Chương 18: 18: Kết Hôn Với Lăng Thiếu Hàn

"Vậy còn thằng nhóc Lăng gia thì sao? Ông còn nhớ hồi cháu mới có tí tuổi đầu đã từng nói với ông là cháu thích nó.

Bây giờ cháu có còn cảm giác gì với nó không? Nói thật cho ông nội biết đi."
Nghe câu hỏi của ông cụ, nét mặt Hạ Thư Hinh chững lại.

Cô nhất thời không kịp phản ứng.
Có lẽ cô không ngờ ông cụ lại đột ngột hỏi câu ấy, hơn nữa ông còn chủ động nhắc lại chuyện đã cách đây rất nhiều năm.
Hạ Thư Hinh rơi vào suy tư.

Đúng vậy, một người đàn ông chững chạc, trưởng thành như Lăng Thiếu Hàn có cô gái nào lại không thích.

Và cô cũng không ngoại lệ.

Nhưng ngày ấy cô còn rất bé, cô mới có tám tuổi, chỉ là một cô bé gái ngày ngày lẽo đẽo theo sau ông nội, chưa hiểu tình cảm là gì chứ nói gì đến tình yêu nam nữ.
Năm đó Hạ Thư Hinh ái ngại nói với ông nội là cô thích Lăng Thiếu Hàn.

Lý do đơn giản chỉ vì trong một lần theo ông nội đến sân bay quân sự đón các chiến sĩ đội thủy quân lục chiến hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc trở về nước.

Ngày ấy, lần đầu tiên cô nhìn thấy một cậu thiếu niên cắt tóc đầu đinh, khuôn mặt điển trai lạnh lùng, nghiêm túc cùng các chiến sĩ trong một đội tác chiến nhảy dù xuống sân, lúc đó anh khoác lên bộ đồng phục tác chiến, trước ngực và hai bên vai anh có mấy ngôi sao năm cánh, anh vác balo quân đội kích cỡ nặng sau lưng có chứa súng ống đạn dược.

Dù cách một khoảng cách cô vẫn có thể cảm nhận rõ ràng khí thế mạnh mẽ và khí chất quân nhân toát lên từ trong xương cốt của anh.

Ở giữa dòng người, anh là người nổi bật nhất cũng là người đầu tiên tác động đến tâm trạng cô.
Anh bước đến bên cô, chất giọng trầm thấp hòa vào làn gió nhẹ nhàng tung bay giống như sợi lông vũ chầm chậm quét qua trái tim bé nhỏ của cô.
Khoảnh khắc ấy, trong mắt cô chỉ toàn là sự sùng bái đối với cậu thiếu niên trẻ tuổi đa tài ấy.
Nhưng cô và Lăng Thiếu Hàn không có gặp mặt thường xuyên.

Một người luôn ở bên ngoài làm việc với thế giới của mình, người còn lại thì ngày ngày ở trong quân đội.

Giữa hai người luôn có một tấm ngăn cách vô hình.

Mà thứ tình cảm hồi bé cô cho rằng là thích kia chẳng qua chỉ là sự sùng bái đối với người tài giỏi mà thôi.

Theo thời gian, cô dần lớn lên, dần trưởng thành thì đã chẳng còn nhớ người thiếu niên năm ấy là ai nữa.
"Ông nội, trí nhớ ông thật tốt.

Nhưng chuyện đó đã qua nhiều năm rồi, huống hồ khi đó cháu chỉ là một cô bé.

Lời trẻ con sao ông có thể tin là thật chứ.

Những lời nói ngày ấy vốn dĩ giống như cơn gió mà thôi, vô tình thổi đến rồi lại bay đi, đã sớm không còn quan trọng rồi."
Ông cụ Hạ gật đầu: “Hiện tại thì sao? Cháu có thích nó không? Nói cho ông nội biết đi.’’
Đối với câu hỏi của ông cụ, Hạ Thư Hinh bất giác di dời ánh mắt hoảng loạn của mình sang nơi khác, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt hiền dịu của ông.
Tình cảm của cô đối với Lăng Thiếu Hàn của hiện tại rất phức tạp.

Cụ thể đến chính cô còn không rõ loại tình cảm ấy có phải là đã thích Lăng Thiếu Hàn rồi không.

Cô chỉ biết, mỗi một hành động, cử chỉ nhỏ nhặt của người đàn ông ấy đều chi phối tâm trạng của cô, khiến trái tim cô rối loạn.

Có lẽ đến chính cô cũng không nhận thức rõ ràng.

Có một số thứ đang lặng lẽ chệch khỏi đường ray vốn có của nó.
“Ông ơi, cháu không biết.’’
Hạ Thư Hinh cười khổ, sự mờ mịt khó nắm bắt của cô rơi vào mắt ông cụ Hạ.

Dường như ông cụ đã hiểu ra gì đó.
Đôi mắt già nua của ông lóe lên một tia sáng thoáng qua.
Ông cụ cất giọng: “Thư Hinh, ông nội không biết có sống qua được hôm nay hay không.

Vì vậy, trước khi ông không còn ông mong rằng cháu thực hiện lời hứa vừa rồi giữa hai chúng ta.

Được chứ?’’
Hạ Thư Hinh gật đầu.

Cô không có lí do gì để từ chối ông.
“Được.

Yêu cầu của ông có hơi quá đáng nhưng đều vì muốn tốt cho cháu.

Cháu nghe xong có thể trách ông già này ích kỷ, không suy nghĩ đến cảm nhận của cháu, Nhưng đó là nguyện vọng duy nhất của ông.”
Ông cụ nói được một nửa, đôi mày bạc hơi chau lại, tiếp đó ông cụ ho khù khụ liên tục.

Lúc được đưa vào bệnh viện, bác sĩ đã tiêm cho ông một loại thuốc để kéo dài thời gian của ông.

Nhưng hiện giờ ông cụ cứ ho mãi.

Đây rõ ràng là dấu hiệu của loại thuốc bác sĩ tiêm đã gần hết tác dụng, không thể duy trì lâu nữa.
Hạ Thư Hinh nhìn ông như vậy, cô khó nén nổi bình tĩnh, cô cuống lên muốn ấn nút sau giường gọi bác sĩ nhưng lại bị ông cụ Hạ ngăn lại.

Ông cụ lắc đầu, thấy vậy, Hạ Thư Hinh dù không tình nguyện cũng nén đau lòng, đỡ lấy cơ thể yếu ớt của ông, vỗ vỗ lấy người ông, cô đón lấy khăn giấy thấm màu đỏ chói mắt từ ông để sang một bên.
“Ông nội, ông để cháu gọi bác sĩ đi.’’
Ông cụ nhẹ nhàng lắc đầu.

Sức khỏe ông cụ ra sao, ông rất rõ.
Ông cụ cố nén cơn đau do bệnh tật, nhẹ giọng nói: “...Tiểu Hinh, nguyện vọng của ông là muốn cháu cùng thằng nhóc nhà Lăng gia đăng ký kết hôn.

Vừa nãy cháu đã hứa với ông rồi, không được nuốt lời đâu đấy.’’.

Chapter
1 Chương 1: 1: Hủy Hôn
2 Chương 2: 2: Đau Đớn
3 Chương 3: 3: Bước Đi Trong Vô Vọng Gặp Lại Anh
4 Chương 4: 4: Tự Dưng Bị Ăn Tát
5 Chương 5: 5: Không Quan Trọng Bằng Em
6 Chương 6: 6: Lại Bị Ăn Tát
7 Chương 7: 7: Suy Cho Cùng Tình Yêu Của Em Vẫn Thua Mười Năm Của Anh
8 Chương 8: 8: Xem Mắt Gặp Hạ Thư Hinh
9 Chương 9: 9: Ngã Vào Lòng Anh
10 Chương 10: 10: Gián Điệp
11 Chương 11: 11: Kẻ Đột Nhập Đêm Khuya 1
12 Chương 12: 12: Kẻ Đột Nhập Đêm Khuya 2
13 Chương 13: 13: Người Đến Còn Ai Khác
14 Chương 14: 14: Không Tin Tưởng
15 Chương 15: 15: Tấn Công Liên Tiếp
16 Chương 16: 16: Em Đang Sợ Điều Gì
17 Chương 17: 17: Ông Nội Muốn Cô Kết Hôn Với Anh Ấy
18 Chương 18: 18: Kết Hôn Với Lăng Thiếu Hàn
19 Chương 19: 19: Thì Ra Anh Vẫn Còn Giữ
20 Chương 20: 20: Chúng Ta Kết Hôn Đi
21 Chương 21: 21: Theo Đuổi Tôi Đi
22 Chương 22: 22: Tần Khải
23 Chương 23: 23: Thì Ra Là Cô Ta
24 Chương 24: 24: Ai Cho Anh Ngồi
25 Chương 25: 25: Đánh Nhau
26 Chương 26: 26: Đánh Nhau Anh Xuất Hiện
27 Chương 27: 27: Cô Ấy Rất Đẹp
28 Chương 28: 28: Tôi Ghen Đấy
29 Chương 29: 29: Em Muốn Kết Hôn Với Anh
30 Chương 30: 30: Kết Hôn
31 Chương 31: 31: Nông Nổi
32 Chương 32: 32: Mất Liên Lạc
33 Chương 33: 33: Hỏng Xe Giữa Đường
34 Chương 34: 34: Zane Sóng Ngầm Giữa Hai Người Đàn Ông 1
35 Chương 35: 35: Sóng Ngầm Giữa Hai Người Đàn Ông 2
36 Chương 36: 36: Ghen
37 Chương 37: 37: Thiết Bị Nghe Lén
Chapter

Updated 37 Episodes

1
Chương 1: 1: Hủy Hôn
2
Chương 2: 2: Đau Đớn
3
Chương 3: 3: Bước Đi Trong Vô Vọng Gặp Lại Anh
4
Chương 4: 4: Tự Dưng Bị Ăn Tát
5
Chương 5: 5: Không Quan Trọng Bằng Em
6
Chương 6: 6: Lại Bị Ăn Tát
7
Chương 7: 7: Suy Cho Cùng Tình Yêu Của Em Vẫn Thua Mười Năm Của Anh
8
Chương 8: 8: Xem Mắt Gặp Hạ Thư Hinh
9
Chương 9: 9: Ngã Vào Lòng Anh
10
Chương 10: 10: Gián Điệp
11
Chương 11: 11: Kẻ Đột Nhập Đêm Khuya 1
12
Chương 12: 12: Kẻ Đột Nhập Đêm Khuya 2
13
Chương 13: 13: Người Đến Còn Ai Khác
14
Chương 14: 14: Không Tin Tưởng
15
Chương 15: 15: Tấn Công Liên Tiếp
16
Chương 16: 16: Em Đang Sợ Điều Gì
17
Chương 17: 17: Ông Nội Muốn Cô Kết Hôn Với Anh Ấy
18
Chương 18: 18: Kết Hôn Với Lăng Thiếu Hàn
19
Chương 19: 19: Thì Ra Anh Vẫn Còn Giữ
20
Chương 20: 20: Chúng Ta Kết Hôn Đi
21
Chương 21: 21: Theo Đuổi Tôi Đi
22
Chương 22: 22: Tần Khải
23
Chương 23: 23: Thì Ra Là Cô Ta
24
Chương 24: 24: Ai Cho Anh Ngồi
25
Chương 25: 25: Đánh Nhau
26
Chương 26: 26: Đánh Nhau Anh Xuất Hiện
27
Chương 27: 27: Cô Ấy Rất Đẹp
28
Chương 28: 28: Tôi Ghen Đấy
29
Chương 29: 29: Em Muốn Kết Hôn Với Anh
30
Chương 30: 30: Kết Hôn
31
Chương 31: 31: Nông Nổi
32
Chương 32: 32: Mất Liên Lạc
33
Chương 33: 33: Hỏng Xe Giữa Đường
34
Chương 34: 34: Zane Sóng Ngầm Giữa Hai Người Đàn Ông 1
35
Chương 35: 35: Sóng Ngầm Giữa Hai Người Đàn Ông 2
36
Chương 36: 36: Ghen
37
Chương 37: 37: Thiết Bị Nghe Lén