công tử chúng ta không ở Linh Lung Các, làm sao sẽ..." Nói tới đây, nháy mắt nàng ngây ngẩn cả người nhìn về phía Mộ Thanh Viễn, hắn đang dò hỏi nàng?
"Thì ra Thất công tử luôn không có ở Linh Lung Các a, xem ra lần trước Thất công tử không nói thật rồi." Mộ Thanh Viễn tươi cười nhìn Thu Diên.

Hạ Ca đứng bên cạnh kéo Thu Diên lại, kề tai nàng nói nhỏ: "Đừng bị lừa, hắn không biết công tử ở đâu đâu!"
Thu Diên gật đầu một cái, lại nhìn sang Mộ Thanh Viễn nói: "Nếu Tứ vương gia cứ khăng khăng đứng ở cửa Linh Lung Các chờ sợ là sẽ không có ai dám đến Linh Lung Các nữa."
Mộ Thanh Viễn khẽ lắc đầu, liếc nhìn bốn phía càng ngày càng có nhiều người vây xem, hắn cười nói: "Mặc dù Thất công tử không có ở đây nhưng bổn vương lại có chuyện quan trọng muốn cùng hắn thương lượng, đương nhiên bổn vương phải ở đây đợi hắn."
Chuyện quan trọng muốn thương lượng? Nghe vậy, Thu Diên không khỏi nóng nảy, nàng dĩ nhiên biết mục đích hôm nay Mộ Thanh Viễn đến đây nhưng hiện tại công tử không có ở đây, nàng căn bản không làm gì được, có điều trong tình huống này làm sao họ đi mời công tử tới được đây? Xung quanh đây có không ít tai mắt của Mộ Thanh Viễn đang nằm vùng, đến lúc đó thân phận của công tử rất có thể sẽ bị lộ.

"Tứ vương gia, rốt cuộc ngươi muốn làm gì? Công tử thật sự không có ở đây." Hạ Ca nói, hiện tại họ nhất định phải tỉnh táo.

Một quan viên bên cạnh Mộ Thanh Viễn nói: "Hoàng thượng có chỉ, trước mắt đông đảo nạn dân tập trung ở kinh thành, do đó muốn Linh Lung Các giúp đỡ nạn dân, giúp triều đình cứu trợ thiên tai, bây giờ ngay cả chủ sự Linh Lung Các các ngươi cũng không ra gặp, chẳng lẽ các ngươi muốn kháng chỉ hay sao?"
Nghe hắn nói thế, Thu Diên và Hạ Ca hai mặt nhìn nhau, triều đình có ý chỉ sao? Quả nhiên tiểu thư nói không sai, triều đình sao có thể bỏ qua miếng bánh béo bở như Linh Lung Các!
Nhìn bộ dáng Mộ Thanh Viễn, Hạ Ca cùng Thu Diên nhất thời có chút luống cuống.

"Còn không mau giao bạc ra, nếu không chúng ta chỉ còn cách vào lục soát, đến lúc đó sẽ niêm phong Linh Lung Các của các ngươi." Một quan viên khác lạnh lùng quát.

Mộ Thanh Viễn nho nhã cười một tiếng, nói: "Tần đại nhân, sao có thể nói chuyện với hai vị cô nương như thế, nếu họ có thể trông coi Linh Lung Các, chắc hẳn đều hiểu những chuyện này."
"Hiểu? Bản công tử cũng không hiểu, Hoàng thượng hạ chỉ khiến Linh Lung Các hiến ngân lượng khi nào? Thế nhưng đã đến mức uy hiếp rồi!" một bạch y công tử từ bên ngoài đám người lặng lẽ đi tới, hắn phe phẩy chiết phiến, trên gương mặt tuấn tú mang nụ cười nhàn nhạt.

Nghe thanh âm này, nhìn thấy người tới, Hạ Ca cùng Thu Diên vui mừng hô: "Công tử!"
Nhìn người tới, Tần Hữu Hà nhướng mày, lạnh lùng nói: "Đương nhiên là sáng nay, ngươi là ai? Dám làm càn trước mặt Tứ vương gia!"
"Ngay cả ta là ai mà cũng không biết, lại dám tới Linh Lung Các gây sự, ta thật không nhìn ra a, Tứ vương gia, bản lãnh của ngươi đúng là thông thiên a, dùng phương pháp lôi cả Linh Lung Các xuống nước, nhưng mà hình như ngươi quên ta là ai? Nếu thánh chỉ đã hạ, kính xin Tứ vương gia cho ta xem thánh chỉ một chút." Vân Yên thu chiết phiến lại, đi đến trước cửa Linh Lung Các, lạnh lùng nhìn Mộ Thanh Viễn..

Chapter
1 Chương 1: Mở Đầu
2 Chương 2: Trở Về 1
3 Chương 3: Trở Về 2
4 Chương 4: Trở Về 3
5 Chương 5: Từ Hôn Và Tứ Hôn 1
6 Chương 6: Từ Hôn Và Tứ Hôn 2
7 Chương 7: Xúi Quẩy
8 Chương 8: Dạ Thám 1
9 Chương 9: Dạ Thám 2
10 Chương 10: Dạ Thám 3
11 Chương 11: Xuất Phủ
12 Chương 12: Thương Lượng Đối Sách
13 Chương 13: Đoạt Quyền
14 Chương 15: Tranh Phong 1
15 Chương 16: Tranh Phong 2
16 Chương 17: Nhìn Hắn Không Vừa Mắt
17 Chương 18: Phiền Toái
18 Chương 19: Thiết Yến 1
19 Chương 20: Thiết Yến 2
20 Chương 21: Thiết Yến 3
21 Chương 22: Anh Hùng Cứu Mỹ Nhân
22 Chương 23: Chớ Ngây Thơ
23 Chương 24: Dự Mưu
24 Chương 25: Cáo Chúc Tết Gà
25 Chương 26: Người Đầu Tiên Giết Hắn!
26 Chương 27: Hạ Độc
27 Chương 28: Ăn Miếng Trả Miếng
28 Chương 29: Tiến Cung
29 Chương 30: Chỉ Cây Dâu Mắng Cây Hòe
30 Chương 31: Trong Cung Vô Tình Gặp Được
31 Chương 32: Cây Kim So Với Cọng Râu
32 Chương 33: Thích
33 Chương 34: Nguy Hiểm Phủ Xuống
34 Chương 35: Giao Dịch 1
35 Chương 36: Giao Dịch 2
36 Chương 37: Trùng Hợp Như Thế
37 Chương 38: Cái Gọi Là Phu Xướng Phụ Tuỳ
38 Chương 39: Ai Nói Bổn Vương Chỉ Vui Đùa Một Chút!
39 Chương 40: Ngươi Mà Là Phu Nhân Cái Gì!
40 Chương 41: Phong Thuỷ Luân Chuyển
41 Chương 42: Phá Hỏng Chuyện Tốt
42 Chương 43: Lấy Chết Uy Hiếp
43 Chương 44: Dùng Phương Thức Của Nam Nhân
44 Chương 45: Càn Rỡ
45 Chương 46: Lai Lịch
46 Chương 47: Cảm Giác Yêu Thích
47 Chương 48: Lỗ Vốn
48 Chương 49: Chờ Đợi
49 Chương 50: Giao Dịch Ngang Hàng
50 Chương 51: Xin Ngài Chỉ Giáo
51 Chương 52: Tăng Gấp Đôi
52 Chương 53: Không Bằng Một Phần Vạn
53 Chương 54: Đại Lễ
54 Chương 55: Khi Nào Đến Phiên Nhị Tiểu Thư Làm Chủ
55 Chương 56: Vả Miệng
56 Chương 57: Kiến Thức Tài Nghệ Của Tam Tiểu Thư
57 Chương 58: Kỹ Tinh Tứ Toạ
58 Chương 59: Ám Sát
59 Chương 60: Hỏi Tội
60 Chương 61: Nguy Cơ
61 Chương 62: Tự Giải Quyết Cho Tốt
62 Chương 63: Chuyện Xưa Của Vân Yên
63 Chương 64: Trúng Độc
64 Chương 65: Rơi Nhai
65 Chương 66: Lời Đồn Đãi 1
66 Chương 67: Lời Đồn Đãi 2
67 Chương 68: Rớt Dây Lưng Quần
68 Chương 69: Thử Dò Xét
69 Chương 70: Cậy Mạnh
70 Chương 71: Là Bổn Vương Hiểu Lầm
71 Chương 72: Bố Trí Phòng Cưới
72 Chương 73: Chủ Động
73 Chương 74: Không Yên Lòng
74 Chương 75: Ta Muốn Ngươi
75 Chương 76: Tâm Tình Phức Tạp
76 Chương 77: Chân Tướng
77 Chương 78: Chuyện Năm Xưa
78 Chương 79: Quyên Tiền
79 Chương 80: Uy Hiếp
80 Chương 81: Sao Hắn Lại Tới
81 Chương 82: Một Hồi Sống Mái
82 Chương 83: Ngươi Biết Rõ
83 Chương 84: Đừng Sợ
84 Chương 85: Thật Sự Yêu Vân Yên
85 Chương 86: Đáp Án
86 Chương 87: Ước Định - Mập Mờ
87 Chương 88: Không Phải Hắn - Hấp Dẫn
88 Chương 89: Lửa Nóng - Hắn Muốn Làm Gì
89 Chương 90: Âm Mưu - Dắt Tay
90 Chương 91: Đừng Làm Rộn
91 Chương 92: Ngươi Thích Hắn - Lời Tiên Đoán
92 Chương 93: Ác Độc - Gặp Lại
Chapter

Updated 92 Episodes

1
Chương 1: Mở Đầu
2
Chương 2: Trở Về 1
3
Chương 3: Trở Về 2
4
Chương 4: Trở Về 3
5
Chương 5: Từ Hôn Và Tứ Hôn 1
6
Chương 6: Từ Hôn Và Tứ Hôn 2
7
Chương 7: Xúi Quẩy
8
Chương 8: Dạ Thám 1
9
Chương 9: Dạ Thám 2
10
Chương 10: Dạ Thám 3
11
Chương 11: Xuất Phủ
12
Chương 12: Thương Lượng Đối Sách
13
Chương 13: Đoạt Quyền
14
Chương 15: Tranh Phong 1
15
Chương 16: Tranh Phong 2
16
Chương 17: Nhìn Hắn Không Vừa Mắt
17
Chương 18: Phiền Toái
18
Chương 19: Thiết Yến 1
19
Chương 20: Thiết Yến 2
20
Chương 21: Thiết Yến 3
21
Chương 22: Anh Hùng Cứu Mỹ Nhân
22
Chương 23: Chớ Ngây Thơ
23
Chương 24: Dự Mưu
24
Chương 25: Cáo Chúc Tết Gà
25
Chương 26: Người Đầu Tiên Giết Hắn!
26
Chương 27: Hạ Độc
27
Chương 28: Ăn Miếng Trả Miếng
28
Chương 29: Tiến Cung
29
Chương 30: Chỉ Cây Dâu Mắng Cây Hòe
30
Chương 31: Trong Cung Vô Tình Gặp Được
31
Chương 32: Cây Kim So Với Cọng Râu
32
Chương 33: Thích
33
Chương 34: Nguy Hiểm Phủ Xuống
34
Chương 35: Giao Dịch 1
35
Chương 36: Giao Dịch 2
36
Chương 37: Trùng Hợp Như Thế
37
Chương 38: Cái Gọi Là Phu Xướng Phụ Tuỳ
38
Chương 39: Ai Nói Bổn Vương Chỉ Vui Đùa Một Chút!
39
Chương 40: Ngươi Mà Là Phu Nhân Cái Gì!
40
Chương 41: Phong Thuỷ Luân Chuyển
41
Chương 42: Phá Hỏng Chuyện Tốt
42
Chương 43: Lấy Chết Uy Hiếp
43
Chương 44: Dùng Phương Thức Của Nam Nhân
44
Chương 45: Càn Rỡ
45
Chương 46: Lai Lịch
46
Chương 47: Cảm Giác Yêu Thích
47
Chương 48: Lỗ Vốn
48
Chương 49: Chờ Đợi
49
Chương 50: Giao Dịch Ngang Hàng
50
Chương 51: Xin Ngài Chỉ Giáo
51
Chương 52: Tăng Gấp Đôi
52
Chương 53: Không Bằng Một Phần Vạn
53
Chương 54: Đại Lễ
54
Chương 55: Khi Nào Đến Phiên Nhị Tiểu Thư Làm Chủ
55
Chương 56: Vả Miệng
56
Chương 57: Kiến Thức Tài Nghệ Của Tam Tiểu Thư
57
Chương 58: Kỹ Tinh Tứ Toạ
58
Chương 59: Ám Sát
59
Chương 60: Hỏi Tội
60
Chương 61: Nguy Cơ
61
Chương 62: Tự Giải Quyết Cho Tốt
62
Chương 63: Chuyện Xưa Của Vân Yên
63
Chương 64: Trúng Độc
64
Chương 65: Rơi Nhai
65
Chương 66: Lời Đồn Đãi 1
66
Chương 67: Lời Đồn Đãi 2
67
Chương 68: Rớt Dây Lưng Quần
68
Chương 69: Thử Dò Xét
69
Chương 70: Cậy Mạnh
70
Chương 71: Là Bổn Vương Hiểu Lầm
71
Chương 72: Bố Trí Phòng Cưới
72
Chương 73: Chủ Động
73
Chương 74: Không Yên Lòng
74
Chương 75: Ta Muốn Ngươi
75
Chương 76: Tâm Tình Phức Tạp
76
Chương 77: Chân Tướng
77
Chương 78: Chuyện Năm Xưa
78
Chương 79: Quyên Tiền
79
Chương 80: Uy Hiếp
80
Chương 81: Sao Hắn Lại Tới
81
Chương 82: Một Hồi Sống Mái
82
Chương 83: Ngươi Biết Rõ
83
Chương 84: Đừng Sợ
84
Chương 85: Thật Sự Yêu Vân Yên
85
Chương 86: Đáp Án
86
Chương 87: Ước Định - Mập Mờ
87
Chương 88: Không Phải Hắn - Hấp Dẫn
88
Chương 89: Lửa Nóng - Hắn Muốn Làm Gì
89
Chương 90: Âm Mưu - Dắt Tay
90
Chương 91: Đừng Làm Rộn
91
Chương 92: Ngươi Thích Hắn - Lời Tiên Đoán
92
Chương 93: Ác Độc - Gặp Lại