Chương 8: Ném vỡ camera

Đạo diễn: "Đúng vậy."

Ôn Tiên giơ tay, "Tôi muốn hỏi chút, có thể đưa cơ hội ném phi tiêu cho đồng đội không?" Nếu ném không chuẩn, đến lúc đó liên lụy đồng đội thì ngại lắm.

Đạo diễn cười trừ: "Không được."

Chương trình hay, không chỉ yêu cầu người chơi ưu tú, mà còn cần sự đối lập, có chênh lệch mới có điểm đáng xem, có đề tài thảo luận.

Ôn Tiên mất mát chép miệng, "Được rồi." Nhân viên công tác phát cho mỗi người bốn cái phi tiêu, Lục Minh Tự nhìn về phía Lục Dạng đang cầm phi tiêu nghịch, nhỏ giọng nói: "Em giao hết cho anh, cứ ném chơi chơi đi, không cần áp lực."

Lục Dạng ngẩng đầu, nhìn bia ngắm ở nơi xa, nhàn nhạt "Vâng" một tiếng.

Tần Diệc Đàm lùi hai bước, ra hình ra dáng ném phi tiêu về phía bia ngắm, "Vút" một tiếng, coi như mở bát cho mọi người.

Nhân viên chương trình: "8 điểm!"

Toàn trường quay lập tức vang lên tiếng vỗ tay như sấm.

Ôn Tiên nhìn mà trợn mắt há mồm, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Cứ tưởng là không trúng cơ, ai ngờ cũng khá đấy."

Tần Diệc Đàm vừa nhìn Lục Minh Tự đầy khiêu khích, nghe được lời Ôn Tiên nói, nghi hoặc quay đầu nhìn chằm chằm biểu cảm nho nhỏ của Ôn Tiên.

"???"

Bao nhiêu ánh mắt dồn hết về phía mình khiến Ôn Tiên xấu hổ, giả vờ lộ ra nụ cười tiêu chuẩn, "Tôi nói cái phi tiêu này, cái phi tiêu này."

Đoạn nhạc đệm trôi qua, Tần Diệc Đàm tiếp tục ném phi tiêu, cuối cùng đạt được 2 cái 8 điểm, 2 cái 6 điểm, mà Ôn Tiên đạt được 3 cái 4 điểm, 1 cái 2 điểm.

Khi Chu Mạt Lê ném phi tiêu, Lâm Tân Mông vẫn luôn dùng ánh mắt sùng kính yêu thích nhìn anh ta, cuối cùng thành tích cuối cùng của đội bọn họ được 6 cái 8 điểm, 2 cái 6 điểm.

Tất cả đều thuận lợi khiến mọi người sục sôi ý chí chiến đấu, nhưng hình ảnh vừa đến bên phía Lục Minh Tự lại không giống như vậy.

Lục Minh Tự học rồi làm theo động tác, trên màn hình, gương mặt hắn góc cạnh, ưu tú, nhưng mà, động tác tiêu chuẩn lúc ném ra lại không hề trúng bia.

"."

Trên trời bay qua mấy con quạ đen.

【 Cười chết, Lục Minh Tự là trai đẹp ngốc nghếch à? Tại sao tỏ ra nghiêm túc như vậy mà lại thất bại. 】

【 Mọi người đều biết mà, đỉnh lưu Minh Tự nhà chúng tôi là anh chàng đẹp trai có vẻ ngoài mà không có đầu óc. 】

【 Góc mặt vừa quay đẹp quá, thành fan rồi thành fan rồi!! 】

Lục Minh Tự ném 3 phi tiêu, không một cái nào trúng bia.

Lục Minh Tự lập tức hoài nghi hôm nay mình ra cửa không xem hoàng lịch, mới có thể kém như vậy.

Khi Lục Minh Tự chuẩn bị nổi trận lôi đình, Lục Dạng lấy cái phi tiêu trong tay hắn, "Anh, để em thử xem sao."

Lục Minh Tự vốn đang hứng khí bừng bừng chuẩn bị lập công lớn trước mặt em gái, cũng biết hôm nay mình không làm được.

"Được. Dạng Dạng, cẩn thận một chút, đừng để phi tiêu làm tay bị thương nhé."

"Vâng, em biết rồi."

Tần Diệc Đàm âm thầm đắc ý: "Nếu như em gái tôi tham gia chương trình, tôi nhất định sẽ không làm em ấy thất vọng đâu! Ít nhất cũng sẽ không b.ắ.n không trúng bia, kéo chân em ấy. Chỉ có người không có bản lĩnh mới để em gái mình phải lên sân. Cậu xem, cánh tay Lục Dạng vừa nhìn đã thấy trắng trẻo xinh xắn, nhất định chưa bao giờ phải chịu khổ, có khi là phi tiêu cũng chưa chạm qua bao giờ, sao mà biết chơi chứ."

"Vút!"

【 Em gái mịn màng non nớt này xác định có thể chứ? 】

【 Em gái này xinh quá, vãi!! Chuyện gì vừa xảy ra vậy??? 】

【 Clm! Sao mà trong nháy mắt, tâm bia ngắm đã có phi tiêu rồi?? Tổ tiết mục có phải chơi bẩn không!? 】

【 Đỉnh chóp! Nhìn một lần đã ném, tốc độ này, độ chính xác này chính thức vượt mặt tất cả khách mời!!! 】

【 Em ấy ném trúng bia gì chứ? Đây là trúng tim tôi rồi ! 】

Nhân viên công tác phụ trách báo thành tích nhìn bia ngắm: "10...10 điểm!!"

Đạo diễn ôm bình giữ ấm lên uống một ngụm cà phê, nghe xong âm thanh thông báo mà suýt nữa phun ra ngoài: "Có chuyện gì vậy?"

"Đạo diễn, em gái Lục Minh Tự, Lục Dạng ném trúng hồng tâm!!"

Màn hình kéo đến gần Lục Dạng, khác biệt với những người khác trợn mắt há mồm, biểu cảm của Lục Dạng cũng không có quá nhiều thay đổi, cô vân vê phi tiêu trong tay, cho người xem cảm giác tự tin, chắc chắn.

Tần Diệc Đàm kinh ngạc, hoàn toàn không dự đoán được sẽ có kết quả này: "Nhất định là may mắn, đúng vậy, may mắn! Cái tiếp theo sẽ không may như vậyđâu!"

"Vút!"

Nhân viên công tác cầm loa báo điểm: "Thành tích lần thứ hai, 10 điểm!"

"Vút!"

"Lần thứ ba, 10 điểm!"

Lần đầu tiên 10 điểm có thể là may mắn, lần thứ hai 10 điểm cũng có thể là may mắn, nhưng lần thứ ba tuyệt đối không thể là may mắn tiếp!

Tần Diệc Đàm đột nhiên im bặt, lại không cam lòng nuốt cục tức, không vui nói: "Lục Dạng nhất định đã luyện qua! Nếu không sao có thể ba lần đều ném trúng hồng tâm!"

Ôn Tiên ở bên cạnh khe khẽ nhắc nhở: "Là bốn lần, bốn lần trúng hồng tâm."

Lâm Tân Mông kinh ngạc, hoàn toàn không dự đoán được Lục Dạng lại lợi hại như vậy, phải biết rằng khi học cấp 3, mọi người đều gọi Lục Dạng là sao Kim kiêu ngạo.

Bởi vì Lục Dạng là cái đồ siêu cấp phá game, hoàn toàn không hề ăn nhập với những người xung quanh.

Chỉ là, rõ ràng kiếp trước Lục Dạng không hề tham gia chương trình sinh tồn này, vì sao bây giờ Lục Dạng lại xuất hiện ở đây?

Chẳng lẽ cô cũng trọng sinh trở về?

Không được! Phải tìm cơ hội thử cô một chút!

Cư dân mạng đang xem phát sóng trực tiếp đột nhiên nhìn thấy một cái phi tiêu bay thẳng về phía mình, cứ như từ trong màn hình xuyên ra ngoài đ.â.m trúng hai con mắt, sau đó là âm thanh thanh thuý của một cái gì đó bị phá vỡ.

Rồi đến tiếng kêu ngạc nhiên của đạo diễn.

——

"Đạo diễn, cô...... cô ấy......"

"Cô ta làm sao?"

"Cô ấy...... Phi tiêu. Phi tiêu đ.â.m vào ống kính, ống kính vỡ rồi!"

Đạo diễn hấp hối đứng bật dậy, "Cái gì!!!"

【 Vãi vãi vãi! Phi tiêu trực tiếp đ.â.m thủng ống kính, thao tác trâu bò gì thế này! Thần tiên hạ phàm à!! 】

【 Mẹ nó, tôi hét banh nhà rồi, đẹp trai bùng nổ! Nhìn cứ tưởng cô em nhu nhược, yếu đuối, ai ngờ lại là lão đại giấu nghề! 】

【 Có ai cảm thấy Lục Dạng đang báo thù cho Lục Minh Tự không? Trước có mặt mũi Lục Minh Tực càn quét, sau có em gái xoay chuyển càn khôn, đỉnh thật! 】

【 Đạo diễn, cho tôi xem lại một chút!! Nãy không thấy rõ!! 】

Đạo diễn: Lại cái rắm! Camera cũng không còn nữa rồi!

Mắt chó của toàn bộ nhân viên tổ công tác dại ra,  độ khiếp sợ không thua gì thấy heo mẹ lên cây.

Tổn thất một cái camera là chuyện nhỏ, chỉ sợ.... Có phải Lục Dạng biết bọn họ làm vài điều khuất tất hay không?

Đặc biệt là nhân viên công tác phụ trách bia ngắm kinh hồn táng đảm, bọn họ cảm giác phi tiêu vừa rồi chính là nhằm vào cổ bọn họ, yết hầu lạnh căm căm, tựa như gió từ địa ngục thổi đến.

Tần Diệc Đàm ỷ vào Tần gia ở giới giải trí mà la l.i.ế.m các mối quan hệ, mua được nhân viên công tác, để khi mà Lục Minh Tự ném phi tiêu, nhân viên phụ trách camera sẽ dời camera đi, nhân viên công tác phụ trách bia ngắm âm thầm động vào bia ngắm, làm phi tiêu không trúng bia.

Khoảng cách giữa bia ngắm và khách mời là tương đối, tầm nhìn không rõ ràng, bia ngắm bị di chuyển cũng không thể nhìn thấy, hơn nữa thêm sự giúp đỡ của người quay phim, căn bản sẽ không có ai phát hiện thao tác trong tối của bọn họ.

Chuyện bất ngờ xảy ra làm đám người có ý đồ giấu đầu lòi đuôi càng thêm thấp thỏm lo âu.

Người không đoan chính tất sẽ chột dạ, Tần Diệc Đàm cũng không ngoại lệ, đặc biệt là khi nhìn về phía Lục Dạng, hô hấp của cậu ta đột nhiên cứng đờ.

Chapter
1 Chương 1: Xuyên về rồi
2 Chương 2: Cùng tham gia chương trình tạp kỹ
3 Chương 3: Em gái trong truyền thuyết
4 Chương 4: Vì em mà tới
5 Chương 5: Gáy hai người giống nhau quá
6 Chương 6: Đến ủng hộ em
7 Chương 7: Ông xã tháng sáu
8 Chương 8: Ném vỡ camera
9 Chương 9: Một đống thao tác mạnh như hổ
10 Chương 10: Lại còn có kiểu thao tác kì diệu như vậy?
11 Chương 11: Chỉ có em gái hiểu anh
12 Chương 12: Đút anh với
13 Chương 13: Bắt cóc em gái, uy hiếp nhà họ Lục?
14 Chương 14: Giỏi thì đến mà cắn này
15 Chương 15: Nằm vùng con khỉ phái tới
16 Chương 16: Đường vòng cứu nước
17 Chương 17: Trò đùa của ai?
18 Chương 18: Quá nhỏ, quá già
19 Chương 19: Cú sốc lớn
20 Chương 20: Thao tác này tôi cho 100 điểm
21 Chương 21: Gió bảo cậu mới giống dưa hấu
22 Chương 22: Lục Dạng và anh trai vô dụng của cô ấy
23 Chương 23: Meo Burn
24 Chương 24: Ghen rồi à?
25 Chương 25: Kiến có lợi cho con người
26 Chương 26: Thợ săn cao cấp luôn dùng thân phận con mồi để xuất hiện
27 Chương 27: Tay không bắt rắn
28 Chương 28: Có phải nên đi thăm ban không?
29 Chương 29: Vừa ăn cắp vừa la làng
30 Chương 30: Rắn nhỏ đáng yêu thế này
31 Chương 31: Chị Dạng chuyên trị mấy người thích ra vẻ
32 Chương 32: Trai đẹp tươi mơn mởn mới ra lò
33 Chương 33: Anh em báu vật tuyệt đỉnh cấp quốc gia
34 Chương 34: Đồng đội ngu như heo
35 Chương 35: Ngố hơn cả cá
36 Chương 36: Mở ra nhiệm vụ ẩn ( 1 )
37 Chương 37: Mở ra nhiệm vụ ẩn ( 2 )
38 Chương 38: Xử lý thủy quân đi
39 Chương 39: Nằm đó ăn sẵn
40 Chương 40: Quả là anh em báu vật!
41 Chương 41: Chịu hết nổi rồi, đánh nó
42 Chương 42: Boonie Bears bản đời thực
Chapter

Updated 42 Episodes

1
Chương 1: Xuyên về rồi
2
Chương 2: Cùng tham gia chương trình tạp kỹ
3
Chương 3: Em gái trong truyền thuyết
4
Chương 4: Vì em mà tới
5
Chương 5: Gáy hai người giống nhau quá
6
Chương 6: Đến ủng hộ em
7
Chương 7: Ông xã tháng sáu
8
Chương 8: Ném vỡ camera
9
Chương 9: Một đống thao tác mạnh như hổ
10
Chương 10: Lại còn có kiểu thao tác kì diệu như vậy?
11
Chương 11: Chỉ có em gái hiểu anh
12
Chương 12: Đút anh với
13
Chương 13: Bắt cóc em gái, uy hiếp nhà họ Lục?
14
Chương 14: Giỏi thì đến mà cắn này
15
Chương 15: Nằm vùng con khỉ phái tới
16
Chương 16: Đường vòng cứu nước
17
Chương 17: Trò đùa của ai?
18
Chương 18: Quá nhỏ, quá già
19
Chương 19: Cú sốc lớn
20
Chương 20: Thao tác này tôi cho 100 điểm
21
Chương 21: Gió bảo cậu mới giống dưa hấu
22
Chương 22: Lục Dạng và anh trai vô dụng của cô ấy
23
Chương 23: Meo Burn
24
Chương 24: Ghen rồi à?
25
Chương 25: Kiến có lợi cho con người
26
Chương 26: Thợ săn cao cấp luôn dùng thân phận con mồi để xuất hiện
27
Chương 27: Tay không bắt rắn
28
Chương 28: Có phải nên đi thăm ban không?
29
Chương 29: Vừa ăn cắp vừa la làng
30
Chương 30: Rắn nhỏ đáng yêu thế này
31
Chương 31: Chị Dạng chuyên trị mấy người thích ra vẻ
32
Chương 32: Trai đẹp tươi mơn mởn mới ra lò
33
Chương 33: Anh em báu vật tuyệt đỉnh cấp quốc gia
34
Chương 34: Đồng đội ngu như heo
35
Chương 35: Ngố hơn cả cá
36
Chương 36: Mở ra nhiệm vụ ẩn ( 1 )
37
Chương 37: Mở ra nhiệm vụ ẩn ( 2 )
38
Chương 38: Xử lý thủy quân đi
39
Chương 39: Nằm đó ăn sẵn
40
Chương 40: Quả là anh em báu vật!
41
Chương 41: Chịu hết nổi rồi, đánh nó
42
Chương 42: Boonie Bears bản đời thực