Chương 47: Tránh né

Mấy ngày tiếp theo, Hạ Kỳ không đến quán bar làm thêm, ông chủ Vương hỏi cô lý do, cô chỉ nói là cơ thể không thoải mái, nhưng nguyên nhân thực sự chính là tránh mặt Quân Cẩn Ngôn.

Một khi đi đến quán bar, rất có khả năng sẽ chạm mặt Quân Cẩn Ngôn, mà hiện tại cô căn bản không biết nên đối mặt hắn như thế nào!

“Sao mấy ngày nay cậu không đi làm thêm? Không lẽ nghỉ việc rồi hả?” Trong phòng ngủ, Lục Tiểu Nhứ tò mò hỏi.

“Vẫn chưa nghỉ.” Hạ Kỳ đáp: “Mấy ngày tới mình muốn thư giãn nên xin nghỉ.”

“Đúng là hiếm thấy.” Lục Tiểu Nhứ lẩm bẩm, tiến đến bên cạnh Hạ Kỳ, tò mò hỏi: “Cậu đang xem cái gì mà nghiêm túc vậy?”

“Không có gì.” Hạ Kỳ nói, nhưng Lục Tiểu Nhứ đã thấy được nội dung trên màn hình máy tính.

“Bệnh tự kỷ? Kỳ Kỳ, sao cậu lại xem cái này thế?” Lục Tiểu Nhứ khó hiểu hỏi. Trên màn hình máy tính, toàn là bài viết về bệnh tự kỷ.

“Vừa rồi khi lướt dạo diễn đàn, nhìn thấy có người thảo luận về bệnh tự kỷ, vì thế nên mình lên mạng tìm hiểu một số thông tin về căn bệnh này.” Hạ Kỳ viện cớ nói. Cô không muốn đem sự tình của Quân Cẩn Ngôn nói cho Tiểu Nhứ biết, suy cho cùng, căn bệnh kia là chuyện riêng tư của Quân Cẩn Ngôn.

Lục Tiểu Nhứ hoàn toàn không nghi ngờ lời của Hạ Kỳ, cô thấp giọng nói: “Có vẻ như những người mắc bệnh tư kỷ đều có thiên phú đặc biệt ở một phương diện nào đó, chẳng hạn như thiên tài toán học này, thiên tài dương cầm, hoặc là thiên tài hội họa, không biết đây có được tính là sự đền bù của ông trời không nữa.”

Theo như Hạ Kỳ biết, khả năng ghi nhớ về phương diện vật lý khoa học của Quân Cẩn Ngôn được coi như là một thiên phú mà người thường không thể sánh kịp.

“Nhưng mà, nghĩ lại cũng đủ thảm. Dù có là thiên tài, nhưng lại không thể giao tiếp cùng người bình thường, cả đời chỉ sống trong thế giới của chính mình.” Lục Tiểu Nhứ lại nói tiếp.

“Thật ra…cũng không phải là không thể giao tiếp với người khác. Có không ít ví dụ đã nói đến căn bệnh này có thể khỏi hẳn.” Hạ Kỳ nói.

“Người đã chữa khỏi hẳn bệnh tự kỷ có giống với người bình thường không?” Lục Tiểu Nhứ hỏi.

Hạ Kỳ mím môi, giống sao? Thật ra…vẫn có chút khác!  Ngay cả khi có thể sinh hoạt giao tiếp bình thường, nhưng có một số thứ đã hình thành từ trong xương cốt ngay khi còn nhỏ, không có cách nào thay đổi.

Buổi chiều trường học không có tiết, Hạ Kỳ đi đến nơi xin việc phỏng vấn. Đó là một công ty mà trước đây cô đã nộp hồ sơ lý lịch trực tuyến, ở thành phố B chỉ có thể được xem như là một công ty quy mô loại nhỏ, Hạ Kỳ nộp hồ sơ xin ứng vị trí trợ lý thiết kế nội thất, loại chức vị này tương đối thích hợp với những người vừa mới tốt nghiệp.

Hiện giờ công việc khó tìm, đặc biệt là ở những thành phố như thành phố B, cạnh tranh càng khốc liệt hơn.

Cuộc phỏng vấn của Hạ Kỳ lần này có hơn 30 đối thủ cạnh tranh, lần phỏng vấn này chỉ là sự khởi đầu. Người phỏng vấn hỏi một số vấn đề đơn giản, sau đó cho bọn họ mỗi người làm một phần bài thi, Cuối cùng, kêu mọi người quay về chờ tin túc.

Đi ra khỏi công ty, Hạ Kỳ đang muốn đi ra trạm xe bus gần đó để trở về trường nhưng lại nhìn thấy một thân ảnh đang đứng ở cửa công ty, chợt dừng bước.

Áo sơ mi trắng, bộ âu phục màu đen ôm lấy thân hình cao gầy, dáng người như vậy cứ đứng thẳng ở đấy.

Là Quân Cẩn Ngôn!

Trong lòng Hạ Kỳ kinh hãi, theo bản năng muốn né tránh, nhưng đã không kịp. Đôi con ngươi đen nhánh đã chạm phải ánh mắt của cô.

Hắn…đã thấy cô!

Vì thế, ngay sau đó, bản thân Hạ Kỳ cũng không ngờ tới, cô sẽ cất bước bỏ chạy. Cô một mực muốn chạy nên cơ thể đã hành động nhanh hơn não một bước.

Nhưng, còn chưa chạy được khoảng 50m thì cánh tay bỗng nhiên bị kéo lấy, một lực đẩy mạnh làm lưng cô đụng phải mặt tường bên lề đường.

Chapter
1 Chương 1: Kiếp này chỉ thuộc về một mình tôi
2 Chương 2: Ước định
3 Chương 3: Hắn ta thật yêu nghiệt
4 Chương 4: Em nói đủ thì chính là đủ
5 Chương 5: Gặp lại người cuồng bạo cố chấp
6 Chương 6: Thất hứa
7 Chương 7: Tốt nhất đừng nên nói một chữ nào
8 Chương 8: Quân Cẩn Ngôn khi còn nhỏ
9 Chương 9: Diệp Nam Khanh là ai
10 Chương 10: Lại gặp mặt một lần nữa
11 Chương 11: Không thích tôi chạm vào em?
12 Chương 12: Em muốn yêu, tôi cho em
13 Chương 13: Lo lắng bệnh của tôi sao?
14 Chương 14: Chiếc nhẫn trên tay trái
15 Chương 15: Bá đạo
16 Chương 16: Trừ phi tôi chết
17 Chương 17: Thông báo tuyển dụng của trường
18 Chương 18: Diệp Nam Khanh xuất hiện
19 Chương 19: Quân Cẩn Ngôn gặp Diệp Nam Khanh
20 Chương 20: Thời gian thực hiện lời hứa
21 Chương 21: Là lạnh hay là sợ?
22 Chương 22: Mua thuốc
23 Chương 23: Không có bạn trai
24 Chương 24: Quần áo của tôi, em có thể cởi
25 Chương 25: Không thể
26 Chương 26: Tôi không thể sao?
27 Chương 27: Nên đoạt lấy, hay là nên phá hủy?
28 Chương 28: Cô ta là người của Quân Cẩn Ngôn
29 Chương 29: Nếu em không thích, tôi sẽ không làm
30 Chương 30: Chật vật đến mức này
31 Chương 31: Một câu nói của cô, có thể ảnh hưởng đến mọi thứ của hắn!
32 Chương 32: Máu của hắn
33 Chương 33: Say đắm từ trong xương
34 Chương 34: Quân Cẩn Thần xuất hiện
35 Chương 35: Ánh mắt không nỡ rời đi.
36 Chương 36: Có việc?
37 Chương 37: Nhẫn tâm
38 Chương 38: Toàn tâm toàn ý
39 Chương 39: Đừng làm tôi không tìm thấy em
40 Chương 40: Đảm bảo
41 Chương 41: Luyến tiếc
42 Chương 42: Ngủ
43 Chương 43: Không có ý nghĩa
44 Chương 44: Không còn
45 Chương 45: Đừng nói thêm gì nữa
46 Chương 46: Nếu không thể có được
47 Chương 47: Tránh né
48 Chương 48: Đừng trốn tránh tôi
49 Chương 49: Muốn trở thành
50 Chương 50: Anh có hiểu quen nhau là như thế nào không?
51 Chương 51: Khúc dạo đầu của cuộc hẹn hò
52 Chương 52: Cuộc hẹn gặp trên đường
53 Chương 53: Hẹn hò (1)
54 Chương 54: Điều tôi thích và ghét
55 Chương 55: Thông báo
56 Chương 56: Sự kiện bức ảnh
57 Chương 57: Điện thoại và ảnh chụp
58 Chương 58: Ghen tỵ
59 Chương 59: Không cho phép đi
60 Chương 60: Đi đâu?
61 Chương 61: Tháo giày
62 Chương 62: Mang Giày
63 Chương 63: Thích Em
64 Chương 64: Lời Em Nói
65 Chương 65: Chấp Nhận Anh
66 Chương 66: Còn cảm giác
67 Chương 67: Nếu như tôi xin em
68 Chương 68: Không Có Khả Năng
69 Chương 69: Hợp hay không, con đều muốn
70 Chương 70: Cảm giác giống nhà
71 Chương 71: Đừng nhìn
72 Chương 72: Chỉ tin một lần
73 Chương 73: Thành lập văn phòng
74 Chương 74: Biết anh ấy là ai sao?
75 Chương 75: Nhớ lại những gì đã xảy ra năm đó
76 Chương 76: Rất Đau
77 Chương 77: Không bẩn
Chapter

Updated 77 Episodes

1
Chương 1: Kiếp này chỉ thuộc về một mình tôi
2
Chương 2: Ước định
3
Chương 3: Hắn ta thật yêu nghiệt
4
Chương 4: Em nói đủ thì chính là đủ
5
Chương 5: Gặp lại người cuồng bạo cố chấp
6
Chương 6: Thất hứa
7
Chương 7: Tốt nhất đừng nên nói một chữ nào
8
Chương 8: Quân Cẩn Ngôn khi còn nhỏ
9
Chương 9: Diệp Nam Khanh là ai
10
Chương 10: Lại gặp mặt một lần nữa
11
Chương 11: Không thích tôi chạm vào em?
12
Chương 12: Em muốn yêu, tôi cho em
13
Chương 13: Lo lắng bệnh của tôi sao?
14
Chương 14: Chiếc nhẫn trên tay trái
15
Chương 15: Bá đạo
16
Chương 16: Trừ phi tôi chết
17
Chương 17: Thông báo tuyển dụng của trường
18
Chương 18: Diệp Nam Khanh xuất hiện
19
Chương 19: Quân Cẩn Ngôn gặp Diệp Nam Khanh
20
Chương 20: Thời gian thực hiện lời hứa
21
Chương 21: Là lạnh hay là sợ?
22
Chương 22: Mua thuốc
23
Chương 23: Không có bạn trai
24
Chương 24: Quần áo của tôi, em có thể cởi
25
Chương 25: Không thể
26
Chương 26: Tôi không thể sao?
27
Chương 27: Nên đoạt lấy, hay là nên phá hủy?
28
Chương 28: Cô ta là người của Quân Cẩn Ngôn
29
Chương 29: Nếu em không thích, tôi sẽ không làm
30
Chương 30: Chật vật đến mức này
31
Chương 31: Một câu nói của cô, có thể ảnh hưởng đến mọi thứ của hắn!
32
Chương 32: Máu của hắn
33
Chương 33: Say đắm từ trong xương
34
Chương 34: Quân Cẩn Thần xuất hiện
35
Chương 35: Ánh mắt không nỡ rời đi.
36
Chương 36: Có việc?
37
Chương 37: Nhẫn tâm
38
Chương 38: Toàn tâm toàn ý
39
Chương 39: Đừng làm tôi không tìm thấy em
40
Chương 40: Đảm bảo
41
Chương 41: Luyến tiếc
42
Chương 42: Ngủ
43
Chương 43: Không có ý nghĩa
44
Chương 44: Không còn
45
Chương 45: Đừng nói thêm gì nữa
46
Chương 46: Nếu không thể có được
47
Chương 47: Tránh né
48
Chương 48: Đừng trốn tránh tôi
49
Chương 49: Muốn trở thành
50
Chương 50: Anh có hiểu quen nhau là như thế nào không?
51
Chương 51: Khúc dạo đầu của cuộc hẹn hò
52
Chương 52: Cuộc hẹn gặp trên đường
53
Chương 53: Hẹn hò (1)
54
Chương 54: Điều tôi thích và ghét
55
Chương 55: Thông báo
56
Chương 56: Sự kiện bức ảnh
57
Chương 57: Điện thoại và ảnh chụp
58
Chương 58: Ghen tỵ
59
Chương 59: Không cho phép đi
60
Chương 60: Đi đâu?
61
Chương 61: Tháo giày
62
Chương 62: Mang Giày
63
Chương 63: Thích Em
64
Chương 64: Lời Em Nói
65
Chương 65: Chấp Nhận Anh
66
Chương 66: Còn cảm giác
67
Chương 67: Nếu như tôi xin em
68
Chương 68: Không Có Khả Năng
69
Chương 69: Hợp hay không, con đều muốn
70
Chương 70: Cảm giác giống nhà
71
Chương 71: Đừng nhìn
72
Chương 72: Chỉ tin một lần
73
Chương 73: Thành lập văn phòng
74
Chương 74: Biết anh ấy là ai sao?
75
Chương 75: Nhớ lại những gì đã xảy ra năm đó
76
Chương 76: Rất Đau
77
Chương 77: Không bẩn