Chương 24: Ghen rồi à?

Chu Mạt Lê: “Chú ý an toàn.”

Gương mặt Lâm Tân Mông ửng lên hai vệt hồng, khẽ cắn môi dưới: “Vâng, anh cũng thế.”

【 A a a a ôn nhu quá, thật là chu đáo!! 】

Chương trình tạp kỹ sinh tồn thoáng chốc biến thành chương trình tình yêu bởi nhóm “chuyên gia chèo thuyền”.

……

Lục Dạng bổ cây tre, xử lý thành những sợi tre mảnh, kiên nhẫn xếp gọn gàng rồi buộc thành một bó.

Hai đội khác đều đang đi tìm nhiệm vụ mà tổ tiết mục che giấu, chỉ có Lục Dạng thảnh thơi ở một bên bện tre, còn Lục Minh Tự bị cô kêu đi nhặt vài cành cây.

Trong phòng phát sóng.

Đạo diễn nhìn chằm chằm khuôn mặt thanh tú của cô gái, không khỏi nhăn mày.

Những dải tre trong tay cô như có linh tính, theo cử động của cô mà chốc lát sau, một chiếc giỏ tre hoàn chỉnh đã thành hình.

Động tác vô cùng nhanh gọn.

Đạo diễn: “Sao đội bọn họ cứ như là đến chơi vậy, mấy cậu có chắc chắn đã nói với bọn họ rằng chương trình có nhiệm vụ không?”

“Có mà, chúng tôi xác định với các khách mời mấy lần liền, rằng phải hoàn thành nhiệm vụ thì chương trình mới xem như kết thúc.”

Vật tư mà tổ tiết mục cung cấp không nhiều, chỉ dựa vào túi đồ kia thì không trụ được bao nhiêu thời gian.

Huống hồ, thức ăn của Lục Dạng và Lục Minh Tự là thưa thớt nhất.

Bây giờ, bọn họ không vội hoàn thành nhiệm vụ, mà lại vô cùng thích  thú bện tre làm người ta vô cùng khó hiểu.

Mà.

Lục Dạng đã làm xong cái giỏ tre hình bầu dục, còn làm cho nó cái lắp, một lồng tre hoàn chỉnh ra đời.

Người xem trước màn hình xem đến hoa mắt chóng mặt, đầu óc mờ mịt.

Vừa nãy cô làm cái lồng tre này thế nào? Tôi đã bỏ lỡ cái gì? Lồng tre không phải nhân viên công tác của tổ tiết mục phía sau màn làm chứ?

Cùng có câu hỏi trong lòng còn có Lục Dạng.

Lục Minh Tự đã đi lâu như vậy rồi, sao còn chưa về?

Ánh mắt đảo qua bên phía Lâm Tân Mông, không một bóng người.

Mí mắt Lục Dạng giật giật, cô có dự cảm không lành.

Cô không thể để ý đến nhiều việc cùng một lúc, một khi bắt đầu làm gì đó liền quen thói đắm chìm vào việc đó, cho đến khi làm xong mới có thể nhớ tới chuyện khác.

Xem ra, phải chú ý đến tật xấu này mới được.

Lục Dạng đứng dậy, đi đoạn đường Lục Minh Tự vừa đi.

Đạo diễn ngồi trong phòng phát sóng cuối cùng cũng nhìn thấy cô di chuyển, kích động nhảy dựng lên.

“Cô ta cuối cùng cũng nhớ tới việc phải đi tìm manh mối rồi! A di đà phật, cảm tạ trời đất!”

Lục Minh Tự vòng vài vòng, càng vòng càng xa, rốt cuộc, ở lần thứ năm trở lại chỗ lúc nãy, hắn mới chấp nhận được hiện thực rằng mình mù đường.

Lục Minh Tự lảo đảo đi về phía trước, không biết nhìn thấy cái gì, hai mắt sáng rực lên.

Lâm Tân Mông cũng dường như thấy được hy vọng, bước nhanh hơn về phía hắn.

“Tốt quá!”

“Tốt quá!”

Hai người đồng thời lên tiếng.

Sau hai giây, đôi mắt vui sướng của hai người chuyển sang do dự.

“Chẳng nhẽ, cô cũng lạc đường?”

“Vâng.”

“……”

【 Ha ha ha ha ha cứ tưởng gặp được cứu tinh, hóa ra là bạn chung bệnh, không ngờ luôn ha ha! 】

【 Xác nhận qua ánh mắt, hai người đều mù đường. 】

【 Lục Minh Tự là đồ đẹp trai ngốc nghếch, lớn vậy rồi mà còn để mình lạc trong cái chỗ bé tí này, cười c.h.ế.t tôi! 】

【 Đáng yêu quá đi, Lâm Tân Mông đã mù đường rồi mà vẫn đáng yêu, vừa đẹp vừa cute! 】

Lục Dạng đụng phải Chu Mạt Lê ở lối vào rừng.

“Xin chào.”

Đối phương lịch sự gật đầu với cô.

Chu Mạt Lê đi về phía trước một bước, lại dừng lại, quay đầu hỏi Lục Dạng: “Nhặt cành cây à?”

Lục Dạng: “Không phải, tôi đi tìm anh trai.”

Chu Mạt Lê đánh giá cô vài giây, xong không nói nữa.

Cuộc đối thoại xấu hổ không kéo dài bao lâu, hai người đi về hai hướng khác nhau.

Quả nhiên, Lục Dạng thấy Lâm Tân Mông đang ở bên cạnh Lục Minh Tự.

Hơn nữa bầu không khí giữa hai người còn có chút kỳ quái.

“Anh.”

Lục Minh Tự nhìn thấy Lục Dạng như một đứa trẻ nhìn thấy kẹo, “Dạng Dạng!”

“Lục Dạng.” Lâm Tân Mông cười nói: “Tôi bị lạc đường, vừa hay gặp được anh trai.”

Lục Dạng nhướng mày, “Anh trai?”

Lâm Tân Mông cũng không thấy xấu hổ, âm thanh mềm như nước, nói: “Anh trai bảo, chúng ta là bạn học, cô kêu như nào thì tôi kêu như thế.”

Lục Dạng liếc nhìn Lục Minh Tự, người kia vẫn không biết tính nghiêm trọng của sự việc.

“Lục Minh Tự, anh có mấy em gái?”

Lục Minh Tự sờ sờ gáy, “Một thôi!”

“……” Hắn còn biết cơ à?

【 Lục Minh Tự không chỉ ngốc nghếch, mà còn là thẳng nam chính hiệu! 】

【 Hô hô hô cái tình anh em này ngon quá, tôi muốn ship! Có thể làm một chương trình gọi là 《 Anh em vô tri 》cho tôi được không, chỉ mời hai người bọn họ, tôi nguyện bỏ ra 5 hào tiền đầu tư! 】

“Lâm Tân Mông.”

Giọng nói ôn hòa mà trầm ổn của Chu Mạt Lê đột nhiên vâng lên.

Lâm Tân Mông xoay người, vui vẻ nói: “Chu Mạt Lê!”

Chu Mạt Lê quét mắt nhìn Lục Dạng và Lục Minh Tự, sau đó nói với Lâm Tân Mông: “Tôi đang đi tìm cô.”

Ý ngoài lời là: Sao cô ta lại ở đây?

【 Tôi đang tìm em aaaaaa!!! Mấy lời này đẹp trai quá phải hem nè!! 】

【 Tôi đang tìm em không phải tương tự với tôi nhớ em à! Vãi, Chu Mạt Lê không phải nhìn trúng Lâm Tân Mông thật chứ! 】

Lục Dạng nghe thấy giọng nói trầm thấp của Chu Mạt Lê như đang đè nén cái gì.

Ánh mắt cô dừng trên hai người đối diện, không khỏi nhớ tới ba vấn đề lớn cuối cùng:

Công cụ hình người Lục Minh Tự có tác dụng nhanh như vậy sao?

Nam chính bắt đầu ghen à?

Phần chính của cô vợ nhỏ mở ra rồi?

Lâm Tân Mông khẽ cắn môi dưới, lắp bắp nói:

“Tôi…… Tôi lạc đường, vừa hay đụng phải Lục Minh Tự.”

Lâm Tân Mông thấy Chu Mạt Lê không chớp mắt nhìn mình chằm chằm, thẹn thùng không thôi.

Ánh mắt tỏ tình quang minh chính đại như vậy sẽ khiến cô ta xấu hổ đó.

Chapter
1 Chương 1: Xuyên về rồi
2 Chương 2: Cùng tham gia chương trình tạp kỹ
3 Chương 3: Em gái trong truyền thuyết
4 Chương 4: Vì em mà tới
5 Chương 5: Gáy hai người giống nhau quá
6 Chương 6: Đến ủng hộ em
7 Chương 7: Ông xã tháng sáu
8 Chương 8: Ném vỡ camera
9 Chương 9: Một đống thao tác mạnh như hổ
10 Chương 10: Lại còn có kiểu thao tác kì diệu như vậy?
11 Chương 11: Chỉ có em gái hiểu anh
12 Chương 12: Đút anh với
13 Chương 13: Bắt cóc em gái, uy hiếp nhà họ Lục?
14 Chương 14: Giỏi thì đến mà cắn này
15 Chương 15: Nằm vùng con khỉ phái tới
16 Chương 16: Đường vòng cứu nước
17 Chương 17: Trò đùa của ai?
18 Chương 18: Quá nhỏ, quá già
19 Chương 19: Cú sốc lớn
20 Chương 20: Thao tác này tôi cho 100 điểm
21 Chương 21: Gió bảo cậu mới giống dưa hấu
22 Chương 22: Lục Dạng và anh trai vô dụng của cô ấy
23 Chương 23: Meo Burn
24 Chương 24: Ghen rồi à?
25 Chương 25: Kiến có lợi cho con người
26 Chương 26: Thợ săn cao cấp luôn dùng thân phận con mồi để xuất hiện
27 Chương 27: Tay không bắt rắn
28 Chương 28: Có phải nên đi thăm ban không?
29 Chương 29: Vừa ăn cắp vừa la làng
30 Chương 30: Rắn nhỏ đáng yêu thế này
31 Chương 31: Chị Dạng chuyên trị mấy người thích ra vẻ
32 Chương 32: Trai đẹp tươi mơn mởn mới ra lò
33 Chương 33: Anh em báu vật tuyệt đỉnh cấp quốc gia
34 Chương 34: Đồng đội ngu như heo
35 Chương 35: Ngố hơn cả cá
36 Chương 36: Mở ra nhiệm vụ ẩn ( 1 )
37 Chương 37: Mở ra nhiệm vụ ẩn ( 2 )
38 Chương 38: Xử lý thủy quân đi
39 Chương 39: Nằm đó ăn sẵn
40 Chương 40: Quả là anh em báu vật!
41 Chương 41: Chịu hết nổi rồi, đánh nó
42 Chương 42: Boonie Bears bản đời thực
Chapter

Updated 42 Episodes

1
Chương 1: Xuyên về rồi
2
Chương 2: Cùng tham gia chương trình tạp kỹ
3
Chương 3: Em gái trong truyền thuyết
4
Chương 4: Vì em mà tới
5
Chương 5: Gáy hai người giống nhau quá
6
Chương 6: Đến ủng hộ em
7
Chương 7: Ông xã tháng sáu
8
Chương 8: Ném vỡ camera
9
Chương 9: Một đống thao tác mạnh như hổ
10
Chương 10: Lại còn có kiểu thao tác kì diệu như vậy?
11
Chương 11: Chỉ có em gái hiểu anh
12
Chương 12: Đút anh với
13
Chương 13: Bắt cóc em gái, uy hiếp nhà họ Lục?
14
Chương 14: Giỏi thì đến mà cắn này
15
Chương 15: Nằm vùng con khỉ phái tới
16
Chương 16: Đường vòng cứu nước
17
Chương 17: Trò đùa của ai?
18
Chương 18: Quá nhỏ, quá già
19
Chương 19: Cú sốc lớn
20
Chương 20: Thao tác này tôi cho 100 điểm
21
Chương 21: Gió bảo cậu mới giống dưa hấu
22
Chương 22: Lục Dạng và anh trai vô dụng của cô ấy
23
Chương 23: Meo Burn
24
Chương 24: Ghen rồi à?
25
Chương 25: Kiến có lợi cho con người
26
Chương 26: Thợ săn cao cấp luôn dùng thân phận con mồi để xuất hiện
27
Chương 27: Tay không bắt rắn
28
Chương 28: Có phải nên đi thăm ban không?
29
Chương 29: Vừa ăn cắp vừa la làng
30
Chương 30: Rắn nhỏ đáng yêu thế này
31
Chương 31: Chị Dạng chuyên trị mấy người thích ra vẻ
32
Chương 32: Trai đẹp tươi mơn mởn mới ra lò
33
Chương 33: Anh em báu vật tuyệt đỉnh cấp quốc gia
34
Chương 34: Đồng đội ngu như heo
35
Chương 35: Ngố hơn cả cá
36
Chương 36: Mở ra nhiệm vụ ẩn ( 1 )
37
Chương 37: Mở ra nhiệm vụ ẩn ( 2 )
38
Chương 38: Xử lý thủy quân đi
39
Chương 39: Nằm đó ăn sẵn
40
Chương 40: Quả là anh em báu vật!
41
Chương 41: Chịu hết nổi rồi, đánh nó
42
Chương 42: Boonie Bears bản đời thực