Chương 61: Tháo giày

Editor : Chè Xôi Nước

Beta-er : Semii

"Xin lỗi tiểu thư, thật sự rất xin lỗi." Nhân viên tạp vụ kia không ngừng xin lỗi liên tục, vẻ mặt vô cùng lo lắng.

"Không sao đâu." Hạ Kỳ nhẹ nhàng nói, giày với tất đem về giặt là được, có điều bây giờ bị ướt thật sự có hơi không thoải mái.

"Để tôi đi lấy cho tiểu thư ít khăn giấy, có hơi bất tiện......" Nhân viên tạp vụ đang nói đột nhiên im lặng nhìn về phía trước. Hạ Kỳ bất ngờ khi nhìn thấy một thân thẳng tắp đang đi về phía mình. Chẳng phải anh đang ở Đức sao? Anh bất ngờ ngồi trước mắt cô, hỏi, "Làm sao vậy?"

Hạ Kỳ xua xua tay nói "Không có gì, chỉ là giày bị champagne đổ lên một ít". Cô lấy đại một lý do để không bị chú ý, muốn nhanh chóng rời đi.

Ngay sau đó, Quân Cẩn Ngôn không nói không rằng cúi xuống ôm cô lên hiên ngang bước đi.

Xung quanh lập tức vang lên một loạt âm thanh. Không ai nghĩ đến, Quân tổng bình thường lạnh nhạt lại ở trước mặt biết bao nhiêu người đột nhiên ôm một cô gái xa lạ trên tay.

Hạ Kỳ ngơ ngẩn một lúc, nhớ đến cảnh Quân Cẩn Ngôn không nói không rằng cẩn thận ôm cô đi tới ghế sô pha cách đó không xa, nhẹ nhàng đặt cô xuống ghế mới yên tâm.

Chẳng qua là cô chỉ bị đổ rượu lên chân, cũng không phải bị thương, không cần thiết phải ôm như vậy trước mặt bao nhiêu là người!

Nghĩ lại hành động vừa rồi ở trước mắt bao nhiêu là người  Hạ Kỳ không khỏi đỏ mặt. Cô nói nhỏ chỉ đủ để Quân Cẩn Ngôn nghe thấy: "Em không sao hết."

Cô đang định đứng lên thì bị người ở trước mặt đè bả vai lại.

Đôi mắt anh rủ xuống nhìn chằm chằm vào hai chân của cô, sau đó ngoài dự đoán của mọi người. Người đàn ông cao quý như vậy khom lưng xuống quỳ gối ở trước mặt cô gái kia. Anh cúi thấp đầu, tháo đôi giày và đôi vớ bị rượu đổ lên.

Đầu óc Hạ Kỳ lập tức trở nên trống rỗng, tim đập không ngừng, mặt thì nóng rát. Những lời muốn nói lập tức nghẹn lại ở cổ không thốt ra được, cô ngơ ngác nhìn anh dùng tay nâng chân cô lên, đặt lên đầu gối anh, từ trong túi áo sang trọng lấy ra một cái khăn tay nhẹ nhàng lau chân cho cô.

Động tác cẩn thận và nâng niu như báu vật!

Đây là một loạt những hành động trân trọng cô.

Không chỉ riêng mình Hạ Kỳ, mọi người xung quanh cũng đã ngây ngốc, chỉ trong khoảng thời gian ngắn, toàn bộ không gian nhà hàng không ai phát ra bất kỳ âm thanh hay tiếng động nào Mọi ánh mắt đều tập trung quan sát Hạ Kỳ, chậm rãi đánh giá cô.

Quân Cẩn Ngôn cẩn thận lau hai chân cho Hạ Kỳ xong thì cất lại khăn tay vào túi, một lần nữa đem cô bế bổng lên.

"Quân tổng!" Vị giám đốc kia chạy tới phía trước, cẩn thận kể lại mọi chuyện với Quân Cẩn Ngôn.

"Việc ở đây giao cho ông xử lí." Quân Cẩn Ngôn bàn giao công việc lại 'cho ông ta.

"Quân Tổng cứ yên tâm." Giám đốc lúc này không nhịn được lén nhìn Hạ Kỳ, không biết cô gái này là ai mà tốt số được ưu ái như vậy.

Sau một loạt sự kiện chấn động vừa rồi vẫn có rất đông người nhìn cô. Chẳng qua là ảnh mắt của bọn họ khác hẳn so với lúc cô vừa đến đây.

Ban đầu giám đốc cho rằng Hạ Kỳ ăn nói khéo léo nên mới được Quân Tổng chú ý đến. Không ngờ sẽ có loại sự việc như hôm nay, nếu như đàn ông mà vì người phụ nữ nào đó làm ra việc như hôm nay thì tuyệt đối không chỉ đơn giản là hứng thú.

Càng suy nghĩ thì ông ta càng cảm thấy cô gái này chắc chắn là phu nhân tương lai của tập đoàn Quân Thị!

Trong lòng giám đốc xem như đã hiểu rõ sự tình này.

Quân Cẩn Ngôn sau khi bàn giao cẩn thận mới ôm Hạ Kỳ đi rời khỏi nhà hàng, đến khi vào thang máy Hạ Kỳ mới hồi phục tinh thần lại, vội nói "Giày của em còn ở trong đó!" Hiện tại cô đang đi chân không được người ta bế.
"Tí nữa sẽ có người đem đến phòng cho em." Quân cẩn nhẹ nhàng giải thích.

Cái đó không phải là vấn đề!

"Anh không thể để đưa tôi đi chân không thế này được, như vậy làm sao tôi đi đường?"

Chapter
1 Chương 1: Kiếp này chỉ thuộc về một mình tôi
2 Chương 2: Ước định
3 Chương 3: Hắn ta thật yêu nghiệt
4 Chương 4: Em nói đủ thì chính là đủ
5 Chương 5: Gặp lại người cuồng bạo cố chấp
6 Chương 6: Thất hứa
7 Chương 7: Tốt nhất đừng nên nói một chữ nào
8 Chương 8: Quân Cẩn Ngôn khi còn nhỏ
9 Chương 9: Diệp Nam Khanh là ai
10 Chương 10: Lại gặp mặt một lần nữa
11 Chương 11: Không thích tôi chạm vào em?
12 Chương 12: Em muốn yêu, tôi cho em
13 Chương 13: Lo lắng bệnh của tôi sao?
14 Chương 14: Chiếc nhẫn trên tay trái
15 Chương 15: Bá đạo
16 Chương 16: Trừ phi tôi chết
17 Chương 17: Thông báo tuyển dụng của trường
18 Chương 18: Diệp Nam Khanh xuất hiện
19 Chương 19: Quân Cẩn Ngôn gặp Diệp Nam Khanh
20 Chương 20: Thời gian thực hiện lời hứa
21 Chương 21: Là lạnh hay là sợ?
22 Chương 22: Mua thuốc
23 Chương 23: Không có bạn trai
24 Chương 24: Quần áo của tôi, em có thể cởi
25 Chương 25: Không thể
26 Chương 26: Tôi không thể sao?
27 Chương 27: Nên đoạt lấy, hay là nên phá hủy?
28 Chương 28: Cô ta là người của Quân Cẩn Ngôn
29 Chương 29: Nếu em không thích, tôi sẽ không làm
30 Chương 30: Chật vật đến mức này
31 Chương 31: Một câu nói của cô, có thể ảnh hưởng đến mọi thứ của hắn!
32 Chương 32: Máu của hắn
33 Chương 33: Say đắm từ trong xương
34 Chương 34: Quân Cẩn Thần xuất hiện
35 Chương 35: Ánh mắt không nỡ rời đi.
36 Chương 36: Có việc?
37 Chương 37: Nhẫn tâm
38 Chương 38: Toàn tâm toàn ý
39 Chương 39: Đừng làm tôi không tìm thấy em
40 Chương 40: Đảm bảo
41 Chương 41: Luyến tiếc
42 Chương 42: Ngủ
43 Chương 43: Không có ý nghĩa
44 Chương 44: Không còn
45 Chương 45: Đừng nói thêm gì nữa
46 Chương 46: Nếu không thể có được
47 Chương 47: Tránh né
48 Chương 48: Đừng trốn tránh tôi
49 Chương 49: Muốn trở thành
50 Chương 50: Anh có hiểu quen nhau là như thế nào không?
51 Chương 51: Khúc dạo đầu của cuộc hẹn hò
52 Chương 52: Cuộc hẹn gặp trên đường
53 Chương 53: Hẹn hò (1)
54 Chương 54: Điều tôi thích và ghét
55 Chương 55: Thông báo
56 Chương 56: Sự kiện bức ảnh
57 Chương 57: Điện thoại và ảnh chụp
58 Chương 58: Ghen tỵ
59 Chương 59: Không cho phép đi
60 Chương 60: Đi đâu?
61 Chương 61: Tháo giày
62 Chương 62: Mang Giày
63 Chương 63: Thích Em
64 Chương 64: Lời Em Nói
65 Chương 65: Chấp Nhận Anh
66 Chương 66: Còn cảm giác
67 Chương 67: Nếu như tôi xin em
68 Chương 68: Không Có Khả Năng
69 Chương 69: Hợp hay không, con đều muốn
70 Chương 70: Cảm giác giống nhà
71 Chương 71: Đừng nhìn
72 Chương 72: Chỉ tin một lần
73 Chương 73: Thành lập văn phòng
74 Chương 74: Biết anh ấy là ai sao?
75 Chương 75: Nhớ lại những gì đã xảy ra năm đó
76 Chương 76: Rất Đau
77 Chương 77: Không bẩn
Chapter

Updated 77 Episodes

1
Chương 1: Kiếp này chỉ thuộc về một mình tôi
2
Chương 2: Ước định
3
Chương 3: Hắn ta thật yêu nghiệt
4
Chương 4: Em nói đủ thì chính là đủ
5
Chương 5: Gặp lại người cuồng bạo cố chấp
6
Chương 6: Thất hứa
7
Chương 7: Tốt nhất đừng nên nói một chữ nào
8
Chương 8: Quân Cẩn Ngôn khi còn nhỏ
9
Chương 9: Diệp Nam Khanh là ai
10
Chương 10: Lại gặp mặt một lần nữa
11
Chương 11: Không thích tôi chạm vào em?
12
Chương 12: Em muốn yêu, tôi cho em
13
Chương 13: Lo lắng bệnh của tôi sao?
14
Chương 14: Chiếc nhẫn trên tay trái
15
Chương 15: Bá đạo
16
Chương 16: Trừ phi tôi chết
17
Chương 17: Thông báo tuyển dụng của trường
18
Chương 18: Diệp Nam Khanh xuất hiện
19
Chương 19: Quân Cẩn Ngôn gặp Diệp Nam Khanh
20
Chương 20: Thời gian thực hiện lời hứa
21
Chương 21: Là lạnh hay là sợ?
22
Chương 22: Mua thuốc
23
Chương 23: Không có bạn trai
24
Chương 24: Quần áo của tôi, em có thể cởi
25
Chương 25: Không thể
26
Chương 26: Tôi không thể sao?
27
Chương 27: Nên đoạt lấy, hay là nên phá hủy?
28
Chương 28: Cô ta là người của Quân Cẩn Ngôn
29
Chương 29: Nếu em không thích, tôi sẽ không làm
30
Chương 30: Chật vật đến mức này
31
Chương 31: Một câu nói của cô, có thể ảnh hưởng đến mọi thứ của hắn!
32
Chương 32: Máu của hắn
33
Chương 33: Say đắm từ trong xương
34
Chương 34: Quân Cẩn Thần xuất hiện
35
Chương 35: Ánh mắt không nỡ rời đi.
36
Chương 36: Có việc?
37
Chương 37: Nhẫn tâm
38
Chương 38: Toàn tâm toàn ý
39
Chương 39: Đừng làm tôi không tìm thấy em
40
Chương 40: Đảm bảo
41
Chương 41: Luyến tiếc
42
Chương 42: Ngủ
43
Chương 43: Không có ý nghĩa
44
Chương 44: Không còn
45
Chương 45: Đừng nói thêm gì nữa
46
Chương 46: Nếu không thể có được
47
Chương 47: Tránh né
48
Chương 48: Đừng trốn tránh tôi
49
Chương 49: Muốn trở thành
50
Chương 50: Anh có hiểu quen nhau là như thế nào không?
51
Chương 51: Khúc dạo đầu của cuộc hẹn hò
52
Chương 52: Cuộc hẹn gặp trên đường
53
Chương 53: Hẹn hò (1)
54
Chương 54: Điều tôi thích và ghét
55
Chương 55: Thông báo
56
Chương 56: Sự kiện bức ảnh
57
Chương 57: Điện thoại và ảnh chụp
58
Chương 58: Ghen tỵ
59
Chương 59: Không cho phép đi
60
Chương 60: Đi đâu?
61
Chương 61: Tháo giày
62
Chương 62: Mang Giày
63
Chương 63: Thích Em
64
Chương 64: Lời Em Nói
65
Chương 65: Chấp Nhận Anh
66
Chương 66: Còn cảm giác
67
Chương 67: Nếu như tôi xin em
68
Chương 68: Không Có Khả Năng
69
Chương 69: Hợp hay không, con đều muốn
70
Chương 70: Cảm giác giống nhà
71
Chương 71: Đừng nhìn
72
Chương 72: Chỉ tin một lần
73
Chương 73: Thành lập văn phòng
74
Chương 74: Biết anh ấy là ai sao?
75
Chương 75: Nhớ lại những gì đã xảy ra năm đó
76
Chương 76: Rất Đau
77
Chương 77: Không bẩn